Cùng lúc đó, trong phủ ngày một nhiều lời ra tiếng vào, đám đầy tớ mới mua về lén lút bàn tán sau lưng ta rất nhiều.
Mà tâm cảnh của ta lúc này cũng đã đại khác xưa so với ba năm trước.
Nhật Nguyệt
Ba năm trước ta còn một lòng muốn gả cho một vị lang quân như ý, nhưng sau khi nhìn thấu nhiều chuyện, giờ đây ta lại chẳng còn chút hứng thú nào với việc thành thân nữa.
Ta vẫn ngày ngày đến tiệm nhuộm làm việc, thuận tiện cùng Thu Vũ bàn tính chuyện mở một gian tiệm may phục dịch. Chỉ là khi chiều tà, người đứng đợi ta ở cửa tiệm không còn là Bùi Thiếu Hằng nữa, mà đổi thành gã sai vặt do hắn phái tới cùng một cỗ xe ngựa.
Hiện tại dù mỗi ngày đều được ăn ngon mặc đẹp, nhưng sự tồn tại của ta trong Hầu phủ lại ngày càng trở nên gượng gạo và vi diệu.
Cũng may hắn vẫn còn bớt chút thì giờ để nhớ đến ta.
Ta lẩm nhẩm tính toán gian tiệm ở phố Mộc Trai nên bài trí tu sửa ra sao. Tiền bán rượu thuở trước còn thừa lại một trăm lượng, cộng thêm một trăm lượng hắn vừa hứa cho, dùng để mở tiệm may, lo liệu việc sửa sang, nhập hàng rồi thuê thêm một người giúp việc, tính ra trong tay vẫn còn dư dả.
Ngày tháng trước mắt thật khiến người ta có thêm hy vọng.
Thế nhưng thoắt cái đã mười ngày trôi qua.
Cả khế ước gian tiệm lẫn ngân lượng của ta đều bặt vô âm tín.
Sự tình kéo dài làm ta sốt ruột đến độ đêm nào cũng đi tới đi lui trong viện, lòng dạ như lửa đốt.
Ta đến hỏi Trần bá, nhưng Trần bá tuổi tác đã cao, nay được an bài ở hậu uyển tỉa hoa thưởng trà hưởng phúc tuổi già, nên đối với hành tung của Bùi Thiếu Hằng ông cũng không hề hay biết.
Chẳng còn cách nào, ta đành phải tìm tới thư phòng của hắn để hỏi cho ra lẽ.
Gã sai vặt gác cửa thư phòng chưa từng nhìn thấy ta, vừa lên tiếng đã lầm tưởng ta là nha hoàn mới mua về, ánh mắt hắn sắc lẹm, mà lời nói ra cũng vô cùng bén nhọn.
"Ta khuyên ngươi nên yên phận thủ thường, đừng có cậy vào chút nhan sắc của mình mà mưu đồ quyến rũ Hầu gia. Nếu để vị phu nhân tương lai biết được, e là sẽ đ.á.n.h đuổi ngươi ra khỏi phủ đấy."
Hắn mồm năm miệng mười, nói một tràng liên tu bất tận khiến ta nghẹn họng, hoàn toàn không xen vào được lời nào.
Cũng may có một bà t.ử đi ngang qua nhận ra ta, mới giúp ta giải vây khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan ấy.
Gã sai vặt kia có chút ngượng ngùng xen lẫn hoảng sợ, vội cúi đầu chắp tay tạ lỗi.
"Hầu gia đang ở Hình bộ, đã mấy ngày rồi chưa từng hồi phủ."
Cứ ôm cây đợi thỏ thế này thì không ổn, ma mới biết khi nào hắn mới chịu về nhà. Ta định bụng sẽ dựa vào chút ân tình cùng hắn đồng cam cộng khổ năm xưa để đến trước mặt hắn kể khổ một phen.
Ta đặc biệt tự tay làm mấy cái bánh rán hành cùng một bát canh trứng nấu cải bó xôi, tỉ mỉ xếp vào hộp đồ ăn rồi tìm tới Hình bộ đợi hắn tan giá.
Từ phía xa, cỗ xe ngựa quen thuộc của Hầu phủ đang chậm rãi lăn bánh tiến về phía cổng lớn Hình bộ. Ta đ.ấ.m đ.ấ.m đôi chân đã tê rần vì ngồi xổm hồi lâu, gượng dậy nhấc hộp đồ ăn định bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng ngay khắc sau, ta liền nhìn thấy phía sau Bùi Thiếu Hằng, từ trong xe ngựa bước xuống thêm một vị cô nương đài các, đoan trang.
Cũng may ngày trước ta từng có hai năm qua lại trong giới khuê các ở chốn Thượng Kinh này, nên lập tức nhận ra nữ t.ử kia chính là đích nữ của Tấn Vương – Gia Mẫn quận chúa.
Trong tay quận chúa cũng xách một hộp bánh mứt vô cùng tinh xảo, trên mặt hộp còn khảm vỏ trai lấp lánh.
Nàng đứng trước cỗ xe ngựa khẽ mỉm cười trò chuyện cùng Bùi Thiếu Hằng, phong thái tao nhã, trông hai người họ thật vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Ta liền nghiêng mình, nép vội ra sau bức tượng sư t.ử đá.
Ba năm trước, hắn vốn dĩ vì liên miên chinh chiến sa trường nên đã có chút lỡ dở tuổi lập gia thất, năm nay hắn cũng đã hai mươi sáu tuổi rồi, đích xác là lúc nên tính đến chuyện đại sự cả đời.
Nghĩ đến lời gã sai vặt ở cửa thư phòng lúc nãy, ý tứ trong câu nói của hắn rõ ràng là Hầu phủ sắp đón nữ chủ nhân mới về nhà.
Ta đến thật không đúng lúc. Hắn đi được tới ngày hôm nay quả thực chẳng dễ dàng gì, ta không nên xuất hiện vào lúc này để làm hỏng chuyện tốt của hắn. Chỉ là trong lòng bỗng chốc dâng lên một nỗi nghẹn ngào khó tả, xem ra gian tiệm và số bạc của ta e là khó lòng lấy được rồi.
Ta lầm lũi quay gót trở về Hầu phủ, hộp đồ ăn trên tay mỗi lúc một trĩu nặng, quai xách cứa vào lòng bàn tay đau rát.
…
Trở về đến Hầu phủ, ta liền tìm Trần bá để cùng nhau giải quyết sạch chỗ bánh rán hành và bát canh kia. Tuy rằng cuộc sống bây giờ đã sung túc hơn, nhưng ta vẫn không chịu nổi thói hoang phí thức ăn.
Mấy cái bánh rán hành hôm nay được cho thêm thịt băm, trong canh cũng có váng mỡ béo ngậy, so với những ngày gian khổ trước kia thì ngon hơn biết bao nhiêu.
Năm xưa, chỉ cần hắn ở bên ngoài gặp phải chuyện không như ý là lại chạy đến tìm ta nói muốn ăn món này, lần nào cũng ăn đến ngấu nghiến, rồi cứ thế đi bách bộ trước cửa phòng ta để tiêu thực.
Nhưng ngẫm lại, đồ ăn dẫu có ngon đến mấy thì cũng có ngày ăn chán, nhất là khi bây giờ hắn đã có thể nếm đủ mọi sơn hào hải vị trên đời.
Ta nhớ đến lời A mẫu từng dạy, con người ta một khi đã nắm trong tay tiền tài và quyền lực thì tâm tính sẽ đổi thay, đặc biệt là nam nhân, đại đa số bọn họ chỉ có thể cùng chịu khổ, chứ chẳng thể cùng hưởng vinh hoa.
Thứ bánh trên tay ta vốn là vật trân quý trong những ngày tháng gieo neo, nhưng đặt vào lúc này lại trở thành thứ nghèo hèn, không hợp thời thế.
Ta thở dài một tiếng, đem chỗ bánh và canh còn thừa đổ vào bát cho con ch.ó mực lớn canh cổng.
Mực lớn tiến lại ngửi ngửi vài cái, rồi quay đầu bỏ đi, không thèm đụng đũa.
Ta tức đến nổ đom đóm mắt, hậm hực bỏ về viện của mình!
Cái tính khí này y đúc như chủ t.ử của nó vậy!
Rõ ràng là hôm ấy hắn đến viện của ta, buông lời hứa hẹn sẽ thực hiện một nguyện vọng của ta chẳng qua cũng chỉ là do hứng chí nhất thời mà thôi.
Ngày trước hắn khốn khó bao nhiêu, ta chính là người đã chứng kiến những ngày tháng sa cơ lỡ vận nhất của hắn; giờ đây hắn vẻ vang bấy nhiêu, sự tương phản lớn như vậy, vào cái lúc hắn đang đắc ý tràn trề, tất nhiên phải tìm một người đến để chứng kiến và phô trương một phen.
Ta hậm hực đ.ấ.m mạnh xuống giường!
Mà tâm cảnh của ta lúc này cũng đã đại khác xưa so với ba năm trước.
Nhật Nguyệt
Ba năm trước ta còn một lòng muốn gả cho một vị lang quân như ý, nhưng sau khi nhìn thấu nhiều chuyện, giờ đây ta lại chẳng còn chút hứng thú nào với việc thành thân nữa.
Ta vẫn ngày ngày đến tiệm nhuộm làm việc, thuận tiện cùng Thu Vũ bàn tính chuyện mở một gian tiệm may phục dịch. Chỉ là khi chiều tà, người đứng đợi ta ở cửa tiệm không còn là Bùi Thiếu Hằng nữa, mà đổi thành gã sai vặt do hắn phái tới cùng một cỗ xe ngựa.
Hiện tại dù mỗi ngày đều được ăn ngon mặc đẹp, nhưng sự tồn tại của ta trong Hầu phủ lại ngày càng trở nên gượng gạo và vi diệu.
Cũng may hắn vẫn còn bớt chút thì giờ để nhớ đến ta.
Ta lẩm nhẩm tính toán gian tiệm ở phố Mộc Trai nên bài trí tu sửa ra sao. Tiền bán rượu thuở trước còn thừa lại một trăm lượng, cộng thêm một trăm lượng hắn vừa hứa cho, dùng để mở tiệm may, lo liệu việc sửa sang, nhập hàng rồi thuê thêm một người giúp việc, tính ra trong tay vẫn còn dư dả.
Ngày tháng trước mắt thật khiến người ta có thêm hy vọng.
Thế nhưng thoắt cái đã mười ngày trôi qua.
Cả khế ước gian tiệm lẫn ngân lượng của ta đều bặt vô âm tín.
Sự tình kéo dài làm ta sốt ruột đến độ đêm nào cũng đi tới đi lui trong viện, lòng dạ như lửa đốt.
Ta đến hỏi Trần bá, nhưng Trần bá tuổi tác đã cao, nay được an bài ở hậu uyển tỉa hoa thưởng trà hưởng phúc tuổi già, nên đối với hành tung của Bùi Thiếu Hằng ông cũng không hề hay biết.
Chẳng còn cách nào, ta đành phải tìm tới thư phòng của hắn để hỏi cho ra lẽ.
Gã sai vặt gác cửa thư phòng chưa từng nhìn thấy ta, vừa lên tiếng đã lầm tưởng ta là nha hoàn mới mua về, ánh mắt hắn sắc lẹm, mà lời nói ra cũng vô cùng bén nhọn.
"Ta khuyên ngươi nên yên phận thủ thường, đừng có cậy vào chút nhan sắc của mình mà mưu đồ quyến rũ Hầu gia. Nếu để vị phu nhân tương lai biết được, e là sẽ đ.á.n.h đuổi ngươi ra khỏi phủ đấy."
Hắn mồm năm miệng mười, nói một tràng liên tu bất tận khiến ta nghẹn họng, hoàn toàn không xen vào được lời nào.
Cũng may có một bà t.ử đi ngang qua nhận ra ta, mới giúp ta giải vây khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan ấy.
Gã sai vặt kia có chút ngượng ngùng xen lẫn hoảng sợ, vội cúi đầu chắp tay tạ lỗi.
"Hầu gia đang ở Hình bộ, đã mấy ngày rồi chưa từng hồi phủ."
Cứ ôm cây đợi thỏ thế này thì không ổn, ma mới biết khi nào hắn mới chịu về nhà. Ta định bụng sẽ dựa vào chút ân tình cùng hắn đồng cam cộng khổ năm xưa để đến trước mặt hắn kể khổ một phen.
Ta đặc biệt tự tay làm mấy cái bánh rán hành cùng một bát canh trứng nấu cải bó xôi, tỉ mỉ xếp vào hộp đồ ăn rồi tìm tới Hình bộ đợi hắn tan giá.
Từ phía xa, cỗ xe ngựa quen thuộc của Hầu phủ đang chậm rãi lăn bánh tiến về phía cổng lớn Hình bộ. Ta đ.ấ.m đ.ấ.m đôi chân đã tê rần vì ngồi xổm hồi lâu, gượng dậy nhấc hộp đồ ăn định bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng ngay khắc sau, ta liền nhìn thấy phía sau Bùi Thiếu Hằng, từ trong xe ngựa bước xuống thêm một vị cô nương đài các, đoan trang.
Cũng may ngày trước ta từng có hai năm qua lại trong giới khuê các ở chốn Thượng Kinh này, nên lập tức nhận ra nữ t.ử kia chính là đích nữ của Tấn Vương – Gia Mẫn quận chúa.
Trong tay quận chúa cũng xách một hộp bánh mứt vô cùng tinh xảo, trên mặt hộp còn khảm vỏ trai lấp lánh.
Nàng đứng trước cỗ xe ngựa khẽ mỉm cười trò chuyện cùng Bùi Thiếu Hằng, phong thái tao nhã, trông hai người họ thật vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Ta liền nghiêng mình, nép vội ra sau bức tượng sư t.ử đá.
Ba năm trước, hắn vốn dĩ vì liên miên chinh chiến sa trường nên đã có chút lỡ dở tuổi lập gia thất, năm nay hắn cũng đã hai mươi sáu tuổi rồi, đích xác là lúc nên tính đến chuyện đại sự cả đời.
Nghĩ đến lời gã sai vặt ở cửa thư phòng lúc nãy, ý tứ trong câu nói của hắn rõ ràng là Hầu phủ sắp đón nữ chủ nhân mới về nhà.
Ta đến thật không đúng lúc. Hắn đi được tới ngày hôm nay quả thực chẳng dễ dàng gì, ta không nên xuất hiện vào lúc này để làm hỏng chuyện tốt của hắn. Chỉ là trong lòng bỗng chốc dâng lên một nỗi nghẹn ngào khó tả, xem ra gian tiệm và số bạc của ta e là khó lòng lấy được rồi.
Ta lầm lũi quay gót trở về Hầu phủ, hộp đồ ăn trên tay mỗi lúc một trĩu nặng, quai xách cứa vào lòng bàn tay đau rát.
…
Trở về đến Hầu phủ, ta liền tìm Trần bá để cùng nhau giải quyết sạch chỗ bánh rán hành và bát canh kia. Tuy rằng cuộc sống bây giờ đã sung túc hơn, nhưng ta vẫn không chịu nổi thói hoang phí thức ăn.
Mấy cái bánh rán hành hôm nay được cho thêm thịt băm, trong canh cũng có váng mỡ béo ngậy, so với những ngày gian khổ trước kia thì ngon hơn biết bao nhiêu.
Năm xưa, chỉ cần hắn ở bên ngoài gặp phải chuyện không như ý là lại chạy đến tìm ta nói muốn ăn món này, lần nào cũng ăn đến ngấu nghiến, rồi cứ thế đi bách bộ trước cửa phòng ta để tiêu thực.
Nhưng ngẫm lại, đồ ăn dẫu có ngon đến mấy thì cũng có ngày ăn chán, nhất là khi bây giờ hắn đã có thể nếm đủ mọi sơn hào hải vị trên đời.
Ta nhớ đến lời A mẫu từng dạy, con người ta một khi đã nắm trong tay tiền tài và quyền lực thì tâm tính sẽ đổi thay, đặc biệt là nam nhân, đại đa số bọn họ chỉ có thể cùng chịu khổ, chứ chẳng thể cùng hưởng vinh hoa.
Thứ bánh trên tay ta vốn là vật trân quý trong những ngày tháng gieo neo, nhưng đặt vào lúc này lại trở thành thứ nghèo hèn, không hợp thời thế.
Ta thở dài một tiếng, đem chỗ bánh và canh còn thừa đổ vào bát cho con ch.ó mực lớn canh cổng.
Mực lớn tiến lại ngửi ngửi vài cái, rồi quay đầu bỏ đi, không thèm đụng đũa.
Ta tức đến nổ đom đóm mắt, hậm hực bỏ về viện của mình!
Cái tính khí này y đúc như chủ t.ử của nó vậy!
Rõ ràng là hôm ấy hắn đến viện của ta, buông lời hứa hẹn sẽ thực hiện một nguyện vọng của ta chẳng qua cũng chỉ là do hứng chí nhất thời mà thôi.
Ngày trước hắn khốn khó bao nhiêu, ta chính là người đã chứng kiến những ngày tháng sa cơ lỡ vận nhất của hắn; giờ đây hắn vẻ vang bấy nhiêu, sự tương phản lớn như vậy, vào cái lúc hắn đang đắc ý tràn trề, tất nhiên phải tìm một người đến để chứng kiến và phô trương một phen.
Ta hậm hực đ.ấ.m mạnh xuống giường!