Edit: Thanh
Người đàn ông hạ mí mắt xuống, ánh nhìn từ đầu ngón chân trắng mềm của cô, chậm rãi dời lên trên, đến đôi chân thon dài trắng mịn của cô.
“Dùng chỗ nào giúp anh?”
Khương Mạt run rẩy dưới ánh mắt của anh, cô cắn môi không còn tâm trạng đùa giỡn nữa.
Cận Hành Giản lẳng lặng nhìn cô, rồi lại bóp nhẹ đầu ngón tay cô, “Chỗ này?”
“Hay là ——” Cuối cùng nhìn chằm chằm vào mặt cô mà không nói tiếp.
Ánh mắt người đàn ông tối lại, gò má Khương Mạt dần ửng đỏ, vùi đầu vào gối đấu tranh nội tâm. Trong chuyện này, thực ra cô luôn là người bị động, mỗi lần đều được Cận Hành Giản chăm sóc đến thoải mái, chẳng cần lo gì. Lần duy nhất không hài lòng là khi mới cưới, cô nói dối là đang đến kỳ, Cận Hành Giản đã để cô giúp anh giải quyết một lần.
Lần này hoặc là…
Khương Mạt động ngón tay, dứt khoát ngồi dậy khỏi giường, nghiêng đầu hôn Cận Hành Giản, tay cũng đưa qua.
Cả hai cùng hít một hơi.
Dù cách một lớp vải vẫn nóng đến bỏng tay.
Khương Mạt chớp hàng mi, đang định tiếp tục thì cổ tay đã bị giữ lại.
Cận Hành Giản dùng lực khiến cô buông tay, nắm eo cô đè xuống giường hôn sâu đến khi cô không thở nổi mới buông ra, tim Khương Mạt đập như trống, hé môi th* d*c, đôi mắt Cận Hành Giản tràn đầy d*c v*ng, đầu ngón tay miết mạnh trên môi cô.
Anh đè trên người cô, phản ứng cơ thể truyền rõ ràng sang cô, nhìn anh cúi đầu xuống lần nữa, Khương Mạt nhắm mắt lại, vô thức nuốt khan, chỉ cảm thấy môi người đàn ông lướt qua khóe môi mình, ngay sau đó, vai đau nhói.
Cận Hành Giản cắn một cái mang theo chút tức giận, Khương Mạt đau đến nhíu mày, người đàn ông buông cổ tay cô ra, thở gấp bên tai cô, giọng nói mạnh mẽ.
“Em cứ chờ đó cho anh.”
Để lại một câu đầy ẩn ý, anh đứng dậy.
Đến khi trong phòng tắm vang lên tiếng nước, tim Khương Mạt vẫn đập dồn dập.
Cô có linh cảm, lần sau thật sự làm, cô sẽ rất thảm.
Khương Mạt nuốt nước bọt, không biết làm nũng có tác dụng không.
Hay là để anh trước…
Khi Cận Hành Giản bước ra, Khương Mạt đã xếp xong gối cho hai người, ánh mắt kín đáo lướt qua chiếc áo choàng tắm chỉnh tề trên người anh, nở nụ cười rạng rỡ: “Anh ơi mau lại ôm em ngủ!”
Cận Hành Giản nhướng mày nhìn dáng vẻ có một bụng xấu xa của cô, khóe môi khẽ cong không dễ nhận ra. Anh mở một chai nước thong thả uống vài ngụm rồi mới thản nhiên đi sang bên kia giường, vừa nằm xuống Khương Mạt đã chui vào lòng anh.
Anh vừa tắm nước lạnh xong, tóc còn ướt, làn da cũng lạnh buốt, thân nhiệt ấm áp mềm mại của cô áp tới, vừa mềm vừa thơm, khiến anh lập tức nóng lên, cảm giác như tắm lạnh vô ích, vậy mà cô còn cố tình ngẩng đầu hôn cổ anh, tay luồn vào trong áo, làm loạn với mục đích rõ ràng.
Cận Hành Giản giữ cổ tay cô, giọng khàn thấp cảnh cáo: “Còn trêu nữa là anh cứng thật đấy.”
“Em đâu có trêu.” Anh không dùng lực, Khương Mạt thoát khỏi tay anh, giọng vô tội chân thành, lời ngon tiếng ngọt tuôn ra, “Em chỉ muốn ôm anh ngủ thôi mà, lâu rồi không gặp anh, em nhớ anh lắm lắm.”
Nói xong cô vùi vào ngực anh, chóp mũi khẽ hít, môi lướt qua cơ ngực anh, ngẩng mặt lên cười, “Nhớ cả mùi hương trên người anh nữa.”
Lại dán sát hơn, “Ôm anh ngủ thế này hạnh phúc thật nha Cận Hành Giản.”
Ngọn lửa tích tụ trong cơ thể sắp không kìm nổi, Cận Hành Giản nảy sinh ý nghĩ muốn làm cô ngay lúc này, anh hít sâu một hơi, yết hầu chuyển động, nhìn cô gái vẫn đang chui vào lòng mình: “Biết là trong kỳ vẫn có thể làm không cục cưng?”
“…”
Khương Mạt không dám động nữa, cứng người từ từ rời khỏi lòng anh, ngoan ngoãn nằm về phía mình, nhưng lại bị anh ôm eo kéo lại, lật người cô úp xuống giường.
Vạt váy bị vén lên, khi tay Cận Hành Giản chạm tới mép q**n l*t của cô, Khương Mạt sợ đến kêu lên, tay chân cùng dùng sức bò về phía trước.
Trên đầu vang lên tiếng cười trầm thấp, Cận Hành Giản đè eo cô lại, “Chạy cái gì.”
Đầu ngón tay rơi xuống lưng cô, lực nhẹ nhàng lan ra trên vòng eo, giọng người đàn ông lười biếng, chậm rãi nói: “Nằm yên đi, anh massage cho em.”
Khương Mạt quay đầu nhìn anh, xác nhận không có gì đáng ngờ thì ngoan ngoãn nằm úp xuống, nheo mắt tận hưởng, chưa được bao lâu đã không nhịn được mà chỉ huy.
“Nhẹ quá… ừm, đúng rồi, mạnh hơn chút, thêm nữa… ha… anh trai giỏi quá!”
Tay Cận Hành Giản đặt trên vòng eo mảnh mai của cô bỗng dừng lại: “Khương Mạt, em còn dám kêu kiểu đó thêm lần nữa thử xem?”
Lời anh mang đầy ý uy h**p, Khương Mạt lập tức im lặng, đợi đến khi tay anh lại tiếp tục, cô lại bắt đầu chỉ huy.
“Lưng cũng muốn, sang trái một chút, thêm chút nữa, đúng, chính là chỗ đó. Ê ê ê, phía trước không cần, anh đúng là đồ lưu… ưm!”
*v*
Khi Khương Mạt trở về Bắc Thành thì đã là giữa tháng tám, lúc đó Cận Hành Giản đang ở Mỹ, sau khi xử lý xong chuyện bên nhà họ Cận, thời gian anh ở Mỹ cũng nhiều hơn.
Trình Ngu về nước nghỉ phép đến tìm Khương Mạt chơi, hai người ngồi bên bể bơi, chân đung đưa dưới nước, nhắc đến chuyện này liền thở dài: “Hai người bây giờ cũng coi như đang trong giai đoạn yêu nồng nhiệt nhỉ, xa nhau lâu vậy có quen không?”
Lần trước Cận Hành Giản đến tỉnh C chỉ ở lại hai ngày, sau đó về Bắc Thành bận rộn một thời gian, đầu tháng thì bay sang Mỹ.
Có lẽ vì từ khi quen anh, tình trạng của anh vẫn luôn như vậy nên Khương Mạt cũng khá quen, nhưng trạng thái tâm lý lại khác trước rất nhiều.
“Trước đây lúc nào cũng nhớ anh ấy, anh ấy không về là sẽ nhớ đến phát điên, ở Thiên Việt tuy có nhiều dì giúp việc, nhưng tớ vẫn thấy trống trải, cứ đếm từng ngày mong anh ấy sớm về, như thể chỉ khi anh ấy về tớ mới yên tâm.” Cô hút một ngụm nước trái cây, chậm rãi nuốt xuống, “Bây giờ vẫn rất rất nhớ anh ấy, nhưng trong lòng lại không còn trống rỗng như trước nữa.”
“Vì chú Khương à?” Trình Ngu hỏi.
“Một phần thôi.” Khương Mạt trầm ngâm.
Khương Thương Thần là một người ba vô cùng dịu dàng, đối với cô luôn nhẹ nhàng như gió xuân, ông giống như một trụ cột vững chắc, xuất hiện vào lúc cô chông chênh nhất, chính sự kiên định đứng phía sau và sự quan tâm dịu dàng của ông đã bù đắp dần khoảng trống tình cảm suốt 20 năm, cũng mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Đối với chuyện tình cảm giữa cô và Cận Hành Giản, Khương Thương Thần không can thiệp quá nhiều, nhưng cũng không bỏ mặc, ông giống như một người ba khảo sát con rể tương lai, thỉnh thoảng đưa ra vài thử thách cho Cận Hành Giản.
Có lẽ chính vì có tình yêu với nền tảng vững chắc như vậy, khiến nội tâm cô trở nên đầy đặn, cũng giúp cô thả lỏng hơn, không còn muốn bám chặt vào Cận Hành Giản, người duy nhất cô có thể bám vào lúc đó, như trước nữa.
“Ba khiến tớ cảm thấy trong chuyện tình cảm, tớ nên tận hưởng quá trình yêu đương, không cần vội vàng hướng đến kết quả.” Khương Mạt cười, “Cậu biết không, ba còn đặt giờ giới nghiêm cho tớ, có thể đi hẹn hò, nhưng tối 10 giờ phải về nhà.”
“Dù ba tớ không nói thẳng nhưng tớ vẫn cảm nhận được ông ấy cảm thấy tớ kết hôn quá sớm, vẫn hy vọng tớ có thể theo trình tự bình thường, yêu đương, ra mắt gia đình, rồi kết hôn, và cũng đang cố gắng bảo vệ trình tự đó.”
Trình Ngu ôm cô, “Bé Mạt, thấy cậu bây giờ như vậy tớ thật sự rất vui cho cậu.”
“Tớ cũng vui.” Khương Mạt đạp nhẹ chân, nước bắn tung dưới chân cô, “Bây giờ tớ thật sự có cảm giác vừa có gia đình, vừa có người yêu.”
“Ban ngày đi học hoặc đi làm, buổi tối tụ tập với bạn bè, hoặc hẹn hò với bạn trai, rồi đúng giờ về nhà ngủ, có lẽ đây mới là dáng vẻ mà một người 21 tuổi nên có.”
Nghe vậy, vành mắt Trình Ngu hơi đỏ lên, “Đúng, đây mới là dáng vẻ mà tuổi 21 nên có.”
Cô ấy lại hỏi: “Thế Cận Hành Giản thì sao, anh ấy không có ý kiến gì à?”
“Anh ấy bây giờ là giai đoạn có ý kiến cũng phải giữ lại.” Khương Mạt bật cười lớn, “Dù sao thì tớ đang rất tận hưởng cuộc sống như thế này, cũng không vội bước sang giai đoạn tiếp theo.”
Đang nói thì đúng người vừa nhắc tới gọi video cho cô.
Hôm nay anh được Hayden mời đến nhà làm khách, nhìn thời gian thì chắc vừa về đến nơi.
Khương Mạt đặt nước trái cây xuống nhận cuộc gọi.
New York đang là buổi tối, trong video, Cận Hành Giản vừa bước vào nhà, theo tiếng đóng cửa, đèn trong phòng sáng lên, ánh mắt anh hơi lệch về phía này, ngón tay thon dài kéo lỏng nút cà vạt, tháo ra rồi cong nhẹ ngón tay, bắt đầu cởi cúc áo.
Cả chuỗi động tác tùy ý, phóng khoáng, cảm giác cấm dục vốn có trên người anh dần tan biến theo hình xăm lộ ra trước ngực.
Giọng nói nhuốm men rượu có chút khàn khàn: “Hôm nay có nhớ anh không?”
Khương Mạt còn chưa kịp trả lời thì Trình Ngu bên cạnh đã hét lên một tiếng, để lại cho cô một ánh mắt “ăn đủ cẩu lương” rồi cầm nước chạy mất.
Tai Khương Mạt hơi đỏ lên, cố tình đáp ngược lại: “Không.”
Cận Hành Giản nhìn cô cười, cúi người xuống, tiếng nước chảy vang lên, anh lại đứng thẳng lên, màn hình không còn rung nữa, Khương Mạt đoán chắc anh đã ngồi ở mép bồn tắm.
Anh xoa xoa thái dương: “Vậy hôm nay là anh đơn phương rồi.”
“Thế Cận tiên sinh đang đơn phương bao giờ về? Không về nữa là em khai giảng rồi đấy.”
Cận Hành Giản hơi nhướng mày vì cách xưng hô này: “Em đi làm hay đi học thì với anh có khác gì đâu? Tối 10 giờ vẫn phải đưa em về.”
Nói xong một câu như vậy anh mới báo một ngày vào tháng chín, rồi nói chuyện nghiêm túc hơn: “Tối hôm đó ba em bay sang Los Angeles, sáng hôm sau anh đến.”
Hiện tại trọng tâm sự nghiệp của Khương Thương Thần vẫn ở Mỹ, một nửa tâm huyết của Cận Hành Giản cũng ở bên đó, không biết hai người họ đã bàn bạc hay tự hình thành ăn ý, nhưng luôn có một người ở trong nước để ở bên cô.
Khương Mạt lướt điện thoại: “Được thôi, vậy em nhận lời Hạ Nam đi dự vũ hội cho tân sinh viên với cô ấy.”
Hàng năm Đại học B đều tổ chức vũ hội cho tân sinh viên, năm nhất cô không có tâm trạng xã giao nên không đi, năm nay lên năm nhất nghiên cứu sinh, mấy hôm trước Hạ Nam rủ cô cùng đi.
“Ngày nào?” Cận Hành Giản hỏi.
“Theo lệ thì chắc là đúng hôm ba em bay đến Los Angeles.” Khương Mạt cười, “Hạ Nam dạo trước còn bói toán, nói người định mệnh sẽ ăn mặc lộng lẫy đến gặp cô ấy, mà gần đây chỉ có mỗi vũ hội là dịp ăn mặc lộng lẫy.”
Tiếng nước bên Cận Hành Giản đã dừng, Khương Mạt thấy anh đứng dậy, lo anh sẽ “livestream” mấy cảnh không phù hợp giữa ban ngày, liền vội nói “tắm xong thì liên lạc” rồi cúp máy.
Dù vẫn ngồi bên hồ bơi nhưng ở ngoài lâu cũng đổ mồ hôi, cô đang định đứng dậy vào phòng tìm Trình Ngu thì phát hiện trên điện thoại có một tin nhắn từ lúc nào.
Là Kỳ Cận đã rất lâu không liên lạc.
[ Mạt Mạt, anh chuẩn bị ra nước ngoài rồi, sau này có lẽ sẽ không quay lại nữa, em có thời gian ra gặp anh một lần không?]
Tác giả có lời muốn nói:
Sắp viết đến phần trong văn án rồi.