Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 23: Ba chương gộp một

Hà Liên có chút hoảng, lớn từng này rồi chưa từng có ai nhiệt tình với cậu ta như vậy, vừa ôm cậu ta khóc lóc thảm thiết vừa mắng cậu ta không biết xấu hổ, cậu ta không biết nên an ủi người đó hay đánh người đó một trận.

Đúng lúc Hà Liên đang luống cuống không biết phải làm sao thì nhìn thấy Long Dịch mặt mày xanh mét đứng ở cửa.

Bốn mắt nhìn nhau, Hà Liên khổ sở nói: "Cục trưởng Long, cứu mạng..."

Long Dịch nhìn gương mặt Hà Liên, cố gắng tìm kiếm ký ức về người này trong nơi sâu nhất của trí nhớ, nhưng không có kết quả.

Anh không chỉ không có ký ức về Hà Liên, mà ngay cả một chút cảm giác quen thuộc cũng không có.

Nhưng mà, Tô Dạng sẽ không lừa người.

Tô Dạng đã tìm kiếm đại nhân nhà mình suốt ngàn năm, cho dù tuổi thọ của yêu tộc rất dài, nhưng có mấy yêu quái sẽ bỏ ra cả ngàn năm để tìm một yêu quái khác chứ?

Trong lòng Long Dịch có một cảm giác không thể nói rõ, anh đã vô số lần nghe Tô Dạng kể về những chuyện ân ái thường ngày giữa đại nhân nhà cậu ta và phu quân, nhưng khi thay hai gương mặt đó thành anh và Hà Liên thì trong lòng Long Dịch chỉ thấy vô cùng kỳ quặc.

Tô Dạng khóc đến nấc lên từng cơn, nghe Hà Liên gọi "Cục trưởng Long", vừa sụt sịt vừa quay đầu nhìn một cái, tay vẫn nắm chặt quần áo của Hà Liên.

"Cục... Cục trưởng Long..." Tô Dạng nói một chữ lại nấc một cái, đôi mắt ngấn lệ nhìn Long Dịch nói, "Đây, chính là, đại nhân, nhà tôi, người, từng thành thân, với, phu quân..."

???

Hà Liên trợn tròn mắt như chuông đồng, cái gì? Vừa rồi cậu ta nghe thấy cái gì vậy?

Đã vượt quá nhận thức của một con người rồi.

Ngay giây tiếp theo, Hà Liên dùng sức muốn đẩy Tô Dạng ra, nhưng Tô Dạng lại siết chặt cánh tay cậu ta rồi ôm lấy lần nữa: "Đại nhân à, đừng bỏ tôi lại..."

Hà Liên bắt đầu giãy giụa dữ dội: "Cục trưởng Long, cứu mạng, tôi gặp phải kẻ thần kinh rồi, cứu mạng..."

Tiếng kêu của Hà Liên lớn đến thảm thiết, đúng lúc Hoa Dung và Triệu Triều đi về phía này, nghe thấy tiếng động liền nhanh chóng chạy tới, Long Dịch chống một tay lên cửa, nhìn hai người lạnh lùng nói: "Canh ở ngoài cửa, không ai được phép vào."

"... Vâng." Khóe mắt Triệu Triều liếc vào bên trong, hình như là... Hà Liên và Tô Dạng.

Sao hai người bọn họ lại ôm nhau vậy?

Chưa kịp nhìn rõ thì Long Dịch đã đóng cửa lại.

Không vùng ra được khỏi Tô Dạng, Hà Liên lựa chọn từ bỏ, mà Cục trưởng Long hiển nhiên cũng không có ý định giúp cậu ta, Hà Liên chỉ có thể sống không còn gì luyến tiếc để mặc cho Tô Dạng ôm mình khóc.

"Được rồi, đừng khóc nữa." Long Dịch day day giữa mày, cảm thấy có hơi đau đầu.

Lúc này Tô Dạng mới chậm rãi buông Hà Liên ra, nhưng tay vẫn nắm chặt quần áo cậu ta không chịu buông, Hà Liên cúi đầu nhìn vai áo mình như vừa bị ngâm nước, cảm thấy người này đúng là thần kinh.

Hơn nữa lúc này cậu ta cũng nhận ra rồi, đây chính là Tô Dạng lừng lẫy của Cục Quản lý Yêu quái, người trước đây từng đến Sở Giao dịch Ly hôn tìm cậu ta và đưa danh thiếp cho cậu ta.

Lại lên cơn gì nữa đây? Người của Cục Quản lý Yêu quái đều không đáng tin như vậy sao?

Tô Dạng nhìn Hà Liên đầy tha thiết, cuối cùng cũng có thể nói trọn một câu: "Đại nhân, ngài còn nhớ tôi không? Tôi là con phượng hoàng nhỏ năm đó được ngài cứu, đại nhân, tôi đã tìm ngài suốt ngàn năm rồi, cuối cùng cũng tìm được ngài."

Hà Liên mặt không biểu cảm.

Ngàn năm? Tổng cộng cậu ta mới sống có hơn hai mươi năm thôi.

"Đại nhân, xin lỗi, trước đây tôi không nhận ra ngài, nhưng tại sao ngài lại đổi dung mạo vậy?" Tô Dạng giơ tay sờ mặt Hà Liên, vì khóc quá thảm nên vẫn còn giọng mũi rất nặng, "Gương mặt này không đẹp bằng gương mặt trước kia, hôm khác tôi sẽ tìm một họa bì sư đổi lại cho ngài, chúng ta không cần gương mặt này nữa, mặt vẫn là nguyên bản thì tốt hơn."

Hà Liên gạt tay cậu ta ra, cuối cùng không nhịn nổi nữa: "Anh bị ngu à?"

"Tôi bị ngu." Tô Dạng vội vàng gật đầu, "Đại nhân nói tôi bị ngu thì tôi bị ngu, chỉ cần tìm được đại nhân, tôi chính là đồ ngu thuần chủng, không pha tạp chút nào."

Hà Liên: "..."

"Tô Dạng, cậu chắc chắn cậu ấy chính là đại nhân nhà cậu sao?" Long Dịch, đã im lặng rất lâu, sau khi xem xong màn nhận thân đầy kịch tính mới lên tiếng.

Anh vẫn luôn không thể tin nổi, nếu năm xưa anh thật sự từng thành thân, lẽ nào lại không có lấy một chút ấn tượng nào?

Cho dù không có ấn tượng, vậy còn người này thì sao, người mà ngàn năm trước anh từng yêu, bây giờ gặp lại sao lại không có bất kỳ cảm giác gì?

"Đúng là ngài ấy mà." Tô Dạng chỉ Long Dịch nói với Hà Liên, "Đại nhân, ngài xem đây là phu quân của ngài đó, ngài còn nhận ra ngài ấy không?"

"Đủ rồi." Hà Liên chà chà da gà nổi đầy cánh tay, Cục trưởng Long sao có thể là phu quân của cậu ta được, nghe câu này cậu ta cảm thấy chân mình cũng mềm nhũn rồi.

"Rốt cuộc anh muốn làm gì vậy?" Hà Liên gào lên, "Tôi là người, không phải yêu, tôi mới sống hơn hai mươi năm, ngàn năm trước tôi là cái gì thì tôi cũng không biết, tôi cũng chưa từng kết hôn, cũng không thích Cục trưởng Long, anh có thể đừng nói linh tinh nữa được không..." Gào đến gào đi, Hà Liên đột nhiên xìu xuống, mặt mày như đưa đám, "Đáng sợ quá, anh buông tôi ra để tôi bình tĩnh lại được không?" Rốt cuộc cậu ta đã tạo nghiệp gì vậy, lại chọc phải một tên thần kinh như thế này.

"Được rồi." Long Dịch thở dài, chỉ vào Tô Dạng, "Cậu buông cậu ấy ra trước đi."

Tô Dạng do dự một chút, không buông tay, lỡ chạy mất thì sao.

Long Dịch hít sâu một hơi, ép mình phải bình tĩnh: "Tô Dạng, trước đây cậu đã gặp cậu ấy rồi, lúc đó không nhận ra, tại sao bây giờ lại chắc chắn cậu ấy là đại nhân nhà cậu?"

"Tôi đã đến trấn Vô Khúc, ở đó có dấu vết đại yêu từng thức tỉnh, tôi còn tìm được cái này." Tô Dạng xòe tay ra, nằm trong lòng bàn tay cậu ta là một sợi dây đỏ, trên dây đỏ treo một miếng ngọc bài nhỏ.

Nhìn thấy sợi dây đỏ đó, hô hấp của Long Dịch đột nhiên dồn dập, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại lần nữa ập tới.

Long Dịch nhắm mắt điều chỉnh hơi thở, nhưng vì những hình ảnh bất ngờ tràn vào trong đầu mà quên cả hô hấp.

Đôi chân trần, mắt cá chân trắng nõn thon gầy, mỗi bước đi, miếng ngọc bài treo trên sợi dây đỏ ở mắt cá chân lại lay động một lần...

Trên miếng ngọc nhỏ dường như còn có chữ viết, Long Dịch cố gắng nhìn rõ trên đó viết gì...

"Cục trưởng Long..."

Long Dịch chợt hoàn hồn, Hà Liên và Tô Dạng đều đang nhìn anh.

Long Dịch siết chặt bàn tay lạnh buốt, khàn giọng lên tiếng: "Sau đó thì sao?"

"Đây là sợi dây đỏ mà đại nhân nhà tôi luôn mang theo mà, ngài quên rồi sao?" Tô Dạng nhíu mày.

Long Dịch nhìn sợi dây đỏ đó, cảm thấy trong lòng nghẹn đến khó chịu.

"Tôi đến Sở Quản lý Yêu quái ở đó, bọn họ nói đúng là có đại yêu thức tỉnh, tôi đối chiếu thông tin, tên tuổi và lai lịch đều khớp cả, nhưng người đó đã rời đi rồi, vào làm ở Sở Giao dịch Ly hôn." Tô Dạng nhìn Hà Liên, một lần nữa nước mắt lưng tròng, "Đại nhân, cuối cùng tôi cũng tìm được ngài..." Người vừa mới vào làm ở Sở Giao dịch Ly hôn chính là người này, trước đây cậu ta còn đặc biệt đến Sở Giao dịch Ly hôn để cảnh cáo.

Hà Liên nghe mà như rơi vào mây mù, nhưng vẫn hiểu được vài điều, Tô Dạng đang tìm người, tìm một đại yêu, đại yêu đã thức tỉnh, vào làm ở Sở Giao dịch Ly hôn.

Hà Liên sắp xếp lại suy nghĩ rồi vội dùng sức hất tay Tô Dạng ra: "Tôi là người bản địa chính gốc, tôi không phải yêu, tôi là người, chưa từng đến trấn Vô Khúc, hơn nữa người vào làm ở Sở Giao dịch Ly hôn đâu chỉ có mình tôi, còn có..."

Nghe thấy lời Hà Liên, Long Dịch đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt trong nháy mắt trở nên nóng bỏng.

"Sao mọi người đều đứng ngoài này thế?"

"Cục trưởng Long ở bên trong, nói phải canh cửa, không ai được vào."

Nghe thấy tiếng nói vọng từ ngoài cửa, cả người Tô Dạng lập tức cứng đờ tại chỗ.

"Vậy tôi đưa Chu Tiểu Bảo sang phòng nghỉ khác chờ một lát trước, lát nữa sẽ cho thằng bé gặp cha mẹ."

Tô Dạng lao vọt ra ngoài như pháo hoa bắn lên trời, nhanh đến mức bóng người cũng trở nên mờ ảo.

Cánh cửa bị đá tung ra một tiếng "rầm", tiếp đó "ầm" một tiếng, cánh cửa đập mạnh vào tường rồi bật ngược trở lại, dọa những người bên ngoài giật nảy mình.

Ngay cả Chu Tiểu Bảo đang được Thẩm Thu Từ nắm tay cũng co rúm lại một chút, Thẩm Thu Từ vội ôm cậu bé vào bên người.

Tô Dạng lao tới cửa, liếc mắt đã nhìn thấy người đang đứng ở đó.

Nghe thấy tiếng động, Thẩm Thu Từ hơi ngước mắt lên, nhìn thấy Tô Dạng.

Tô Dạng cảm thấy mình không thể hô hấp được nữa.

Không cần nói thêm gì, không cần xác nhận, không cần hỏi han, người trước mắt này mới chính là đại nhân nhà cậu ta.

Đã ngàn năm rồi, từng giây từng phút cậu ta đều mong ngóng có thể gặp lại đại nhân nhà mình, nhưng khi đại nhân thật sự một lần nữa đứng trước mặt cậu ta, tất cả lại như giả dối, như một giấc mộng không chân thực.

Gương mặt ôn hòa tuấn tú, giọng nói quen thuộc, trong tay còn đang dắt một tiểu yêu...

Năm đó ngài ấy cũng từng dắt cậu ta như thế, đi qua con đường lát đá xanh trong ngõ mưa bụi rồi đưa cậu ta về nhà.

Tô Dạng đứng ngây tại chỗ, như bị điểm huyệt, hồi lâu không thể cử động cũng không nói nên lời.

Long Dịch đi theo phía sau đưa tay giật lấy sợi dây đỏ trong tay Tô Dạng, cúi đầu nhìn, trên miếng ngọc bài nhỏ có hai chữ triện: Thu Từ.

Long Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với Thẩm Thu Từ.

Long Dịch há miệng, hồi lâu không phát ra được tiếng nào, mà trái tim vốn luôn treo lơ lửng bỗng hạ xuống rồi lại bắt đầu căng thẳng, nhất thời tâm trạng vô cùng phức tạp.

"Có chuyện gì vậy?" Triệu Triều nhìn Tô Dạng đang ngây như trời trồng, lại nhìn Long Dịch và Hà Liên đi theo phía sau bước ra, trong lòng chợt căng thẳng, chẳng lẽ Tô Dạng lại gây sự với Hà Liên?

Triệu Triều tiến lên nắm lấy cánh tay Tô Dạng, nhỏ giọng hỏi: "Cậu lại giở trò gì nữa thế?"

Tô Dạng mơ mơ màng màng, dường như không nghe thấy lời Triệu Triều, không hề có phản ứng.

Bầu không khí nhất thời vừa căng thẳng vừa quái dị.

Thẩm Thu Từ nhìn Tô Dạng vẫn luôn chăm chú nhìn mình, có chút nghi hoặc, ánh mắt người này nhìn hắn dùng từ "si mê" để hình dung cũng không quá đáng, nhưng hắn dường như không hề chán ghét, thậm chí còn có vài phần thân thiết.

Tô Dạng nhìn mãi nhìn mãi, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

So với lần vừa rồi ôm Hà Liên khóc lóc thảm thiết, lần này Tô Dạng khóc trong im lặng.

Hôm qua cậu ta đến trấn Vô Khúc tìm được cái hang động kia, trong cùng của hang động cậu ta phát hiện sợi dây đỏ, vì vậy cậu ta tìm đến Sở Quản lý Yêu quái địa phương để tra cứu, rồi nhìn thấy cái tên "Thẩm Thu Từ" trong hồ sơ.

Khi đó cậu ta đã ngẩn người trong giây lát.

Cho dù là hai chữ "Thu Từ" trên miếng ngọc bài hay ba chữ "Thẩm Thu Từ" trong hồ sơ của Sở Quản lý Yêu quái, đối với cậu ta đều có phần xa lạ.

Bởi vì cậu ta chưa từng gọi tên đại nhân nhà mình, cũng không biết tên của đại nhân được viết như thế nào, mọi người đều gọi ngài là "Thẩm tiên sinh", gọi là "Thẩm đại nhân", bạn bè thân thiết hơn thì gọi là "Thu Từ", còn phu quân của ngài thì gọi là "A Từ".

Đã ngàn năm trôi qua, nếu không có miếng ngọc bài này, chỉ đơn thuần nhìn thấy cái tên này thì có lẽ Tô Dạng cũng sẽ không nghĩ đến đại nhân nhà mình.

Người của Sở Quản lý Yêu quái nói rằng cách đây không lâu người đó vừa rời đi để vào làm ở Sở Giao dịch Ly hôn, Tô Dạng nhớ đến những lời mọi người bàn tán trước đó, rồi nhớ đến người mà sau đó cậu ta gặp ở Sở Giao dịch Ly hôn, nhất thời không thể nào chấp nhận nổi.

Sao cậu ta có thể đối mặt với đại nhân mà lại không nhận ra được chứ?

Thì ra tất cả đều là cậu ta nhầm rồi, khi gặp người trước mặt này, Tô Dạng đến cả sức để khóc cũng không còn, gương mặt quen thuộc, ánh mắt quen thuộc, tầm nhìn quen thuộc, còn có cả khí tức quen thuộc, chỉ một cái nhìn này thôi cũng như đưa cậu ta trở về ngàn năm trước, khi đại nhân vẫn còn ở bên cạnh.

"Cậu... không sao chứ?" Thẩm Thu Từ thấy Tô Dạng cứ nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt vô cùng kỳ lạ, không khỏi lên tiếng hỏi.

"Cậu ta là đồ thần kinh." Hà Liên gào lên, "Cậu ta..."

Lời Hà Liên còn chưa dứt, trước mắt chợt lóe lên, Thẩm Thu Từ đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình, khiến Hà Liên sợ đến nuốt ngược những lời còn lại xuống.

Nhưng rõ ràng tâm trí Thẩm Thu Từ không đặt trên người Hà Liên, mà cau mày nhìn Long Dịch mặt mày tái nhợt đứng bên cạnh Hà Liên: "Cục trưởng Long, anh không sao chứ?"

Long Dịch xua tay, nhưng vì cả người lạnh như băng, răng va lập cập nên không nói nên lời, chỉ có thể nắm lấy cánh tay Thẩm Thu Từ kéo hắn vào phòng rồi đóng cửa lại.

Mấy người ngoài cửa nhìn nhau ngơ ngác không biết đã xảy ra chuyện gì, còn Tô Dạng dựa vào tường đột nhiên ngây ngô cười, không ngừng lẩm bẩm: "Tìm được rồi, tìm được rồi... Trời không phụ Tiểu Phượng Hoàng, tôi tìm được rồi..."

Sau khi kéo Thẩm Thu Từ vào phòng, việc đầu tiên Long Dịch làm là buông tay Thẩm Thu Từ ra.

Lần trước Thẩm Thu Từ đã từng chứng kiến dáng vẻ Long Dịch "phát bệnh", cho nên lần này không cần suy nghĩ đã định đưa tay chạm vào vai anh.

Long Dịch lùi lại một bước, dựa vào tường khàn giọng nói một câu: "Không cần." Sau đó khó nhọc đưa tay định lấy lọ thuốc uống trong túi áo, nhưng vì tay đã bắt đầu kết băng, thử mấy lần đều không thành công.

Thẩm Thu Từ thấy động tác của anh, liền đưa tay vào túi áo đồng phục của anh lấy lọ thuốc ra.

Chỉ trong chốc lát như vậy, quần áo của Long Dịch đã lạnh hẳn xuống, còn mạnh hơn khả năng làm lạnh của ngăn đông tủ lạnh gấp nhiều lần.

"Là cái này sao?" Thẩm Thu Từ hỏi.

"Ừ." Long Dịch gật đầu, có chút khó nhọc nói, "Giúp tôi mở ra."

Thẩm Thu Từ nhanh nhẹn mở lọ thuốc rồi đưa đến bên miệng Long Dịch, ngay khi tay Thẩm Thu Từ sắp chạm vào da mặt mình, Long Dịch hơi nghiêng đầu tránh bàn tay của Thẩm Thu Từ, anh vẫn còn nhớ dáng vẻ của Thẩm Thu Từ sau lần chạm vào mình trước đó.

Sau khi uống lọ thuốc, lớp băng trên người và trên tay Long Dịch nhanh chóng tan biến, sắc mặt cũng trở nên khá hơn.

Long Dịch chậm rãi thở ra một hơi, ngồi xuống ghế sofa, duỗi thẳng đôi chân dài rồi ngửa đầu tựa vào lưng ghế, đôi mắt khép hờ.

Thẩm Thu Từ không nói gì, chỉ đứng bên cạnh nhìn anh, hắn rất muốn dò hỏi xem rốt cuộc cơ thể Long Dịch xảy ra chuyện gì, cơ thể có thể bị đóng băng là triệu chứng mà hắn chưa từng thấy bao giờ, từ khi quen Long Dịch đến nay cũng chưa được bao lâu, đây đã là lần thứ hai hắn thấy Long Dịch phát bệnh.

Đương nhiên cũng chỉ là nghĩ vậy thôi.

Trước khi Tô Dạng lao ra ngoài, Long Dịch đã nhận ra cơ thể mình có gì đó bất thường, nhưng vì sợi dây đỏ kia khiến anh quá đỗi chấn động nên mới diễn biến thành tình trạng như bây giờ.

"Cục trưởng Long, anh ổn chứ?" Thẩm Thu Từ hỏi một câu.

Long Dịch điều hòa lại một chút, trước mặt Thẩm Thu Từ đưa tay ra, miếng ngọc bài rơi xuống từ tay anh, sợi dây đỏ căng lên rồi chùng xuống, miếng ngọc xoay mấy vòng rồi dần dần chỉ còn lắc lư rất nhẹ.

Thẩm Thu Từ không khỏi đưa tay nắm lấy miếng ngọc bài đó, Long Dịch vẫn nắm đầu còn lại của sợi dây đỏ, Thẩm Thu Từ nhân tư thế này hơi cúi đầu nhìn thấy hai chữ triện "Thu Từ" trên đó.

Thẩm Thu Từ ngước mắt đối diện với ánh mắt Long Dịch, bốn mắt nhìn nhau, không khí như đông cứng lại trong chớp mắt.

Một lúc lâu sau, Thẩm Thu Từ mới chần chừ lên tiếng: "Đây là của tôi sao?" Hắn có cảm giác rất quen thuộc với món đồ này.

"Chắc là vậy." Long Dịch gật đầu.

"Nếu là của tôi, tại sao lại ở chỗ anh?" Thẩm Thu Từ nói.

"Bởi vì..." Điện thoại của Long Dịch có cuộc gọi đến, anh chỉ có thể nghe máy trước, mới nói được vài câu thì mày đã nhíu lại, "Đợi đó, tôi tới ngay."

Sau khi cúp máy, Long Dịch đứng dậy nói với Thẩm Thu Từ: "Bây giờ tôi phải đi làm nhiệm vụ, có vài chuyện để Tô Dạng nói với cậu sẽ thích hợp hơn tôi, sau đó... chúng ta sẽ nói chuyện."

Long Dịch cầm lấy tay Thẩm Thu Từ rồi đặt miếng ngọc bài vào lòng bàn tay hắn.

Bàn tay lạnh lẽo khiến Thẩm Thu Từ hoàn hồn.

Thẩm Thu Từ muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.

Long Dịch đã đi đến cửa rồi mở cửa phòng.

Tô Dạng đang đứng chình ình ngay trước cửa, vừa thấy cửa mở liền lập tức đứng thẳng người, đến khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Thu Từ thì chẳng cần nghĩ ngợi đã nhào tới.

Long Dịch nghiêng người tránh sang một bên, hơi nhíu mày, nhưng cũng không ngăn cản.

Ngược lại Thẩm Thu Từ phản ứng rất nhanh, nghiêng người tránh được cái ôm gấu của Tô Dạng.

Tô Dạng không ngờ mình lại ôm hụt, theo quán tính lao vọt ra ngoài, lảo đảo mấy bước sắp sửa ôm hôn mặt đất thì bị người ta túm lấy cổ áo phía sau gáy, ngăn cản xu hướng yêu đất mẹ của cậu ta.

Tô Dạng không dám tin quay đầu nhìn Thẩm Thu Từ, trên mặt vẫn còn hai hàng nước mắt, Thẩm Thu Từ thản nhiên nói: "Không được khóc, nói chuyện cho đàng hoàng."

Nước mắt Tô Dạng lập tức ngừng lại.

Long Dịch: "..."

Khi Long Dịch mở cửa bước ra ngoài, anh lại quay đầu nhìn Thẩm Thu Từ một cái, Thẩm Thu Từ cũng đang nhìn anh.

Long Dịch mỉm cười với hắn, thật ra nếu đối tượng là Thẩm Thu Từ thì anh cảm thấy chuyện này dường như cũng không tệ lắm.

Long Dịch xoay người đi được mấy bước, Thẩm Thu Từ không nhịn được gọi một tiếng: "... Cục trưởng Long."

Bước chân Long Dịch khựng lại, quay người nhìn sang.

Không chỉ Long Dịch mà mọi người đều nhìn hắn, Thẩm Thu Từ lập tức có chút ngượng ngùng, nhưng đã gọi rồi thì cũng không rút lại được nữa, chỉ có thể cứng đầu nói hết: "... Cẩn thận nhé." Cơ thể của Long Dịch thật sự khiến người ta không thể yên tâm.

Long Dịch khựng lại, đổi hướng bước chân rồi quay trở lại, nhỏ giọng nói một câu: "Không phải lúc nào cũng phát bệnh."

Thẩm Thu Từ ngẩn người một chút, mãi đến khi Long Dịch đi ra ngoài đóng cửa phòng lại, hắn mới phản ứng ra rằng Long Dịch đang nói cho hắn biết bệnh của anh không phải lúc nào cũng phát tác.

Long Dịch bảo Triệu Triều canh ngoài cửa, dặn Hoa Dung đưa Chu Tiểu Bảo đi gặp Chu Tứ Mao và Chu Huệ, sau đó mới rời đi.

Trong phòng, Tô Dạng tội nghiệp nhìn Thẩm Thu Từ, khiến Thẩm Thu Từ có cảm giác chỉ cần mình ngoắc tay một cái thì Tô Dạng sẽ chạy tới vẫy đuôi.

"Cậu quen tôi sao?" Thẩm Thu Từ nhìn Tô Dạng.

"Đại nhân..." Tô Dạng tủi thân gọi một tiếng.

......

Nửa giờ tiếp theo, Thẩm Thu Từ được nghe một câu chuyện tình yêu từ ngàn năm trước cùng với hành trình bi thảm ngàn năm tìm chủ của một con phượng hoàng nhỏ.

Thẩm Thu Từ tin rằng tất cả đều là thật, bởi vì khi Tô Dạng kể lại những chuyện đó, mặc dù hắn không có ký ức nên không nhớ ra, nhưng mỗi chuyện cậu ta kể dường như hắn đều rất quen thuộc.

Theo lời kể của Tô Dạng, hắn dường như quay trở về khung cảnh năm xưa, rất tự nhiên đặt bản thân vào vị trí vị đại nhân mà Tô Dạng nhắc đến.

Một lúc lâu sau, Thẩm Thu Từ mới chậm rãi lên tiếng: "Ý cậu là người thành thân với tôi năm đó là Cục trưởng Long?"

"Đúng, chính là ngài ấy, em sẽ không nhận nhầm đâu, tại sao hai người đều quên rồi chứ?" Tô Dạng lại sắp khóc nữa rồi.

Thẩm Thu Từ khép mắt lại, đúng vậy, tại sao mọi người đều quên rồi?

Tô Dạng ngồi xổm xuống bên cạnh Thẩm Thu Từ, trong mắt ngấn lệ nhìn hắn, khẽ gọi một tiếng: "Đại nhân, cuối cùng em cũng tìm được ngài rồi."

Thẩm Thu Từ đưa tay xoa đầu Tô Dạng: "Vất vả cho cậu rồi."

......

Khi bước ra khỏi phòng nghỉ, Triệu Triều và Hà Liên vẫn còn chờ bọn họ ở bên ngoài.

Vừa nhìn thấy Tô Dạng, Hà Liên lập tức chạy tới: "Anh Từ, tên thần kinh này không làm gì anh chứ?"

"Cậu mới là đồ thần kinh." Sau khi bình tĩnh lại, Tô Dạng khôi phục dáng vẻ oai phong hống hách trước đây ở Cục Quản lý Yêu quái.

Tô Dạng trở lại bình thường liền mang theo khí thế đáng sợ đặc trưng của cảnh sát Cục Quản lý Yêu quái, Hà Liên lập tức sợ hãi núp sau lưng Triệu Triều.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Triệu Triều hỏi.

Bất kể là Cục trưởng Long, Tô Dạng hay Thẩm Thu Từ, sau khi bước ra khỏi phòng nghỉ này đều khiến người ta cảm thấy có gì đó không đúng.

Hắn ta đã hỏi Hà Liên, nhưng Hà Liên lại ngậm miệng không nói.

Tô Dạng cười híp mắt vỗ vai Triệu Triều: "Đồng chí trẻ, đừng hỏi, hỏi là vui."

Cổ Sở ôm một chồng tài liệu vội vã đi tới gọi mọi người quay về Sở Giao dịch Ly hôn, mặc dù vụ án đã kết thúc, nhưng công việc giải quyết hậu quả vẫn còn rất bận rộn.

Thẩm Thu Từ hỏi một câu: "Cục trưởng Long đâu rồi?"

"Bên bọn họ hình như có vụ án gì đó, người của Cục Quản lý Yêu quái đều qua đó cả rồi." Cổ Sở nói.

Không phải lập tức đối mặt với Long Dịch, Thẩm Thu Từ thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra bây giờ hắn cũng không biết phải đối mặt với Long Dịch như thế nào, hắn cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ.

Tô Dạng muốn đi theo Thẩm Thu Từ về, nhưng bị Thẩm Thu Từ ngăn lại: "Có thể cho tôi chút thời gian được không?" Hắn cần thời gian để tiêu hóa mọi chuyện, những điều Tô Dạng nói tạo ra cú sốc khá lớn đối với hắn.

Mặc dù Tô Dạng rất muốn dính lấy Thẩm Thu Từ từng giây từng phút, nhưng cũng hiểu Thẩm Thu Từ cần không gian và thời gian, dù sao cậu ta cũng không còn là Tiểu Phượng Hoàng chẳng hiểu gì của ngàn năm trước nữa.

Tô Dạng ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

"Ngoan." Thẩm Thu Từ giơ tay xoa đầu Tô Dạng với mái tóc nhuộm đỏ rực.

Triệu Triều trợn tròn mắt, có người sờ đầu con phượng hoàng kia mà nó lại không xù lông à?

Đúng là kỳ cảnh ngàn năm có một, hắn ta còn tưởng mắt mình có vấn đề rồi.

.

Tối hôm đó trở về ký túc xá, Thẩm Thu Từ nằm trên giường nghịch miếng ngọc nhỏ trên sợi dây đỏ trong tay, trên ngọc bài là tên của hắn, điều này khiến hắn nhớ đến chiếc gương đồng trong tay Long Dịch, Hãn Chi là tên của Long Dịch nhỉ.

Đối với lời Tô Dạng nói, Thẩm Thu Từ vẫn tin, có vài người vừa gặp đã có cảm giác quen thuộc, như Long Dịch, như Tô Dạng, chỉ là người thành thân với hắn năm xưa thật sự là Long Dịch sao?

Vậy cảnh tượng hòa ly thoáng hiện trong ký ức của hắn là vì sao?

Từ lúc tỉnh lại đến bây giờ cũng chỉ mới hơn một tháng, hắn vốn chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm, nhưng khi đột nhiên được báo rằng vị phu quân mà hắn tưởng đã "mồ yên mả đẹp" lại chính là Long Dịch, Thẩm Thu Từ chẳng những không có quá nhiều bài xích, ngược lại còn cảm thấy đó là điều hiển nhiên, thậm chí còn có chút may mắn, may mà là anh ấy, chứ không phải bất kỳ người nào khác.

Thẩm Thu Từ nắm chặt miếng ngọc bài rồi chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, hắn mặc trường bào đỏ thẫm, xõa mái tóc đen, ngồi trong đình mát giữa sân, người cũng mặc trường bào đỏ thẫm đang ngồi xổm trước mặt hắn, người đó cúi đầu khom lưng không biết đang làm gì.

Thẩm Thu Từ cảm thấy mắt cá chân hơi lạnh, không khỏi cúi đầu xuống, hắn nhìn rõ rồi, trên mắt cá chân của mình được buộc một sợi dây đỏ mảnh.

Người đó ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập tràn ý cười dưới ánh đỏ của chiếc đèn lồng đỏ càng thêm đẹp.

Thẩm Thu Từ khẽ lắc chân, miếng ngọc bài trên mắt cá chân liền nhẹ nhàng đung đưa một cái, người đó cúi người ôm lấy hắn, gọi hắn: "A Từ..."

Cây hoa quế trong sân bị ai đó lay động, cánh hoa phủ đầy người hai người, có giọng nói non nớt vang lên: "Đại nhân, chắp cánh cùng bay, hoa nở trăng tròn."

"Cảm ơn Tiểu Dạng." Thẩm Thu Từ cười nói.

......

Thẩm Thu Từ bị tiếng gõ cửa đánh thức, có chút mơ màng đi mở cửa, bên ngoài là gương mặt tươi cười rạng rỡ của Tô Dạng: "Đại nhân, em đến mang bữa sáng cho ngài."

Thẩm Thu Từ tránh sang một bên cho Tô Dạng đi vào, Tô Dạng nhìn quanh nơi hắn đang ở, nhíu mày: "Đại nhân, chỗ ngài ở bây giờ đơn sơ quá, không đủ chỗ cho ba người ở."

"Ba người?" Thẩm Thu Từ đang rửa mặt, nghe vậy thì khựng lại một chút, "Tại sao lại là ba người?"

"Ngài và Cục trưởng Long là phu phu hợp pháp, đương nhiên phải ở cùng nhau rồi, còn em đương nhiên cũng phải ở cùng hai người, sau này ba chúng ta sẽ là một gia đình yêu thương nhau như trước đây." Tô Dạng càng nói càng vui vẻ, "Hay là thế này đi, chúng ta đều chuyển đến chỗ Cục trưởng Long ở, ngài biết Cục trưởng Long ở đâu không? Anh ấy ở biệt thự đấy, có tận ba tầng."

Sau khi rửa mặt xong, Thẩm Thu Từ đi ra ngồi đối diện Tô Dạng trước chiếc bàn ăn nhỏ, hắn cảm thấy có vài lời nhất định phải nói rõ với Tô Dạng.

"Tô Dạng, có lẽ ngàn năm trước tôi và Cục trưởng Long thật sự từng thành thân, nhưng bây giờ tôi không nhớ, Cục trưởng Long cũng không có ký ức, đối với hai chúng tôi mà nói thì chỉ là những người mới quen chưa đầy một tháng, còn chưa thật sự thân thiết, cho nên... cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên được không?"

Tô Dạng chớp chớp mắt, nhăn nhăn mũi: "Nhưng mà, đại nhân, trước đây ngài và Cục trưởng Long thật sự rất yêu nhau, em chưa từng thấy ai yêu nhau như hai người."

"Nếu thật sự yêu nhau thì sớm muộn gì cũng sẽ ở bên nhau, nhưng nếu không yêu thì có miễn cưỡng cũng sẽ không có kết quả." Thẩm Thu Từ nói.

"Được rồi." Tô Dạng không quá đồng tình với lý lẽ này của Thẩm Thu Từ, nếu cậu ta biết nói đạo lý thì cũng sẽ không đi theo Long Dịch hơn một trăm năm, không cho anh bắt đầu một mối quan hệ mới, nhưng nếu đại nhân đã nói như vậy thì cậu ta cũng không tiện phản bác, may mà bây giờ đại nhân đã trở về, bất kể có ký ức hay không, Cục trưởng Long chẳng phải vừa nhìn đã lập tức sa vào rồi sao.

Tô Dạng đã biết người từng dính tin đồn với Long Dịch không phải Hà Liên mà là Thẩm Thu Từ nên cũng không lo lắng về vấn đề tình cảm của Thẩm Thu Từ và Long Dịch, điều cậu ta quan tâm bây giờ là bản thân mình: "Đại nhân, vậy em có thể ở cùng ngài không?"

Thẩm Thu Từ suy nghĩ xem nên nói thế nào, mặc dù đã biết câu chuyện của Tô Dạng, cũng có phần đồng cảm, nhưng cuối cùng Thẩm Thu Từ vẫn chưa nhớ lại, đột nhiên ở cùng nhau thì hắn sẽ cảm thấy không quen.

Có lẽ nhìn ra sự khó xử của Thẩm Thu Từ, Tô Dạng cười cười: "Không sao, đợi khi nào đại nhân nhớ lại rồi hãy tính, có thể gặp lại đại nhân em đã rất vui rồi."

Thẩm Thu Từ giơ tay xoa đầu Tô Dạng, khẽ nói: "Cảm ơn cậu, Tiểu Dạng."

Tiểu Dạng...

Đã ngàn năm rồi cậu ta chưa từng nghe đại nhân gọi mình là Tiểu Dạng...

Hốc mắt Tô Dạng lập tức đỏ lên, nghẹn ngào gọi một tiếng: "Đại nhân..."

Thấy Tô Dạng lại sắp khóc, Thẩm Thu Từ vội nhét một cái bánh bao vào miệng cậu ta: "Đừng khóc, ăn sáng đi."

"Đại nhân..."

"Sau này có thể đừng gọi tôi là đại nhân nữa được không?" Thẩm Thu Từ có chút bất lực với cách xưng hô này.

"Không thể." Tô Dạng kiên quyết lắc đầu.

"Vậy..."

Không đợi Thẩm Thu Từ nói hết, Tô Dạng đã tiếp lời: "Chỉ khi có hai chúng ta thì em mới gọi ngài là đại nhân, trước mặt người khác em sẽ không gọi."

"Được." Thẩm Thu Từ thở phào nhẹ nhõm.

Nhờ vụ ly hôn thành công của Chu Tứ Mao và Chu Huệ, mấy ngày nay có rất nhiều yêu tộc đến hỏi về vấn đề ly hôn, cũng có rất nhiều người đơn thuần muốn đến ngắm nhan sắc của Thẩm Thu Từ, vì vậy mấy ngày nay công việc của Sở Giao dịch Ly hôn rất nhiều, Thẩm Thu Từ, Hà Liên, Hoa Dung và mấy người khác đều bận đến quay cuồng.

Mỗi khi Thẩm Thu Từ đi làm, phía sau hắn luôn có cái đuôi nhỏ Tô Dạng đi theo.

Thẩm Thu Từ bận rộn thì Tô Dạng ngồi ở đại sảnh tầng dưới, vắt chân chữ ngũ ngồi suốt cả ngày mà không hề thấy chán, vừa nghịch điện thoại vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Thẩm Thu Từ, trong lòng vui đến không tả nổi.

Triệu Triều thấy Tô Dạng liên tiếp mấy ngày đều đến Sở Giao dịch Ly hôn, hơn nữa ngày nào cũng nhìn Thẩm Thu Từ như một "kẻ si tình", bắt đầu nghi ngờ có phải trước đây mình đã đoán sai rồi không.

Rốt cuộc bây giờ là tình huống gì?

Tô Dạng thích Thẩm Thu Từ rồi sao?

Hay là Tô Dạng vì muốn chia rẽ Cục trưởng Long và Thẩm Thu Từ nên quyết định tự mình thâm nhập vào nội bộ địch, cắm sừng Cục trưởng Long?

Mấy ngày nay Cục trưởng Long liều sống liều chết ở bên ngoài để bắt đại yêu gây rối trật tự xã hội, đã ba bốn ngày chưa về rồi, nếu để anh biết Tô Dạng tận tình lấy lòng Thẩm Thu Từ thì hai người có đánh nhau không?

Màn kịch này hắn ta thật sự xem không hiểu.

Trong nhóm chat Không có Cục trưởng Long và Tô Dạng đang bàn tán vô cùng sôi nổi:

—— Mấy người có biết mấy ngày nay Tô Dạng đi đâu không?

—— Đi đâu? Đúng là mấy hôm rồi tôi không thấy cậu ta đi làm.

—— Cậu ta đến Sở Giao dịch Ly hôn.

—— Đệt, cậu ta đến Sở Giao dịch Ly hôn chắc chắn không phải để ly hôn rồi, vậy là...

—— Đệt đệt, tin sốt dẻo đấy, cậu ta định làm gì?

—— Cục trưởng Long ở ngoài vào sinh ra tử, không ngờ hậu viện lại bốc cháy, nếu để Cục trưởng Long biết thì...

—— Cục trưởng Long cũng chẳng làm gì được cậu ta đâu, dù sao cũng là do chính Cục trưởng Long chiều hư.

—— Nếu đánh nhau thì nhớ gọi tôi, tôi đi xem náo nhiệt.

—— Chắc không đánh nổi đâu nhỉ, còn có đội trưởng Triệu mà.

......

Kể từ hôm ở tòa án Long Dịch vội vã rời đi, liên tiếp mấy ngày Thẩm Thu Từ đều không gặp lại anh, theo lời Tô Dạng thì lần này Long Dịch đi làm nhiệm vụ là vì có một đại yêu không chịu tuân thủ quy củ, nên cần Long Dịch đích thân ra tay.

Trước khi xảy ra chuyện này, Thẩm Thu Từ thỉnh thoảng còn trò chuyện với Long Dịch vài câu, nhưng kể từ khi biết hắn và Long Dịch từng thành thân, hai người không còn liên lạc với nhau nữa.

Thẩm Thu Từ vẫn có chút lo lắng cho Long Dịch, bỏ qua tầng quan hệ đó thì Long Dịch cũng được xem là một người bạn của hắn, dù sao hai người cũng rất hợp ý khi ở chung và trò chuyện, nếu không có chuyện từng thành thân thì với đà phát triển này, Thẩm Thu Từ cũng không dám chắc mình sẽ không động lòng chút nào.

Vụ ly hôn của Chu Tứ Mao và Chu Huệ đã được giải quyết, trong cục thực hiện lời hứa trước đó của Long Dịch, phát cho mọi người tiền thưởng gấp ba, tổng cộng là ba nghìn tệ, Thẩm Thu Từ, người trên người chỉ còn hơn một trăm tệ, cuối cùng cũng có tiền.

Mấy ngày nay ngày nào Tô Dạng cũng mang bữa sáng đến cho hắn, Thẩm Thu Từ thấy ngại nên chủ động mời Tô Dạng đi ăn.

Được đại nhân nhà mình mời ăn cơm, Tô Dạng vui đến phát điên.

Không chỉ hôm nay vui, mà mấy ngày nay Tô Dạng đều chìm trong trạng thái hưng phấn.

Thẩm Thu Từ cũng chưa từng đi ăn ở nơi nào khác, nhà hàng duy nhất hắn từng ăn mà khá sang, đồ ăn lại ngon chính là nhà hàng Tây ngay trước cửa nhà.

Hắn nhớ lần trước ăn cùng Long Dịch, chia đôi tiền cũng chỉ tốn bảy mươi lăm tệ. Sống giữa loài người nhiều ngày như vậy, Thẩm Thu Từ biết bảy mươi lăm tệ cho một bữa ăn thật ra là rất rẻ, nên hắn xếp nhà hàng Tây này vào loại ngon mà không đắt.

Về chuyện ăn uống, rõ ràng Tô Dạng biết nhiều hơn Thẩm Thu Từ, nào là bít tết, mì Ý, ốc sên kiểu Pháp, tráng miệng sau bữa ăn, đủ cả một bàn.

Thẩm Thu Từ nhớ lần trước món cá tuyết áp chảo Long Dịch gọi rất ngon, nên lại gọi một phần, còn có món súp bí đỏ nữa.

Từ đầu đến cuối Thẩm Thu Từ không hề nhìn thực đơn, hoàn toàn gọi món theo trí nhớ.

Hai người ăn bữa này vô cùng thỏa mãn, ăn xong Thẩm Thu Từ đến quầy thu ngân thanh toán, vừa nhận hóa đơn đã sững sờ, một bữa ăn mà hơn tám trăm tệ.

Dù lần này có gọi nhiều hơn lần trước hắn ăn cùng Long Dịch vài món, nhưng cũng đâu đến mức nhảy vọt lên hơn tám trăm tệ chứ?

Thẩm Thu Từ nhìn bảng giá đặt trước quầy thu ngân dành cho khách xem, một phần bít tết đã có giá một trăm năm mươi tám tệ.

Mà lần trước Long Dịch nói chia đôi là bảy mươi lăm tệ, nhân hai lên cũng mới có một trăm năm mươi tệ, còn chưa đủ tiền một phần bít tết.

Thẩm Thu Từ lặng lẽ trả tiền, ba nghìn tiền thưởng lập tức chỉ còn hơn hai nghìn.

Đúng lúc Tô Dạng đi tới, nhìn hóa đơn rồi cảm thán: "Cũng khá rẻ mà."

Thẩm Thu Từ: "..."

Chúng ta không giống nhau.

"Hôm khác đợi Cục trưởng Long về, để anh ấy dẫn ngài đi ăn Michelin." Tô Dạng nói.

"Michelin là gì?" Thẩm Thu Từ hỏi.

"Cũng là một nhà hàng, nói sao nhỉ, là kiểu nhà hàng cực kỳ cực kỳ cao cấp." Tô Dạng dùng cách dễ hiểu nhất để giải thích cho Thẩm Thu Từ.

"Vậy... ăn một bữa hết bao nhiêu tiền?" Thẩm Thu Từ cảm thấy mình bây giờ trở nên rất thực tế, ngày nào cũng tính toán chuyện tiền bạc.

Tô Dạng nghĩ một lúc: "Ăn món khác nhau thì số tiền cũng khác nhau, có khi ba bốn nghìn, bốn năm nghìn, cũng có lúc một hai chục nghìn."

"Bao nhiêu cơ?" Thẩm Thu Từ kinh ngạc, đây là lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại hắn dùng giọng điệu kinh ngạc như vậy.

Nói xong chính hắn cũng thấy hơi ngượng.

"Hả?" Tô Dạng chợt nhớ đại nhân nhà mình bây giờ vẫn là một đại yêu thời cổ đại chưa từng thấy nhiều việc đời, lại đang trong trạng thái lĩnh lương cứng, một bữa cơm bằng cả tháng lương quả thật rất khó chấp nhận, vội an ủi hắn, "Lần nào em cũng quẹt thẻ của Cục trưởng Long..."

Thẩm Thu Từ cảm thấy mình bị đả kích mạnh: "Anh ấy... rất giàu sao?"

"Ừm, rất giàu." Tô Dạng trả lời đầy khẳng định.

Thẩm Thu Từ thở dài, siết chặt thẻ lương của mình, hắn nghèo quá.

Thẩm Thu Từ nghèo rớt mồng tơi vừa bước ra khỏi cửa nhà hàng Tây đã nhìn thấy chiếc xe SUV màu đen đỗ bên kia đường mà hắn đã bắt đầu thấy quen mắt, còn vị chủ xe giàu có đang dựa vào thân xe cúi đầu xem điện thoại.

Hôm nay Long Dịch không mặc đồng phục, mà mặc áo sơ mi đen, quần cargo đen bó gấu cùng đôi bốt ngắn màu nâu sẫm, vai rộng chân dài, vô cùng nổi bật, còn có mấy cô gái lén chụp ảnh anh.

"Chiếc xe đó giá bao nhiêu?" Thẩm Thu Từ chỉ chiếc SUV màu đen rồi hỏi Tô Dạng.

Tô Dạng nhìn theo hướng ngón tay hắn chỉ, mặt lập tức vui mừng, vội vẫy tay: "Cục trưởng Long..." Kể từ ngày nhận ra Thẩm Thu Từ, Long Dịch đã đi làm nhiệm vụ, anh ấy và đại nhân vẫn chưa gặp lại nhau, cuối cùng cũng trở về rồi.

Ngay khoảnh khắc Long Dịch ngẩng đầu lên, điện thoại của Thẩm Thu Từ reo một tiếng, Thẩm Thu Từ cầm lên xem, là tin nhắn Long Dịch gửi tới.

Long Dịch: Cậu đang ở đâu? Tôi đang ở dưới lầu nhà cậu, có thời gian nói chuyện vài câu không?

Hai người cách một con đường nhìn nhau.

Tô Dạng kéo vạt áo Thẩm Thu Từ băng qua đường, trên đường chợt nhớ đến câu hỏi của Thẩm Thu Từ nên đáp: "Chiếc xe này của Cục trưởng Long là Mercedes-Benz G-Class, hơn hai triệu tệ thì phải."

Hai... hơn... triệu?

Thẩm Thu Từ nhanh chóng tính toán, bây giờ lương của mình là năm nghìn tệ, không ăn không uống thì hơn ba mươi năm mới mua nổi chiếc xe này, cũng còn ổn, dù sao mình cũng đã sống hơn một vạn năm rồi, hơn ba mươi năm thì đáng là gì chứ????

"Cục trưởng Long, anh về rồi à?" Còn cách mấy bước chân, Tô Dạng gần như nhảy bổ tới, "Tôi đã kể hết chuyện của hai người cho đại nhân nhà tôi rồi, giờ anh về rồi thì hai người cứ từ từ nói chuyện nhé."

Nói xong, Tô Dạng liền như một cơn gió cuốn đi, tốc độ rời khỏi cực kỳ nhanh, sợ chậm thêm một bước sẽ biến thành bóng đèn siêu cấp.

Sau khi Tô Dạng rời đi, Thẩm Thu Từ và Long Dịch đứng bên cạnh xe nhìn dòng xe cộ qua lại, nhất thời không biết nên nói gì.

Lúng túng một hồi lâu, cuối cùng vẫn là Long Dịch lên tiếng trước: "Đi ăn cơm à?"

"Hả? Ừm." Thẩm Thu Từ gật đầu, cố tìm chuyện để nói, "Vụ án của Chu Tứ Mao kết thúc rồi, văn phòng phát tiền thưởng nên tôi mời Tô Dạng ăn một bữa."

"Ồ." Long Dịch sờ chóp mũi, "Ừm... tôi vẫn chưa ăn cơm, cậu cũng được phát thưởng rồi, hay là cũng mời tôi một bữa nhé?"

Thẩm Thu Từ lập tức quay sang nhìn Long Dịch, lại đi ăn nữa sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn