Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 24: Kẹo hồ lô

Thẩm Thu Từ lại dẫn Long Dịch quay trở về nhà hàng Tây vừa nãy.

Ngồi đúng vị trí cũ nhìn Long Dịch gọi món, lần này Thẩm Thu Từ tự cầm thực đơn lên xem.

Sườn hun khói gỗ trái cây một trăm sáu mươi tám tệ.

Bít tết thăn ngoại vân mỡ Úc một trăm năm mươi tám tệ.

Mì Ý kem hải sản sáu mươi tám tệ.

Cá tuyết bạc áp chảo một trăm bốn mươi tám tệ.

Đến cả một ly trà bưởi mật ong cũng hai mươi tám tệ.

......

Còn rượu vang phía sau thì một ly mấy chục tệ, một chai thì mấy trăm tệ, một nghìn tệ, thậm chí mấy nghìn tệ cũng có.

Thẩm Thu Từ lật hết cả quyển thực đơn, vẻ mặt càng lúc càng cứng đờ...

Long Dịch gọi món xong ngẩng đầu nhìn Thẩm Thu Từ: "Cậu còn muốn ăn gì nữa không?"

Thẩm Thu Từ lắc đầu, Long Dịch nói với nhân viên phục vụ: "Vậy mang cho cậu ấy một ly trà bưởi mật ong."

Thẩm Thu Từ nhớ một ly trà bưởi mật ong giá hai mươi tám tệ...

Thẩm Thu Từ nghĩ đến chiếc bánh kếp trước cửa Văn phòng Ly hôn, thêm hai quả trứng, thêm xúc xích, thêm thịt thăn thành suất đặc biệt cũng chỉ có chín tệ năm hào.

Thẩm Thu Từ ôm ly trà bưởi mật ong lặng lẽ uống, người đối diện quả thật rất đói, Long Dịch chỉ mấy miếng đã ăn hết một phần bít tết, khi ăn được nửa đĩa mì Ý, Thẩm Thu Từ cảm thấy với tốc độ này thì chỗ đồ ăn Long Dịch gọi trên bàn chắc chắn sẽ không đủ.

Lúc Thẩm Thu Từ đi vệ sinh, hắn lại đến quầy gọi thêm một phần bít tết.

Khi bít tết được mang lên, Long Dịch khựng lại một chút, Thẩm Thu Từ nói: "Tôi thấy có lẽ anh sẽ không no nên gọi thêm cho anh một phần."

"... Cảm ơn." Long Dịch không biết nên nói gì, chỉ có thể cảm ơn.

Long Dịch không biết ban ngày đã làm gì, nhưng lượng đồ ăn dành cho hai người trên bàn chẳng còn thừa lại chút nào.

Cuối cùng cũng lấp đầy bụng, Long Dịch cầm ly nước lên uống nửa ly, cảm thấy cả người dễ chịu hơn hẳn.

"Trông anh có vẻ rất mệt?" Thẩm Thu Từ nhận thấy sắc mặt Long Dịch dường như không được tốt.

"Cũng ổn." Long Dịch thẳng lưng, duỗi dài hai chân, lười biếng nói, "Hôm nay vội vàng chạy về nên vẫn chưa ăn cơm."

"Ồ." Thẩm Thu Từ không hỏi Long Dịch vì sao lại vội vàng chạy về, hai người một lần nữa rơi vào im lặng.

Thẩm Thu Từ nhìn chằm chằm ly trà bưởi mật ong trên bàn, không nói gì, Long Dịch dường như cũng cảm thấy không biết nên nói gì, những ngón tay thon dài cứ xoay quanh thành cốc, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn Thẩm Thu Từ.

Không thể phủ nhận Thẩm Thu Từ rất đẹp, nhưng đối với Long Dịch, ngoài vẻ đẹp ra thì cảm giác lớn nhất là ở bên cạnh Thẩm Thu Từ vô cùng thoải mái, như thể hai người đã ở cạnh nhau rất rất lâu, lâu đến mức đã trở thành một thói quen.

"Cái này..." Thẩm Thu Từ đột nhiên ngẩng đầu chỉ vào chiếc cốc trên bàn nói với Long Dịch, "Thật ra không ngon lắm."

"Hả?" Long Dịch ngẩn người trong giây lát, chẳng cần nghĩ ngợi đã nói: "Vậy sau này không gọi nữa."

"Được." Thẩm Thu Từ gật đầu, nhưng vẫn uống nốt hơn nửa ly còn lại, dù sao cũng đã trả tiền rồi, bỏ thì phí.

Chỉ vì câu nói này mà bầu không khí giữa hai người trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, Long Dịch chủ động lên tiếng trước: "Tô Dạng nói là cậu ấy đã kể hết cho cậu rồi."

Đó là một câu trần thuật, không cần hắn trả lời, nên Thẩm Thu Từ không lên tiếng.

Long Dịch đợi mãi vẫn không thấy câu trả lời, không khỏi có chút căng thẳng, ngồi thẳng người dậy, khẽ ho một tiếng: "Cậu không tin lời Tô Dạng sao?"

Thẩm Thu Từ lắc đầu, vẫn không nói gì.

"Vậy... cậu tin lời Tô Dạng rồi à?" Long Dịch lại hỏi.

Thẩm Thu Từ vẫn lắc đầu, vẫn không lên tiếng.

Long Dịch hết cách rồi, bây giờ cả hai đều không có ký ức, hỏi rõ ràng như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì, không nhớ ra thì tin hay không tin cũng đâu có ý nghĩa.

"Thôi vậy, đừng nghĩ nhiều nữa, sau này hẵng nói." Long Dịch nói.

"Anh tin không?" Thẩm Thu Từ đột nhiên hỏi Long Dịch.

Long Dịch khựng lại, im lặng vài giây rồi mới lên tiếng: "Chắc tôi đã từng nói với cậu là năm đó con hồ ly chín đuôi kia từng cứu tôi, điều tôi chưa nói là sau khi hồ ly chín đuôi rời đi, lúc tôi tu luyện đến thời khắc quan trọng thì bị Chư Điểu tập kích, rồi lại được Tô Dạng cứu."

"Khi đó để cứu tôi, Tô Dạng còn mất mấy trăm năm tu vi, Tô Dạng nói cậu ấy cứu tôi vì tôi là phu quân của đại nhân nhà cậu ấy."

"Tạm thời chưa bàn đến mối quan hệ giữa hai chúng ta, nhưng việc Tô Dạng tìm cậu suốt ngàn năm là thật." Long Dịch nói.

"Tôi biết, tôi có một chút ký ức về Tô Dạng." Thẩm Thu Từ dùng ngón trỏ chỉ vào đầu mình, "Còn anh thì sao, anh có ký ức không?"

"Tôi?" Long Dịch lắc đầu, anh không có ký ức, không có bất kỳ ký ức nào về Thẩm Thu Từ, thứ anh có chỉ là cảm giác quen thuộc mãnh liệt đến khó hiểu, nhưng cảm giác này nói ra dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì, giống như câu bắt chuyện của loài người "Chúng ta có phải từng gặp nhau ở đâu rồi không", nghe vừa vô vị vừa khiến người khác chán ghét.

Thẩm Thu Từ hơi cúi đầu, trong giấc mơ đêm đó, khi người cùng mặc trường bào đỏ với hắn ngẩng đầu lên, thật ra hắn đã nhìn rõ gương mặt của người đó, chính là Long Dịch.

Chỉ là Thẩm Thu Từ không chắc người thành thân với mình thật sự là Long Dịch, hay vì Tô Dạng nói đó là Long Dịch nên hắn mới vô thức thay gương mặt ấy thành Long Dịch.

Thẩm Thu Từ còn đang chìm trong cảm xúc của mình thì bất ngờ bị người ta búng lên trán một cái, Thẩm Thu Từ ngẩng đầu lên, Long Dịch giật mình đứng dậy rồi nói: "Đừng nghĩ nữa, nghĩ nhiều cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Thẩm Thu Từ mím môi.

Long Dịch đột nhiên cúi người xuống, hai tay chống lên bàn nhìn Thẩm Thu Từ: "Cậu có ghét tôi không?"

Thẩm Thu Từ thành thật lắc đầu.

"Vậy là tốt." Long Dịch đứng thẳng người, "Đi thôi, tôi phải đến Trại Quản giáo Thiếu niên tìm Bạch Tiểu Soái, cậu đi cùng tôi."

Thật ra Long Dịch còn một câu nữa chưa hỏi, đó là chuyện hòa ly mà trước đây Thẩm Thu Từ từng nói, nhưng trong tiềm thức anh không muốn nhắc đến chuyện này, cũng không muốn hỏi, với tình hình hiện tại, nói nhiều cũng vô ích, cứ thuận theo tự nhiên thì hơn.

Long Dịch là Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái, chức vụ còn lớn hơn cả Sở trưởng Cổ, cục trưởng đã lên tiếng thì một nhân viên nhỏ như Thẩm Thu Từ đương nhiên không có lý do từ chối.

Long Dịch đi đến quầy thu ngân trước, tuy nói là để Thẩm Thu Từ mời ăn, nhưng Long Dịch chưa từng có ý định để Thẩm Thu Từ trả tiền.

Thấy Long Dịch định lấy thẻ, Thẩm Thu Từ vội nắm lấy tay áo anh: "Để tôi, tôi mời anh." Lần trước ăn cơm hắn chỉ trả có bảy mươi lăm tệ, rõ ràng là Long Dịch cố ý nói như vậy, hắn không thể lúc nào cũng chiếm lợi của Long Dịch.

"Không cần." Long Dịch gạt tay hắn ra, "Để tôi trả là được, cậu cũng có ăn đâu, toàn là tôi ăn."

Hai người đứng trước quầy thu ngân tranh nhau xem ai trả tiền.

"Trước khi vào đã nói là tôi mời anh rồi." Thẩm Thu Từ thò đầu nhìn hóa đơn, hơn năm trăm tệ...

Long Dịch không nhịn được cười, nắm lấy cổ tay Thẩm Thu Từ đang cố giãy giụa đòi trả tiền, cúi đầu nhìn hắn, trong mắt ngập tràn ý cười: "Ngoan nào, lần sau cậu mời tôi, được không?"

Hai cô gái phía sau quầy thu ngân thấy hai anh đẹp trai cứ tranh nhau thanh toán thì không nhịn được cười.

Thẩm Thu Từ có chút bực mình, dứt khoát không nói nữa, dùng tay còn lại thò vào túi lấy ra một xấp tiền, rồi kiễng chân, vượt qua thân hình cao lớn của Long Dịch, "bốp" một tiếng đập tiền mặt lên quầy, còn hét một câu: "Thanh toán."

Tiếng hét của Thẩm Thu Từ vang lên đầy khí thế, khiến cả nhân viên thu ngân cũng sững sờ.

Hai bàn khách khác cũng đang đến thanh toán bị tiếng hét của Thẩm Thu Từ làm giật mình, khựng bước.

Một người đàn ông lớn tuổi hơn hoàn hồn trước, cười trêu: "Chắc vụ làm ăn này phải năm trăm triệu ấy nhỉ?"

Thẩm Thu Từ lập tức đỏ bừng mặt.

Ra khỏi nhà hàng Tây, Long Dịch không nhịn được chống tay vào tường cười hồi lâu, cười mãi đến cuối cùng ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Thu Từ đang không biểu cảm nhìn mình.

"Buồn cười lắm sao?" Thẩm Thu Từ hỏi.

Long Dịch vội đứng thẳng người, nghiêm mặt lại: "Không buồn cười chút nào, đi thôi."

Thẩm Thu Từ khẽ nhăn mũi.

Hai người đi đến lề đường chuẩn bị băng qua, đúng lúc đèn đỏ nên đứng chờ, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng của một bé gái: "Mẹ ơi, chỗ kia có bán kẹo hồ lô, con muốn ăn."

Kẹo hồ lô?

Bây giờ Long Dịch đặc biệt nhạy cảm với ba chữ này, bất giác nhìn theo hướng ngón tay của bé gái.

Bên đường có một cửa hàng nhỏ bán đủ loại hạt, trong tủ kính phía trước bày đủ loại kẹo hồ lô.

Đèn xanh sáng lên, Thẩm Thu Từ đang định đi thì phát hiện người bên cạnh không hề có ý định bước đi, không khỏi gọi một tiếng: "Cục trưởng Long?"

Long Dịch chợt hoàn hồn, đột nhiên vỗ vai Thẩm Thu Từ một cái: "Cậu có muốn ăn kẹo hồ lô không?"

Không đợi Thẩm Thu Từ trả lời, Long Dịch đã bước về phía cửa hàng bán hạt, Thẩm Thu Từ đến cả cơ hội từ chối cũng không có, chỉ đành đi theo.

Đến trước cửa hàng, bé gái đã mua được một xiên kẹo hồ lô, đang vui vẻ l**m từng miếng, Thẩm Thu Từ nhìn dáng vẻ bé gái ăn kẹo hồ lô, đột nhiên cảm thấy món này chắc chắn rất ngon.

"Muốn ăn loại nào?" Long Dịch nghiêng đầu hỏi người bên cạnh.

Thẩm Thu Từ nhìn sang, trong tủ kính có rất nhiều loại kẹo hồ lô, táo gai, dâu tây, múi quýt, tất cả đều được bọc trong lớp đường óng ánh, vừa đẹp mắt vừa khiến người ta thèm thuồng.

Lần này Thẩm Thu Từ rút kinh nghiệm, ghé sát Long Dịch rồi nói bằng giọng rất nhỏ: "Loại nào ngon? Tôi chưa ăn bao giờ."

Long Dịch trực tiếp nói với nhân viên: "Mỗi loại lấy một xiên."

"Lần này tôi mời cậu." Long Dịch nói với Thẩm Thu Từ.

Thẩm Thu Từ không từ chối: "Cảm ơn Cục trưởng Long."

Long Dịch trả tiền xong, hai người cầm kẹo hồ lô băng qua đường rồi lên xe, Thẩm Thu Từ lập tức lấy ra một xiên kẹo hồ lô táo gai.

Động tác ăn kẹo hồ lô của Thẩm Thu Từ hoàn toàn trái ngược với gương mặt tuấn tú của hắn, ngược lại còn rất hào sảng, trực tiếp cắn cả một quả táo gai vào miệng, hai má phồng lên.

Long Dịch khởi động xe, lái xe nhập vào dòng đường rồi thuận miệng hỏi một câu: "Ngon không?"

Long Dịch chỉ định hỏi xem có ngon không, nào ngờ Thẩm Thu Từ lại trực tiếp đưa xiên kẹo hồ lô đến bên miệng anh.

"Cục trưởng Long, anh nếm thử đi, chua chua ngọt ngọt, hơn nữa quả táo gai này còn không có hạt, ngon lắm."

Long Dịch nghiêng đầu nhìn Thẩm Thu Từ, đôi mắt trong veo của Thẩm Thu Từ đang nhìn anh, trong ánh mắt mang theo sự mong chờ kiểu "Tôi thấy món này rất ngon, muốn có người đồng tình".

Ánh mắt đó khiến Long Dịch, người vốn không mấy hứng thú với kẹo hồ lô, không thể từ chối, chỉ có thể há miệng định cắn.

Môi còn chưa kịp chạm vào, món ăn bên miệng lại đột nhiên bị rút đi.

"Hửm?" Long Dịch nghi hoặc, lại đổi ý rồi sao? Chẳng lẽ mèo con còn giữ đồ ăn?

"Ăn thế này không tiện, để tôi làm giúp anh." Thẩm Thu Từ vừa nói vừa cúi đầu nghiên cứu xem làm thế nào để tách riêng từng quả táo gai.

Thẩm Thu Từ suy nghĩ một lúc, rồi xé túi đựng kẹo hồ lô, dùng một đoạn túi lót tay, bẻ một quả táo gai xuống rồi đưa đến bên môi Long Dịch.

Long Dịch không ngờ Thẩm Thu Từ lại trực tiếp đút cho mình ăn, không khỏi khựng lại.

Sự ngây người của Long Dịch kéo Thẩm Thu Từ trở về thực tại, động tác của hắn dường như quá đỗi tự nhiên rồi, Thẩm Thu Từ vội định rút tay về để Long Dịch tự ăn, nhưng Long Dịch đã hơi nghiêng người, cắn lấy quả táo gai trong tay Thẩm Thu Từ.

Đôi môi lạnh mát lướt qua ngón trỏ của Thẩm Thu Từ xuyên qua lớp túi nilon mềm mại, chạm khẽ rồi rời đi.

Long Dịch tựa trở lại ghế, mắt nhìn thẳng phía trước tiếp tục lái xe, Thẩm Thu Từ cũng bình thản rút tay về như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Thế nào, còn ăn nữa không?" Thẩm Thu Từ hỏi.

Long Dịch hơi nhíu mày: "Cũng được, hơi chua."

"Tôi thích ăn chua." Thẩm Thu Từ nói rồi lại cắn thêm một quả táo gai.

"Cậu thử hai xiên còn lại xem." Long Dịch nói.

"Được." Thẩm Thu Từ mở túi khác lấy xiên dâu tây ra, cắn một quả cho vào miệng, một lát sau hơi nhíu mày, "Ngọt quá."

Tiếp đó Thẩm Thu Từ lại nếm thử xiên múi quýt, vẻ mặt không còn vui vẻ như lúc nãy.

"Không ngon à?" Long Dịch hỏi.

"Anh nếm thử đi." Thẩm Thu Từ lại đút cho Long Dịch một quả dâu tây và một múi quýt giống như vừa rồi.

Long Dịch ăn ngay trên tay Thẩm Thu Từ rồi nói: "Cũng được mà, không ngọt lắm."

"Ồ." Thẩm Thu Từ lại ăn một quả táo gai, hai má phồng lên, miệng đầy đồ ăn nên nói không rõ, "Tôi không thích hai loại đó, anh ăn hết đi, đừng lãng phí."

Không đợi Long Dịch lên tiếng, Thẩm Thu Từ lại đút cho anh một múi quýt.

Long Dịch vừa mới ăn xong suất ăn dành cho hai người, lúc này chẳng còn hứng ăn đồ ngọt nữa, bèn nói: "Để đó đi, lát nữa ăn."

"Không được, lát nữa lớp đường sẽ chảy mất." Thẩm Thu Từ vừa nói vừa đưa thêm một miếng đến bên miệng Long Dịch, còn nhắc nhở anh, "Lái xe cẩn thận, đừng mất tập trung."

Long Dịch hết cách, chỉ đành ăn thêm một miếng.

Hết quả này đến quả khác, Thẩm Thu Từ cứ thế đút hết cả xiên quýt dài bằng cẳng tay vào miệng Long Dịch, đút xong lại cầm đến xiên dâu tây, Long Dịch vội ngăn lại: "Đúng là hơi ngọt thật, cứ để đó đi." Anh sợ ăn thêm nữa thì sẽ ói mất, ngọt quá, hơn nữa răng anh cũng bắt đầu thấy ê vì chua.

"Không được, đều là tiền mua cả, không được lãng phí, lãng phí là đáng xấu hổ." Thẩm Thu Từ hiểu rất rõ cuộc sống ở thời hiện đại không hề dễ dàng, vừa rồi hắn thấy Long Dịch mua ba xiên này hết mấy chục tệ.

Đương nhiên, quan trọng nhất là Thẩm Thu Từ là một người rất tiết kiệm, chuyện Long Dịch đứng ngoài nhà hàng Tây chống tường cười nhạo hắn đến giờ hắn vẫn chưa quên.

Long Dịch bất lực, chỉ có thể tìm cớ: "Xiên còn lại lát nữa mang cho Bạch Tiểu Soái đi, chúng ta đến thăm cậu ấy cũng đâu thể tay không được, đúng không?"

Thẩm Thu Từ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố nhịn cười, đến khi quay đầu lại thì vẻ mặt nghiêm túc khen: "Cục trưởng Long, anh thật tốt bụng."

Long Dịch: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn