Điểm mà Tiểu Ngũ thích nhất ở Giản Miên là cậu không phải một lão đại độc tài bá đạo. Cậu biết lắng nghe ý kiến của cấp dưới, thấy đúng là sẽ sửa. Dưới sự thuyết phục hết mình của Tiểu Ngũ, Giản Miên cuối cùng cũng từ bỏ ý định đi làm thuê. Nhưng cậu vẫn đau đáu chuyện kiếm tiền, về việc này Tiểu Ngũ cũng rất khổ tâm. Nó và Giản Miên đều ít khi ra ngoài, con người kiếm tiền thế nào thì nó toàn học từ trên phim truyền hình thôi.
Giản Miên đề nghị đem bán mấy viên đá Tiểu Ngũ khắc, nhưng đã bị Tiểu Ngũ bác bỏ.
“Loại đá này đối với ngài thì lạ lẫm chứ đối với con người thì chẳng hiếm lạ chút nào. Họ có một nơi gọi là xưởng công nghiệp, máy móc bên trong có thể sản xuất ra rất nhiều đá. Em mất nửa tiếng mới khắc được một viên, còn máy móc của họ nửa tiếng có thể sản xuất ra cả đống, mà giá lại còn rẻ.”
Giản Miên: “Sản xuất bằng máy móc sao so được với làm thủ công?”
Tiểu Ngũ: “Nhưng rất nhiều con người không phân biệt nổi máy làm hay người làm khác nhau ở chỗ nào đâu. Có cái rẻ hơn, đương nhiên họ sẽ chọn cái rẻ rồi.”
Giản Miên kéo dài giọng “Ồ” một tiếng, suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: “Nhưng ta vẫn thấy mi làm tốt nhất mà.”
Tiểu Ngũ được dỗ dành đến mức lâng lâng, như thể vừa được vớt ra khỏi chảo dầu mà toàn thân ửng lên một màu đỏ hồng kỳ lạ: “Cũng… cũng không tốt đến mức như ngài nói đâu.”
Giản Miên mở to đôi mắt hạt đỗ, tin sái cổ lời khiêm tốn của Tiểu Ngũ. Cậu lấy viên đá hình sứa mà Tiểu Ngũ khắc ra, đặt trước mắt quan sát kỹ: “Như thế này mà còn chưa gọi là tốt sao? Vậy ‘cực kỳ tốt’ thì phải tốt đến mức nào nữa?”
Lời khen của Giản Miên không hề giả tạo, những lời nói từ tận đáy lòng mới càng làm người ta hạnh phúc. Tiểu Ngũ thích nghe Giản Miên khen mình, nhưng khen nhiều quá một lúc thế này thì dù nó có bao nhiêu trái tim đi nữa cũng không chịu nổi. Nó biết điểm dừng, kịp thời ngắt chủ đề này để chuyển sang bàn bạc phương pháp kiếm tiền tiếp theo.
Hai quái vật túm tụm lại với nhau, mãi mà chẳng nghĩ ra được cách kiếm tiền nào hay ho. Một tiếng chuông cửa đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của họ.
Thẩm Tư Bạch về nhà chưa bao giờ bấm chuông. Suốt hai năm qua, người duy nhất đến nhà Thẩm Tư Bạch làm khách chỉ có Bùi Cố. Giản Miên đoán là Bùi Cố lại đến chơi, cậu không có thói quen nhìn qua mắt mèo trên cửa, cũng chẳng buồn nghĩ ngợi gì mà cứ thế mở toang cửa lớn.
Điều khiến Giản Miên ngạc nhiên là người đứng ngoài cửa không phải Bùi Cố.
Sau khi Giản Miên ở thế giới loài người được một tháng, Thẩm Tư Bạch từng đưa cậu đến nhà họ Bùi gặp mặt mọi người. Trí nhớ của cậu khá tốt, dù đã cách một thời gian dài nhưng vẫn nhớ mặt Bùi Cảnh, chỉ là nhất thời không biết nên xưng hô với ông ấy thế nào.
Hai người nhìn nhau trân trân. Bùi Cảnh vốn đã có ấn tượng cực kỳ tệ về Giản Miên, sau khi bị Giản Miên lơ đi, ấn tượng đó đã không còn dùng từ “tệ” đơn thuần để diễn tả được nữa.
“Không định mời tôi vào nhà ngồi sao? Thế nào, cậy có Tư Bạch chống lưng cho nên bày đặt lên mặt trước mặt tôi thế à?”
Giản Miên nhìn có vẻ như đang để đầu óc trống rỗng, thực chất là đang tìm kiếm nhanh chóng trong ký ức những thông tin về Bùi Cảnh. Chỉ một lát sau, cậu đã tìm thấy cái tên này trong kho lưu trữ ký ức khổng lồ.
Ông nội của Bùi Cố.
hẩm Tư Bạch lúc đó đã nói với cậu: “Chúng ta là người một nhà, em có thể gọi ông ấy là ông nội giống như anh.”
Giản Miên thông suốt, nở một nụ cười coi như chuẩn mực với Bùi Cảnh: “Ông nội ạ.”
Bùi Cảnh: “…”
Bùi Cảnh không biết đây là đòn phản công của Giản Miên hay là do cậu thực sự chậm hiểu mãi mới nhớ ra cách gọi ông. Nhưng dù sao đi nữa, xưng hô này của Giản Miên cũng khiến ông thấy khá mát lòng mát dạ.
Bùi Cảnh thấy Giản Miên thuận mắt hơn một chút, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị: “Không mời tôi vào ngồi à?”
Lúc này Giản Miên mới nhường đường cho Bùi Cảnh. Đã hai năm rồi ông không bước chân vào đây nhưng vẫn nhớ cách bài trí của căn hộ này. Chẳng cần Giản Miên dẫn lối, ông đi thẳng vào phòng khách mà không gặp trở ngại nào. Khi nhìn thấy bể thủy sinh chiếm đến hai phần ba diện tích phòng khách, ông khựng bước.
Vẻ kinh ngạc của Bùi Cảnh quá rõ ràng, Giản Miên hiếm khi có hứng thú nói nhiều liền giải thích với ông: “Cái này là Thẩm Tư Bạch đặc biệt đặt làm riêng cho con đấy.”
Bùi Cảnh: “…”
Con quái vật nhỏ này đang khoe khoang với ông đấy à?
Hừ, Thẩm Tư Bạch còn nói Giản Miên đơn thuần. Giản Miên thế này mà là đơn thuần à, tâm cơ viết hết lên…
Giản Miên mang một gương mặt đơn thuần vô tội, vẻ ngây thơ toát ra từ đôi mắt trong trẻo sáng ngời đó.
Sắc mặt Bùi Cảnh trở nên khó coi, ông ho khan dữ dội vài tiếng rồi ngồi phịch xuống sofa, tạm thời tránh né ánh mắt của Giản Miên.
“Hôm nay tôi đến là có chuyện muốn nói với cậu.”
Dứt lời đã gần nửa phút trôi qua mà Bùi Cảnh vẫn không nhận được phản hồi từ Giản Miên. Ông lại nhìn sang thì thấy Giản Miên vẫn dùng đôi mắt vô tội đó nhìn mình.
“…” Bùi Cảnh lại ho khan vài cái, nghiêm túc nói, “Cậu cứ nhìn tôi mà không nói gì là có ý gì?”
Giản Miên đang dùng sự im lặng để phản đối ông sao?
Giản Miên: “Không phải ông bảo có chuyện muốn nói với con sao? Con đang đợi ông nói đây.”
Bùi Cảnh: “…”
Bùi Cảnh sống hơn bảy mươi năm, đã gặp đủ loại người, quái vật cũng thấy không ít, nhưng chưa bao giờ gặp ai… hay con quái vật nào khó nhằn như Giản Miên.
Hèn chi Thẩm Tư Bạch bị Giản Miên mê hoặc đến mất cả hồn vía, con quái vật nhỏ này tuyệt đối không đơn giản!
Bùi Cảnh cũng không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Trước khi Tư Bạch ra đời, cha mẹ nó đã định cho nó một mối hôn ước từ bé.”
Giản Miên ngẩn người.
Bùi Cảnh nói tiếp: “Tôi không biết Tư Bạch đã nhắc với cậu chuyện này chưa. Nhưng bất kể nó có nhắc hay chưa, hay thái độ của nó thế nào, hôm nay tôi đến đây là để nói cho cậu biết: Tôi không bao giờ chấp nhận việc Tư Bạch ở bên một quái vật. Với tư cách là Cục trưởng Cục Quản lý Dị chủng, tôi mặc cho cậu trốn ở đây sinh sống đã là vi phạm nguyên tắc của Cục rồi. Bây giờ tôi cho cậu một cơ hội, nếu cậu chịu ngoan ngoãn rời đi, tôi có thể tha cho cậu, bằng không…”
Bùi Cảnh cố tình bỏ lửng câu nói ở đây, mục đích là để Giản Miên tự tưởng tượng. Ông tin rằng con quái vật nhỏ không đơn giản trước mắt này có thể hiểu được ý mình, và sau khi cân nhắc thiệt hơn sẽ ngoan ngoãn từ bỏ Thẩm Tư Bạch.
Giản Miên lại rơi vào trạng thái để đầu óc trống rỗng, thực chất là đang lén trao đổi qua suy nghĩ với Tiểu Ngũ sau lưng Bùi Cảnh: 【Hôn ước từ bé là cái gì?】
Bạch tuộc nhỏ nấp trong hốc đá đã nghe trọn lời của Bùi Cảnh. Giản Miên không giận là vì cậu không hiểu, chứ nó thì hiểu từ đầu đến cuối, lúc này đã tức đến mức xù lông như nhím biển.
Nó giải thích bằng cách dễ hiểu nhất: 【Nghĩa là, Thẩm Tư Bạch trước khi gặp ngài đã có hôn ước với người khác rồi.】
Giản Miên: 【Vậy Thẩm Tư Bạch còn có thể đăng ký kết hôn với ta không?】
Tiểu Ngũ: 【…】
Trọng điểm là cái đó hả? Nhưng đúng là cũng quan trọng thật!
【Hôn ước từ bé không có nghĩa là đăng ký kết hôn từ hồi còn bé rồi. Thẩm Tư Bạch vẫn có thể đăng ký với ngài!】 Nghĩ đến sự lơ ngơ của Giản Miên, Tiểu Ngũ giải thích kỹ hơn, 【Thẩm Tư Bạch không nói với ngài về vụ hôn ước, lại giấu ngài mà đi đăng ký với ngài, đây chính là ngoại tình đấy!】
Giản Miên: “…” Lại là ngoại tình hả?
Cậu sắp không nhận ra từ ngoại tình này nữa rồi, định nghĩa của con người về ngoại tình thật là nhiều quá đi.
Đã rút ra kinh nghiệm xương máu nhiều lần trước đó, lần này cậu sẽ không dễ dàng tin ngay nữa.
“Ý của ông là, Thẩm Tư Bạch trước khi gặp con đã có người yêu rồi sao?”
Bùi Cảnh hiếm khi bị câu hỏi nào làm cho đứng hình. Cách nói của Giản Miên thực ra không hoàn toàn đúng. Thẩm Tư Bạch mới chỉ gặp đối phương vài lần, ngay cả ông cũng biết Thẩm Tư Bạch và người kia đến bạn bè còn chẳng phải, nói gì đến việc coi người ta là ‘người yêu’.
Nhưng lần này ông đến là để khiến Giản Miên chủ động từ bỏ Thẩm Tư Bạch, nên ông chỉ đành bấm bụng gật đầu.
Giản Miên trầm tư, lại hỏi: “Cho nên, ông đến đây để khuyên con rời xa Thẩm Tư Bạch ạ?”
Bùi Cảnh không biết Giản Miên muốn nói gì, vẫn gật đầu.
Giản Miên bỗng nhiên xòe tay ra trước mặt ông.
Bùi Cảnh ngẩn ra: “Ý gì đây?”
Trong mắt Giản Miên lấp lánh ánh sáng, niềm mong chờ như sắp tràn ra ngoài: “Trước khi ông đề nghị con rời xa Thẩm Tư Bạch, có phải ông nên đưa cho con một chiếc thẻ ngân hàng trước không?”
Bùi Cảnh: “…”