Bùi Cố thức dậy trong những tiếng chuông cửa dồn dập.
Cậu ta sống một mình trong biệt thự ven sông, không ai quản thúc nên chưa đến mười hai giờ trưa sẽ không thức dậy. Dì giúp việc định kỳ đến dọn dẹp có chìa khóa biệt thự nên sẽ không nhấn chuông.
Bùi Cố để đầu tóc bù xù như tổ quạ khó khăn lết ra cửa chính, cửa còn chưa mở đã gầm rống với người bên ngoài: “Sáng sớm tinh mơ ồn ào cái gì, không để ông đây ngủ à?”
“Bây giờ còn là sáng sớm sao?” Giản Miên nhìn chiếc đồng hồ màu hồng trên cổ tay, thắc mắc: “Nhưng đồng hồ hiển thị bây giờ là chín giờ rưỡi, con người các cậu không phải gọi khoảng thời gian này là buổi sáng sao? Sao lại là sáng sớm?”
Cơn buồn ngủ của Bùi Cố lập tức tỉnh hẳn, cậu ta ngơ ngác nhìn Giản Miên đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà mình.
Sắp vào đầu đông, nhiệt độ ở thành phố A vẫn duy trì quanh mức 15°C. Giản Miên mặc một chiếc áo len màu xanh thiên thanh, cổ áo ôm sát cổ, làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng lòng bàn tay của cậu. Mái tóc dài màu hồng ngang lưng được buộc gọn lên, không còn tóc che chắn trông thật thanh thoát và tràn đầy sức sống.
Vừa tỉnh dậy đã thấy gương mặt xinh đẹp này, lửa giận có lớn đến mấy cũng đều tiêu tan.
Bùi Cố đứng thẳng lưng, nghiêm chỉnh lại: “Anh dâu, sao anh lại tới đây? Tìm em có việc gì không?”
Giản Miên: “Tôi muốn đến công ty của Thẩm Tư Bạch tìm anh ấy, nhưng tôi không biết công ty anh ấy ở đâu. Cậu chắc chắn biết, cậu đưa tôi đi.”
Bùi Cố: “…”
Trời lạnh thế này mà Bùi Cố sợ đến mức mồ hôi rịn ra trên trán: “Anh đến công ty anh trai em làm gì?”
Giản Miên rất dễ rơi vào cái bẫy mập mờ của Thẩm Tư Bạch, hễ được hắn dỗ dành vài câu là quên mất nghi ngờ, nhưng lần này thì khác. Chuyện này liên tục quanh quẩn trong đầu cậu suốt mấy ngày qua, khiến cậu muốn quên cũng khó, hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống sẽ từ từ bén rễ nảy mầm. Để đập tan hoài nghi của chính mình, Giản Miên quyết định đích thân đi tìm kiếm sự thật.
Cậu vốn muốn đợi Thẩm Tư Bạch ra khỏi nhà rồi lén lút đi theo. Nhưng tối qua cậu và Thẩm Tư Bạch chơi đùa quá lâu, Thẩm Tư Bạch rời đi lúc nào cậu cũng không biết. Không còn cách nào khác, cậu chỉ có thể tìm Bùi Cố nhờ giúp đỡ.
Giản Miên chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ vô tội: “Tôi nhớ anh ấy, muốn đi tìm anh ấy.”
Bùi Cố: “…”
Bùi Cố nhìn thì có vẻ khờ khạo nhưng cũng có vài phần thông minh, nhất là trong những chuyện nhạy cảm thế này.
Giản Miên tuyệt đối không đơn thuần là muốn thăm Thẩm Tư Bạch. Chẳng lẽ Giản Miên vẫn còn để ý chuyện anh trai cậu ta ngoại tình sao?
Bùi Cố giả vờ vuốt lại tóc, lau đi mồ hôi mỏng trên trán, gượng cười nói: “Cái này… anh phải đợi em một lát, em vừa mới ngủ dậy, còn chưa sửa soạn xong.”
Trực tiếp từ chối chắc chắn sẽ khiến Giản Miên nghi ngờ. Thà cứ đồng ý trước rồi tìm cơ hội báo tin cho Thẩm Tư Bạch, sau đó ứng phó với Giản Miên thế nào thì đó là việc của Thẩm Tư Bạch.
Giản Miên gật đầu, vươn tay về phía Bùi Cố. Bùi Cố không hiểu, vừa đưa tay ra vừa hỏi: “Anh muốn cái gì?”
Giản Miên tránh tay Bùi Cố, nghiêm túc nói: “Đưa điện thoại của cậu cho tôi.”
“…” Bùi Cố cười giả tạo: “Anh lấy điện thoại của em làm gì?”
Giản Miên: “Để đề phòng cậu báo tin cho Thẩm Tư Bạch, điện thoại của cậu tạm thời để tôi giữ.”
Bùi Cố: “…”
Thế này không đúng lắm. Anh trai cậu ta đâu có nói với cậu ta rằng khi anh dâu thông minh lên lại lợi hại đến mức này?!
“Ồ tôi quên mất, còn có điện thoại bàn.” Giản Miên đi đến ngồi xuống chiếc ghế sofa gần điện thoại nhất, chỉ vào máy điện thoại bàn với ánh mắt không mấy thiện cảm: “Tôi sẽ canh chừng nó. Cậu mà có động tĩnh gì thì cứ đợi Thẩm Tư Bạch đến chuộc cậu đi.”
Bùi Cố: “…”
Không phải là ảo giác của cậu ta, Giản Miên đôi khi thực sự rất đáng sợ.
Bùi Cố là một kẻ nhát gan. Cộng thêm Giản Miên là anh dâu mình, cậu ta từ nhỏ đã có thói quen nghe lời Thẩm Tư Bạch, đương nhiên cũng sẽ nghe lời Giản Miên. Giản Miên đã lên tiếng, cậu ta không dám hé lộ tin tức gì cho Thẩm Tư Bạch nữa.
Không thể báo tin, không có nghĩa là cậu ta không thể làm mấy trò vặt. Cậu ta cố tình chậm chạp khi thay quần áo, một bộ đồ mà cậu ta dây dưa mất mười phút mới mặc xong, lại ở trong phòng tắm kỳ kèo nửa tiếng đồng hồ. Lạ là cậu ta chậm chạp như vậy mà Giản Miên lại không hề hối thúc.
Khi Bùi Cố xuống lầu, liền thấy Giản Miên đang tựa lưng vào sofa ngủ gật, cái đầu nhỏ gật gù, chỉ cần nhét thêm một cái gối là có thể ngủ say ngay lập tức.
Bùi Cố cảm thấy có hơi cạn lời, Giản Miên có phải đã quên mất mình đến đây để làm gì rồi không?
Làm gì có ai đi bắt quả tang ngoại tình mà lại thả lỏng như thế này?
Bùi Cố đang nghĩ xem có nên để Giản Miên cứ thế ngủ tiếp không, nhưng thâm tâm cậu ta thực ra vẫn đứng về phía Giản Miên.
Cho dù Thẩm Tư Bạch là người anh trai cậu ta yêu quý nhất, cậu ta cũng cảm thấy Thẩm Tư Bạch đã làm sai. Theo góc nhìn của cậu ta, có chuyện gì mà không thể thành thật thẳng thắn nói chuyện chứ, tại sao nhất định phải che giấu Giản Miên?
Dẫu cho Giản Miên nhát gan, nhưng Thẩm Tư Bạch chưa từng nghĩ đến việc cho Giản Miên cơ hội để tiếp nhận mà tự ý thay Giản Miên đưa ra lựa chọn, giấu Giản Miên vào trong căn nhà an toàn do chính tay mình xây dựng. Thẩm Tư Bạch chưa từng nghĩ đến hậu quả khi bí mật bị phát hiện sao? Hay nói cách khác, Thẩm Tư Bạch ngay từ đầu đã chắc chắn rằng Giản Miên sẽ không phát hiện ra bí mật này. Thẩm Tư Bạch muốn khóa chặt Giản Miên cả đời…
Bùi Cố càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ. Lúc Giản Miên đến tìm, cậu ta còn nghĩ sẽ giúp Thẩm Tư Bạch che đậy. Hiện tại, cán cân đã nghiêng về phía Giản Miên.
“Anh dâu, tỉnh dậy đi. Em dọn dẹp xong rồi, chúng ta xuất phát thôi.”
Giản Miên mơ màng mở mắt, gương mặt phẫn nộ của Bùi Cố phóng đại trước mắt cậu khiến cậu giật mình tỉnh táo ngay lập tức.
“A——” Bùi Cố đau đớn kêu thảm ngã xuống đất, ôm bụng đau đớn không thôi. Giản Miên lấy đâu ra sức lớn như vậy chứ, chỉ đẩy cậu ta một cái mà suýt chút nữa khiến cậu ta bị thủng dạ dày. Anh trai cậu ta cũng đâu có nói với cậu ta rằng anh dâu cậu ta là một lực sĩ đâu nhỉ?
