Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 21

Một ngày của hai năm trước, Thẩm Tư Bạch đưa Giản Miên đến nhà họ Bùi. Trước khi đến, Thẩm Tư Bạch đã thông báo cho Bùi Cảnh, cũng cho ông biết trước thân phận thật sự của Giản Miên.

Về chuyện này, Bùi Cảnh phản đối kịch liệt, nhưng qua điện thoại, sự phản đối của ông trong mắt Thẩm Tư Bạch chẳng hề quyết liệt chút nào. Thẩm Tư Bạch vẫn cố chấp muốn kết hôn với Giản Miên.

Ngày thứ ba sau khi nhận được cuộc gọi thông báo của Thẩm Tư Bạch, Bùi Cảnh đã gặp được Giản Miên.

Nếu Giản Miên không phải quái vật mà chỉ là một con người bình thường, dù cậu có ốm yếu cần người chăm sóc từng li từng tí, Bùi Cảnh cũng sẽ không ngăn cản. Nhưng oái oăm thay, Giản Miên lại là một quái vật, hơn nữa còn đến từ cái thế giới vô hạn có thể ép chết người kia.

“Ông không đồng ý!” Bùi Cảnh vẫn đưa ra câu trả lời tương tự.

“Con đưa Giản Miên đến không phải để xin phép sự đồng ý của ông.” Thẩm Tư Bạch thản nhiên, giọng điệu như thường lệ.

Bùi Cảnh hiểu ý Thẩm Tư Bạch: Hắn vì tôn trọng bậc bề trên mới đưa Giản Miên đến gặp ông.

Nhưng bất kể thái độ của Thẩm Tư Bạch và Giản Miên thế nào, ông vẫn không thể chấp nhận. Cha mẹ Thẩm Tư Bạch trước khi mất đã gửi gắm hắn cho ông, ông dù thế nào cũng phải thay họ trông nom hắn thật tốt. Cha mẹ hắn lúc sinh thời ghét nhất là cái ác, tuyệt đối sẽ không đồng ý cho hắn ở bên một con quái vật.

Bùi Cảnh đã ngăn cản rất nhiều lần nhưng Thẩm Tư Bạch vẫn quyết tâm ở bên Giản Miên. Trong lúc bất đắc dĩ, Bùi Cảnh đã đưa ra lựa chọn tồi tệ nhất: Ông phái người lừa Giản Miên đến một trang viên ở ngoại ô. Ông không ngược đãi cậu, Giản Miên muốn gì ông đều đáp ứng, chỉ yêu cầu duy nhất một điều: Cậu không được gặp lại Thẩm Tư Bạch.

Bùi Cảnh đưa Giản Miên đi chưa đầy nửa ngày, Thẩm Tư Bạch đã phát hiện cậu mất tích. Thẩm Tư Bạch gần như lật tung cả thành phố A, cuối cùng tìm đến Bùi Cảnh. Trạng thái của hắn lúc này hoàn toàn khác hẳn lúc Giản Miên mới mất tích, giống như một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục, lần đầu tiên lộ ra sát ý với Bùi Cảnh.

Khoảng thời gian sinh tồn trong thế giới vô hạn đã làm Thẩm Tư Bạch thay đổi rất nhiều. Hoặc có lẽ, bản chất hắn vốn là vậy. Hắn giấu mình trong một lớp vỏ bọc hoàn hảo, chưa bao giờ để lộ mặt tối của mình ra ngoài.

Bất kể vẻ ngoài ngụy trang tốt đến đâu, Thẩm Tư Bạch chính là một con quái vật máu lạnh. Ngay từ phó bản đầu tiên khi mới vào thế giới vô hạn, hắn đã đùa giỡn Boss của phó bản đó rồi g**t ch*t hắn bằng những thủ đoạn tàn độc nhất. Hắn mê hoặc nhiều đồng đội trong cùng phó bản, điều khiển họ hoàn thành mọi việc. Đôi tay của tất cả mọi người đều nhuốm máu, chỉ có hắn là vẫn sạch sẽ, trông như một người bình thường vô hại nhất.

Và trong mắt Thẩm Tư Bạch lúc bấy giờ, người đối diện không còn là người thân đã nuôi dưỡng mình nhiều năm mà là kẻ ác đã giam cầm, hạn chế và cướp đoạt kho báu quý giá của mình.

Thẩm Tư Bạch không chĩa dao vào Bùi Cảnh, nhưng vào khoảnh khắc sát ý rò rỉ, Bùi Cảnh vốn có thể điềm nhiên đối mặt với bao sóng gió đã phải nhượng bộ. Ông trả lại Giản Miên cho Thẩm Tư Bạch, nhưng với điều kiện hắn phải vào Cục Quản lý Dị chủng làm việc và tuyệt đối không được tiết lộ thân phận thật của Giản Miên.

Sau đó, mọi thứ trở lại yên bình.

Yên bình được hai năm, Bùi Cảnh gần như đã quên sạch chuyện đó. Cho đến khi ký ức lại bị đánh thức, ông mới nhận ra mình đã sai.

Chỉ cần liên quan đến Giản Miên, Thẩm Tư Bạch vẫn sẽ biến lại thành con dã thú máu lạnh đó. So với Giản Miên, Thẩm Tư Bạch còn giống quái vật hơn.

Bùi Cảnh đứng trước cửa nhà. Cánh cửa này vốn màu đen, nhưng sau khi Giản Miên xuất hiện đã được đổi thành màu hồng – màu sắc mà Thẩm Tư Bạch tuyệt đối sẽ không thích. Không đúng, từ khi có Giản Miên, Thẩm Tư Bạch đã thay đổi quá nhiều sở thích. Bây giờ, chắc chắn hắn thích màu hồng hơn màu đen.

Thế giới này tồn tại những dị năng giả có cùng loại dị năng. Dị năng của Thẩm Tư Bạch đã phát triển đến mức cực hạn. Dị năng giả thông thường chỉ có thể kiểm soát sức mạnh bản thân, còn Thẩm Tư Bạch có thể hóa sức mạnh thành thực thể, phá hủy đồ đạc xung quanh một cách lặng lẽ. Ban đầu giới hạn trong bán kính hai mét, sau đó là năm mét, mười mét…

Trên giá giày ở cửa có đặt một bình hoa, Bùi Cảnh tận mắt chứng kiến bình hoa vỡ vụn trước mặt mình. Ông biết rõ đây là bút pháp của Thẩm Tư Bạch, hắn đang cảnh cáo ông: Đừng bước vào lãnh địa của hắn.

Phía sau cánh cửa kia, một con dã thú điên cuồng đang bị giam giữ.

Nếu trong phòng chỉ có một mình Thẩm Tư Bạch, sau khi nhận được gợi ý như vậy, ông sẽ chọn rời đi. Nhưng bên cạnh hắn còn có một Giản Miên.

Bất kể là Bùi Cố hay Bùi Cảnh, họ đều chỉ hiểu về Giản Miên qua Thẩm Tư Bạch. Hai ông cháu có cùng một ấn tượng về cậu: Tuy là quái vật nhưng rất yếu đuối và nhát gan.

Dáng vẻ điên cuồng của Thẩm Tư Bạch đến Bùi Cảnh còn thấy sợ, huống chi là Giản Miên!

Nghĩ đến việc quái vật nhỏ lúc này chắc đang trốn trong góc run rẩy sợ hãi, Bùi Cảnh lại nảy sinh thêm cảm giác tội lỗi.

Nếu không phải do ông ép buộc Giản Miên rời xa Thẩm Tư Bạch, cậu đã không đến phố thương mại, không gặp bạo động dị chủng, và Thẩm Tư Bạch cũng sẽ không phát điên.

Nghĩ đến đây, Bùi Cảnh không do dự nữa, nhấn chuông cửa.

Đúng như ông dự đoán, Thẩm Tư Bạch không dễ dàng mở cửa. Bùi Cảnh nhấn liên tục mấy lần, ngay khi ông định dùng biện pháp mạnh để phá cửa xông vào thì cánh cửa bất ngờ mở ra. 

Người ra mở cửa là Thẩm Tư Bạch. Điều nằm ngoài dự kiến của Bùi Cảnh là sắc mặt hắn không hề tệ. Nếu không phải vệt đỏ trong mắt quá rõ ràng, ông đã tưởng hắn rất bình thường, chưa có chuyện gì xảy ra.

“Quái… Giản Miên đâu?” Đây là lần đầu tiên Bùi Cảnh gọi tên Giản Miên, vừa xa lạ vừa mất tự nhiên.

Lời vừa dứt, quanh người Thẩm Tư Bạch bao phủ một tầng sương giá dày đặc, giọng nói trầm xuống: “Ông tìm người của con làm gì?”

Bùi Cảnh: “Thằng bé không sao chứ?”

Thẩm Tư Bạch cười lạnh, hỏi ngược lại: “Ông hy vọng em ấy có chuyện, hay hy vọng em ấy không sao?”

Nhìn thái độ này, chắc chắn Thẩm Tư Bạch đã biết chuyện ông đến tìm Giản Miên. Bùi Cảnh hít một hơi thật sâu, kiên nhẫn nói: “Ông chưa từng có ý định làm hại nó.”

“Ồ.” Thẩm Tư Bạch kéo dài tông giọng, lời nói mang theo sự châm chọc, “Nếu đã không có ý định làm hại em ấy, vậy tại sao lại muốn ép em ấy rời xa cháu?”

Chuyện này ông có lỗi, Bùi Cảnh chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, né tránh câu hỏi của Thẩm Tư Bạch: “Giản Miên đâu?”

“Ông nội, ông tìm con ạ?”

Thân hình cao lớn của Thẩm Tư Bạch chặn ngay cửa chính, hạn chế tầm mắt của Bùi Cảnh. Giây tiếp theo khi giọng nói của Giản Miên vang lên, Bùi Cảnh dịch chuyển cơ thể, xuyên qua một khoảng trống lộ ra mới nhìn thấy Giản Miên.

Giản Miên sau khi về nhà đã thay một bộ đồ mặc nhà màu hồng hòa làm một màu với mái tóc xõa tung, khiến người ta vô thức tập trung ánh nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng sạch kia.

Một điều nữa nằm ngoài dự tính của Bùi Cảnh là Giản Miên không hề ở trong trạng thái hoảng loạn. Lúc Giản Miên đi ra, trên tay còn cầm nửa miếng bánh kem nho chưa ăn hết, khóe miệng dính kem bơ, đầy mặt đều là vẻ mông lung vô tội.

Nếu nói có chỗ nào giống với dự đoán của Bùi Cảnh thì chính là chiếc còng bạc trên chân trái của Giản Miên.

Bùi Cảnh chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Ông rốt cuộc vẫn nuôi hỏng người Thẩm Tư Bạch thành mất rồi, chuyện này biết phải làm sao đây?

“Ông nội, ông có muốn ăn bánh kem không?”

Bùi Cảnh ngẩn ra, đặt tầm mắt trở lại trên mặt Giản Miên. Trong đầu hiện lên hết dấu hỏi này đến dấu hỏi khác, ông nghi ngờ mình hoa mắt rồi, tại sao Giản Miên lại có phản ứng này?

Giản Miên không sợ hãi sao?

Giản Miên có biết điều này có nghĩa là gì không?

Chương 22

Thẩm Tư Bạch vốn rất giỏi giả vờ đạo mạo trước mặt Giản Miên, vì có Giản Miên ở đó nên Bùi Cảnh không bị Thẩm Tư Bạch đuổi thẳng ra ngoài, nhưng cũng không được Thẩm Tư Bạch nhiệt tình chào đón vào cửa.

Bày trí trong phòng khách vẫn như ngày hôm qua, chỉ là trên bàn trà đã bị chất đầy các loại đồ ngọt đủ màu sắc, Giản Miên vẫy vẫy tay với ông: “Ông nội, qua đây ăn bánh kem đi ạ.”

Giản Miên vẫn lộ ra nụ cười giống hệt ngày hôm qua. Bùi Cảnh bỗng nhiên không cảm thấy nụ cười của Giản Miên đâm vào tim nữa, sau khi bị ông đối xử như vậy, Giản Miên vẫn có thể mặt cười đón ý với ông. Lần đầu tiên ông đồng tình với lời của Thẩm Tư Bạch và Bùi Cố, Giản Miên đúng là một đứa trẻ vô cùng đơn thuần.

Chỉ mới một ngày thôi, cái nhìn của Bùi Cảnh đối với Giản Miên đã đảo ngược. Ông đột nhiên có hơi hối hận, hôm qua không nên nói những lời đó với Giản Miên.

Bùi Cảnh nặn ra một nụ cười không quá khó coi, dịu giọng nói: “Ông không ăn, cháu ăn nhiều một chút, không đủ… thì để Tư Bạch mua thêm cho cháu.”

Bùi Cảnh vốn định nói “không đủ ông mua cho cháu”, nhưng bị một ánh mắt sắc lẹm của Thẩm Tư Bạch quét qua đành cứng nhắc đổi lời.

“Đủ ăn rồi ạ.” Giản Miên nhét nửa miếng bánh kem nho còn lại vào miệng, lầm bầm nói: “Con đâu phải là heo, nhiều thế này sao mà ăn hết được ạ.”

Thính lực của Tiểu Ngũ rất tốt, ở trong nước cũng có thể nghe thấy giọng của Giản Miên. Nó nhỏ giọng phụ họa trong lòng: Đúng vậy đúng vậy, nhiều thế này sao mà ăn hết được chứ. Đại nhân không phải là heo đâu, đại nhân chỉ là hơi ham ăn hơn con người một chút thôi. Ai bảo đại nhân là đại nhân ác ma lợi hại nhất nhất nhất chứ.

“Ông nội, ông đừng khách sáo. Cái này ngon lắm, ông nếm thử đi.” Giản Miên cầm lấy một miếng bánh kem phô mai nho nhét vào tay Bùi Cảnh.

Bùi Cảnh nhìn chằm chằm vào cái má phồng lên của Giản Miên, càng nhìn càng thấy đáng yêu, giống như nhìn đứa cháu nội nhỏ của mình vậy.

Hồi đó sao ông lại cảm thấy Giản Miên chướng mắt nhỉ?

Thẩm Tư Bạch lặng lẽ đi tới bên cạnh Giản Miên, cánh tay dài vươn ra mạnh mẽ và bá đạo ôm chặt Giản Miên vào lòng. Thái độ bài xích của hắn đối với Bùi Cảnh đã bày rõ trên mặt, Bùi Cảnh nhìn thấy nhưng giả vờ như không thấy. Khó khăn lắm mới vào được đây, ông không thể chưa làm gì đã rời đi. 

Nhưng Thẩm Tư Bạch canh phòng bên cạnh Giản Miên nghiêm ngặt, nửa bước không rời, ông đợi nửa ngày cũng không đợi được cơ hội nói chuyện riêng với Giản Miên.

Trên tivi đang chiếu bộ phim truyền hình ăn khách cách đây không lâu. Nửa tiếng trôi qua, đối thoại giữa họ rất ít ỏi.

Giản Miên vừa xem tivi vừa ăn bánh ngọt, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí vi diệu, sau khi ăn liên tiếp sáu miếng bánh ngọt cuối cùng cũng dừng lại.

Thẩm Tư Bạch lau đi kem bơ trên khóe môi cậu, hỏi: “Không ăn nữa sao?”

Giản Miên xoa xoa bụng: “Hơi ngấy. Thẩm Tư Bạch, em muốn ăn chút gì đó mặn mặn.”

Thẩm Tư Bạch mỉm cười: “Được, anh đi làm cho em.”

Hắn vừa nói vừa định bế Giản Miên lên, Giản Miên kéo tay áo hắn: “Em muốn ở lại đây.”

Thẩm Tư Bạch do dự một chút rồi buông Giản Miên ra. Anh nhéo nhéo gò má Giản Miên, dặn dò: “Ngấy rồi thì đừng ăn nữa. Anh nấu xong ngay đây, ngoan ngoãn đợi nhé.”

Giản Miên gật đầu, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Thẩm Tư Bạch liếc nhìn Bùi Cảnh, lại nói: “Không muốn nói chuyện thì không cần nói. Em không cần phải ép buộc bản thân đối phó với bất kỳ ai.”

Bùi Cảnh: “…”

Thằng nhóc thối, thật sự là không nể mặt ông mày tí nào mà!

Giản Miên vẫn gật đầu, Thẩm Tư Bạch rốt cuộc cũng yên tâm đôi chút, trước khi rời đi lại trao cho Bùi Cảnh một ánh mắt.

Hắn có thể cưỡng ép khiến Bùi Cảnh tránh xa Giản Miên, nhưng hắn đã không làm vậy.

Ở chung với Bùi Cảnh nhiều năm, hắn hiểu rõ tính tình của Bùi Cảnh là thế nào, lần này ngăn cản sẽ còn có lần sau. Chi bằng để Bùi Cảnh nói hết một lần, hắn cũng tin rằng Giản Miên sẽ cho Bùi Cảnh một câu trả lời ngoài dự tính.

Đợi đến khi trong bếp truyền ra tiếng máy hút khói, Bùi Cảnh mới đem những lời đã cân nhắc kỹ lưỡng nói ra: “Cháu có biết thứ trên chân cháu có nghĩa là gì không?”

Giản Miên lắc lắc chân trái, cái còng chân này đi kèm một sợi dây xích. Thẩm Tư Bạch không cài dây xích vào nên Giản Miên có thể đi lại khắp căn nhà này, đương nhiên cũng có thể rời khỏi căn nhà này. Trên còng chân đính một chiếc chuông bạc, theo nhịp nhấc chân của Giản Miên phát ra tiếng leng keng giòn giã.

“Biết chứ ạ.”

Bùi Cảnh kinh ngạc: “Cháu biết ư? Vậy mà cháu vẫn đồng ý để Thẩm Tư Bạch đeo thứ này cho cháu sao?”

“Thứ này có vấn đề gì ạ?”

Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Giản Miên, Bùi Cảnh chợt nghĩ có phải Giản Miên hiểu khác ý ông không?

“Cháu biết nó có ý nghĩa gì không?”

Giản Miên: “Thẩm Tư Bạch nói con đeo cái này rất đẹp, con cũng thấy khá đẹp ạ.”

Bùi Cảnh: “…”

“Thẩm Tư Bạch còn nói, thứ này chứng minh con là người của Thẩm Tư Bạch, sẽ không bị những người kỳ kỳ quái quái quấn lấy nữa.” Giản Miên lại lắc chân, tiếng chuông vang lên từng hồi lọt vào tai Bùi Cảnh khiến đầu Bùi Cảnh đau như muốn nứt ra.

Người kỳ kỳ quái quái mà Thẩm Tư Bạch định nghĩa là ai?

Người kỳ quái nhất chẳng phải là Thẩm Tư Bạch sao?

Người bình thường nào lại đi đeo còng chân cho bạn đời của mình chứ?

Chỉ có quái vật nhỏ đơn thuần như Giản Miên mới bị tên Thẩm Tư Bạch tà ác kia lừa gạt thôi.

Bùi Cảnh hít sâu một hơi, chỉ có thể may mắn là trước khi ra cửa có mang theo thuốc trợ tim cấp tốc, lúc nào cũng có cơ hội giữ mạng.

“Giản Miên, Thẩm Tư Bạch lừa cháu đấy…” Bùi Cảnh giải thích cho Giản Miên ý nghĩa thực sự của còng chân và dụng ý của Thẩm Tư Bạch.

Trong quá trình ông kể, Giản Miên không hề ngắt lời ông một lần nào, nghe rất nghiêm túc. Điều khiến ông thất vọng là ông không thấy biểu cảm thất vọng hay phẫn nộ nào trên mặt Giản Miên.

Tim Bùi Cảnh hẫng một nhịp: “Cháu có hiểu ý của ông không?”

Ông nói đủ trắng trợn rồi, con quái vật nhỏ này không mơ hồ đến mức không hiểu chứ?

“Con hiểu mà.” Giản Miên nhắc lại trọng điểm của Bùi Cảnh: “Còng chân là để giam giữ người xấu, Thẩm Tư Bạch đeo thứ này cho bạn đời của anh ấy là không tôn trọng bạn đời, Thẩm Tư Bạch không coi con là con người.”

Bùi Cảnh thở phào nhẹ nhõm.

May quá, Giản Miên vẫn chưa ngốc!

“Nhưng con vốn đâu phải là con người đâu.” Giản Miên cười không hề để tâm, giọng điệu có phần đắc ý: “Hơn nữa, con chính là một người xấu.”

Bùi Cảnh: “…”

Thế giới vô hạn là nơi kẻ mạnh vi tôn, đây là đạo lý mà Giản Miên đã hiểu từ khi sinh ra. Kết cục của Boss phó bản sau khi bị con người vượt ải không phải là chết thì cũng là bị giam cầm suốt đời trong vực thẳm dưới lòng đất. Giản Miên sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho vận mệnh sau khi thất bại, hoặc là chết hoặc là bị giam cầm.

Thay vì bị giam cầm trong vực thẳm thì chẳng thà bị Thẩm Tư Bạch giam cầm. Ít nhất ở chỗ Thẩm Tư Bạch có ăn có uống, Thẩm Tư Bạch còn có thể xoa dịu đau đớn tinh thần của cậu.

“Thẩm Tư Bạch nhốt con lại là bình thường mà, Thẩm Tư Bạch không có vấn đề gì cả.” Giản Miên ném xuống một quả bom kinh thiên động địa: “Là con tự nguyện để Thẩm Tư Bạch đeo còng chân cho mình đấy ạ.”

Bùi Cảnh: “…”

Cho nên, người có vấn đề là ông sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn