Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 23

Những gì cần nói Bùi Cảnh đều đã nói hết rồi. Qua hai lần tiếp xúc với Giản Miên, ông đã nắm được đại khái tính cách của Giản Miên. Biết mình có nói nhiều hơn nữa cũng chỉ vô ích, Bùi Cảnh từ chối lời mời ở lại ăn cơm của Giản Miên, thở ngắn than dài rời đi.

Thẩm Tư Bạch tiễn Bùi Cảnh xuống lầu. Bùi Cảnh suốt dọc đường đều giữ im lặng, nhìn sắc mặt ông là có thể đoán được ông vừa trải qua những gì.

Cứ khăng khăng ngăn cản Bùi Cảnh giảng giải đạo lý với Giản Miên sẽ chỉ phản tác dụng, chi bằng để Bùi Cảnh chủ động từ bỏ. Điều này cần xây dựng trên việc hắn đủ tin tưởng Giản Miên. May mắn thay, hắn đủ hiểu Giản Miên, và Giản Miên cũng không làm hắn thất vọng.

“Mối quan hệ giữa cháu và Giản Miên không phải là thứ mà ông có thể dùng dăm ba câu là phá hoại được đâu.” Giọng điệu Thẩm Tư Bạch thản nhiên, nhưng lại ẩn chứa vài phần đắc ý có thể nhận ra.

Lời này nếu đặt vào trước kia, Bùi Cảnh có một trăm cái cớ để không tin, hiện tại ông rốt cuộc đã tin rồi.

“Ông không định làm gì nó, từ đầu chí cuối không có ý định làm hại nó.” Bùi Cảnh vẫn là những lời đó, chỉ có điều suy nghĩ đã thay đổi: “Ông sẽ không ngăn cản cháu ở bên nó nữa, nhưng có một việc cháu phải biết.”

Thẩm Tư Bạch: “Việc gì?”

Bùi Cảnh: “Gần đây tần suất xuất hiện dị chủng cao hơn gấp mấy lần so với hai tháng trước. Ông vừa nhận được một tin tức, người của phân cục đã phát hiện ra vết nứt ở đảo Đại Du. Vết nứt này từng kết nối Thế giới vô hạn và thế giới hiện thực, đáng lẽ đã bị đóng lại rồi nhưng giờ đây lại mở ra lần nữa. Chắc là cháu hiểu ông muốn nói gì.”

Ánh mắt Thẩm Tư Bạch rùng mình: “Cháu hiểu.”

Thế giới vô hạn rất có thể sẽ mở ra lần nữa, có lẽ còn nghiêm trọng hơn lần mở ra trước đó.

Vết nứt sau khi được tu bổ mà lại nứt ra lần nữa thì chỉ có thể nứt nhiều hơn lúc trước. Lần trước đã có lượng lớn quái vật tràn vào thế giới hiện thực, lần này chỉ có nhiều hơn chứ không có ít đi.

So với việc thế giới vô hạn mở ra lần nữa, Thẩm Tư Bạch càng lo lắng hơn là Giản Miên có bị thế giới vô hạn cưỡng chế triệu hồi về hay không?

Hắn không biết tâm nguyện của Thế giới vô hạn có thể kéo dài bao lâu.

Câu hỏi này, thế giới vô hạn không trả lời hắn, Giản Miên cũng không.

Giản Miên chưa từng nói sẽ rời xa hắn, nhưng cũng chưa từng hứa với hắn rằng chắc chắn sẽ không rời đi.

……

Thẩm Tư Bạch tạm biệt Bùi Cảnh, quay trở lại lầu trên, vừa mở cửa đã nhận được cái ôm nhiệt tình của Giản Miên. Điều này đối với hắn mà nói là cực kỳ hiếm có.

Thẩm Tư Bạch có hơi được cưng mà sợ, một tay đóng cửa, một tay ôm đáp lại Giản Miên.

“Sao không đi ăn cơm?”

Cả người Giản Miên treo trên người Thẩm Tư Bạch, giọng nói mềm mại mang theo vài phần lấy lòng: “Muốn đợi anh cùng ăn.”

Giản Miên sau khi làm chuyện có lỗi nhất định sẽ dùng chiêu này. Giản Miên đang xin lỗi vì việc tự ý ra ngoài mà không báo với mình một tiếng.

Thẩm Tư Bạch không hề giận Giản Miên, người hắn giận là con người và quái vật mưu đồ cướp Giản Miên đi khỏi lòng mình. Sau khi cơn thịnh nộ tiêu tan, nhìn lại một Giản Miên ngoan ngoãn ôn thuận, hắn vừa xót xa lại vừa yêu thương.

Sao Giản Miên có thể ngoan đến mức này chứ?

Giản Miên rõ ràng không làm sai chuyện gì lại bị người ta tìm tới tận cửa chỉ trích một trận, đi ra ngoài gặp phải dị chủng, sau khi cửu tử nhất sinh còn phải chấp nhận sự trừng phạt của hắn.

Thẩm Tư Bạch ôm chặt lấy Giản Miên, cằm tựa lên vai cậu, hít sâu lấy mùi hương trên người cậu: “Bé yêu.”

“Dạ?”

“Bé yêu.”

“Dạ?”

Đến lần thứ ba Thẩm Tư Bạch gọi “Bé yêu”, Giản Miên cuối cùng cũng hỏi: “Anh cứ gọi em mãi là vì đói bụng rồi sao?”

Lúc hai người làm chuyện đó, Thẩm Tư Bạch thích nhất là ôm chặt Giản Miên không ngừng gọi cậu là “Bé yêu”. Giản Miên tưởng Thẩm Tư Bạch lại muốn rồi, Thẩm Tư Bạch lại chỉ bất lực mỉm cười, bế cậu đi vào nhà ăn.

Đói thì có đói thật, nhưng quan trọng nhất vẫn là để Giản Miên lấp đầy cái bụng trước đã.

Sau sự việc ở phố thương mại, Thẩm Tư Bạch xin nghỉ phép năm ngày, đưa Giản Miên tới vịnh Thiển Thủy ở thành phố S.

Lúc trước hai người hẹn nhau là đảo Đại Du ở thành phố A, lịch trình thay đổi Giản Miên cũng chẳng tính toán gì, chỉ cần được đi chơi cùng Thẩm Tư Bạch thì đi đâu với cậu cũng không quan trọng.

Thẩm Tư Bạch đặt một căn hộ cao cấp view biển. Căn nhà chỉ cách bãi tắm năm phút đi bộ, phòng ngủ chính sát biển, đứng trước cửa sổ sát đất là có thể thưởng thức cảnh bình minh và hoàng hôn trên biển.

Giản Miên cuối cùng cũng thấy được biển cả mà mình hằng mong ước. Nhân lúc xung quanh không có người, cậu biến trở lại thành sứa, “tùm” một cái lặn xuống biển.

Khác với việc bơi trong bể thủy sinh, nước biển mặn hơn, phạm vi hoạt động của cậu cũng rộng hơn nhiều.

Tiểu Ngũ cũng đi theo. Thừa dịp Thẩm Tư Bạch không chú ý, nó liền cùng Giản Miên lao vào lòng biển, bơi lội một trận thỏa thích.

“Đại nhân, chỉ cần ngài quay về Thế giới vô hạn, ngài có thể ngắm biển bất cứ lúc nào, cũng có thể tự do bơi lội trong biển…” 

Tiểu Ngũ vẫn chưa từ bỏ ý định để Giản Miên về lại Thế giới vô hạn, cứ hễ bắt được cơ hội là bắt đầu xúi giục.

Chỉ một loáng sau, Giản Miên đã bắt được một đống cá nhỏ, các xúc tu quấn lũ cá thành một nùi như bánh quẩy, chơi đến là vui vẻ.

Tiểu Ngũ nói đến mệt rồi mà Giản Miên vẫn đang chơi. Nó nhịn không được phàn nàn: “Đại nhân, có phải ngài không thèm nghe em nói không đấy?”

Giản Miên quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe nhạt màu ở dưới nước hiện ra sắc xanh nhạt, được nước biển gột rửa lại càng thêm trong trẻo, cũng càng thêm vô tội: “Ta có đang nghe mà.”

Tiểu Ngũ: “…” 

Được rồi, biết là ngài đang lấy lệ với em rồi.

Trước khi ra khỏi cửa Giản Miên đã báo cáo với Thẩm Tư Bạch. Cậu còn hứa với Thẩm Tư Bạch sẽ mang một giỏ cá nhỏ về, buổi tối ăn cá nhỏ chiên giòn.

Cậu bắt một đống cá ở chỗ nước nông vẫn thấy chưa đủ. Cậu muốn để Thẩm Tư Bạch nếm thử hương vị của cá biển sâu, liền bảo Tiểu Ngũ thu dọn đống chiến lợi phẩm này rồi quay đầu lặn thẳng xuống vùng biển sâu.

Tiểu Ngũ dọn dẹp xong thì đã không thấy bóng dáng Giản Miên đâu nữa. Nó lần theo hơi thở của Giản Miên lặn xuống hơn một trăm mét, càng xa mặt biển ánh sáng càng thưa thớt. Dù là một mảnh đen kịt, mắt của Tiểu Ngũ vẫn có thể nhìn rõ trong đêm tối.

Hơi thở của Giản Miên biến mất tại một rãnh biển. Lạ là nơi này chỉ cách mặt biển hơn hai trăm mét, không nên xuất hiện rãnh biển mới đúng.

Tiểu Ngũ cảm thấy có điềm chẳng lành. Nó bơi một vòng quanh rãnh biển, cuối cùng tại một vết nứt lại ngửi thấy hơi thở của Giản Miên lần nữa. Ngoài hơi thở của Giản Miên ra, còn có một luồng hơi thở quen thuộc khác.

Đó không phải là áp lực đến từ biển sâu, mà là đến từ một thế giới khác.

Hơi thở âm u, tanh máu, giết chóc và mục nát đan xen điên cuồng ùa về phía nó, xâm nhập vào sâu trong linh hồn nó một cách không kẽ hở, gợi lên sự cộng hưởng mạnh mẽ, linh hồn bắt đầu run rẩy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn