Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn

Chương 9

Giản Miên không cách nào trả lời câu hỏi này. Trách nhiệm của boss cuối thế giới vô hạn không chỉ là khảo nghiệm người chơi, mà còn phải duy trì trật tự của thế giới đó.

Sau khi Giản Miên rời đi, công việc của cậu do em trai tiếp quản. Trước khi tìm được người kế nhiệm tiếp theo, em trai cậu không thể rời khỏi Thế giới Vô hạn. Giản Miên cũng không hy vọng em trai đến thế giới này. Đối với con người ở đây, em trai cậu là tai họa, là mục tiêu cần bị tiêu diệt ngay lập tức. Mà cậu cũng không tin em trai mình sẽ ngoan ngoãn trốn đi, học cách làm một con người bình thường.

“Cả đời này cậu cũng không gặp được nó đâu.” Giản Miên không chút lưu tình đập nát ảo tưởng của Bùi Cố.

Nụ cười của Bùi Cố cứng lại: “Tại… tại sao?”

Sao biểu cảm của anh dâu đột nhiên trở nên đáng sợ thế này?

Giản Miên thu lại cảm xúc đang rò rỉ, mặt không biểu cảm mà nói dối: “Nó bị bệnh rồi.”

“Hả?” Đầu óc Bùi Cố quay cuồng, rồi tự mình tưởng tượng ra rất nhiều chuyện không hay, “Cậu ấy bị bệnh rất nặng sao? Không chữa khỏi được à? Cậu ấy… có phải không sống được bao lâu nữa à?”

Các câu hỏi dồn dập ập đến, Giản Miên không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, thuận theo lời Bùi Cố mà gật đầu.

Bùi Cố xị mặt xuống, lưng khom lại, bi thương nói: “Lam nhan bạc mệnh mà!”

Nghĩ đến điều gì đó, cậu ta lại kích động: “Anh dâu, hay là đón em trai anh qua đây đi? Bên này công nghệ y tế tiên tiến, biết đâu có thể chữa khỏi bệnh cho cậu ấy?”

Giản Miên: “Ở quê tôi còn không chữa được, cậu nghĩ ở đây chữa được chắc?”

Bùi Cố: “…”

Cũng đúng ha, quê hương của Giản Miên là thế giới vô hạn có thể hiện thực hóa điều ước mà.

Bùi Cố thở dài: “Thật là đáng tiếc quá.”

Dù chưa thấy em trai Giản Miên, nhưng cậu ta có thể tưởng tượng ra cậu ấy đẹp thế nào. Một chàng trai xinh đẹp như vậy, sao nói đi là đi được chứ.

Giờ ngủ trưa của Giản Miên đã bị hoãn lại nửa tiếng, cậu liếc nhìn Bùi Cố: “Tối nay anh cậu sẽ về ăn cơm.”

Thế nên trước khi anh cậu về, cậu nên đi mới đúng chứ?

Bùi Cố không nhận được ám thị của Giản Miên: “Cũng nửa tháng rồi em chưa gặp anh em. Nếu ảnh về ăn cơm thì tối nay em cũng ở lại đây ăn luôn.”

Giản Miên: “…”

Bùi Cố cười he he: “Em cũng lâu rồi chưa được nếm tay nghề của anh dâu, thấy nhớ quá đi.”

Giản Miên: “…”

Giản Miên cả người căng cứng, liếc mắt nhìn bạch tuộc nhỏ cạnh bàn trà. Tiểu Ngũ vẫy vẫy tám cái xúc tu trấn an cậu: [Đại nhân đừng lo, đến lúc đó em sẽ trốn trong túi áo ngài, ngài cứ làm theo các bước em chỉ là được.]

Bữa tối đã có cách giải quyết, Giản Miên thả lỏng hơn nhiều. Cậu dùng mũi chân móc lấy một góc chăn lông kéo đắp lên người, tiện đà nằm xuống sofa.

Cậu trước mặt Bùi Cố chưa bao giờ bày ra vẻ anh dâu, cứ thoải mái không giữ kẽ. Cậu cũng biết Bùi Cố sẽ không thấy cậu thất lễ, nếu Bùi Cố có ý kiến với cậu thì cậu đã sớm đuổi khách rồi.

“Mà nói chứ anh em không bận sao, ảnh vậy mà có thể về ăn cơm đúng giờ.”

Giản Miên ngáp một cái, lười biếng nói: “Có gì lạ đâu?”

Bùi Cố vớ lấy món đồ chơi nhỏ dưới bàn trà mà nghịch, thuận miệng nói: “Dạo này bên Tổng cục của họ không phải rất bận sao, mọi người đều bị phái đi tuần tra hết rồi. Anh em vậy mà không phải tăng ca, không sợ bị người ta ghét à?”

Tai Giản Miên khẽ động, hai mí mắt đang díp lại bỗng ngừng đánh nhau: “Tuần tra ư?”

“…” Bùi Cố bỗng nhận ra mình lỡ lời, vội vàng cười lớn chữa cháy, “À đúng rồi, là đi tuần quanh công ty ấy mà.”

Giản Miên: “Nhưng cậu vừa nói là Tổng cục.”

Bùi Cố nghẹn lời, não nhảy số rất nhanh: “Là Tổng công ty, họ thích gọi là Tổng cục ấy mà.”

Giản Miên “ồ” một tiếng, lại hỏi: “Mọi người đều phải tuần tra sao? Có chuyện gì nguy hiểm xảy ra à?”

“Không có không có.” Hai tay Bùi Cố khua khoắng tạo ra cả tàn ảnh, biểu hiện càng bất thường càng khiến người ta nghi ngờ.

Giản Miên một khi đã nghiêm túc thì không dễ bị lừa như vậy. Cậu ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào mắt Bùi Cố: “Nói thật đi.”

“…”

Bùi Cố thật sự muốn tự tát vào mồm mình một cái, sao cái miệng này cứ thích bô bô thế không biết.

Thẩm Tư Bạch đã dặn đi dặn lại, bảo cậu ta giúp giấu kín thân phận thật. Nếu sự thật bị lộ ra từ chỗ cậu ta, Thẩm Tư Bạch chắc chắn sẽ xẻ thịt cậu ta ra mất.

“Anh cũng biết bên ngoài đang loạn mà, gần đây rất nhiều nơi xảy ra dị chủng bạo động. Sếp của công ty anh trai em cũng lo lắng cho an nguy của nhân viên nên mới tăng cường tuần tra quanh công ty…” 

Bùi Cố cũng không hoàn toàn nói dối. Dị chủng thường xuyên quấy rối người dân, Cục Quản lý Dị chủng tăng cường giới nghiêm là thật. Còn những thứ khác đều là cậu ta bịa ra, chỉ cần Giản Miên tin là đủ.

May mắn thay Giản Miên dễ lừa hơn cậu ta tưởng, dưới “ba tấc lưỡi” của cậu ta đã xóa tan sự nghi ngờ.

Nhưng cậu vẫn không yên tâm hỏi thêm một câu: “Thật không?”

“Thật mà, em có bao giờ nói dối anh đâu?” Bùi Cố vì ham chơi nên đã nói dối người lớn vô số lần, bao nhiêu năm qua sớm đã rèn luyện được bản lĩnh nói dối không đỏ mặt. Sau phút hoảng loạn ban đầu đã bình tĩnh lại, nói năng rất có đầu có đuôi, khiến người ta không tìm ra sơ hở.

“Nếu bên ngoài nguy hiểm như vậy, hay là Thẩm Tư Bạch đừng đi làm nữa thì hơn?” Giản Miên nhíu mày trầm tư.

Bùi Cố: “…”

Bùi Cố căng thẳng nói: “Anh em chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Ảnh không đi làm thì lấy đâu ra tiền, ảnh còn phải kiếm tiền mua bánh ngọt với đồ ăn vặt cho anh nữa mà.”

Giản Miên bĩu môi. Cậu biết Bùi Cố nói vậy không phải cố ý mỉa mai châm chọc mình, nhưng cậu vẫn thấy hơi không vui.

con ngườCậu nghe Thẩm Tư Bạch kể về hoàn cảnh gia đình rồi. Thẩm Tư Bạch tuy là con nuôi nhà họ Bùi nhưng từ khi có khả năng độc lập đã không nhận ơn huệ của nhà họ Bùi nữa, cũng không cần nhà họ Bùi tìm cho công việc lương cao.

Điều này ngay cả Giản Miên cũng có thể hiểu được, là lòng tự trọng của con người đang tác oai tác quái.

Giản Miên ủng hộ quyết định của Thẩm Tư Bạch. Nhưng đôi khi cũng nghĩ, nếu Thẩm Tư Bạch cũng có một gia đình tốt như Bùi Cố, liệu hắn có thể sống nhẹ nhàng hơn không? Nhưng nói cho cùng, chính sự tồn tại của cậu đã làm tăng thêm gánh nặng cho hắn.

Giản Miên khẽ nhăn mũi, ủ rũ nói: “Mình có thể không cần bánh ngọt và đồ ăn vặt mà.”

Giọng Giản Miên quá nhỏ, Bùi Cố chỉ thấy môi cậu mấp máy chứ không nghe rõ cậu nói gì.

“Anh dâu, anh đang nói chuyện với em ạ?”

Giản Miên: “Không có.”

Bùi Cố gãi đầu, tự cảm thấy mình vừa lỡ lời khiến Giản Miên không vui. Tính cậu ta vốn thẳng, nghĩ gì nói nấy: “Anh dâu, có phải anh không vui không? Vì em đã nói lời gì khó nghe ạ?”

Ánh mắt Giản Miên phiêu lãng, cậu nói ra suy nghĩ trong lòng, Bùi Cố nghe xong chỉ thấy buồn cười.

Thẩm Tư Bạch là một song dị năng giả độc nhất vô nhị, năng lực càng lớn thì việc có thể làm càng nhiều. Hắn đã tự mình mua xe mua nhà từ năm 18 tuổi, số tiền tích góp mấy năm nay đủ để nuôi Giản Miên mấy đời rồi.

Bùi Cố nắm rõ tình hình của Thẩm Tư Bạch như lòng bàn tay, nhưng lại không thể giải thích sự thật với Giản Miên, chỉ đành đưa ra cái lý do cũ rích: “Cha mẹ của anh trai em để lại cho ảnh một khoản thừa kế lớn lắm. Anh không cần lo ảnh thiếu tiền đâu, ảnh giàu nứt đố đổ vách đấy.”

Thẩm Tư Bạch ngay từ đầu đã không giấu giếm tài lực của mình với Giản Miên, thế nên Bùi Cố nói ra lời này chẳng chút áp lực.

Giản Miên lập tức bắt thóp: “Vậy sao lúc nãy cậu còn nói anh ấy không đi làm thì không có tiền?”

Bùi Cố: “…”

Giản Miên lại nghĩ đến một vấn đề khác: “Nếu Thẩm Tư Bạch giàu như vậy, tại sao anh ấy vẫn phải ra ngoài làm việc?”

Bùi Cố: “…”

Suốt hai năm qua, một nửa tâm trí của Giản Miên dồn vào việc làm sao để hòa nhập với thế giới loài người, nửa còn lại dùng để thấu hiểu hành vi của Thẩm Tư Bạch. Những chuyện khác đều bị gạt sang một bên, dẫn đến tận bây giờ cậu mới nhận ra vấn đề lẽ ra phải thấy từ lâu này.

Giản Miên càng nghĩ càng thấy khả nghi: “Cậu đang nói dối đúng không? Cậu đang giúp Thẩm Tư Bạch che giấu điều gì à?”

Bùi Cố rùng mình, không hiểu sao anh dâu vốn đơn thuần mờ mịt lại đột nhiên trở nên thông minh thế này?

“Anh… anh trai em sao có thể giấu anh điều gì chứ.”

Giản Miên nheo mắt: “Vậy là cậu đang nói dối.”

Bùi Cố: “…”

Oan uổng quá Bao Đại nhân ơi!!!

Dù Bùi Cố che giấu rất tốt, Giản Miên vẫn bắt trọn được vẻ chột dạ thoáng qua trong mắt cậu ta.

Điều gì đã giữ chân Thẩm Tư Bạch khiến hắn không thể thường xuyên ở bên cậu?

Là công việc sao?

Nhưng gần đây cậu học được rằng con người cực kỳ ghét làm việc. Nếu có tiền, việc đầu tiên hầu hết mọi người làm là nghỉ việc.

Thẩm Tư Bạch thực sự yêu công việc đến thế sao?

Nói cho cùng, Thẩm Tư Bạch cũng chỉ là một con người bình thường, nên hắn sẽ đưa ra lựa chọn của một con người bình thường.

Thẩm Tư Bạch có tiền mà vẫn phải đi làm, chỉ là để tìm một cái cớ hợp lý để tránh mặt cậu…

Câu trả lời dần lộ diện, Giản Miên nắm chặt nắm đấm, trầm giọng nói: “Vậy là, Thẩm Tư Bạch ngoại tình thật hả?”

Bùi Cố nín nhịn nãy giờ, suýt chút nữa thì nghẹt thở: “Hả???”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn