Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 28: Khu trượt tuyết

Chương 28: Ôm chặt tôi

Edit: Thanh

—————

Mấy ngày trước liên tục thức khuya khiến tinh thần có phần sa sút, trên đường đi Khương Mạt nói chuyện vài câu với Trình Ngu, đầu nghiêng sang một bên, ngủ thiếp đi, sau đó lúc xuống máy bay lên xe cũng vẫn mơ mơ màng màng, mãi đến vừa rồi bị Trình Ngu gọi tỉnh hẳn mới phát hiện đã tới trấn nhỏ trượt tuyết.

Giấc ngủ này kéo dài quá lâu, trên người không có cảm giác nhẹ nhõm sau khi nghỉ ngơi, ngược lại mềm nhũn không có sức, Khương Mạt lại ngồi thêm một lúc, kéo khóa áo phao lên tận cổ, lại đội mũ len vào, lúc này mới cúi người chui ra khỏi cửa xe.

Trình Ngu và Tô Mại đã xuống xe trước, đang lấy hành lý.

Chóp mũi chợt lạnh, Khương Mạt ngẩng đầu, những bông tuyết nhỏ lả tả rơi xuống, trong đó có một bông rơi lên hàng mi cô, cô đưa tay lau đi, trong miệng thở ra một làn hơi trắng lớn.

Bầu trời đêm rất đen, không thấy sao trời.

Ánh đèn quán bar cách đó không xa ấm áp dịu dàng, xuyên qua cửa kính có thể thấy bóng người chen chúc, tiếng cười nói náo nhiệt thỉnh thoảng tràn ra, trên đường người qua lại không nhiều, nhưng bước chân lại không vội vã.

Một cảm giác xa lạ, thư thái, buông lỏng của kỳ nghỉ ập tới, như thể chỉ cần đứng đây, cũng có thể thả lỏng theo.

“Bé Mạt, mau đi thôi, đói chết tớ rồi!” Trình Ngu gọi cô.

Khương Mạt thở ra một hơi dài, gỡ bỏ cái cảm xúc đang giằng co với Cận Hành Giản trong lòng, cong khóe môi đáp lại Trình Ngu, lấy điện thoại ra gửi cho Cận Hành Giản một tin: “Tôi đến rồi”.

Vừa định cất điện thoại, trên màn hình nhảy ra một chữ “Ừm”.

Tim cô khẽ run lên, đầu ngón tay cầm điện thoại siết chặt đến trắng bệch, Khương Mạt đứng nguyên tại chỗ, mắt dán chặt vào màn hình, cho đến nửa phút sau vẫn không thấy thêm tin nhắn nào, lúc này mới cất điện thoại đi.

Làm xong thủ tục nhận phòng, ba người đói meo xuống lầu, tiệm hamburger gần khách sạn đã đóng cửa, ba người chui vào quán bar vẫn còn náo nhiệt, gọi phần pizza và khoai tây chiên còn lại, ngồi trong góc vừa nghe nhạc vừa ăn.

Vị phô mai thơm ngọt đánh thức vị giác, trưa Khương Mạt ăn không nhiều, lúc này cúi đầu ăn ngấu nghiến, hai miếng pizza vào bụng, mới phát hiện Trình Ngu không biết đã đi đâu.

Đang định hỏi Tô Mại, ca sĩ trên sân khấu vừa hay điều chỉnh micro, nhìn tờ giấy trong tay dưới ánh đèn.

“Bài hát cuối cùng tối nay, “Oh! Susanna”, tặng cho cô gái Trung Quốc lần đầu tới Vail ——”

Anh ta dùng tiếng Trung vụng về đọc tên trên đó, “Khương Mạt!”

Hít một hơi, lộ ra hai hàm răng trắng đều, “Tình yêu của bạn đang trên đường tới!”

Bên dưới vang lên một tràng reo hò, Khương Mạt khẽ sững lại, trong lòng dâng lên một dòng cảm xúc nóng rực.

Ngón tay ca sĩ khảy dây đàn guitar, giai điệu vui tươi rộn ràng tuôn ra.

I come from Alabama with my banjo on my knee

Tôi đến từ Alabama, mang theo cây banjo yêu quý

I’m going to Louisiana, my true love for to see

Tôi đến Louisiana, để tìm kiếm người tôi yêu.

Quán bar bị giai điệu quen thuộc thổi bùng, có khách hứng khởi ngân nga theo, cũng có người lắc lư theo nhịp, Trình Ngu chen qua đám đông trở về bàn, nháy mắt với Khương Mạt, tiếng reo hò náo nhiệt vang lên, xen lẫn một tiếng “đệt!” của Tô Mại.

Anh ấy cười mắng: “Sao lén làm chuyện lãng mạn mà không rủ tớ?”

Trình Ngu cười ôm lấy Khương Mạt, “Bé Mạt của tớ tốt thế này, đương nhiên phải độc chiếm!”

Hốc mắt Khương Mạt nóng lên, cằm tựa lên vai cô ấy, “Tớ muốn gả cho cậu quá, bé Ngu.”

“Ngủ cùng là được rồi, hì hì,” Trình Ngu cười vỗ vai cô, “Tớ nghe nói kết cục của Thành Nguyên Đông rồi, giờ người thì ra được rồi, nhưng tay vẫn còn treo kia kìa.”

Khương Mạt ngớ ra ngồi thẳng dậy khỏi vai Trình Ngu, trước đó ở ký túc xá cô có nghe Hạ Nam và Trương Tịnh nhắc tới chuyện này, cứ tưởng chỉ là tin đồn, cũng chưa từng nghĩ chuyện của Thành Nguyên Đông lại liên quan đến cô, đến Cận Hành Giản.

“Là Cận Hành Giản làm à?” Cô hỏi.

“Chẳng phải anh ta nổi giận vì hồng nhan sao?” Trình Ngu nhìn cô hỏi ngược lại.

“Dù có phải hay không, chuyện này cũng bị đổ lên đầu anh Cận rồi.” Tô Mại bổ sung.

“Cho nên đó bé Mạt, cậu biết dấu hiệu đầu tiên của tình yêu là gì không?”

“Là gì?”

“Là lòng chiếm hữu!”

Trình Ngu cầm một que khoai tây chiên, nhai chậm rãi, “Chồng cậu dù bây giờ còn chưa thích cậu, thì cũng là chuyện sớm muộn thôi.”

Chồng cậu…

Đến bản thân Khương Mạt còn chưa từng gọi như vậy, có chút không tự nhiên khẽ cựa mình.

“Chỉ là vấn đề thời gian thôi.” Trình Ngu tiếp tục, “Cậu không thấy ánh mắt anh ta nhìn Tô Mại hôm nay à, dọa Tô Mại lập tức buông cậu ra, còn đứng thẳng tắp như học sinh tiểu học gặp giáo viên chủ nhiệm, thiếu mỗi cúi chào thôi.”

“Đệt, cậu thì tốt hơn chỗ nào?” Tô Mại lập tức đáp trả.

Thấy hai người sắp cãi nhau, Khương Mạt kịp thời giơ tay ra hiệu dừng, khó hiểu hỏi: “Anh ấy đáng sợ đến mức đó à?”

Hai người đồng loạt nhìn cô.

Trình Ngu: “Có một từ rất hợp với cậu lúc này.”

Tô Mại: “Có chỗ dựa nên không sợ.”

Hiếm khi đạt được thống nhất, hai người nhìn nhau, đập tay một cái.

“Bé Mạt, có phải là thế này không, cậu là người trong cuộc nên mơ hồ.” Trình Ngu cầm que khoai tây cuối cùng lắc lắc, nghiêm túc phân tích cho cô, “Từ góc nhìn của tớ và Tô Mại, chồng cậu khá để ý cậu đấy.”

Hết câu này đến câu khác đều là “chồng cậu”, mặt Khương Mạt nóng lên, đưa tay xoa xoa.

“Đúng, tớ cũng đồng ý.” Tô Mại chớp thời cơ giật lấy que khoai, nhét luôn vào miệng, “Trực giác của đàn ông.”

Khương Mạt nhíu mày: “Hai người có phải nhận hối lộ của anh ấy rồi không, sao cứ nói đỡ cho anh ấy mãi thế?”

Trong tay trống không, Trình Ngu đang trừng Tô Mại, trợn mắt lên trời, giọng không chịu nổi: “Bé Mạt cậu nhìn đi, còn cần hối lộ à? Ai mà muốn yêu đương với cái loại đàn ông trẻ con đến miếng khoai tây cuối cùng cũng phải tranh chứ?”

Động tác nhai khoai tây của Tô Mại khựng lại.

Khương Mạt mím môi nhịn một lúc, không kìm được bật cười.

Có hai người bạn dở hơi thế này ở bên, cảm xúc buồn bã gì cũng bay sạch.

*v*

Có kinh nghiệm lần trước vừa tách khỏi Cận Hành Giản là mất liên lạc, nên một đêm không nhận được tin nhắn nào nữa từ anh Khương Mạt cũng thích nghi rất tốt. Sáng hôm sau ăn xong bữa sáng, mang theo đồ trượt tuyết ra sân tuyết gặp huấn luyện viên Andrew, hoàn toàn bước vào chế độ nghỉ dưỡng.

Ba người Khương Mạt đều có nền tảng trượt tuyết, buổi sáng Andrew dẫn họ tới đường trượt sơ cấp luyện tập, Andrew kèm Khương Mạt, hai huấn luyện viên khác kèm Trình Ngu và Tô Mại.

Nói là kèm, thực ra chủ yếu là trông chừng.

Andrew rất cao, ngoài đôi mắt xanh ra còn có vô số nhiệt tình và kiên nhẫn.

Khi khen cô, Andrew nói với cô nhiều nhất không phải là “bạn thật giỏi”, “bạn rất xuất sắc”, “bạn rất thông minh”, mà là “bạn giỏi như Jin nói vậy”, “bạn xuất sắc y như Jin nói”, “bạn thông minh như Jin nói”.

Tai sắp chai luôn rồi, Khương Mạt đeo kính trượt tuyết lén trợn mắt.

Không hổ là người do Cận Hành Giản thuê.

Đường trượt sơ cấp tốc độ không nhanh, Trình Ngu lướt qua bên cạnh, lớn tiếng hỏi Andrew: “Anh khen người khác cũng kiểu này à?”

Andrew đứng trên ván trượt đơn, mặc bộ đồ trượt tuyết màu đen in tên khu trượt, thong thả trượt theo Khương Mạt xuống dưới, nhún vai nói: “Tất nhiên là không. Jin là khách hàng lớn nhất của tôi.”

Tối qua sau khi từ quán bar về, trước khi ngủ Khương Mạt thực ra đã suy nghĩ kỹ về hành vi của Cận Hành Giản.

Anh để một tấm thẻ chỗ cô, số tiền bên trong đủ để mua cả khu trượt tuyết, nhưng hôm qua lại chuyển tiền cho cô, còn nhắn bảo cô chơi vui với bạn.

Anh sắp xếp người đi theo cô, có thể nắm rõ hành tung của cô bất cứ lúc nào, nhưng sau đó lại nhắn hỏi cô đã cất cánh chưa.

Ban đầu cô không nghĩ nhiều, có lẽ do Trình Ngu và Tô Mại “tẩy não” quá nhiều, khiến cô mơ hồ có cảm giác Cận Hành Giản đang cố tìm chuyện để nói.

Đối chiếu với tình huống hiện tại chính là, Cận Hành Giản đang cố gắng tạo cảm giác tồn tại.

Người này rốt cuộc là có ý gì chứ.

Thật sự bắt đầu để ý đến cô rồi sao?

“Jin trả anh bao nhiêu?” Khương Mạt hỏi Andrew.

“Jin thuê tôi nguyên một tháng, bao ăn ở, còn cử người đưa tôi tới.”

Cô chỉ chơi ở đây bốn ngày, nhưng Cận Hành Giản đã trả hơn gấp mười lần số đó.

“Vậy tôi trả gấp đôi, hôm nay đừng để tôi nghe thấy tên Jin nữa. “Dứt lời, Khương Mạt khẽ nhếch môi, bóng dáng màu hồng bắt đầu lao nhanh xuống.

Nếu thực sự bắt đầu để ý cô thì tự mình liên lạc đi chứ, cứ thông qua người khác để gây sự chú ý thì có ích gì.

Bay từ Los Angeles đến Hong Kong, tối qua cất cánh, trưa nay hạ cánh.

Lát nữa lúc ăn cơm, chắc tin nhắn của anh cũng nên đến rồi.

Tốn cả buổi sáng ở đường trượt sơ cấp, Trình Ngu và Tô Mại đều thấy hơi chán, đến bữa trưa ba người quyết định buổi chiều sẽ thử sức đường trượt trung cấp.

Andrew không ăn cùng họ, Khương Mạt gửi tin nhắn cho anh ta, tiện thể liếc nhìn đoạn chat được ghim vẫn im lặng.

Là cô đoán sai sao, Cận Hành Giản không có chút phản ứng nào.

Khương Mạt không vội, ba người nghỉ thêm một lúc rồi ngồi cáp treo lên trên, chuẩn bị lên đó đợi Andrew.

Lần đầu đứng trên đường trượt trung cấp, đối mặt với độ dốc rõ ràng khác hẳn so với đường sơ cấp, Khương Mạt có chút hứng khởi, đang định tự mình thử trước thì cánh tay bị kéo lại.

Trình Ngu ra hiệu cho cô nhìn sang một bên, giọng có chút ghen tị: “Dịch vụ ‘trượt thay’ kìa!”

Bên cạnh xuất hiện một bóng người mặc đồ đen, Khương Mạt chào Andrew vừa tới, đẩy kính trượt lên, nhìn theo hướng Trình Ngu.

Không xa chỗ họ có vài người trẻ, cả nam lẫn nữ, có vẻ đi chơi cùng nhau, một cô gái lần đầu lên đường trung cấp nên sợ hãi, thử vài lần vẫn không dám trượt, bạn trai ngoại quốc của cô ấy dứt khoát bế cô ấy trượt xuống.

Những người bạn khác cười ầm lên huýt sáo.

“Oa!” Trình Ngu véo mạnh tay Khương Mạt, nuốt nước bọt đầy ngưỡng mộ, “Lúc này thật sự cần một người bạn trai cao to khỏe mạnh, đẹp trai, sáu múi, cao mét tám lăm, quốc tịch không quan trọng! Sinh viên cũng được!”

Tô Mại: “…”

Những chàng trai bên kia chú ý tới hai cô gái, nhiệt tình mời: “Muốn thử không?”

Hai mắt Trình Ngu sáng lên quay sang Khương Mạt, “Bạn trai tạm thời cũng được!”

Nói xong liền buông tay Khương Mạt, đặt ván trượt xuống rồi vui vẻ chạy qua.

“Đúng lúc này lại không kén chọn nữa.” Tô Mại đứng bên cạnh buông lời trêu.

Anh ấy quay sang hỏi Andrew: “Hai huấn luyện viên kia đâu rồi?”

Khương Mạt vẫn đang chú ý bên phía Trình Ngu, không nghe cuộc trò chuyện của hai người.

Sau khi qua đó, Trình Ngu làm quen với chàng trai vừa bắt chuyện, thoải mái để anh ta bế mình lên, còn giơ tay chữ V với Khương Mạt, ngay sau đó cô ấy ôm cổ chàng trai, khi trượt xuống thì hét lên đầy phấn khích.

Trông có vẻ thực sự rất vui.

Khương Mạt không khỏi mỉm cười.

Một chàng trai khác đẩy kính trượt lên, lộ ra đôi mắt nâu nhạt, mái tóc vàng rối dưới mũ trượt, gương mặt rất đẹp. Anh ta mời Khương Mạt: “Can I?”

Khương Mạt kéo kính xuống, đang định từ chối thì đột nhiên một cánh tay vòng qua eo cô, còn chưa kịp phản ứng, đầu gối bị nhấc lên, cả người đâm vào một lồng ngực rộng lớn.

Gió rít bên tai.

Mùi hương linh sam quen thuộc, thoang thoảng xộc vào mũi.

Người đàn ông ôm cô rất chặt, giọng nói vang lên bên tai: “Ôm chặt tôi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn