Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 15

Giản Miên thắng được Thẩm Tư Bạch về phương diện mồm mép, nhưng lại bại dưới tay hắn về thể lực. Từ sau bữa tối, cậu đã bị Thẩm Tư Bạch kéo vào phòng, mãi đến lúc trời gần sáng mới được hắn tha cho. Cậu lăn ra ngủ say, Thẩm Tư Bạch rời đi lúc nào cũng không biết, khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao.

Cũng nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ suốt hai năm của Thẩm Tư Bạch mà Giản Miên không lơ là rèn luyện. Sau khi đến thế giới loài người, thể lực của cậu trái lại còn tốt hơn nhiều so với hồi ở thế giới vô hạn, nhưng vẫn không tài nào so được với Thẩm Tư Bạch.

Toàn thân cậu như bị tháo rời ra rồi lắp lại một lượt, chỉ cần xoay người thôi cũng nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc. Cơ thể con người vẫn quá yếu ớt, Giản Miên biến trở lại thành sứa, nhảy xuống chiếc giường lớn nhích từng bước một, mất mười phút mới leo được vào bể thủy sinh. Cậu buồn ngủ díu mắt, lúc lặn xuống không chọn đúng hướng nên đầu đâm sầm vào rạn san hô.

“Ái ——” Giản Miên còn chưa kịp kêu đau, Tiểu Ngũ đã kêu hộ cậu. Bạch tuộc nhỏ chui ra khỏi hốc đá, chớp mắt đã bơi tới bên cạnh Giản Miên, vừa xoa đầu cho cậu vừa lải nhải không ngừng: “Đại nhân, ngài không sao chứ? Ngài tuyệt đối không được có chuyện gì nha. Đều tại Thẩm Tư Bạch hết, suốt ngày bày trò hành ngài…”

Giản Miên vốn đã tỉnh táo hơn vài phần sau cú va chạm, giờ thì hoàn toàn tỉnh hẳn trong tiếng càm ràm của Tiểu Ngũ. Cậu đẩy tay Tiểu Ngũ ra, nằm bẹp lên tảng san hô vừa làm mình đau, ỉu xìu thổi bong bóng.

Thói quen này của Giản Miên là học theo một con cá nhỏ. Mỗi khi tâm trạng không tốt, cậu lại thích thổi bong bóng, cứ như thể muộn phiền có thể theo bong bóng được thổi ra ngoài. Khi bong bóng vỡ tan, phiền não cũng sẽ vỡ theo.

Tiểu Ngũ bơi đến cạnh Giản Miên, lo lắng hỏi: “Đại nhân, ngài sao thế?”

Con người không nhìn thấy mắt sứa, Giản Miên đã tạo ra một đôi mắt hạt đỗ ở giữa phần đầu hình dù của mình. Sở dĩ khác với đôi mắt khi ở dạng người là do chịu ảnh hưởng của Tiểu Ngũ. Giản Miên rất thích đôi mắt hạt đỗ của Tiểu Ngũ, vì thế cũng làm cho mình một đôi tương tự. Điểm khác biệt duy nhất là mắt của cậu to hơn Tiểu Ngũ một chút.

Lúc này đôi mắt hạt đỗ đó rũ xuống không chút cảm xúc, nhìn một cái là biết ngay đang có tâm sự.

“Đại nhân, có chuyện gì phiền lòng không thể nói với em sao?”

Sứa nhỏ ngước mắt, xúc tu trong suốt bực bội chọc vào cái đầu tròn vo của bạch tuộc nhỏ: “Đều tại mi hết, hôm qua cứ gào thét trong đầu ta mãi.”

Làm cậu chẳng nghe rõ Thẩm Tư Bạch nói cái gì, cứ thế bị Thẩm Tư Bạch ‘trừng phạt’ một trận vô duyên vô cớ. Tuy cậu rất thích làm chuyện đó với Thẩm Tư Bạch nhưng không có nghĩa là cậu thích bị hắn ‘trừng phạt’ trong tình trạng mơ hồ chẳng hiểu mô tê gì.

Tiểu Ngũ: “Em… em chẳng phải là lo đại nhân sẽ chịu thiệt sao?”

Giản Miên biết Tiểu Ngũ có ý tốt, giận một lát rồi cũng cho qua, xoay người lại sầu não về chuyện khác.

Tiểu Ngũ không biết Giản Miên đã hết giận, thấy cậu vẫn thổi bong bón lại tưởng cậu vẫn còn giận mình. Nó từ trong tổ nhỏ khuân ra một đống đá hình thù kỳ quái, chất đống trước mặt Giản Miên.

“Đại nhân, tất cả đống này tặng ngài. Ngài đừng giận em nữa có được không?”

Giản Miên quét mắt nhìn qua. Những viên đá này vốn là vật trang trí trong bể thủy sinh, Tiểu Ngũ lúc rảnh rỗi thích khắc đá chơi, những viên đá vốn hình bầu dục được khắc thành tôm cá nhỏ, cái nào cũng sống động như thật. Nếu để một mình Tiểu Ngũ sinh tồn ở thế giới loài người, dựa vào cái nghề thủ công này chắc chắn nó sẽ không chết đói.

Giản Miên chọn trúng một viên đá hình sứa trong đống đó. Cậu nhặt nó ra: “Ta lấy cái này, còn lại mi mang về đi.”

Tiểu Ngũ mừng rỡ thăm dò: “Vậy đại nhân không giận em nữa chứ?”

Giản Miên sờ viên đá hình sứa, uể oải nói: “Ta sớm đã hết giận mi rồi.”

Tiểu Ngũ: “Vậy đại nhân đang phiền não chuyện gì ạ?”

Động tác của Giản Miên khựng lại, một bong bóng thổi từ miệng ra, giọng nói cũng ỉu xìu như trạng thái của cậu vậy: “Thẩm Tư Bạch đã tiêu rất nhiều tiền cho ta.”

Tiểu Ngũ coi đó là lẽ đương nhiên: “Đó chẳng phải là điều nên làm sao! Anh ta không tiêu tiền cho ngài thì còn muốn tiêu cho ai nữa?”

Một sợi xúc tu trong suốt vươn ra chặn miệng Tiểu Ngũ lại: “Nhưng ta không có tiền cho anh ấy tiêu.”

Tiểu Ngũ “ưm ưm” vài tiếng, Giản Miên mới tha cho nó. Được một bài học, Tiểu Ngũ không nói lời khó nghe nữa: “Thẩm Tư Bạch không phải rất giàu sao? Cần gì đến tiền của ngài chứ?”

Dù nó không đứng về phía Thẩm Tư Bạch nhưng ngay cả nó cũng biết Thẩm Tư Bạch chắc chắn không cần tiền của Giản Miên.

Giản Miên trả lời không liên quan đến câu hỏi, đột ngột nhắc tới chủ đề khác: “Mi có biết nhà hàng Tây mà hôm qua Thẩm Tư Bạch đưa ta đến đắt thế nào không?”

Tiểu Ngũ lắc đầu, nó có nhìn thấy hóa đơn đâu.

Giản Miên dựng vô số xúc tu lên: “Bữa trưa đó tiêu sạch gần năm nghìn tệ đấy.”

Giản Miên thường xuyên đi theo Thẩm Tư Bạch xuống siêu thị thực phẩm tươi sống dưới lầu mua đồ, thỉnh thoảng liếc nhìn giá cả nhưng không để tâm. Kể từ khi có nhận thức về tiền bạc, những con số đó bắt đầu hình thành rõ rệt trong não làm phiền lòng cậu.

Bít tết ở siêu thị có bao nhiêu tiền đâu, sao một phần bít tết ở nhà hàng Tây lại đắt đến thế?

Cậu cũng chỉ ăn hơi nhiều một chút, sao lại tốn nhiều tiền như vậy chứ?

Năm nghìn tệ đủ mua mấy chục phần bít tết ở siêu thị dưới lầu rồi. Bít tết ở nhà hàng Tây được làm bằng vàng chắc?

Tiểu Ngũ cũng thấy giá bữa trưa này quá vô lý, nhưng nghĩ đến việc bữa ăn này là dành cho Giản Miên lại thấy hợp tình hợp lý. Đại nhân thì phải ăn đồ tốt nhất chứ.

Tiểu Ngũ trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng vẫn an ủi: “Vậy lần sau ngài đừng đến tiệm đó ăn nữa, đổi tiệm khác đi. Tiền cũng đã tiêu rồi, có nghĩ thế nào cũng là tự hành mình thôi. Đại nhân đừng nghĩ nữa, đau đầu lắm. Ngài không định nghỉ ngơi sao?”

Cơn buồn ngủ của Giản Miên sớm đã bị cú va ban nãy làm tan biến. Cậu lại nhắc lại chủ đề chưa kết thúc lúc nãy: “Nếu để ta mời Thẩm Tư Bạch ăn cơm, ta đến một đồng cũng không lấy ra được.”

Tiểu Ngũ: “Ngài chẳng phải có tiền sao?”

Giản Miên: “Đó là Thẩm Tư Bạch cho ta, không phải của chính ta.”

Tiểu Ngũ: “…”

Tiểu Ngũ nghi ngờ não Giản Miên vừa rồi bị va đập đến ngu luôn rồi, sao cứ bám lấy chuyện này không buông vậy? Hôm nay đại nhân lạ quá.

“Vậy ngài muốn làm thế nào?” Tiểu Ngũ chợt nảy ra một ý hay, đôi mắt hạt đỗ lóe sáng: “Đại nhân, chúng ta về thế giới vô hạn đi. Trong tẩm điện của ngài chẳng phải để rất nhiều đá quý sao, ngài mang sang đây bán đi là có tiền ngay?”

Việc có quay lại hay không tính sau, lừa được Giản Miên về thế giới vô hạn coi như thành công. Đến lúc đó nó sẽ gọi vài đứa bạn đến chơi với Giản Miên, hoặc tìm vài con người thú vị cho Giản Miên giải khuây.

Con người chẳng phải đều như nhau sao, nó chẳng thấy Thẩm Tư Bạch có gì đặc biệt cả. Những con người có thể vượt qua mấy phó bản vô hạn đều là kẻ có bản lĩnh, ít nhất cũng mạnh hơn một Thẩm Tư Bạch bình thường quá nhiều. Giản Miên chỉ cần biết đến cái tốt của những con người khác, quay đầu là sẽ quên luôn Thẩm Tư Bạch thôi.

Tiểu Ngũ đang tính toán rần rần, lời của Giản Miên như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

“Ta không thèm về.”

Kế hoạch bị bác bỏ, Tiểu Ngũ thất vọng nói: “Được rồi, vậy ngài cứ thành thật mà tiêu tiền của Thẩm Tư Bạch thôi.”

Giản Miên lắc lắc thân mình, ướm hỏi: “Mi nói xem, ta đi làm thuê thì thế nào?”

Tiểu Ngũ: “…”

Tiểu Ngũ kinh hãi: “Ngài rốt cuộc là nghĩ quẩn đến mức nào vậy?”

“Ta đâu có nghĩ quẩn.” Giản Miên giơ mấy sợi xúc tu lên như huấn luyện viên thể hình khoe cơ bắp vậy: “Mi đừng lo cho ta, ta khỏe lắm. Chỉ là làm việc thôi mà, không làm ta mệt được đâu.”

Tiểu Ngũ: “…”

Em không lo cho ngài, em lo cho ông chủ thuê ngài làm việc kìa!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn