Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 24

Trong lúc Tiểu Ngũ còn đang sững sờ, vết nứt bỗng nhiên mở rộng ra gấp mấy lần ngay trước mắt nó, tựa như một ngọn núi lớn đổ sập về phía mình. Tiểu Ngũ không kịp phản kháng, bóng tối trong chớp mắt đã bao trùm lấy nó. Ngay giây tiếp theo, trong bóng tối vang lên một giọng nói quen thuộc: “Đã lâu không gặp.”

Tiểu Ngũ nhanh chóng trấn tĩnh lại nhìn về phía nguồn âm thanh, trong bóng tối đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt nhợt nhạt, người tới có khuôn mặt giống Giản Miên đến năm phần. Từ vóc dáng, độ dài mái tóc cho đến phong cách ăn mặc đều rập khuôn theo Giản Miên. Nếu không phải mái tóc màu xanh nước biển khác biệt, Tiểu Ngũ suýt chút nữa đã nhận nhầm cậu ta thành Giản Miên.

“Giản Chấp?”

“Thật không có lễ phép, anh trai dạy mày như vậy sao?” Chàng trai cười lạnh một tiếng, chỉnh lại: “Gọi tao là đại nhân ác ma.”

Tiểu Ngũ: “…”

Tiểu Ngũ: “Trong lòng tôi, đại nhân ác ma vĩnh viễn chỉ có một người.”

Sau lưng Giản Chấp mọc ra một đôi cánh dơi màu đỏ đen. Sau khi Tiểu Ngũ dứt lời, đôi cánh duỗi dài, từ đầu cánh mọc ra một bàn tay nhỏ nhắn như trẻ sơ sinh tóm chặt lấy Tiểu Ngũ.

Bạch tuộc nhỏ vùng vẫy xúc tu, muốn cạy bàn tay nhỏ kia ra. Bàn tay nhìn có vẻ cùng cỡ với nó nhưng sức mạnh lại vô cùng kinh người, nó đã dùng hết toàn lực cũng không thể lay chuyển được mảy may.

“Biết sai chưa? Giờ đã biết phải gọi ta là gì chưa?”

Vào thời khắc sinh tử, bạch tuộc nhỏ biết co biết duỗi: “Đại nhân tiểu ác ma.”

Nó thêm chữ “tiểu” vào thì không tính là phản bội Giản Miên. Trong lòng nó, Giản Miên vẫn là đại nhân ác ma duy nhất.

Giản Chấp không nhận ra tâm tư nhỏ nhặt của Tiểu Ngũ, hài lòng buông nó ra, nhưng lòng bàn tay cậu ta vẫn bao bọc hờ quanh Tiểu Ngũ, vẫn tiếp tục uy h**p con bạch tuộc nhỏ chỉ bằng bàn tay này.

“Mày đi theo bên cạnh anh trai lâu như vậy chắc hẳn phải biết điểm yếu của anh ấy chứ?”

Sau khi nhìn thấy Giản Chấp, Tiểu Ngũ đã đoán được mục đích của cậu ta. Nó từ bỏ việc giãy giụa, đưa ra quyết tâm như tráng sĩ chặt tay: “Cho dù ngài có g**t ch*t tôi, tôi cũng không bán đứng đại nhân đâu.”

Giản Chấp cười lạnh: “Mày tưởng tao không có cách nào cạy ra được đáp án thật à?”

Tiểu Ngũ: “Có giỏi thì ngài g**t ch*t tôi đi, đại nhân mà biết được nhất định sẽ g**t ch*t ngài!”

Trên mặt Giản Chấp lộ ra vài phần bực bội nhưng nhanh chóng tan biến. Cậu ta nới lỏng sự khống chế đối với Tiểu Ngũ, ngữ khí ôn hòa hơn nhiều: “Tao sẽ không làm gì mày đâu.”

Tiểu Ngũ không hề buông lỏng cảnh giác: “Ngài muốn làm gì đại nhân?”

Giản Chấp: “Tao chỉ muốn biết điểm yếu của anh trai là gì thôi.”

Lời của Tiểu Ngũ chưa kịp ra khỏi miệng, Giản Chấp lại nói tiếp: “Tao sẽ không làm hại anh trai đâu, tao chỉ muốn anh ấy quay về thế giới của chúng ta thôi. Lẽ nào mày không muốn quay về à?”

Tiểu Ngũ do dự, sao nó lại không muốn quay về chứ?

Mỗi ngày trước khi ngủ nó đều ước một điều: Hy vọng đại nhân sớm ngày thông suốt, cùng nó quay về thế giới vô hạn.

Giản Chấp nhếch môi, dụ dỗ từng bước: “Chỉ cần mày tiết lộ cho tao biết anh trai thích cái gì, tao có thể khiến anh ấy vĩnh viễn ở lại thế giới vô hạn.”

……

Giản Miên mới lặn xuống hơn một trăm mét, giữa biển bỗng nhiên nứt ra một khe hở, một lực hút mạnh mẽ hút cậu về phía đó. Chỉ cần Giản Miên muốn, cậu có thể dễ dàng thoát khỏi khe hở này, nhưng cậu không hề phản kháng, cứ để mặc cho mưu kế của kẻ chủ mưu thành công.

Giống như vừa đi một chuyến tàu lượn siêu tốc đầy k*ch th*ch, sau khi trải qua ba phút chìm trong bóng tối, Giản Miên rơi xuống một căn phòng đầy ánh đèn. Giản Miên điều chỉnh hướng tiếp đất, ngã nhào vào chiếc ghế sofa mềm mại.

Đây là căn phòng cậu thường ở nhất trong thế giới vô hạn. Kể từ khi cậu rời đi, đồ đạc trong phòng chưa từng bị ai dịch chuyển, mọi thứ vẫn y hệt như lúc cậu đi. Đã lâu không tới, Giản Miên có hơi hoài niệm, ngón tay khẽ vẫy, con búp bê sứa nhỏ trên giường liền bay tới được cậu ôm vào lòng, cậu đứng dậy bắt đầu tuần tra trong phòng.

Còn chưa tuần tra xong lãnh địa của mình, cửa phòng bỗng nhiên bị gõ. Một luồng sương mù đỏ tươi thay Giản Miên mở cửa lớn, ngoài cửa là một con ác quỷ mặt xanh nanh vàng đang đứng. Nó hướng về phía Giản Miên lộ ra nụ cười dữ tợn, giọng điệu nịnh bợ: “Đại nhân, đại nhân tiểu ác ma nghe nói ngài đã về. Đây là quà ngài ấy tặng ngài.”

Giản Miên chỉ nhìn nó mà không nói lời nào. Con ác quỷ sợ tới mức toàn thân run rẩy.

Lần đầu tiên nó gặp Giản Miên đã bị ngoại hình của cậu đánh lừa, tưởng Giản Miên là kẻ dễ bắt nạt. Sau khi bị Giản Miên dạy dỗ cho ba tháng không đi lại được, từ đó về sau nó không bao giờ dám xem thường Giản Miên nữa. Cho dù Giản Miên đã rời khỏi Thế giới vô hạn hai năm rồi, nỗi sợ hãi khắc sâu trong ký ức đối với Giản Miên vẫn không hề giảm bớt phân nào.

Giản Miên không lên tiếng, ác quỷ đặt đồ xuống, run giọng nói: “Nếu ngài không còn dặn dò gì khác, vậy tôi xin phép lui xuống trước. Ngài có việc gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.”

Giản Miên “Ừm” một tiếng. Ác quỷ như được đại xá, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Giản Miên đi tới trước bàn, trên đĩa đặt đồ ăn vặt, đồ chơi và bánh kem nhỏ. Toàn bộ đều là những thứ cậu yêu thích khi ở thế giới loài người.

Cậu đã hai năm không gặp Giản Chấp rồi. Họ ở hai thế giới khác nhau, Giản Chấp không thể nào nắm rõ sở thích của cậu chính xác đến vậy. Giản Miên lập tức đoán ra ngay là Tiểu Ngũ đã tiết lộ tin tức cho Giản Chấp.

Giản Miên không hề tức giận, ngược lại cậu vừa thấy hơi đói thì đồ ngon đã được dâng lên tận nơi.

Sương mù đỏ đậm quấn lấy chiếc đĩa, theo nhịp Giản Miên ngồi xuống sofa, chiếc đĩa cũng hạ xuống bàn trà nhỏ bên cạnh.

Quay lại môi trường quen thuộc sẽ thấy thoải mái hơn ở thế giới loài người rất nhiều, Giản Miên thả lỏng cơ thể hoàn toàn, cơ thể con người dần dần biến trở lại hình thái sứa. Con sứa to bằng quả bóng rổ lún sâu vào chiếc sofa màu hồng, tự dàn trải bản thân thành một miếng bánh sứa.

Sương mù đỏ tươi quấn lấy một miếng bánh kem Black Forest, trong chớp mắt đã đưa tới bên miệng Giản Miên. Giản Miên ngay cả xúc tu cũng không cần nhấc lên, chỉ cần há miệng là bánh kem đã được đưa vào miệng.

Giản Miên đi được tới thế giới loài người cũng phải trả giá. Ở thế giới loài người, sức mạnh của cậu bị suy yếu đi rất nhiều, rất nhiều việc có thể làm được ở Thế giới vô hạn thì lại bị hạn chế ở thế giới loài người. Lúc này cậu mới thực sự được thả lỏng, cũng lấy lại toàn bộ sức mạnh của mình.

Chẳng trách Tiểu Ngũ ngày nào cũng mong quay về, cậu cũng có hơi nhớ nhung rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn