Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 25

Ngày Giản Miên rời khỏi Thế giới vô hạn, Giản Chấp đã tiếp quản vị trí của Giản Miên, trở thành Boss cuối của Thế giới vô hạn. Cậu ta có quyền điều khiển tất cả mọi thứ trong phó bản tối thượng, bao gồm cả căn phòng của Giản Miên.

Hai năm Giản Miên rời đi, Giản Chấp không hề động vào đồ đạc của cậu, chút tiểu xảo duy nhất chính là ngay trước khi Giản Miên quay về, cậu ta đã bí mật lắp một “con mắt” vào trong con búp bê sứa của cậu. Lúc này, cậu ta đang thông qua con mắt này để giám sát Giản Miên, thấy Giản Miên hoàn toàn chẳng màng hình tượng mà dàn trải bản thân thành một miếng bánh sứa lớn, Giản Chấp sốc nặng.

Người anh trai trong ký ức không phải dáng vẻ này, rốt cuộc là ai đã thay đổi Giản Miên?

Giản Miên của hai năm trước dù sao cũng có chút gánh nặng hình tượng. Tiểu Ngũ ngày ngày theo sát bên cạnh Giản Miên, cũng phải đến khi tới thế giới loài người mới biết Giản Miên còn có một mặt như thế này. Chính Thẩm Tư Bạch đã giải phóng thiên tính của Giản Miên. Hay nên nói rằng, đây mới là dáng vẻ chân thực nhất của cậu.

Tiểu Ngũ trưng ra bộ mặt đã quá quen thuộc, vỗ vỗ vai Giản Chấp, an ủi: “Quen là tốt thôi.”

Giản Chấp phẫn nộ: “Là tên con người tầm thường kia đã biến anh trai thành ra thế này ư?”

Hai năm trước cậu ta đã nhìn ra tên con người này không phải hạng người tốt lành gì rồi. Kẻ có thể khiến anh trai từ bỏ vị trí chủ nhân Thế giới vô hạn, lừa gạt anh trai đi sống những ngày tháng bình thường thì có thể là hạng tốt đẹp gì chứ?

Tiểu Ngũ: “Đúng vậy!”

Giản Chấp: “Tên con người đó thật sự quá đáng ghét!”

Hai năm rồi, nó cuối cùng cũng tìm được đồng đội có thể cùng chung mối thù!

Tiểu Ngũ nhịn không được mà cảm xúc dâng trào: “Đúng vậy!”

Trong màn hình hiển thị, Giản Miên nằm một tư thế mãi cũng mệt liền lật người một cái, cái bụng bị ép vào phát ra một tiếng nấc cụt rõ to. Bụng cậu đã căng tròn vo, người bình thường lúc này đều nên ngừng ăn rồi, nhưng sương mù đỏ vẫn không ngừng đưa thức ăn đến bên miệng Giản Miên. Giản Miên nhận hết không sót thứ gì, ăn đến là thỏa mãn, cơ thể trong suốt hiện lên màu hồng phấn đầy vui vẻ.

Giản Chấp ngẩn ngơ như thấy quanh thân con sứa nhỏ tròn ủng hiện lên từng cái bong bóng màu hồng.

Khi Tiểu Ngũ nói Giản Miên thích những thứ này, Giản Chấp có một vạn điều không tin. Sau khi cậu ta ra lệnh cho ác quỷ đưa đồ đến tận tay Giản Miên, cậu ta vẫn kiên định rằng Giản Miên sẽ không bị những thứ này làm cho dao động, nhưng thực tế đã tát cho cậu ta một cú nảy lửa.

Giản Chấp không dám tin, cậu ta có hơi sụp đổ: “Không, đây nhất định không phải anh trai tao!”

Anh trai cậu ta là Boss mạnh nhất kia mà, là Boss chỉ cần búng ngón tay là có thể diệt sạch một phó bản cấp cao, sao có thể là con sứa nhỏ… chìm đắm trong đồ ăn con người được chứ???

Tiểu Ngũ lý trí đập tan ảo tưởng của Giản Chấp: “Đó chính là đại nhân Giản Miên.”

Đôi mắt Giản Chấp đỏ rực: “Không phải! Anh trai nhất định là bị con người cướp xác rồi, rốt cuộc là kẻ nào đã mưu hại anh trai tao?”

Tiểu Ngũ có thể thấu hiểu sự sụp đổ của Giản Chấp. Nó ngày ngày ở bên cạnh Giản Miên, nhìn Giản Miên ngày càng “đọa lạc”, đôi khi nó cũng hoài niệm một Giản Miên sát phạt quyết đoán.

“Ngài nghĩ với năng lực của đại nhân, ai có thể hại được ngài ấy?”

Giản Chấp không thể phản bác, cũng không thể nhìn rõ thực tế. Cậu ta quay người đi ra ngoài cửa, Tiểu Ngũ gọi với theo sau: “Ngài định làm gì?”

Giản Chấp trầm giọng trả lời: “Tao phải đi đánh thức anh trai, để anh ấy tỉnh táo lại!”

Tiểu Ngũ không biết Giản Chấp định làm thế nào. Lời vừa dứt Giản Chấp đã biến mất ở cửa phòng, xoay người một cái đã xuất hiện trong phòng của Giản Miên.

