Vì Chàng Ta Nguyện Đánh Cuộc

Chương 2

Nhìn lão thái thái vì quá tức giận và lo lắng mà đổ bệnh nằm liệt trên giường, ta c.ắ.n răng một cái, quyết định ở lại.

Bùi Thiếu Hằng mười hai tuổi đã kế thừa tước vị, mười lăm tuổi lập chiến công trên sa trường, vừa được hưởng phúc lộc từ tổ tiên, trong tay lại có thực quyền. Thiếu niên cao ngạo, trên quan trường bị kẻ gian gài bẫy, nhất thời sơ sẩy nên mới sa sút đến nông nỗi này.

Bệ hạ chỉ tước đi tước vị và chức quan của hắn, ngay cả Hầu phủ cũng vẫn cho phép hắn ở lại, ta đ.á.n.h cược rằng Bệ hạ chỉ đang muốn gõ đầu răn đe hắn mà thôi.

Nếu đúng là như vậy, với thiên tư của hắn, việc Đông Sơn tái khởi, trở lại đỉnh cao chỉ là vấn đề thời gian.

Đến lúc đó nếu ta có thể có được một vị trí đích tiểu thư, chẳng phải sẽ gả được cho một lang quân hiển hách hay sao!

Hiện tại cuộc sống ở Hầu phủ tuy có khó khăn, nhưng dù sao vẫn còn nơi để che mưa che nắng, còn chưa đến mức khốn cùng như cái thuở ta nghèo tới mức cơm không có mà ăn.

Ta nhanh ch.óng xốc lại tinh thần, nhưng ngay trong lúc ta đang tính toán xem những ngày tháng tiếp theo phải sống thế nào, thì lão thái thái qua đời.

Nhật Nguyệt

Mẫu thân của Bùi Thiếu Hằng đã xuất gia nương nhờ cửa Phật từ sau khi lão Hầu gia tạ thế.

Sau khi lo liệu xong tang lễ cho lão thái thái, trong Hầu phủ rộng lớn nguy nga, nhất thời chỉ còn lại Bùi Thiếu Hằng, ta, và lão quản gia Trần bá.

Bùi Thiếu Hằng suy sụp tinh thần, tự nhốt mình trong phòng uống rượu suốt ba ngày ba đêm.

Cho đến khi hắn đập vỡ vò rượu rỗng, nhưng mãi chẳng thấy Trần bá mang vò mới vào.

Trần bá rụt rè đứng ở cửa, hai tay xoa vào nhau.

"Hầu gia, hết rượu rồi."

Bùi Thiếu Hằng cười nhạo.

"Trong hầm rượu ít nhất cũng phải có tới cả trăm vò lớn, vò nhỏ lại càng không đếm xuể. Hầm rượu kín đáo như vậy, khi tịch thu tài sản bọn họ chỉ mang đi vàng bạc, ngươi lại bảo với ta là hết rồi?"

Trần bá gật đầu.

"Hết thật rồi thiếu gia, Lộc Ly tiểu thư đã đem bán sạch số rượu đó rồi."

Bùi Thiếu Hằng im lặng.

Vừa vặn lúc đó, ta xách hộp đồ ăn bước vào viện của hắn.

Đồ đạc còn sót lại trong phủ đều bị đám nha hoàn, bà t.ử, tiểu sai vơ vét sạch sẽ, đến cái bình hoa cũng chẳng chừa.

Ta lục lọi khắp cái Hầu phủ này, chỉ thấy có số rượu dưới hầm là còn chút giá trị.

Cũng may ngày thường ta có nhân duyên tốt, quen biết được vài vị khuê các tiểu thư, tuy rằng Hầu phủ đã sụp đổ nhưng bọn họ vẫn bằng lòng đến khuyên nhủ và hiến kế cho ta. Ta khéo léo từ chối lòng tốt của bọn họ, và bọn họ cũng sẵn lòng ra tay giúp đỡ ta một phen.

Bán rượu đi, mua gạo, mì, dầu xong vẫn còn thừa lại không ít. Ta đem số tiền đó cất kỹ, nghĩ bụng nếu hắn thực sự không gượng dậy nổi, sau này ta sẽ cầm số bạc này đi xuống phía Nam làm chút kinh doanh nhỏ lẻ.

Hầu phủ tuy trông có vẻ trống rỗng, nhưng con lạc đà gầy dẫu c.h.ế.t thì xương cốt vẫn còn chút giá trị để tận dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lúc Bùi Thiếu Hằng còn đang chìm trong men rượu chán nản, ta đã đem bán sạch số hoa cỏ quý hiếm trồng trong vườn, mua hạt giống về trồng rau, dựng thêm chuồng gà, ngay cả đàn cá chép gấm dưới hồ ở hậu uyển cũng không thoát khỏi số phận. 

Những con xinh đẹp thì đem bán, con nào xấu xí thì xẻ thịt phơi khô làm cá khô.

Mấy món đồ lớn không thể dời đi như bình phong, bàn ghế gỗ t.ử đàn, thứ nào bán được ta cũng bán sạch.

Nếu không phải vì giữ chút thể diện cho Bùi Thiếu Hằng, ta còn muốn đập nhỏ cái Hầu phủ này ra rồi cho người ta thuê lại ấy chứ.

Cầm tiền trong tay, lòng ta mới thấy vững vàng.

Ta bày biện thức ăn lên bàn, Bùi Thiếu Hằng nhìn ta với ánh mắt âm u, khó đoán, dường như có phần không hiểu nổi.

"Sao nàng không chạy trốn?"

Đến Hầu phủ hai năm, đây là lần đầu tiên ta thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Bùi Thiếu Hằng, huynh cứ việc làm những gì huynh cần làm. Những chuyện khác ta không dám bảo đảm, nhưng chỉ cần huynh trở về nhà, chắc chắn sẽ luôn có một bữa cơm nóng sốt đợi huynh."

Hai mắt Bùi Thiếu Hằng đỏ hoe, hắn mím c.h.ặ.t môi, nhìn ta chằm chằm không chớp mắt.

Trần bá đứng một bên sụt sịt lau nước mắt.

Ta thì luôn cảm thấy, thực ra là do cơm canh hôm đó quá thơm, bản thân hắn lại ba ngày chưa hạt cơm dính bụng, thật sự chẳng còn sức lực đâu mà nổi cáu, nên mới giữ im lặng như vậy.

Hôm đó Bùi Thiếu Hằng ăn tì tì sáu cái bánh rán hành, húp sạch một chậu canh trứng nấu cải bó xôi, no căng bụng đến mức đêm đó phải đi tới đi lui trong viện suốt nửa đêm mới tiêu hóa được.

Vị tiểu thiếu gia ngậm thìa vàng từ nhỏ, kể từ ngày hôm ấy bắt đầu học theo Trần bá cách giặt giũ, cuốc đất. Kiếm được tiền ở bên ngoài, việc đầu tiên hắn làm luôn là đem về đưa hết cho ta.

Thời gian đầu, thỉnh thoảng vẫn có vài kẻ trước đây có hiềm khích với hắn tìm đến tận cửa gây chuyện vào ban ngày, ta và Trần bá liền vác chổi dính đầy phân hung hăng quét sạch bọn họ ra ngoài.

Hắn hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện này, mỗi ngày đều đi sớm về khuya, vừa phải mưu sinh vừa phải tìm kiếm kẻ chủ mưu đứng sau hãm hại mình.

Hắn thường xuyên mang thương tích đầy mình trở về.

Ta chưa bao giờ gạn hỏi, bởi ta có hỏi cũng chẳng giúp ích được gì, chỉ biết lẳng lặng bôi t.h.u.ố.c cho hắn, rồi làm thêm vài món ngon bồi bổ.

Mối quan hệ giữa ta và Bùi Thiếu Hằng cũng nhờ vậy mà thân thiết hơn rất nhiều.

Hắn thi thoảng sẽ mua cho ta vài phong bánh đường, hoa cài tóc bằng ngọc, đêm nào cũng đúng giờ đứng đợi ở cửa tiệm nhuộm để đón ta cùng về nhà.

Gan của ta cũng to lên đôi chút, ngày thường hay sai năm chỉ mười bảo hắn làm cái này cái nọ, hắn cũng chẳng nổi cáu bao giờ, lần nào cũng bất lực làm theo.

Cho đến khi hắn lật lại được vụ án năm xưa, lại ra biên cương đ.á.n.h thắng một trận giòn giã.

Ba năm trầm nén tích lũy, chỉ mất có ba tháng ngắn ngủi, hắn đã thăng thẳng lên chức Nhất phẩm Quân hầu. Hiện tại hắn đang nhậm chức ở Hình bộ để thanh toán tận gốc những kẻ năm xưa hại hắn, nghe nói qua năm mới sẽ được điều chuyển sang giữ chức vụ trọng yếu ở Binh bộ.

Chấn thế của hắn bây giờ còn mạnh mẽ hơn cả ba năm trước, và hắn cũng bận rộn hơn rất nhiều.