Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 29: Khách sạn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 29: Không ngủ với tôi à?

Edit: Thanh

——————

Tim cô như bị va mạnh, đập thình một cái, Khương Mạt lập tức ngẩng đầu lên.

Đường nét cằm sắc sảo vốn đẹp của người đàn ông bị che bởi miếng bảo hộ, kính trượt tuyết đen che gần nửa khuôn mặt, nhưng dù vậy, cô vẫn lập tức nhận ra đó là ai.

Khương Mạt ngước nhìn anh, giọng run nhẹ theo tốc độ lao xuống nhanh, nhưng không giấu được niềm vui: “Cận Hành Giản, sao anh lại ở đây?!”

Cận Hành Giản hơi hạ cằm, ánh mắt dừng trên người cô vài giây rồi lại ngẩng lên, thản nhiên nói: “Muốn đến thì đến thôi.”

Đúng là… giả vờ thật đấy.

Khương Mạt vùi đầu vào ngực anh cười, “Cho anh một cơ hội rút lại câu vừa nói.”

Khóe môi nhạt dưới lớp bảo hộ khẽ cong, giọng anh lười biếng mà châm chọc: “Nếu không đến, có người sắp đi tìm dịch vụ trượt thay rồi.”

“Ai cơ?”

Cơ thể bỗng bị ném lên, cảm giác rơi khiến Khương Mạt hét lên, vội ôm chặt cổ anh, Cận Hành Giản giữ cô vững vàng, lao nhanh trên con dốc dài, gió rít bên tai, ý cười trong giọng vẫn chưa tan.

“Người mà tôi cướp đi này.”

Người mà tôi cướp đi này.

Trái tim như thắt lại, đập loạn xạ, cô như chim cút làm ổ trong lòng anh, kiếm chuyện nói: “Chẳng phải tối qua anh phải đi Hong Kong rồi sao?”

“Lâm Nguyên đi.”

Lâm Nguyên ở Hồng Kông xa xôi ắt xì một cái, cuối năm ngoái cũng là anh ấy thay Cận Hành Giản qua đó, lần này lại vậy, mà cả hai lần đều là vì cùng một người…

Có lẽ anh ấy nên đề xuất với sếp, lần sau đi Hong Kong nhớ mang theo bà chủ?

“Sau này dự án giao cho cậu ấy phụ trách.” Cận Hành Giản bổ sung.

Lâm Nguyên lại hắt xì thêm cái nữa.

“Vậy anh ở đây mấy ngày?”

“Cùng em về nước.”

Vậy tức là… có thể ở bên cô bốn ngày.

Khương Mạt cong môi cười, tâm trạng u ám mấy ngày qua hoàn toàn tan biến.

Đột nhiên, cô nghe thấy giọng Tô Mại: “Bé Mạt! Andrew, cậu mau thả cô ấy ra!”

Nhớ ra Tô Mại lần đầu trượt đường trung cấp, Khương Mạt vội nói: “Anh dừng lại đi, Tô Mại chưa từng trượt đường xanh dương!”

Cận Hành Giản liếc nhẹ về phía sau, giảm tốc độ.

Tô Mại vừa gọi “bé Mạt” vừa đuổi theo.

Khương Mạt vừa định thở phào, Cận Hành Giản lại như trêu người mà tăng tốc, giọng nói tức giận của Tô Mại bị bỏ lại phía sau.

Lặp lại vài lần như vậy, Khương Mạt vừa tức vừa buồn cười, đang định nói thì nghe thấy anh cười khẽ: “Đừng lo, Tô Mại trượt khá tốt.”

Khương Mạt nghiêng đầu muốn nhìn, nhưng Cận Hành Giản vừa khéo nghiêng người che kín tầm nhìn của cô.

Trong tầm mắt, tuyết trắng lùi lại rất nhanh, khoảng cách tới đỉnh núi ngày càng xa, không biết qua bao lâu, tốc độ mới chậm lại rồi dừng hẳn.

Cánh tay người đàn ông vẫn ôm rất chặt, Khương Mạt vỗ nhẹ anh, từ trên người anh xuống, vội nhìn Tô Mại.

Tô Mại cũng vừa dừng cách họ không xa, tháo ván trượt, hùng hổ đi tới, đưa tay định túm cổ áo “Andrew”: “Anh ——”

Nhớ lại biểu hiện lúc nãy của anh ấy khi gặp Cận Hành Giản, Khương Mạt vội ôm tay anh ấy kéo xuống, mạnh mẽ giữ anh ấy lại.

Tô Mại khó hiểu nhìn cô, quay đầu lại thì “Andrew” trước mặt đã kéo miếng bảo hộ xuống, đẩy kính trượt lên, lộ ra gương mặt mà anh ấy quá quen thuộc, đôi mắt lạnh nhạt rũ xuống, ánh nhìn dừng ở cánh tay anh ấy, rồi nâng mí mắt lên nhìn thẳng.

Ánh mắt đó không lạnh, nhưng cũng chẳng thể gọi là ấm.

Cổ họng Tô Mại nghẹn lại, như bị bỏng mà rút tay khỏi Khương Mạt, miễn cưỡng đổi giọng: “Anh Cận… anh đến từ khi nào vậy?”

“Trưa nay.” Cận Hành Giản chuyển ánh nhìn sang Khương Mạt, giải thích thêm, “Lúc Andrew hào hứng kể với tôi rằng vợ tôi trả anh ta gấp đôi để không nhắc tên tôi, còn khen cô ấy là ‘thần tài xinh đẹp tốt bụng’.”

Người bị gọi “thần tài” liền không tự nhiên mà dời ánh mắt đi.

Cô vốn chỉ muốn xem anh có chủ động liên lạc với mình hay không, ai mà ngờ anh lại trực tiếp “hạ cánh” xuất hiện.

Điều này thật sự… quá bất ngờ, cũng quá vui.

Cận Hành Giản không “xử tội” cô quá lâu, ánh mắt rất nhanh chuyển sang Tô Mại, giọng vừa như trêu vừa như chúc mừng: “Chúc mừng hoàn thành lần đầu ở đường trung cấp, không tệ.”

Tô Mại ngượng ngùng sờ cổ.

Sự xuất hiện của Cận Hành Giản khiến Andrew hoàn toàn rảnh rang, đồng thời cũng làm Trình Ngu và Tô Mại có chút lúng túng. Mấy người cùng đi cáp treo lên núi, Khương Mạt và Trình Ngu bắt đầu thử đường trung cấp một cách đúng nghĩa lần đầu tiên.

Dù có Cận Hành Giản hộ tống, Khương Mạt vẫn không tránh khỏi ngã vài lần, Trình Ngu cũng tương tự, hai người không cam tâm, lại tiếp tục ngồi cáp treo lên, ngã thêm mấy lần nữa, cuối cùng ngồi bệt trên đống tuyết nghỉ một lúc rồi quyết định để ngày mai chiến tiếp.

Còn một tiếng nữa là khu trượt tuyết đóng cửa, lượng lớn du khách bắt đầu rời đi, bốn người hòa vào dòng người đi ra ngoài, đến bãi đỗ xe, Khương Mạt liếc một cái đã nhận ra chiếc Rolls-Royce hôm qua đi cùng Cận Hành Giản.

Trình Ngu cũng nhìn thấy.

Buổi chiều, Tô Mại học được một động tác từ Cận Hành Giản, quan hệ hai người nhanh chóng thân thiết hơn, lúc này đang sóng vai đi phía trước trò chuyện, Trình Ngu kéo tay Khương Mạt, hất cằm về phía Cận Hành Giản, cười mờ ám: “Đặc biệt lái xe hơn chục tiếng từ Los Angeles đến gặp cậu, nếu còn không phải thích thì đầu Tô Mại chặt xuống cho cậu làm ghế ngồi.”

Khương Mạt liếc nhìn cái đầu vô tội trên cổ Tô Mại: “…Sao cậu biết không phải tài xế lái?”

Vừa dứt lời, Cận Hành Giản lấy chìa khóa mở xe, ánh mắt hướng về phía cô.

Trình Ngu đẩy nhẹ cô một cái, tự mình chạy về phía Tô Mại, lên chiếc xe buổi sáng họ đi tới, sau đó còn nhắn tin cho cô, nói trời còn sớm, cô ấy và Tô Mại định đi thị trấn khác gần đó chơi, bảo cô cứ yên tâm đi hẹn hò với Cận Hành Giản.

Hẹn hò à…

Khương Mạt ngồi trên ghế phụ, tắt màn hình điện thoại, nhịp tim chậm một nhịp rồi lại tăng lên.

Cô và Cận Hành Giản chưa từng hẹn hò.

Nếu là hẹn hò, thì nên làm gì nhỉ?

Cổ họng có chút khô, Khương Mạt mím môi, hỏi anh: “Giờ chúng ta đi đâu?”

“Khách sạn.”

“…”

Đây đâu phải quy trình hẹn hò bình thường.

Khương Mạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên cạnh vang lên một tiếng cười rất khẽ. Cận Hành Giản một tay giữ vô lăng, nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm thấy, “Vừa đến đã vội đi thẳng tới khu trượt tuyết, chưa kịp về khách sạn.”

Nguyên nhân vì sao vội đến khu trượt tuyết, anh không nói, nhưng Khương Mạt lại hiểu rõ, cô khẽ siết lòng bàn tay, không lên tiếng.

Giữa tháng ba từng có một trận tuyết lớn, nên dù đã cuối tháng, khách đến trượt tuyết vẫn đông không ngớt, khi hai người đến khách sạn nơi Khương Mạt ở, được thông báo hiện chỉ còn một phòng hai giường.

Cận Hành Giản trực tiếp lấy giấy tờ đăng ký.

Anh đến mà không mang hành lý, cũng không cần sắp xếp gì, trong lúc đăng ký, anh ném lại câu hỏi cho cô: “Lát nữa đi đâu?”

Rõ ràng là để cô toàn quyền sắp xếp.

Trong đầu Khương Mạt nhanh chóng lướt qua hàng loạt hoạt động có thể gọi là “hẹn hò”, nhưng nghĩ đến việc Cận Hành Giản đã lái xe suốt đêm không nghỉ để đến đây, tin nhắn “Ừ” tối qua có lẽ cũng là trả lời khi đang một tay cầm vô lăng, bữa trưa chắc cũng chưa kịp ăn, cô đề nghị: “Hay là đi ăn trước?”

Do du lịch phát triển, nhà hàng trong trấn nhỏ chủ yếu là đồ ăn nhanh, trên đường đi ngang qua quán bar hôm qua, Khương Mạt nhớ đến bài hát Trình Ngu gọi, quay sang hỏi Cận Hành Giản: “Anh biết chơi banjo không?”

Cận Hành Giản liếc cô một cái nhưng không trả lời, Khương Mạt cũng không để ý, dẫn anh vào một nhà hàng bên cạnh quán bar.

Cô chưa đói, ăn qua loa vài miếng, khi ra ngoài, trên tay cầm cây kem miễn phí mà nhà hàng tặng.

Trong lúc ăn cô đã tra sẵn kế hoạch.

Khu trượt tuyết trong trấn nhỏ đóng cửa khá sớm vào buổi chiều, từ xế chiều đến trước khi đi ngủ, du khách có ít nhất năm tiếng để giết thời gian, vì vậy các hoạt động giải trí cũng không hề ít.

Khương Mạt l**m một miếng kem, thỏa mãn nheo mắt lại, vừa đi lùi vừa nói, gió thổi tóc cô rối tung, cô đưa tay vuốt lại, “Cận Hành Giản, anh từng đi khu trò chơi chưa?”

Cận Hành Giản đi theo sau cô cách khoảng hai mét, chậm rãi đáp, “Loại gắp thú bông à?”

“Còn nhiều trò khác nữa,” Khương Mạt đếm cho anh nghe, “Đánh nhau này, bắn súng này, đua xe này, mấy trò đó đều có, còn có…”

Đang nói, cửa một cửa hàng bên đường đột nhiên bị đẩy ra, hai đứa trẻ cười đùa chạy lao ra, đâm thẳng vào Khương Mạt, cô không kịp né, đế giày dẫm lên mép bậc thềm, bàn chân trượt lệch xuống đất, cả người cũng nghiêng theo, phần kem trong ốc quế rơi xuống đất một cái “bịch”, cô “a” lên một tiếng, lảo đảo mấy bước, được Cận Hành Giản nhanh tay đỡ lấy.

Hai đứa trẻ đã chạy mất, không thấy bố mẹ đâu.

Mặt Cận Hành Giản hơi trầm xuống, ngồi xổm trước mặt cô, một tay giữ lấy cẳng chân đang đứng thẳng của cô, tay kia nhẹ nhàng đặt bàn chân còn lại xuống cho ngay ngắn, tay anh ước lượng ở cổ chân cô một chút, không dám thật sự chạm vào, ngẩng đầu hỏi: “Đau ở đâu?”

Khương Mạt nhìn cây ốc quế còn cầm trên tay, rồi nhìn phần kem rơi dưới đất: “… Đau trong lòng.”

Cận Hành Giản khựng lại, ánh mắt chuyển sang chỗ kem, khẽ hừ một tiếng như có như không, đứng dậy nhìn cô từ trên xuống, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt.

“Có thể quay lại xin thêm một cái không?” Khương Mạt làm lơ nụ cười của anh, nhìn về phía nhà hàng họ vừa ăn.

“Không thể.” Người đàn ông ép khóe môi xuống, đi ngang qua cô, “Đi thôi, đến khu trò chơi em nói.”

Khương Mạt tiu nghỉu thu ánh mắt lại, quay người đi theo anh.

Lúc đầu còn ổn, nhưng chẳng bao lâu sau, cổ chân bắt đầu đau nhẹ, rồi có xu hướng càng lúc càng đau, Khương Mạt không dám đi tiếp, kéo tay áo Cận Hành Giản, khẽ nhíu mày: “Cận Hành Giản, chân tôi đau.”

*~*

Dựa lưng vào khu trượt tuyết, bệnh viện trong thị trấn rất giỏi xử lý chấn thương do vận động, sau khi ra khỏi bệnh viện, Khương Mạt ngoan ngoãn nằm trên lưng Cận Hành Giản, cổ chân phải có thêm một cái đai nén, trong túi trên ngón tay là hai túi chườm đá.

Ai mà ngờ, ngày đầu trượt tuyết, ở khu trượt thì không sao, lại bị trẹo chân ngay ngoài đường.

Nói ra còn thấy xấu hổ.

“Mấy ngày tới làm sao đây…”

Khương Mạt mặt mày ủ rũ.

“Dưỡng thôi.” Cận Hành Giản trả lời, “Hoặc tôi bế em trượt.”

“…”

Khi hai người đến bãi đỗ xe của khách sạn, Trình Ngu và Tô Mại cũng vừa quay về, hai người xoay quanh cô một vòng, ngoài việc bảo cô nghỉ ngơi cho tốt thì cũng không biết nói gì hơn.

Được Cận Hành Giản bế vào thang máy, Khương Mạt xuống khỏi người anh, tự đứng vững, quẹt thẻ bấm tầng.

Cô, Trình Ngu và Tô Mại ở tầng 3, còn Cận Hành Giản ở trên hai tầng.

Chân cô không tiện, thang máy đến tầng 3, cô đợi Trình Ngu và Tô Mại ra ngoài rồi định bước theo, thì đầu ngón tay Cận Hành Giản ấn vào nút đóng cửa.

Khương Mạt vội ấn nút mở cửa: “Tôi còn chưa xuống…”

Bàn tay lớn của người đàn ông nắm lấy cổ tay cô, cửa thang máy từ từ đóng lại.

Cận Hành Giản cúi mắt nhìn cô.

“Không ngủ với tôi à?”


Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau ngủ chung!

Banjo (班卓琴): còn gọi là đàn 5 dây (đã xuất hiện trong bài hát ở chương trước)

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn