Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 72: Kiểm tra

Chương 72: Để em giúp anh

Edit: Thanh


Người đàn ông nói là sẽ cân nhắc, vậy mà ngày hôm sau vẫn lặng lẽ đến.

Hôm đó vừa hay cũng nhắc đến anh.

Bảo tàng cách khách sạn một đoạn, tối 9 giờ, cả nhóm rời khỏi bảo tàng, nhắc tới công nghệ AI mô phỏng phục hồi mà Viện Bảo tàng Bắc Thành mới đưa vào gần đây, công nghệ này do Eterno phát triển, hiện đang được thử nghiệm trong nhóm dự án phục chế nơi Khương Mạt làm việc, nó có thể thông qua phân tích thông minh để mô phỏng khôi phục hình ảnh, những phần hư hại, thiếu sót trong cổ tịch, những nét bút không thể hoàn thành trước đây, nay nhờ công nghệ có thể được phục hồi dưới dạng số hóa. Đồng thời, thông qua việc phân tích các dấu vết như vết nứt ở mối nối, còn có thể đánh giá độ khớp khi ghép nối, mô phỏng phương án ghép, từ đó phục chế những hiện vật bị hư hại nghiêm trọng như khối đồng dạng, tượng binh mã, v.v.

Tô Thời Miên khá hiểu về lĩnh vực này nên chủ yếu là anh ta nói, giọng điệu không giấu được sự khâm phục, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía Khương Mạt.

Khương Mạt hoàn toàn không để ý, công nghệ phục chế này mới được đưa vào vài ngày gần đây, cô hoàn toàn không biết, vừa nghe vừa nhắn tin hỏi Cận Hành Giản.

[Sao anh không nói với em chuyện Eterno hợp tác với bảo tàng vậy?]

[Không phải năm ngoái mới lập dự án sao? Eterno nhanh thật đấy.]

[Đói bụng quá, đau lưng quá, nhớ cái ghế massage ở nhà ghê.]

[Anh đang làm gì thế, Cận Hành Giản?]

[Anh đâu rồi anh đâu rồi anh đâu rồi?]

[…]

Mãi đến khi về tới dưới lầu khách sạn, Cận Hành Giản mới trả lời.

[Đang tắm.]

[Về đi, anh xoa bóp cho em.]

Không xa khách sạn có một con phố ăn vặt, mấy ngày nay họ thường ghé qua ăn chút gì đó sau khi trở về, hai ngày nay Khương Mạt không khỏe, một nữ đồng nghiệp đi cùng chu đáo bảo cô về khách sạn nghỉ trước, đồ ăn sẽ mang về giúp cô.

Khương Mạt cảm ơn đồng nghiệp, hừ một tiếng, chậm rãi gõ trên điện thoại: Anh ở xa như vậy, sao xoa bóp cho em được…

Trước khi gửi, ánh mắt cô lại dừng trên tin nhắn của Cận Hành Giản, trong đầu chợt “ting” một cái, một ý nghĩ lóe lên, cô xóa dòng chữ trong khung chat, hỏi: [Anh tới rồi hả?]

Rất nhanh bên kia trả lời một chữ [Ừm.]

Chữ “ừm” vốn dĩ bình thản, lạnh nhạt không cảm xúc ấy, lúc này dường như bay lên trước mắt.

Khóe môi cô lập tức cong lên, Khương Mạt tắt màn hình, bước nhanh về phía thang máy.

Lên đến tầng, nhìn thấy trước cửa trống trơn, cô vỗ trán, sao cô lại nghĩ Cận Hành Giản sẽ ngoan ngoãn đứng chờ trước cửa chứ, nhưng anh vừa nói là đang tắm, đợi cô về.

Khương Mạt quẹt thẻ mở cửa, bật điện, vô thức liếc nhìn quanh phòng, phía sau vang lên một tiếng cười, sau gáy bị ai đó nhẹ nhàng vỗ một cái, Cận Hành Giản đã đứng bên cạnh cô: “Tìm gì đấy?”

Khương Mạt cũng thấy dáng vẻ vừa rồi của mình hơi ngốc, nhưng nụ cười nơi khóe môi căn bản không nén được, cô cũng chẳng quan tâm Cận Hành Giản xuất hiện từ đâu, trực tiếp nhảy lên người anh, hai tay ôm cổ anh, hai chân quấn quanh eo anh, “chụt” một cái lên mặt anh, rồi vùi đầu vào hõm cổ anh hít mạnh như đang ôm một con chó lớn, còn cọ mũi thân mật, sau đó thở dài thỏa mãn.

“Nhớ anh quá, Cận Hành Giản.”

Ngay sau đó mông cô bị đánh một cái.

“Thành thật một chút.” Cận Hành Giản lên tiếng.

Nghe lời thì không phải Khương Mạt nữa rồi, cô lập tức ôm anh uốn éo vài cái, làm anh thở gấp một hơi, lại vỗ thêm một cái lên mông cô: “Cố tình gây chuyện phải không?”

Lúc này Khương Mạt mới thôi quậy, định nhảy xuống khỏi người anh, nhưng Cận Hành Giản không cho, cô gái nhỏ vừa nhẹ vừa mềm, ôm trong lòng gần như không có trọng lượng, trên người còn mang hương thơm nhàn nhạt mà anh thích nhất, Cận Hành Giản cứ thế ôm cô sang phòng bên cạnh, lúc quay lại thì một tay vẫn ôm cô, tay kia xách thêm vali.

Anh vừa tắm xong, trên người vẫn còn ẩm, tóc cũng chưa sấy, ướt sũng, nhưng trong phòng bật điều hòa nên người anh mát lạnh, Khương Mạt vừa từ ngoài vào còn đang nóng, áp vào người anh lại thấy dễ chịu, cũng muốn dính lấy anh, liền áp mặt vào vai anh hỏi, “Cận Hành Giản, anh có nhớ em không?”

Người đàn ông cúi mắt nhìn cô một cái, “Không nhớ em thì anh đến làm gì?”

“Anh không thể nói thẳng ra được à?” Cô lại hỏi lần nữa, “Cận Hành Giản, anh có nhớ em không?”

“Nhớ em.” Cận Hành Giản dùng chân đá cửa lại phía sau, không để ý đến vali nữa, trực tiếp ném cô lên giường, “Vô cùng nhớ em.”

Trước khi anh đè xuống, Khương Mạt nhanh nhẹn lăn một cái đứng dậy, giơ tay ra hiệu “cấm”, đôi mắt sáng long lanh, “Đợi chút đã, em phải tắm trước.”

Tháng 7 ở tỉnh C nhiệt độ cao, độ ẩm cũng cao, không khí oi bức như có thể vắt ra nước, chỉ cần đi ngoài một phút là mồ hôi đã ướt đẫm người, giờ đồ lót của cô cũng ướt rồi.

Lần này Cận Hành Giản không ngăn cô, còn làm động tác “mời”.

Khương Mạt cầm quần áo vào phòng tắm, khi cô tắm xong kiểu “tắm chiến đấu” đi ra, Cận Hành Giản đang đứng bên cửa sổ gọi điện.

Phòng nhỏ, phòng tắm cách cửa sổ không xa, Khương Mạt nghe rõ mồn một giọng của Thẩm Hoài Kinh bên kia điện thoại.

“Bên Kỳ Tĩnh Vân đã có ba vợ cậu ra tay rồi cậu còn lo cái gì nữa? Chậm nhất là tháng sau sẽ ra nước ngoài, sau này không còn cơ hội xuất hiện trước mặt vợ cậu nữa, cậu nên lo ——”

Có lẽ nhận ra tiếng máy sấy đã dừng, Cận Hành Giản quay đầu lại, ngăn lời bên kia: “Cậu để ý giúp tôi.”

Nói xong liền cúp máy.

Khương Mạt tiêu hóa tin tức vừa nghe, chậm rãi lau tóc, “Ba em đi tìm Kỳ Tĩnh Vân rồi à?”

Cận Hành Giản “ừm” một tiếng: “Ông ấy không thể để em và mẹ chịu uất ức như vậy.”

Anh lặng lẽ quan sát biểu cảm của cô, an ủi: “Đừng lo, ba em có chừng mực.”

Khương Mạt gật đầu.

Sau khi Khương Thương Thần về nước luôn sống kín tiếng, ít khi xuất hiện, trong mắt Kỳ Tĩnh Vân, ông là người đã chết từ nhiều năm trước, Khương Mạt thật ra khá mong chờ phản ứng của Kỳ Tĩnh Vân khi gặp lại ông, nhưng Khương Thương Thần giấu làm việc này là vì không muốn cô biết, vậy thì cô cũng sẽ giả vờ không biết.

Nghĩ thông suốt, Khương Mạt gạt chuyện này sang một bên.

Cửa phòng đột nhiên bị gõ hai tiếng, chắc là đồng nghiệp mang đồ ăn về cho cô, Khương Mạt vuốt lại tóc, liếc nhìn Cận Hành Giản, anh mặc đồ ngủ thường mặc ở nhà, cúc mở hai cái, lộ ra một góc hình xăm trên ngực, kết hợp với gương mặt lạnh lùng, lại có một vẻ đẹp mê hoặc kỳ lạ.

Không muốn đồng nghiệp biết trong phòng có đàn ông, Khương Mạt bảo anh tránh sang một bên rồi đi mở cửa.

Nhưng khi nhìn thấy người đứng ngoài, cô khựng lại.

Tô Thời Miên đưa cho cô một phần ăn khuya và một ly nước ép trái cây tươi, “Chị Lệ nhận được điện thoại của chồng nên nhờ tôi mang lên cho cô.”

Khương Mạt vừa định đưa tay nhận thì phía sau có người áp sát lại, một cánh tay đàn ông từ bên cạnh vươn ra.

Cận Hành Giản nhận lấy túi từ tay Tô Thời Miên, nhàn nhạt nói cảm ơn.

Tô Thời Miên sững lại nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện sau lưng Khương Mạt, nụ cười cứng đờ trên môi, mất vài giây mới hoàn hồn, lại nhìn gương mặt lạnh nhạt của anh, nụ cười trên mặt anh ta có chút lúng túng rồi tắt hẳn.

“Bao nhiêu tiền vậy? Tôi chuyển cho anh.” Khương Mạt quay người định vào lấy điện thoại thì eo bị Cận Hành Giản ôm lấy, anh đưa điện thoại của mình cho cô, ra hiệu dùng của anh.

Khương Mạt cúi đầu thuần thục mở khóa, ánh mắt Tô Thời Miên lướt qua ly nước ép, rồi lại nở nụ cười lịch sự, “Chị Lệ trả rồi, cô chuyển cho chị ấy là được.”

Nói xong không làm phiền hai người nữa, quay người rời đi.

“Anh ta ngày nào cũng mang đồ ăn cho em à?” Cận Hành Giản đóng cửa hỏi.

“Không đâu, là chị Lệ hay mang cho em.” Khương Mạt liếc anh một cái, “Anh có ý kiến với Tô Thời Miên.”

Cô nói rất chắc chắn, Cận Hành Giản cũng không che giấu, “Anh ta muốn theo đuổi em, mà em còn thêm bạn với anh ta.”

“Đừng có vu oan cho em.” Giọng Khương Mạt vui vẻ, cô mở túi đồ ăn trong tay anh, là đậu phụ nướng, mùi thơm khiến người ta ch** n**c miếng.

“Em còn chẳng có liên lạc của anh ấy.” Cô xiên một miếng bỏ vào miệng, vừa nhắn tin hỏi chị Lệ giá tiền, vừa đưa điện thoại cho Cận Hành Giản, giọng nói vì đang ăn mà trở nên mơ hồ đáng yêu.

“Đây, cho anh một cơ hội kiểm tra.”

Cận Hành Giản đương nhiên tin Khương Mạt, khóe môi cũng cong lên giống cô, anh chiều theo cô đùa, khẽ nhướng mày, nhận lấy điện thoại.

Nhìn thấy dáng vẻ hưởng thụ của anh, lòng Khương Mạt vui như nở hoa, cô mở nước trái cây đưa lên miệng.

Đúng lúc đó, trên màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của chị Lệ —— Đậu phụ là chị mua, không đáng bao nhiêu, coi như chị mời em, nước trái cây là Thời Miên mời mọi người uống.

Tay cô bỗng trống không, nước trái cây đã bị Cận Hành Giản lấy mất.

Sắc mặt anh không thay đổi: “Calo cao, uống buổi tối dễ béo.”

Khương Mạt sao có thể không hiểu chút tâm tư nhỏ đó của anh, dù là mời cả nhóm, ai cũng có phần, nhưng anh ta có ý với cô, vậy anh sẽ không để cô đụng vào.

Khương Mạt nhìn ly nước trái cây, rồi nhìn Cận Hành Giản, lại nhìn nước trái cây, rồi nhìn anh, đến lần thứ ba thì bị anh bóp cằm, cúi xuống định hôn cô.

“Không muốn ăn nữa đúng không? Muốn làm chuyện khác phải không?”

“Vẫn muốn ăn.” Khương Mạt cười, không trêu anh nữa, vừa ăn vừa hỏi: “Nếu em thật sự rất muốn uống thì sao?”

Chút khó chịu trong lòng Cận Hành Giản cũng tan đi vì sự trêu chọc của cô, “Nếu thật sự muốn uống, anh đi mua cho em.”

Khương Mạt nhìn anh, thử thăm dò giới hạn của anh, “Vậy nếu bây giờ em muốn uống thì sao?”

“Vậy không bằng làm chuyện khác.” Thấy cô ăn cũng gần xong, Cận Hành Giản bế cô lên đi về phía phòng tắm, bóp sẵn kem đánh răng cho cô, khoanh tay dựa ở cửa đợi cô đánh răng, chờ cô vừa đặt bàn chải xuống anh liền bế cô lên, vừa hôn vừa đi về phía giường.

Hai người đã không gặp nhau một thời gian, cả về thể xác lẫn cảm xúc đều khao khát được đối phương chạm vào. Khương Mạt bị hôn đến dễ chịu, rất nhanh toàn thân mềm nhũn, khi áo trong bị cởi ra, cô định ngăn lại một chút, nhưng cổ tay đã bị Cận Hành Giản giữ chặt.

Người đàn ông hôn rất tỉ mỉ, không bỏ sót chỗ nào, Khương Mạt nắm tóc anh, mu bàn chân căng lên, môi hé mở th* d*c, khi cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể anh, cô chợt tỉnh táo lại trong chốc lát, lo lát nữa khó xử, liền ôm đầu anh.

“Cận Hành Giản, chúng ta ngủ thôi.”

Người đàn ông đang cao hứng vẫn thuận thế tiếp tục, nghe cô khẽ rên một tiếng, tay anh trượt xuống, khi chạm đến thì thoáng sững lại.

Dường như lịch sử đang lặp lại.

Anh vùi đầu trước ngực cô, thở nặng: “Hôm nay mới tới à?”

“Không…”

Cảm giác mông mình sắp gặp nạn, Khương Mạt nói rất nhỏ, trong khoảng lặng của người đàn ông, cô chớp mắt biện hộ cho mình: “Hôm qua em đã nói là đắp chăn ngủ thôi mà.”

Nghĩ đến đây, cô càng thêm tự tin: “Anh hiểu sai rồi đúng không?”

Còn nhịn cười trêu, “Cận Hành Giản, có phải anh du học nước ngoài nên tiếng Trung không tốt không?”

Cận Hành Giản sao lại không biết cô đang nghĩ gì, huống chi lúc này cô còn vui đến mức người run lên.

Cô cũng không nghĩ xem, có người đàn ông nào thật sự tin vợ mình nói đắp chăn chỉ để ngủ với mình không?

Chẳng phải anh đây sao, chạy xa như vậy đến, cuối cùng lại trắng tay?

Cận Hành Giản tức đến bật cười, lật người cô lại, vỗ một cái vào mông cô, “Cố ý đúng không Khương Mạt? Lần thứ mấy rồi?”

Lần này Khương Mạt thật sự không nhịn được nữa, cười đến run cả vai, cô quay đầu nhìn người đàn ông có chút chật vật, lại cảm nhận được sự áp sát trên chân, cuối cùng cũng thấy áy náy mà đề nghị.

“Hay là… để em giúp anh.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn