Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 12

Thẩm Tư Bạch xác định rồi, Cố Diệp không gửi nhầm, mấy tin nhắn này đúng là gửi cho hắn. 

【Nhà có sứa nhỏ: Hôm nay gần Cục Quản lý không xảy ra sự cố dị chủng nào.】

Nói cách khác, não cậu chắc không bị dị chủng đánh cho ngốc luôn rồi chứ?

Cố Diệp nhìn điện thoại thở ngắn thở dài. Cậu ta cân nhắc nửa ngày vẫn không biết phải mở lời thế nào với Thẩm Tư Bạch, dưới sự hiến kế của người bạn, cậu ta mới đánh bạo gửi cho Thẩm Tư Bạch mấy cái link đó. Cậu ta tự nhận mình ám chỉ khá rõ ràng rồi, sao Thẩm Tư Bạch vẫn không hiểu ý cậu ta nhỉ?

Ngay khi Cố Diệp đang suy nghĩ xem có nên đưa ra một gợi ý rõ ràng hơn không, một câu của Thẩm Tư Bạch đã khiến cậu ta phải ngoan ngoãn.

【Nói thật đi.】

Dù qua điện thoại, Cố Diệp cũng cảm nhận được khí thế uy nghiêm của sếp. Ở bên cạnh Thẩm Tư Bạch lâu như vậy, cậu ta không cảm thấy Thẩm Tư Bạch dần trở nên dễ gần mà trái lại còn sợ hắn hơn lúc mới quen. Cậu ta đã tận mắt chứng kiến Thẩm Tư Bạch dùng tay không bóp nát đầu dị chủng. Sau lần đó cậu ta gặp ác mộng liên tục mấy ngày, đến giờ vẫn cảm thấy nếu Thẩm Tư Bạch nổi giận sẽ tự tay bóp nát đầu cậu ta.

Cố Diệp căng thẳng thần kinh, báo cáo sự thật: 【Địa điểm mục tiêu là tiệm đồ ngọt Đường Đường phố A, tôi thấy vợ anh cùng một người đàn ông lạ mặt đi mua bánh kem, vợ anh cười vô cùng vui vẻ.】

Lo lắng Thẩm Tư Bạch không tin lời mình, Cố Diệp gửi thêm một bức ảnh cho Thẩm Tư Bạch. Đây là tấm ảnh cậu ta vội vàng chụp được, không chụp rõ bóng dáng người đàn ông kia nhưng bóng dáng Giản Miên rất rõ ràng, Thẩm Tư Bạch chắc chắn có thể nhận ra ngay lập tức.

Tin nhắn gửi đi nửa ngày vẫn không nhận được phản hồi của Thẩm Tư Bạch, Cố Diệp cũng đã chuẩn bị tâm lý rằng Thẩm Tư Bạch sẽ không trả lời.

Người bạn mang theo hai hộp cơm về. Trước khi anh ta đi, Cố Diệp đã lén lút ngồi xổm dưới gốc cây đại thụ. Lúc anh ta về, Cố Diệp vẫn giữ nguyên tư thế cũ, không hề nhúc nhích, đúng là không thấy mệt chút nào.

Người bạn chia một hộp cơm cho Cố Diệp, vừa mở phần mình ra vừa hỏi: “Người đẹp kia là người yêu của người thân nào nhà cậu thế? Đẹp thật đấy, nếu tôi không phải người có đạo đức thì tôi cũng muốn theo đuổi cậu ấy rồi.”

Cố Diệp quay đầu lườm bạn: “Tôi khuyên cậu dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi, cậu sẽ bị người yêu của cậu ấy đánh chết đấy.”

Người bạn khinh khỉnh cười nhạt: “Nói về đánh nhau thì tôi chưa bao giờ sợ. Trừ khi là chỉ huy đến, không thì ai cũng không làm tôi dễ dàng đầu hàng được đâu.”

Cố Diệp: “…” 

Ngại quá, bạn đời của cậu ta chính là vị chỉ huy mà cậu vừa nhắc tới đấy.

Bị bạn làm đứt quãng một lát, Cố Diệp mới nhớ ra việc chính. Cậu ta quay đầu lại, tiếp tục nhìn chằm chằm hai người trong tiệm đồ ngọt.

Giản Miên đã sống một ngàn năm, số lần đi bộ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trong thế giới vô hạn, rất ít con người có thể đi tới cửa cuối cùng. Trong thời gian chờ đợi con người tìm đến, Giản Miên không nằm trên giường thì cũng nằm trên sofa, đôi chân không bị thoái hóa thực sự là một kỳ tích. 

Sau khi đến thế giới loài người, phần lớn thời gian Giản Miên đều ở trong bể thủy sinh, dù có ra ngoài cũng là được Thẩm Tư Bạch bế, vài bước chân duy nhất cần đi chính là lúc cùng Thẩm Tư Bạch đi dạo phố.

Thế nên, Giản Miên đi vài bước đã thấy hơi mệt. Giản Miên nói muốn nghỉ ngơi, Bùi Cố lập tức đồng ý, hai người ngồi luôn tại tiệm đồ ngọt. Ngoài chiếc bánh dâu tây nhỏ ra, Giản Miên còn gọi một bàn đầy những loại bánh mà cậu thích.

Cậu bắt đầu vui vẻ thưởng thức, hoàn toàn quên mất mục đích của chuyến đi này.

Đúng là hoàng thượng không vội thái giám đã vội, Bùi Cố vẻ mặt ngập ngừng, rất nhiều lần muốn nhắc nhở Giản Miên rằng họ vẫn còn việc chính phải làm. Nhưng thấy dáng vẻ ăn uống hạnh phúc mãn nguyện của Giản Miên, cậu ta không nỡ phá vỡ khoảnh khắc ấy.

Bùi Cố thầm thở dài trong lòng: Anh dâu cũng chỉ có thể vui vẻ được lúc này thôi, lát nữa biết được bí mật của anh mình rồi e là sẽ phải đón nhận những ngày giông bão.

“Cậu không ăn à?” Giản Miên không phải là người thích ăn mảnh, có món ngon cậu sẽ chia sẻ với người mình thích. Bùi Cố đối tốt với cậu, cậu cũng sẵn lòng tốt với Bùi Cố.

“Em không ăn.” Bùi Cố lắc đầu, nhìn Giản Miên với ánh mắt đầy phức tạp, “Anh dâu, anh ăn nhiều vào một chút.”

Mấy ngày tới, chắc anh không còn tâm trạng mà ăn bánh kem đâu.

Giản Miên nhận được tín hiệu của Bùi Cố, nhưng cậu không hiểu ý cậu ta muốn diễn đạt cái gì. Đối với những người không phải Thẩm Tư Bạch, cậu không có trí tò mò mạnh mẽ đến thế, cậu không hỏi vặn Bùi Cố mà nhận lấy chiếc bánh lava mà Bùi Cố đẩy qua, mỉm cười: “Được.”

Đây là lần đầu tiên Giản Miên ăn bánh lava, Bùi Cố không biết nên không nhắc nhở Giản Miên trước. Giản Miên cắn một miếng, sốt socola tan chảy sau khi đun nóng lập tức trào ra dính đầy tay cậu.

Bùi Cố giật mình, móc khăn tay từ trong túi ra. Sốt socola dọc theo khóe môi Giản Miên trượt xuống, sắp sửa nhỏ xuống áo len. Bùi Cố không để ý nhiều như vậy, trong lúc cấp bách đã giơ tay ra đỡ lấy cằm Giản Miên.

Một bàn tay bỗng nhiên vươn tới, Bùi Cố còn chưa kịp phản ứng đã bị gạt tay ra.

Thẩm Tư Bạch đang mặc một bộ đồng phục bảo vệ đột nhiên xuất hiện trong tiệm đồ ngọt. Dáng người cao ráo chân dài, người đàn ông tuấn tú lịch lãm này đã nâng tầm nhan sắc cho bộ đồng phục đen này một cách ngoạn mục. Bùi Cố không rảnh để tâm tại sao Thẩm Tư Bạch lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn mặc bộ đồ này tới. Cổ tay cậu ta bị nắm chưa đầy một giây đã đau không chịu nổi, Bùi Cố nghi ngờ cổ tay mình đã bị Thẩm Tư Bạch vặn cho trật khớp rồi.

“Anh…”

Thẩm Tư Bạch đối diện với cậu ta thì vẻ mặt hung ác nhưng khi quay sang Giản Miên lại nở nụ cười như gió xuân. Khăn tay của cậu ta bị Thẩm Tư Bạch ghét bỏ ném sang một bên. Thẩm Tư Bạch lấy ra chiếc khăn tay màu hồng từ túi áo trên, nâng mặt Giản Miên lên, động tác nhẹ nhàng lau đi vết socola trên cằm cậu.

Giản Miên vô thức đáp lại sự chạm vào của Thẩm Tư Bạch, ngoan ngoãn ngẩng đầu mặc cho Thẩm Tư Bạch thao tác. Sau khi lau sạch socola ở khóe miệng và cằm cho cậu, Thẩm Tư Bạch lại nắm lấy bàn tay cậu, tỉ mỉ lau sạch sốt dính trên ngón tay.

“Sao anh lại tới đây?” Giản Miên lúc này mới sực nhớ ra câu hỏi này.

“Nghỉ trưa, vừa định đi ăn cơm gần đây, đi ngang qua tiệm này thấy mọi người.” Thẩm Tư Bạch hờ hững giải thích, nói xong liền ngước mắt lên nhìn chằm chằm Giản Miên, “Còn em thì sao, ra ngoài sao không nói với anh?”

Lúc này Giản Miên mới sực nhớ ra mình ra khỏi nhà là để làm gì. Cậu chột dạ né tránh ánh mắt của Thẩm Tư Bạch, quay sang nhìn Bùi Cố ở đối diện.

Bùi Cố: “…”

Anh đừng nhìn em mà, anh không thấy ánh mắt anh trai em muốn giết người rồi sao? Anh làm thế này là hại em đấy nhá!!!

Thẩm Tư Bạch nương theo tầm mắt của Giản Miên nhìn về phía Bùi Cố. Bị hai người nhìn chằm chằm, Bùi Cố cảm thấy sống lưng lạnh toát, khẽ ho hai tiếng định giúp Giản Miên giải thích vài câu. Nhưng Giản Miên đã đưa ra lời giải thích trước: “Em nhớ anh, nên mới tới tìm anh.”

Bùi Cố: “…”

Nhìn ra rồi, anh dâu này của cậu ta thực sự không biết nói dối, vẫn dùng nguyên một cái cớ đó.

Giản Miên nếu thông minh chút thì nói là muốn đến đây ăn bánh kem cũng được mà, sao lại khai báo thành thật thế cơ chứ!

Giản Miên nắm lấy cổ áo Thẩm Tư Bạch, bắt hắn phải nhìn mình. Khi Thẩm Tư Bạch quay đầu lại, cậu vùi đầu vào lồng ngực anh, giọng điệu mềm mại như đang làm nũng: “Em không thể đến tìm anh sao?”

Giản Miên giống như xuyên thấu qua lồng ngực của Thẩm Tư Bạch, đâm thẳng vào trái tim hắn.  Trên mặt Thẩm Tư Bạch hiện lên nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng v**t v* lưng cậu: “Dĩ nhiên là có thể. Nhưng em phải nói với anh một tiếng, em ra ngoài một mình anh sẽ lo lắng.”

Giản Miên ngẩng đầu lên: “Em đâu có đi một mình, em còn cố ý tìm Bùi Cố đi cùng mà.”

Thẩm Tư Bạch cười một tiếng đầy ẩn ý: “Tại sao bé yêu lại tìm Bùi Cố, là vì cảm thấy Bùi Cố mang lại cảm giác an toàn hơn anh sao?”

Bùi Cố: “…”

Ánh mắt Giản Miên lại bắt đầu đảo loạn, ngón tay nắm ống tay áo Thẩm Tư Bạch từ từ cuộn chặt: “Kh-không phải mà.”

Thẩm Tư Bạch sao lại không biết Giản Miên muốn làm gì. Bức ảnh Cố Diệp gửi chỉ chụp rõ Giản Miên, hắn không nhìn thấy Bùi Cố. Nhưng bất kể người đứng cạnh Giản Miên là ai, hắn cũng chưa từng nghĩ Giản Miên sẽ ngoại tình. Lúc nhìn thấy Bùi Cố ở cửa tiệm, hắn lập tức có ngay câu trả lời: Giản Miên vẫn chưa từ bỏ nghi ngờ, đang lén lút đích thân tới kiểm chứng sự thật.

Thẩm Tư Bạch không cảm thấy Giản Miên đang vô lý gây sự. Là hắn lừa dối Giản Miên trước, cậu làm vậy cũng là lẽ thường tình.

Nhưng hắn vẫn không muốn nói cho Giản Miên biết sự thật, hắn không hy vọng cục cưng của mình bị hoảng sợ dù chỉ một chút, cũng không muốn cậu bị sự chột dạ làm phiền lòng.

Thẩm Tư Bạch chọn cách lùi một bước. Hắn không nhắc lại chuyện tại sao cậu tới đây nữa, nắm lấy ngón tay Giản Miên mân mê, ôn tồn hỏi: “Ăn bánh kem có no được không? Có muốn ăn thêm chút gì khác không?”

Giản Miên gật đầu: “Lúc nãy anh chẳng bảo sắp đi ăn sao, anh muốn ăn gì em ăn nấy.”

Giản Miên nhìn thì có vẻ ngây ngô ngốc nghếch, không biết nói lời hay ý đẹp, nhưng lại là người biết nói lời cảm động nhất mà Thẩm Tư Bạch từng gặp.

“Được.” Thẩm Tư Bạch nói, “Ăn cơm xong anh đưa em về nhà.”

“Không muốn,” Giản Miên lộ vẻ mong đợi, “Hôm nay em có thể ở bên cạnh anh suốt được không?”

Thẩm Tư Bạch: “Hửm?”

Giản Miên lại vùi vào lòng Thẩm Tư Bạch, quấn quýt làm nũng: “Em không muốn về nhà, không muốn rời xa anh. Thẩm Tư Bạch, em muốn dính lấy anh cơ.”

Thẩm Tư Bạch bị cậu dụi đến mức vừa bất lực vừa buồn cười. Giản Miên giống như một viên kẹo mật, hễ bị cậu chạm vào là ngay cả trên người hắn cũng vương vấn hương thơm ngọt ngào.

“Thẩm Tư Bạch, được không anh?”

Thẩm Tư Bạch bị đợt tấn công này làm cho choáng váng, lớp phòng ngự vốn chẳng kiên cố gì mấy sụp đổ tan tành: “Được, đều đồng ý với em hết.”

“…”

Bùi Cố nhìn mà há hốc mồm, rất muốn tự vả cho mình một cái. Sao cậu ta lại cảm thấy anh dâu ngốc nghếch được vậy chứ?

Có thể chế phục được anh trai cậu ta thì Giản Miên tuyệt đối không ngốc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn