Thẩm Tư Bạch gói lại phần bánh kem nhỏ còn dư, dẫn Giản Miên đến một nhà hàng Tây có tiếng gần đó.
Bùi Cố biết điều không làm bóng đèn giữa hai người, vừa ra khỏi tiệm đồ ngọt đã đường ai nấy đi với họ.
Cố Diệp và người bạn đã trốn đi từ trước khi Thẩm Tư Bạch bước ra. Đến giờ cậu ta vẫn chưa biết thân phận của Bùi Cố, nhưng đã biết là mình hiểu lầm rồi.
Khi hiểu lầm này được tháo gỡ, một nghi hoặc mới lại nảy sinh: Tại sao chỉ huy lại mặc đồng phục bảo vệ? Đây là đang chơi trò nhập vai tình thú gì gì đó sao?
Người bạn đi cùng cậu ta hóng được một “vụ lớn”, mười mấy phút trôi qua vẫn chưa thể tiêu hóa nổi tin tức này, cứ lặp đi lặp lại mấy lần: “Người đẹp đó lại là bạn đời của chỉ huy sao?”
Vậy lúc nãy anh ta vừa nói nhăng nói cuội cái gì thế?
Nếu để chỉ huy quan biết được, chắc chắn anh ta sẽ có kết cục giống hệt lũ dị chủng.
“Tại sao cậu không nói thẳng cho tôi biết, người đó chính là bạn đời của chỉ huy?” Người bạn nghĩ đến điểm mấu chốt.
Cố Diệp tặng cho bạn một ánh mắt bất lực, hỏi ngược lại: “Cậu nghĩ tôi dám nói không?”
Cậu ta dám rêu rao chuyện bạn đời của chỉ huy có nghi vấn ngoại tình sao?
Một mình cậu ta biết là đủ rồi, không cần thiết phải kéo cả bạn thân xuống địa ngục.
Người bạn hiểu ra, vỗ vai Cố Diệp, vừa cảm động vừa thay bạn thở dài: “Cậu vất vả rồi.”
Cố Diệp không tiếp lời: “Về làm việc chứ?”
Hai người nhìn nhau, thấy được tín hiệu tương đồng trong mắt đối phương —— “Vụ” này đã hóng được một nửa rồi, còn có thể nhịn được mà không hóng nốt nửa còn lại sao? Họ là người bình thường chứ không phải người máy chỉ biết đi làm.
Vẫn còn một tiếng nữa mới đến giờ tuần tra buổi chiều. Họ lặng lẽ bám theo sau Thẩm Tư Bạch và Giản Miên, ngóng hai người vào nhà hàng Tây cao cấp nhất thành phố.
“Tôi nhớ chỉ huy khá tiết kiệm mà nhỉ?” Người bạn thắc mắc, “Hóa ra anh ấy cũng đến những nơi thế này tiêu xài.”
Cố Diệp lườm bạn một cái: “Chỉ huy muốn tiêu xài ở đâu là quyền của anh ấy, chuyện của người giàu cậu ít quản thôi. Anh ấy kiếm nhiều tiền như vậy đương nhiên là để cho vợ tiêu rồi, nếu không kiếm tiền để làm gì!”
Người bạn: “Ồ, cậu nói đúng!”
……
Thẩm Tư Bạch và Giản Miên dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ bước vào một phòng bao. Đây không phải lần đầu Giản Miên đi ăn nhà hàng Tây, chỉ cần Thẩm Tư Bạch được nghỉ là sẽ đưa cậu đi chơi khắp nơi. Nếu không phải vì cậu không muốn đi quá xa, Thẩm Tư Bạch chắc chắn đã đưa cậu đi chu du thế giới rồi.
“Bé yêu, em xem đi, muốn ăn gì cứ tùy ý gọi.”
Giản Miên đã nói Thẩm Tư Bạch ăn gì cậu ăn nấy, nhưng đến lúc gọi món, hắn vẫn đẩy thực đơn đến trước mặt Giản Miên.
Giản Miên chỉ đọc tiếng Trung thôi đã thấy mệt rồi, trên thực đơn còn in bao nhiêu là tiếng Anh. Cậu nhìn vài cái đã thấy hơi chóng mặt, ném thực đơn lại đưa cho Thẩm Tư Bạch: “Anh gọi giúp em đi, món anh thích em chắc chắn cũng thích.”
Thẩm Tư Bạch cười khẽ, nhanh chóng gọi xong phần ăn cho mình và Giản Miên.
Sau khi nhân viên phục vụ đi ra, trong phòng bao chỉ còn lại hai người. Thẩm Tư Bạch đi đến bên sofa, ôm trọn Giản Miên đang lười biếng tựa lưng lên ghế vào lòng mình, sống mũi cao ráo cọ xát vào gò má cậu, thở hắt ra đầy thỏa mãn.
“Lần sau muốn dính lấy anh cứ nói thẳng, đừng tìm Bùi Cố nữa.”
Giản Miên ngoan ngoãn “ồ” một tiếng, rồi lại nghĩ đến một vấn đề khiến cậu chột dạ: Lần này cậu đi là có mục đích. Nếu lần sau cậu vẫn muốn điều tra Thẩm Tư Bạch, chắc chắn không thể nói với hắn được, cho nên cậu vẫn sẽ phải nói dối Thẩm Tư Bạch.
Giản Miên vùi đầu vào ngực Thẩm Tư Bạch để che giấu biểu cảm chột dạ, trong lòng nhỏ giọng xin lỗi: Xin lỗi anh, em vẫn sẽ nói dối anh thôi.
Giản Miên cứ ngỡ mình che đậy rất tốt, nào biết từng cử động của cậu đều nằm trong tầm quan sát của Thẩm Tư Bạch. Chẳng cần hỏi, Thẩm Tư Bạch cũng có thể nắm thóp được cậu đang nghĩ gì. Ánh mắt Thẩm Tư Bạch tối sầm lại vài phần, ở một góc khuất mà Giản Miên không hề hay biết, cảm xúc u ám đang lặng lẽ nảy sinh.
Trước khi quen Giản Miên, Thẩm Tư Bạch chưa bao giờ nhìn thẳng vào bản thân mình. Cuộc đời cứ trôi qua theo đúng trình tự, sống, rồi chết đi.
Sau khi quen Giản Miên, trong đời hắn mới có từ “tương lai”, và cũng trong quá trình chung sống với Giản Miên, hắn mới phát hiện ra con người thật của mình.
Giống như vẻ ngoài không mấy rạng rỡ của mình, nội tâm hắn cũng đầy rẫy những góc tối, và mọi bóng tối đó đều bắt nguồn từ Giản Miên.
Hắn muốn độc chiếm Giản Miên, không cho phép ánh mắt của cậu nhìn về phía người khác, ngay cả em trai mình cũng không được. Cho dù sự quan tâm Giản Miên dành cho Bùi Cố chỉ là một giây, hắn cũng tham lam muốn tước đoạt.
Một người như hắn, liệu Giản Miên có ghét không?
Thẩm Tư Bạch chưa bao giờ hỏi Giản Miên câu này, cũng không muốn hỏi.
Không phải không dám, mà là một khi Giản Miên đưa ra câu trả lời hắn không muốn nghe, hắn sẽ hoàn toàn phát điên, biến thành ác quỷ khiến Giản Miên sợ hãi, làm ra những chuyện không thể cứu vãn. Cho nên, hắn chỉ có thể tạm thời duy trì vẻ ngoài bình tĩnh, nỗ lực đè nén cảm xúc u ám xuống tận đáy lòng.
Thẩm Tư Bạch không tiếp tục truy cứu chuyện này nữa, chơi đùa với Giản Miên một lúc thì đồ ăn được đem lên. Vẫn như cũ, hắn là người đút cho Giản Miên ăn. Hắn rất tận hưởng quá trình cho Giản Miên ăn, điều đó khiến hắn tin chắc rằng Giản Miên cần hắn.
Sắp đến giờ Thẩm Tư Bạch vào ca làm việc. Lúc Thẩm Tư Bạch thanh toán, Giản Miên tùy ý quét mắt qua, nhìn thấy con số trên hóa đơn.
Cậu không có khái niệm về tiền bạc, mỗi lần ra ngoài đều là Thẩm Tư Bạch trả tiền. Thẩm Tư Bạch đưa cho cậu một chiếc thẻ, còn chuyển rất nhiều tiền vào tài khoản thanh toán của cậu. Mãi cho đến khi được Bùi Cố nhắc nhở, Giản Miên mới có chút nhận thức về tiền bạc, và cũng biết Thẩm Tư Bạch rất giàu có.
Diễn kịch phải diễn cho trọn. Ngay từ trước khi quyết định lừa dối Giản Miên, Thẩm Tư Bạch đã nhờ một người quen sắp xếp cho hắn một vị trí bảo vệ trên danh nghĩa trong ngân hàng. Do đó, khi hắn dẫn Giản Miên đến ngân hàng làm việc, nhân viên ngân hàng không hề đuổi họ đi.
Thẩm Tư Bạch không muốn để Giản Miên đứng ở cửa ngân hàng chịu sự dòm ngó của người khác, hắn nói với người bạn thân làm quản lý ngân hàng một tiếng rồi được người bạn đó “phái” đi tuần tra.
Nói là tuần tra, nhưng trong mắt Thẩm Tư Bạch thì chính là đi dạo phố hẹn hò.
Đêm qua vừa có một trận mưa lớn, hoa quế rụng đầy lối nhỏ rợp bóng cây, trong không khí phảng phất hương hoa quế nồng nàn. Đi một vòng trong vườn hoa quế này, dường như trên người cũng vương lại mùi hương của hoa.
Giản Miên giơ tay hứng lấy một chùm hoa nhỏ rụng xuống, đặt trước mắt quan sát tỉ mỉ. Cậu bị mùi hương kỳ diệu này thu hút, mũi khẽ hít hà mấy cái, đáy mắt dần hiện lên vẻ vui mừng.
“Thích không?” Thẩm Tư Bạch bóp nhẹ ngón tay Giản Miên, khiến ánh mắt cậu rơi lên người mình.
“Muốn ăn.” Giản Miên l**m môi, mùi hương này khiến cậu nhớ tới món bánh hoa quế từng ăn trước đây. Đã lâu rồi không được ăn, cậu bắt đầu thèm rồi.
Thẩm Tư Bạch bật cười thật khẽ, ấn nhẹ vào bụng Giản Miên. Vừa ăn bánh kem xong lại ăn thêm một phần bít tết và mì Ý, bụng Giản Miên căng tròn như một quả bóng nhỏ, Đã thế này rồi mà còn thèm, đúng là chỗ nào cũng khiến hắn yêu thích.
“Tan làm chúng ta đi mua bánh hoa quế nhé.”
Giản Miên gật gật đầu, đôi mắt lấp lánh rạng rỡ dưới ánh mặt trời. Nhưng tiếng cười nhạo từ phía sau truyền đến đã ngắt lời định nói của cậu.
Giản Miên quay đầu. Một người đàn ông mặc bộ đồng phục kỳ lạ đang đứng dưới gốc cây hoa quế, dùng ánh mắt giễu cợt đánh giá cậu và Thẩm Tư Bạch, chính xác hơn là đang đánh giá Thẩm Tư Bạch.
“Thẩm Tư Bạch, bao lâu không gặp, sao cậu lại lăn lộn thành ra nông nỗi này rồi?”
Thẩm Tư Bạch nheo mắt, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ cảnh cáo.
Lâm Yết không những phớt lờ mà còn tiếp tục mỉa mai: “Cậu của trước kia đâu có như thế này. Khi đó cậu oai phong biết bao nhiêu, giờ lại rúc ở đây làm một tên bảo vệ quèn. Cậu thật sự làm tôi thấy… đau lòng quá đi mất.”
Gân xanh trên trán Thẩm Tư Bạch khẽ giật.
Lâm Yết, đội trưởng đội 1, vào Cục Quản lý Dị chủng cùng đợt với hắn. Tuy hắn đã trở thành cấp trên của Lâm Yết, nhưng điều đó không ngăn được việc Lâm Yết luôn không biết trên dưới với hắn. Về điểm này hắn vốn chẳng bận tâm. Thế nhưng lúc này, Lâm Yết rõ ràng là cố tình trêu chọc hắn ngay trước mặt Giản Miên.
Giản Miên nhìn Lâm Yết, ghé sát tai Thẩm Tư Bạch nhỏ giọng hỏi: “Anh ta là ai vậy ạ?”
Thẩm Tư Bạch nắm chặt tay Giản Miên kéo đi, hờ hững nói: “Người không quan trọng, không cần để ý.”
Vừa xoay người, dưới gốc cây hoa quế phía trước lại xuất hiện một bóng dáng quen thuộc khác.
Đội trưởng đội 3 của Cục Quản lý Dị chủng Hứa Lịch cũng lộ ra vẻ mặt tiếc nuối y hệt Lâm Yết: “Anh Tư Bạch, nghe nói anh làm bảo vệ ở gần đây. Chúng ta quen biết bao nhiêu năm, anh gặp khó khăn sao không nói với cậu em này? Anh coi thường tình bạn của chúng ta quá đấy. Bảo vệ thì có gì hay mà làm, lát nữa em giới thiệu cho anh công việc tốt hơn.”
Thẩm Tư Bạch: “…”
Lâm Yết: “Đúng thế! Nó không được thì còn có tôi, anh em tốt sẽ bảo kê cậu.”
Bình thường họ nào dám nói với Thẩm Tư Bạch những lời này, giờ được dịp nói cho sướng miệng, lát nữa có bị Thẩm Tư Bạch dạy dỗ một trận cũng không lỗ.
Hứa Lịch nén cười, ánh mắt rơi lên người Giản Miên đang ngơ ngác: “Nghe nói anh kết hôn rồi, đây chắc là anh dâu nhỉ? Anh Tư Bạch, anh thật là, kết hôn cũng không báo cho bọn em một tiếng, làm anh dâu đến giờ mới được gặp bọn em…”
Thẩm Tư Bạch: “…”
Cố Diệp và người bạn đang trốn sau thùng rác, chứng kiến toàn bộ quá trình Thẩm Tư Bạch bị cà khịa. Cố Diệp lấy chiếc điện thoại rung liên hồi từ nãy đến giờ ra, cùng người bạn chụm đầu vào xem.
Nhóm nội bộ của Cục Quản lý Dị chủng không biết đã bùng nổ từ lúc nào. Một dị năng giả nào đó khi tuần tra đã bắt gặp Thẩm Tư Bạch và Giản Miên, người này không kín miệng như Cố Diệp, quay đầu đã đem tin này kể cho bạn bè. Một đồn mười, mười đồn trăm, chỉ trong chốc lát, cả Cục Quản lý đều biết Thẩm Tư Bạch ngang nhiên trốn việc, đang cùng bạn đời trong truyền thuyết đi dạo gần Cục.
Hôm nay trời đẹp, không xảy ra bạo động dị chủng. Mấy đội trưởng đang trực gần đó nghe tin liền kéo đến, thành công chặn đường Thẩm Tư Bạch.
Cố Diệp lướt qua tin nhắn nhóm, ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt Thẩm Tư Bạch đã sa sầm đến mức đáng sợ.
Cố Diệp: “Họ… là đến để tìm chết đúng không?”
Đối đầu với chỉ huy còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt với một con dị chủng cấp SSS đó!