Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 27: Chim cần có tam quan sao?

Kể từ sau vụ ly hôn của Chu Tứ Mao, văn phòng tiếp nhận rất nhiều cặp vợ chồng hoặc bạn đời yêu quái đến tư vấn, nhưng phần lớn chỉ cần hòa giải một chút là có thể giải quyết.

Về việc phân chia tài sản cũng không có ý kiến gì quá lớn.

Sự khác biệt lớn nhất giữa vợ chồng yêu quái và vợ chồng loài người là yêu quái không yếu ớt như con người, cũng không có những vấn đề về tôn ti hay bình đẳng còn tồn đọng suốt hàng nghìn năm như loài người.

Cho nên khoảng thời gian này văn phòng tuy bận nhưng cũng không gặp phải vấn đề gì quá khó giải quyết.

Mà Đại Lưu và Tiểu Sầm nằm viện trước đó cũng đều đã quay lại, có thể đi làm bình thường, nên Trần Triều được điều trở về Cục Quản lý Yêu quái, Triệu Triều vừa mới nhận được tiền thưởng gấp ba thì vô cùng không muốn rời đi, dù sao cũng đã nếm được vị ngọt, nhưng Cục trưởng Long đã ra lệnh nên hắn ta không thể không quay về.

Trước khi đi, Triệu Triều vỗ mạnh lên vai Đại Lưu: "Làm cho tốt nhé." Đại Lưu là một con chó đen thành tinh, làm bảo vệ của Sở Giao dịch Ly hôn.

"Yên tâm đi, Đội trưởng Triệu, trước đó là do tôi sơ suất thôi, tôi đảm bảo sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót nữa." Đại Lưu tràn đầy tự tin cam đoan.

Triệu Triều: "... Vậy cố lên nhé." Haiz, quả nhiên công việc tốt đều là của người khác.

Triệu Triều miễn cưỡng rời khỏi văn phòng thì nhìn thấy Tô Dạng nằm dài trên ghế sofa ở đại sảnh tầng một, đi tới đá cậu ta một cái, "Ngày nào cậu cũng ngồi lì ở đây làm gì thế? Trong cục không bận à?"

"Tôi thích đấy, anh quản được à?" Tô Dạng liếc hắn ta một cái, "Sao nào, bị đuổi về rồi à?"

"Này." Triệu Triều ngồi xổm xuống bên cạnh cậu ta, "Nói tôi nghe xem có phải cậu để ý Thẩm Thu Từ rồi không?"

"Đánh rắm." Tô Dạng lập tức trợn tròn mắt, "Đầu óc anh có bị chập mạch không?"

"Đầu óc tôi bị chập mạch?" Triệu Triều gạt chân cậu ta ra, chen lên ngồi chung một ghế sofa, "Ngày nào cậu cũng ngồi đây nhìn chằm chằm Thẩm Thu Từ, cậu tự soi gương xem ánh mắt cậu nhìn Thẩm Thu Từ là kiểu gì chưa? Nóng bỏng khỏi phải nói."

"Thu Từ nhà tôi đẹp như vậy, tôi thích nhìn thì không được à?" Tô Dạng nheo mắt, "Có phải anh ghen tị vì Thu Từ đẹp không? Nhìn làn da thô ráp của anh kìa, đắp thêm mấy miếng mặt nạ đi, đàn ông cũng phải chú trọng hình tượng chứ, bảo sao đến giờ anh vẫn là chó độc thân, không, sói độc thân mới đúng, một con bán yêu sói cô độc sống cô độc đến già."

Triệu Triều bị Tô Dạng chọc tức đến mức bỏ đi, đi đến cửa vẫn thấy nghẹn trong lòng, còn cố ý đi mua hai cái bánh kếp trứng ăn mới thấy dễ chịu hơn.

Sau khi hai yêu quái đến tư vấn với Thẩm Thu Từ rời đi, Tô Dạng vội cầm một hộp sữa chua đi tới, "Đại nhân vất vả rồi, có cần em bóp vai cho ngài không?"

Thẩm Thu Từ nhìn cậu ta với vẻ khó diễn tả một lúc rồi nói: "Tiểu Dạng à..."

"Có đây, đại nhân có việc gì cứ nói." Tô Dạng chớp mắt đưa tình với Thẩm Thu Từ.

Thẩm Thu Từ: "... Ngày nào cậu cũng ở đây, trong cục không bận à?"

"Lúc bận bọn họ sẽ gọi điện cho em, em vẫn thấy ngài quan trọng hơn."

"Được thôi." Thẩm Thu Từ mở ngăn kéo lấy ra một hộp kẹo đủ màu đưa cho Tô Dạng, "Đây là Hoa Dung cho, tôi để dành cho cậu."

"Cảm ơn đại nhân." Tô Dạng hớn hở nhận lấy hộp kẹo, tiện thể hỏi hắn, "Đại nhân, mấy hôm nay ngài có liên lạc với Cục trưởng Long không?"

"Anh ấy chắc bận lắm." Thẩm Thu Từ nói.

"Sao ngài biết anh ấy bận lắm?" Tô Dạng sốt ruột.

"Không liên lạc nhiều thì chắc chắn là rất bận mà." Thẩm Thu Từ nói.

Tô Dạng: "..."

Logic này hình như cũng chẳng có vấn đề gì.

Thật ra Thẩm Thu Từ và Long Dịch cũng không phải hoàn toàn không liên lạc, từ sau hôm đến trường giáo dưỡng, Long Dịch đưa hắn về nhà rồi đã nói với hắn rằng khoảng thời gian này anh sẽ rất bận, không có nhiều thời gian đến tìm hắn, nhưng mỗi tối trước khi đi ngủ hai người vẫn sẽ nhắn vài tin WeChat.

Đúng lúc hai người đang nói chuyện thì cửa có hai người bước vào, người đàn ông cao lớn tuấn tú, đeo một cặp kính không gọng, trông rất nho nhã, nhưng chiếc khuyên tai màu xanh lam đậm trên tai phải lại khiến anh ta có thêm vài phần thần bí.

Cô gái bên cạnh có vóc dáng rất đẹp, chân dài eo thon, trên mặt đeo khẩu trang và kính râm nên không nhìn rõ dung mạo, mái tóc dài uốn gợn sóng màu hồng nhạt vô cùng bắt mắt.

"Wow, là Doãn Nhã." Hà Liên ở bàn làm việc bên cạnh thốt lên, "Là đại minh tinh Doãn Nhã đó, trong giới giải trí chỉ có mình cô ấy nhuộm màu tóc này thôi, sao cô ấy lại đến đây? Cô ấy cũng là yêu quái à? Hồ ly tinh sao? Đẹp thế này thì chỉ có thể là hồ ly tinh thôi nhỉ?"

Hai người đứng ở cửa, Đại Lưu nói với bọn họ vài câu rồi chỉ về phía chỗ Thẩm Thu Từ, thế là hai người đi về phía cậu.

Tô Dạng đang cúi đầu nhắn tin cho Long Dịch: Cục trưởng Long, tôi khuyên anh tốt nhất nên chủ động một chút, nếu không tôi sẽ tìm đối tượng mới cho đại nhân nhà tôi đấy, đại nhân nhà tôi dung mạo như tiên, không thiếu người theo đuổi.

Long Dịch trả lời: Cậu không nhắn thì tôi cũng quên mất cậu rồi, tuần này nghỉ làm ba ngày không phép, tiền thưởng của cậu không còn nữa.

Trời đất...

Không có tiền thì cậu ta lấy gì nuôi đại nhân nhà cậu ta?

Bên này, Doãn Nhã và người đàn ông nho nhã đi đến trước bàn làm việc của Thẩm Thu Từ, lịch sự hỏi: "Tôi đến tư vấn về vấn đề ly hôn, là tìm anh phải không?"

Ánh mắt Thẩm Thu Từ lướt qua hai người, "Là cô muốn ly hôn sao?" Câu này Thẩm Thu Từ hỏi Doãn Nhã.

Doãn Nhã hơi sửng sốt, rồi gật đầu, "Đúng."

"Tại sao lại là cô ấy mà không phải chúng tôi?" Người đàn ông cười hỏi Thẩm Thu Từ.

"Đây là Sở Giao dịch Ly hôn của yêu quái, chắc hai người không đi nhầm chứ?" Ý ngoài lời là, hai con người cùng đến Sở Giao dịch Ly hôn của yêu tộc thì chắc chắn không phải hai người bọn họ muốn ly hôn, mà vừa rồi Hà Liên nói Doãn Nhã là một đại minh tinh, vậy khả năng một đại minh tinh đi cùng người khác đến Văn phòng Ly hôn sẽ nhỏ hơn.

Cho nên Thẩm Thu Từ mạnh dạn đoán là Doãn Nhã đến ly hôn.

Người đàn ông nhướng mày, đầy hứng thú đánh giá Thẩm Thu Từ một lúc.

Người vẫn luôn cúi đầu nhắn tin nghe thấy giọng nói hơi quen thuộc thì không khỏi ngẩng đầu nhìn sang, vừa thấy người đàn ông thì mái tóc đỏ trên đầu lập tức dựng hết cả lên.

"Trần Dã?" Tô Dạng gầm khẽ.

"Chào cảnh sát Tô, lâu rồi không gặp." Người đàn ông cười chào hỏi Tô Dạng, dáng vẻ rất quen thuộc.

Nhưng Tô Dạng lại nhìn anh ta đầy cảnh giác, "Sao anh lại ở đây?"

"Nhận một vụ án, đưa khách hàng đến." Người đàn ông tên Trần Dã này nói năng rất nhã nhặn, trông như một người có tính tình ôn hòa.

Biểu cảm trên mặt Tô Dạng vô cùng phức tạp, Thẩm Thu Từ khẽ hỏi: "Bạn cậu à?"

Tô Dạng cúi đầu ghé sát tai Thẩm Thu Từ nói nhỏ: "Người này tên Trần Dã, là Trưởng phòng Trung tâm Xử lý Sự vụ Đặc biệt của nhân loại, nói đơn giản thì là bộ phận chuyên được thành lập để đối phó với yêu quái của loài người, Phòng Đặc án tiếp xúc với Cục Quản lý Yêu quái khá thường xuyên, trước đây anh ta..." Tô Dạng lại hạ thấp giọng thêm lần nữa, "Từng theo đuổi Cục trưởng Long, sau đó bị tôi phá cho tan luôn."

Từng theo đuổi Long Dịch?

Thẩm Thu Từ không nhịn được nhìn Trần Dã một cái, chỉ thấy Trần Dã đang cúi đầu nói gì đó với Doãn Nhã, có lẽ cảm nhận được ánh mắt, anh ta quay đầu mỉm cười với Thẩm Thu Từ.

Thẩm Thu Từ cũng gật đầu đáp lễ, rồi thu lại ánh mắt.

Bị Tô Dạng phá cho tan?

Vậy tức là bị ép buộc?

Nếu không có Tô Dạng phá thì hai người rất có thể sẽ phát triển thêm?

Là ý đó đúng không?

Thẩm Thu Từ thi đỗ hạng nhất mới vào được văn phòng, nên hắn cảm thấy phần đọc hiểu này mình không làm sai.

"Ồ, Trưởng phòng Trần, sao ngài lại đích thân đến thế?" Sở trưởng Cổ chắc là đã nhận được tin nên tự mình ra đón, "Ngài đến mà cũng không gọi điện báo trước một tiếng."

"Không sao, hôm nay trong phòng bận quá nên tôi tự đến, tiện thể xem thử Sở Giao dịch Ly hôn của các anh hoạt động thế nào." Trần Dã cười nhìn Tô Dạng một cái, "Không ngờ cảnh sát Tô cũng ở đây, không biết dạo này Cục trưởng Long thế nào? Lâu rồi không gặp."

"Cục trưởng Long của chúng tôi dạo này tốt lắm." Tô Dạng cười lạnh một tiếng, "Có bạn trai rồi, tình trường đắc ý lắm."

"Cục trưởng Long yêu đương rồi à?" Sở trưởng Cổ đầy vẻ kinh ngạc, "Chuyện từ khi nào thế? Sao chẳng lộ ra chút tin tức nào?"

Nếu Tô Dạng không phải là một con phượng hoàng mà là một con cá nóc thì lúc này chắc đã tức nổ tung rồi.

Lão cổ hủ Cổ Khiêm này đáng lẽ nên đến Nhà trẻ Phong Xuân học tập một khóa.

Trần Dã cười một tiếng, "Được rồi, Sở trưởng Cổ, hôm khác chúng ta ôn chuyện sau, bây giờ có một vụ án cần các anh giúp."

"Vụ án gì?" Cổ Khiêm hỏi.

"Doãn Nhã muốn ly hôn với chồng, chồng cô ấy là một con gấu yêu." Trần Dã nói.

"Yêu giữa người và yêu à, vụ này khá khó xử lý, Thu Từ, vụ này giao cho cậu." Cổ Khiêm giới thiệu Thẩm Thu Từ với Trần Dã, "Đây là tinh anh của văn phòng chúng tôi, Thẩm Thu Từ, rất thông minh, rất giỏi."

"Tôi biết." Trần Dã cười nói, "Trước đây lúc phát sóng trực tiếp vụ ly hôn, tôi đã được thấy phong thái của Thẩm tiên sinh, ngưỡng mộ đã lâu."

Ngưỡng mộ đã lâu?

Tên Trần Dã này định làm gì?

Tô Dạng vội đứng chắn trước mặt Thẩm Thu Từ, mối tình ngàn năm của đại nhân sẽ do cậu ta bảo vệ.

"Cảnh sát Tô, phiền cậu tránh một chút." Cổ Khiêm đẩy Tô Dạng ra, "Nào, Thu Từ, cậu đưa Trưởng phòng Trần và cô Doãn vào phòng họp, hỏi qua tình hình."

"Vâng, thưa sở trưởng." Thẩm Thu Từ đứng dậy, đưa tay làm động tác mời, "Trưởng phòng Trần, cô Doãn, mời đi bên này."

Tô Dạng định đi theo vào thì bị Cổ Khiêm ngăn lại, "Cảnh sát Tô, văn phòng có trách nhiệm giữ bí mật cho khách hàng, nên cậu không thể vào."

"Tôi..." Tô Dạng nghiến răng, "Lão già, nếu nhà tôi tan nát thì tôi sẽ chặt ông làm ghế."

"Nhà cậu?" Cổ Khiêm chẳng hiểu gì, "Nơi cậu ở bây giờ không tốt à? Bên tôi có người bạn đang cho thuê nhà đấy, nếu cậu muốn chuyển nhà thì tôi có thể giới thiệu cho, còn tiết kiệm được phí môi giới."

Tô Dạng cạn lời, đúng là tú tài gặp lính có lý cũng không nói được.

Bên này Thẩm Thu Từ đưa Trần Dã và Doãn Nhã vào phòng họp, Hoa Dung mang ba ly cà phê vào, cũng không đi ra mà cầm một chiếc máy ghi âm ngồi bên cạnh hỗ trợ Thẩm Thu Từ.

"Được rồi, bây giờ cô có thể nói." Thẩm Thu Từ nói với Doãn Nhã.

Doãn Nhã nhìn Trần Dã một cái, Trần Dã gật đầu với cô, thế là Doãn Nhã tháo khẩu trang và kính râm trên mặt xuống.

Biểu cảm của Thẩm Thu Từ thay đổi, còn Hoa Dung thì trực tiếp kêu lên, "Bị làm sao thế này? Bạo hành gia đình à?"

Trên mặt Doãn Nhã đầy vết bầm tím, gò má sưng đỏ còn dính cả vết máu.

Doãn Nhã lại vén tay áo lên, cánh tay cũng đầy vết bầm và sưng đỏ, chân cũng vậy, có chỗ trông như đã bị từ khá lâu rồi, nhưng có chỗ máu mới đông lại, chắc là mới bị đánh trong hai ngày gần đây.

"Chồng tôi tên là Đỗ Thanh Nhiên, là người đại diện của tôi, chúng tôi kết hôn được khoảng năm năm rồi, vẫn luôn không công khai với bên ngoài, lúc đầu anh ấy đối xử với tôi rất tốt, sau này có một lần chúng tôi cãi nhau, anh ấy đột nhiên đấm đá tôi, tôi muốn ly hôn với anh ấy, nhưng sau đó anh ấy lại xin lỗi tôi, tôi mềm lòng nên tha thứ cho anh ấy, nhưng từ sau lần đó anh ấy thường xuyên động tay động chân với tôi, cuối cùng tôi vẫn không chịu nổi nữa, quyết định ly hôn, nhưng vì anh ấy là người đại diện của tôi, công việc đều do anh ấy sắp xếp, tiền cũng ở chỗ anh ấy, anh ấy đe dọa rằng nếu tôi ly hôn thì sẽ khiến tôi thân bại danh liệt, không thể tiếp tục hoạt động trong giới giải trí, tôi không biết phải làm sao, sau đó nghe nói có Sở Giao dịch Ly hôn của yêu quái nên muốn đến đây tư vấn."

Doãn Nhã vừa nói vừa bật khóc, Thẩm Thu Từ rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, tuy những gì Doãn Nhã nói rất đáng thương, nghe mà trong lòng hắn cũng thấy khó chịu, nhưng với tư cách là nhân viên của Sở Giao dịch, điều bọn họ phải làm là công bằng khách quan, nên trước khi tìm hiểu rõ sự thật, cậu không thể có bất kỳ lời lẽ thiên vị nào.

"Hai người lúc trước đăng ký kết hôn ở cơ quan đăng ký kết hôn của loài người đúng không?" Thẩm Thu Từ hỏi.

"Đúng." Doãn Nhã gật đầu, "Tôi cũng từng nghĩ đến việc đến Cục Dân chính ly hôn, nhưng anh ấy không đi, tôi không còn cách nào, tôi cũng đã hỏi nếu ly hôn bằng tố tụng thì sẽ thế nào, luật sư nói nếu ly hôn bằng tố tụng thì thủ tục khá phức tạp, thời gian kéo dài, nếu lần đầu không thể đưa ra bằng chứng anh ấy ngược đãi tôi thì tòa án thông thường sẽ không phán quyết ly hôn, muốn khởi kiện lần nữa phải đợi rất lâu, hơn nữa tôi cũng không biết phía anh ấy sẽ làm những chuyện gì bất lợi cho tôi, nên chỉ có thể nhờ đến các anh."

Chỉ cần trong hai vợ chồng có một người là yêu quái thì đã đủ điều kiện để Sở Giao dịch Ly hôn của yêu quái tiếp nhận vụ việc.

"Trưởng phòng Trần, bên anh có thể chuyển hồ sơ sang chỗ chúng tôi không?" Thẩm Thu Từ xác nhận với Trần Dã.

Trần Dã gật đầu, "Chỉ cần bên các anh nhận vụ này, tôi sẽ lập tức bảo người chuyển toàn bộ hồ sơ của bọn họ sang."

"Được, vậy làm phiền Trưởng phòng Trần." Thẩm Thu Từ lại nói với Hoa Dung, "Soạn một bản hợp đồng để cô Doãn ký."

"Được."

Hoa Dung đi ra ngoài soạn hợp đồng, Thẩm Thu Từ lại hỏi Doãn Nhã thêm vài câu, Doãn Nhã và chồng không có con, số tiền cô kiếm được trong những năm qua đều ở chỗ chồng, cụ thể có bao nhiêu thì chính cô cũng không rõ.

Trong lúc Thẩm Thu Từ nói chuyện với Doãn Nhã, Trần Dã vẫn luôn nhìn hắn, tuy Thẩm Thu Từ không nhìn Trần Dã, nhưng nếu có người cứ nhìn chằm chằm thì vẫn sẽ cảm nhận được.

Người bình thường khi phát hiện có người nhìn mình sẽ theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại một cái, nhưng Thẩm Thu Từ lại có thể bình tĩnh đến lạ, ngay cả khóe mắt cũng chẳng liếc Trần Dã một lần.

Ngón tay Trần Dã gõ nhẹ lên chiếc quần tây, người này không chỉ đẹp mà cách nói chuyện và làm việc cũng rất khác biệt, khá thú vị.

Hoa Dung cầm hợp đồng quay lại để Doãn Nhã ký, sau khi lưu lại thông tin cá nhân, Thẩm Thu Từ nói với Doãn Nhã: "Chúng tôi sẽ xác minh trong thời gian sớm nhất, một khi có tiến triển sẽ lập tức thông báo cho cô."

"Được, cảm ơn mọi người." Doãn Nhã nói.

"Không có gì, để tôi tiễn hai người ra ngoài." Thẩm Thu Từ đứng dậy, Trần Dã cũng đứng lên, mấy người cùng nhau bước ra khỏi phòng họp.

Tô Dạng thấy cửa phòng mở thì lập tức đứng bật dậy nhìn chằm chằm.

"Thẩm Thu Từ... đúng không." Trần Dã vừa đi vừa nghiêng đầu nhìn hắn một cái, "Chúng ta thêm WeChat nhé, có chuyện gì còn tiện liên lạc."

Vì lý do công việc, yêu cầu này hoàn toàn hợp tình hợp lý, Thẩm Thu Từ lấy điện thoại ra và kết bạn WeChat với Trần Dã.

"Mèo Con Dễ Thương?" Trần Dã không nhịn được cười, "Rất hợp với cậu đấy."

Sắc mặt Thẩm Thu Từ lập tức cứng đờ.

Trần Dã cất điện thoại đi, đột nhiên nói một câu, "Cậu đẹp trai thật đấy."

"Ồ." Thẩm Thu Từ đáp lại rất bình thản, "Tôi biết, rất nhiều người đều nói như vậy."

Trần Dã ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng, "Cậu đáng yêu quá."

Trên gương mặt cứng đờ của Thẩm Thu Từ, đôi mày khẽ nhíu lại, lần đầu gặp mặt mà đã nói người khác đẹp rồi lại còn đáng yêu?

Thẩm Thu Từ trầm ngâm ba giây, mặt không đổi sắc nói: "Anh cũng rất đáng yêu."

Đây là lần đầu tiên Trần Dã bị người khác miêu tả là đáng yêu, lông tơ trên người đều dựng đứng cả lên, con mèo nhỏ đáng yêu trước mặt này chắc chắn không phải đang khen anh ta, mà giống như cố ý làm anh ta buồn nôn hơn.

Trần Dã cảm thấy con mèo nhỏ này thú vị quá.

Đệt...

Nghe cuộc đối thoại của hai người, cả con chim Tô Dạng đều rối loạn.

Tô Dạng rơi vào trầm tư, đại nhân nhà cậu ta là đại nhân ruột thịt, còn Cục trưởng Long... là phu quân của đại nhân, tuyệt đối không thể thay lòng đổi dạ thích người khác, nhưng nếu là đại nhân thích người khác thì...

Tô Dạng chấp nhận lời mời kết bạn lần thứ ba mươi lăm của Triệu Triều rồi gửi cho anh ta một tin WeChat: Theo anh thì một con chim có cần có tam quan không?

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn