Giản Miên dù có đang mơ màng đến mấy cũng nghe hiểu lời của Lâm Yết và Hứa Lịch. Cậu níu lấy cánh tay Thẩm Tư Bạch, đồng thời kéo hắn dừng bước.
“Thẩm Tư Bạch, họ là anh em của anh à?”
Thẩm Tư Bạch phải hít thở sâu mới không để lộ cảm xúc thật trước mặt Giản Miên: “Là bạn bè bình thường thôi.”
Mấy chữ này nghe có vẻ tổn thương, nhưng Hứa Lịch và Lâm Yết hiểu rõ Thẩm Tư Bạch đều biết được hắn coi là bạn đã là chuyện không dễ dàng. Những người khác ngay cả vị trí bạn bình thường cũng không đủ tư cách.
Lâm Yết bước tới, đứng bên cạnh Giản Miên. Nhìn gần, khuôn mặt của Giản Miên càng gây sốc hơn. Vòng bạn bè của Lâm Yết không thiếu trai xinh gái đẹp, nhưng Giản Miên là người đẹp nhất anh ta từng thấy trong bao nhiêu năm qua, không có “ngoại lệ”.
“Chưa tự giới thiệu, tôi tên Lâm Yết,” Lâm Yết nói với Giản Miên xong lại nhìn sang Thẩm Tư Bạch đang sầm mặt, cười đưa cho hắn một bậc thang: “Thẩm Tư Bạch, giới thiệu người yêu của cậu chút đi?”
Thẩm Tư Bạch lạnh lùng đáp: “Giản Miên.”
Lâm Yết lại phớt lờ cảnh cáo của Thẩm Tư Bạch, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Giản Miên. Giọng nói thô kệch thường ngày của anh ta giờ đây cũng cố gắng nặn ra vẻ dịu dàng như nước: “Giản Miên, tối nay chúng tôi có tổ chức tiệc, Thẩm Tư Bạch lúc nào cũng không đến. Nếu cậu tham gia, chắc chắn cậu ta sẽ đi. Cậu có muốn đến không?”
Giản Miên nhận ra thiện ý của hai người nhưng vẫn từ chối lòng tốt của họ: “Tôi không đi đâu.”
Lâm Yết hơi thất vọng: “Tại sao chứ? Tiệc vui lắm đó, có rất nhiều đồ ăn ngon, còn có trò chơi hay nữa. Cậu muốn ăn bánh hoa quế, chúng tôi cũng có thể chuẩn bị cho cậu.”
Giọng điệu này nghe có hơi giống như đang dỗ trẻ con.
Giản Miên cảm nhận được Thẩm Tư Bạch đang không vui. Cậu không có hứng thú với tiệc tùng, cũng không hứng thú với bạn bè của Thẩm Tư Bạch, không gì quan trọng hơn việc làm Thẩm Tư Bạch vui vẻ.
Cậu rúc vào lòng Thẩm Tư Bạch: “Không đi, Thẩm Tư Bạch, chúng ta về nhà thôi.”
Mây đen trong lòng Thẩm Tư Bạch tan biến ngay tức khắc. Hắn ôm chặt Giản Miên, dịu dàng nói: “Được, chúng ta về nhà.”
Hứa Lịch: “Ơ kìa, anh Tư Bạch, anh dâu nhỏ, hai người cứ thế mà đi sao? Không ở lại tán gẫu với bọn em thêm chút nữa à?”
Cậu ta xem trò vui còn chưa đủ mà, bấy nhiêu sao đủ để dư vị chứ? Lát nữa quay về còn bị Thẩm Tư Bạch dạy dỗ, chẳng phải là lỗ to sao!
Một tiếng nổ lớn cắt đứt lời nói còn lại của Hứa Lịch, mặt đất ngay sau đó rung chuyển dữ dội. Mấy người đồng loạt quay đầu, thấy mặt đất phía trước nứt ra một khe lớn rộng hai mét. Một con dị chủng thò cái đầu đen kịt ra, trên đầu mọc đầy những nhãn cầu đỏ rực, mỗi nhãn cầu đều xoay chuyển bất quy tắc như đang tìm kiếm mục tiêu.
Dưới gốc cây gần đó nhất, một người đàn ông trung niên bị cây hoa quế đổ xuống đè trúng chân đang nỗ lực vùng vẫy. Ánh mắt nhầy nhụa của quái vật rơi trên người ông ta, ông ta sợ hãi dừng mọi cử động, trừng lớn hai mắt kinh hoàng, chìm đắm trong nỗi sợ đến mức quên mất cả bản năng kêu cứu.
Con quái vật giơ cánh tay như dây leo lên, khi chỉ còn cách đầu người đàn ông nửa mét thì dừng lại. Một thanh trường đao từ hư không bay tới chém đứt cánh tay khổng lồ của nó. Từ chỗ đứt phun ra một lượng lớn chất lỏng đặc quánh, tạt thẳng vào người đàn ông.
Ngay khi dị chủng xuất hiện, Lâm Yết và Hứa Lịch thu lại vẻ cợt nhả, giây tiếp theo đã lao thẳng về phía nó. Giản Miên dõi theo bóng dáng hai người, nhìn họ phối hợp nhịp nhàng. Chưa đầy nửa phút, con dị chủng to lớn gấp hàng chục lần con người đã bị hai người hợp lực tiêu diệt.
Giản Miên không nhìn thấy toàn bộ quá trình, giữa chừng Thẩm Tư Bạch đã che mắt cậu lại, khẽ vỗ về bên tai: “Đừng sợ.”
Giản Miên lúc này mới nhớ ra mình nên giả vờ sợ hãi. Cậu cũng làm thế, thuần thục vùi đầu vào lồng ngực Thẩm Tư Bạch, cơ thể run rẩy theo nhịp. Dù làm bao nhiêu lần, cậu vẫn khiến Thẩm Tư Bạch tin rằng cậu thực sự đang sợ hãi.
Hứa Lịch cất súng, quay đầu lại thấy Giản Miên đã sợ đến mức rúc vào lòng Thẩm Tư Bạch. Nhìn tần suất run rẩy đó có vẻ là bị dọa sợ không nhẹ. Hứa Lịch nhớ lại mẩu tin tức mà Thẩm Tư Bạch từng vô ý tiết lộ: Bạn đời của Thẩm Tư Bạch rất nhát gan, vì thế Thẩm Tư Bạch mới không thể tiết lộ thân phận thật của mình. Phản ứng của Giản Miên lúc này quả nhiên đã chứng minh lời Thẩm Tư Bạch.
“Xin lỗi anh dâu nhé, hôm nay không thể mời anh đi chơi vui vẻ được rồi. Bọn em phải xử lý công việc, anh và anh Tư Bạch về trước đi, lần sau chúng em lại hẹn.”
Giản Miên không chịu ngẩng đầu ra khỏi lòng Thẩm Tư Bạch, giống như sợ đến mức không dám ló mặt ra. Nghe vậy cậu chỉ gật đầu mấy cái, coi như đã đáp lại Hứa Lịch.
Thẩm Tư Bạch nóng lòng đưa Giản Miên rời khỏi môi trường nguy hiểm và hai kẻ nguy hiểm kia, đưa luôn Giản Miên về nhà.
Về đến môi trường an toàn rồi, Giản Miên mới rời khỏi vòng tay Thẩm Tư Bạch. Thẩm Tư Bạch vẫn còn hơi lưu luyến, v**t v* gò má bị đè đến ửng hồng của cậu: “Còn sợ không?”
Giản Miên gật đầu rồi lại lắc đầu, không rõ là vẫn còn sợ hay đã hết sợ rồi.
“Anh đi pha cho em cốc trà sữa nhé.” Thẩm Tư Bạch vừa định đi thì bị Giản Miên nắm tay lại. Hắn đành ngồi xuống cạnh cậu, ôm cậu vào lòng, buồn cười nói: “Vẫn sợ đúng không? Sợ thì cứ nói với anh, không có gì phải ngại cả.”
Giản Miên không đáp lời Thẩm Tư Bạch mà hỏi: “Thẩm Tư Bạch, khi làm việc anh cũng gặp phải những nguy hiểm này sao?”
“Không có nơi nào là an toàn tuyệt đối cả.” Thẩm Tư Bạch đưa ra một câu trả lời lấp lửng, vỗ vai Giản Miên trấn an: “Em yên tâm, anh sẽ không để bản thân xảy ra chuyện đâu.”
“Nhưng mà…” Trong mắt Giản Miên đầy vẻ lo âu, “Nếu hôm nay bạn của anh không ở đó, anh rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
Nghĩ sâu hơn, người đối mặt với dị chủng có thể không phải người đàn ông trung niên kia mà là Thẩm Tư Bạch thì sao?
Thẩm Tư Bạch chỉ là một người bình thường, làm sao đối phó được với dị chủng đây?
Thẩm Tư Bạch nhìn ra Giản Miên đang nghĩ gì, hắn rút từ túi áo bên hông ra một khẩu súng đen đặc chế đưa cho Giản Miên: “Đây là đơn vị cấp cho anh, bên trong lắp đạn đặc biệt có thể làm chậm tốc độ của dị chủng, giúp anh cầm cự đến khi viện binh tới. Thế nên em đừng lo anh gặp nguy hiểm.”
Vũ khí trong kho của thế giới vô hạn đại khái giống với vũ khí ở thế giới loài người. Giản Miên từng có một thời gian thích dùng súng ống nên cũng hiểu biết đôi chút.
Vừa về Giản Miên đã ném túi đeo chéo vào góc sofa. Tiểu Ngũ vẫn trốn trong túi, nhìn Giản Miên thuần thục tháo lắp khẩu súng, tháo đạn trong băng ra quan sát kỹ lưỡng. Giản Miên mải chơi quá đà mà không chú ý rằng, Thẩm Tư Bạch đang dùng ánh mắt hiếu kỳ quan sát cậu.
Tiểu Ngũ thầm kêu không ổn, đại nhân hễ đụng tới thứ mình hứng thú là dễ quên hết tất cả. Nghĩ tới những hành động trước đây của Giản Miên, Tiểu Ngũ rất lo cậu sẽ nạp đạn lại rồi bắn một phát ngay trước mặt Thẩm Tư Bạch. Như vậy thì đi ngược lại hoàn toàn với thiết lập nhân vật yếu đuối mà Giản Miên đã dày công xây dựng.
Tiểu Ngũ thét lên truyền lời qua suy nghĩ cho Giản Miên: 【Đại nhân, ngài tỉnh táo lại đi!】
Giản Miên bừng tỉnh, viên đạn bạc nằm chắn ngang giữa cậu và Thẩm Tư Bạch. Ánh mắt dò xét của Thẩm Tư Bạch làm cậu lạnh sống lưng, nhịp tim tăng vọt lên đến mức khó tưởng tượng.
Thẩm Tư Bạch: “Bé yêu rất hứng thú với cái này sao?”
Giản Miên: “…”
Thẩm Tư Bạch nắm lấy ngón tay Giản Miên, vẻ mặt như vô tình nói: “Anh lần đầu tiên biết bé yêu còn có bản lĩnh này đấy.”
“…” Hơi thở của Giản Miên trở nên dồn dập, “Ở thế giới vô hạn chán lắm, em học lỏm từ bọn họ để chơi thôi.”
Thẩm Tư Bạch nhướn mày: “Bọn họ?”
Giản Miên: “Lũ quái vật ấy.”
“Ồ.” Đôi mắt Thẩm Tư Bạch rũ xuống, tràn đầy vẻ lạc lõng: “Bé yêu chưa từng nhắc với anh chuyện này. Giờ anh mới biết, hóa ra cục cưng lại am hiểu về súng đến thế.”
【Đại nhân, không được thua về khí thế, tên này đang gài ngài đấy! Ngài đừng để bị anh ta xoay như dế, phản công đi!】 Xúc tu của Tiểu Ngũ khua khoắng điên cuồng như đang cổ vũ tinh thần cho Giản Miên.
Sự khích lệ của Tiểu Ngũ đã tiếp thêm tự tin cho Giản Miên. Cậu hất tay Thẩm Tư Bạch ra, lắp viên đạn trở lại băng đạn rồi ném vào lòng hắn, bất mãn nói: “Em không nói là vì không nghĩ tới thôi, anh có thể hỏi em mà. Anh hỏi thì đương nhiên em sẽ nói rồi.”
Thái độ Thẩm Tư Bạch lập tức mềm mỏng: “Ừm, là lỗi của anh.”
Giản Miên được đà lấn tới, đẩy vai Thẩm Tư Bạch một cái: “Ngược lại là anh đấy. Anh cũng đâu có nói với em là anh có hai người bạn lợi hại như vậy đâu.”
Thẩm Tư Bạch: “Lợi hại ư?”
Giản Miên: “Đúng thế, bọn họ giải quyết một con dị chủng cấp A dễ như trở bàn tay, còn không lợi hại à?”
Trọng tâm của Thẩm Tư Bạch hoàn toàn rơi vào việc ‘Giản Miên khen Lâm Yết và Hứa Lịch’ mà bỏ qua một vấn đề: Giản Miên không được trang bị máy dò dị chủng, tại sao chỉ qua vài lần nhìn mà nhận diện được cấp bậc của con dị chủng đó?
“Em thấy bọn họ lợi hại?” Thẩm Tư Bạch nghiền ngẫm lời Giản Miên. Rèm cửa che bớt phần lớn ánh nắng, những vệt sáng lốm đốm rơi lên người hắn nhưng không xua tan được cái lạnh lẽo bao quanh: “Em sùng bái bọn họ?”
Tiểu Ngũ: 【Đại nhân, chúng ta không được để mất khí thế! Phản công, phản công, phản công!!!】
Tiếng lòng của Tiểu Ngũ suýt chút nữa át cả giọng Thẩm Tư Bạch. Giản Miên không nghe rõ hắn vừa nói gì, nhưng dưới sự cổ vũ của Tiểu Ngũ, cậu gật đầu, thuận miệng đáp: “Đúng thế!”
Thẩm Tư Bạch cười lạnh một tiếng.
Lâm Yết và Hứa Lịch là đội trưởng nên thời gian tuần tra ít hơn cấp dưới một nửa, bởi vì họ phải tích trữ đủ thể lực để ứng phó với các đợt bạo động dị chủng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Một ngày sau khi gặp Giản Miên, hai người đến Cục Quản lý làm việc đúng giờ, vừa vào văn phòng đã nhận được nhiệm vụ hôm nay: 【Tăng cường tuần tra】.