Giản Miên ngay từ khi bước chân vào căn phòng này đã phát hiện ra sự tồn tại của “con mắt”, cũng hiểu rõ đây là thủ đoạn của ai. Cậu chẳng hề bận tâm, cũng không có ý định trừ khử nó. Sự xuất hiện đột ngột của Giản Chấp không làm cậu kinh ngạc, cậu vẫn giữ tư thế nằm ươn như cá mặn, mãi lâu sau cuối cùng cũng có động tác, cậu nhấc mấy sợi xúc tu màu hồng phấn lên vẫy vẫy với Giản Chấp.

“Đã lâu không gặp.”

Đôi mắt Giản Chấp vằn tia máu: “Anh trai, anh trước kia không phải dáng vẻ này!”

Giản Miên nghiêng đầu: “Ta trước kia là dáng vẻ gì?”

Giản Chấp: “Anh trước kia là một người lạnh lùng vô tình…”

Giản Miên không phải ở thế giới loài người vô ích. Những từ này cậu đều đã học qua, dùng ý nghĩa của con người để giải thích thì dù sao cũng chẳng phải từ ngữ tốt đẹp gì. Nhưng đối với cậu, đó lại là lời tán dương tuyệt vời nhất.

Giản Miên hài lòng nghe Giản Chấp khen mình, cho đến khi Giản Chấp đưa ra kết luận: “Nhưng bây giờ anh thay đổi rồi.”

Giản Miên: “Hửm?”

“Anh không còn vô tình, không còn lạnh lùng nữa…” Giản Chấp lại lặp lại lời vừa rồi, chỉ vào miếng bánh kem còn sót lại trên đĩa, đau đớn nói: “Anh thế mà lại bị đồ ăn của con người làm cho mê muội, anh quá không lý trí rồi! Bây giờ em phải tiêu diệt chúng!”

Cậu ta vừa giơ tay lên đã bị mấy sợi xúc tu đánh bật trở về.

Cú đánh của Giản Miên không hề nặng nhưng lập tức đánh Giản Chấp hiện nguyên hình. Chàng trai cao lớn ban nãy biến trở lại thành hình hài một đứa trẻ ba tuổi, quần áo vừa vặn lúc nãy rơi xuống đất, Giản Chấp vội vàng chộp lấy quần áo che đi bộ phận cần che của mình, nước mắt rơi lã chã: “Hu hu hu, anh vì mấy miếng bánh kem mà đánh em!! Hu hu hu, anh không còn là anh trai của em nữa, anh đúng là một ác ma!”

Giản Miên thong thả nói: “Đa tạ đã khen ngợi.”

Giản Chấp: “…”

Giản Chấp hít hít cái mũi đỏ ửng, chớp chớp đôi mắt xanh thẳm tủi thân nhìn Giản Miên, hình như nghĩ rằng chỉ cần bày ra bộ dạng đáng thương này là Giản Miên sẽ xót xa cho nó. Nhưng nó quên mất, vừa rồi nó còn nói Giản Miên là kẻ lãnh khốc vô tình, Giản Miên làm sao có thể xót xa cho nó được chứ?

Hồi đó nó dùng hết mọi thủ đoạn cầu xin Giản Miên ở lại, Giản Miên đều sắt đá muốn đi. Bây giờ chẳng qua chỉ rơi vài giọt nước mắt thì sao có thể lay động được tâm trí Giản Miên.

Tiểu Ngũ không đuổi tới phòng Giản Miên, “con mắt” vẫn tiếp tục làm việc. Nó đối diện với màn hình hiển thị thở dài một tiếng.

Nó đã đoán được Giản Chấp đi chuyến này là để ăn đòn mà.

“Nếu anh đã thích thế giới đó như vậy, thế thì em sẽ hủy diệt nó!” Đứa trẻ ba tuổi dùng giọng sữa non nớt thốt ra lời tuyên ngôn hủy diệt thế giới, chẳng có chút sức thuyết phục nào.

Giản Miên không cho là đúng, chỉ cảm thấy Giản Chấp quá ồn ào, làm phiền cậu thưởng thức mỹ vị. Thấy Giản Chấp còn định mở miệng nói gì đó, cậu chộp lấy một miếng bánh kem dâu tây nhét vào miệng Giản Chấp, dùng tay bịt miệng nó lại.

Giản Chấp: “Ưm ưm ưm…”

Ngọt quá.

Giản Chấp: “!!!”

Thứ này… cũng khá ngon đấy chứ?!

Giản Miên trước khi ra cửa không hẹn với Thẩm Tư Bạch mấy giờ về, Thẩm Tư Bạch cũng không hạn chế tự do của Giản Miên. Lý do lớn nhất khiến hắn yên tâm để Giản Miên ra ngoài một mình là Giản Miên luôn mang theo thiết bị định vị, hắn có thể xác nhận vị trí của cậu bất cứ lúc nào.

Giản Miên đã đi gần ba tiếng đồng hồ. Nơi giao nhau giữa trời và biển đã bị ánh hoàng hôn nhuộm thành một đường chỉ đỏ cam, Giản Miên vẫn chưa quay về.

Thẩm Tư Bạch làm xong công việc trong tay, mở thiết bị định vị ra, dấu chấm đỏ tượng trưng cho Giản Miên vẫn dừng lại ở một vị trí. Hắn thuận theo dấu chấm đỏ lặn xuống biển, hình bóng dần trùng khớp với dấu chấm đỏ.

Giữa biển sâu mênh mông bát ngát không thấy bóng dáng Giản Miên đâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn