Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 48: Ly hôn

Tin tức Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái Long Dịch muốn ly hôn trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ Yêu giới.

Kể từ khi Sở giao dịch Ly hôn thành lập đã chịu không ít chỉ trích, khoảng thời gian này vì nghiệp vụ của Sở giao dịch Ly hôn đi vào quỹ đạo, những lời bàn tán như vậy ngày càng ít đi, sự chú ý của mọi người đối với Sở giao dịch Ly hôn cũng dần giảm xuống, nhưng chuyện Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái muốn ly hôn lại một lần nữa khơi dậy lòng hiếu kỳ của mọi người.

Đặc biệt là có người trên Mạng Bí Mật nói rằng Long Dịch không hề muốn ly hôn.

Mục đích ban đầu khi Sở giao dịch Ly hôn được thành lập chính là để giải quyết vấn đề cho những người không thể đạt được thỏa thuận ly hôn giữa hai bên, nếu cả hai hòa bình ly hôn thì căn bản không cần đến Sở giao dịch Ly hôn, tự mình giải quyết là được.

Cho nên, từ đó có thể thấy, trong chuyện ly hôn có một bên không đồng ý.

Ngay cả Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái cũng không thể hòa bình ly hôn, vậy có tư cách gì bắt người khác tuân theo quy tắc của Sở giao dịch Ly hôn.

Một số yêu quái vốn đã không phục Cục Quản lý Yêu quái bắt đầu rục rịch, tần suất xuất cảnh của Cục Quản lý Yêu quái trong khoảng thời gian gần đây rõ ràng tăng lên.

"Chủ nhân, người thật sự muốn hòa ly thêm một lần nữa sao?" Cửu Vĩ cuộn mình trên bệ cửa sổ, chê nhà của Thẩm Thu Từ quá nhỏ nên biến mình thành dáng vẻ của một con hồ ly đỏ nhỏ.

Bạch Tiểu Soái hai ngày nay cũng không đến Cục Quản lý Yêu quái nữa, chỉ đi theo bên cạnh hắn, lúc này đang cầm quạt quạt cho Cửu Vĩ, đuôi Cửu Vĩ quét trúng hắn ta mấy lần, Bạch Tiểu Soái như thể không cảm nhận được, nịnh nọt đến mức khiến người ta chỉ muốn tát cho hai cái.

Tô Dạng sợ Thẩm Thu Từ bị Cửu Vĩ cướp mất, hai ngày nay cũng ở lì tại đây canh giữ.

Căn phòng đơn chỉ mấy chục mét vuông của Thẩm Thu Từ thật sự náo nhiệt vô cùng.

Thẩm Thu Từ không nói gì, chỉ nhìn đám người lộn xộn trong phòng mà thở dài.

Sau khi trở về từ thôn Phù Ly, Thẩm Thu Từ không gặp lại Long Dịch nữa, lần gặp lại anh là ở Sở giao dịch Ly hôn.

Long Dịch đích thân tìm đến cửa, ném tờ thông báo ly hôn mà Sở giao dịch Ly hôn gửi đến Cục Quản lý Yêu quái lên bàn của Thẩm Thu Từ.

"Ý gì đây?" Câu nói này gần như được Long Dịch gằn từng chữ mà quát ra.

Thẩm Thu Từ thản nhiên liếc tờ giấy bị Long Dịch vò thành một cục trên bàn, vẻ mặt bình tĩnh: "Sở giao dịch Ly hôn là do chính Cục trưởng Long một tay thành lập, sao bây giờ lại như không hiểu vậy?"

Hai tay buông bên người của Long Dịch siết chặt thành nắm đấm, rất lâu sau mới khó khăn ép ra được một câu từ cổ họng: "Nếu em ghét tôi đến vậy... thì một ngàn năm trước đã hòa ly rồi, hà tất phải thế?"

Một ngàn năm trước đã hòa ly rồi...

Thẩm Thu Từ không nhịn được cười lạnh một tiếng: "Đúng vậy, một ngàn năm trước đã hòa ly rồi, Cục trưởng Long , nhưng một ngàn năm trước trong lòng tôi vẫn còn không cam tâm, huống chi tờ thư hòa ly năm đó đã không biết thất lạc nơi nào, còn bây giờ, tôi muốn đường đường chính chính ly hôn với anh."

Đường đường chính chính ly hôn.

Long Dịch không biết mình đã rời khỏi Sở giao dịch Ly hôn bằng cách nào, bước chân nhiều lần loạng choạng, Tô Dạng không nhìn nổi nữa, đi tới đỡ anh một cái, lại bị anh hất tay ra.

Cửu Vĩ lười biếng khoanh tay tựa vào khung cửa, thản nhiên nói: "Một ngàn năm trước, chủ nhân nhà tôi chắc cũng đau lòng rời đi như anh bây giờ nhỉ, thế sự xoay vần, ông trời từng tha cho ai đâu."

"Sư phụ nói đúng, sư phụ nói hay." Bạch Tiểu Soái vỗ tay cho Cửu Vĩ.

Cửu Vĩ đá một cước, Bạch Tiểu Soái bay xa năm mét.

Cửu Vĩ hừ lạnh một tiếng: "Đồ vô dụng."

Đúng vậy, một ngàn năm trước A Từ cũng đau đớn như vậy mà rời khỏi hoàng cung nhỉ.

Long Dịch ôm ngực, toàn thân lạnh buốt, cảm thấy trong lòng trống rỗng, không còn chỗ dựa.

"Chủ nhân, người sao vậy?" Cửu Vĩ thấy sắc mặt Thẩm Thu Từ trắng bệch, mềm nhũn ngồi trên ghế thì lập tức chạy tới, "Khó chịu ở đâu?"

Thẩm Thu Từ ôm ngực, thở hổn hển từng hơi lớn, rất lâu sau mới bình tĩnh lại: "Không sao, chỉ là cảm thấy ngực hơi tức."

"Cái bệnh này của người mấy ngàn năm rồi không tái phát, lần này lại bị sao vậy?" Cửu Vĩ ngồi xổm bên cạnh hắn chống cằm, vô cùng lo lắng.

"Mấy ngàn năm?" Thẩm Thu Từ sửng sốt một chút, trước đây hắn chưa từng cảm thấy mình có bệnh gì, cũng chưa từng thấy ngực khó chịu, lấy đâu ra bệnh mấy ngàn năm?

"Hả?" Cửu Vĩ nghĩ rất lâu, "Em cũng không nhớ rõ lắm, lúc đó hình như em cũng còn rất nhỏ, chủ nhân thường đau đến cả đêm không ngủ được, nhưng sau này dần dần tự khỏi..." Cửu Vĩ lắc lắc đầu, "Thời gian quá lâu rồi, không nhớ rõ nữa, không nhớ rõ nữa."

Thẩm Thu Từ xoa ngực, ngẩn người rất lâu, trên núi Doanh Hồi hắn và Cửu Vĩ đã sống cùng nhau suốt vạn năm, ký ức của vạn năm ấy rốt cuộc đã có bao nhiêu bị thời gian vùi lấp.

Vụ kiện ly hôn giữa Thẩm Thu Từ và Long Dịch chính thức mở phiên xét xử.

Khi thành lập Sở giao dịch Ly hôn, Long Dịch chưa từng nghĩ sẽ có một ngày chính mình đứng ở nơi này.

Lý do thành lập Sở giao dịch Ly hôn là vì hai bên ly hôn không thể đạt được sự thống nhất ý kiến hoặc việc phân chia tài sản không rõ ràng, mà lý do Thẩm Thu Từ trình lên thì cả hai đều có.

"Tôi và Long Dịch kết hôn từ một ngàn năm trước, sau đó hòa ly, tuy có thư hòa ly, nhưng thực ra là do Long Dịch đơn phương đưa ra, chưa từng thật sự lắng nghe ý kiến của tôi, mà một ngàn năm đã trôi qua, thư hòa ly cũng đã không biết thất lạc nơi nào, vì vậy hôm nay tôi muốn dưới sự chứng kiến của mọi người, đường đường chính chính ly hôn với Long Dịch."

"Tôi và Long Dịch kết hôn, khi ấy tôi từng mang rất nhiều bảo vật vào hoàng cung, bao gồm dược liệu quý hiếm, kỳ trân dị bảo các loại, nhưng lúc đó chưa từng tiến hành phân chia tài sản, hiện tại tôi yêu cầu tòa án buộc đối phương trả lại đồ của tôi."

Quan tòa: "Có nhân chứng không?"

"Có tôi." Cửu Vĩ giơ tay, "Tôi chính là nhân chứng, năm đó tất cả bảo vật trên núi Doanh Hồi đều là thứ tôi chơi từ nhỏ đến lớn, dạ minh châu, hổ phách, trân châu các loại, tôi đều có thể làm chứng, đó đều là của chủ nhân nhà tôi."

"Tôi cũng có thể làm chứng." Tô Dạng cũng nói, "Năm đó lúc hai người bọn họ thành hôn, chỉ có mình tôi ở đó, những bảo vật ấy đều là của đại nhân nhà tôi."

Quan tòa: "Long Dịch, đối với lời trình bày của phía bên kia anh có gì muốn nói không?"

"Không." Long Dịch lắc đầu, "Quả thật đều là của cậu ấy, về tài sản tôi không có bất kỳ ý kiến gì, đều trả lại cho cậu ấy."

Quan tòa: "Vậy hai bên đối với việc ly hôn còn có ý kiến gì khác không?"

"Không."

"Tôi có."

Thẩm Thu Từ nhìn sang Long Dịch, nhưng Long Dịch chỉ nhìn quan tòa: "Tôi không có ấn tượng về chuyện hòa ly một ngàn năm trước, nhưng tôi có ấn tượng về chuyện thành thân, cho nên việc tôi và Thẩm Thu Từ thành thân là sự thật, nhưng hiện tại tôi không muốn ly hôn, vì tình cảm của chúng tôi vẫn chưa rạn nứt."

"Lần này ly hôn chỉ là vì chúng tôi cãi nhau, cậu ấy nhất thời kích động nên mới muốn ly hôn, nhưng tôi cho rằng tình cảm của chúng tôi vẫn còn có thể cứu vãn."

Quan tòa: "Dựa vào đâu mà anh nói tình cảm của hai người chưa rạn nứt?"

Long Dịch vẫy tay, Hà Liên và Hoa Dung bưng ba món đồ đặt trước mặt quan tòa.

Một bản ghi chép chuyện phòng the, một chiếc bàn giặt bằng gỗ đã quỳ đến nhẵn lì, một bức tranh bị xé nát.

Một nữ tử xinh đẹp bước lên trước: "Tôi là thị nữ hầu hạ Cục trưởng Long một ngàn năm trước, tôi có thể làm chứng năm đó Cục trưởng Long và Thẩm đại nhân vô cùng ân ái, tôi từng thấy Cục trưởng Long bị đá từ trong phòng ra ngoài, Cục trưởng Long chẳng những không trách cứ mà còn đích thân nấu cơm đi dỗ người, đến tôi còn không nhìn nổi nữa."

Một thị vệ yêu sói cao lớn nói: "Năm đó trên tay và cổ cục trưởng nhà chúng tôi lúc nào cũng có đầy dấu răng lớn nhỏ, nhưng cục trưởng chưa từng oán trách, thật sự quá thảm."

Một thị nữ thỏ tinh lớn tuổi: "Tôi cũng làm chứng Thẩm đại nhân từng xé nát tập tranh mà Long cục mất ba ngày ba đêm tự tay vẽ cho ngài ấy, Cục trưởng Long chẳng những không nổi giận mà còn quỳ bàn giặt, quá thảm rồi."

Thẩm Thu Từ nghe đến mức mặt đỏ bừng, không khỏi hung hăng trừng Long Dịch ở phía đối diện một cái.

Quan tòa tổng hợp tất cả chứng cứ rồi lắng nghe yêu cầu của Thẩm Thu Từ và Long Dịch xong thì tuyên bố tạm nghỉ để nghị án.

Trần Dã đi tới bên cạnh Thẩm Thu Từ, nhỏ giọng nói: "Tôi cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng."

Ý nghĩa tồn tại của Sở giao dịch Ly hôn vốn là để ly hôn, từ khi nào lại cần đối phương chứng minh hai người yêu nhau đến mức nào.

"Trưởng phòng Trần cũng đến dự thẩm à?" Long Dịch đi tới, thản nhiên nói.

"Đúng vậy." Trần Dã gật đầu với Long Dịch, "Xem ra Cục trưởng Long đã chuẩn bị từ sớm."

Long Dịch nhìn Thẩm Thu Từ: "Đó vốn là sự thật."

"Chúng ta đã hòa ly từ lâu rồi." Thẩm Thu Từ nhìn Long Dịch, "Anh hà tất phải bày ra nhiều chuyện vô nghĩa như vậy?"

"Hòa ly rồi sao? Thư hòa ly đâu?" Long Dịch cười lạnh một tiếng, "Tôi chưa từng thấy hòa ly thư, nói miệng không có bằng chứng, từ trước đến nay tôi chưa từng tin."

"Cục trưởng Long có hơi cưỡng từ đoạt lý rồi đấy." Trần Dã khẽ nhíu mày.

"Chuyện giữa tôi và A Từ, từ khi nào cần trưởng phòng Trần xen vào vậy?" Long Dịch nheo mắt nhìn Trần Dã, "A Từ, em và trưởng phòng Trần thân lắm sao?"

Thẩm Thu Từ nhìn anh một cái nhưng không nói gì.

Rất nhanh quan tòa bước ra, mọi người đều chờ đợi một kết quả.

Kể từ khi Sở giao dịch Ly hôn thành lập đến nay, vẫn chưa từng có vụ nào thất bại, dù sao chỉ cần có một bên muốn ly hôn thì cuối cùng cuộc hôn nhân này vẫn có thể ly.

Quan tòa: "Sau khi xem xét các loại chứng cứ, các bồi thẩm viên đều nhất trí cho rằng giữa Thẩm Thu Từ và Long Dịch không có mâu thuẫn quá lớn, cuộc hôn nhân kéo dài một ngàn năm thật sự không dễ dàng, mong hai người biết trân trọng, vì vậy yêu cầu ly hôn không được thông qua."

Nghe thấy kết quả này, tất cả mọi người trong phòng xử đều đứng bật dậy, cảm thấy không thể tin nổi, chỉ có Long Dịch là không hề kinh ngạc trước kết quả ấy.

Ra khỏi tòa án, Thẩm Thu Từ sóng vai đi cùng Trần Dã, Trần Dã nói với hắn: "Để tôi đưa cậu về."

Chưa đợi Thẩm Thu Từ lên tiếng, Cửu Vĩ đã cướp lời: "Không cần, bọn tôi có xe."

Bạch Tiểu Soái vội lắc lắc chìa khóa xe.

Tô Dạng bĩu môi, ai mà chẳng có.

Long Dịch sải đôi chân dài bước tới, nhìn Thẩm Thu Từ, thản nhiên nói: "Đi theo tôi."

"Tại sao?" Thẩm Thu Từ hỏi ngược lại.

"Tòa án đã tuyên án, giữa chúng ta vẫn còn quan hệ hôn nhân, cho nên em phải đi theo tôi."

"Cho dù vẫn còn quan hệ hôn nhân thì cũng không có nghĩa là không có tự do chứ?" Trần Dã chắn trước mặt Thẩm Thu Từ.

"Tòa án bảo chúng tôi hàn gắn quan hệ, không ở cùng nhau thì hàn gắn thế nào?" Sắc mặt Long Dịch càng lúc càng lạnh nhạt, ánh mắt nhìn Trần Dã đặc biệt sắc bén, "Tôi muốn biết hiện tại trưởng phòng Trần có quan hệ gì với A Từ?"

"Không có quan hệ gì, tôi đi với anh." Thẩm Thu Từ bước lên một bước, khẽ vỗ vai Trần Dã, "Yên tâm đi, trưởng phòng Trần , tôi sẽ không sao đâu, hơn nữa..."

Thẩm Thu Từ nhìn Long Dịch: "Hơn nữa, nếu một trong hai vợ chồng không hài lòng với kết quả xét xử thì một tháng sau có thể một lần nữa đưa ra yêu cầu ly hôn, mà lần xét xử thứ hai tòa sẽ không bác bỏ, cho nên, cho dù bây giờ chưa ly hôn được thì một tháng sau chúng ta cũng sẽ ly hôn."

Long Dịch không nói gì, chỉ đưa tay nắm chặt cổ tay Thẩm Thu Từ, cưỡng ép kéo hắn đi.

Cửu Vĩ định đi theo, Thẩm Thu Từ xua tay với cậu ta: "Đợi tôi giải quyết xong chuyện giữa tôi và Long cục rồi sẽ về."

Cửu Vĩ do dự vài giây rồi thật sự không đi theo.

"Cậu không sợ cậu ấy xảy ra chuyện sao?" Trần Dã sốt ruột hỏi.

"Liên quan gì đến anh?" Cửu Vĩ nhìn Trần Dã cực kỳ không vừa mắt, một tay khoác cổ Bạch Tiểu Soái, "Đi."

Mấy người rời đi, Trần Dã đứng nguyên tại chỗ, lòng đầy lo lắng.

Trên xe, Thẩm Thu Từ nhìn bóng dáng Trần Dã trong gương chiếu hậu càng lúc càng nhỏ, cho đến khi xe rẽ phải, không còn nhìn thấy bóng dáng anh ta nữa.

Thẩm Thu Từ thả lỏng người tựa vào lưng ghế, một lúc sau đột nhiên bật cười: "Anh tìm đâu ra mấy yêu hoa sen với yêu sói gì đó vậy, nói đến mức tôi sắp không biết giấu mặt vào đâu nữa."

"Đều là thật." Long Dịch thản nhiên nói.

"Thật sao?" Thẩm Thu Từ nghiêng đầu cười, "Hoàng đế bệ hạ trước kia sống thê thảm đến vậy sao?"

Long Dịch thở dài, có chút bất đắc dĩ: "Đúng vậy, chính là thảm như thế."

Thẩm Thu Từ tựa vào đó cười không ngừng, Long Dịch nắm lấy tay hắn: "A Từ, lâu lắm rồi tôi không thấy em cười như vậy."

"Thế sao?" Thẩm Thu Từ nhìn gương mặt nghiêng góc cạnh rõ ràng của anh, thất thần nói, "Đúng vậy, đã một ngàn năm rồi, bệ hạ."

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn