Ầm một tiếng, cánh cửa đá vỡ tung.
Trong tế đàn cũ kỹ bên ngoài mộ thất, Bạch Tiểu Soái cùng các trưởng lão hồ tộc đều đang đứng ở đó.
Cánh cửa đá vốn kiên cố không gì lay chuyển nổi ban nãy, vậy mà đột nhiên bị mấy vị trưởng lão hợp sức đẩy mở.
Tô Dạng lao vào đỡ lấy Thẩm Thu Từ: "Đại nhân, ngài không sao chứ?"
Ngay giây tiếp theo, Tô Dạng đã bị Cửu Vĩ tát bay ra ngoài: "Cậu là ai?"
Tô Dạng vốn trước nay trời không sợ đất không sợ, đang định nổi giận, nhưng vừa nhìn thấy Cửu Vĩ thì lập tức xìu xuống.
Cậu ta đã vô số lần nghe đại nhân nhắc đến, vạn năm cô quạnh chỉ có một tiểu hồ ly làm bạn.
Đó là vạn năm, đâu phải vài năm ngắn ngủi có thể so sánh được.
"Sư phụ." Bạch Tiểu Soái vừa nhìn thấy Cửu Vĩ thì lập tức mở to mắt, vui mừng chạy tới. "Sư phụ, cuối cùng con cũng gặp lại người rồi."
Cửu Vĩ ghét bỏ phất tay tránh Bạch Tiểu Soái: "Ai là sư phụ cậu, đừng gọi bậy."
"Con đâu có gọi bậy, người đã dạy con, người chính là sư phụ của con." Bạch Tiểu Soái vẫn không chịu buông tha.
Các vị trưởng lão hồ tộc nhìn thấy Cửu Vĩ đều giật mình, hồ tộc đã mấy nghìn năm không còn nhìn thấy Hồng Hồ Cửu Vĩ, Hồng Hồ Cửu Vĩ chỉ còn được ghi chép trong sử sách của hồ tộc, nhưng những năm gần đây do môi trường thay đổi, nơi linh khí dồi dào trên thế gian ngày càng ít, yêu tộc tu luyện cũng ngày càng khó khăn, hồ tộc muốn tu thêm một chiếc đuôi cũng càng lúc càng khó.
Mặc dù hiện giờ Cửu Vĩ chỉ có tám chiếc đuôi, nhưng chiếc đuôi bị đứt kia lại vô cùng rõ ràng, đây chính là Hồng Hồ Cửu Vĩ trong truyền thuyết.
"Xin hỏi..."
"Đừng hỏi, không muốn nói." Cửu Vĩ ghét bỏ cắt ngang lời vị trưởng lão hồ tộc, rồi thu đuôi của mình lại.
Vừa rồi cũng là do quên mất, cứ phe phẩy mấy chiếc đuôi to của mình, giờ thì hay rồi, bị người ta nhìn hết.
"Cục trưởng Long, Tề Mộng, Thẩm Thu Từ, mọi người không sao chứ?" Vừa dứt lời, Bạch Tiểu Soái đã bị người ta đá bay, bay xa hơn mười mét rồi bịch một tiếng rơi xuống đất.
"Đệt..." Bạch Tiểu Soái ôm ngực đau đến hoa cả mắt, trừng mắt nhìn thủ phạm, giận mà không dám nói.
Cửu Vĩ liếc hắn ta: "Thằng nhóc thối, gọi cái gì đấy? Tên của chủ nhân ta cũng là thứ cậu có thể tùy tiện gọi sao?"
Chủ nhân?
"Xin hỏi... chủ nhân của... sư phụ... là vị nào?" Bạch Tiểu Soái run giọng hỏi.
Cửu Vĩ chỉ người bên cạnh: "Sau này còn dám gọi bậy thì đừng trách ta không khách khí."
Bạch Tiểu Soái trừng mắt nhìn Thẩm Thu Từ suốt nửa phút, tên nhóc suốt ngày đối đầu với mình sao chớp mắt đã biến thành chủ nhân của sư phụ rồi?
Giây tiếp theo, Bạch Tiểu Soái vụt một cái lao tới ôm lấy chân Thẩm Thu Từ: "Tổ tông, sau này có việc gì cứ sai bảo."
Tề Mộng suýt nữa phun ra một ngụm máu già.
Trưởng thôn chuẩn bị phòng cho mọi người nghỉ ngơi, sau khi Cửu Vĩ kể lại chuyện trong mộ thất với các trưởng lão hồ tộc thì đi theo Thẩm Thu Từ vào phòng, rồi theo ánh mắt ra hiệu của Thẩm Thu Từ mà đóng cửa lại.
"Chủ nhân, tên nhóc đó đang đứng ngoài cửa, không cho hắn vào sao?" Cửu Vĩ nhìn qua khe cửa một cái, Long Dịch đang đứng dưới gốc cây lê trong sân, dường như cũng không có ý định bước vào.
Còn Bạch Tiểu Soái thì ngồi xổm ngay trước cửa, trông như một con chó giữ nhà.
Thẩm Thu Từ vẫn mặc nguyên quần áo nằm lên giường, nhắm mắt lại: "Đừng nói chuyện, để tôi yên tĩnh một lúc."
Chuyến đi này quá mức kỳ lạ, vào mộ thất rất dễ, ra ngoài cũng rất dễ, mọi người thậm chí còn không bị thương.
Thứ thật sự bị tổn thương lại là trái tim.
Những cảnh tượng đau đến đứt từng khúc ruột trong mộng cảnh, còn có giọng nói không rõ danh tính sau đó, giọng nói bảo Long Dịch lợi dụng hắn để thành lập phủ Thừa Trạch, dường như hắn đã từng nghe ở đâu đó, nhưng là ở đâu?
Trong tay Thẩm Thu Từ v**t v* mảnh lưới nhỏ mang ra từ mộ thất, xúc cảm mềm mịn, dường như còn phảng phất mùi nước biển rất nhạt.
Không biết đã bao lâu trôi qua, có người gõ cửa, Cửu Vĩ ra mở cửa, là mấy vị trưởng lão hồ tộc.
Vừa rồi bọn họ họ đã tra cứu cổ tịch nhưng không phát hiện bất kỳ ghi chép nào liên quan đến tế đàn và cấm địa, hồ tộc đời đời canh giữ cấm địa, nhưng trước giờ chỉ truyền lại cho tộc trưởng kế nhiệm, cho nên chuyện về cấm địa chỉ có Bạch Tiểu Soái biết.
"Con... con thật sự không biết mà... Con không nhớ cha con từng nói với con chuyện này..." Bạch Tiểu Soái vô cùng oan ức.
"Đồ vô dụng." Cửu Vĩ quát một tiếng.
Bạch Tiểu Soái không dám hé răng.
Mấy vị trưởng lão hồ tộc cảm thấy vô cùng an ủi, cuối cùng cũng có người có thể quang minh chính đại mắng ra ba chữ ấy.
Thẩm Thu Từ đột nhiên ngồi bật dậy khỏi giường, đi ra ngoài.
Ra khỏi phòng, lúc đi ngang qua Long Dịch, Thẩm Thu Từ khẽ nói: "Cục trưởng Long, nói chuyện vài câu nhé."
Long Dịch không hề tỏ ra bất ngờ, lặng lẽ đi theo sau Thẩm Thu Từ, bóng dáng hai người dần biến mất giữa rừng cây lê phía xa.
"Cứ cảm thấy hai người này có gì đó không đúng." Tề Mộng nói.
"Đừng lo chuyện người khác nữa, cậu thật sự không nhớ được gì sao?" An Bình tức đến mức chỉ hận rèn sắt không thành thép mà hỏi Tề Mộng.
Là một con Mộng Mô đã sống hơn vạn năm, lại trúng kế người khác mà chẳng có chút ấn tượng nào, với Tề Mộng đây cũng là chuyện vô cùng mất mặt, nghe An Bình nhắc lại lần nữa, hắn ta không khỏi quay đầu sang chỗ khác, từ chối giao tiếp.
"Cậu vào giấc mơ của nó, để nó nhớ lại lúc cha nó chết đã nói gì với nó." Cửu Vĩ nói với Tề Mộng.
Tu vi của Bạch Tiểu Soái còn nông, Tề Mộng muốn vào giấc mơ của hắn ta quả thực dễ như trở bàn tay, nhưng giấc mơ của Bạch Tiểu Soái cũng đơn giản vô cùng.
Trước lúc cha hắn ta qua đời chỉ nói một câu: "Hồ tộc đời đời canh giữ cấm địa chỉ vì báo ân."
Long Dịch đưa Tề Mộng và An Bình rời khỏi thôn Phù Ly, trên đường trở về sắc mặt trắng bệch không còn chút máu.
Tề Mộng và An Bình không biết Long Dịch với Thẩm Thu Từ đã nói những gì, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ có thể im lặng.
Còn bên này Thẩm Thu Từ thì ở lại thôn Phù Ly, Tô Dạng và Cửu Vĩ ở bên cạnh hắn, Bạch Tiểu Soái cũng không theo Long Dịch trở về mà ở lại trong thôn.
Trưởng thôn ngăn đám hồ ly trong làng tu sửa từ đường, còn Thẩm Thu Từ thì đứng một bên quan sát, xem ra thứ hồ tộc canh giữ không phải cấm địa gì cả, mà là mộ thất phía sau từ đường.
Trong mộ thất trước đây từng dùng tấm lưới đó để trấn áp một thứ gì đó, nhưng giờ thứ ấy đã chạy mất.
"Đại nhân, ngài không về sao?" Tô Dạng dè dặt hỏi một câu.
Thẩm Thu Từ ở lại thôn Phù Ly một tuần, một tuần sau mới quay về Sở Giao dịch Ly hôn.
Việc đầu tiên Thẩm Thu Từ làm sau khi trở về sở là nộp đơn xin ly hôn.
Hà Liên nhìn đơn xin ly hôn của Thẩm Thu Từ, ngẩn người rất lâu: "Anh kết hôn từ bao giờ thế?" Sau đó lại nhìn thấy ở mục người xin ly hôn ghi tên Long Dịch, cả người lập tức chết lặng.
Cục trưởng Cục quản lý Yêu quái Long Dịch muốn ly hôn, tin tức này làm chấn động cả hai giới người và yêu, một là mọi người không biết anh kết hôn từ khi nào, hai là không biết vì sao lại có người muốn ly hôn với anh.
Nền tảng của Sở giao dịch Ly hôn ngập tràn lời nhắn, suýt chút nữa làm máy chủ sập luôn.
Sở trưởng Cổ tận tình khuyên Thẩm Thu Từ suy nghĩ lại, Thẩm Thu Từ mỉm cười nhàn nhạt nói: "Sở trưởng, thời buổi này khuyên người ta đừng ly hôn chính là đẩy người ta xuống địa ngục."
"Không thể nói như vậy được, vẫn nên bình tĩnh một chút, Cục trưởng Long rất tốt, tuy tôi không biết hai người kết hôn từ khi nào, nhưng may mắn được biết hai người sắp ly hôn, vẫn nên khuyên vài câu."
Tất cả mọi người đều khuyên Thẩm Thu Từ, chỉ có một người sau khi nghe được tin này thì có chút kinh ngạc.
Trần Dã hẹn Thẩm Thu Từ ra ngoài, hai người ngồi bên bờ biển ngắm hoàng hôn lặn, Trần Dã hỏi hắn: "Chẳng phải một ngàn năm trước hai người đã hòa ly rồi sao? Tại sao còn phải ly hôn lại lần nữa? Chẳng phải là vẽ rắn thêm chân sao?"
Thẩm Thu Từ chống hai tay ra sau, nheo mắt lại: "Năm đó thật sự được tính là hòa ly sao? Khác gì hưu thư đâu? Hòa ly chẳng qua chỉ là cho tôi một chút thể diện, thực chất tôi bị đuổi khỏi hoàng cung, giống như rác rưởi vậy." Nói đến cuối, Thẩm Thu Từ lại bật cười.
Trần Dã nhìn hắn thở dài, rồi vỗ vai hắn: "Nếu cậu thật sự muốn hòa ly, tôi giúp cậu."
"Cảm ơn."