Trong lúc hoảng loạn, Thẩm Tư Bạch không biết mình đã dùng bao nhiêu sức để ôm Giản Miên, càng không biết lực đó đủ để khiến một người bình thường nghẹt thở. Giản Miên không hề thấy đau, khi Thẩm Tư Bạch lao về phía mình, cậu đã cảm nhận được dao động cảm xúc dị thường trên người hắn.
Ở bên Thẩm Tư Bạch hai năm rồi, đây là lần đầu tiên Giản Miên thấy hắn mất kiểm soát như vậy.
Cậu không hiểu được nỗi hoảng sợ của con người khi biết người mình yêu đang gặp nguy hiểm, càng không biết việc người yêu sống sót trở về có ý nghĩa thế nào đối với Thẩm Tư Bạch. Cậu chỉ biết mình rất mạnh, dù là dị chủng cấp SSS cũng không thể g**t ch*t cậu.
Nhưng cậu không thể giải thích những điều này với Thẩm Tư Bạch, chỉ có thể học theo cách của hắn dùng sức ôm đáp lại.
Ngày thường hễ Thẩm Tư Bạch ôm cậu là sẽ nói rất nhiều lời bên tai, nhưng hôm nay hắn im lặng đến đáng sợ. Sự im lặng khiến Giản Miên lo lắng: “Thẩm Tư Bạch, anh bị ốm à?”
Thẩm Tư Bạch khựng lại, sau đó nở một nụ cười không khác gì thường ngày. Sau khi các tòa nhà sụp đổ, ánh nắng không còn gì ngăn cản đổ dồn lên người hắn, vạch ra một đường cong sắc lẹm nơi đuôi mắt: “Anh không bị ốm.”
Giản Miên vùi đầu trong lòng Thẩm Tư Bạch nên không thấy được bóng tối đang tích tụ nơi đáy mắt hắn. Giọng Thẩm Tư Bạch vẫn mang ý cười, nghe như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Giản Miên định ngẩng đầu lên nhưng bị Thẩm Tư Bạch ấn chặt lại.
“Thẩm Tư Bạch?”
Dưới hố vẫn còn người chưa được cứu ra, đứng đây chỉ tổ làm vướng chân đội cứu hộ. Thẩm Tư Bạch không nói lời nào, kéo Giản Miên đến một góc vắng vẻ.
Thẩm Tư Bạch đi rất nhanh, trong quá trình đó Giản Miên chỉ nhìn thấy lưng hắn. Cậu rảo bước muốn vòng lên trước mặt hắn, nhưng Thẩm Tư Bạch như dự đoán được hành động của cậu, bước càng nhanh hơn.
Sau khi dừng lại, Giản Miên tiếp tục cố gắng bắt lấy biểu cảm của Thẩm Tư Bạch. Lần này, hắn không né tránh cậu nữa. Hai gò má của cậu bị đôi bàn tay của Thẩm Tư Bạch nâng lên, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại, kiểm tra cậu từ đầu đến chân không dưới mấy lần.
Nhưng bấy nhiêu đó vẫn không thể dập tắt lo lắng của Thẩm Tư Bạch: “Có bị thương ở đâu không?”
Giản Miên muốn lắc đầu, nhưng đầu cậu đã bị Thẩm Tư Bạch cố định lại, hai bên má cũng bị ép chặt, giọng nói phát ra vô cùng mơ hồ: “Không có.”
Điều này lại càng dấy lên nghi ngờ của Thẩm Tư Bạch. Hắn không chỉ dùng mắt quét qua nữa mà vươn tay gạt mái tóc dài đang che khuất làn da của Giản Miên, cởi bỏ cúc áo trên của cậu. Khi nhìn thấy hai dấu răng đỏ nhạt trên xương quai xanh của Giản Miên, lý trí của Thẩm Tư Bạch lập tức quay trở lại. Hắn khòm lưng, run rẩy ôm chầm lấy Giản Miên một lần nữa, cằm tì thật chặt lên vai cậu, cả người bắt đầu run lên nhè nhẹ.
“Thẩm Tư Bạch?”
Thẩm Tư Bạch nhắm nghiền mắt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, hơi thở không đều: “Em không sao là tốt rồi.”
Trên đường đến đây, hắn đã dự tính đến kết quả xấu nhất. Nếu Giản Miên xảy ra chuyện, hắn sẽ ra sao?
Ngay cả khi biết rõ Giản Miên hiện tại không sao, bóng tối trong lòng hắn vẫn không thể nào xóa sạch. Bây giờ cậu không sao nhưng không gì đảm bảo ngày nào đó sẽ không gặp lại tình huống như hôm nay. Lần sau liệu có thể may mắn hơn lần này không? Trong trường hợp hắn không thể có mặt bên cạnh cậu ngay lập tức, Giản Miên liệu có thể bình an vô sự sống sót như lần này không?
Càng nghĩ sâu, cảm xúc u ám càng trỗi dậy mãnh liệt.
“Nhưng có vẻ như anh đang có sao đấy.” Giản Miên vỗ vỗ cánh tay Thẩm Tư Bạch, muốn hắn tạm thời buông mình ra. Cậu muốn nhìn lại khuôn mặt hắn để xác nhận suy đoán của mình, nhưng Thẩm Tư Bạch không chịu buông tay.
“Anh không sao… chỉ cần em không sao, anh sẽ không sao.” Thẩm Tư Bạch nói một cách hờ hững.
Giản Miên không yên tâm: “Thẩm Tư Bạch, em muốn nhìn anh.”
Thẩm Tư Bạch đột nhiên mở mắt. Chỉ trong chốc lát, nhãn cầu của hắn đã vằn tia máu như thể vừa trải qua một cơn đau đớn dày vò tột cùng.
Hắn nâng mặt Giản Miên lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng đến cực điểm lên trán cậu, cuối cùng mới hỏi câu hỏi muộn màng: “Bé yêu có sợ không?”
Giản Miên vẫn nhớ thiết lập nhân vật của mình. Cậu chủ động rúc vào lòng Thẩm Tư Bạch, trong chớp mắt đôi mắt đã ngấn lệ: “Sợ ạ.”
Mầm mống u tối nảy nở, leo từ khóe miệng và dần lan ra toàn thân. Thẩm Tư Bạch vỗ nhẹ lên lưng Giản Miên, dịu dàng trấn an: “Đừng sợ, chúng ta về nhà.”
Con dã thú trong lòng hắn đang điên cuồng va đập vào lồng sắt, gào thét——
【Về nhà.】
【Nhốt em lại.】
【Như vậy, sẽ không ai có thể làm tổn thương em được nữa!】
Tiểu Bảo được cứu ra cùng với Giản Miên. Nhờ sự bảo vệ của cậu, cô bé mới có thể bình an vô sự và đoàn tụ với mẹ. Đúng như Giản Miên đã nói, mẹ cô bé cũng không bị thương. Tiểu Bảo rất vui, cô bé muốn cảm ơn Giản Miên thật tử tế, nhưng quay đầu lại đã không thấy bóng dáng cậu đâu. Sau khi hỏi thăm nhiều nơi, cuối cùng cô bé cũng tìm thấy Giản Miên theo các manh mối.
Bước chân tiến lên của cô bé bị ánh mắt đáng sợ của Thẩm Tư Bạch chặn đứng. Dù đang tắm mình dưới ánh nắng gay gắt, Tiểu Bảo vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Thẩm Tư Bạch giống như một con dã thú bảo vệ kho báu. Chỉ cần là kẻ dám dòm ngó kho báu của hắn, bất kể là ai, hắn cũng sẽ không nương tay xé nát kẻ đó.
Lúc này, con dã thú dùng ánh mắt truyền đi một tín hiệu cho cô bé: Mày không xứng để lại gần em ấy!
Tiểu Bảo run rẩy cả người, lảo đảo chạy về phía mẹ, ôm chầm lấy mẹ khóc rống lên.
Mẹ cô bé hỏi đi hỏi lại nhiều lần mới cạy được từ miệng cô bé một câu: “Anh trai xinh đẹp bị quái vật bắt đi mất rồi hu hu hu.”
Viện binh đến rất nhanh, lũ dị chủng ở phố thương mại Ngân Thành sớm bị tiêu diệt. Bùi Cảnh nhận được tin vui này đồng thời cũng nhận được một tin xấu từ báo cáo của Lâm Yết: Bộ dạng của Thẩm Tư Bạch rất không ổn.
Lâm Yết và Thẩm Tư Bạch vừa là bạn thanh mai trúc mã vừa là chiến hữu, thời gian ở bên nhau quá lâu nên anh ta cũng hiểu Thẩm Tư Bạch vài phần. Dáng vẻ đó của Thẩm Tư Bạch, ngay cả người không hiểu gì nhìn vào cũng thấy có vấn đề.
Bùi Cảnh nghe tin lập tức chạy đến nhà Thẩm Tư Bạch. Hôm qua khi ông đến đây trời còn yên biển lặng, không có gì bất thường, vậy mà chỉ một ngày đã xảy ra thay đổi lớn.
Tòa nhà này có tổng cộng 30 tầng, Thẩm Tư Bạch sống ở tầng 22. Khi số tầng tăng dần, một cảm giác áp bức nghẹt thở lặng lẽ len qua kẽ hở thang máy. Thẩm Tư Bạch như biết ông đã đến, đang dùng cách này để xua đuổi ông.
Điều này khiến Bùi Cảnh nhớ lại chuyện của hai năm trước——
Ngày hôm đó Giản Miên mất tích, Thẩm Tư Bạch vốn luôn điềm tĩnh lần đầu tiên bộc lộ khía cạnh điên cuồng trước mặt mọi người.
Lần này còn điên cuồng hơn cả hai năm trước.