Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 17

“Thẻ?” Bùi Cảnh lần đầu tiên có nhận thức rõ rệt về việc ‘Giản Miên là một con quái vật’. Ông giỏi nhất là đoán tâm tư người khác, nhưng lại không đọc được quái vật nhỏ trước mặt này đang nghĩ gì: “Cậu rốt cuộc là có ý gì?”

Giản Miên: “Chẳng phải ông nên ném một chiếc thẻ ngân hàng vào mặt con, sau đó nói với con rằng: Tôi khuyên cậu nên biết điều một chút, cầm lấy số tiền này và rời xa Thẩm Tư Bạch đi.”

Bùi Cảnh: “…”

Giản Miên bổ sung thêm một câu: “Nếu không có thẻ ngân hàng, dùng chi phiếu thay thế cũng không phải là không được.”

Bùi Cảnh: “…” 

Đây là đòn phản công của Giản Miên sao! Quả nhiên là cao tay!

Bùi Cảnh không thích xem tivi, điện thoại đối với ông cũng chỉ là công cụ liên lạc, vì thế ông không biết câu nói này của Giản Miên đại diện cho điều gì. 

Nhưng bạch tuộc nhỏ thì rõ như lòng bàn tay. Nó không thấy Giản Miên làm thế là sai, trái lại lần đầu tiên cảm thấy việc cho Giản Miên xem tivi là một quyết định đúng đắn. Thành quả học tập từ phim truyền hình chẳng phải đã có rồi đây sao?

Tiểu Ngũ ra sức xúi giục: 【Không có thẻ ngân hàng hay chi phiếu cũng không sao, bảo ổng dùng điện thoại chuyển khoản cho ngài cũng được. Bị giới hạn hạn mức chuyển cũng không sao, bảo ổng chia ra chuyển nhiều lần. Mỗi ngày đều nhận được tiền chẳng phải sướng chết đi được sao!】

Giản Miên tán thành cách nói của Tiểu Ngũ, lược bỏ hai câu sau rồi thuật lại nguyên văn lời Tiểu Ngũ cho Bùi Cảnh nghe.

Bùi Cảnh nghe chưa xong đã tức đến đỏ mặt tía tai. Ông đã qua tuổi nghỉ hưu từ lâu nhưng vẫn đứng ở tuyến đầu chống lại dị chủng cũng nhờ tố chất tâm lý và cơ thể mạnh mẽ. Bị đám dị chủng bao vây cũng không làm cơ thể ông gục ngã, vậy mà mới nói với Giản Miên có hai câu, ông đã muốn rút viên thuốc trợ tim mang theo bên người ra rồi.

“Cậu cố ý dùng những lời này để chọc giận tôi đúng không?”

Giản Miên thắc mắc hỏi ngược lại: “Con không có cố ý mà, những lời con nói làm ông giận lắm ạ?”

Bùi Cảnh: “… Cậu nhìn tôi giống như đang không giận à?”

Giản Miên “Ồ” một tiếng, hỏi dồn: “Vậy tại sao ông lại giận?”

Bùi Cảnh: “… Chính là vì những lời cậu cố ý nói đó!”

“Nhưng con không có cố ý mà,” Giản Miên thành thật nói, “Con nói những lời này là từ tận đáy lòng đấy!”

“…” Bùi Cảnh cảm thấy trong cổ họng có vị ngọt tanh, một ngụm máu già nua suýt chút nữa là phun ra ngoài.

Giản Miên không nhìn ra vẻ bất ổn của Bùi Cảnh, hay nên nói là cậu có nhìn ra cũng chẳng bận tâm. Không phải ai cũng nhận được một lời quan tâm từ cậu đâu. Trong mắt người khác, cách làm này của cậu quá mức lãnh cảm.

Giản Miên nở một nụ cười rạng rỡ. Cậu không thích cười, mỗi khi muốn đạt được điều gì đó mới hiếm khi mỉm cười như vậy.

“Ông nội, ông định đưa thẻ ngân hàng, chi phiếu hay là chuyển khoản đây?”

“…” 

Bùi Cảnh tặng cho Giản Miên một cái nhìn sắc như dao. Giản Miên không hề bị uy áp của ông làm cho khiếp sợ, vẫn mang gương mặt tươi cười, mắt cong cong, trông cực kỳ thuận mắt. Bùi Cảnh dù có lửa giận lớn đến đâu cũng bị gương mặt này làm tan biến đi phần nào, nhưng ông vẫn kiên định với giới hạn của mình.

“Theo ý cậu, chỉ cần tôi đưa tiền cho cậu là cậu sẽ ngoan ngoãn rời đi à?” Bùi Cảnh cười nhạo, “Xem ra tình cảm cậu dành cho Tư Bạch cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Giản Miên không đáp lại vế sau của Bùi Cảnh, bởi vì cậu không hiểu cái “đến thế” kia chứa đựng bao nhiêu tình cảm, cũng chẳng muốn đi sâu tìm hiểu chuyện đó.

“Ừm, ông cho con tiền, con sẽ rời đi.”

Vẻ mặt dễ thương lượng của Giản Miên ngược lại khiến Bùi Cảnh sinh nghi. Ông hoài nghi đánh giá biểu cảm của Giản Miên, nhưng không tìm thấy dấu vết chột dạ hay nói dối nào trong mắt cậu. Xem chừng, Giản Miên thực sự nói được làm được.

Bùi Cảnh thả lỏng hơn, hỏi: “Cậu muốn bao nhiêu?”

Giản Miên giơ ra năm ngón tay, Bùi Cảnh cười lạnh: “Năm mươi triệu tệ à, Thẩm Tư Bạch có biết cậu tham lam như vậy không?”

Giản Miên trợn tròn mắt, ngón tay hơi run rẩy. Ý cậu là năm nghìn, Bùi Cảnh vừa mở miệng đã là năm mươi triệu, số tiền này mua được bao nhiêu phần bít tết rồi nhỉ?

Cậu có thể mời Thẩm Tư Bạch đến nhà hàng cao cấp hơn nữa để ăn cơm rồi! Thẩm Tư Bạch muốn ăn bao nhiêu phần bít tết cậu cũng có thể đáp ứng.

Giản Miên cố gắng kìm nén kích động trong lòng, giả vờ bình tĩnh nói: “Anh ấy biết mà.”

Để xoa dịu đau đớn tinh thần, lần nào cậu cũng bám lấy Thẩm Tư Bạch đòi hôn hôn, Thẩm Tư Bạch thường xuyên bảo cậu tham lam đấy thôi.

Bùi Cảnh nghẹn lời, cảm thấy mình không thể tiếp tục ở cùng Giản Miên thêm nữa. Nếu còn ở lại, phổi ông chắc chắn sẽ tức đến nổ tung.

Trước khi đến, Bùi Cảnh chưa từng nghĩ tới chuyện đưa phí chia tay cho Giản Miên. Không may là hôm nay ông ra ngoài không mang ví, tạm thời không có cách nào ném thẻ vào mặt Giản Miên để sỉ nhục cậu. Ông móc túi, bất ngờ móc ra được hai đồng tiền xu.

Giản Miên trợn mắt: “Ông định mỗi ngày đưa con hai đồng sao?”

Năm mươi triệu, nếu đưa mỗi ngày hai đồng, đến chết Bùi Cảnh cũng không đưa hết số tiền này.

Giản Miên bày ra vẻ mặt ‘ông định quỵt nợ đúng không’. Bùi Cảnh xoay vần giữa dở khóc dở cười và cạn lời, cuối cùng hoàn toàn bị Giản Miên đánh bại.

“Cả đời này tôi chưa bao giờ nợ ai cái gì, đã hứa cho cậu thì sẽ không quỵt nợ.” Bùi Cảnh ném hai đồng xu lên bàn, gương mặt hiện rõ vẻ già nua, mệt mỏi nói: “Hai đồng này coi như là vật làm tin, lát nữa tôi sẽ cho người gửi thẻ đến cho cậu.”

Giản Miên chộp lấy đồng xu, ánh mắt tràn đầy niềm vui, trông giống hệt một kẻ hèn mọn ham tiền.

Đây là số tiền đầu tiên cậu kiếm được trong đời, hơn nữa lại là tiền kiếm được mà không cần tốn thể lực. Cậu thật lợi hại!

Tiểu Ngũ gật đầu phụ họa: 【Đúng vậy đúng vậy, đại nhân lợi hại nhất! Em còn chưa bao giờ kiếm được tiền đây này!】

“Cậu có đang nghe không đấy?” Bị Giản Miên ngó lơ quá nhiều lần, Bùi Cảnh thế mà đã thích nghi được với thói quen này của cậu, có hơi bất lực nói: “Đợi sau khi nhận được thẻ, cậu phải rời xa Tư Bạch.”

“Ồ, con nghe rồi.” Đầu ngón tay Giản Miên kẹp hai đồng xu, vẫy vẫy trước mặt Bùi Cảnh: “Con giao ước với ông.”

Ác quỷ sẽ không bao giờ vi phạm giao ước, chỉ cần đã lập giao ước với con người thì nhất định sẽ thực hiện.

“Ông nội, hay là con kết bạn wechat với ông nhé.”

Lời của Giản Miên giữ chân Bùi Cảnh khi ông định rời đi. Có lẽ vì giọng của Giản Miên quá êm tai, tiếng “ông nội” này nghe còn thuận tai hơn cả mấy đứa cháu nội cháu ngoại của ông.

Bùi Cảnh quay đầu, không thể tin nổi: “Cậu muốn kết bạn với tôi?”

Quái vật nhỏ này còn muốn làm gì nữa?

Là sợ ông lật lọng, hay thấy năm mươi triệu chưa đủ, định sau này tống tiền thêm mẻ nữa?

Giản Miên thì không sợ Bùi Cảnh lật lọng. Nếu ông lật lọng, cậu sẽ đi mách Thẩm Tư Bạch. Sở dĩ cậu muốn kết bạn với Bùi Cảnh là vì——

“Ứng dụng nhắn tin này có chức năng chia sẻ vị trí, có thể giúp ông thuận tiện xác nhận xem con đã rời xa Thẩm Tư Bạch hay chưa.”

Bùi Cảnh: “…” 

Nghĩ cũng chu đáo đấy, nhưng trong lòng Bùi Cảnh thấy hơi khó chịu.

Trước khi đến ông cứ ngỡ phải dùng biện pháp mạnh mới khiến Giản Miên khuất phục, không ngờ Giản Miên lại dễ nói chuyện như vậy… dù đôi khi cũng làm người ta tức chết.

Bùi Cảnh kết bạn với Giản Miên, nhìn cậu thêm vài cái rồi mới mang theo nửa người hừng hực lửa giận, nửa người uất ức rời đi.

Bùi Cảnh vừa đi khỏi, Giản Miên lập tức biến lại thành sứa, lặn xuống bể thủy sinh ôm lấy Tiểu Ngũ xoay vòng vòng vui sướng.

Vừa lo không biết kiếm tiền thế nào thì tiền đã tự tìm đến, đây chẳng phải là bánh từ trên trời rơi xuống sao!

Thẩm Tư Bạch về nhà không lâu đã nhận ra tâm trạng Giản Miên rất tốt. Hỏi mấy lần Giản Miên đều không chịu nói, hắn cũng không hỏi thêm. Giản Miên muốn nói thì sẽ nói, hỏi dồn quá lại làm hỏng tâm trạng của cậu.

Bùi Cảnh nói được làm được, ngay hôm sau đã cho người gửi thẻ đến tận tay Giản Miên. Người được phái đi vừa quay về không lâu, Bùi Cảnh đã nhận được tin nhắn của Giản Miên.

【Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Con đã bắt đầu chia sẻ vị trí】

Bùi Cảnh ngơ ngác bấm vào chia sẻ vị trí. Ảnh đại diện của Giản Miên là một con sứa nhỏ màu hồng, lúc này con sứa đó đang xuất hiện tại một điểm trên bản đồ. Bùi Cảnh phóng to bản đồ, địa điểm là phố thương mại sầm uất nhất thành phố A.

【Bùi Cảnh: Ý gì đây?】

Giản Miên gửi một bức ảnh qua, nhìn bối cảnh chắc là một quán cà phê nào đó. Giản Miên ngồi bên cửa sổ, toàn thân tắm trong ánh nắng, giơ tay chữ V với ống kính, lại nở nụ cười quen thuộc làm ông đau phổi.

【Sứa nhỏ ngủ không tỉnh: Ông nội, con đã rời xa Thẩm Tư Bạch rồi [Sứa nhỏ xoay vòng.gif]】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn