Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 26: Việc đòi hỏi kỹ thuật

Bạch Tiểu Soái đứng trong phòng biệt giam lớn tiếng chửi bới, ngoài cửa Thẩm Thu Từ lại ung dung thản nhiên, thậm chí còn thấp thoáng mang theo ý cười.

Long Dịch không nhịn được sờ lên cổ mình, vô cớ cảm thấy sau gáy dâng lên một luồng lạnh lẽo, dường như chuyện bị "tính kế" như thế này không phải lần đầu tiên diễn ra trước mặt anh, anh thậm chí còn có chút đồng cảm với Bạch Tiểu Soái.

"Sao vậy, Cục trưởng Long?" Thẩm Thu Từ thấy Long Dịch cứ luôn nhìn mình.

"Không có gì." Long Dịch vội lắc đầu, anh đúng là bị mỡ heo che mất tim rồi, sao lại vô duyên vô cớ đi đồng cảm với thằng nhóc hỗn láo Bạch Tiểu Soái chứ.

"Thẩm Thu Từ, anh được lắm, anh tưởng tôi sợ anh à?" Bạch Tiểu Soái vò đã mẻ lại sứt, gào lên, "Ông đây đẹp trai số một thiên hạ, ai nói gì cũng vô dụng."

"Bạch Tiểu Soái, cậu xấu như vậy người nhà cậu có biết không?"

Bạch Tiểu Soái: "..."

Bạch Tiểu Soái cãi nhau với cái loa hơn mười phút, cuối cùng giọng càng lúc càng nhỏ cho đến khi im bặt.

Trong phòng không còn tiếng động, thầy giáo ghé lên ô cửa sổ nhỏ nhìn vào, chỉ thấy tai hồ ly của Bạch Tiểu Soái cụp xuống che kín vành tai, mắt liếc thấy thầy giáo đang nhìn mình còn khiêu khích nhe răng với ông ta.

"Cậu ta bịt tai lại rồi." Thầy giáo nói.

Long Dịch cười khẩy một tiếng, dùng dùi cui gõ gõ lên cửa, chỉ thấy đôi tai của Bạch Tiểu Soái không khống chế được mà nhanh chóng thu trở về.

Ông nội nhà mày.

Bạch Tiểu Soái nghiến răng, hắn ta nhịn.

Giọng nói trong chiếc loa vẫn tiếp tục.

Bạch Tiểu Soái vốn là tính cách hoạt bát hiếu động, kiểu tấn công tinh thần thô bạo này đối với hắn ta đúng là đòn chí mạng, chẳng bao lâu sau, Bạch Tiểu Soái đã không chịu nổi nữa, đập cửa, "Được rồi, tôi nhận thua, thả ông đây ra ngoài đi."

Thầy giáo nhìn sang Long Dịch, Long Dịch hừ lạnh một tiếng, "Cậu muốn thế nào thì thế đó à, phòng biệt giam là nhà cậu mở chắc?"

"Hừ." Bạch Tiểu Soái tức điên, "Không phải nhà tôi mở, chẳng lẽ nhà anh mở à?"

"Không phải nhà tôi mở, là tôi mở." Long Dịch nói.

Bạch Tiểu Soái: "Đệt..."

Tại sao Hồ tộc đến giờ vẫn chưa chấn hưng, đợi hắn ta làm tộc trưởng Hồ tộc nhất định sẽ dẫn Hồ tộc san bằng Cục Quản lý Yêu quái.

Mười phút sau, giọng điệu của Bạch Tiểu Soái cuối cùng cũng dịu xuống, "Tôi biết sai rồi, không thả tôi ra cũng được, nhưng mang cái loa rách này đi đi, tôi chịu hết nổi rồi..."

Không ai để ý đến hắn ta.

Lại mười phút nữa trôi qua, Bạch Tiểu Soái bám lên cánh cửa, giọng như sắp khóc, "Thầy giáo, hiệu trưởng, Cục trưởng Long, còn cả cái người tên Thẩm Thu Từ kia, ông Thẩm, ông nội Thẩm, xin mấy người đấy, tắt cái ma âm này đi, mẹ nó tôi sắp phát điên rồi..."

Vẫn không ai để ý đến hắn ta.

Lại mười phút nữa trôi qua, Bạch Tiểu Soái uể oải vỗ cửa, "Thả tôi ra đi, không chịu nổi nữa rồi, còn tiếp tục nữa tôi sẽ đâm đầu vào tường mất."

Lại mười phút nữa trôi qua, Bạch Tiểu Soái đến cả sức vỗ cửa cũng không còn, cả người co quắp trên mặt đất, hai chân trước bịt chặt tai lại, mẹ nó đây là ngược đãi tinh thần mà.

Đúng lúc Bạch Tiểu Soái chuẩn bị vùng lên phản kích chửi thêm một trận nữa thì cửa mở ra.

Bạch Tiểu Soái quay đầu liền thấy Thẩm Thu Từ đứng ở cửa nhìn mình, hắn ta lập tức học ngoan, vội nở một nụ cười giả tạo đầy kiểu cách, "Anh đến rồi đấy à."

Thẩm Thu Từ: "..."

Bạch Tiểu Soái nằm rạp trên đất, ba cái đuôi trắng lớn phủ lên người, lúc cười đôi mắt hồ ly dài nhỏ hơi cong lên, trong miệng còn lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.

Thật ra cũng khá đáng yêu.

Đối với Bạch Tiểu Soái, Thẩm Thu Từ vẫn luôn cảm thấy ngoài việc miệng thiếu đòn một chút, kiêu ngạo một chút, tự luyến một chút... tuy chẳng có ưu điểm gì, nhưng cũng không đáng ghét đến thế.

"Sau này còn không nghe lời nữa thì vẫn sẽ dùng cách này đối phó với cậu." Thẩm Thu Từ đi đến trước mặt hắn ta, ngồi xổm xuống xoa xoa đầu hắn ta.

Bạch Tiểu Soái: "..."

Cái tình thương của cha đột nhiên xuất hiện này là sao vậy?

Bạch Tiểu Soái uể oải được Long Dịch và Thẩm Thu Từ đưa đến phòng nghỉ, bị tra tấn tinh thần suốt nửa ngày, hắn ta dựa vào ghế, ủ rũ hỏi: "Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?"

Thẩm Thu Từ nhìn sang Long Dịch, Long Dịch chỉ nói muốn đến tìm Bạch Tiểu Soái, nhưng trước khi đến cũng không nói cho Thẩm Thu Từ biết mục đích của chuyến đi này.

"Cục trưởng Long, tôi cần tránh mặt không?" Thẩm Thu Từ hỏi.

"Không cần." Long Dịch lắc đầu, mắt nhìn Bạch Tiểu Soái, dường như đang cân nhắc điều gì đó.

Mãi đến ba phút sau, Long Dịch mới lên tiếng, "Trước đây tôi từng gặp vài yêu quái, phát hiện trên người bọn họ có thiết bị gây nhiễu tín hiệu, là cậu làm sao?"

"Thiết bị gây nhiễu?" Bạch Tiểu Soái lập tức ngẩng đầu nhìn Long Dịch, "Không thể nào."

Kết giới mà Long Dịch thiết lập trong thế giới loài người, tác dụng lớn nhất thật ra là để phát hiện những yêu quái tự ý sử dụng linh lực làm hại người khác, dù sao con người rất yếu ớt, nếu yêu quái lạm dụng linh lực thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Đương nhiên kết giới cũng có tác dụng hạn chế linh lực, nhưng hiệu quả có hạn, rất nhiều yêu quái vẫn có thể lách luật.

Lúc trước Bạch Tiểu Soái có thể tránh được sự truy tra của Cục Quản lý Yêu quái là vì trên người hắn ta có thiết bị gây nhiễu tín hiệu chuyên dùng để đối phó với máy dò, mà sau này Long Dịch lại phát hiện trên người Chư Điểu cũng có thiết bị gây nhiễu có tác dụng tương tự, đây cũng là nguyên nhân khi Chu Tiểu Bảo mất tích lúc trước lại không được phát hiện ngay.

"Tại sao lại không thể?" Long Dịch hỏi.

"Tôi thông minh thế cơ mà, cái thiết bị gây nhiễu này chỉ có tôi mới làm ra được, thử hỏi trên đời này còn ai thông minh hơn tôi?" Bạch Tiểu Soái cười khẩy một tiếng, "Nobody..."

Long Dịch day day mi tâm, có lúc đối mặt với một con hung yêu đánh một trận còn nhẹ nhàng hơn đối mặt với loại cuồng tự luyến thế này.

"Có khi nào là cậu làm thất lạc không?" Thẩm Thu Từ đối mặt với kiểu người như Bạch Tiểu Soái thì bình tĩnh hơn nhiều.

"Không đâu, thành phẩm chỉ có một cái." Bạch Tiểu Soái lập tức nheo mắt lại, nhe răng với Long Dịch, "Lại còn bị tịch thu rồi."

"Hai thiết bị gây nhiễu này hình dạng không giống nhau, hình như còn cao cấp hơn cái của cậu một chút." Long Dịch ném hai thiết bị gây nhiễu lên bàn.

Thẩm Thu Từ nhìn sang, hai thiết bị gây nhiễu, một cái màu trắng, một cái màu đen, cái màu trắng trông giống một khối bạch ngọc, còn cái màu đen thì giống đá obsidian.

Trước đây Thẩm Thu Từ chưa từng thấy đá obsidian, nhưng khoảng thời gian trước khi lên mạng tra về hổ phách thì trên mạng có thấy không ít đá obsidian, chỉ là Thẩm Thu Từ chưa từng thấy đá obsidian thật trông như thế nào nên không dám khẳng định thiết bị gây nhiễu màu đen này chính là đá obsidian.

Sắc mặt Bạch Tiểu Soái lập tức nghiêm túc hẳn lên, tiến tới cầm lấy thiết bị gây nhiễu màu đen cẩn thận quan sát, cuối cùng chửi một câu, "Bà nội nó, cái này là ai làm vậy?"

"Không biết." Long Dịch khoanh tay lắc đầu, "Có phải còn cao cấp hơn cái của cậu không?"

"Nhảm nhí." Bạch Tiểu Soái khạc một tiếng, "Mẹ nó đây chỉ là hàng chất lượng kém, cũng chỉ có đám người không hiểu gì như các người mới tâng bốc nó."

Long Dịch nheo mắt cảnh cáo cậu: "Chú ý lời ăn tiếng nói, nếu không sẽ nhốt cậu trở lại phòng biệt giam."

Bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ, Long Dịch và Bạch Tiểu Soái đồng thời quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Thẩm Thu Từ chống cằm cười nhìn Bạch Tiểu Soái.

Bạch Tiểu Soái bị hắn nhìn đến mức toàn thân nổi da gà, bất giác lùi về sau một bước, hắn ta chưa quên vừa rồi trong phòng biệt giam chính con hổ cười này đã nghĩ ra cách chỉnh người thảm tuyệt nhân hoàn ấy.

"Anh, anh... nhìn tôi làm gì? Tôi đẹp thì đẹp thật đấy nhưng anh cũng đừng nhìn tôi..." Bạch Tiểu Soái cảm thấy mình nói chuyện cũng không còn trôi chảy nữa, lão hồ ly từng nói thà đánh nhau với kẻ võ lực cao nhưng không có não còn hơn chọc vào loại người nhã nhặn lịch sự nhưng chỉ thích giở trò ngầm.

"Thấy cậu khá đáng yêu." Thẩm Thu Từ thẳng thắn nói, bây giờ hắn thật sự càng nhìn Bạch Tiểu Soái càng thấy đáng yêu, có lẽ vì cậu ấy là hồ ly, nhìn thấy cậu ấy, Thẩm Thu Từ sẽ nhớ đến Tiểu Cửu Vĩ.

Dường như trên ngọn núi Doanh Hồi vắng lặng không một bóng người ấy, vẫn luôn là Tiểu Cửu Vĩ ở bên cạnh hắn.

"Đệt..." Bạch Tiểu Soái hoàn toàn bị dọa sợ, lùi liên tiếp mấy bước, vẻ mặt kinh hoàng chỉ vào Thẩm Thu Từ, "Cục, Cục, Cục trưởng Long, anh có quản không, anh ta quấy rối tôi... tôi báo cảnh sát đấy..."

Long Dịch cau chặt mày, Thẩm Thu Từ vậy mà lại thấy Bạch Tiểu Soái đáng yêu?

Anh nhìn thấy Bạch Tiểu Soái chỉ muốn đánh hắn ta một trận, vậy mà Thẩm Thu Từ lại thấy hắn ta đáng yêu?

Sắc mặt Long Dịch trầm xuống, đẩy chiếc cốc bên cạnh đến trước mặt Thẩm Thu Từ, "Uống chút nước đi."

"Cảm ơn Cục trưởng Long." Thẩm Thu Từ cuối cùng cũng thu ánh mắt đang đặt trên mặt Bạch Tiểu Soái lại, cầm cốc lên nhấp một ngụm.

Long Dịch nhíu mày nhìn Bạch Tiểu Soái, nói ra mục đích chuyến đi này: "Bây giờ tôi thay mặt Cục Quản lý Yêu quái mời cậu gia nhập Cục Quản lý Yêu quái, làm việc tại Phòng Công nghệ Thông tin, có muốn đến không?"

"Cái gì cơ?" Bạch Tiểu Soái không dám tin chỉ vào mình, "Anh muốn tôi đến Cục Quản lý Yêu quái làm việc?"

"Sao? Không muốn à?" Kiên nhẫn của Long Dịch sắp cạn rồi.

"Đương nhiên là không muốn, ông tưởng tôi là loại yêu quái tùy tiện lắm sao?" Bạch Tiểu Soái cực kỳ khinh thường.

"Lương mỗi tháng một vạn, nghỉ hai ngày cuối tuần, đóng đủ năm loại bảo hiểm và một quỹ nhà ở, còn có trợ cấp xe, trợ cấp nhà ở, trợ cấp ăn uống, cuối năm có thưởng, nghỉ phép hưởng lương, đúng rồi, mỗi năm phát lương mười lăm tháng." Long Dịch nói.

"Một vạn tiền lương?" Thẩm Thu Từ không dám tin nhìn Long Dịch.

"À?" Long Dịch lúc này mới nhận ra bên cạnh mình còn đang ngồi một người lương năm nghìn.

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt Thẩm Thu Từ, Long Dịch bỗng thấy hơi chột dạ.

Hai mắt Bạch Tiểu Soái sáng lên, nghe có vẻ cũng không tệ, tiền hắn ta trộm của lão hồ ly mang theo khi ra ngoài đã tiêu hết rồi, đang lo không có tiền ăn đây.

Bạch Tiểu Soái vốn nói mình không tùy tiện lại rất tùy tiện chấp nhận lời mời làm việc này.

"Bây giờ tôi có thể đi theo anh luôn không?" Bạch Tiểu Soái phấn khích hẳn lên, lập tức quên luôn chuyện trước đó còn như nước với lửa với Long Dịch.

"Không được, cậu vẫn còn ba ngày chấp hành án, ba ngày sau đến Cục Quản lý Yêu quái báo danh." Long Dịch nói.

"Tôi mẹ nó..." Bắt gặp ánh mắt của Long Dịch, Bạch Tiểu Soái lập tức ngậm miệng, vì tiền, hắn ta quyết định tạm thời nằm im một thời gian, đợi sau khi chiếm được Cục Quản lý Yêu quái rồi lại lên mặt.

Rời khỏi trường giáo dưỡng, Thẩm Thu Từ vẫn luôn im lặng không nói.

Long Dịch bước nhanh vài bước đuổi theo hắn, "Sao thế?"

Thẩm Thu Từ không nói gì.

Long Dịch đã đoán được nguyên nhân Thẩm Thu Từ không vui, bèn giải thích: "Bộ phận Công nghệ Thông tin làm công việc kỹ thuật, nên lương sẽ cao hơn một chút."

"Tôi biết." Thẩm Thu Từ gật đầu, "Người có năng lực thì đương nhiên lương sẽ cao hơn."

"Vậy sao vẫn không vui?" Long Dịch cẩn thận hỏi.

"Tôi đâu có không vui." Thẩm Thu Từ nghiêng đầu, "Cục trưởng Long, tôi thi đứng nhất mới vào được Sở Giao dịch, nên thật ra tôi cũng khá thông minh, anh thấy tôi có thể học hành chăm chỉ một chút, rồi cũng làm công việc giống Bạch Tiểu Soái không?" Đương nhiên điều quan trọng nhất là hắn cũng có thể nhận mức lương một vạn.

Thì ra là vì chuyện này.

Long Dịch không khỏi bật cười, "Thật ra không phải là năng lực mạnh hay không, mà là tính chất công việc khác nhau, công việc ở Sở Giao dịch cũng rất tốt, còn có tiền hoa hồng nữa, lần này chẳng phải cậu đã nhận được ba nghìn tiền hoa hồng sao? Công việc của Bạch Tiểu Soái thì không có hoa hồng, hơn nữa còn có một khuyết điểm..."

"Khuyết điểm gì?" Thẩm Thu Từ tò mò.

"Dùng não quá độ, tăng ca thức khuya rất dễ... hói đầu..." Đến trước xe, Long Dịch chống tay lên cửa xe cười nhìn Thẩm Thu Từ, "Vậy còn định làm không?"

Hói đầu à?

Thẩm Thu Từ tưởng tượng ra dáng vẻ mình bị hói đầu, vội lắc đầu, "Thôi bỏ đi."

Nhưng hắn lại rất muốn xem Bạch Tiểu Soái hói đầu sẽ trông như thế nào.

"Vậy... Cục trưởng Long, Bạch Tiểu Soái làm bao lâu thì mới đạt được hiệu quả hói đầu vậy?" Đến lúc đó nhất định hắn sẽ đi xem.

Long Dịch vốn tưởng Thẩm Thu Từ đã biết nhiều từ ngữ trên mạng như vậy thì chắc cũng sẽ biết "hói đầu" chỉ là một cách nói ví von trên mạng, nào ngờ Thẩm Thu Từ lại tưởng là thật.

"Thì..." Long Dịch nghẹn lời, "..."

"Hửm?" Trong ánh mắt Thẩm Thu Từ tràn đầy mong đợi.

"Khoảng... ba đến năm tháng... tùy người, không, tùy yêu mà khác nhau..." Long Dịch nói câu này vô cùng khó khăn.

"Ồ." Thẩm Thu Từ thở dài, "Hơi chậm nhỉ, nhưng không sao, tôi có thể đợi."

Long Dịch: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn