Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 70: Vườn hoa

Chương 70: Đồ khốn

Edit: Thanh


Giọng nói nhuốm men rượu trầm khàn, sau nụ hôn còn mang theo hơi thở gấp gáp, mỗi câu anh nói ra, tim Khương Mạt lại đập nhanh thêm một nhịp.

Cơ thể cô cũng theo lời anh mà dần có phản ứng.

Ngón tay cô vẫn đặt trên vai anh, vô thức siết chặt, mãi đến khi anh dần hạ xuống, đầu ngón tay rời khỏi vai anh hoàn toàn cô mới sực tỉnh, sự im lặng của cô đã trở thành ngầm đồng ý.

“Cận Hành Giản, em còn chưa tắm.” Cô luống cuống nắm lấy tóc anh.

“Không sao, rất sạch.”

Khương Mạt lại kéo anh một cái, lần này dùng lực hơn, Cận Hành Giản buộc phải dừng lại, ngẩng đầu trong bóng tối, hôn lên cổ tay cô: “Sao vậy, cục cưng?”

“Em có nấu canh đậu xanh trong bếp để giải rượu cho anh, lát nữa phải xuống, nếu không đi tắt bếp…” Tim đập thình thịch, Khương Mạt cuống quýt nói năng lộn xộn.

Cận Hành Giản yên lặng nghe một lúc rồi giúp cô sắp xếp lại suy nghĩ: “Em lo đến giờ mà không xuống thì dì giúp việc sẽ lên hỏi, đúng không?”

Khương Mạt gật đầu.

Điện thoại của cô ở ngay bên cạnh, Cận Hành Giản cầm lên, nheo mắt nhìn bộ đếm giờ trên màn hình rồi tắt đi, đưa lại cho cô, anh bế cô ngồi tựa lên đầu giường: “Gọi cho dì, bảo dì trông bếp giúp.”

Khương Mạt làm theo.

Trong tiếng tút tút chờ máy, vạt váy bị vén lên, Khương Mạt đưa tay giữ lại, vừa dặn dò dì giúp việc.

Người đàn ông không đợi cô nữa, cúi xuống, đầu lưỡi mềm mại l**m hôn lên môi cô.

Cơ thể cô không kìm được mà run lên, đầu ngón tay hoảng loạn muốn bám víu thứ gì đó, vô thức cào nhẹ lên ga giường, giọng Khương Mạt đứt quãng: “Dạ… trời hơi nóng… con, con nấu để uống…”

Trong điện thoại, dì giúp việc hỏi han tỉ mỉ tình trạng của cô, cô cố nhẫn nhịn cầm điện thoại, mắt phủ một lớp hơi nước, giọng mang chút nghèn nghẹn trả lời xong thì vội vàng cúp máy, vừa mắng “đồ khốn”, vừa vặn người muốn tránh, Cận Hành Giản đã đưa một tay ôm lấy cô.

Sự khác biệt bẩm sinh về thể hình và sức lực giữa nam và nữ khiến anh dễ dàng dùng một tay giữ chặt hai cổ tay cô, ép cô không thể động đậy.

Rèm cửa bị gió thổi lên một góc, ánh trăng nhàn nhạt cùng làn gió đêm mùa hè len vào phòng.

Gió tháng sáu vẫn mang theo chút mát lạnh, nhưng mồ hôi trên người lại không vì thế mà giảm đi.

Chân bị bàn tay người đàn ông giữ chặt, toàn thân như có dòng điện chạy qua tê dại, đầu óc Khương Mạt rối bời, những ngón tay thon đặt bên môi, vô thức cắn thành một hàng dấu răng.

Vẫn có những tiếng rên khe khẽ thoát ra.

Hôm nay Cận Hành Giản rất hung hăn, hơi thở nặng nề, như muốn nuốt chửng cô.

Tầm nhìn bị màn nước trong mắt che phủ, chỉ còn thấy được bóng dáng mơ hồ của anh.

Tấm lưng rộng của người đàn ông chống g*** h** ch*n cô, đuôi tóc đen ẩm ướt lướt qua làn da cô.

Cơ thể từ ban đầu lúng túng chuyển sang tiếp nhận, cô tận hưởng sự chiều chuộng của anh, nhưng vì đang ở nhà nên không dám phát ra âm thanh quá lớn.

Anh quá quen thuộc với từng tấc trên cơ thể cô, quá hiểu cô, dễ dàng công phá, đảo lộn ý thức và nhịp thở của cô.

Gió cuốn lá cây xào xạc, lấn át những âm thanh ẩm ướt, ám muội trong phòng.

Khi vạt váy dưới người đã ướt sũng, Cận Hành Giản chưa vội rời đi, vẫn dịu dàng hôn cô, giúp cô kéo dài cảm giác ấy.

Khương Mạt đặt cánh tay lên che mắt, khóe mắt ướt nhẹ thấm lên mu bàn tay, dưới ánh trăng, làn da cô ửng lên một lớp hồng nhạt, cảm giác run rẩy trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn tan đi, đầu óc cô mông lung, mơ hồ nghĩ xem bây giờ là mấy giờ rồi.

Cô rất mệt, nhưng mồ hôi dính nhớp trên da khiến cô khó chịu.

“Cận Hành Giản, em muốn đi tắm.”

Cận Hành Giản khẽ “ừm” một tiếng, giọng khàn khàn gợi cảm mang theo vài phần thỏa mãn: “Đợi chút.”

Lưng cô được nâng lên, Khương Mạt lấy tay xuống, nhờ ánh trăng nhàn nhạt, cô thấy Cận Hành Giản quỳ bên cạnh, ngón tay lần ra sau lưng cô.

Hôm nay cô mặc váy liền, phía sau cổ có hai chiếc cúc nhỏ, ngón tay anh luồn tới, đầu ngón tay dùng lực, khớp ngón tay lướt qua cột sống cô, mang theo cảm giác như dòng điện chạy qua.

Khương Mạt vô thức ưỡn thẳng lưng, cả người gần như vùi vào lòng anh, hơi ấm nóng hổi từ cơ thể anh bao trùm lấy cô, khoảng cách từ lồng ngực anh đến môi cô chưa đầy một tấc, mùi hương quen thuộc như một chiếc lông vũ, khẽ khuấy động trong lòng cô.

Cô muốn lại gần anh hơn.

Anh như một bức tường trước mặt cô, trong màn đêm, cô không nhìn rõ gì, chỉ nhích lên một chút, khẽ đưa đầu lưỡi ra.

Cận Hành Giản rõ ràng cứng đờ.

Chiếc váy của cô còn rất mới, khuy cài hơi nhỏ, anh loay hoay hai lần vẫn chưa mở ra được, cũng mất dần kiên nhẫn, Khương Mạt còn chưa kịp ngăn lại thì một tiếng vải bị xé rách vang lên phía sau đầu.

“Đồ khốn, váy mới của em!”

“Mai đền cho em.”

Xé váy cô ra, anh đặt cô nằm xuống, rồi cũng đè lên theo, Khương Mạt quay đầu tránh môi anh: “Anh đi súc miệng trước đi.”

Tiếng cười trầm thấp phát ra từ lồng ngực Cận Hành Giản, anh hôn dọc theo cổ cô, tay cũng lần lên: “Sao lại còn ghét bỏ chính mình thế?”

Thay vì nói là hôn, thì giống cắn nhẹ hơn.

Cảm giác tê dại pha lẫn đau nhói lan trên cổ, trong khi phía trước lại là một kiểu “chăm sóc” khác, hơi thở Khương Mạt không ổn định, cô đẩy vai anh: “Ngày mai em phải chụp ảnh tốt nghiệp đó Cận Hành Giản!”

Anh cúi đầu tiếp tục, “Chỉ để lại một cái thôi.”

“Vậy cũng không được ở trên cổ!”

“Em không đeo nhẫn.” Cuối cùng Cận Hành Giản cũng ngẩng đầu, giọng hiếm khi mang chút ấm ức, “Lúc nào cũng có người theo đuổi em.”

Khương Mạt mất một lúc mới hiểu ra, anh muốn để lại dấu hôn trên cổ cô, như một cách “đánh dấu chủ quyền”, để người khác không theo đuổi cô nữa.

Là vì đàn em mà cô thậm chí không nhớ nổi tên hay mặt sao?

Cô bắt đầu nghi ngờ rốt cuộc anh có say hay không, không chỉ logic rõ ràng, mà còn vòng vo hơn cả bình thường.

Không, chắc là say rồi.

Không say thì sao lại ấm ức nói chuyện với cô như vậy chứ.

“Em đang nghĩ về cậu ta à?” Anh đột nhiên hỏi. “Cơ ngực của cậu ta to cỡ nào?”

Anh kéo tay cô đặt lên ngực mình: “Thích kiểu của anh hay của cậu ta?”

Tim Khương Mạt khẽ đập, sợ anh cứ kẹt mãi ở câu hỏi này, liền vội vàng dỗ dành: “Bây giờ không có ai theo đuổi em cả, trong lòng em, trong mắt em chỉ có anh thôi, dù có người theo đuổi, em cũng không nhìn thấy. Em chỉ thích kiểu như anh, chỗ nào cũng hợp ý em.”

Mắt cô đã quen với bóng tối, miễn cưỡng nhìn rõ biểu cảm của anh, Cận Hành Giản hơi nhướng mày, có vẻ đã được dỗ dành ổn thỏa, cúi xuống định hôn cô lần nữa.

Khương Mạt nghiêng đầu đi, “Ngoan, anh đi súc miệng đi.”

Lần này Cận Hành Giản không nói gì nữa, ngoan ngoãn xuống giường.

Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở nửa th*n d***, sau một hồi giày vò, chiếc khăn đã lỏng lẻo, treo hờ hững, để lộ hai hõm eo quyến rũ.

Trên tường có đèn cảm ứng, khi anh đi ngang qua, đèn sáng lên, Khương Mạt thở phào, kéo chăn đắp lên người, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh.

Động tác Cận Hành Giản rất nhanh, sau tiếng nước chảy, anh bước trở lại dưới ánh đèn.

Khương Mạt nắm chặt mép chăn, từ từ ngồi thẳng dậy.

Rèm cửa bị gió thổi hé ra một khe, ánh trăng len vào từ đó, cộng với ánh đèn cảm ứng bên tường, tất cả đủ để cô nhìn rõ từ xương sườn bên trái kéo dài lên đến vai anh có một mảng hình vẽ lớn.

Đèn cảm ứng phía sau anh tắt đi, anh không hề để ý, bước tới, chống tay lên giường, cúi xuống hôn cô.

Nhưng cảm xúc của Khương Mạt không còn được như trước, phần lớn sự chú ý dồn vào mảng hình kia.

Anh đứng ngược sáng, cô không nhìn rõ đó là gì, chỉ khi đầu ngón tay khẽ vuốt qua, cô mới phát hiện vùng da đó hơi thô ráp, có những chỗ gồ lên không rõ ràng.

Là hình xăm.

Có lẽ nhận ra sự khác thường của cô, nụ hôn này không kéo dài lâu, môi Cận Hành Giản rời đi, giọng mang chút trêu chọc: “Vẫn còn ghét bỏ bản thân à?”

Khương Mạt lắc đầu, bàn tay đặt lên ngực anh, chậm rãi trượt lên vai, cô ngẩng đầu hỏi: “Mình bật đèn lên được không?”

Vai anh dưới lòng bàn tay cô rõ ràng cứng lại, Khương Mạt không cho anh cơ hội từ chối, nói tiếp: “Em muốn nhìn hình xăm trên người anh.”

Cận Hành Giản bật một chiếc đèn đầu giường.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp dịu nhẹ, Khương Mạt nhìn rõ, trên ngực anh là một đóa hoa nhài đang nở rộ, cành hoa mọc từ xương sườn thứ ba bên trái, lan khắp nửa ngực trái, kéo dài đến tận vai anh.

Bông lớn nhất, rực rỡ nhất nở ngay trên ngực anh, trên cánh hoa còn có một chú cáo nhỏ lanh lợi đáng yêu.

Thảo nào dạo gần đây anh luôn cài áo chỉnh tề.

Thảo nào anh thu lại tính tình, thỉnh thoảng còn đùa những câu khiến cô không chiếm được lợi.

Thảo nào tối nay anh nhất định phải tắt đèn.

Hóa ra là để giấu thứ này.

Đầu ngón tay Khương Mạt khẽ vuốt qua, giọng run run: “Có đau không?”

Cận Hành Giản lắc đầu.

“Anh xăm từ khi nào? Sao không nói với em?” Khương Mạt hỏi.

Cận Hành Giản cụp mắt, “Năm ngoái ở Los Angeles gặp Lê Đông, cô ấy nói hồi ở cô nhi viện có một thói quen, với những thứ quan trọng thì sẽ viết tên lên đó, thứ càng quan trọng thì càng phải viết ở vị trí dễ thấy. Cô ấy nói em cũng có thói quen giống vậy.”

“Cục cưng, anh xin lỗi.” Cận Hành Giản ngẩng đầu, “Anh đã hiểu được ý nghĩa của hai chữ “Khương Mạt” viết trên ngực muộn như vậy.”

“Cục cưng, em không chỉ là đóa hoa nhài của ba mẹ, mà còn là đóa hoa nở trên ngực anh.”

Vì thế anh đã xăm cô ở nơi đó.

Năm ngoái ở Los Angeles, cũng chính là lúc họ sắp chia xa, Khương Mạt v**t v* những đường nét gồ ghề dưới lòng bàn tay, khi lên tiếng giọng đã nghẹn ngào: “Sao anh ngốc thế? Lỡ như chúng ta không quay lại với nhau thì sao? Anh như vậy thì còn cô gái nào yêu anh nữa?”

“Anh không cần tình yêu của người khác, chỉ cần của em thôi.” Cận Hành Giản kéo tay cô đặt lên ngực mình. “Cả đời này anh chỉ yêu một mình em, bất kể em có quay lại yêu anh hay không.”

Trước kia anh chưa từng thấy trên đời có điều gì đáng sợ, ngay cả năm 15 tuổi suýt mất mạng trong tai nạn xe, anh cũng chỉ nghĩ chết thì chết, nếu lần này sống sót thì sau này người chết sẽ là Cận Quân Cảnh.

Nhưng sau này, anh đã sợ hai lần.

Một lần là khi Khương Mạt đứng ngoài phòng làm việc nghe thấy anh cãi nhau với Kỳ Cận, rồi một mình rời đi, ngồi bên hồ khóc, khi đối diện với anh lại giấu hết cảm xúc, có tức giận cũng không phát ra với anh.

Một lần nữa là khi anh đã ký xong thỏa thuận ly hôn, nghe nói Khương Mạt muốn về nhà lấy giấy đăng ký kết hôn, giấy đăng ký kết hôn đặt cùng với thỏa thuận ly hôn, anh sợ cô sẽ nhìn thấy.

Nhưng càng sợ gì thì càng xảy ra.

Khương Mạt đã nhìn thấy thỏa thuận ly hôn, lặng lẽ đưa ra quyết định, bỏ anh lại một mình trong bong bóng hạnh phúc rồi rời đi. Anh tưởng cô rời đi thật dứt khoát, đến khi bong bóng vỡ ra mới biết, cô còn đau hơn cả anh.

Anh không muốn để cô đi, nhưng cũng không biết giữ cô lại thế nào.

Những thứ anh từng cho cô, cô đều không mang theo, sau đó anh có làm gì cũng không dám để cô biết, anh không muốn dùng những thứ đó để trói buộc cô.

Nếu cô chịu quay đầu, cô sẽ biết có một người vẫn luôn âm thầm yêu cô, chờ cô, để cô cảm thấy yên tâm, vững lòng.

“Nếu em không quay đầu thì sao?” Bàn tay đặt trên lồng ngực nóng hổi của anh, Khương Mạt khẽ sụt sịt hỏi.

“Vậy thì… hình như anh cũng không còn cách nào.” Mắt Cận Hành Giản nóng lên, giọng trầm xuống.

Anh thực sự đã từng nghĩ đến khả năng đó, khi biết cô đã mua cho mình một mảnh đất làm mộ, anh cũng hiểu rõ sự dứt khoát và đau đớn của cô khi ấy. Một mặt anh không muốn buông tay cô, muốn cầu xin cô ở lại, mặt khác lại không nỡ thật sự ép buộc cô.

Trong lòng Khương Mạt trăm mối ngổn ngang.

Tuổi hai mươi của cô đầy sóng gió, mười hai năm tình thân tan thành bọt nước, cô yêu một người, hận một người, trả thù một người, rồi rời bỏ một người, khi cô thất vọng đến tột cùng với thế giới này, lại có người nói với cô rằng, có một người yêu cô mà không cần bất cứ điều gì đáp lại, và người sai, người tệ đó chính là anh.

Khi tuổi hai mươi sắp kết thúc, cô lấy lại được tình thân, cũng một lần nữa nhặt lại những mong đợi dành cho người đó.

Cô biết mối quan hệ giữa mình và Cận Hành Giản rất đặc biệt, từ thích anh, yêu anh, rồi hận anh, trả thù anh, đến sau này hiểu anh hơn từ những góc nhìn khác, sẵn sàng nhượng bộ, chấp nhận sự theo đuổi của anh, tất cả đều không giống bình thường.

Đó là quá trình cô học cách hòa giải với cuộc sống, hòa giải với quá khứ, cố gắng mài nhỏ hạt cát từng tồn tại trong tình yêu của mình, tự nhủ rằng không có gì là hoàn hảo, chỉ cần kết cục cuối cùng là tốt đẹp, cô đều có thể chấp nhận.

Cho đến hôm nay khi cô vô tình quay đầu lại, mới thật sự nhận ra, có một người lặng lẽ, cẩn thận trồng đầy hoa phía sau cô, lại không dám nói ra, chỉ chờ cô quay đầu để phát hiện, phía sau cô là cả một khu vườn xuân rực rỡ, để đóa nhài nhỏ bé như cô có thể yên tâm nương tựa, còn hạt cát mà cô đã cố mài nhỏ nhưng vẫn không thể làm biến mất hoàn toàn, cũng có thể đặt trong khu vườn ấy, trở thành lớp đất nuôi dưỡng cô.

Vậy còn anh là gì?

Tình yêu thuần khiết của anh chính là nước, cũng là ánh sáng của cô.

Lúc này, Khương Mạt hạnh phúc đến mức trong lòng như có một bát nước đầy, sóng sánh không ngừng, cô phải cẩn thận giữ gìn nó, không nỡ để rơi mất một giọt nào.

Cô biết từng giọt đều đến không hề dễ dàng.

Cả cô và Cận Hành Giản đều là những người thiếu thốn tình yêu, nhưng bây giờ anh đang học cách dốc hết sức để yêu cô, để cô có thể yên tâm mà yêu.

“Cận Hành Giản, em muốn cho anh xem một thứ.”

“Gì vậy?” Cận Hành Giản nhìn cô.

Khương Mạt cầm điện thoại của mình, mở ứng dụng phát nhạc.

Trong danh sách phát chỉ có một tệp không tên, cô nắm tay anh, để anh tự tay nhấn vào, trong tiếng “thình thịch” vang lên, Cận Hành Giản nhìn thấy số lần phát.

1374 lần.

Nhịp tim của anh, cô đã lắng nghe hàng nghìn lần, ở những nơi không có ai.


Tác giả có lời muốn nói:

Khúc mắc trong lòng bé Mạt đã được gỡ rồi, giờ chỉ còn của Cận tổng thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn