Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 27

Thẩm Tư Bạch đã rất nhiều lần nói muốn xích cậu lại, đối với ác ma mà nói thì đây không phải là điều gì đáng sợ. Chỉ có điều lần này có hơi khác biệt, có lẽ vì vẫn còn đang giận, Thẩm Tư Bạch điên cuồng hơn hẳn trước kia, ý định muốn thực hiện kế hoạch này bất chấp tất cả vô cùng mãnh liệt. Bất kể Giản Miên có nguyện ý chấp nhận hay không, hắn cũng sẽ làm vậy.

Giản Miên lờ mờ hiểu được nguyên nhân Thẩm Tư Bạch trở nên như thế, vì cậu lại biến mất, Thẩm Tư Bạch yêu cậu cho nên mới sợ hãi.

Giản Miên ngửa đầu, khẽ hôn lên môi Thẩm Tư Bạch một cái: “Được thôi, anh xích em lại đi.”

Ánh mắt Thẩm Tư Bạch tối sầm lại, hơi thở nóng rực phả lên mặt Giản Miên. Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng trượt dọc theo xương cổ chân của cậu, cuối cùng nhấn một cái đầy ám chỉ: “Em có biết điều này có nghĩa là gì không?”

“Biết mà.” Giản Miên chẳng hề sợ hãi, “Điều này chứng minh em là người của anh.”

Lồng ngực Thẩm Tư Bạch phập phồng dữ dội, dưới đáy mắt vẫn còn bóng tối đậm đặc chưa tan. Cái miệng này của Giản Miên quá giỏi nói lời ngọt ngào, lúc nào cũng có thể nói khiến hắn mềm lòng. Trước đây hắn có thể bỏ qua cho cậu, nhưng lần này hắn không muốn bỏ qua.

“Anh sẽ xích chỗ này của em lại.” Thẩm Tư Bạch nắn nhẹ cổ chân Giản Miên.

Khóe môi Giản Miên khẽ cong: “Được.”

Thẩm Tư Bạch lại nắm lấy cổ tay Giản Miên, trầm giọng nói: “Chỗ này cũng sẽ bị xích lại.”

Giản Miên không chút sợ hãi, nụ cười không đổi, vẫn đồng ý: “Được.”

Thẩm Tư Bạch giơ tay, bóp nhẹ sau gáy Giản Miên: “Em thực sự nguyện ý à?”

Giản Miên hỏi ngược lại: “Em có bao giờ không nguyện ý đâu?”

Thẩm Tư Bạch im lặng, ánh mắt hắn không rời khỏi gương mặt Giản Miên dù chỉ nửa phân, không muốn bỏ lỡ một thay đổi biểu cảm nhỏ nhất nào. Hắn muốn xác nhận xem lời Giản Miên nói có phải thật lòng hay không. Thậm chí chỉ cần Giản Miên có một tia dao động cũng sẽ bị hắn bắt gặp.

Nếu Giản Miên dao động, liệu hắn có để cậu đi không?

Không bao giờ!

Giản Miên nắm lấy tay Thẩm Tư Bạch. Sắc mặt hắn thay đổi. Khác với những gì hắn dự đoán, Giản Miên không phải muốn thoát khỏi hắn, mà là dẫn dắt bàn tay hắn đặt lên cổ cậu.

Đôi mắt nhạt màu bị ánh đèn chiếu thành tông màu ấm, dưới làn hơi nước mịt mờ có hơi nhìn không rõ, giọng nói mềm mại mang theo vài phần cố ý lấy lòng và an ủi: “Vậy còn chỗ này thì sao, anh không muốn xích lại à?”

Thân hình Thẩm Tư Bạch lảo đảo, vẻ hung ác đầy người tan biến hơn nửa. Hắn dùng trán tì vào trán Giản Miên, bất lực thở dài một tiếng.

Giản Miên không hiểu Thẩm Tư Bạch có ý gì, chọc chọc vào cánh tay hắn, hỏi: “Thẩm Tư Bạch, anh không muốn xích chỗ này của em lại à?”

Giọng Thẩm Tư Bạch khàn đặc một cách kỳ lạ: “Muốn.”

Làm sao có thể không muốn chứ? Hắn khao khát từ tâm hồn đến thể xác Giản Miên đều thuộc về mình. Hành vi vốn bị người thường coi là b**n th** quá mức thì trong mắt Giản Miên lại hết sức bình thường. Đôi khi hắn thật sự muốn biết Giản Miên đang nghĩ gì, rốt cuộc cậu có điều gì phải sợ hãi hay không.

Bồn tắm đã đầy ắp nước, trào ra tích tụ trên mặt sàn. Thẩm Tư Bạch đứng thẳng dậy, bắt đầu c** q**n áo cho Giản Miên.

Không nhận được câu trả lời, Giản Miên không chịu bỏ qua. Đôi chân cậu không còn bị Thẩm Tư Bạch nắm nữa nhưng vẫn ngoan ngoãn quấn trên eo hắn. Trong lúc Thẩm Tư Bạch giúp cậu cởi khuy áo, cậu lại cọ cọ vào eo hắn.

“Thẩm Tư Bạch, anh không định xích em lại nữa à?”

“…” Tay cởi khuy áo của Thẩm Tư Bạch khựng lại, có hơi bất lực. Hắn sắp không phân biệt được rốt cuộc là hắn đang đe dọa Giản Miên, hay Giản Miên đang đe dọa hắn nữa.

Dẫu có bao nhiêu lửa giận, hễ cứ gặp Giản Miên là tan biến sạch sành sanh.

Tuy nhiên, lửa giận bực dọc tan đi, nhưng một loại lửa khác lại bùng lên dữ dội.

Giống như hắn hiểu rõ Giản Miên, Giản Miên cũng vô cùng hiểu rõ hắn. Gót chân cậu lướt qua hõm eo, chậm rãi di chuyển ở vùng nhạy cảm của hắn, chỉ vài thao tác đã châm ngòi cho ngọn lửa trong hắn.

Giản Miên không định dừng tay ở đó. Cậu học theo Thẩm Tư Bạch, cũng giúp hắn cởi bỏ những chiếc khuy áo còn lại. Đôi mắt hạnh tròn xoe như ngấm nước, nhìn chằm chằm vào Thẩm Tư Bạch truyền đi một tín hiệu không lời: Anh không muốn hôn em sao? Trước đây anh đều vừa giúp em c** đ* vừa hôn em mà.

Thẩm Tư Bạch tuyên cáo thất bại. Hắn cúi đầu, như để trả đũa, hắn hung hăng áp sát môi mình lên môi Giản Miên. Ngay từ đầu hắn đã không định chỉ nếm hời hợt mà như một đợt cuồng phong bão táp xâm chiếm lấy cậu. Động tác tay của hắn cũng không dừng lại, chẳng mấy chốc đã cởi bỏ y phục của Giản Miên, bế cậu trầm mình vào trong nước.

Nước trong bồn đã hơi chuyển lạnh, nhưng nhiệt độ cơ thể của hai người lại đang từng bước tăng cao, nóng đến mức có thể đun ấm lại làn nước một lần nữa. Phòng tắm bị lấp đầy bởi hơi sương mù mịt và những tiếng th* d*c không dứt, qua một hồi lâu vẫn chưa tan đi.

Giản Miên dù có ngâm nước bao lâu cũng không thấy chóng mặt. Nhưng mỗi lần cùng Thẩm Tư Bạch làm chuyện đó dưới nước, chẳng bao lâu sau cậu đã cảm thấy váng vất, cuối cùng đều là được Thẩm Tư Bạch bế ra ngoài.

Cơ thể Giản Miên được tẩy rửa sạch sẽ, được Thẩm Tư Bạch đặt lên chiếc giường lớn. Vừa tiếp xúc với đệm giường mềm mại, cậu thoải mái vươn vai một cái.

Thấy Thẩm Tư Bạch đứng dậy định đi, cậu vội vàng nắm lấy tay hắn: “Anh đi đâu thế?”

Thẩm Tư Bạch: “Em vẫn chưa ăn cơm, anh đi làm bữa tối.”

Từ chiều đến giờ chưa ăn gì, Giản Miên quả thực có hơi đói. Nhưng cậu không muốn rời xa Thẩm Tư Bạch, con ngươi đảo một vòng liền dang rộng hai tay về phía hắn.

Thẩm Tư Bạch biết còn hỏi: “Làm gì thế?”

Giản Miên nũng nịu: “Em muốn cùng anh làm bữa tối.”

Có Thẩm Tư Bạch ở đây, bữa cơm này chắc chắn hắn sẽ không để cậu động tay vào. Giản Miên thừa biết điều đó, cậu chỉ đơn thuần là muốn dính lấy hắn thôi.

Được Giản Miên dỗ dành lâu như vậy, cơn giận của Thẩm Tư Bạch đã sớm tan biến. Thực ra hắn cũng không hề giận cậu, chỉ là những ý niệm xấu xa trong lòng đang trỗi dậy mà thôi. 

Thẩm Tư Bạch bế Giản Miên ra bếp, định bụng để cậu ngồi lên ghế như mọi khi, nhưng Giản Miên không chịu: “Em không muốn ngồi ghế.”

Thẩm Tư Bạch dỗ dành: “Vậy ngồi lên bàn bếp nhé?”

“Cũng không muốn.” Giản Miên ôm lấy cổ Thẩm Tư Bạch, má áp vào má hắn, ra sức nũng nịu: “Em chỉ muốn dính sát vào anh thôi. Thẩm Tư Bạch, anh không nguyện ý sao?”

Thẩm Tư Bạch hít sâu một hơi, lửa dục vừa dập tắt lại sắp bị khơi mào rồi: “Anh không phải không nguyện ý.”

Ngược lại, hắn nguyện ý vô cùng.

Giản Miên: “Vậy anh cõng em đi.”

Làm cơm mà còn cõng theo một người cao gần một mét tám với người khác là gánh nặng, nhưng với Thẩm Tư Bạch lại là phần thưởng ngọt ngào. Hắn vỗ vỗ lưng Giản Miên, dịu dàng nói: “Vậy em xuống trước đã.”

Giản Miên lúc này mới buông Thẩm Tư Bạch ra, chân vừa chạm đất đã thiếu kiên nhẫn leo tót lên lưng hắn. Thẩm Tư Bạch bị cậu va mạnh đến mức loạng choạng, sau khi đứng vững lại thì mỉm cười bất lực: “Thích dính lấy anh đến thế cơ à?”

“Thích chứ.” Giản Miên nói lời ngọt ngào như không tốn tiền mua, cứ nhằm chỗ hiểm trong tim Thẩm Tư Bạch mà rót mật vào: “Muốn dính lấy chồng mãi thôi.”

Thẩm Tư Bạch: “…”

Không muốn làm cơm nữa, chỉ muốn làm Giản Miên thôi.

Lý trí kìm hãm Thẩm Tư Bạch, hắn ép bản thân tạm thời đừng nghĩ đến những lời đường mật của Giản Miên, cầm lấy nguyên liệu bắt đầu nấu nướng.

Giản Miên không hiểu tâm tư của Thẩm Tư Bạch, vẫn tiếp tục thốt ra những lời tình tứ, thỉnh thoảng xen lẫn vài câu giải thích về sự việc buổi chiều: “Người đó tên là Giản Chấp, coi như là em trai của em. Trước đây em có nhắc với anh rồi. Em cứ nghĩ sau này sẽ không gặp lại nữa nên không nói quá nhiều, anh không giận chứ?”

Thẩm Tư Bạch đương nhiên không giận, trọng tâm của hắn rơi vào cụm từ “không gặp lại nữa”. Đây chẳng phải là minh chứng cho việc Giản Miên chưa từng nghĩ đến chuyện rời xa hắn sao? Giản Miên cũng muốn mãi mãi ở bên hắn sao?

“Anh không giận.”

Giản Miên ghé đầu qua, quan sát kỹ góc nghiêng của Thẩm Tư Bạch. Thẩm Tư Bạch không quay đầu, lẳng lặng chấp nhận sự quan sát của cậu.

“Thẩm Tư Bạch, anh thật đẹp trai.”

Thẩm Tư Bạch bật cười thành tiếng. Hắn cứ ngỡ Giản Miên sẽ đưa ra thêm nhiều lời giải thích, không ngờ lại nhận được một câu như thế này. Hắn đã nhận được vô số lời khen ngợi về ngoại hình, nhưng không có lời nào khiến hắn vui sướng bằng tiếng cảm thán chân thành này của Giản Miên.

“Thích thì cứ nhìn mãi đi.”

Đừng dời mắt đi chỗ khác, chỉ được nhìn hắn, chỉ có thể nhìn hắn thôi.

Giản Miên chẳng thèm che giấu suy nghĩ trong lòng: “Vậy anh cũng phải nhìn em mãi đấy.”

Thẩm Tư Bạch cuối cùng cũng quay đầu lại, va vào đôi mắt sáng rực như tinh tú của Giản Miên. Cũng giống như vô vàn lần trước đó, chỉ nhìn một cái là lún sâu không dứt.

“Anh vẫn luôn nhìn em mà.”

Từ lúc nhận ra mình thích em, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi em.

Trong lúc chờ Giản Miên quay về buổi chiều, Thẩm Tư Bạch đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu nấu tối. Bữa cơm này không mất quá nhiều thời gian đã hoàn thành.

Cõng Giản Miên lâu như vậy mà Thẩm Tư Bạch không một lời phàn nàn. Khi Giản Miên chủ động leo xuống, hắn lại hơi có cảm giác mất mát.

Hắn bỗng nhớ lại lời Bùi Cố từng nói với mình: “Anh này, không phải anh mắc chứng rối loạn lo âu chia ly đấy chứ?”

Lúc đó hắn không để tâm, nhưng giờ đây, hắn có thể khẳng định chắc nịch với Bùi Cố: “Anh có.”

Hắn không muốn rời xa Giản Miên, dù chỉ là vài giây ngắn ngủi.

Bày biện mọi thứ lên bàn, Thẩm Tư Bạch vội vã kéo Giản Miên trở lại vòng tay mình. Giản Miên đã quen với việc này, cậu điều chỉnh tư thế ngồi thoải mái nhất, há miệng chờ Thẩm Tư Bạch đút ăn.

Vết nứt tới thế giới vô hạn không mở ra lần nữa, mấy ngày nghỉ dưỡng bên bờ biển không xảy ra thêm sự cố nào. Chuyện đó dường như đã lật sang trang mới, Thẩm Tư Bạch không nhắc lại, Giản Miên cũng biết ý không đụng chạm đến những chủ đề khiến hắn không vui.

Những ngày nghỉ ngơi trôi qua nhanh chóng, Thẩm Tư Bạch lại phải quay về đi làm. Những ngày được nuông chiều không khiến Giản Miên nảy sinh tính khí công tử, cậu là người dễ thỏa mãn, Thẩm Tư Bạch ở bên cậu vài ngày là cậu đã thấy hạnh phúc rồi.

Thứ hai, Giản Miên hiếm khi dậy sớm, tiễn Thẩm Tư Bạch đi làm xong cậu lại quay về ngủ nướng một giấc. Sau khi ăn bữa trưa đã được Tiểu Ngũ hâm nóng, Giản Miên bắt đầu bận rộn.

Thẩm Tư Bạch mới mua một chiếc máy rửa bát. Tiểu Ngũ thấy phiền phức quá, máy móc làm sao nhanh bằng tám cái xúc tu của nó được chứ.

Nó rửa bát xong rất nhanh, nhưng Giản Miên lại khác thường không nằm ườn trên sofa phòng khách, nó tìm thấy cậu trong phòng ngủ. Giản Miên đang ngồi xổm trước tủ, sàn nhà vương vãi rất nhiều hộp giấy, trông như đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Đại nhân, ngài đang tìm gì thế?” Tiểu Ngũ sấn lại gần, vừa nhìn thấy sợi xích trong tay Giản Miên đã giật nảy mình: “Đại nhân, ngài cầm cái này làm gì?”

Tên khốn Thẩm Tư Bạch kia không lẽ lại định xích đại nhân lại đấy à?

“Cầm cái này đương nhiên là để dùng rồi.” Giản Miên kéo thử sợi xích, sợi xích kiên cố trong tay cậu mỏng manh như chiếc lá, vừa kéo đã đứt đoạn. Sợi xích này từng không dưới một lần khóa trên tay chân cậu, trước mặt Thẩm Tư Bạch kéo thế nào cũng không đứt, giờ đây lại bị cậu dễ dàng bẻ gãy.

Giản Miên không vui nói: “Chất lượng kém quá đi mất.”

Tiểu Ngũ: “…”

Chất lượng tốt đến mấy vào tay ngài thì cũng nát bét thôi!

Nhưng trọng điểm lúc này không phải là chuyện đó: “Đại nhân, ngài định dùng nó làm gì?”

Giản Miên: “Mấy hôm trước Thẩm Tư Bạch nói muốn xích ta lại, nhưng anh ấy mãi chẳng làm. Ta đoán chắc chắn anh ấy quên rồi, nên ta định tự xích mình.”

Tiểu Ngũ: “…”

Giản Miên: “Mi có biết chỗ nào bán xích chất lượng tốt không?”

Tiểu Ngũ: “…”

Lời tác giả:

【Ưu điểm của Giản Miên】

Bạch tuộc nhỏ: %#… (Nhiều không đếm xuể)

【Nhược điểm của Giản Miên】

Bạch tuộc nhỏ: Khả năng tự quản lý bản thân quá tốt QAQ hu hu

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn