Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 71: Nhẫn hoa

Chương 71: Ngủ kiểu nào?

Edit: Thanh


Hôm sau trời quang đãng, trong xanh.

Lễ tốt nghiệp được tổ chức tại nhà thi đấu của Đại học B.

Hôm nay buổi lễ mở cửa cho người thân tham dự, Khương Mạt đến trường thay xong lễ phục tốt nghiệp, cùng các bạn trong khoa tới nhà thi đấu thì nhận được tin nhắn của Cận Hành Giản, anh và Khương Thương Thần đã ngồi ở khu dành cho khách.

Lúc Khương Mạt ngồi xuống, anh lại gửi thêm một tấm ảnh, giữa một rừng bóng lưng sinh viên, anh khoanh tròn chính xác cái đầu nhỏ của cô, còn vui vẻ vẽ thêm một bông hoa đỏ nhỏ lên đó, Khương Mạt quay đầu tìm người.

Cận Hành Giản và Khương Thương Thần đều có ngoại hình và khí chất nổi bật, không cần cố gắng cũng có thể nhìn thấy ngay.

Hôm nay Cận Hành Giản mặc đồ giản dị, áo thun đen, quần thể thao đen, ngoài khí chất nổi trội, trông anh cũng không khác mấy so với các nam sinh trong trường, anh đang nghiêng đầu trò chuyện gì đó với người nhà ngồi bên cạnh.

Khương Thương Thần thì quay về phía cô, ông vẫn ăn mặc theo phong cách doanh nhân, cô mấp máy môi gọi “ba”, ông mỉm cười gật đầu, ngay sau đó, ông nhìn sang phía Cận Hành Giản, vẻ mặt hòa nhã nhưng lại chen vào cuộc trò chuyện giữa anh và vị phụ huynh kia, người kia cười gượng, còn Cận Hành Giản rảnh ra thì nhướng mày cười với Khương Mạt rồi lập tức bị Khương Thương Thần liếc một cái.

Ánh mắt Khương Mạt đảo qua hai người, rồi quay lại ngồi ngay ngắn.

Còn một khoảng thời gian nữa mới bắt đầu buổi lễ, cô nhắn tin hỏi anh: [Anh làm gì vậy, sao ba em lại lườm anh thế?]

Không lâu sau, Cận Hành Giản trả lời: [Người nhà của sinh viên ngồi bên hỏi anh đến xem em trai hay em gái, anh nói là đến xem vợ.]

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài:…]

Thảo nào bị Khương Thương Thần lườm, cô có thể tưởng tượng được giọng điệu khi anh nói “vợ”.

Cái kiểu như nói bâng quơ, nhưng lại có chút khoe khoang đầy tính toán.

Ngay cả khi bị ba cô lườm, tâm trạng tốt của anh cũng không hề bị ảnh hưởng.

Có lẽ… đây chính là cách hai người họ ở chung thường ngày?

Khương Mạt bỗng có chút tò mò.

Cô có thể cảm nhận được sự tiếc nuối và suy nghĩ của Khương Thương Thần, nếu cô và Khương Thương Thần nhận nhau sớm hơn, ông chắc chắn sẽ không để cô kết hôn ở tuổi hai mươi, không để cô bước vào hôn nhân quá sớm khi đáng lẽ nên tập trung cho việc học.

Nghi thức chỉnh tua mũ đã được tổ chức trong nội bộ khoa, buổi lễ tốt nghiệp hôm nay giống như một buổi tổng kết và báo cáo cho bốn năm đại học, sau phần biểu diễn văn nghệ và phát biểu của lãnh đạo, Khương Mạt với tư cách là một trong những đại diện sinh viên tốt nghiệp lên phát biểu, còn được trao danh hiệu sinh viên xuất sắc, sau nghi thức này buổi lễ cũng kết thúc.

Quà tốt nghiệp mà Khương Thương Thần chuẩn bị cho cô vô cùng hậu hĩnh, 5% cổ phần của Mosen, mười bất động sản đứng tên, trang trại rượu, máy bay riêng, du thuyền, hội viên của nhiều câu lạc bộ tư nhân… Những thứ này đã được sắp xếp từ trước khi ông sang Mỹ, hôm nay, ông chỉ như một người cha bình thường, tự hào ngồi dưới khán đài xem con gái tốt nghiệp, rồi sau đó tặng cô một bó hoa, cùng những phụ huynh khác tham quan ngôi trường mà con gái đã học suốt bốn năm.

Khương Mạt ngoan ngoãn đi bên cạnh ông.

Cận Hành Giản bị ghét bỏ đi ở phía còn lại của cô.

Hôm nay là ngày đặc biệt, ai cũng nở nụ cười, Khương Mạt cũng không ngoại lệ, hai người quan trọng nhất trong thế giới của cô đều ở bên cạnh, khiến trái tim cô yên ổn.

Nếu quay ngược thời gian về nửa năm, hoặc một năm trước, khung cảnh hôm nay là điều cô không dám tưởng tượng.

Trước đây Khương Thương Thần hiếm khi chụp ảnh, sau khi nhận lại cô, thói quen đó đã thay đổi, nhưng hôm nay mặc dù là ba người đi cùng nhau, lại không có lấy một tấm ảnh chung của ba người. Thường là Khương Thương Thần và Khương Mạt chụp xong, rồi cô mới tìm cơ hội chụp riêng với Cận Hành Giản.

Chụp xong trước thư viện, Khương Thương Thần thong thả đi phía trước, Khương Mạt kéo Cận Hành Giản lại, nhanh chóng chụp chung một tấm, rồi cuối cùng không nhịn được hỏi: “Anh làm gì mà đắc tội với ba em vậy? Sao hôm nay em thấy ông đặc biệt ghét anh thế?”

Trời hôm nay khá nóng, Khương Mạt mặc lễ phục tốt nghiệp màu đen, lại đội mũ, trán lấm tấm mồ hôi, chụp ảnh xong, cô cầm mũ quạt gió.

“Ông ấy muốn ‘cướp mối’, nhưng không thành.”

“Hả?”

Cận Hành Giản cười, hạ giọng giải thích, Khương Mạt nghe xong cũng hiểu đại khái, sau khi Khải Tín rút vốn khỏi Khương thị, công ty này chống đỡ chưa đầy bốn tháng đã bị Cận Hành Giản mua lại với giá thấp, “mối” mà Khương Thương Thần muốn “cướp”, chính là vụ này.

Hai người đều muốn nâng đỡ một “Khương thị” không còn Kỳ Tĩnh Vân, nguyên vẹn trao lại trước mặt Khương Mạt, sau một hồi “giao chiến”, Cận Hành Giản chiếm thế thượng phong.

Chuyện này hoàn tất bước cuối cùng vào ngày hôm qua, đó cũng là lý do anh uống say.

“Quà tốt nghiệp tặng em, lần này em phải nhận.” Cận Hành Giản đi về phía có nắng, cố gắng để Khương Mạt nằm trọn trong bóng của mình.

Khương Mạt rũ mắt cười, người này chắc vẫn nhớ chuyện trước đây sau khi có thỏa thuận ly hôn, Lâm Nguyên mang gần như toàn bộ tài sản của anh đến tìm cô nhưng bị cô từ chối.

“Nhưng em không biết quản lý chuyện kinh doanh.” Cô ngẩng đầu hỏi.

“Có anh ở đây, cần em phải bận tâm à?” Cận Hành Giản liếc cô một cái,. “Anh biết em đã nhận quà tốt nghiệp của ba rồi, ba và chồng đều là có lót chữ “lão”, không thể thiên vị bên nào.”

(*Ba 老爸 /lão ba/, chồng 老公 /lão công/)

Khương Mạt bị cách phân “vai vế” của anh chọc cười, gật đầu.

Trong lúc hai người chậm rãi phía sau, Khương Thương Thần đã đi trước một đoạn khá xa, Khương Mạt đang định đuổi theo thì cổ tay bị người bên cạnh nắm lại.

Rồi đến những ngón tay.

Giữa dòng người tấp nập, dưới ánh nắng rực rỡ, ngón tay cô được dịu dàng nắm lấy.

Chiếc nhẫn hình hoa nhài, nụ hoa còn khép, lá xanh tươi như đôi cánh, nhẹ nhàng “bay” tới, lấp đầy khoảng trống suốt tám tháng qua trên ngón tay cô.

Khương Mạt sững sờ nhìn xuống tay mình, tim đập loạn nhịp, cổ họng khô lại, rồi ngẩng lên nhìn Cận Hành Giản.

Anh đứng nơi ánh sáng chiếu tới, gương mặt rõ nét tuấn tú, mái tóc và đường nét như được viền một lớp ánh vàng, rõ ràng đang làm một việc cực kỳ lãng mạn chắc chắn khiến cô rung động, vậy mà anh vẫn cong nhẹ khóe môi, vẻ mặt thản nhiên, giọng nói cũng nhẹ nhàng.

“Quà tốt nghiệp của anh.”

Vì thế Khương Mạt cũng học theo anh, rõ ràng hiểu ý anh là “Anh coi như đã theo đuổi lại được cô, cũng coi như “tốt nghiệp” đi, hai người hoàn toàn làm lành rồi”, nhưng cô vẫn cố đè nén niềm vui, giả vờ đáp, “Để em suy nghĩ đã.”

Nói xong, cô đeo nhẫn hoa, ôm bó hoa, bước chân nhẹ nhàng chạy theo Khương Thương Thần phía trước.

Khương Thương Thần gần như lập tức nhìn thấy ngón tay cô, chăm chú nhìn hai lần, rồi ánh mắt chuyển sang bó hoa trong tay cô.

Bó hoa chủ đạo là hướng dương và hồng champagne, ngụ ý tương lai rực rỡ, trong số hoa điểm xuyết, vì sở thích cá nhân, ông có thêm vài nhành hoa nhài.

Không ngờ lại tiện cho ai đó tận dụng tại chỗ.

*v*

Khương Mạt không ngờ mình lại có thể hai lần rơi vào thời kỳ yêu cuồng nhiệt với cùng một người, nhưng lần này cô thoải mái hơn nhiều.

Mỗi sáng mở mắt, lời “chào buổi sáng” của đối phương đã nằm sẵn trong khung chat, trên đường đi làm anh sẽ gọi video, toàn nói những chuyện vô nghĩa, nhưng cả hai vẫn nói chuyện không biết chán. Giờ ăn trưa cũng trở nên quý giá, thường là lúc anh “làm nũng”, muốn cô tan làm qua công ty anh.

Chỉ là dạo gần đây Khương Mạt không có nhiều thời gian.

Trong lúc cô bận rộn với việc tốt nghiệp, nhóm dự án của cô thiếu nhân lực, để kịp tiến độ bàn giao, mấy vị giảng viên hiếm khi phải tăng ca, cô là người trẻ càng không thể nhàn rỗi, cô vùi đầu làm việc nửa tháng, đuổi kịp tiến độ thì Cận Hành Giản lại đi Hồng Kông.

Ngày anh quay về Bắc Thành, Khương Mạt lại nhận được nhiệm vụ công tác đột xuất.

Tỉnh C mưa lớn liên tục mấy ngày, hệ thống thoát nước đô thị tê liệt, ngập úng nghiêm trọng, một bảo tàng ở vùng trũng bị nước tràn vào, nhiều hiện vật bị hư hại, Khương Mạt được điều động đến hỗ trợ khẩn cấp.

“Em ở khách sạn nào?” Cận Hành Giản vừa hạ cánh đã gọi điện.

Khương Mạt vừa xuống máy bay, xung quanh có đồng nghiệp và người qua lại, sợ anh nói linh tinh, cô đeo tai nghe, vừa trò chuyện vừa đi lấy hành lý.

“Bọn em chưa được thông báo, bảo tàng có xe đưa đón, lát nữa sẽ chở thẳng đến khách sạn.”

Không biết phải ở lại bao lâu nên cô mang vali khá to, lúc lấy hành lý, cô không nhấc xuống được, đang định bỏ điện thoại vào túi để dùng cả hai tay thì bên cạnh đột nhiên có thêm một người.

“Để tôi.”

Tô Thời Miên dùng một tay nhấc vali xuống dễ dàng, Khương Mạt vội cảm ơn, đẩy vali theo đoàn đi ra ngoài.

Đầu dây bên kia bỗng im lặng, cô nhìn lại, vẫn chưa cúp máy.

“Cận Hành Giản?” Cô gọi.

Tô Thời Miên đi phía trước quay đầu nhìn cô một cái.

Người bên kia cuối cùng cũng lên tiếng: “Người tặng túi sưởi tay cho em cũng đi à?”

Khương Mạt nhìn về bóng lưng Tô Thời Miên phía trước, “ừ” một tiếng.

“Không phải anh ta là người phục chế bích hoạ à?”

Khương Mạt cười thầm Cận Hành Giản biết rõ thật, kiên nhẫn giải thích: “Bên bảo tàng này vừa hay có khu trưng bày phù hợp, mà….” Cô hạ thấp giọng, “Anh ấy thật ra thuộc tổ kỹ thuật.”

Cận Hành Giản “ừm” một tiếng.

Sau khi lên xe buýt, hai người không nói chuyện thêm nữa.

Khách sạn được bố trí là loại bình dân, phòng không lớn, mỗi người một phòng. Khương Mạt gửi địa chỉ cho Cận Hành Giản, ăn trưa qua loa xong còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị đưa thẳng đến bảo tàng.

Số lượng sách cổ bị ngâm nước lên tới hàng trăm quyển, số bị ẩm còn nhiều hơn, Khương Mạt chủ yếu phụ trách phần bị ngâm nước. Có vài quyển hư hại nghiêm trọng, trang sách bị nước bùn làm bẩn nặng, từ việc rửa sạch chất bẩn đến kẹp giấy không axit giữa các trang, mỗi bước đều phải cực kỳ cẩn thận và nhẹ tay, chỉ riêng hai bước đó thôi cũng đủ khiến Khương Mạt đau lưng mỏi người, lại đúng lúc cô đang trong kỳ sinh lý, nên buổi tối rảnh rỗi gọi video với Cận Hành Giản, không khỏi làm nũng than đau vài câu.

Cận Hành Giản vừa xử lý xong công việc trở về nhà, từ khi hình xăm trên ngực bị Khương Mạt phát hiện, anh lại trở về dáng vẻ không đứng đắn như trước, cổ áo không mở hai cúc là thấy khó chịu.

Anh lấy áo choàng ngủ, đi về phía phòng tắm: “Mai cuối tuần, em có nghỉ không?”

“Không nghỉ.” Khương Mạt nằm úp trên giường lẩm bẩm, “Sách cổ càng để lâu càng hỏng nặng, càng khó phục chế.”

Mấy ngày nay họ làm việc từ sáng đến tối, thường phải đến 9 giờ tối mới rời khỏi bảo tàng.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa, Khương Mạt đặt điện thoại xuống đi mở cửa, lát sau bưng một ly Oden quay vào, vừa nhìn màn hình suýt thì bị sặc.

Cận Hành Giản đúng là quá thoải mái với cô, không chỉ vào phòng tắm mà còn mang cả điện thoại theo, đặt hẳn trong hốc tường. Trong khung hình, anh quay nghiêng, đã cởi áo sơ mi, lộ ra bờ vai và lồng ngực săn chắc, anh đang cúi đầu, tóc trước trán rủ xuống che đi một phần ánh mắt.

Sau một tiếng “cạch” rõ ràng, anh hơi cúi người, đường nét cơ lưng nổi rõ.

Chưa cần camera quay xuống, trong đầu Khương Mạt đã tự động bổ sung hình ảnh, thắt lưng được tháo ra thế nào, quần tây được kéo xuống ra sao.

Cô đỏ cả tai, trừng mắt nhìn màn hình, “Cận Hành Giản, anh làm gì vậy?!”

“Sắc dụ. Xem có thể nhanh chóng kéo vợ về không.”

Anh đứng thẳng lại, nhìn chằm chằm mặt cô một lúc rồi hạ camera xuống, cười nói: “Hiệu quả cũng không tệ.”

Khương Mạt bị anh nói đến đỏ cả cổ, miếng oden trong miệng cũng chẳng còn vị gì, nuốt khan xuống, cô chống cằm nghĩ một lúc, rồi nhỏ giọng nói: “Phòng bên em giường cũng khá rộng… hay cuối tuần anh qua ngủ một đêm?”

“Ngủ kiểu nào?”

Khương Mạt cười: “Đắp chăn ngủ nghiêm túc.”

Người đàn ông bên kia nhướng mày: “Để anh suy nghĩ đã.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn