Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 27: Tâm ý

Chương 27: Bay qua hẹn hò

Edit: Thanh

—————–

Trình Ngu bị chen sang một bên bật cười lớn rồi nhào tới, vỗ bôm bốp lên lưng Tô Mại, sau đó lại nâng mặt Khương Mạt lên, hai tay x** n*n mặt cô.

“Khương Mạt.”

Cửa sổ chiếc Rolls-Royce cách đó không xa hạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn tú. Giọng người đàn ông cũng giống như biểu cảm của anh, không đọc ra được là không vui, nhưng lại vô cớ mang theo một áp lực khiến người khác phải dè chừng.

Ba người đang cười đùa bỗng đồng loạt thu lại vẻ mặt.

Tô Mại đặt Khương Mạt xuống, hơi có chút câu nệ mà vẫy tay về phía Cận Hành Giản, cao giọng gọi một tiếng “anh Cận”, Trình Ngu cũng vội vàng gật đầu chào theo.

Hai người vốn ồn ào bỗng chốc trở nên quy củ.

Cận Hành Giản mỉm cười gật đầu, ánh mắt chuyển sang Khương Mạt.

Khi Khương Mạt quay đầu nhìn anh, nụ cười trên mặt cô nhạt đi từng chút một, để lộ đôi mắt như phủ sương, cô đứng yên tại chỗ, rõ ràng nhìn ra anh muốn cô qua đó, nhưng lại bướng bỉnh làm ngơ, đột nhiên, cô mỉm cười vẫy tay với anh, ném lại một câu: “Anh đi làm việc đi, bọn em vào trước nhé”, rồi quay người đẩy hai người bạn đi vào khách sạn.

“Không giới thiệu đàng hoàng à?” Tô Mại quay người hỏi.

Giọng Khương Mạt không lớn, nhưng theo gió bay tới, gõ vào màng nhĩ Cận Hành Giản.

Gặp lại bạn tốt khiến cô phấn khích, giọng nói cũng trong trẻo hơn, chỉ là rõ ràng mang theo chút qua loa: “Giới thiệu gì chứ, chẳng phải đều quen rồi sao.”

Bàn tay đang định đẩy cửa xe khựng lại một giây, rồi rơi trở về trên đùi, Cận Hành Giản thu lại ánh mắt, dặn: “Lái xe đi.”

Cửa sổ xe chậm rãi nâng lên, trong khe hở còn sót lại của tầm mắt, ba người kia dần đi xa. Tô Mại rất tự nhiên nhận lấy ba lô của Khương Mạt xách trong tay, Trình Ngu khoác tay cô, người anh phái tới tận chức tận trách xách vali theo sau.

Mấy người bước vào đại sảnh khách sạn, bóng lưng khuất dần sau cửa xoay.

Yết hầu Cận Hành Giản khẽ động vài lần.

Lâm Nguyên ngồi ghế phụ từ đầu đến giờ như không khí, lén nhìn qua gương chiếu hậu thấy sắc mặt không vui của ông chủ, nhịn một lúc vẫn nhắc: “Cận tổng, quà của phu nhân vẫn chưa đưa cho cô ấy.”

Cận Hành Giản rũ mắt, chiếc túi xách lặng lẽ nằm bên cạnh.

*~*

Nụ cười trên mặt Khương Mạt gần như tắt ngay khi vừa bước vào đại sảnh khách sạn, hai người bạn bên trái bên phải vẫn đang hào hứng bàn xem trưa ăn gì, tạm thời không chú ý, Khương Mạt để mặc suy nghĩ của mình trống rỗng trong chốc lát, đến khi Trình Ngu hỏi cô ủng hộ cô ấy hay Tô Mại thì mới kéo lại sự chú ý.

Hai phương án ăn trưa họ đưa ra cô đều thấy ổn, thế là lấy điện thoại ra, “Giờ mình bật màn hình, số phút là số lẻ thì theo Trình Ngu, số chẵn thì theo Tô Mại.”

Hai người đều không có ý kiến, ngón tay Khương Mạt đặt lên nút bên cạnh điện thoại, ngay trước khi ấn xuống, màn hình đột nhiên sáng lên, nhận diện khuôn mặt cô rồi tự mở khóa, một tin nhắn hiện ra.

[Tài khoản đuôi 0215, ngày 30/3 lúc 12:02 nhận 10.000.000,00 tệ, số dư 12.608.974,15 tệ, người chuyển: Cận Hành Giản]

Ba đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm màn hình, Trình Ngu là người đặt câu hỏi trước: “Đây chính là ông lớn à? Ra tay một cái là mười triệu.”

Gia cảnh của Trình Ngu và Tô Mại đều không tệ, nhưng cũng chưa từng thấy kiểu cho tiền như vậy.

Thế nhưng tâm trí Khương Mạt lại không đặt ở đây, sau tin nhắn, một thông báo WeChat nhảy lên.

[ Bồ Tát sống: Chơi với bạn vui vẻ.]

Khương Mạt mở tin nhắn, gõ lạch cạch một tràng dài, ngón tay dừng trên nút gửi mà mãi không ấn, cô chậm rãi thở ra, đầu ngón tay chuyển sang nút xóa, con trỏ lùi nhanh, từng chữ biến mất trước mắt.

Sau đó cô lắc lắc điện thoại, nở nụ cười rạng rỡ, “Có tiền rồi, mình mời hai cậu ăn, hôm nay gọi cả hai phần!”

Tô Mại khi Khương Mạt mở WeChat đã lịch sự dời ánh mắt đi, Trình Ngu thì nhìn trọn màn thao tác vừa rồi, trợn mắt há mồm, lo lắng nhìn Khương Mạt: “Hai người sao thế?”

“Không sao, chỉ là không muốn để ý anh ấy thôi.”

Đúng vậy, chính là như vậy.

Dù sao cứ xa nhau là anh lại bỏ cô ra sau đầu, chi bằng cô bỏ trước.

Bắt đầu từ bây giờ.

Trong chiếc Rolls-Royce đang ngày càng xa khách sạn, ánh mắt Cận Hành Giản trầm xuống phía trên màn hình điện thoại, dòng “đối phương đang nhập…” đã biến mất từ lâu, nhưng vẫn không có tin nhắn nào gửi tới.

“Bao lâu nữa tới?”

“Hai mươi phút.”

“Được, lát nữa xe cậu vào từ cửa sau nhé.” Lê Đông nhắc.

“Sao, cửa trước không cho vào à?” Cận Hành Giản hỏi.

“Là không cho cậu vào.” Lê Đông cười giải thích, “Chú Thương không đồng ý cậu kết hôn. Tối hôm cậu báo với ông ấy cậu đã đăng ký kết hôn, ông ấy lập tức bảo người xóa biển số xe cậu khỏi hệ thống, còn dặn riêng bảo vệ nhìn thấy mặt cậu thì đừng cho vào.”

Cận Hành Giản khẽ cười, hôm nay không có hoạt động công việc, anh không thắt cà vạt, hai cúc trên cùng của áo sơ mi mở ra, dựa lười trên ghế da, vẻ ngang tàng trên người cũng không còn che giấu nổi.

“Bãi cỏ phía trước hôm nay có xe đỗ không?” Anh hỏi.

“Buổi sáng Abner tới thì đỗ ở đó, gần trưa vừa lái đi, cậu ——”

“Giữ cho tôi.” Cận Hành Giản nói xong liền cúp máy.

Lê Đông vội thu điện thoại, đứng dậy.

Bình thường Thương Thần thích ngồi nhàn nhã ở phòng khách nhỏ trong tòa nhà chính, chỉ cần hơi nghiêng tầm mắt là có thể chú ý tới động tĩnh bên bãi cỏ.

Mà với Cận Hành Giản, người từng dẫn đội giành cúp cuộc thi ACM từ năm 15 tuổi, việc phá giải hai chương trình nhận diện biển số xe chẳng khác gì trò trẻ con.

Huống hồ, hệ thống an ninh của cả khu trang viên này vốn do chính anh một tay thiết kế.

Hai người này mà chạm mặt, chú Thương lại phải nổi giận.

Lê Đông vội từ tòa nhà phụ đi xuống, chạy về phía tòa nhà chính, giữa đường nghe nói lần này Abner từ Trung Quốc mang về một ít trà hoa, Abner vừa đi là Thương Thần đã vào phòng trà, Lê Đông lập tức đổi hướng, đi về phía nhà bếp trước.

Trong trang viên lớn như vậy ngày thường chỉ có cô ấy và Thương Thần, Thương Thần lại không thích phô trương, đầu bếp thay phiên nhau làm việc, mỗi bữa trên bàn chỉ cần bốn món là đủ, hôm nay Cận Hành Giản tới, bốn vị đầu bếp xếp thành một hàng, chiên xào nấu nướng, hương thơm ngào ngạt.

Lê Đông khẽ mỉm cười, ngoài miệng Thương Thần không nói, nhưng thực ra vẫn rất mong Cận Hành Giản tới.

Khi đến trước tòa nhà, một chiếc Rolls-Royce màu đen đang nghênh ngang lao nhanh trên đường gạch, phanh gấp rồi đỗ xéo trước bãi cỏ, mấy nhân viên an ninh mặc đồng phục cầm bộ đàm thở hổn hển đuổi theo phía sau, phía xa hơn còn có hai chiếc xe tuần tra chậm rãi bám theo.

Cửa xe mở ra, Cận Hành Giản bước xuống, nhân viên an ninh dừng lại chào hỏi, rồi nhìn về phía Lê Đông.

Biết rõ họ đã nhận ra biển số xe của Cận Hành Giản nên không thể chặn, nhưng lại bị mệnh lệnh trước đó của Thương Thần buộc phải đuổi theo, khẩu súng bên hông vẫn ngoan ngoãn cài yên đó không động, Lê Đông cũng không làm khó họ nữa, dặn: “Về đi.”

Cận Hành Giản đã đi tới trước mặt, đưa chiếc hộp trong tay cho Lê Đông: “Khương Mạt tặng cậu.”

Lê Đông cười nhận lấy, không vội mở mà ghé sát nói nhỏ với anh, “Trước đó không biết sao chú Thương biết được tôi định gặp cậu với Khương Mạt, giả bệnh lừa tôi về, lát nữa cậu đừng nhắc chuyện kết hôn, cũng đừng nhắc tới Khương Mạt.”

Cận Hành Giản khẽ nhướng mày.

Thương Thần có ơn dạy dỗ với anh, quan hệ hai người vẫn luôn thân thiết. Năm ngoái anh về nước, khi Thương Thần biết anh có ý định liên hôn thì phản đối, quan điểm bất đồng, Thương Thần dứt khoát không hỏi thêm, chỉ là không cho phép anh nhắc đến trước mặt mình, cũng không cho phép anh dẫn người tới.

Khi hai người bước vào phòng khách, Thương Thần cũng vừa từ phòng trà đi ra.

Hôm nay có khách nên ông ăn mặc chỉnh tề, sơ mi, áo len cashmere, quần tây, tóc chải ngược gọn gàng, phong thái quý ông, tóc đã bạc trắng, nhưng gương mặt nhìn chỉ khoảng hơn năm mươi, sống mũi cao, đeo kính gọng mảnh màu đen, có thể thấy thời trẻ rất tuấn tú.

Cận Hành Giản gọi một tiếng “chú Thương”, ra hiệu cho Lâm Nguyên mang quà vào: “Vợ cháu đặc biệt chọn quà cho chú, lần sau sẽ dẫn cô ấy tới gặp chú.”

Lê Đông vừa mới dặn xong: “…”

Cô ấy ngẩng đầu nhìn Thương Thần, ông cũng không phản ứng quá lớn đối với kiểu hành xử “thổ phỉ” này của Cận Hành Giản, chỉ liếc anh một cái rồi quay người đi về phía phòng ăn.

May mà lần này không mắng thẳng.

Lê Đông nghĩ thầm.

Cô ấy dặn người giúp việc cất quà đi, lại sắp xếp cho Lâm Nguyên vào dùng bữa, rồi mới tới phòng ăn.

Bàn ăn đã bày đầy sơn hào hải vị, Thương Thần ngồi giữa, Cận Hành Giản ngồi bên cạnh, Lê Đông vòng sang ngồi phía đối diện.

Trong bữa ăn như thường lệ, một già một trẻ trao đổi công việc công ty, Lê Đông im lặng lắng nghe.

Tập đoàn Mosen dưới tay Thương Thần hoạt động trong nhiều lĩnh vực, tài chính, hóa chất, y tế, mạng lưới kinh doanh trải khắp toàn cầu, từ sớm đã thành lập Ngân hàng Phổ An tại Trung Quốc, năm năm trước lập Tập đoàn Y tế Phổ An, hiện đã có 9 bệnh viện thực thể, năm sau dự định xây bệnh viện thứ 10 tại Nam Thành, những việc này đều do Cận Hành Giản thay ông quản lý.

“Abner mang về ba phương án địa điểm cho bệnh viện ở Nam Thành, ăn xong cậu lên phòng làm việc xem, sớm chốt lại rồi báo cho nó.” Thương Thần nói.

Cận Hành Giản không gật đầu ngay mà hỏi: “Lê Đông có ý định về nước phát triển không?”

Bỗng nhiên bị điểm tên, Lê Đông ngẩng đầu nhìn Cận Hành Giản, lại nhìn về phía Thương Thần, Thương Thần cũng đang nhìn cô ấy, dường như chờ câu trả lời.

“Nếu cần, tôi có thể về.” Lê Đông nói.

Trên đời này, người có thể gọi là người thân của cô ấy chỉ có Thương Thần và Cận Hành Giản. Cận Hành Giản đã lập gia đình ở trong nước, công việc trong tay rất nhiều, dù cô ấy muốn ở bên Thương Thần hơn, nhưng nếu cần cô ấy chia sẻ ——

Chưa kịp nghĩ xong, như thúc giục cô ấy trả lời, điện thoại liên tục vang lên ting ting.

“Cứ tiếp tục làm điều con muốn làm.” Thương Thần dứt khoát kết luận.

Lê Đông hơi đỏ mặt, gật đầu, lại nói một tiếng xin lỗi, lấy điện thoại ra chuyển sang chế độ im lặng, cúi đầu gõ vài chữ trả lời.

Hôm nay khẩu vị của Thương Thần cũng không tốt, ông kết thúc bữa ăn sớm, nói với hai người một tiếng rồi đứng dậy sang phòng trà.

Khi Lê Đông ngẩng đầu lên, cô ấy giật mình.

Cận Hành Giản, người xưa nay chưa từng xem điện thoại khi đang ăn, lại hiếm hoi dùng đầu ngón tay chạm vào màn hình, dường như vừa gửi tin nhắn và đang chờ hồi âm.

Một lúc lâu sau.

“Nhìn tôi làm gì?”

Khóe môi Cận Hành Giản khẽ nhếch, đặt điện thoại xuống.

Thương Thần không có ở đây, hai người thoải mái hơn nhiều, Lê Đông vẫn hạ thấp giọng hỏi: “Đang đợi tin nhắn của Khương Mạt à?”

Cận Hành Giản lại gắp một miếng thức ăn, đặt đũa xuống, hỏi một đằng, trả lời một nẻo: “Lúc cậu ở bên cạnh bạn bè sẽ không trả lời tin nhắn của Hoắc Dư Hành à?”

Đúng lúc đó, điện thoại Lê Đông lại rung lên, cô ấy cười, cầm lên, dùng hành động thực tế trả lời anh: “Không nha, chỉ là bận công việc thì mới không trả lời thôi.”

Nghĩ một chút, Lê Đông ngẩng đầu, “Khương Mạt thường xuyên không trả lời tin nhắn của cậu à?”

Cận Hành Giản nhìn cô ấy một cái, không đáp.

Anh và Khương Mạt vốn rất ít nhắn tin.

Hai tin gần nhất, vẫn là lần trước anh hỏi cô có muốn nhận lời mời của Hayden không.

Còn trước đó nữa, là vài dòng tin nhắn đêm hai người vừa kết bạn WeChat.

Hơn một tháng, toàn bộ lịch sử trò chuyện cộng lại cũng chưa đầy hai màn hình.

Có lẽ để giữ thể diện cho anh, Lê Đông lại nói thêm: “Khi chơi với bạn vui quá thì sẽ trả lời muộn một chút.”

Vui quá sao?

Cận Hành Giản nhớ lại đôi mắt mờ dường như có chút tủi thân của Khương Mạt trước lúc chia tay, sau khi vẫy tay với anh, cô lại trở nên rạng rỡ, được bạn bè vây quanh bước vào trong.

Còn cả dòng “đối phương đang nhập…” rồi biến mất, cuối cùng không gửi đi tin nhắn nào.

“Cậu ăn tiếp đi, tôi vào phòng sách.” Cận Hành Giản đẩy ghế về chỗ cũ, đứng dậy lên lầu.

Khi xử lý xong công việc, chuẩn bị rời đi, cửa phòng trà hé mở một khe nhỏ, Thương Thần không có trong đó, hương trà hoa thanh nhã lan ra từ khe cửa.

Lê Đông từ trên lầu đi xuống: “Abner còn mang về một ít hạt giống hoa, chú Thương ra vườn sau rồi.”

“Cậu đi à?” Lê Đông hỏi.

“Ừm.” Lâm Nguyên đã đợi bên cạnh xe, Cận Hành Giản không đi tìm Thương Thần nữa, quay đầu lại nhìn về phía phòng trà một lần.

“Trà hoa nhài có phải rất thơm không?” Lê Đông bước theo hỏi.

Trà hoa nhài sao?

Đầu ngón tay khẽ động, Cận Hành Giản thu lại ánh mắt, lúc này mới phát hiện Lê Đông đang đeo túi nhỏ chuẩn bị ra ngoài: “Đi hẹn hò à?”

Lê Đông gật đầu: “Tiện cậu cho tôi quá giang ra sân bay.”

“Chỉ có hai ngày nghỉ mà bay qua hẹn hò, không mệt à?” Cận Hành Giản không hiểu nổi kiểu này.

“Mấy hôm trước bận quá không để ý anh ấy, anh ấy hơi giận tôi, tôi bay qua tạo bất ngờ cho anh ấy.”

Lê Đông cười rồi lên xe, nghiêng đầu nhìn Cận Hành Giản, “Cậu đừng giống tôi, bận lên là quên mất người yêu, hôn nhân còn phức tạp hơn yêu đương, mà con gái lại càng tinh tế.”

Cô ấy lắc nhẹ chiếc vòng trên cổ tay: “Chiều nay lúc tôi cảm ơn Khương Mạt vì quà, cô ấy nói lần này chuẩn bị vội quá, đợi về nước sẽ đan lại một chiếc mới cho tôi.”

“Chiều nay hai người có liên lạc?” Cận Hành Giản hỏi.

“Ừ, trước khi lên máy bay cô ấy trả lời tin nhắn của tôi, cũng không biết bây giờ cô ấy trông thế nào rồi, A Giản, cho tôi xem ảnh cô ấy đi.”

“Lần sau cô ấy tới, tôi sắp xếp cho hai người gặp.” Cận Hành Giản nói xong nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi tới sân bay, trời đã tối.

Đợi Lê Đông xuống xe đi làm thủ tục, Cận Hành Giản mới lấy điện thoại ra.

Tin nhắn gửi từ chiều vẫn chưa có hồi âm.

*~*

Khi Lâm Nguyên làm xong thủ tục ký gửi hành lý, thấy ông chủ nhà mình vẫn chưa xuất hiện liền gọi điện.

Sau vài tiếng “tút tút”, đầu dây bên kia kết nối, trong tiếng gió rít, anh ấy nghe thấy giọng Cận Hành Giản:

“Khi muốn xin lỗi vợ, nên tặng cô ấy quà gì?”


Tác giả có lời muốn nói

Cận Hành Giản: Máy bay riêng để lại cho cậu, cậu đi Hong Kong đi.

Lâm Nguyên (khóc lớn): Đó là chuyện để lại máy bay cho tôi sao, đó là để lại một đống công việc!

Thi đấu ACM: Cuộc thi lập trình sinh viên quốc tế ACM, đội vô địch chung cuộc sẽ nhận một chiếc cúp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn