Một ngàn năm trước, phủ Thừa Trạch.
"Đại nhân, bệ hạ đến đón ngài về cung rồi." Thị nữ che miệng cười khẽ.
Thẩm Thu Từ đang xem hồ sơ vụ án, đầu cũng không ngẩng lên: "Bảo hắn đợi một lát đi."
Thị nữ cười lui xuống, trên đời này người có thể khiến bệ hạ chờ đợi cũng chỉ có đại nhân nhà nàng ta.
Một trận mưa thu một trận lạnh, Long Dịch khoác một chiếc áo choàng mỏng đứng dưới hành lang, thị nữ ra truyền lời: "Bệ hạ, đại nhân vẫn chưa xong việc, hay là ngài dời bước sang tiền sảnh đợi một lát?"
"Không cần, trẫm đợi hắn ở đây."
Long Dịch nhìn thị nữ cầm đèn lồng dần đi xa, ánh mắt dừng lại nơi cửa sổ thư phòng, nơi ấy ánh đèn vẫn sáng, hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Thẩm Thu Từ cúi đầu bên bàn đọc công văn.
Dù sao cũng đã nhìn thấy quá nhiều lần rồi.
Rõ ràng là một yêu quái, lại còn giống một con người hơn cả con người.
"Hãn Chi?" Bên trong truyền ra giọng nói ôn hòa pha chút lười biếng, "Vào đi, bên ngoài lạnh."
Long Dịch đẩy cửa bước vào, Thẩm Thu Từ ngước mắt lên, mỉm cười: "Đợi ta một lát, sắp xong rồi."
Long Dịch vén vạt áo ngồi xuống, ngón tay thon dài xoay một vòng quanh chén trà: "Ngươi còn bận hơn cả hoàng đế là ta."
"Ta bận là vì làm việc cho bệ hạ, bệ hạ lại còn chê ta quá bận, ta biết đi đâu nói lý đây?"
Long Dịch khẽ bật cười.
Đợi đến khi Thẩm Thu Từ xử lý xong công việc thì đã là nửa đêm, hai người cùng ngồi xe ngựa trở về cung.
Trên xe ngựa, Long Dịch nắm lấy tay Thẩm Thu Từ, nhẹ nhàng v**t v*.
Trên con phố dài trong màn đêm đã không còn bóng người qua lại, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng người gõ mõ báo canh.
Long Dịch đột nhiên thở dài, Thẩm Thu Từ nhìn hắn: "Sao vậy?"
"Chỉ là đột nhiên nghĩ đến tuổi thọ của con người có hạn, ngắn ngủi vài chục năm, còn chưa tận hứng đã phải rời khỏi cõi đời, có chút cảm khái thôi."
Thẩm Thu Từ không mấy để tâm, cười cười: "Ta từng ngủ say mấy ngàn năm, thời gian chỉ như cái chớp mắt, mấy ngàn năm ấy cũng không bằng mấy năm ngắn ngủi này sống tùy ý và chân thực, ý nghĩa của sinh mệnh không nằm ở dài hay ngắn."
"Vậy ý nghĩa sinh mệnh của ngươi là gì?" Long Dịch hỏi hắn.
Người đàn ông áo trắng khẽ hé môi mỏng, thốt ra một chữ: "Ngươi."
"Đợi sau khi bệ hạ trăm năm về với cát bụi, ta sẽ ngủ yên trong mộ của ngươi, bốn mùa trên thế gian thay đổi, mặt trời mọc rồi lặn cũng đều không còn liên quan gì đến ta nữa, được không?"
Long Dịch nhắm mắt lại, không được.
Hắn không nỡ.
.
Thẩm Thu Từ nhắm mắt nằm sấp trên chiếc giường lớn trong biệt thự, khẽ rên thành tiếng, còn người đang đè trên hắn th* d*c, ghé sát bên tai hắn nói: "A Từ, biết sớm anh không phải con người, thì một ngàn năm trước dù thế nào cũng sẽ không để em rời đi."
Thẩm Thu Từ cảm nhận sức lực của anh trong cơ thể mình, những ngón tay thon dài siết chặt ga giường, rất lâu sau mới khẽ thở ra một hơi, thấp giọng gọi: "Hãn Chi..."
Long Dịch lật người hắn lại, hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của hắn, miệng không ngừng gọi: "A Từ, A Từ..."
Điện thoại sáng lên một cái, Thẩm Thu Từ nhìn sang, Trần Dã hỏi hắn: Vẫn ổn chứ?
Long Dịch cầm điện thoại ném sang một bên, cúi đầu nói: "Chuyên tâm một chút."
Hai tay Long Dịch che lên đôi mắt Thẩm Thu Từ, lại một lần nữa tiến vào.
Sau cơn triền miên, Long Dịch bế Thẩm Thu Từ đến suối nước nóng ở sau núi để tắm rửa, Thẩm Thu Từ lười biếng tựa vào vách đá, trong tay cầm điện thoại, trên màn hình đều là tin nhắn của Trần Dã.
Trần Dã: Anh ta không làm gì cậu chứ?
Trần Dã: Thu Từ, trả lời tôi đi.
Trần Dã: Cậu sao rồi? Tôi đến đón cậu nhé.
Trần Dã: Thu Từ???
...
Long Dịch lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay, nheo mắt: "Hắn ta đúng là rất để tâm đến em."
Thẩm Thu Từ ghé đến trước mặt anh, cầm ly của anh uống một ngụm rượu, Long Dịch bóp cằm hắn trao cho hắn một nụ hôn, hương rượu đậm đà lan tỏa, đôi mắt Thẩm Thu Từ hơi ửng đỏ.
"Anh nói xem trên người em rốt cuộc có thứ gì mà anh ta muốn?" Thẩm Thu Từ khẽ lắc tay.
Long Dịch nhíu mày: "Trong ký ức của anh chưa từng gặp hắn ta."
"Em cũng vậy." Thẩm Thu Từ tựa vào người Long Dịch, khép hờ mắt, "Nhưng em luôn cảm thấy anh ta rất quen thuộc, chắc chắn em đã từng gặp anh ta ở đâu đó, trên núi Doanh Hồi chỉ có em và Cửu Vĩ, còn quãng thời gian xa hơn trước đó... em không nhớ nổi nữa..."
"Được rồi, đừng nghĩ nữa." Long Dịch ôm hắn vào lòng, "Đợi khi hắn ta đến thì sẽ biết."
Thẩm Thu Từ cầm điện thoại gửi cho Trần Dã một tin nhắn: Hắn trông chừng tôi rất kỹ, ba giờ sáng, đến đón tôi ở cửa sau biệt thự.
"Em buồn ngủ rồi."
Long Dịch bế Thẩm Thu Từ lên, sải bước trở về phòng ngủ.
Đêm đầu tiên, chiếc Volkswagen màu đen chờ ở cửa sau biệt thự suốt hai tiếng đồng hồ nhưng không đợi được người.
Trần Dã: Thu Từ, cậu không sao chứ? Tại sao không đến?
Đêm thứ hai, chiếc Volkswagen màu đen vẫn chờ ở cửa như cũ, kết quả vẫn không đợi được người.
Liên tiếp năm ngày, Trần Dã không đợi được người cũng không đợi được tin nhắn.
Đến ngày thứ sáu, Trần Dã trực tiếp đến Cục Quản lý Yêu quái, đi thẳng tới văn phòng của Long Dịch.
Long Dịch đang mặc áo khoác, nghe thấy tiếng mở cửa liền quay người lại, Trần Dã với gương mặt lạnh lùng bước vào.
"Trưởng phòng Trần?" Long Dịch mặc xong áo khoác, ngồi lên bàn làm việc, gác đôi chân dài lên mặt bàn, "Có việc gì?"
"Anh có biết giam giữ người khác là phạm pháp không?" Trần Dã vừa đến đã chất vấn.
"Giam giữ?" Long Dịch cười, "Trưởng phòng Trần có ý gì? Tôi không hiểu lắm."
"Đừng giả vờ biết mà làm như không biết, tại sao anh lại giam Thẩm Thu Từ lại?"
"Giam sao? Hiện giờ chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, em ấy tự nguyện ở chỗ tôi, sao có thể gọi là giam được? Em ấy nói với anh à?"
"Anh rõ ràng biết cậu ấy muốn ly hôn với anh." Trần Dã nhíu chặt mày, "Thế mà anh lại lợi dụng thân phận Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái để bác đơn ly hôn, điểm này anh thừa nhận chứ?"
Long Dịch liếc nhìn Trần Dã một cái: "Trưởng phòng Trần, chuyện giữa tôi và Thẩm Thu Từ là chuyện của yêu quái chúng tôi, không liên quan gì đến loài người các anh chứ? Chỉ có hôn nhân giữa người và yêu thì Trung tâm Xử lý Sự vụ Đặc biệt của nhân loại các anh mới có quyền can thiệp, vậy nên, trưởng phòng Trần bây giờ đang dùng thân phận của mình để chất vấn tôi sao?"
"Chẳng lẽ tôi là người hay không, bản thân tôi lại không biết sao?" Long Dịch cười khẩy một tiếng, "Tô Dạng, tiễn khách."
Tô Dạng tiễn Trần Dã ra ngoài, Trần Dã hỏi Tô Dạng: "Anh ta nhốt Thẩm Thu Từ lại, các cậu cứ đứng nhìn như vậy sao?"
"Chuyện đó... anh ấy là Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái, bọn tôi cũng không thể nói gì." Tô Dạng do dự, "Dù sao cũng là vợ chồng, anh ấy chắc cũng không đối xử tệ với đại nhân đâu..."
"Chẳng phải cậu ấy là đại nhân nhà cậu sao? Cậu ấy đối xử với cậu tốt như vậy, bây giờ gặp nạn, các cậu lại thờ ơ mặc kệ, không thấy cắn rứt lương tâm sao?"
"Tôi..." Tô Dạng đột nhiên nhíu mày, "Sao anh biết anh ấy là đại nhân nhà tôi?"
"Ngày nào cậu cũng gọi như vậy, cả thế giới đều biết rồi." Trần Dã thở dài, "Hơn nữa Thu Từ từng kể cho tôi nghe chuyện trước kia, hai người đã nương tựa vào nhau rất lâu."
Lời Trần Dã nói khiến Tô Dạng có chút dao động.
"Vậy tôi nên làm gì?" Tô Dạng hỏi anh ta.
Trần Dã ghé sát tai Tô Dạng thì thầm mấy câu.
Thẩm Thu Từ sống ở chỗ Long Dịch thoải mái mấy ngày, không khỏi cảm thán công nghệ cao của xã hội hiện đại, làm gì cũng tiện.
Hơn nữa chỗ Long Dịch rộng rãi, thoải mái hơn nhiều so với cái ký túc xá bé tí của hắn.
Lò nướng phát ra tiếng "ting", Thẩm Thu Từ đi tới mở ra, lấy chiếc bánh ngọt đã nướng xong ra rồi bắt kem trang trí.
Cửa phòng bị đẩy mở, Thẩm Thu Từ ngẩng đầu lên, vậy mà lại là Trần Dã.
"Trưởng phòng Trần? Sao anh lại ở đây?" Thẩm Thu Từ khó hiểu.
"Mau đi theo tôi." Trần Dã nắm lấy cổ tay Thẩm Thu Từ.
"Anh vào bằng cách nào?" Thẩm Thu Từ nhìn đồng hồ, "Không được, Long Dịch sắp về rồi, anh đi trước đi, đừng lo cho tôi."
"Tôi bảo Tô Dạng giữ chân hắn rồi, cậu đi với tôi trước."
Thẩm Thu Từ chạy theo sau Trần Dã ra khỏi biệt thự, phát hiện kết giới xung quanh biệt thự đã bị phá hủy, hai người thuận lợi đi đến cửa sau rồi lên xe của Trần Dã.
Trần Dã khởi động xe rời khỏi biệt thự.
"Mấy ngày nay cậu sống thế nào?" Trần Dã liếc nhìn vào gương chiếu hậu, "Hắn không làm gì cậu chứ?"
"Không, chỉ tịch thu điện thoại của tôi thôi." Thẩm Thu Từ nói.
"Hôm nay tôi đã đến tìm hắn, thái độ của hắn rất cứng rắn, yêu quái dù sao vẫn là yêu quái, hoang dã vô cùng."
Thẩm Thu Từ im lặng một lát, có lẽ Trần Dã nhận ra, vội nói: "Tôi không nói cậu."
"Không sao." Thẩm Thu Từ cười cười, "Quả thật rất hoang dã, bây giờ chúng ta đi đâu?"
"Tôi sẽ tìm một nơi để cậu tạm ở trước, những chuyện khác tính sau."
"Được, cảm ơn Trưởng phòng Trần." Thẩm Thu Từ thở dài, "Khắp gầm trời đâu chẳng là đất của vua, bây giờ còn nơi nào không nằm dưới sự giám sát của Cục Quản lý Yêu quái nữa chứ."
"Yên tâm đi." Trần Dã nhìn hắn một cái, "Tôi đã nói sẽ giúp cậu."
"Tôi cứ luôn có cảm giác chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó."
"Có thể lắm, có thể là kiếp trước, cũng có thể là kiếp trước nữa, cậu sống lâu như vậy, người từng gặp đương nhiên cũng nhiều."
Thẩm Thu Từ gật đầu: "Đúng vậy, tôi đã sống rất lâu rồi."
Xe của Trần Dã chạy suốt năm sáu tiếng đồng hồ, đến nửa đêm thì tới một ngôi làng nhỏ trên núi.
Trời rất tối, Thẩm Thu Từ không nhìn rõ tình hình trong làng, nhưng có thể cảm nhận được linh lực dồi dào nơi đây, nơi này vậy mà không chịu sự khống chế của Cục Quản lý Yêu quái, có thể tùy ý sử dụng pháp thuật.
Trần Dã dừng xe trước một căn nhà sàn, dẫn Thẩm Thu Từ lên lầu rồi nói: "Mấy ngày này cậu cứ ở đây trước, cần gì thì nói với tôi."
"Được, cảm ơn trưởng phòng Trần."
"Thu Từ, cậu khách sáo với tôi quá." Trần Dã nói.
Thẩm Thu Từ cười cười, đi đến bên giường vỗ vỗ tấm đệm mềm: "Chiếc giường này cũng khá thoải mái."
Ngôi làng nhỏ ba mặt giáp núi, một mặt giáp biển, sáng sớm gió rất lạnh, Trần Dã cầm một chiếc áo khoác khoác lên vai Thẩm Thu Từ.
Thẩm Thu Từ nhìn những chiếc thuyền đánh cá ngoài mặt biển phía xa: "Đây là làng chài phải không?"
"Đúng." Trần Dã nói, "Ngôi làng này tên là làng Tiểu Ngư."
"Làng Tiểu Ngư? Chẳng lẽ còn có một làng Đại Ngư?"
"Trước đây từng có, nhưng sau này thế sự đổi thay, hai ngôi làng càng lúc càng nhỏ, cộng thêm địa hình thay đổi, cuối cùng chỉ còn lại một làng Tiểu Ngư này." Trần Dã nói.
"Ra là vậy." Thẩm Thu Từ vươn vai, "Không khí ở đây rất tốt, tôi rất thích."
Thẩm Thu Từ ở lại làng Tiểu Ngư, Trần Dã cách hai ngày lại đến một lần, mang cho hắn vài bộ quần áo thay và thức ăn.
Cả làng Tiểu Ngư có hơn ba mươi hộ gia đình, tất cả đều sống bằng nghề đánh cá, trong đó có con người, cũng có yêu quái.
Thẩm Thu Từ ngồi bên bờ biển, trong tay cầm cần câu, bên cạnh có hai đứa trẻ ngồi xổm xem.
Cậu bé mặc đồ trắng nói: "Anh câu ba tiếng rồi mà chẳng được con cá nào, anh ngốc thật đấy."
Cậu bé mặc đồ đen bĩu môi: "Có khi anh ấy đang học Khương Thái Công câu cá, dùng lưỡi câu thẳng đấy."
Đứa trẻ mặc đồ trắng là con người, đứa mặc đồ đen là hậu duệ của Giao Nhân, hai đứa chơi với nhau rất thân, ngày nào Thẩm Thu Từ cũng thấy hai đứa ở cùng nhau.
Thẩm Thu Từ ngả người nằm xuống đất, nhắm mắt, lười biếng nói: "Vậy em câu đi."
Khi Trần Dã đến thì thấy hai đứa trẻ đang ngồi câu cá, còn Thẩm Thu Từ nằm ngủ ở bên cạnh.
"Hạt dẻ rang đường à?" Thẩm Thu Từ mở mắt.
"Ngửi thấy mùi thơm rồi sao?" Trần Dã cười cúi đầu.
Thẩm Thu Từ gác cánh tay lên mắt: "Đúng vậy, ngửi thấy mùi rồi."
Hai cậu bé nhìn thấy Trần Dã thì ném cần câu xuống rồi chạy mất.
Thẩm Thu Từ nhìn theo bóng lưng hai đứa trẻ: "Hình như bọn chúng hơi sợ anh."
"Trẻ con trong làng mà, ít nhiều cũng nhút nhát." Trần Dã nói.
Thẩm Thu Từ cười không tỏ ý kiến, rồi nói: "Phong cảnh nơi này đẹp thật, tôi muốn ở đây cả đời."
"Được thôi, nếu thích thì cứ ở đây mãi, tôi ở cùng cậu, được không?"
Thẩm Thu Từ nói: "Được thôi."
"Nhưng mà, Thu Từ, tôi là con người, không thể mãi mãi ở bên cậu." Trần Dã ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn ra biển xa, "Tuổi thọ của con người là có hạn, không giống yêu quái, có thể sống rất lâu."
"Không thể lâu dài sao?" Thẩm Thu Từ lẩm bẩm.
"Đúng vậy, gió trên núi Doanh Hồi có lạnh không? Vạn năm qua cậu có cô đơn không?" Trần Dã nghiêng người nhìn Thẩm Thu Từ đang có chút thất thần, "Thu Từ, cậu có muốn tôi mãi mãi ở bên cậu không?"
Rất lâu sau, Thẩm Thu Từ khẽ nói: "Được."
Nhìn Thẩm Thu Từ đã chìm vào giấc ngủ, Trần Dã khẽ chạm lên má hắn: "Là cậu phản bội tôi trước."