Cục trưởng Long tốt bụng dẫn người nghèo Thẩm Thu Từ đến một nơi ở ngoại ô có tên là "Trường Đào tạo Nghề Đặc biệt".
"Đây chính là trại giáo dưỡng thiếu niên của yêu tộc, chuyên dùng để giáo dục lại những tiểu yêu vị thành niên có tam quan lệch lạc." Cục trưởng Long giải thích cho Thẩm Thu Từ.
Thẩm Thu Từ gật đầu, Bạch Tiểu Soái đúng là rất đáng ghét, quả thật cần được giáo dục lại.
Tường bao quanh trại giáo dưỡng rất cao, cánh cổng sắt lớn cao bằng một tầng nhà, trông chẳng khác nào cổng nhà tù trong phim điện ảnh, mà các nhân viên bảo vệ ở cổng đều là lực lượng an ninh đặc biệt được trang bị dùi cui.
Sau khi Long Dịch đăng ký xong, anh dẫn Thẩm Thu Từ vào trong trường.
Trại giáo dưỡng thiếu niên không có diện tích quá lớn, nhỏ hơn rất nhiều so với Nhà trẻ Xuân Phong, đại khái tương đương một trường trung học phổ thông của loài người, có mấy tòa nhà cao năm tầng, cùng với sân thể thao và nhà ăn.
Lúc này trên sân có rất nhiều người đang chơi bóng rổ, Thẩm Thu Từ liếc mắt đã nhìn thấy Bạch Tiểu Soái, không phải vì Bạch Tiểu Soái đẹp trai đến mức trời đất phẫn nộ, mà vì hắn ta ăn mặc quá nổi bật, áo trắng quần trắng giày trắng, trên đầu còn có một mái tóc trắng.
Lúc này Bạch Tiểu Soái vừa bật nhảy úp rổ thành công, khi tiếp đất còn cố ý quỳ một gối xuống, rồi chậm rãi ngẩng đầu hất mái tóc trắng lên, để lộ vẻ mặt đắc ý như thể coi thường cả thiên hạ.
"Nào, các người hãy vỗ tay cho tôi đi, để tiếng vỗ tay đến mãnh liệt hơn nữa nào."
Lời nói đậm chất tuổi mới lớn như vậy lại nhận được những tràng pháo tay nhiệt liệt, mấy cô gái đứng bên sân thậm chí còn hét khản cả cổ:
"Tiểu Soái, Tiểu Soái, chỉ mình cậu là đẹp trai nhất."
Thẩm Thu Từ: "..."
"Ở trại giáo dưỡng thiếu niên còn được nhuộm tóc sao?" Thẩm Thu Từ không nhịn được hỏi Long Dịch đứng bên cạnh.
"Tóc cậu ta vốn đã màu trắng rồi, cậu ta là một con hồ ly trắng nhỏ." Long Dịch nhìn Thẩm Thu Từ một cái rồi thản nhiên nói, "Chắc cậu biết nguyên hình của cậu ta rồi chứ."
Long Dịch dùng câu trần thuật chứ không phải câu hỏi, cũng không có ý truy hỏi đến cùng.
Thẩm Thu Từ khẽ "ừ" một tiếng, rồi chủ động nói: "Những yêu quái có tu vi thấp hơn một chút thì tôi cơ bản đều có thể nhìn ra nguyên hình, Bạch Tiểu Soái tuy tuổi không lớn nhưng sức chiến đấu lại khá cao."
Long Dịch vô cùng kinh ngạc, chỉ vào mắt Thẩm Thu Từ: "Ý cậu là chỉ bằng mắt thường đã có thể nhìn thấy nguyên hình của bọn họ?" Anh còn tưởng Thẩm Thu Từ có cách gì khác để biết nguyên hình, không ngờ lại là dùng mắt thường nhìn thấy.
Thẩm Thu Từ gật đầu, chỉ mấy người trên sân thể thao nói: "Người mặc áo bóng rổ màu đen kia là một con thỏ đen, cậu con trai tóc rất dài bên kia là một con mèo hoa nhỏ, còn cô gái buộc tóc đuôi ngựa đứng cạnh sân là một con nhện."
Trong trại giáo dưỡng có vài yêu quái là do chính Long Dịch đưa vào, có mấy người anh quen biết, không cần dùng gương đồng cũng biết Thẩm Thu Từ nói hoàn toàn chính xác, trong lòng càng kinh ngạc hơn, từ trước đến nay anh chưa từng gặp yêu quái nào có thể trực tiếp dùng mắt thường nhìn thấy nguyên hình của đối phương.
"Cậu thật sự là một... mèo con đáng yêu sao?" Long Dịch không nhịn được hỏi.
Thẩm Thu Từ nghĩ ngợi rồi nghiêng đầu nhìn anh: "Câu này của anh là cảm thấy tôi không đáng yêu, hay là cảm thấy tôi không phải mèo?"
Long Dịch: "..."
Khả năng nắm trọng điểm này quả nhiên rất lợi hại.
Long Dịch khẽ ho một tiếng, quay đầu nhìn về phía sân thể thao rồi hét lớn: "Bạch Tiểu Soái, qua đây cho tôi."
Người đang vuốt tóc tạo dáng nghe thấy có người gọi mình thì nhìn theo hướng phát ra tiếng, vừa thấy Long Dịch và Thẩm Thu Từ, cả gương mặt đẹp trai lập tức nhăn nhó.
Bạch Tiểu Soái đã ngứa suốt hai ngày, nhớ lại chuyện hôm bị bắt, vẫn luôn cảm thấy hoặc là Long Dịch hoặc là Thẩm Thu Từ đã giở trò trên người mình, nếu không hắn ta không thể vô duyên vô cớ ngứa toàn thân mà lại không có thuốc chữa như vậy.
Còn Long Dịch thì ở Cục Quản lý Yêu quái chưa bao giờ nương tay với hắn ta, căn bản không cần dùng thủ đoạn hèn hạ như thế, vậy chắc chắn là tên giả heo ăn thịt hổ đứng bên cạnh kia đã ra tay.
Bạch Tiểu Soái khẽ l**m má trong, đôi mắt hồ ly dài híp lại, đột nhiên vung tay ném thẳng quả bóng rổ trong tay về phía Thẩm Thu Từ.
Thẩm Thu Từ và Long Dịch đứng ngay đối diện sân bóng rổ, hơn nữa vừa rồi Long Dịch còn gọi lớn tên Bạch Tiểu Soái, lúc này cả hai đều đang nhìn thẳng về phía hắn ta, nên vừa thấy quả bóng bay tới đã lập tức phát hiện, chỉ là vì hai người đứng quá gần nhau nên không phân biệt được quả bóng nhắm vào ai.
Long Dịch và Thẩm Thu Từ đồng thời đưa tay kéo cánh tay đối phương, nhìn thấy bàn tay đặt trên cánh tay mình, cả hai cùng khựng lại, ngay giây sau Long Dịch đã nắm chặt cánh tay Thẩm Thu Từ, dùng sức kéo hắn vào lòng mình, rồi nhấc chân đá mạnh vào quả bóng đang bay tới.
Cú đá này Long Dịch không hề nương lực, quả bóng lập tức bay ngược trở lại theo đúng quỹ đạo ban đầu.
"Đệt..." Bạch Tiểu Soái giật mình, muốn né cũng không kịp, quả bóng "bốp" một tiếng đập thẳng vào mặt hắn ta.
"A... gương mặt đẹp trai của Tiểu Soái..." Một cô gái thất thanh hét lên.
Thẩm Thu Từ nhíu mày: "Cục trưởng Long, tôi thấy hiệu quả giáo dục của trại giáo dưỡng này chẳng đáng là bao nhỉ?" Đứa nhóc hư này chẳng thấy tiến bộ gì cả.
Long Dịch trước tiên nhìn Thẩm Thu Từ, xác nhận hắn không sao rồi mới buông hắn ra, mặt lạnh như tiền sải bước về phía Bạch Tiểu Soái.
Thẩm Thu Từ vội vàng đi theo.
Thấy hai người tiến tới, đám yêu quái đang chơi bóng rổ lập tức chạy lên chắn trước mặt, che kín cả người Bạch Tiểu Soái.
Trong đó có vài người nhận ra Long Dịch, nhớ lại ngày trước mình bị Long Dịch ném vào trại giáo dưỡng như thế nào, trong lòng không khỏi sợ hãi, nhưng dù sợ thì vẫn cứng đầu không chịu nhường, có dáng vẻ quyết bảo vệ Bạch Tiểu Soái đến cùng.
Long Dịch nheo mắt: "Làm gì đấy? Muốn tạo phản à?"
Mấy người co rúm lại một chút nhưng vẫn không nhúc nhích.
"Anh... anh... anh... muốn... muốn làm gì?" Con thỏ đen phải khó khăn lắm mới nói trọn được một câu.
"Tôi muốn làm gì à?" Long Dịch cười mà như không cười nhìn đám thiếu niên cá biệt trước mặt, đột nhiên nhấc tay lên, vì ai nấy đều sợ Long Dịch nên đều tập trung nhìn động tác của anh, vừa thấy tay Long Dịch cử động liền lập tức tan tác như chim muông, con thỏ đen vừa chạy vừa hét: "Anh Soái ơi, bọn em cố hết sức rồi, đến Tết Thanh Minh bọn em sẽ đi thắp hương cho anh nhé..."
"Một lũ vô dụng." Bạch Tiểu Soái ngồi dưới đất, ôm cái mũi đỏ bừng vì bị bóng đập, trừng mắt nhìn Long Dịch và Thẩm Thu Từ, "Muốn làm gì?"
"Không muốn làm gì cả, chỉ là cho bọn chúng cơ hội đến Tết Thanh Minh đi thắp hương cho cậu thôi." Long Dịch đá hắn ta một cái, "Đứng lên."
"Tại sao anh bảo tôi đứng lên là tôi phải đứng lên?" Bạch Tiểu Soái khinh thường hừ một tiếng, "Tôi không đứng."
"Vậy thì cậu cứ ngồi từ từ đi." Thẩm Thu Từ nói.
Bạch Tiểu Soái: "..."
Hình như có gì đó không đúng.
Nghe nói Long Dịch đến, hiệu trưởng và giáo viên đều vội vàng chạy tới, còn chưa kịp để hiệu trưởng và giáo viên lên tiếng thì Bạch Tiểu Soái đã gào to trước:
"Mọi người mau đến xem này, Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái dùng nhục hình riêng rồi, tôi muốn tìm truyền thông, tôi muốn phanh phui... Ưm ưm... Ưm ưm..."
Bạch Tiểu Soái trừng to mắt nhìn cây kẹo hồ lô dâu tây đột nhiên bị nhét vào miệng mình.
Thẩm Thu Từ vỗ vai Bạch Tiểu Soái, người vừa nhét cây kẹo hồ lô vào miệng hắn ta: "Đây là Cục trưởng Long đặc biệt mua cho cậu, không cần khách sáo."
Bạch Tiểu Soái: "..."
Khách sáo cái ông nội nhà anh.
"Cục trưởng Long, ngài đến sao cũng không báo một tiếng." Hiệu trưởng lau mồ hôi chạy ra, "Hay là vào văn phòng uống chút nước trước đi."
"Không cần." Long Dịch xua tay, "Tôi đến tìm Bạch Tiểu Soái, Bạch Tiểu Soái ở đây biểu hiện thế nào? Tôi thấy cậu ta hình như chẳng thay đổi gì cả?" Vẫn là cái dáng vẻ ngông nghênh lên tận trời cực kỳ đáng đòn ấy.
Nghe vậy, thầy giáo thở dài đầy tang thương, "Cục trưởng Long, ngài không biết đâu, Bạch Tiểu Soái này đúng là, đúng là, đúng là một..." Thầy giáo "đúng là" nửa ngày cũng không nghĩ ra được một từ hoàn chỉnh để diễn tả.
"Cỗ máy tạo rắc rối." Thẩm Thu Từ giúp ông bổ sung.
Long Dịch không nhịn được nhìn hắn một cái, Thẩm Thu Từ cười với anh, "Vừa học được thành ngữ trên mạng, dùng chuẩn không?"
Long Dịch: "... Chuẩn..."
"Anh mới là cỗ máy tạo rắc rối ấy." Bạch Tiểu Soái khó khăn lắm mới nuốt được một quả dâu, trong miệng lại ngậm thêm một quả nữa, ngồi dưới đất bắt chéo chân vừa ăn vừa nói, "Ông đây chỉ là không thích gây chuyện thôi, thật sự gây chuyện thì các người đều phải quỳ xuống gọi ông nội."
"Gọi ông nội?" Long Dịch vung tay tát một cái lên sau đầu hắn ta, "Khẩu khí không nhỏ nhỉ."
Bạch Tiểu Soái bị đánh bất ngờ một cái, đầu suýt nữa đâm vào que kẹo hồ lô, không khỏi nổi giận, "Anh là Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái suốt ngày hô hào bình đẳng tự do, bây giờ anh là ngược đãi trẻ em, là đánh đập thanh thiếu niên, tôi sẽ phanh phui anh..."
Long Dịch cười lạnh một tiếng: "Cậu cứ kêu đi, cứ tiếp tục kêu đi..."
"Kêu rách cổ họng cũng vô ích." Thẩm Thu Từ bổ sung.
Long Dịch lập tức nghẹn lời, cùng lúc với Bạch Tiểu Soái nhìn về phía Thẩm Thu Từ.
"... Tôi nói sai à?" Thẩm Thu Từ chần chừ hỏi.
Long Dịch: "... Không, nói rất đúng." Xem ra gần đây lên mạng không ít, trình độ ngôn ngữ mạng tăng mạnh.
Bạch Tiểu Soái tức đến ngực phập phồng, người này mẹ nó quá sức chọc tức người khác, chỉ cần nhìn thấy hắn là đã muốn đánh cho một trận.
"Cục trưởng Long, không giấu gì ngài, Bạch Tiểu Soái này mềm cứng đều không ăn." Thầy giáo cố ý hạ thấp giọng để Bạch Tiểu Soái không nghe thấy, "Lên lớp không chịu nghe giảng, ngủ cũng không chịu ngủ đàng hoàng, ngày nào cũng lôi kéo bạn cùng lớp chống đối giáo viên, vốn dĩ có mấy học sinh rất ngoan cũng bị cậu ta dẫn dắt thành không nghe lời, nhốt vào phòng biệt giam một hai ngày, thả ra vẫn y như vậy, chúng tôi cũng không thể phạt đòn cậu ta được..."
Những đứa vào trường giáo dưỡng đều là mấy tiểu yêu không nghe lời, ngày thường thích gây chuyện sinh sự, sau khi vào trường giáo dưỡng ít nhiều cũng sẽ kiêng dè, cộng thêm sự dạy dỗ nghiêm khắc của giáo viên và huấn luyện viên, bình thường không quá dám gây chuyện.
Nhưng Bạch Tiểu Soái thì khác, ỷ vào gia tộc mình là đại gia tộc, đến cả Long Dịch cũng không sợ, huấn luyện viên và giáo viên ở đây càng không để vào mắt, suốt ngày bày ra bộ dạng trời không sợ đất không sợ "các người làm gì được tôi".
Thẩm Thu Từ nghĩ ngợi rồi hỏi: "Nhốt biệt giam thì chỉ nhốt biệt giam thôi à?"
Hiệu trưởng và thầy giáo nghe Thẩm Thu Từ hỏi thì sửng sốt, không hẹn mà cùng nhìn sang Long Dịch, bọn họ chưa từng gặp Thẩm Thu Từ, không biết hắn là ai.
"Đồng nghiệp mới đến." Long Dịch giới thiệu đơn giản, ra hiệu bọn họ tiếp tục nói.
"Cũng bắt cậu ta viết bản kiểm điểm, nhưng chẳng có tác dụng gì, theo tôi thì, không nghe lời cứ đánh một trận là tốt nhất." Thầy giáo đó nói.
Ánh mắt sắc bén của Long Dịch lập tức quét sang, thầy giáo vội xua tay, mồ hôi lạnh túa ra, "Cục trưởng Long, tôi chỉ đùa thôi, bây giờ là thời đại mới chính sách mới, tôi chỉ tiện miệng nói vậy thôi."
Hiệu trưởng hung hăng trừng thầy giáo kia một cái, "Bây giờ anh là người làm thầy làm gương, ăn nói chú ý một chút, anh tưởng còn ở thôn Thiên Trì à, có thể tùy tiện vì tranh địa bàn mà đánh nhau?"
"Tôi sai rồi, sai rồi." Thầy giáo vội vàng xin lỗi.
"Nhìn cái bộ dạng hèn nhát của ông kìa." Bạch Tiểu Soái vỗ đất, duỗi hai chân cười ha hả, "Theo tôi thấy, chúng ta đều là yêu quái, còn cứ nhất quyết học theo bộ đó của loài người, đúng là Đông Thi bắt chước Tây Thi, để thiên hạ chê cười."
"Bạch Tiểu Soái, câm miệng cho tôi, không muốn ăn cơm tối nữa đúng không?" Hiệu trưởng quát một tiếng.
Ngón tay Long Dịch gõ hai cái lên đường may quần, cúi người nhìn Bạch Tiểu Soái, trên mặt không có biểu cảm gì, "Có phải thật sự nghĩ là không làm gì được cậu không?"
Bạch Tiểu Soái cười khẩy một tiếng, "Làm gì? Định giết yêu à? Tôi nói cho anh biết, Hồ tộc của tôi cũng là một đại gia tộc, là kẻ đẹp trai nhất, thiên phú tốt nhất trong Hồ tộc, anh dám động vào tôi thử xem, đừng tưởng anh là Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái thì ghê gớm lắm."
Long Dịch tức đến bật cười, hai tay siết chặt vào nhau, định cùng Bạch Tiểu Soái trao đổi thật sâu sắc về vấn đề "Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái có phải rất ghê gớm hay không".
Không đợi Long Dịch có động tác gì, ống tay áo đã bị người ta kéo lại.
Người dám kéo ống tay áo anh ngoài Thẩm Thu Từ ra thì không có người thứ hai.
Long Dịch quay đầu, Thẩm Thu Từ nhìn anh nói: "Cục trưởng Long, tôi thấy Bạch Tiểu Soái nói đúng."
"Cái gì?" Hiệu trưởng và thầy giáo đều nhìn sang Thẩm Thu Từ, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Nói thử xem?" Chỉ có Long Dịch cảm thấy lời Thẩm Thu Từ nói rất nghiêm túc, nên cũng rất nghiêm túc hỏi hắn.
Thẩm Thu Từ liếc nhìn Bạch Tiểu Soái đang đắc ý đến mức cái đuôi sắp lòi ra, "Tôi thấy cậu ấy nói đúng, con người và yêu quái không giống nhau, con người rất yếu ớt, bị một viên gạch đập lên đầu có khi lập tức mất mạng, nhưng yêu quái thì khác, anh thử dùng gạch đập Bạch Tiểu Soái một cái xem."
Long Dịch: "..."
Bạch Tiểu Soái: "..."
Mẹ nó anh đang nói cái quái gì vậy?
Đương nhiên Thẩm Thu Từ không dùng gạch đập Bạch Tiểu Soái, mà tiếp tục nói, "Cho nên, có lúc đối với loại yêu quái không chịu quản giáo này, không thể hoàn toàn làm theo bộ quy tắc của loài người kiểu không được phạt đòn, phải cảm hóa, có vài yêu quái bản tính vốn đã hung dữ rồi, chỉ dựa vào cảm hóa thì không có cách nào khiến bọn họ trở thành thiếu niên ưu tú phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao."
"Cho nên, đánh một trận là đúng rồi." Long Dịch xắn tay áo lên, "Tôi thấy cậu nói đúng, về tôi sẽ sửa luôn điều lệ quy định."
Hiệu trưởng và thầy giáo: "Cục trưởng anh minh."
Bạch Tiểu Soái: "..."
Mấy người mẹ nó đang đùa tôi à? Quy định là thứ nói sửa là sửa được sao?
Cứ với ban lãnh đạo như thế này, yêu tộc sớm muộn gì cũng đi đến diệt vong.
Nhưng như vậy cũng tốt, đến lúc đó sẽ là thời khắc Hồ tộc của hắn ta thống nhất đại nghiệp.
Thấy Long Dịch thật sự sắp không nhịn được lửa giận mà đánh Bạch Tiểu Soái một trận, Thẩm Thu Từ vội kéo anh lại, "Cục trưởng Long, Bạch Tiểu Soái ngoan như vậy, không đến mức phải động tay."
Ngoan?
Hiệu trưởng, thầy giáo, Long Dịch và cả Bạch Tiểu Soái đều nhìn sang Thẩm Thu Từ.
Nếu không phải sợ Thẩm Thu Từ tức giận, Long Dịch thật sự muốn hỏi hắn một câu có phải mắt xảy ra vấn đề gì rồi không.
"Mẹ nó anh mới ngoan, cả nhà anh đều ngoan..." Bạch Tiểu Soái chửi.
Long Dịch cảm thấy mình không nhịn nổi nữa, Thẩm Thu Từ nắm chặt tay áo anh, vẫn vô cùng bình tĩnh: "Điều tôi vừa nói là yêu quái rất hung dữ, thật ra nếu không cần thiết thì yêu tộc chúng ta vẫn đề xướng giáo dục văn minh mà, cho nên cứ nhốt cậu ấy vào phòng biệt giam tự học là được rồi."
Thẩm Thu Từ nói nhiều như vậy, vòng vo một hồi lại quay về điểm xuất phát.
Bạch Tiểu Soái nuốt quả dâu cuối cùng xuống, chống tay nhảy bật dậy từ dưới đất, khiêu khích nhìn Thẩm Thu Từ, "Thấy anh lớn lên cũng được đấy, chỉ kém tôi một chút thôi, nhưng cái đầu đúng là không được bình thường, anh là cái giống gì vậy, họ hàng của Chu Tứ Mao à? Thiếu não thì đi bổ sung đi."
Thẩm Thu Từ mỉm cười đầy từ ái với hắn ta, "Tôi tên là Thẩm Thu Từ, Thu trong mùa thu, Từ trong từ biệt."
"... Tôi có hỏi anh tên gì đâu." Bạch Tiểu Soái chậc một tiếng, "Quả nhiên đầu óc có vấn đề."
"Nhớ kỹ tên tôi đi, lát nữa lúc cậu chửi người có thể sẽ dùng đến." Thẩm Thu Từ nói.
"Anh..."
Bạch Tiểu Soái còn chưa nói hết đã bị Long Dịch đạp cho một cú, bay thẳng ra xa năm mét, "Nhốt cậu ta vào phòng biệt giam."
Bạch Tiểu Soái lại một lần nữa bị nhốt vào phòng biệt giam, sau khi vào trong hắn ta nằm phịch xuống đất, vắt chân chữ ngũ, "Ha ha, ngoài chút bản lĩnh này ra còn có gì nữa? Có giỏi thì giết tôi đi, đợi tôi ra ngoài, tôi sẽ bảo mấy chú với mấy ông của tôi san bằng Cục Quản lý Yêu quái các người."
Long Dịch dựa nghiêng vào lan can ngoài cửa phòng biệt giam, nhìn sang Thẩm Thu Từ, "Sau đó thì sao?"
Thẩm Thu Từ cười với anh, rồi cầm chiếc loa lớn vừa nãy bảo thầy giáo đi lấy, bật chức năng ghi âm, dùng giọng đều đều không có mấy ngữ điệu nói: "Bạch Tiểu Soái, cậu xấu như vậy người nhà cậu có biết không?"
Sau khi ghi âm xong, Thẩm Thu Từ đặt chiếc loa ở trước cửa, đồng thời bấm nút phát lặp lại.
Ngay sau đó, giọng nói không mấy cảm xúc của Thẩm Thu Từ vang lên, "Bạch Tiểu Soái, cậu xấu như vậy người nhà cậu có biết không?"
"Mẹ nó anh mới xấu." Bạch Tiểu Soái bật dậy khỏi mặt đất.
"Bạch Tiểu Soái, cậu xấu như vậy người nhà cậu có biết không?"
"Anh nói lại lần nữa xem? Ai xấu?" Bạch Tiểu Soái tức đến mắt trợn tròn.
"Bạch Tiểu Soái, cậu xấu như vậy người nhà cậu có biết không?"
"Mẹ nó anh vào đây nói." Bạch Tiểu Soái lao tới cánh cửa, ra sức đập cửa, "Này, cái người tên, Thẩm..."
"Bạch Tiểu Soái, cậu xấu như vậy người nhà cậu có biết không?"
"Thẩm cái gì ấy, anh thử nói thêm lần nữa xem?"
"Bạch Tiểu Soái, cậu xấu như vậy người nhà cậu có biết không?"
...