Giản Miên không có kinh nghiệm đối phó với trẻ con loài người, nhưng cậu biết sinh vật này rất yếu ớt, cậu chỉ cần dùng lực chọc nhẹ một cái là có thể làm mặt nó thủng một lỗ. Đứa trẻ này chắc chắn đã nhìn thấy bản thể của cậu, lạ ở chỗ nó chẳng hề sợ hãi, còn nói thích cậu nữa.
Giản Miên nhẹ nhàng giữ tay đứa bé: “Buông ra.”
Giản Miên tự nhận giọng điệu mình khá dịu dàng, vậy mà đứa trẻ vừa rồi còn cười tươi với cậu bỗng chốc đổi sắc mặt, bắt đầu sụt sịt: “Tiểu Bảo lạc mất mẹ rồi, giờ chỉ có anh xinh đẹp ở bên Tiểu Bảo thôi, Tiểu Bảo không… không muốn ở một mình đâu.”
Giản Miên: “Nhóc không có một mình, xung quanh toàn là người đấy thôi.”
Tiểu Bảo: “…”
Tiểu Bảo: “Hức, nhưng ở đây tối lắm, Tiểu Bảo sợ.”
Giản Miên đã cố ý mở nhiều lỗ nhỏ ở các nơi để đảm bảo không khí lưu thông, phân thân của cậu sẽ không rút đi trong thời gian ngắn, đủ để đối phó nếu mặt đất lại sụp lún lần nữa. Cậu không định giải thích những chuyện này cho một đứa trẻ, cũng chẳng thấy bóng tối có gì đáng sợ. Đối diện với nước mắt của nó, cậu vẫn dửng dưng.
“Mẹ nhóc không sao đâu, lát nữa cứu hộ đến nhóc sẽ gặp được mẹ thôi.” Giản Miên gỡ được tay Tiểu Bảo ra, mới xoay nửa người thì vòng eo đã bị hai cánh tay nhỏ xíu ôm chặt.
“Oa oa oa, Tiểu Bảo không muốn ở một mình đâu. Anh xinh đẹp ơi, anh ở lại với Tiểu Bảo đi, đợi cứu hộ tới Tiểu Bảo sẽ buông anh ra mà.”
Giản Miên: “…”
Nếu ôm cậu là một người trưởng thành hay dị chủng, Giản Miên có thể không chút đắn đo mà hất văng đối phương, nhưng cậu không thể làm thế với một “con non” loài người.
Tiểu Bảo vừa giả vờ khóc vừa lén quan sát vẻ mặt Giản Miên. Thấy cậu có vẻ hơi mủi lòng, cô bé lại bồi thêm: “Tiểu Bảo không có mẹ bên cạnh tội nghiệp lắm hu hu. Anh xinh đẹp cứu Tiểu Bảo rồi thì lại muốn vứt bỏ Tiểu Bảo sao?”
Giản Miên: “…”
Tiểu Ngũ từ trong túi áo Giản Miên chui ra, tò mò quan sát cô bé.
【Đại nhân, đây là lời thoại trong phim truyền hình đấy ạ.】
Giản Miên: “…”
Thẩm Tư Bạch nói đúng, phim ảnh đôi khi dạy hư người ta thật.
Trẻ con không biết lực tay mình mạnh thế nào, nhất là khi hoảng loạn sẽ vô thức dồn hết sức bình sinh. Giản Miên mà dùng sức phản lại thì e là hai tay đứa nhỏ này tàn phế mất. Giản Miên nhắm mắt cảm ứng xung quanh, dù bây giờ cậu có quay lại quán cà phê thì nơi đó cũng đã bị phá hủy tan tành rồi, thà cứ ở lại đây đóng giả làm một trong những người gặp nạn cho xong.
Giản Miên thả lỏng cơ thể, Tiểu Bảo cảm nhận được liền vui mừng: “Anh xinh đẹp ơi, anh đồng ý ở lại với Tiểu Bảo rồi ạ?”
Giản Miên không trả lời đứa bé mà nói với Tiểu Ngũ: “Mi ra ngoài giúp họ một tay đi.”
“Họ” ở đây dĩ nhiên không phải dị chủng, mà là con người.
Giản Miên có thể lao ra ngoài dùng phân thân cứu thêm nhiều người, nhưng viện binh đã đến rồi, cậu không thể để lộ bản thân trước mặt loài người.
Bạch tuộc nhỏ nhận lệnh, linh hoạt chui qua kẽ hở ra ngoài. Tiểu Bảo chứng kiến tất cả, kinh ngạc thốt lên: “Anh xinh đẹp ơi, đó là thú cưng của anh ạ?”
Giản Miên hiếm khi đáp lại: “Không phải thú cưng.”
Cậu rũ mắt, giọng điệu hờ hững: “Nó là bạn của ta.”
…
Tốc độ chi viện của Cục Quản lý Dị chủng rất nhanh, nhưng nhiều nơi ở phố thương mại đều bị tấn công, khu vực Giản Miên đang ở là nghiêm trọng nhất. Những tòa nhà quanh hố sụp đều bị dị chủng quật ngã, lấp kín hố. Đội hậu cần khi đến hiện trường đã vô thức nhận định khu vực này chắc chắn thương vong nặng nề, nhưng điều khiến họ kinh ngạc là các chấm xanh trên máy dò sự sống lại nhiều không đếm xuể.
Lâm Yết phản ứng nhanh nhất, ra lệnh cho cấp dưới bên cạnh: “Đào!”
Trong đội ngũ giải cứu có nhiều dị năng giả có khả năng di dời đá tảng, hiệu suất cao hơn dùng máy móc nhiều, nhưng cũng không thể đào sâu trong thời gian ngắn.
Khi Thẩm Tư Bạch nhận được tin từ tổng cục, hắn đang xử lý công việc tại thành phố B. Cố Diệp đi theo bên cạnh không biết có chuyện gì, chỉ thấy Thẩm Tư Bạch nhìn điện thoại một cái, giao lại phần việc còn lại cho mình rồi lao vút đi.
Cố Diệp ngơ ngác, đi theo lâu như vậy cậu ta cũng hiểu một đạo lý: nếu thắc mắc thì hỏi sếp là lựa chọn tồi tệ nhất, lúc này chỉ cần xem điện thoại là mọi vấn đề đều có lời giải.
Nhưng lần này vấn đề không nhẹ nhàng như Cố Diệp nghĩ. Sự cố dị chủng xảy ra hàng ngày, dù nghiêm trọng đến đâu cũng không thể khiến Thẩm Tư Bạch hoảng loạn đến mức đó. Chỉ có một khả năng: bạn đời của Chỉ huy đang ở phố thương mại Ngân Thành.
Suy nghĩ đầu tiên của Cố Diệp là: Thôi xong rồi. Nếu Giản Miên thực sự xảy ra chuyện, Thẩm Tư Bạch sẽ ra sao?
Quãng đường từ thành phố B đến thành phố A đi xe mất 20 phút, Thẩm Tư Bạch lái xe với tốc độ nhanh nhất có thể. Hắn hận mình không có dị năng dịch chuyển để có thể đến bên Giản Miên ngay lập tức.
Nhìn bề ngoài hắn có vẻ hoảng loạn, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ lùng.
Tại sao Giản Miên lại đến phố thương mại?
Tại sao Giản Miên lại lặng lẽ hành động mà không nói một tiếng nào?
Giản Miên dạo này ngày càng thoát khỏi kiểm soát của hắn rồi…
Khi Thẩm Tư Bạch đến hiện trường, đống đá tảng đè lên trên chỗ Giản Miên ở đã được dọn đi, mọi người bị kẹt dưới hố đang được sơ tán theo trật tự. Lâm Yết làm việc bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên gặp trường hợp không có ai tử vong trong hoàn cảnh như thế này. Bị thương thì chắc chắn có, nhưng không ai nguy hiểm đến tính mạng. Anh ta quá sốc đến mức Thẩm Tư Bạch đứng ngay trước mặt mà không nhận ra.
“Giản Miên đâu?” Thẩm Tư Bạch hỏi liên tiếp mấy câu vẫn không nhận được hồi âm từ Lâm Yết.
Sát khí quanh người hắn hóa thành thực thể, một tảng đá cao nửa mét bên cạnh dưới tác động của dao động dị năng đã vỡ vụn thành bụi cám.
Tiếng nổ làm Lâm Yết sực tỉnh. Thấy Thẩm Tư Bạch, anh ta vô cùng ngạc nhiên: “Cậu không phải đi công tác ở thành phố B sao, sao lại…”
Thẩm Tư Bạch không để Lâm Yết kịp hỏi, gắt giọng: “Giản Miên đâu?”
Đồng tử Lâm Yết co rụt lại, hỏi ngược: “Giản Miên cũng ở đây à?”
Biết không hỏi được gì từ Lâm Yết, Thẩm Tư Bạch bỏ cuộc, quay người bắt đầu tìm kiếm.
Lâm Yết lấy lại tinh thần, bảo cấp dưới: “Đi giúp Chỉ huy tìm người.”
Lâm Yết khựng lại, anh ta không có ảnh của Giản Miên, chỉ dựa vào tên thì khó tìm. Anh ta liền bổ sung: “Tóc dài màu hồng, trông rất đẹp…”
Chưa đợi anh ta mô tả xong, cấp dưới bỗng chỉ tay về phía trước: “Sếp ơi, có phải người kia không?”
Lâm Yết nhìn theo hướng chỉ. Cách đó không xa, giữa ban ngày ban mặt, Thẩm Tư Bạch đang ôm chặt lấy thanh niên tóc hồng, thân hình cao lớn gần như bao phủ lấy Giản Miên không một kẽ hở.
Ánh mặt trời kéo dài bóng của Thẩm Tư Bạch trên mặt đất, một cái bóng dài và nặng nề, bóng hắn đổ sụp xuống người Giản Miên như muốn hoàn toàn che lấp cậu dưới cái bóng của mình. Niềm vui sau khi thoát chết đều bị áp bức kỳ quái này che mờ.