Vì Chàng Ta Nguyện Đánh Cuộc

Chương 1: 1

Sau
Bùi Thiếu Hằng nghiến răng nghiến lợi.

"Nàng chỉ có bấy nhiêu chí khí thôi sao?"

Ta có chút ngơ ngác không hiểu ý hắn, hắn đây là đang ám chỉ ta có thể đòi hỏi nhiều hơn à?

Nghĩ đến địa vị bây giờ của hắn ta lại có chút e sợ, bèn cẩn thận sắp xếp từ ngữ trong đầu một hồi rồi mới dám mở lời lại.

"Ờm... nếu có thể cho ta thêm một trăm lượng nữa..."

Sắc mặt Bùi Thiếu Hằng dường như càng thêm tối sầm, ta liền vội vàng đổi miệng.

"Không, năm mươi lượng bạc là tốt lắm rồi."

Bùi Thiếu Hằng nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, rồi bỗng nhiên nhếch môi cười.

Thấy hắn cười, ta mới xem như trút được gánh nặng trong lòng.

Theo lý mà nói, nếu là ba năm trước ta xuất giá từ Hầu phủ, của hồi môn cộng lại cũng chỉ tầm chừng này thôi.

Có điều hiện tại ta đã quá tuổi bàn chuyện cưới xin, đối tượng làm mối năm xưa cũng sớm lập gia đình từ lâu, trong Hầu phủ lúc này chẳng còn trưởng bối nào để lo liệu hôn sự cho ta nữa.

"Nàng đây là đang chuẩn bị tiền của hồi môn sao?"

Quả nhiên Bùi Thiếu Hằng cũng nghĩ đến tuổi tác của ta.

Để một vị cô nương lỡ thì ở lại trong Hầu phủ quả thực không phải phép, thế nên trước khi hắn kịp hạ lệnh đuổi ta đi, ta đã tự tìm sẵn lối thoát cho mình.

"Không phải, không phải đâu, ta vốn không có ý định thành thân. Đương nhiên cứ ở mãi trong Hầu phủ thế này cũng không tiện, gian tiệm ta đòi lúc nãy phía sau có một cái sân nhỏ, vừa vặn có thể dọn ra đó ở."

Bùi Thiếu Hằng bất thình lình hít sâu hai hơi, đứng phắt dậy gật đầu lia lịa.

"Tốt, Lộc Ly nàng giỏi lắm. Ta cho nàng một trăm lượng, xem như là lời cảm tạ cho công sức chăm sóc của nàng suốt ba năm qua."

A ha! Một trăm lượng!

Ta vội vàng tạ ơn.

Bùi Thiếu Hằng có vẻ xót đứt ruột một trăm lượng bạc kia, lúc rời đi, hắn đóng cửa mạnh đến mức suýt chút nữa đã dỡ luôn cái cổng viện của ta xuống.

Ta sợ hãi nuốt nước bọt một cái, tự nhủ sau này nếu không có việc gì thì tốt nhất đừng lảng vảng trước mặt hắn nữa.

Ngày hôm sau, ta vẫn đến làm việc tại một tiệm nhuộm trên phố Mộc Trai như thường lệ.

Ta hào hứng đem chuyện tối qua kể cho Thu Vũ nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thu Vũ chính là người đã bằng lòng dạy ta cách may vá rồi dẫn dắt ta kiếm tiền vào những ngày tháng ta sa cơ lỡ vận nhất.

"Lộc Ly, ngươi có ngốc không hả? Ở cái tuổi này của ngươi, dù cho có nhan sắc thì muốn gả đi cũng hơi khó, làm Nhất phẩm Hầu phu nhân vẻ vang biết bao nhiêu, việc gì phải suốt ngày ngâm đôi tay này trong thùng nước nhuộm nữa chứ?"

Nhật Nguyệt

Ta vội che miệng nàng lại, ghé sát vào tai nàng nói nhỏ.

"Ta nghe các bà t.ử trong phủ kháo nhau rằng, có mấy vị đại nhân đều muốn kết thân với Bùi Thiếu Hằng, nào là Thượng thư phủ, Thừa tướng phủ, thậm chí ngay cả bên trong hoàng thất cũng đang chọn lựa công chúa thích hợp đấy."

Thu Vũ kinh ngạc, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi thở dài vỗ vai ta.

"Thế thì quả thực không phải là chuyện ngươi có thể xen vào rồi. Thủ đoạn của Bùi Thiếu Hằng tàn nhẫn như vậy, cả tháng nay những kẻ bị tịch thu gia sản, chịu tội lưu đày đều là những người đối đầu với hắn. Ngươi đòi chút tiền bạc rồi sớm ngày thoát thân cũng là đúng đắn, chứ nếu đòi giá cao quá, e là tương lai ngươi cũng khó mà bảo toàn mạng sống."

Ta gật đầu lia lịa.

"Chính xác là vậy. Ta cũng chỉ là một vị biểu tiểu thư có họ hàng xa b.ắ.n đại bác mới tới, ban đầu vốn định xin một cái danh phận đích tiểu thư để làm chỗ dựa, ai ngờ tối qua thấy hắn có vẻ nổi giận, ta liền chẳng dám ho he nửa lời."

Ba năm trước khi Hầu phủ chưa bị tịch thu tài sản, tính khí của hắn đã chẳng tốt lành gì, đặc biệt là đối với ta.

Ngày đầu tiên ta mới chân ướt chân ráo đến Hầu phủ, Bùi Thiếu Hằng còn chẳng thèm nhìn thẳng ta lấy một cái, chỉ chắp tay chào qua loa xem như đã gặp.

Mỗi bận thỉnh an ở phòng của lão thái thái, hễ cứ nhìn thấy ta là hắn lại nhíu mày.

Đi ra ngoài có vô tình chạm mặt, ta còn bị hắn khiển trách là ăn mặc quá mức lòe loẹt, thu hút ánh nhìn.

Ta hiểu cho hắn, chắc là hắn sợ ta đến đây để ăn bám.

Thế nên ta cứ né tránh hắn mà đi là được, dù sao cũng chẳng bao lâu nữa là ta sẽ gả đi nơi khác rồi.

Đã muốn mượn thế lực của Hầu phủ để mong cầu một mối nhân duyên tốt, chịu chút uất ức cũng chẳng sao, may mà lão thái thái vẫn còn thương xót ta.

Ở trong phủ, cứ thấy hắn từ xa là ta liền đi đường vòng, ăn mặc cũng ngày một mộc mạc thanh đạm hơn. Đến lúc bàn chuyện cưới xin, ta cũng cẩn trọng hết mực, chỉ dám chọn con thứ của các quan viên nhỏ hoặc nhà thương gia. 

Thế nhưng cứ mỗi lần mắt thấy sắp bàn xong xuôi, Bùi Thiếu Hằng – người được lão thái thái nhờ vả đến để xem xét đối tượng – lại nhảy ra phá đám làm cho đổ vỡ.

Ta ngậm đắng nuốt cay không dám hé răng, có điều những kẻ bị hắn phá ngang đó, về sau ít nhiều gì đều lộ ra có vấn đề, không phải trong nhà nuôi dưỡng sủng thiếp thì cũng là kẻ thích bẻ hoa ngắt cỏ, có sở thích nam sắc.

Cứ như vậy, chuyện đại sự của ta bị trì hoãn mãi cho đến tận ngày Hầu phủ bị tịch thu gia sản.

….

Ngày thường ta đối xử với mọi người rất ôn hòa, chu đáo nên quan hệ với ai cũng tốt.

Lúc Hầu phủ bị niêm phong, kẻ hầu người hạ trong phủ đều khuyên ta mau ch.óng trốn đi.

Nhưng ta biết chạy đường nào bây giờ?
Sau
Chương không tồn tại | Mê Truyện