Trong vực thẳm có một cây ác ma, kể từ khi thế giới vô hạn ra đời đã có nó. Cây ác ma này trong mấy ngàn năm đã kết ra vô số trái, nhưng có thể sống sót và thuận lợi có được ý thức riêng rời khỏi cây ác ma chỉ có Giản Miên và Giản Chấp.
Con người định nghĩa mối quan hệ này là anh em, mặc dù Giản Chấp ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt đã gọi cậu là anh trai, nhưng Giản Miên chưa từng coi Giản Chấp là em trai mình.
Thế giới vô hạn kẻ mạnh vi tôn, cho dù là anh em cũng sẽ xảy ra chuyện huynh đệ tương tàn. Giản Miên có thể trở thành người đầu tiên bước ra từ dưới gốc cây ác ma là vì cậu đã thôn phệ sức mạnh của những kẻ thất bại. Nếu cậu không thuận lợi rời khỏi cây ác ma thì cậu đã trở thành chất dinh dưỡng cho Giản Chấp rồi.
Đối với Giản Chấp mà nói, vì cậu sống sót thành công nên cậu mới có thể là anh trai của Giản Chấp. Nếu người sống sót không phải cậu mà là một hạt giống ác ma khác, Giản Chấp cũng có thể gọi người đó là anh trai. Giữa Giản Miên và Giản Chấp không có mấy thứ có thể định nghĩa là “tình thân”.
Giản Chấp đã khóc gần mười phút, vẫn có những giọt nước mắt lớn lăn dài trên hốc mắt nó, cũng chẳng biết nó lấy đâu ra nhiều nước mắt đến thế.
Giản Miên ngay từ đầu đã không muốn dỗ dành Giản Chấp, bây giờ lại càng không. Cậu nhét hết chỗ bánh kem còn lại trong đĩa vào miệng Giản Chấp, hoàn toàn không giống thái độ nên có đối với một đứa trẻ ba tuổi.
Biện pháp này của Giản Miên hiệu quả đến không ngờ. Vừa lấy bánh kem chặn miệng Giản Chấp, Giản Chấp lập tức ngừng khóc, hai má không ngừng phập phồng, xem ra việc nhai đống đồ “vướng víu” này khiến nó vô cùng tốn sức. Nó bỗng nhiên bịt miệng quay lưng đi, lúc Giản Miên không nhìn thấy, nụ cười trên mặt nó không thể kìm nén được mà lan rộng ra.
Nó không dám công khai cướp đồ của Giản Miên ngay trước mặt cậu, sẽ bị Giản Miên đánh cho một trận tơi bời. Nó rất hiểu chênh lệch thực lực giữa mình và Giản Miên, nó hiện tại vẫn chưa đánh lại được Giản Miên cho nên chỉ có thể dùng cách này để khiến Giản Miên giúp nó ngậm miệng lại thôi.
Bánh kem quả thực ngon thật đấy.
Ngoài ống kính, “con mắt” bắt trọn biểu cảm của Giản Chấp không sót một chi tiết nào, Tiểu Ngũ chỉ còn biết cạn lời. Nó rất muốn nhắc nhở Giản Chấp: Tiếng nhai của ngài có thể nhỏ một chút không vậy? Bộ dạng vui vẻ của ngài có thể thu liễm một chút không?
Nếu không phải Giản Miên quá vô tư, ngài đã bị đánh cho nhừ tử mấy lần rồi.
Vuốt râu hùm như thế cũng chỉ có Giản Chấp mới làm nổi thôi!
Bánh kem vẫn chưa ăn xong, phía sau đã vang lên tiếng sột soạt. Giản Chấp vừa quay đầu lại đã thấy Giản Miên đứng lên, xem bộ dạng là muốn đi ra ngoài. Nó cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức bánh kem nữa, ba bước thành hai chạy đến bên cạnh Giản Miên, nắm lấy tay cậu.
“Ăn dzai, ăn định đi đâu thí?” (Anh trai, anh định đi đâu thế?)
Trong miệng vẫn còn ngậm đồ ăn nên phát âm của Giản Chấp có hơi mơ hồ, cộng với giọng sữa non nớt và ngoại hình đáng yêu kia, người sắt đá đến đâu cũng phải động lòng.
Giản Miên lại không chút lưu tình hất tay Giản Chấp ra. Sương mù đỏ tươi lướt qua ngón tay, sau khi sương mù tan đi, vệt kem bơ trên ngón tay cũng biến mất không dấu vết.
Giản Miên cũng không hẳn là thực sự ghét Giản Chấp, chỉ là không thích bị bất kỳ ai ngoài Thẩm Tư Bạch và Tiểu Ngũ chạm vào. Giản Chấp đã hỏi thì cậu cũng thành thật trả lời: “Ta phải về rồi.”
Giản Chấp trợn tròn mắt: “Anh muốn về đâu?”
Trong thâm tâm nó biết rõ câu trả lời, nhưng khi nghe Giản Miên nói ra hai chữ “về nhà”, nó vẫn vừa nghẹn khuất vừa khó chịu: “Đây mới là nhà của anh mà, anh thật sự coi thế giới con người là nhà của mình rồi à?”
Giản Miên: “Ta kết hôn với Thẩm Tư Bạch rồi, kết hôn xong thì ta phải ở nhà Thẩm Tư Bạch. Chuyến này ta chỉ là về nhà ngoại xem chút thôi.”
Tiện thể khuân sạch bảo vật của nhà ngoại luôn.
Giản Chấp: “…”
Mặc dù biết nó không có cách nào nhốt được Giản Miên, nhưng biết được Giản Miên không phải mắc bẫy của nó mà là chủ động quay về, trong lòng nó càng thêm khó chịu.
“Anh không được đi!” Giản Chấp chạy đến bên cửa, vươn cánh tay ngắn ngủn mập mạp chắn ngang cửa lớn: “Anh có biết mấy năm nay em đã sống thế nào không? Anh không được bỏ rơi em lần nữa đâu!”
Nó ở đây một mình thật cô đơn, bình thường chỉ có đám quái vật và con người chơi cùng, nhưng chơi nhiều cũng chán. So với những con người yếu ớt và đám quái vật sức chiến đấu không cao, nó thích ở bên cạnh Giản Miên hơn. Cho dù Giản Miên hở ra là tẩn nó một trận, nó cũng thấy vui lòng.
Giản Miên: “Ta phải đính chính một chút, ta không phải bỏ rơi mi.”
Giản Chấp tưởng Giản Miên sẽ nói vài lời lọt tai để dỗ dành mình, nhưng Giản Miên ngay cả lời khách sáo cũng chẳng buồn nói, thẳng thừng bảo: “Ta chưa bao giờ coi mi là người nhà. Mi không là gì của ta, cũng không phải vật sở hữu của ta, cho nên không tồn tại khái niệm bỏ rơi.”
Giản Chấp: “…”
Nhìn thấy trong mắt Giản Chấp lại ngấn lệ, Tiểu Ngũ khẽ thở dài.
Cái miệng này của đại nhân đôi khi còn đáng sợ hơn cả khi ngài ấy đích thân ra tay. Nó thỉnh thoảng cũng thấy thương hại Giản Chấp một chút, nhưng không nhiều. Ai bảo Giản Chấp thừa biết thái độ của Giản Miên đối với mình thế nào mà vẫn cứ mặt dày sán lại gần để tìm ngược chứ? Nó nghi ngờ Giản Chấp có máu M.
“Em sẽ không để anh đi đâu, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Anh thật sự coi nơi này bây giờ vẫn là nơi anh quyết định sao?”
Giản Miên mặt không đổi sắc: “Ta chỉ đến lấy đồ của mình thôi. Mi yên tâm, ta sẽ không động vào đồ của mi.”
“Thế cũng không được…”
Lời của Giản Chấp còn chưa dứt, bóng dáng Giản Miên đã hóa thành một luồng ánh sáng trắng, chớp mắt đã biến mất khỏi căn phòng.
Khoảnh khắc rãnh biển đột ngột xuất hiện, Giản Miên đã đoán được đây là thủ đoạn của ai. Cậu có thể né tránh cái bẫy này ngay lập tức, nhưng nhớ lại những lời Tiểu Ngũ từng nói, cậu đã chủ động nhảy vào bẫy. Cậu muốn quay về lấy đi kho báu thuộc về mình.
Tuy có 50 triệu của Bùi Cảnh cho để phòng thân nhưng đó dù sao cũng không phải tiền của cậu. Cậu muốn dùng tiền của chính mình mời Thẩm Tư Bạch ăn một bữa thịnh soạn, mua cho Thẩm Tư Bạch lượng bít tết ăn cả đời không hết.
Giản Chấp lần theo hơi thở của Giản Miên, tìm thấy cậu trong một căn hầm chứa báu vật ở tầng hầm thứ ba.
Giản Miên ngồi trên ngọn núi báu vật chất đầy đá quý, giống như một vị vua đang nhìn xuống lãnh địa của mình. Giữa không trung xuất hiện vô số hố đen nhỏ bằng bàn tay đang thu hết thảy tài bảo trong phòng vào túi tham.
Trên đường đi tìm Giản Miên, Giản Chấp cũng không quên mặc một chiếc yếm xanh lên người. Lúc này toàn thân nó tức đến đỏ ửng lên, ngay cả cặp mông lộ ra ngoài cũng đỏ.
“Anh đi thì đi đi còn mang theo mấy thứ này. Không được lấy đi, chúng đều là của em!”
Giản Miên rủ mắt không vui: “Đây là của ta.”
Giản Chấp: “Bây giờ em là chủ nhân của thế giới này, mọi thứ ở đây đều là của em! Anh muốn thì trừ phi anh quay lại, cướp lại tất cả những thứ thuộc về mình từ tay em.”
Sương mù đỏ tươi bao vây lấy Giản Chấp. Giản Chấp phản ứng đã đủ nhanh rồi nhưng vẫn bị luồng sương này khóa chặt chân phải, cả người bị treo ngược giữa không trung. Nó quẫy đạp tứ chi, vẫn không quên la lối: “Anh sa đọa rồi. Bây giờ anh chỉ biết dùng chút thủ đoạn này thôi sao?”
Giản Miên búng tay một cái, sương mù từ giữa cắt rời ra, huyễn hóa thành một bàn tay người lớn, giáng một cú thật mạnh vào mông Giản Chấp. Tiếng tét mông này giòn giã lại vang dội, để lại một dấu bàn tay rõ rệt trên cái mông vốn đã đỏ của Giản Chấp.
“Anh…” Giản Chấp ngẩn ngơ sau đó không thể tin nổi nói: “Anh dám đánh em! Anh chưa bao giờ đánh em như thế này!”
Hai năm qua Giản Chấp luôn suy nghĩ một vấn đề: Tại sao Giản Miên lại muốn đến thế giới loài người?
Vì thế, nó đã chủ động đi quan sát con người và hiểu được rằng, chỉ có người nhà mới đánh mông trẻ con. Ngoài việc xả giận ra, hành động này còn bao hàm một ý nghĩa khác: Ta không nỡ đánh vào mặt mi nên chỉ có thể đánh vào nơi nhiều thịt nhất trên người thôi, đây cũng là một kiểu biến tướng của bày tỏ tình yêu.
Giản Chấp: “…”
Anh trai chỉ giỏi cứng miệng thôi, rõ ràng là anh ấy yêu mình!
Giản Miên: “Ta đánh mi thì đã sao?”
Giản Chấp nắm chặt nắm đấm nhỏ, thêm dầu vào lửa: “Có giỏi thì anh đánh nữa đi!”
Sương đỏ hạ xuống, trên mông Giản Chấp lại xuất hiện thêm hai dấu bàn tay nữa.
Giản Chấp lệ nhòa: “Hu hu, sao anh có thể đánh em, đồ khốn khiếp! Có giỏi thì anh đánh chết em luôn đi!”
Hu hu sướng quá, hu hu anh trai yêu mình quá!
Anh trai đừng dừng lại mà, tiếp tục đánh em đi!
Tiểu Ngũ: “…”
Tại sao nó lại cảm thấy Giản Chấp đang thấy sướng nhỉ?
Chuyện này hình như có gì đó sai sai?
Sương đỏ thay Giản Miên dạy dỗ Giản Chấp, hố đen tiếp tục thu nạp tài bảo. Đến khi sương đỏ dừng lại, tài bảo trong phòng cũng bị Giản Miên mang đi sạch sẽ.
Nhận ra Giản Miên thực sự định đi, Giản Chấp bắt đầu hoảng loạn. Nó chẳng thèm màng đến cái mông bị đánh sưng, lao đến ôm chặt lấy đùi Giản Miên.
Giản Miên ở hình thái con người cao 1 mét 77, tỉ lệ cơ thể chuẩn như người mẫu, Giản Chấp đứng thẳng cũng không với tới eo cậu. Nó ôm chặt lấy Giản Miên không buông, nước mắt nước mũi quẹt đầy lên ống quần cậu.
Giản Miên nhíu mày. Đây là bộ đồ mới cậu vừa thay, là bộ cậu thích nhất. Ngày cậu rời khỏi thế giới vô hạn quá vội vàng, không mang theo gì đã đi cùng Thẩm Tư Bạch. Vốn định mặc bộ này về gặp Thẩm Tư Bạch, nghĩ chắc chắn hắn sẽ thích, nhưng bây giờ…
Giản Miên hít sâu một hơi, búng một cái thật mạnh vào trán Giản Chấp. Giản Chấp kêu lên đau đớn, tứ chi lại bị sương đỏ khóa chặt, lôi tuột nó ra xa khỏi Giản Miên.
“Anh trai!”
Giản Miên ném cho Giản Chấp một ánh mắt lạnh lẽo, giọng nói vô tình: “Ta không phải anh trai mi.”
Cậu nói xong định rời đi, cửa phòng từ lúc nào đã xuất hiện hai con cự thú đen kịt. Chúng từng là thuộc hạ của Giản Miên, là Boss của một phó bản cấp cao nào đó.
Hai con này rất dễ đối phó, nhưng đằng sau cánh cửa, cả hành lang đã bị vô số quái vật nhấn chìm. Chúng nhận lệnh mà đến, quyết tâm phải giữ Giản Miên ở lại đây.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Giản Chấp đã thoát khỏi sương đỏ, đủ chứng minh vừa nãy nó hoàn toàn có thể thoát khỏi sự khống chế của Giản Miên nhưng vẫn giả vờ bị trói lại.
“Anh trai, bây giờ không phải là thời gian trò chơi đâu.” Trước mặt thuộc hạ, Giản Chấp lại biến trở về hình dáng người lớn. Cậu ta vẫy tay phát tín hiệu, một đám quái vật xông lên, trong nháy mắt đã bao vây chặt lấy Giản Miên.
“Anh trai, ở lại đi, chúng ta mới là người một nhà.” Giản Chấp đứng ngoài vòng vây, mỉm cười nhìn Giản Miên: “Thế giới loài người có gì, ở đây đều có nấy.”
Giản Miên rủ mắt im lặng, nhưng trong lòng lại đáp lại lời của Giản Chấp——
Ở đây không có Thẩm Tư Bạch, cho dù có bao nhiêu bánh kem ngon đi nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Sương đỏ thẫm quấn quanh tay phải Giản Miên, chớp mắt sau, trong lòng bàn tay cậu xuất hiện một thanh đoản kiếm màu đỏ. Số quái vật chết dưới thanh kiếm này nhiều không đếm xuể, là cơn ác mộng của những con quái vật còn sống sót. Chỉ cần ánh đỏ lay động, chúng liền nghĩ rằng Giản Miên đến giết chúng rồi.
Dưới sự chống lưng của Giản Chấp lúc này, đám quái vật không hề nao núng. Chúng nhận lệnh của Giản Chấp là không được hạ tử thủ với Giản Miên, nhưng Giản Miên thì sẽ không nương tay với chúng.
Trận chiến này không máu me như tưởng tượng, mới đánh nhau chưa được bao lâu, trong kho báu bỗng rung chuyển mấy hồi, giống như tín hiệu trước trận động đất. Một con quái vật hớt ha hớt hải chạy vào, hét lớn với Giản Chấp và Giản Miên: “Đại nhân, không xong rồi, có con người xông vào!”
Vũ trụ này tồn tại nhiều thế giới, thế giới loài người nơi Giản Miên ở đã bị đứt gãy kết nối với Thế giới vô hạn, nhưng các thế giới khác thì chưa. Thế giới vô hạn mỗi ngày đều có không ít con người tràn vào, đây không phải chuyện gì lạ lẫm. Điều gây chấn động là con người vào Thế giới vô hạn đều chỉ có thể bắt đầu khiêu chiến từ cửa thứ nhất. Đây là thế giới của cửa cuối cùng, trừ phi có kẻ vượt ải đến cùng, nếu không không thể nào đến được đây.
Mà với tư cách là Boss phó bản cuối, Giản Chấp lẽ ra phải nhận được thông báo con người đến khiêu chiến cửa ải từ sớm. Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Giản Chấp, chuyện này rõ ràng có vấn đề.
“Tên con người đó trông thế nào?”
Quái vật: “Trông rất xấu! Không không không, là cực kỳ xấu!”
Giản Chấp: “…”
Rốt cuộc là xấu đến mức nào mà có thể dọa quái vật thành ra thế này?
“Tao đi xem thử, chúng mày ở lại tiếp đón anh trai, tuyệt đối không được để anh trai rời khỏi đây.” Giản Chấp mỉm cười với Giản Miên: “Anh trai, em sẽ về ngay.”
“Không cần, ta đi cùng mi.” Giản Miên vung chân đá một cái, đám quái vật chặn đường bị cậu đá bay lên tường. Đám quái vật xung quanh thấy thế không khỏi lùi lại một bước.
Giản Chấp: “…”
Giản Miên liếc Giản Chấp một cái, lợi kiếm vạch một đường đỏ trong không trung: “Mi cũng muốn cản ta sao?”
“… Vậy thì, cùng đi đi.” Giản Chấp quay đầu nghĩ đến điều gì đó, lại nở nụ cười vui vẻ: “Đã lâu rồi không được chiến đấu cùng anh trai, thật mong chờ.”
Cậu ta nói chưa dứt lời, Giản Miên đã biến mất ở cửa.
“Anh trai, anh đợi em với, đừng bỏ rơi em mà!”
Giản Miên làm vua ở đây gần ngàn năm, uy tín không phải là thứ Giản Chấp mới tiếp quản hai năm có thể so bì được. Giản Miên bảo dẫn đường, quái vật theo bản năng tuân lệnh cậu, ngay cả Giản Chấp là ai cũng quên mất.
Thấy thái độ của Giản Chấp đối với Giản Miên, đám quái vật dần mất đi nhuệ khí. Đám quái vật tề tựu ở hành lang tự động nhường đường cho Giản Miên, tất cả đều dùng ánh mắt khiếp nhược và sợ hãi lén lút nhìn cậu. Không biết có phải ảo giác của chúng hay không, hai năm không gặp, đại nhân ác ma hình như trở nên dịu dàng hơn một chút?
Không trách chúng nghĩ vậy, trước kia nếu có kẻ dám cản đường Giản Miên, cậu sẽ không chỉ đơn giản là đá chúng lên tường đâu, bị thanh kiếm kia phân thây năm mảnh còn được coi là nhẹ đấy.
Dị động trong lâu đài không dừng lại, thậm chí còn dữ dội hơn lần đầu, sức mạnh gây ra cuộc náo loạn này đến từ bên ngoài, giống như có người cầm một chiếc búa khổng lồ đang phá vỡ tòa lâu đài này.
Đám quái vật lảo đảo trong đợt sóng dao động này. Giản Miên đi trên mặt sàn nghiêng ngả mà vẫn vững chãi như dạo bước trên đất bằng. Càng đến gần cửa chính, Giản Miên càng cảm nhận được một luồng áp lực vừa quen thuộc vừa xa lạ. Ký ức chậm rãi được khơi mở, Giản Miên nhớ ra rồi——
Một ngàn năm qua, có vô số con người đi đến cửa cuối cùng. Quy tắc phán định tại phó bản tối thượng do Giản Miên đặt ra, chỉ cần đạt được yêu cầu của cậu, cậu có thể thả cho những con người này vượt ải. Mà trong số rất nhiều con người đó, duy chỉ có một người cho Giản Miên cảm giác áp lực cận kề cái chết. Nhưng tên con người đó đã chết từ lâu trong trò chơi cậu sắp đặt, tại sao sau hai năm, cậu lại cảm nhận được hơi thở y hệt như thế?
Tên con người đó hồi sinh rồi sao?
Cùng với ký ức được đánh thức, Giản Miên cũng nhớ lại cảm giác cận kề cái chết…
Phó bản cấp thấp chỉ cần bị vượt ải mười lần là Boss phó bản đó sẽ phải chấp nhận bị hệ thống xóa sổ, cấp độ phó bản càng cao, số lần có người vượt ải có thể tăng lên.
Muốn xóa sổ Giản Miên có hai cách: tiêu hao số lần vượt ải phó bản tối thượng, nhưng hai chữ “tối thượng” đồng nghĩa với việc số lần vượt ải là không thể đong đếm. Cho nên, cách tốt nhất để tiêu diệt Giản Miên là g**t ch*t cậu. Từng có không ít con người muốn g**t ch*t Giản Miên, nhưng chưa từng có ai làm được.
Không con người nào có thể g**t ch*t Giản Miên, Giản Miên cũng từng nghĩ như vậy. Cho đến hai năm trước, cậu suýt chút nữa bị một con người phá hủy trái tim, trong khoảnh khắc cận kề cái chết lần đầu tiên nếm trải hương vị của sự sợ hãi. Từ đó về sau, Giản Miên tự động phong ấn đoạn ký ức này lại, cậu không muốn hồi tưởng về nỗi đau đó.
Mà hiện tại, một lần nữa trải qua nỗi đau ấy, Giản Miên đã nổi giận.
Sương mù đỏ tươi từ quanh thân khuếch tán, như luồng gió bão bắn về phía cửa lớn. Ngay khoảnh khắc phá tung cánh cửa, khóe mắt của Giản Miên bắt gặp một bóng hình quen thuộc, sương đỏ giữa chừng bỗng bẻ lái đánh nát một bức tượng cự long bên cạnh cửa.
Sau khi Giản Chấp đuổi kịp Giản Miên, cả đại sảnh đã ngập tràn sương đỏ và bụi bặm, nhưng những thứ này đều không thể ngăn cản đôi mắt ác ma, tầm mắt cậu ta xuyên qua những chướng ngại vật này rơi trên người con người đứng ở cửa.
Thẩm Tư Bạch so với hai năm trước không có gì thay đổi, thời gian hình như không để lại chút dấu vết nào trên gương mặt hắn. Điều duy nhất thay đổi chính là trên người Thẩm Tư Bạch đã có thêm vài phần hung ác.
“Giúp ta.” Giọng nói của Giản Miên đột nhiên vang lên bên cạnh, Giản Chấp đang dồn hết chú ý vào Thẩm Tư Bạch vừa xuất hiện, không phát hiện ra Giản Miên đã đứng cạnh mình từ lúc nào.
“Cái…” Lời chưa kịp ra khỏi miệng, tay cậu ta đột nhiên bị Giản Miên nắm lấy, đặt lên cổ Giản Miên.
Giản Chấp giật mình, chưa kịp phản ứng xem Giản Miên muốn làm gì, đã thấy mắt Giản Miên ngấn lệ, truyền âm qua suy nghĩ vào tai hắn: 【 Đánh ta. 】
Giản Chấp: “???”
Đây là yêu cầu kiểu gì vậy?
Cậu ta nhanh chóng có được đáp án.
Thẩm Tư Bạch chẳng biết từ lúc nào đã di chuyển từ cửa vào trong đại sảnh. Khi Giản Chấp còn đang ngẩn người, hắn đã vung đao chém đứt cánh tay phải của Giản Chấp.
Giản Chấp hừ lạnh một tiếng, cánh tay đứt lìa rơi xuống, sự trói buộc đối với Giản Miên cũng được tiêu diệt. Giây tiếp theo, cậu đã rơi vào vòng ôm ấm áp của Thẩm Tư Bạch.
“Đừng sợ, có anh đây.” Chất giọng trầm thấp mang theo vài phần run rẩy, Thẩm Tư Bạch vừa an ủi Giản Miên, cũng vừa tự an ủi chính mình.
Trước khi nhìn thấy Giản Miên, tim hắn không thể nào bình ổn được, rất sợ từ nay về sau sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa. Cho dù hiện tại Giản Miên đã trở lại trong lòng mình, nhịp tim của hắn vẫn nhanh đến mức không tưởng. Trước khi xác nhận Giản Miên sẽ không biến mất nữa, nhịp tim đều không thể trở về tần suất bình thường.
“Anh…” Giản Miên có rất nhiều điều muốn nói với Thẩm Tư Bạch, chẳng hạn như——
Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?
Em cứ ngỡ có thể nhanh chóng quay về, sợ anh lo lắng nên mới không báo với anh một tiếng.
Muôn vàn lời nói đều hóa thành một câu: “Sao giờ anh mới tới, em sợ lắm…”
Giản Miên vừa nói vừa ôm chặt lấy Thẩm Tư Bạch, mũi sụt sịt, nước mắt theo đó trào ra khỏi hốc mắt, giống như thật sự bị bắt nạt đến thê thảm vậy.
Cậu không nhận thức được một con người bình thường như Thẩm Tư Bạch xuất hiện ở đây sẽ phải đối mặt với tình cảnh thế nào, vẫn kiên trì với thiết lập yếu đuối của mình.
Giản Chấp nhìn đến ngây người.
Mặc dù lúc nãy có nghe Tiểu Ngũ kể qua một vài chuyện của Giản Miên, nhưng tận mắt chứng kiến còn mang lại cú sốc lớn hơn nhiều.
Anh trai cậu ta sao lại biến thành thế này???
“Là tên đó làm sao?” Ánh mắt Thẩm Tư Bạch rực cháy như đuốc, giống như muốn thiêu rụi mặt Giản Chấp thành hai cái lỗ thủng.
Giản Miên gật gật đầu, sụt sịt nói: “Phải, là tên đó… Tên đó còn bắt một lũ quái vật đánh em…”
Giản Chấp: “…”
Tuy là sự thật nhưng có chỗ nào đó không đúng thì phải? Anh không nên vừa khóc vừa nói những lời này chứ!
Sao anh có thể khóc được?
Đại nhân ác ma vĩ đại là không bao giờ rơi lệ đâu!!!
Giản Miên nói xong mới nhận ra vấn đề quan trọng nhất, đôi bàn tay áp trên lưng Thẩm Tư Bạch đã chuẩn bị sẵn tư thế rút lui. Cậu tiếp tục giả vờ nhu nhược, hỏi Thẩm Tư Bạch: “Sao anh lại đến được đây? Anh đi một mình à?”
Thẩm Tư Bạch đã sớm chuẩn bị sẵn cái cớ. Đối mặt với nghi hoặc của Giản Miên, hắn không hề hoảng loạn: “Lúc anh rời khỏi thế giới vô hạn, vẫn còn rất nhiều đạo cụ chưa dùng hết, những thứ này vẫn lưu lại trong cơ sở dữ liệu của anh.”
Giản Miên bừng tỉnh đại ngộ. Đây là phần thưởng thế giới vô hạn dành cho mỗi người vượt ải, đạo cụ chưa dùng hết sẽ không biến mất, vừa có thể dùng trong Thế giới vô hạn, vừa có thể dùng ở thế giới con người. Nhưng dùng ở thế giới con người sẽ chịu nhiều hạn chế, một số đạo cụ không thể phát huy tác dụng.
Mà Thẩm Tư Bạch là con người may mắn nhất Giản Miên từng thấy, hắn đi suốt một đường dựa vào vận may mà tích lũy không ít đạo cụ, cũng chính nhờ những đạo cụ này mà Thẩm Tư Bạch mới có thể phá đảo trò chơi.
Thẩm Tư Bạch lau đi nước mắt trên mặt Giản Miên, dịu dàng trấn an: “Đừng sợ, trong tay anh vẫn còn đạo cụ, có thể đưa chúng ta về.”
Giản Miên vốn không lo lắng về vấn đề có về được hay không, cậu chỉ lo lắng làm sao để che giấu thân phận và thực lực dưới mắt Thẩm Tư Bạch, giúp họ thuận lợi trở về thế giới con người. Thẩm Tư Bạch đã nói như vậy, cậu cũng yên tâm hơn, càng dốc sức diễn kịch.
“Có anh ở đây, em không sợ nữa…” Nói thì nói vậy, nhưng cơ thể cậu vẫn không ngừng run rẩy, khẩu thị tâm phi, nhìn một cái là biết vẫn còn đang kinh hoàng.
Sắc mặt Thẩm Tư Bạch trầm như nước, ánh mắt nhìn về phía Giản Chấp sắc lẹm như lưỡi đao, tựa như muốn chẻ đôi đối phương. Nếu không có Giản Miên ở đây, hắn sẽ trực tiếp tấn công Giản Chấp, đáng tiếc là bây giờ hắn không thể thay Giản Miên báo thù.
Sát ý đột ngột ập đến khiến Giản Chấp hoàn hồn, cậu ta vốn không sợ nhất chính là sát ý, nhưng chưa có kẻ khiêu chiến nào giống như Thẩm Tư Bạch, khiến cậu ta toàn thân dựng tóc gáy, khơi dậy nỗi run sợ chưa từng có.
“Thẩm Tư Bạch, chúng ta về ngay bây giờ có được không?” Giản Miên kéo kéo tay áo Thẩm Tư Bạch.
Ánh mắt Thẩm Tư Bạch tức khắc trở nên dịu dàng: “Được, chúng ta về.”
“Hai người không được đi đâu hết!”
Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, coi chỗ của cậu ta là nơi nào chứ?
Truyền ra ngoài, cậu ta còn mặt mũi gì nữa!
Cả hai đều không đáp lời Giản Chấp, Thẩm Tư Bạch ôm lấy Giản Miên đi về phía cửa, đằng sau truyền đến tiếng gầm thét của Giản Chấp: “Ta đã nói, hai người không! Được! Đi! Đâu! Hết!”
Cánh cửa đổ rầm xuống đất hất lên một lớp bụi bặm, phía sau có luồng gió mạnh ập tới. Giản Miên theo bản năng giơ tay định giúp Thẩm Tư Bạch chắn đợt tấn công này, tuy nhiên, Thẩm Tư Bạch nhanh hơn cậu một bước, một tấm bình phong màu xanh nhạt đã giúp họ chặn đứng đòn tấn công của Giản Chấp.
Giản Miên kinh ngạc nhìn Thẩm Tư Bạch. Tốc độ phản ứng của hắn vượt xa dự liệu của cậu, thậm chí còn nhanh hơn cả cậu, đây không phải là phản ứng mà một con người bình thường nên có. Trong lúc Giản Miên còn đang trầm tư, Thẩm Tư Bạch đã đưa cậu đi thêm vài bước. Giản Miên không chú ý thấy rằng, mỗi lần Thẩm Tư Bạch đều có thể né tránh đòn tấn công của Giản Chấp một cách chuẩn xác, nếu không thể sử dụng đạo cụ chính xác và có khả năng ứng biến cực mạnh thì cho dù có bao nhiêu đạo cụ đi nữa, họ cũng sẽ thất bại.
Lúc Giản Miên và Giản Chấp tranh chấp trong kho chứa báu vật, Tiểu Ngũ đã trốn khỏi phòng của Giản Chấp. Khi nó chạy tới kho chứa báu vật thì Giản Miên đã rời đi từ lâu, nó hỏi thăm lũ quái vật, sau một hồi lặn lội cuối cùng cũng tìm được Giản Miên, và cả Thẩm Tư Bạch chẳng biết tại sao lại xuất hiện ở đây.
Tiểu Ngũ vốn định chạy tới bên cạnh Giản Miên, nhưng vì có mặt Thẩm Tư Bạch nên nó chỉ có thể nấp trong góc âm thầm quan sát. Nó cũng không để tay chân nhàn rỗi. Nhân lúc Giản Chấp nới lỏng phòng bị, nó lặng lẽ duỗi dài xúc tu, mưu toan ngáng chân Giản Chấp.
Giản Chấp mấy lần đều tránh được đòn đánh lén của nó, tuy không thành công nhưng cũng gây thêm không ít rắc rối, động tác của Giản Chấp chậm lại rõ rệt.
【 Ta ghét nhất những kẻ bám đuôi không dứt, không muốn chết thì dừng tay lại! 】
Tiếng lòng của Giản Miên truyền vào não bộ Giản Chấp, cả người Giản Chấp cứng đờ, dừng hẳn động tác. Theo sau tiếng lòng, một luồng sức mạnh khổng lồ lặng lẽ xông về phía Giản Chấp, trấn áp sức mạnh của cậu ta trong chốc lát, khiến cậu ta không thể phản kháng.
Thẩm Tư Bạch không biết tại sao con quái vật trước mắt đột ngột dừng lại, nhưng hắn không bỏ lỡ cơ hội này, ném về phía Giản Chấp hai đạo cụ tạo sương mù, bế thốc Giản Miên lên lao thẳng ra ngoài.
Sự uy h**p của Giản Miên đã có hiệu quả, Giản Chấp không đuổi theo nữa. Khi Thẩm Tư Bạch kéo Giản Miên lao ra ngoài, Tiểu Ngũ đã phi tốc vọt tới bên cạnh Giản Miên, nhân lúc Thẩm Tư Bạch mải mê chạy đường dài đã bí mật chui tọt vào túi áo Giản Miên. Nó ló nửa cái đầu ra, nhìn thấy rõ Giản Chấp trong làn khói đen.
Nếu là hai năm trước, Tiểu Ngũ sẽ không hiểu ý nghĩa của biểu cảm này trên mặt Giản Chấp. Nhưng sau khi xem bao nhiêu bộ phim truyền hình, nó đã cảm nhận được sự phẫn nộ, không cam lòng và cả bi thương của cậu ta.
Giản Miên hoàn toàn là một kẻ vô tâm vô phế, Giản Chấp so với Giản Miên thì có tâm hơn một chút. Chút vướng bận này đều đặt lên người Giản Miên, Giản Chấp khao khát Giản Miên có thể ở lại bầu bạn với cậu ta.
Các Boss trong phó bản vô hạn đa phần đều cô độc, chính vì tịch mịch nên mới làm ra nhiều chuyện cực đoan trong mắt con người.
Có quái vật cưỡng ép con người trở thành vật bầu bạn, có quái vật lấy việc giết chóc hành hạ làm niềm vui…
Mà những điều này Giản Chấp đều đã làm qua, nhưng đến cuối cùng, Giản Chấp vẫn cần có Giản Miên.
Tiểu Ngũ thở dài một tiếng thật sâu. Dùng lời của con người mà nói, Giản Chấp đại khái là một kẻ cuồng anh trai, hơn nữa còn là một kẻ cuồng anh trai có hơi b**n th**.
Có điều, Giản Miên vĩnh viễn sẽ không bao giờ thỏa mãn tâm nguyện của Giản Chấp.
Sau khi Tiểu Ngũ tiến vào Thế giới vô hạn, rãnh biển đã biến mất. Thẩm Tư Bạch lại cưỡng ép mở ra một vết nứt giữa biển sâu, hắn không hề nói dối Giản Miên, hai năm trước khi rời khỏi Thế giới vô hạn, hắn thực sự đã để lại không ít đạo cụ, trong đó có cả đạo cụ để quay lại đây. Sở dĩ giữ chúng lại là vì lo lắng một ngày nào đó Giản Miên sẽ bị thế giới vô hạn cưỡng chế triệu hồi về làm quân bài dự phòng.
Nỗi lo khi xưa đã thành hiện thực, Thẩm Tư Bạch rất may mắn vì mình có để lại đường lui. Ngay lúc nãy, hắn đã trải qua một lần nỗi đau mất đi Giản Miên, mất đi rồi tìm lại được càng thêm trân trọng, cũng càng thêm không để Giản Miên rời xa mình.
Thẩm Tư Bạch đưa Giản Miên từ vết nứt trở về thế giới hiện thực. Sau khi họ thoát ra, vết nứt tự động đóng lại, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Họ im lặng ngoi lên mặt nước, trở về căn nhà ven biển. Ngoài sân sau trên bãi cát đã dựng sẵn lò nướng. Đây là thứ Thẩm Tư Bạch đã làm khi Giản Miên đi bơi, chỉ đợi Giản Miên mang chiến lợi phẩm về.
Mặt trời đã biến mất, nơi giao thoa giữa biển và trời không còn thấy một ánh hoàng hôn nào, thay vào đó là vô số vì tinh tú rải rác khắp màn đêm. Gió biển mang theo mùi mặn đặc trưng thổi tới, những dải đèn màu quấn trên cành cây tự động sáng lên khi đêm xuống, quầng sáng vàng ấm áp chiếu rọi hai người.
Thẩm Tư Bạch vươn tay, vén lọn tóc ướt dính trên mặt Giản Miên, dịu dàng nói: “Buổi tối sẽ giảm nhiệt, đi tắm trước đi, lát nữa chúng ta ăn cơm.”
Giản Miên gật gật đầu, Thẩm Tư Bạch bảo cậu đi tắm nhưng lại không buông tay ra.
Giản Miên nghi hoặc: “Thẩm Tư Bạch?”
Thẩm Tư Bạch cúi đầu, trán tì vào trán Giản Miên, đôi mắt còn đen thẫm hơn cả màn đêm trên đỉnh đầu như đang ấp ủ điều gì đó.
“Anh giúp em.”
Câu nói này không làm Giản Miên xấu hổ. Cậu và Thẩm Tư Bạch đã tắm chung rất nhiều lần, ngay từ đầu đã chẳng biết xấu hổ là gì, hiện tại lại càng không. So với chuyện này, điều khiến cậu để ý hơn chính là——
“Thẩm Tư Bạch, anh đang giận sao?”
Thẩm Tư Bạch bỗng bật cười một tiếng đầy khó hiểu, Giản Miên không rõ đầu đuôi: “Anh giận đến mức bật cười luôn à?”
Thẩm Tư Bạch cọ cọ trán Giản Miên, thốt ra một tiếng thở dài thườn thượt: “Chỉ là cảm thấy thật hiếm có, em lại nhận ra anh đang giận nhanh đến thế.”
Lông mi Giản Miên run rẩy, có hơi chột dạ: “Bình thường em cũng đâu có chậm hiểu đến thế, lúc anh giận em cũng phát hiện ra mà. Thẩm Tư Bạch, anh đang mỉa mai em đấy à?”
“Ừm, anh biết mà.” Thẩm Tư Bạch bế thốc Giản Miên đi vào trong phòng, cũng không quên trấn an, “Anh không có mỉa mai em.”
Giản Miên gục đầu lên vai Thẩm Tư Bạch, nhìn chằm chằm vào cái bóng quấn quýt của hai người mà ngẩn ngơ.
Tiểu Ngũ cứ luôn mồm bảo cậu vô tâm vô phế, nhưng Thẩm Tư Bạch chưa bao giờ nói lời như vậy. Ban đầu, Giản Miên chẳng mảy may để tâm đến lời phàn nàn của Tiểu Ngũ, nhưng càng ở bên Thẩm Tư Bạch lâu, cậu dần dần hiểu được một chút cảm xúc của con người, cũng dần ngộ ra ý của Tiểu Ngũ.
Thẩm Tư Bạch bao dung cậu vô hạn, đến mức chính Giản Miên cũng cảm thấy nếu rời xa Thẩm Tư Bạch, cậu sẽ không bao giờ tìm được ai đối xử với mình tốt hơn hắn.
Thế nhưng nhiều khi, những gì cậu dành cho Thẩm Tư Bạch và những gì Thẩm Tư Bạch dành cho cậu không hề tương xứng, lúc nào cũng là Thẩm Tư Bạch nhượng bộ từng bước một.
Ví dụ như, rất nhiều lần cậu đợi đến khi Thẩm Tư Bạch hết giận mới nhận ra hắn từng giận, có đôi khi còn chẳng biết hắn có giận hay không.
Với tư cách là bạn đời, việc không thể xoa dịu cảm xúc của đối phương khiến cậu cảm thấy mình thật không đủ tiêu chuẩn.
Sau khi vào phòng tắm, Giản Miên được Thẩm Tư Bạch đặt ngồi lên bệ đá rửa mặt. Cậu nhìn Thẩm Tư Bạch bận rộn, đợi đến khi hắn đứng thẳng người dậy, đôi chân cậu liền quấn lấy eo hắn.
Thẩm Tư Bạch quay đầu lại: “Sao thế?”
Giản Miên: “Em không nói trước với anh một tiếng, anh giận rồi à?”
Thẩm Tư Bạch khẽ cười: “Trong tình huống đó em làm gì có cơ hội báo trước cho anh?”
Giản Miên: “…”
Cậu quên khuấy mất, trong mắt Thẩm Tư Bạch, cậu là người bị cuốn vào thế giới vô hạn mà không có chút khả năng phản kháng nào.
Thẩm Tư Bạch càng thấu hiểu, Giản Miên lại càng thấy áy náy. Nhưng cậu không thể nói thật với hắn, chỉ có thể tìm mọi cách khiến Thẩm Tư Bạch vui vẻ trở lại.
“Vậy anh đang giận chuyện gì?”
Thẩm Tư Bạch nắm lấy bắp chân đang quấn quanh eo mình, áp sát vào Giản Miên. Hắn nhấc nốt chân kia của cậu lên đặt vào eo mình, dùng tư thế tấn công tuyệt đối khóa chặt Giản Miên giữa hắn và bệ đá.
Cằm Giản Miên bị Thẩm Tư Bạch nhẹ nhàng nâng lên. Rõ ràng hắn không dùng bao nhiêu sức, nhưng Giản Miên lại cảm giác như Thẩm Tư Bạch đang dùng toàn bộ sức lực để chế trụ mình.
“Lúc phát hiện em biến mất, em có biết anh đã sợ hãi đến nhường nào không?”
Giản Miên luống cuống nhìn Thẩm Tư Bạch, không thốt nên lời.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy dáng vẻ này của Thẩm Tư Bạch, xa lạ nhưng không làm cậu sợ hãi, bởi vì gai nhọn của hắn không hề chĩa về phía cậu. Ngay cả khi giận dữ, hắn vẫn kiêng dè không để mình làm tổn thương cậu.
“Nếu em hoàn toàn biến mất thì phải làm sao đây?”
Ánh mắt Thẩm Tư Bạch sâu hoắm như đầm nước. Vừa rồi ở bên ngoài, Giản Miên không đọc được cảm xúc trong mắt hắn, giờ thì cậu đã hiểu đôi chút, đó là sự sợ hãi, và cả sự điên cuồng bất chấp tất cả.
Cơ thể đột ngột bị Thẩm Tư Bạch siết chặt, lồng ngực hai người dán sát vào nhau, chặt đến mức có hơi khó thở.
Giản Miên không phản kháng, vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Tư Bạch, khẽ nói: “Em sẽ không biến mất đâu.”
Hơi thở Thẩm Tư Bạch nặng nề, hiển nhiên hắn không tin lời Giản Miên nói.
Giản Miên nhìn chăm chú vào Thẩm Tư Bạch, lặp lại lần nữa: “Thẩm Tư Bạch, em sẽ không biến mất đâu.”
Sương mù đen trong mắt Thẩm Tư Bạch tan đi đôi chút, nhưng bóng tối vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Trái tim Giản Miên chợt nhói đau. Cậu không hiểu điều đó có nghĩa là gì, nhưng một ý niệm mãnh liệt thôi thúc cậu phải thực hiện ngay lập tức.
Trong lúc dùng sức nhấn đôi tay đang ôm cổ Thẩm Tư Bạch xuống, Giản Miên ngửa đầu lên, chủ động áp môi mình lên môi hắn. Cậu không nhắm mắt, nhìn thấy rõ sự ngẩn ngơ trong mắt Thẩm Tư Bạch.
Giản Miên không biết làm vậy có đúng không, nhưng theo bản năng cậu cảm thấy Thẩm Tư Bạch nhất định sẽ thích.
Ở bên Thẩm Tư Bạch hai năm, Giản Miên đã quá quen thuộc với chuyện này. Chính Thẩm Tư Bạch đã dạy bảo cậu từng chút một, dạy cậu cách làm sao để làm hắn hài lòng.
Đầu lưỡi cậu tách mở kẽ môi Thẩm Tư Bạch nhưng không lập tức tiến sâu vào, chiếc lưỡi mềm mại l**m qua đôi môi hắn. Hơi thở Thẩm Tư Bạch càng lúc càng dồn dập, bàn tay đặt trên chân cậu vô thức siết chặt, rồi sau đó đầu lưỡi mềm mại cuối cùng cũng tiến vào trong, quấn quýt với lưỡi của hắn.
Hai tay Giản Miên không biết từ lúc nào đã rời khỏi cổ Thẩm Tư Bạch, hạ xuống cổ áo hắn. Quần áo dính nước dán chặt vào da thịt có hơi khó cởi, đặc biệt là khuy áo cổ bị quấn vào sợi chỉ, càng thêm khó gỡ.
Giản Miên vừa phải hôn Thẩm Tư Bạch, vừa phải loay hoay cởi áo hắn, quả thực có hơi đuối sức. Thẩm Tư Bạch vốn luôn gấp gáp trong chuyện này hôm nay lại kiên nhẫn một cách lạ thường, thậm chí còn không có ý định hôn đáp lại.
Giản Miên tốn không ít công sức mới cởi được khuy cổ áo. Cậu lại dồn trọng tâm vào nụ hôn, ngậm lấy môi dưới của Thẩm Tư Bạch cắn nhẹ một cái. Đầu lưỡi lướt qua đầu lưỡi hắn rồi rút lui khỏi khoang miệng hắn trước khi hắn kịp đuổi theo.
Ánh mắt Thẩm Tư Bạch đã hoàn toàn bị sắc dục chiếm trọn, không còn sự đè nén khiến Giản Miên khó chịu nữa.
Giản Miên rất thích kết quả này. Ngón tay cậu lướt qua xương quai xanh của Thẩm Tư Bạch, từ từ hạ xuống, móng tay cố ý cào nhẹ qua da thịt hắn.
Trước đây khi cậu làm hành động này, Thẩm Tư Bạch sẽ nôn nóng đè tới. Nhưng hôm nay hắn lại kiên nhẫn lạ kỳ. Nếu không phải biểu cảm của hắn vẫn như mọi khi, cậu đã tưởng hắn đã mất hứng thú với mình rồi.
“Anh không muốn sao?” Giản Miên có hơi tủi thân. Cậu không thích Thẩm Tư Bạch như thế này, Thẩm Tư Bạch không nên như vậy.
Giản Miên không hề hay biết rằng, cậu đã trở nên tham lam vô độ, cậy sủng mà kiêu, và thủ phạm khiến cậu biến thành thế này chính là Thẩm Tư Bạch.
“Làm sao có thể không muốn chứ.” Thẩm Tư Bạch thì thầm.
h*m m**n của hắn dành cho Giản Miên là vô tận, vĩnh viễn không bao giờ được lấp đầy.
Ngón tay Thẩm Tư Bạch dọc theo đùi Giản Miên, lướt qua xương bánh chè và bắp chân, khóa chặt lấy cổ chân thon nhỏ của cậu.
“Bé yêu có thể hứa với anh một yêu cầu không?”
Giản Miên: “Gì cơ?”
Thẩm Tư Bạch ngước mắt cười nhạt, sự điên cuồng ẩn giấu đằng sau lớp mặt nạ dịu dàng như nước.
“Để anh xích em lại có được không?”
Trở thành vật sở hữu riêng của hắn.
Lời tác giả: Theo thẩm mỹ của quái vật cấp thấp, Thẩm Tư Bạch là đồ xấu xí [đầu chó].