Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 22

Thẩm Tư Bạch vốn rất giỏi giả vờ đạo mạo trước mặt Giản Miên, vì có Giản Miên ở đó nên Bùi Cảnh không bị Thẩm Tư Bạch đuổi thẳng ra ngoài, nhưng cũng không được Thẩm Tư Bạch nhiệt tình chào đón vào cửa.

Bày trí trong phòng khách vẫn như ngày hôm qua, chỉ là trên bàn trà đã bị chất đầy các loại đồ ngọt đủ màu sắc, Giản Miên vẫy vẫy tay với ông: “Ông nội, qua đây ăn bánh kem đi ạ.”

Giản Miên vẫn lộ ra nụ cười giống hệt ngày hôm qua. Bùi Cảnh bỗng nhiên không cảm thấy nụ cười của Giản Miên đâm vào tim nữa, sau khi bị ông đối xử như vậy, Giản Miên vẫn có thể mặt cười đón ý với ông. Lần đầu tiên ông đồng tình với lời của Thẩm Tư Bạch và Bùi Cố, Giản Miên đúng là một đứa trẻ vô cùng đơn thuần.

Chỉ mới một ngày thôi, cái nhìn của Bùi Cảnh đối với Giản Miên đã đảo ngược. Ông đột nhiên có hơi hối hận, hôm qua không nên nói những lời đó với Giản Miên.

Bùi Cảnh nặn ra một nụ cười không quá khó coi, dịu giọng nói: “Ông không ăn, cháu ăn nhiều một chút, không đủ… thì để Tư Bạch mua thêm cho cháu.”

Bùi Cảnh vốn định nói “không đủ ông mua cho cháu”, nhưng bị một ánh mắt sắc lẹm của Thẩm Tư Bạch quét qua đành cứng nhắc đổi lời.

“Đủ ăn rồi ạ.” Giản Miên nhét nửa miếng bánh kem nho còn lại vào miệng, lầm bầm nói: “Con đâu phải là heo, nhiều thế này sao mà ăn hết được ạ.”

Thính lực của Tiểu Ngũ rất tốt, ở trong nước cũng có thể nghe thấy giọng của Giản Miên. Nó nhỏ giọng phụ họa trong lòng: Đúng vậy đúng vậy, nhiều thế này sao mà ăn hết được chứ. Đại nhân không phải là heo đâu, đại nhân chỉ là hơi ham ăn hơn con người một chút thôi. Ai bảo đại nhân là đại nhân ác ma lợi hại nhất nhất nhất chứ.

“Ông nội, ông đừng khách sáo. Cái này ngon lắm, ông nếm thử đi.” Giản Miên cầm lấy một miếng bánh kem phô mai nho nhét vào tay Bùi Cảnh.

Bùi Cảnh nhìn chằm chằm vào cái má phồng lên của Giản Miên, càng nhìn càng thấy đáng yêu, giống như nhìn đứa cháu nội nhỏ của mình vậy.

Hồi đó sao ông lại cảm thấy Giản Miên chướng mắt nhỉ?

Thẩm Tư Bạch lặng lẽ đi tới bên cạnh Giản Miên, cánh tay dài vươn ra mạnh mẽ và bá đạo ôm chặt Giản Miên vào lòng. Thái độ bài xích của hắn đối với Bùi Cảnh đã bày rõ trên mặt, Bùi Cảnh nhìn thấy nhưng giả vờ như không thấy. Khó khăn lắm mới vào được đây, ông không thể chưa làm gì đã rời đi. 

Nhưng Thẩm Tư Bạch canh phòng bên cạnh Giản Miên nghiêm ngặt, nửa bước không rời, ông đợi nửa ngày cũng không đợi được cơ hội nói chuyện riêng với Giản Miên.

Trên tivi đang chiếu bộ phim truyền hình ăn khách cách đây không lâu. Nửa tiếng trôi qua, đối thoại giữa họ rất ít ỏi.

Giản Miên vừa xem tivi vừa ăn bánh ngọt, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí vi diệu, sau khi ăn liên tiếp sáu miếng bánh ngọt cuối cùng cũng dừng lại.

Thẩm Tư Bạch lau đi kem bơ trên khóe môi cậu, hỏi: “Không ăn nữa sao?”

Giản Miên xoa xoa bụng: “Hơi ngấy. Thẩm Tư Bạch, em muốn ăn chút gì đó mặn mặn.”

Thẩm Tư Bạch mỉm cười: “Được, anh đi làm cho em.”

Hắn vừa nói vừa định bế Giản Miên lên, Giản Miên kéo tay áo hắn: “Em muốn ở lại đây.”

Thẩm Tư Bạch do dự một chút rồi buông Giản Miên ra. Anh nhéo nhéo gò má Giản Miên, dặn dò: “Ngấy rồi thì đừng ăn nữa. Anh nấu xong ngay đây, ngoan ngoãn đợi nhé.”

Giản Miên gật đầu, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Thẩm Tư Bạch liếc nhìn Bùi Cảnh, lại nói: “Không muốn nói chuyện thì không cần nói. Em không cần phải ép buộc bản thân đối phó với bất kỳ ai.”

Bùi Cảnh: “…”

Thằng nhóc thối, thật sự là không nể mặt ông mày tí nào mà!

Giản Miên vẫn gật đầu, Thẩm Tư Bạch rốt cuộc cũng yên tâm đôi chút, trước khi rời đi lại trao cho Bùi Cảnh một ánh mắt.

Hắn có thể cưỡng ép khiến Bùi Cảnh tránh xa Giản Miên, nhưng hắn đã không làm vậy.

Ở chung với Bùi Cảnh nhiều năm, hắn hiểu rõ tính tình của Bùi Cảnh là thế nào, lần này ngăn cản sẽ còn có lần sau. Chi bằng để Bùi Cảnh nói hết một lần, hắn cũng tin rằng Giản Miên sẽ cho Bùi Cảnh một câu trả lời ngoài dự tính.

Đợi đến khi trong bếp truyền ra tiếng máy hút khói, Bùi Cảnh mới đem những lời đã cân nhắc kỹ lưỡng nói ra: “Cháu có biết thứ trên chân cháu có nghĩa là gì không?”

Giản Miên lắc lắc chân trái, cái còng chân này đi kèm một sợi dây xích. Thẩm Tư Bạch không cài dây xích vào nên Giản Miên có thể đi lại khắp căn nhà này, đương nhiên cũng có thể rời khỏi căn nhà này. Trên còng chân đính một chiếc chuông bạc, theo nhịp nhấc chân của Giản Miên phát ra tiếng leng keng giòn giã.

“Biết chứ ạ.”

Bùi Cảnh kinh ngạc: “Cháu biết ư? Vậy mà cháu vẫn đồng ý để Thẩm Tư Bạch đeo thứ này cho cháu sao?”

“Thứ này có vấn đề gì ạ?”

Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Giản Miên, Bùi Cảnh chợt nghĩ có phải Giản Miên hiểu khác ý ông không?

“Cháu biết nó có ý nghĩa gì không?”

Giản Miên: “Thẩm Tư Bạch nói con đeo cái này rất đẹp, con cũng thấy khá đẹp ạ.”

Bùi Cảnh: “…”

“Thẩm Tư Bạch còn nói, thứ này chứng minh con là người của Thẩm Tư Bạch, sẽ không bị những người kỳ kỳ quái quái quấn lấy nữa.” Giản Miên lại lắc chân, tiếng chuông vang lên từng hồi lọt vào tai Bùi Cảnh khiến đầu Bùi Cảnh đau như muốn nứt ra.

Người kỳ kỳ quái quái mà Thẩm Tư Bạch định nghĩa là ai?

Người kỳ quái nhất chẳng phải là Thẩm Tư Bạch sao?

Người bình thường nào lại đi đeo còng chân cho bạn đời của mình chứ?

Chỉ có quái vật nhỏ đơn thuần như Giản Miên mới bị tên Thẩm Tư Bạch tà ác kia lừa gạt thôi.

Bùi Cảnh hít sâu một hơi, chỉ có thể may mắn là trước khi ra cửa có mang theo thuốc trợ tim cấp tốc, lúc nào cũng có cơ hội giữ mạng.

“Giản Miên, Thẩm Tư Bạch lừa cháu đấy…” Bùi Cảnh giải thích cho Giản Miên ý nghĩa thực sự của còng chân và dụng ý của Thẩm Tư Bạch.

Trong quá trình ông kể, Giản Miên không hề ngắt lời ông một lần nào, nghe rất nghiêm túc. Điều khiến ông thất vọng là ông không thấy biểu cảm thất vọng hay phẫn nộ nào trên mặt Giản Miên.

Tim Bùi Cảnh hẫng một nhịp: “Cháu có hiểu ý của ông không?”

Ông nói đủ trắng trợn rồi, con quái vật nhỏ này không mơ hồ đến mức không hiểu chứ?

“Con hiểu mà.” Giản Miên nhắc lại trọng điểm của Bùi Cảnh: “Còng chân là để giam giữ người xấu, Thẩm Tư Bạch đeo thứ này cho bạn đời của anh ấy là không tôn trọng bạn đời, Thẩm Tư Bạch không coi con là con người.”

Bùi Cảnh thở phào nhẹ nhõm.

May quá, Giản Miên vẫn chưa ngốc!

“Nhưng con vốn đâu phải là con người đâu.” Giản Miên cười không hề để tâm, giọng điệu có phần đắc ý: “Hơn nữa, con chính là một người xấu.”

Bùi Cảnh: “…”

Thế giới vô hạn là nơi kẻ mạnh vi tôn, đây là đạo lý mà Giản Miên đã hiểu từ khi sinh ra. Kết cục của Boss phó bản sau khi bị con người vượt ải không phải là chết thì cũng là bị giam cầm suốt đời trong vực thẳm dưới lòng đất. Giản Miên sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho vận mệnh sau khi thất bại, hoặc là chết hoặc là bị giam cầm.

Thay vì bị giam cầm trong vực thẳm thì chẳng thà bị Thẩm Tư Bạch giam cầm. Ít nhất ở chỗ Thẩm Tư Bạch có ăn có uống, Thẩm Tư Bạch còn có thể xoa dịu đau đớn tinh thần của cậu.

“Thẩm Tư Bạch nhốt con lại là bình thường mà, Thẩm Tư Bạch không có vấn đề gì cả.” Giản Miên ném xuống một quả bom kinh thiên động địa: “Là con tự nguyện để Thẩm Tư Bạch đeo còng chân cho mình đấy ạ.”

Bùi Cảnh: “…”

Cho nên, người có vấn đề là ông sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn