Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 18

Khả năng hiểu và thích nghi của Bùi Cảnh rất tốt, sau khi “đấu trí” với Giản Miên một trận hôm qua, hôm nay ông đã có thể nhanh chóng hiểu được ý đồ trong câu nói của cậu.

Ngoại hình Bùi Cảnh tạo cảm giác như chuyện gì ông cũng biết, nhưng ông cũng giống hầu hết người già, chưa thể sử dụng thành thạo các thiết bị điện tử. Gõ phím thì chỉ dùng “nhất dương chỉ”, nhập văn bản trên điện thoại lại càng làm khó ông. Vì vậy, ông gửi tin nhắn cho người khác toàn dùng tin nhắn thoại.

【Bùi Cảnh: [Tin nhắn thoại]】

【Tôi bảo cậu rời xa Thẩm Tư Bạch, không phải bảo cậu tìm đại cái chỗ nào đó để ngồi! Cậu tưởng rời khỏi nó một ngày cũng tính là rời xa rồi hả!】

Ông đã quá sơ hở, không ngờ quái vật nhỏ này lại thông minh đến thế, cách lách luật quái chiêu này mà cũng nghĩ ra được. Cũng tại ông không nói rõ ràng. Không được, ông phải tìm cơ hội nói rõ lại với nó.

【Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Ông nội, cà phê ở đây ngon lắm, lần sau ông qua đây con mời ông uống cà phê nhé. Tất nhiên là dùng tiền ông cho con rồi. [Sứa nhỏ thẹn thùng.jpg]】

Bùi Cảnh: “…”

Bùi Cảnh nghi ngờ sâu sắc rằng Giản Miên đang cố ý mỉa mai mình.

【Bùi Cảnh: [Tin nhắn thoại]】

【Tôi không cần cậu mời cà phê, cậu lập tức rời xa Thẩm Tư Bạch ngay cho tôi! Có phải cậu lại muốn tiền không? Lần này là bao nhiêu? Năm mươi triệu? Tám mươi triệu? Tôi cảnh cáo cậu, đây là cơ hội cuối cùng tôi cho cậu, cầm tiền rồi thì biến về thế giới của cậu đi.】

【Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Ông nội, quán này mới ra món bánh kem phô mai nho ngon cực kỳ luôn. Ông có thích ăn bánh kem không? Ông có ăn được đồ ngọt không? Nếu ăn được thì con mời ông ăn nha~ [Hình ảnh]】

Bùi Cảnh: “…”

Chiếc bánh màu tím trong ảnh trông rất ngon mắt, khung cảnh được ánh nắng chiếu vào ấm áp lạ thường. 

Phía Giản Miên là trời quang mây tạnh, còn phía Bùi Cảnh lại là mây đen giăng kín lối. Ông bây giờ cực kỳ chắc chắn, Giản Miên vốn không hề nghe tin nhắn thoại của ông, cậu đang chơi trò “ông nói gà bà nói vịt” với ông đấy.

Bùi Cảnh đã lâu lắm rồi không phải đối mặt với khó khăn như vậy. Ông gian nan mở giao diện nhập văn bản, chỉ có vài chữ thôi mà ông phải mất vài phút mới bấm xong.

【Bùi Cảnh: Có phải cậu không nghe tin nhắn của tôi không?】

Tin nhắn của Giản Miên hồi âm rất nhanh, dường như đang dùng cách này để sỉ nhục tốc độ gõ phím của ông.

【Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Nghe từng tin nhắn thoại phiền phức lắm ạ. Lúc nãy con đã thử chuyển thành văn bản, nhưng tiếng Phổ thông của ông nội chẳng chuẩn chút nào, văn bản dịch ra con chẳng hiểu gì hết. [Sứa nhỏ khóc lớn.gif]】

Bùi Cảnh: “…”

Bùi Cảnh nhìn chằm chằm mấy cái biểu tượng cảm xúc con sứa Giản Miên gửi tới, chẳng hiểu sao lại thấy con sứa nhỏ này… cũng đáng yêu lạ.

Lại kết hợp với lời Giản Miên nói, ông nảy sinh một chút cảm giác tội lỗi vô căn cứ.

Giản Miên không hoàn toàn ngó lơ ông. Cậu đã thử nghe hiểu lời ông, nhưng vì giọng địa phương của ông nên mới không hiểu được. Ông không hỏi thì Giản Miên chọn không nói, đây là Giản Miên đang nể mặt ông đấy chứ.

Có lẽ vì Giản Miên trên mạng và Giản Miên ngoài đời khác nhau quá xa, hoặc có lẽ vì trước đó đã mất mặt quá nhiều lần trước Giản Miên nên khi hiếm hoi được cậu nể mặt, Bùi Cảnh lại có hơi được cưng mà sợ.

Nhưng ông tuyệt đối không muốn để lộ suy nghĩ thật của mình với Giản Miên. Ông lại tốn nửa ngày trời để gõ ra một đoạn văn bản dài.

【Bùi Cảnh: Hừ, bởi vì cậu không giống chúng tôi, cũng không giống Tư Bạch. Tôi và Tư Bạch là người thành phố A chính gốc. Cậu ngay cả tiếng thành phố A còn nghe không hiểu mà còn mơ tưởng ở bên Tư Bạch, tôi khuyên cậu nên bỏ ý định đó đi.】

Tin nhắn gửi đi nửa ngày trời vẫn không nhận được hồi âm, đây không phải tốc độ phản hồi của Giản Miên. Bùi Cảnh cầm điện thoại xem lại đoạn văn mình vừa viết, mới phát hiện ra ông gõ sai mất hai chữ.

Bùi Cảnh có hơi ngượng ngùng, nhưng tâm lý ông mạnh mẽ, không vì chuyện nhỏ này mà gục ngã. Ông lại nghiền ngẫm một hồi, lần này kiểm tra kỹ lưỡng, xác định không còn lỗi sai mới nhấn gửi.

【Bùi Cảnh: Sao không nói gì? Sợ rồi à? Không phải đang trốn ở xó nào khóc đấy chứ, giống như con sứa nhỏ cử động trong hình cậu gửi ấy?】

Lại đợi thêm nửa ngày, Giản Miên vẫn không trả lời, lông mày Bùi Cảnh đã nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên” (川).

Cửa văn phòng vang lên tiếng gõ, Bùi Cảnh cất điện thoại, khôi phục lại dáng vẻ thường ngày trước khi cấp dưới bước vào.

“Cục trưởng, tại phố thương mại Ngân Thành xảy ra bạo động dị chủng. Chúng ta phát hiện ba con dị chủng cấp SS, đội trưởng đội 1 và đội 3 đã đến chi viện rồi ạ.”

Phố thương mại Ngân Thành, chẳng phải là nơi Giản Miên đang ở sao?

Sắc mặt Bùi Cảnh lập tức trắng bệch, nhanh chóng ra lệnh cho cấp dưới: “Nhân lực không đủ, bảo tất cả những ai đang không có việc trong tay đều đến chi viện ngay.”

Bùi Cảnh khựng lại một chút, không do dự nữa: “Thông báo cho Thẩm Tư Bạch.”

….

Dị chủng sẽ không cho con người cơ hội nghỉ ngơi hay chạy trốn. Giây tiếp theo khi một con dị chủng chui lên từ lòng đất, nó sẽ đè bẹp tất cả con người xung quanh với tốc độ không tưởng. Thân hình cao ba mét vững chãi như một tòa nhà sẽ ngay lập tức đè sụp mặt đất một lần nữa, sức phá hoại kinh hồn.

Hôm nay là cuối tuần, mẹ đã hứa từ tuần trước sẽ đưa Tiểu Bảo đến phố thương mại mua đồ chơi mới, mẹ cũng đã thực hiện lời hứa. Tiểu Bảo ôm món đồ chơi vừa nhận được, nụ cười còn chưa kịp nở rộ thì mặt đất dưới chân đã sụt lún, cảm giác mất trọng lực kèm theo sự kinh hoàng bủa vây lấy cô bé.

Khoảnh khắc nước mắt rơi xuống, một vòng tay lạnh lẽo đã bao bọc lấy cô bé.

Tiểu Bảo ngẩng đầu, bóng tối bao trùm lấy không gian dưới lòng đất, thỉnh thoảng có vài tia sáng len lỏi qua khe nứt trên đỉnh đầu. Những tia sáng yếu ớt này đủ để cô bé nhìn rõ gương mặt người trước mắt.

Đẹp.

Tiểu Bảo 4 tuổi vốn từ vựng ít ỏi, chỉ có thể dùng từ này để hình dung. Cô bé mở to mắt, cố gắng dùng thị giác ghi lại khung cảnh xinh đẹp này, đến nỗi quên cả sợ hãi.

Trước khi dị chủng chui lên từ lòng đất, Giản Miên đã cảm ứng được dao động của nó. Cậu vứt miếng bánh kem đang ăn dở, từ cửa sổ tầng hai nhảy vọt xuống.

May mắn là hỗn loạn bên ngoài đã thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người trong quán cà phê, không ai phát hiện ra động tĩnh trong góc. Ngay khoảnh khắc chạm đất, Giản Miên đã biến trở lại thành sứa, cơ thể phình to mở rộng che chở tất cả những người xung quanh dưới thân mình.

Cơ thể cậu không bị kiến trúc hay ánh nắng xung quanh nhuộm màu mà là một màu trong suốt mà mắt thường của con người không thể nhìn thấu, ngay cả camera độ phân giải cao cũng không thể bắt trọn được cậu.

Nhìn bề ngoài, con dị chủng này như đã đè bẹp vô số người, nhưng thực tế là dưới sự bảo vệ của Giản Miên, họ đều bình an vô sự trốn trong hố đất. Sau khi xác nhận không có ai tử vong, Giản Miên để lại phân thân sứa tiếp tục bảo vệ người trong hố, còn bản thể thì lẩn ra góc khuất, định bụng nhân lúc không ai chú ý sẽ lén lẻn trở lại quán cà phê. Không ngờ, giữa đường lại bị một cô bé ôm chặt lấy cánh tay.

“Anh xinh đẹp ơi, anh giỏi quá đi, cảm ơn anh đã cứu Tiểu Bảo, Tiểu Bảo thích anh lắm.”

Giản Miên: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn