Vợ Xinh Đẹp Là Đại Boss Thế Giới Vô Hạn
Chương 40: Hết
Cục Quản lý Dị chủng đã mất hai năm để sửa chữa thành công các vết nứt ở nhiều nơi trên thế giới. Trong hai năm này, quái vật trong thế giới vô hạn không còn xuất hiện nữa, các vụ bạo động dị chủng cũng giảm dần, từ vài lần một ngày xuống còn mỗi tháng một lần. Trong tương lai không xa, quái vật và dị chủng chắc chắn sẽ bị quét sạch hoàn toàn.
Trong hai năm qua, số lần Thẩm Tư Bạch quay về thế giới thực chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mục đích quay về chẳng qua là để gặp Bùi Cảnh và vài người bạn. Hắn không hoàn toàn máu lạnh vô tình, ai nhớ đến mình hắn đều biết rõ.
Thẩm Tư Bạch có thể tự do đi lại giữa hai thế giới, nhưng những người khác thì không. Bùi Cố sau khi tạo được quan hệ tốt với Giản Chấp mới miễn cưỡng có được tư cách này, nhưng tiền đề là cậu ta phải dỗ dành cho Giản Chấp vui vẻ thì mới được đưa đi chơi.
Thấy Bùi Cố sắp bước sang tuổi lập gia đình, người nhà họ Bùi rốt cuộc cũng sốt ruột. Chỉ trong tháng này, Bùi Cố đã đi xem mắt 19 lần, hôm nay là lần thứ 20. Xem mắt nhiều như vậy mà vẫn chưa ưng ai, là do mắt nhìn của Bùi Cố quá cao sao?
Yêu cầu về ngoại hình của Bùi Cố thực sự rất cao, người nhà họ Bùi cũng tìm đối tượng theo đúng yêu cầu của cậu ta, 19 cô gái không một ai là kém sắc. Nguyên nhân thất bại đều là vì—
Bùi Cố hẹn đối tượng xem mắt tại một quán cà phê. Vì đi xem mắt quá nhiều, sợ bị nhân viên quán cười nhạo nên mỗi lần cậu ta đều chọn một quán khác nhau. Nếu vẫn không tìm được người phù hợp, e rằng quán cà phê ở thành phố A sẽ không đủ cho cậu ta chọn mất.
Đối tượng xem mắt hôm nay là một ngôi sao nữ đang nổi trong showbiz, vốn là chỗ quen biết lâu năm với nhà họ Bùi, cũng là bạn học cũ cấp hai của Bùi Cố. Mười mấy năm không gặp, cả hai đều không nhận ra nhau. Cô gái có ngoại hình hoàn hảo, đúng gu của Bùi Cố. Hai người đang trò chuyện rôm rả thì cửa quán cà phê bị đẩy mạnh, tiếng bước chân “lộp cộp” vội vã truyền đến.
Bùi Cố bị Giản Chấp đột ngột xông ra tông trúng. Người ngửa ra sau còn đang ngơ ngác, Giản Chấp đã cất giọng gào khóc thảm thiết: “Oa oa oa… Ba ơi, ba thực sự muốn bỏ rơi con và mẹ sao?”
Bùi Cố: “……”
Lại nữa rồi, cái con quái vật nhỏ này!
Giản Chấp sụt sịt nói: “Mẹ đã hôn mê bao nhiêu ngày nay, sáng nay khó khăn lắm mới tỉnh lại. Vừa nghe tin ba đi xem mắt, mẹ lại ngất xỉu rồi. Oa oa oa… Mẹ vẫn chưa chết mà, ba đừng tìm mẹ mới cho con có được không? Mẹ chỉ còn sống được mấy ngày cuối cùng thôi, ba có thể về với con để ở bên cạnh mẹ không…”
Sắc mặt cô gái đối diện trở nên khó coi cực kỳ, ánh mắt nhìn Bùi Cố đầy vẻ khinh bỉ.
“Bùi Cố, lâu ngày không gặp, không ngờ cậu lại biến thành hạng cặn bã thế này!”
Bùi Cố muốn giải thích, nhưng bị một luồng sức mạnh vô hình áp chế khiến cậu ta không thể mở miệng, cũng không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối tượng ưng ý đùng đùng nổi giận bỏ đi.
Đối tượng xem mắt đi rồi, nhưng khách hàng và nhân viên quán vẫn còn đó. Những ánh mắt đổ dồn vào mình như kim châm khiến Bùi Cố đứng ngồi không yên, đành phải bế xốc Giản Chấp vẫn đang sụt sịt không ngừng rời khỏi quán.
Vừa lên xe, Bùi Cố thô bạo quăng Giản Chấp vào ghế phụ. Trên mặt Giản Chấp vẫn còn vương nước mắt nhưng chẳng còn chút vẻ đau buồn nào. Bị hành hạ tới 19 lần, Bùi Cố từ phẫn nộ ban đầu giờ đã trở nên tê liệt: “Giờ mi hài lòng chưa?”
Giản Chấp vẫn chưa thỏa mãn: “Chị kia lịch sự quá, thế mà không hắt nước vào mặt anh.”
Bùi Cố: “……”
Bạch Tuộc Nhỏ ló đầu ra từ túi áo Giản Chấp, thở dài: “Là một cô gái tốt, tiếc thật.”
Bùi Cố nghiến răng nghiến lợi: “Thế thì phải trách ai hả!”
Giản Chấp cười hì hì: “Trách hai người không có duyên thôi~”
Bùi Cố thật sự muốn b*p ch*t hai con quái vật nhỏ này nhưng cậu ta không làm được, chưa kịp ra tay đã bị Giản Chấp vật ngã.
“Bọn mi thật sự muốn để ta ế cả đời đấy à?”
Giản Chấp: “Ai bảo anh không mua cho tôi bánh ngọt mới tiệm X. Tôi không được ăn bánh thì anh cũng đừng hòng ‘ăn’ được phụ nữ.”
Vành tai Bùi Cố đỏ bừng, vội bịt miệng Giản Chấp lại: “Cái lời này mà mi cũng nói ra được!”
Cậu ta cúi đầu lườm Tiểu Ngũ. Hai anh em nhà họ Giản đều bị con bạch tuộc này dạy hư rồi. Xem cái gì không xem, cứ đi xem mấy bộ phim ba xu máu chó. Nhìn xem, dạy hư trẻ con rồi đây này.
Tiểu Ngũ biện minh cho mình: “Tôi không ép ngài ấy xem nha, là ngài ấy cứ đòi xem cùng tôi đấy chứ.”
Bùi Cố: “Thế mi có thể đừng xem nữa được không?”
Tiểu Ngũ: “Không được! Đại nhân suốt ngày ở bên Thẩm Tư Bạch, chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi, tôi buồn chán quá nên chỉ có thể xem tivi giết thời gian thôi.”
Bùi Cố xót cho Tiểu Ngũ, cũng xót cho chính mình. Hai vị phụ huynh vô trách nhiệm kia không muốn trông trẻ nên quẳng hai đứa nhỏ cho cậu ta. Nếu là trẻ ngoan thì cậu ta không ngại giúp một tay, nhưng cả hai đều chẳng phải hạng vừa, nhất là Giản Chấp.
Bùi Cố đau đầu nhức óc, không biết phải giải trình với gia đình thế nào về việc buổi xem mắt lại “toang”.
Giản Chấp thấy Bùi Cố ưu sầu, vỗ vỗ vai cậu ta, hiếm khi an ủi: “Tôi quen nhiều chị gái xinh đẹp lắm.”
Bùi Cố nghi ngờ: “Mi lừa ta đúng không?”
Tính cách của Giản Chấp vốn không tuân theo quy tắc loài người, muốn gì là cướp lấy. Nhưng vì mệnh lệnh của Giản Miên, nó ở thế giới loài người buộc phải tuân thủ luật lệ, muốn ăn bánh không được cướp mà phải dùng tiền mua. Giản Chấp không giống Giản Miên thích sưu tầm châu báu, nó thích sưu tầm vũ khí xịn, nhưng những thứ đó tuyệt đối không được mang ra thế giới loài người để đổi tiền. Nó từng có ý định đi làm thêm nhưng bị Tiểu Ngũ dập tắt ngay từ trong trứng nước.
Đùa à, Giản Miên còn biết chừng mực, chứ Giản Chấp thì ác liệt hơn nhiều. Để nó đi bưng bê, khéo nó lại úp luôn cái đĩa vào đầu khách mất.
Dưới sự khuyên ngăn kịch liệt của Tiểu Ngũ, Giản Chấp mới miễn cưỡng từ bỏ ý định đi làm, chuyển sang nhắm vào ví tiền của Bùi Cố.
Giản Chấp: “Mối quan hệ của tôi rộng hơn anh nhiều. Chỉ cần anh mua bánh ngọt cho tôi, tôi sẽ giới thiệu người yêu cho anh.”
Dù biết đối tượng Giản Chấp giới thiệu có thể có vấn đề, Bùi Cố vẫn đâm đầu vào cái bẫy này.
Vào ngày Giản Chấp được ăn bánh ngọt mẫu mới, Bùi Cố cũng gặp được đối tượng xem mắt số 21 của mình. Giản Chấp không giấu giếm thân phận đối phương, Bùi Cố trước khi xem mắt đã biết người kia cũng là một quái vật. Bản tính nhát gan khiến cậu ta hơi sợ, nhưng Giản Chấp đã hẹn thời gian nên vì lịch sự, cậu ta đành liều mình đi gặp một lần, dù không hợp cũng phải nói rõ một tiếng để tránh đối phương đau lòng.
Đối phương không dùng diện mạo con người để gặp cậu ta. Cô ấy không kiều diễm động lòng người như những đối tượng trước, vốn không phải gu của Bùi Cố. Nhưng duyên phận thật kỳ lạ, Bùi Cố lại yêu quái vật này ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sau một năm theo đuổi, cuối cùng cậu ta cũng rước được người trong mộng vào lễ đường.
Cha mẹ Bùi Cố ban đầu kịch liệt phản đối con trai ở bên một con quái vật. Nhưng Bùi Cố đúng là lớn lên cùng Thẩm Tư Bạch, ở vài khía cạnh bướng bỉnh y hệt anh trai mình, một khi đã quyết thì mười con trâu cũng không kéo lại được.
Thấy khuyên ngăn không thành, họ tìm đến Bùi Cảnh. Bùi Cố vốn nghe lời ông nội nhất, nhưng điều họ không ngờ tới là Bùi Cảnh lại đồng ý cho Bùi Cố ở bên quái vật.
Bùi Cảnh đã mặc kệ, cha mẹ Bùi Cố sau nửa năm kháng chiến cuối cùng cũng phải thỏa hiệp. Họ cũng giống như Bùi Cảnh, thái độ đối với nàng dâu này từ ghét bỏ chuyển sang “thơm phức”, về sau mở miệng ra là “con dâu”, thậm chí quên luôn Bùi Cố là ai.
…
Hai năm nay Giản Miên thỉnh thoảng lại đi dạo quanh các phó bản. Sự xao động của quái vật đã bị trấn áp hoàn toàn từ nửa năm trước, cậu không cần phải nhọc lòng quản thúc nữa. Lý do cậu vẫn vào phó bản là vì một ngày nọ, Thẩm Tư Bạch đột nhiên tò mò muốn biết Giản Miên từng đi qua những phó bản nào.
Không ai biết Thế giới vô hạn có bao nhiêu phó bản, ngay cả Giản Miên cũng không rõ. Lúc Thẩm Tư Bạch vượt ải, Giản Miên cũng đang chơi đùa trong đó. Hai người chỉ gặp nhau ở phó bản cuối cùng, Thẩm Tư Bạch hồi tưởng lại thấy hơi tiếc nuối.
Giản Miên không biết miêu tả thế nào cho hắn hiểu. Nói miệng không bằng tận mắt chứng kiến, cậu đưa Thẩm Tư Bạch đến những phó bản cậu từng đi qua mà chưa biến mất. Hai người giả làm người chơi, trong khi người khác vắt óc tìm cách sống sót vượt ải thì hai người họ lại coi chuyến đi này như một buổi hẹn hò, dần dần tìm thấy niềm vui trong đó. Hứng lên là họ lại chọn ngẫu nhiên một phó bản để đi “hẹn hò”, khiến Boss phó bản đó khổ không chịu nổi.
Đám cưới của Bùi Cố vào ngày 10 tháng này. Từ một tuần trước, cậu ta đã liên lạc với Thẩm Tư Bạch và Giản Miên nhưng không ai bắt máy. Tiểu Ngũ bảo Bùi Cố rằng hai người lại đi “hẹn hò” rồi.
Lần này họ đến một phó bản cấp S, quậy phá trong đó suốt một tuần mới phá đảo. Boss phó bản đó nảy sinh tình ý với Giản Miên, liều chết cũng muốn giữ cậu lại, Thẩm Tư Bạch đời nào chịu đồng ý. Giản Miên vì ham ăn bánh ngọt mà trúng kế của tên Boss đó, lại không may đúng lúc đau đớn tinh thần phát tác, năng lực bị phong ấn quá nửa, đành phải đợi Thẩm Tư Bạch đến cứu.
May mà tên Boss kia không phải đối thủ của Thẩm Tư Bạch, nhưng hắn cũng phải tốn gấp đôi thời gian so với bình thường mới phá đảo được, vừa vặn kịp lúc về dự đám cưới Bùi Cố.
Giản Miên và Thẩm Tư Bạch tiêu tốn quá nhiều sức lực trong phó bản. Bùi Cố nghe xong thì không để hai người tham gia mấy trò chơi đám cưới, vì với họ, mấy trò được thiết kế kỹ lưỡng này chắc cũng chỉ như trẻ con chơi đồ hàng. Nhiệm vụ chính của Giản Miên là ăn, nhưng hôm nay Thẩm Tư Bạch cực kỳ “vô tình”, hạn chế số lần cậu được ăn đồ ngọt.
Giản Miên không muốn phá hỏng đám cưới của Bùi Cố nên nhẫn nhịn cho đến khi kết thúc. Về đến nhà, cậu mới bắt đầu làm khó Thẩm Tư Bạch.
“Đừng chạm vào em.” Giản Miên đẩy Thẩm Tư Bạch đang định áp sát ra.
Thẩm Tư Bạch buồn cười: “Vẫn còn giận à?”
“Anh nói xem?” Giản Miên lườm hắn, viền mắt vì mệt mỏi mà ửng hồng, nhìn qua cứ như vừa khóc xong.
Thẩm Tư Bạch không nản lòng, lại dính tới. Lần này Giản Miên không đẩy hắn ra, hắn thuận lợi sờ lên bụng cậu: “Ăn quá nhiều đồ ngọt không tốt cho sức khỏe đâu. Trong phó bản em ăn bao nhiêu bánh rồi còn chưa đủ sao?”
Giản Miên lúc về còn không quên xách theo mấy miếng bánh nữa cơ đấy. Thẩm Tư Bạch rất ghen tị, thỉnh thoảng lại thấy sức hấp dẫn của mình còn không bằng một miếng bánh ngọt.
“Không đủ.” Giản Miên nghiêm túc nói, “Cái hương vị đó em chưa bao giờ được ăn, ngon hơn tất cả các loại bánh em từng ăn. Bỏ lỡ lần này, sau này có thể không được ăn nữa.”
Thẩm Tư Bạch: “Em muốn ăn thì chúng ta có thể quay lại phó bản đó mà.”
Giản Miên: “Anh mà chịu để em đi à?”
Cậu vẫn còn nhớ, cậu chỉ bị con quái vật kia chạm vào tay một cái mà Thẩm Tư Bạch đã chặt đứt sạch tay của nó rồi.
“Em muốn đi anh sẽ không ngăn cản, nhưng anh phải đi cùng em.”
Thẩm Tư Bạch nở một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn không nhỏ mọn đến mức ngăn cản Giản Miên gặp tình địch, hắn chỉ thấy mình ra tay còn chưa đủ nặng. Nếu gặp lại con quái vật đó, hắn nhất định phải chặt nó ra thêm lần nữa.
Cơn giận của Giản Miên tan biến ngay lập tức. Cậu vòng tay qua cổ Thẩm Tư Bạch, tựa đầu lên vai hắn thẫn thờ.
Thẩm Tư Bạch thuận thế ôm cậu vào lòng, dịu dàng hỏi: “Sao thế?”
Giản Miên: “Anh không giận à?”
“Giận cái gì?” Thẩm Tư Bạch hỏi ngược lại, “Giận em vì miếng bánh ngọt mà bị mê hoặc đến mức bỏ rơi anh? Giận vì trong lòng em, bánh ngọt còn quan trọng hơn anh à?”
Giản Miên mím môi không nói. Thẩm Tư Bạch vỗ nhẹ lưng cậu, cười bảo: “Nhưng cho dù là vậy, anh vẫn yêu em, sao anh nỡ giận em cơ chứ?”
“Anh quan trọng hơn.”
Thẩm Tư Bạch ngẩn ra, nụ cười cứng lại trên mặt. Khi nhận ra Giản Miên vừa nói gì, nụ cười ấy lại nở rộ, còn rạng rỡ hơn cả lúc nãy.
“Bé yêu vừa nói gì cơ?”
Giản Miên khẳng định: “Anh nghe thấy rồi mà.”
“Anh nghe thấy rồi.” Thẩm Tư Bạch hào phóng thừa nhận, khẽ đung đưa Giản Miên, “Nhưng anh muốn nghe bé yêu nói lại lần nữa.”
“Em nói là…” Giản Miên ngẩng đầu ghé sát tai Thẩm Tư Bạch, nhỏ giọng nhưng đầy trịnh trọng:
“Em nói là, anh quan trọng hơn tất cả những chiếc bánh ngọt trên đời này cộng lại, và em… cực kỳ yêu anh.”
“Em yêu anh”
[Hoàn toàn bộ]