Giản Miên ngồi xổm xuống bên cạnh Bùi Cố, lo lắng hỏi: “Xin lỗi, tôi vô ý dùng sức hơi mạnh một chút. Cậu không sao chứ?”
Bùi Cố: “…”
Thế này mà gọi là dùng sức hơi mạnh một chút?
Chỉ là một chút thôi sao?
Bùi Cố nghỉ ngơi một lát, bụng không còn đau nữa mới dẫn Giản Miên đi tìm Thẩm Tư Bạch.
Thực ra cậu ta vẫn chưa nghĩ kỹ xem nên đưa Giản Miên đến Cục Quản lý Dị chủng hay là đến ngân hàng mà Thẩm Tư Bạch đã nói.
Bùi Cố có thể nói thẳng với Giản Miên rằng Thẩm Tư Bạch thực ra luôn lừa dối cậu. Nhưng sau khi cân nhắc, cậu ta vẫn quyết định để Giản Miên tự mình tìm ra sự thật. Giữa cậu ta và Thẩm Tư Bạch, Giản Miên chắc chắn tin lời Thẩm Tư Bạch hơn, dùng mắt nhìn sẽ khiến Giản Miên cảm thấy thuyết phục hơn là nghe người khác nói.
Cục Quản lý Dị chủng và ngân hàng nằm trong cùng một khu vực, chỉ cách nhau một con phố.
Bùi Cố và Giản Miên dừng lại trước đèn xanh đèn đỏ, qua đường rẽ trái là ngân hàng, rẽ phải là Cục Quản lý Dị chủng. Bùi Cố vẫn chưa nghĩ xong nên đưa Giản Miên đi đâu.
Ngay lúc cậu ta đang do dự, đèn xanh bật sáng. Giản Miên không biết đã chạy sang phía đối diện đường từ lúc nào, cậu dừng lại trước cửa kính trưng bày của một cửa hàng đồ ngọt.
Tầm này các món đồ ngọt đều đã làm xong, trong tủ kính bày đầy những chiếc bánh kem nhỏ đủ màu sắc, trong đó có mấy loại là Thẩm Tư Bạch thường mua cho cậu.
“Anh dâu, lần sau trước khi đi anh có thể gọi em một tiếng không? Anh mà đi lạc thì em không biết ăn nói thế nào với anh trai em đâu.” Bùi Cố thở hổn hển nói.
Giản Miên chỉ vào chiếc bánh kem dâu tây trong tủ kính, mắt tràn đầy khao khát: “Cái này rất ngon.”
Bùi Cố phụ họa: “Vâng vâng vâng, trông cũng được đấy.”
Giản Miên: “Thẩm Tư Bạch thường xuyên mua cho tôi loại bánh nhỏ này.”
Bùi Cố im lặng một giây: “Anh dâu, anh đang khoe khoang tình cảm với em đấy à?”
“…”
Giản Miên bĩu môi, tập trung ánh mắt vào chiếc bánh dâu tây lần nữa, tấm kính phản chiếu khuôn mặt thèm thuồng của cậu, trong đôi mắt nhạt màu dần hiện lên sự thất vọng: “Tôi ra khỏi nhà vội quá quên mang điện thoại, trên người cũng không có tiền.”
Tiểu Ngũ lặng lẽ thò đầu ra từ túi đeo chéo, một sợi xúc tu nhỏ v**t v* mu bàn tay Giản Miên như để an ủi.
Hu hu, đại nhân không được ăn bánh kem thật là đáng thương quá đi.
Bùi Cố cuối cùng cũng hiểu ý của Giản Miên: “Anh dâu, anh muốn thì cứ nói thẳng với em, em mua cho anh.”
Giản Miên quay đầu lại, mặt đầy nghiêm túc: “Không cần cậu mua cho tôi.”
Bùi Cố không nhịn được phì cười, bị Giản Miên không vui lườm một cái mới gượng gạo nén cười: “Vậy anh còn muốn bánh dâu tây không?”
Giản Miên gật đầu, lại nói: “Cậu cho tôi mượn ít tiền, lát nữa tôi bảo Thẩm Tư Bạch trả cậu.”
Bùi Cố định nói không cần đâu, chỉ là một cái bánh thôi mà, anh em họ cần gì phải khách sáo thế?
Nhưng thấy thái độ Giản Miên kiên quyết, cậu ta đáp một tiếng vâng, rồi xoay người vào tiệm mua bánh cho Giản Miên.
……
Cố Diệp là trợ lý của Thẩm Tư Bạch nhưng không cần lúc nào cũng ở cạnh hắn. Sau khi cuộc họp hôm qua kết thúc, nhiều khu vực ở thành phố A đã tăng cường tuần tra, Cố Diệp cũng được sắp xếp công việc. Hôm nay cậu ta phụ trách tuần tra quanh khu vực Cục Quản lý.
Sắp đến giờ cơm, Cố Diệp định cùng người bạn đồng nghiệp đi ăn gần đó. Khi đi ngang qua ngã tư, cậu ta nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trước cửa tiệm đồ ngọt.
Thấy Cố Diệp dừng bước, người bạn lên tiếng nhắc nhở: “Đèn xanh rồi, cậu thẫn thờ cái gì thế?”
Thẩm Tư Bạch không thích cấp dưới can thiệp vào cuộc sống riêng. Cố Diệp làm việc dưới trướng Thẩm Tư Bạch đã một năm cũng không rõ tình hình gia đình hắn, chỉ nghe nói Thẩm Tư Bạch đã kết hôn, danh tính đối phương là một ẩn số.
Tuy nhiên, so với những người không biết gì khác, Cố Diệp biết nhiều hơn một chút. Cậu ta từng gặp Giản Miên một lần, hôm đó cậu ta đột xuất bị gọi đến đưa đồ cho Thẩm Tư Bạch, chính Giản Miên đã mở cửa cho cậu ta. Cậu ta còn chưa kịp chào hỏi thì Giản Miên đã bị Thẩm Tư Bạch kéo vào phòng.
Chỉ một lần đó, Cố Diệp đã ấn tượng sâu sắc với Giản Miên. Giản Miên là người đẹp nhất cậu ta từng thấy trong bao nhiêu năm qua, cậu ta cũng cuối cùng đã hiểu tại sao Thẩm Tư Bạch lại giấu Giản Miên kỹ đến vậy.
Bóng dáng mờ nhạt trong ký ức giờ đây dần trở nên rõ nét, Cố Diệp nhận ra Giản Miên.
Thế nhưng người đứng cạnh Giản Miên không phải Thẩm Tư Bạch.
Giản Miên cùng người đàn ông lạ mặt đó nói nói cười cười, người đàn ông kia nhìn Giản Miên với ánh mắt đầy cưng chiều.
Trong đầu Cố Diệp như có thứ gì đó nổ tung…
Thẩm Tư Bạch vừa kết thúc công việc đã nhận được tin nhắn của Cố Diệp. Ngoài công việc ra, Cố Diệp sẽ không chủ động liên lạc với hắn, điều khiến Thẩm Tư Bạch ngạc nhiên là Cố Diệp liên lạc không phải vì việc công. Cố Diệp chuyển tiếp cho hắn vài đường link với đầy ẩn ý.
【Trợ lý Cố: [Link] Thời đại này đa số là tình yêu kiểu mì ăn liền, ở bên nhau nhanh mà chia tay cũng nhanh…】
【Trợ lý Cố: [Link] Anh họ Vương 36 tuổi phát hiện bạn đời ngoại tình, trong lúc nóng giận đã g**t ch*t bạn đời và tiểu tam, cuối cùng ngồi tù 15 năm. Giá như lúc đầu anh ấy có thể lý trí hơn một chút…】
Thẩm Tư Bạch nghi ngờ Cố Diệp gửi nhầm. Hắn định coi như không thấy, nhưng Cố Diệp lại gửi thêm một đường link nữa.
【Trợ lý Cố: [Link] Nửa kia ngoại tình rốt cuộc có nên tha thứ hay không? Xin bạn hãy bình tĩnh lại, cân nhắc kỹ năm yếu tố này, bạn sẽ có câu trả lời!】
Thẩm Tư Bạch: “…”
Thẩm Tư Bạch cuối cùng không nhịn được nữa, gửi cho Cố Diệp một dấu hỏi chấm để nhắc nhở.
Bên phía Cố Diệp im lặng một hồi lâu. Thẩm Tư Bạch tưởng Cố Diệp cuối cùng đã biết mình gửi nhầm người thì điện thoại lại rung lên, Cố Diệp gửi thêm một câu nói.
【Trợ lý Cố: Đàn ông trên đầu không có chút màu xanh, cuộc sống vợ chồng chẳng tươi xinh. Muốn cho ngày tháng êm đềm quá, trên đầu phải đội chút màu xanh.】
*Đội nón xanh là từ lóng chỉ việc có người yêu hoặc bạn đời ngoại tình
Thẩm Tư Bạch: “…”