Thẩm Tư Bạch bị Bùi Cảnh kéo lại trò chuyện nửa tiếng, vừa ra khỏi phòng họp lại nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp, đến khi bận rộn xong đã là bốn giờ chiều.
Nhiệm vụ kết thúc, việc đầu tiên hắn làm là lấy điện thoại ra xem Giản Miên có nhắn tin cho mình không.
Nhà có sứa nhỏ: Anh cũng thích em.
Lịch sử trò chuyện vẫn dừng lại ở câu nói đó. Sau khi hắn phản hồi, Giản Miên không nói thêm gì nữa. Thẩm Tư Bạch sớm đã quen với lúc nhiệt tình lúc lãnh đạm của Giản Miên, hắn không hề thấy thất vọng. Sự nhiệt tình thỉnh thoảng của cậu là gia vị cho cuộc sống bình lặng, luôn tạo cho hắn những bất ngờ.
Tầm giờ này mọi khi Giản Miên vẫn đang ngủ trưa. Lúc trưa ra khỏi nhà hắn đã nói với cậu tối nay sẽ về ăn cơm. Vào những ngày đặc biệt như này, chắc hẳn Giản Miên sẽ dậy sớm và đang bận rộn trong bếp.
Giản Miên xinh đẹp, nấu ăn ngon, có thể quán xuyến tổ ấm nhỏ của họ đâu ra đấy, trong chuyện giường chiếu luôn nhiệt tình và chủ động. Ngay cả tính nhát gan cũng trở thành điểm sáng trên người cậu, khiến cậu trở nên sinh động đáng yêu.
Bùi Cố luôn cảm thán Thẩm Tư Bạch có mắt nhìn người tốt, nhưng Thẩm Tư Bạch không cho là vậy. Mà là vì Giản Miên quá ưu tú, thế nên hắn mới có thể nhìn thấy cậu ngay lập tức trong số vô vàn quái vật, bị thu hút, rồi dần dần lún sâu không thể tự dứt ra được.
Thẩm Tư Bạch tiện đường mua một ít đồ ăn vặt Giản Miên thích. Vừa mở cửa nhà, hắn đã ngửi thấy mùi khét lẹt bốc ra từ trong bếp.
Nụ cười của Thẩm Tư Bạch đông cứng khi nhìn thấy đôi giày thể thao lạ ở huyền quan.
Bùi Cố tay cầm xẻng nấu ăn, chọc chọc vào con cá đen sì không ra hình dạng trong nồi, vẻ mặt đầy sầu não: “Anh dâu, cá đen thui hết rồi, còn cứu vãn được không ạ?”
Giản Miên đứng sau lưng Bùi Cố, lạnh lùng nói: “Thêm nước.”
“Hả?” Bùi Cố ngạc nhiên, “Canh cá nấu ra thế này còn uống được sao ạ?”
Giản Miên: “Không cần cậu lo, Thẩm Tư Bạch sẽ uống hết.”
Bùi Cố: “…”
Nhìn cảnh tượng thê thảm trong nồi, Bùi Cố thầm mặc niệm cho Thẩm Tư Bạch trong lòng. Cậu ta cũng không biết sao Giản Miên lại đưa ra được kết luận “Thẩm Tư Bạch ngoại tình”, Giản Miên không cho cậu ta cơ hội giải thích giúp anh mình mà kéo ngay cậu ta vào bếp làm cá. Người đứng bếp là cậu ta, Giản Miên phụ trách chỉ huy. Cậu ta đến chiên quả trứng còn cháy, để cậu ta nấu cơm thì bữa này còn ăn được sao?
Nhưng thái độ Giản Miên kiên quyết, cậu ta không thể từ chối đành nhắm mắt làm liều. Kết quả đúng như dự đoán, thất bại thảm hại.
“Hai người đang làm gì thế?” Thẩm Tư Bạch lặng lẽ ôm lấy Giản Miên từ phía sau. Cằm còn chưa kịp tựa lên vai cậu, Giản Miên đã như một con cá trơn tuột thoát khỏi vòng tay hắn.
Sắc mặt Thẩm Tư Bạch thoáng nghiêm lại, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười ôn hòa, vươn tay về phía Giản Miên: “Sao vậy bé yêu?”
Giản Miên nhìn chằm chằm Thẩm Tư Bạch. Ánh hoàng hôn tràn ngập căn bếp phủ lên đôi mắt nhạt màu sắc cam đỏ rực rỡ, rõ ràng là tông màu ấm áp nhưng lại có sương giá kết tinh bên trong.
“Không cho anh ôm.”
Thẩm Tư Bạch: “Tại sao?”
Khóe môi Giản Miên trề xuống một chút: “Là không cho anh ôm đấy.”
Thẩm Tư Bạch: “…”
Cái người cách đây vài tiếng còn chủ động nói thích hắn, quay đầu cái đã làm như không quen biết hắn vậy. Thẩm Tư Bạch tạm thời chưa tìm ra câu trả lời, nhưng có một điều chắc chắn: sự bất thường của Giản Miên phần lớn là do Bùi Cố gây ra.
Ánh mắt Thẩm Tư Bạch xoay chuyển, dừng lại trên khuôn mặt Bùi Cố ở góc bếp.
Từ khi Thẩm Tư Bạch xuất hiện, Bùi Cố đã trở nên im lặng bất thường. Lúc này chạm phải ánh mắt của hắn, cậu ta sợ tới mức run lẩy bẩy, cười gượng: “Anh, lâu… lâu rồi không gặp nhỉ.”
Thẩm Tư Bạch phớt lờ vẻ chột dạ của Bùi Cố, nắm tay Giản Miên dắt ra phòng khách.
Điều khiến Thẩm Tư Bạch thấy an ủi là Giản Miên không phản kháng. Nhưng khi hắn định ôm cậu lần nữa, Giản Miên vẫn đẩy hắn ra như lúc nãy.
Thẩm Tư Bạch lộ ra biểu cảm ngạc nhiên chưa từng có. Chưa đợi hắn kịp mở lời hỏi, Giản Miên đã lên tiếng chất vấn trước: “Bùi Cố nói anh rất giàu, anh giàu như vậy tại sao còn phải ra ngoài đi làm?”
Mắt Thẩm Tư Bạch tối sầm lại, quả nhiên là cái thằng miệng rộng Bùi Cố.
Cảm xúc của Giản Miên dâng lên, lời nói cũng nhiều hơn bình thường: “Công việc này nhất định phải làm sao? Đi làm còn quan trọng hơn cả em sao?”
Nếu là người khác hỏi dồn dập như vậy, Thẩm Tư Bạch sẽ chỉ thấy người đó đang vô lý gây sự. Nhưng khi đối tượng là Giản Miên, hắn chỉ thấy cậu đáng yêu quá mức, ngay cả lúc giận dữ cũng thật thuận mắt. Dù rất muốn thưởng thức thêm một lúc nữa, nhưng hắn cũng không nỡ để Giản Miên cứ giận mãi.
“Anh đã nói với em trước đây rồi, chắc là em quên mất. Sếp của anh có ơn với anh, anh phải trả nợ ân tình nên mới đồng ý làm việc ở chỗ ông ấy.”
Thẩm Tư Bạch không hoàn toàn nói dối, hắn thực sự gia nhập Cục Quản lý Dị chủng là để báo đáp ơn dưỡng dục của Bùi Cảnh.
Trong mắt Giản Miên tràn đầy vẻ mờ mịt, cậu lục tìm trong ký ức những lời này. Trí nhớ cậu không tồi, chuyện hai năm trước vẫn có thể nhớ ra. Thẩm Tư Bạch quả thực đã từng nói với cậu lời y hệt.
Sau khi xác định được câu trả lời, mặt Giản Miên thoáng qua vài phần chột dạ: “Anh đúng là có nói rồi.”
Thẩm Tư Bạch không truy cứu chuyện đó. Hắn vươn tay về phía cậu, mỉm cười: “Bây giờ có thể cho anh ôm chưa?”
Ánh mắt Giản Miên né tránh, mất tự nhiên nói: “Không muốn ôm.”
Giản Miên không muốn lại gần hắn, vậy thì để hắn lại gần cậu.
Thẩm Tư Bạch tiến lên một bước, không cho Giản Miên cơ hội lùi lại, kéo cậu vào lòng mình. Giản Miên vẫn không phản kháng, sau khi được hắn ôm, những chiếc gai nhọn trên người cậu đều thu lại, ngoan ngoãn rúc vào ngực hắn. Thẩm Tư Bạch cúi đầu thấy Giản Miên dùng đôi mắt trong trẻo nhìn chằm chằm mình, hệt như lúc cậu lén quan sát hắn từ trong hang đá san hô vậy, đáng yêu cực kỳ. Điểm khác biệt là lần này trong mắt Giản Miên có thêm vài phần chột dạ, giống như dáng vẻ vừa làm chuyện xấu xong.
Thẩm Tư Bạch khẽ cười thành tiếng, vòng tay siết chặt, rất muốn khảm Giản Miên vào cơ thể mình để đi đâu cũng có thể mang cậu theo.
Giản Miên vẫn còn hơi không vui, nghe thấy tiếng cười của Thẩm Tư Bạch thì tưởng hắn đang chế nhạo mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đanh lại, huých vào hông hắn một cái: “Anh đang cười nhạo em đấy à?”
Thẩm Tư Bạch vờ r*n r* đau đớn, cằm tựa lên vai Giản Miên, môi dán vào cổ cậu, lúc nói chuyện môi thỉnh thoảng lại chạm vào vành tai cậu: “Anh sao dám cười nhạo em chứ, anh thấy em đáng yêu quá nên không nhịn được mà cười thôi.”
Khóe môi Giản Miên bất giác cong lên, nhưng nhanh chóng bị ép về vị trí cũ. Cậu cứ ngỡ mình thu lại rất nhanh, nhưng đều bị khóe mắt của Thẩm Tư Bạch bắt trọn.
Thẩm Tư Bạch hôn lên vành tai Giản Miên, dịu dàng hỏi: “Bé yêu lại tưởng anh ngoại tình à?”
Không biết là do bị Thẩm Tư Bạch hôn hay do tâm tư bị phát hiện, tai Giản Miên đỏ ửng lên nhanh chóng.
“Sao anh biết?”
Thẩm Tư Bạch bật cười. Mọi suy nghĩ của Giản Miên đều viết hết lên mặt, muốn người ta không đoán ra cũng khó.
Hắn không vạch trần điều đó: “Có lẽ anh và bé yêu tâm linh tương thông chăng?”
Cái cớ lừa trẻ con này đến cả Giản Miên cũng không tin nổi. Cậu lại chọc vào eo Thẩm Tư Bạch một cái, Thẩm Tư Bạch lập tức đổi cách nói: “Bởi vì anh luôn nhìn em, anh muốn mỗi khi em tức giận, anh đều có thể lập tức biết được vì sao em giận. Đây là thiên phú có được nhờ em.”
Giản Miên không hiểu lắm lời Thẩm Tư Bạch nói nhưng từng chữ của Thẩm Tư Bạch đều tiết lộ một ý: Thẩm Tư Bạch rất quan tâm cậu.
“Em biết rồi.” Giản Miên không muốn truy cứu chuyện này nữa, cuối cùng cũng ôm đáp lại Thẩm Tư Bạch, ghé sát tai Thẩm Tư Bạch nhỏ giọng nói: “Xin lỗi anh.”
Thẩm Tư Bạch biết rõ còn cố hỏi: “Tại sao bé yêu phải xin lỗi?”
Giản Miên: “Em lại hiểu lầm anh rồi, nên mới xin lỗi anh.”
Thẩm Tư Bạch yêu nhất sự thẳng thắn của Giản Miên, sai là sai, không vì sự nuông chiều của hắn dành cho cậu mà tùy hứng làm bậy. Tuy nhiên, Thẩm Tư Bạch cũng chẳng ngại Giản Miên tùy hứng, hắn còn khá muốn thấy dáng vẻ tùy hứng của cậu.
Thẩm Tư Bạch và Giản Miên vừa rời đi, Bùi Cố cũng không muốn ở lại phòng bếp nữa. Cậu ta lén lút trốn sau tường, chứng kiến toàn bộ quá trình Thẩm Tư Bạch dỗ dành Giản Miên, trong lòng không khỏi tặc lưỡi cảm thán. Cậu ta nên khen ngợi bản lĩnh nói lời đường mật của anh trai mình quá lợi hại, hay nên khâm phục tính khí của Giản Miên quá tốt đây.
Nghĩ đến những cô người yêu cậu ta từng quen trước đây, ai nấy đều khó dỗ hơn người kia. Chỉ cần có một người tính tình tốt như Giản Miên, mẹ cậu ta đã sớm được bế cháu nội rồi.
……
Giản Miên bắt Bùi Cố nấu cơm hoàn toàn là do giận cá chém thớt, cũng là để trốn tránh việc nấu nướng. Cậu không tự biết lượng sức trong việc giặt đồ lau nhà, nhưng với tay nghề nấu nướng thì cậu vẫn hiểu rõ. Đến cả cậu còn nuốt không trôi cơm mình làm, nói chi là đưa cho Thẩm Tư Bạch ăn.
Tay nghề của Bùi Cố còn tệ hại hơn cả Giản Miên, trên canh cá nổi lềnh bềnh những cặn đen, rau xào thì biến thành rau ngâm dầu.
Sau khi làm hòa với Giản Miên, Thẩm Tư Bạch tiếp quản phòng bếp. Hai món Bùi Cố làm đều không thể ăn nổi, may mà trong tủ lạnh vẫn còn đủ nguyên liệu để Thẩm Tư Bạch trổ tài.
Khi Thẩm Tư Bạch ở nhà, hắn sẽ không để Giản Miên làm việc, nấu cơm cũng là hắn làm. Tay nghề của hắn không thua kém gì Tiểu Ngũ, rất hợp khẩu vị của Giản Miên. Lần nào Giản Miên cũng ăn đến căng bụng, lần này cũng vậy.
Giản Miên ăn no xong bắt đầu buồn ngủ, Thẩm Tư Bạch đưa cho Bùi Cố một ánh mắt. Bùi Cố hiểu ý ngay, một giây cũng không dám nán lại, chào tạm biệt hai người rồi vội vàng rời đi.
Bùi Cố vừa đi, Giản Miên lập tức biến lại thành sứa nhỏ. So với việc duy trì hình người, cậu thích hình dạng sứa hơn. Thẩm Tư Bạch tiễn Bùi Cố xong quay lại liền thấy trên bàn ăn xuất hiện thêm một “chiếc bánh sứa” lớn.
Hắn cười nâng “chiếc bánh sứa nhỏ” này lên, những xúc tu mềm mại của sứa nhỏ lướt qua mu bàn tay hắn quấn lấy ngón trỏ.
“Muốn đi vào bể thủy sinh không?”
Cái đầu hình dù lắc lư vài cái, Giản Miên lầm bầm: “Muốn ở cùng anh cơ.”
Dứt lời, sứa nhỏ thu nhỏ lại chỉ bằng lòng bàn tay, mấy sợi xúc tu chọc chọc mu bàn tay Thẩm Tư Bạch, ra hiệu bảo hắn bỏ cậu vào túi áo.
Thẩm Tư Bạch làm theo chỉ dẫn, cẩn thận đặt sứa nhỏ vào túi áo ngực, rồi xoay người bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
Biên độ động tác của Thẩm Tư Bạch rất nhỏ, túi áo hơi rung rinh. Giản Miên giống như nằm trên ghế bập bênh, lắc lư vài cái đã bắt đầu buồn ngủ. Trong lúc mơ màng, cậu thấp thoáng nghe thấy tiếng nghi hoặc của Thẩm Tư Bạch.
“Máy rửa bát sao lại hỏng rồi?”
Cơn buồn ngủ của Giản Miên lập tức tan biến, cậu lặng lẽ ló nửa cái đầu ra khỏi túi áo.
Thẩm Tư Bạch không biết đã mở máy rửa bát từ lúc nào, mấy cái rãnh bên trong máy như bị ai đó dùng bạo lực đập phá một lượt, bên trong còn có mấy chiếc thìa đã bị méo mó biến dạng.
Giản Miên thấy vậy thì chột dạ rụt đầu vào sâu trong túi áo.