Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 89

Thiết Ngưu nói không có việc gì, chỉ là bị thương ngoài da thôi. Thang Hiển Linh nhất quyết không chịu, gọi ngay A Lương đi tìm đại phu, loại đại phu đến khám tận nhà. Ngày hôm đó, ngoài bữa sáng ra thì tiệm đóng cửa im lìm, sau đó còn nghỉ thêm vài ngày nữa.

Lúc ấy Thang Hiển Linh ngồi bên mép giường, hốc mắt đỏ hoe. Cậu thấy mình quá xúc động, quá ồn ào, lại chẳng màng đến hậu quả. Cậu thà rằng người bị đánh là chính mình còn hơn.

Thiết Ngưu quả thực không gặp đại sự gì, đúng như hắn nói chỉ là bị thương phần mềm. Đại phu kê thuốc mỡ cầm máu hóa ứ, chỉ cần xoa tan vết máu bầm dưới da là ổn. Thế nhưng vừa thấy phu lang nhà mình cứ tự trách như thế, hắn cảm thấy còn đau hơn bị gậy đập vào người gấp trăm lần, lồng ngực cứ đau thắt lại khó chịu vô cùng.

"Ngươi đang nghĩ, từ nay về sau sẽ không xúc động nữa có phải không?" Thiết Ngưu hỏi nhẹ.

Thang Hiển Linh im lặng, lòng vẫn nặng trĩu tâm sự. Thiết Ngưu lại nói: "Ta chính là yêu cái dáng vẻ sống động, nhiệt huyết này của ngươi. Lần này bị đánh, lần sau ta vẫn nguyện ý như vậy."

"...... Không có lần sau đâu." Giọng Thang Hiển Linh nghèn nghẹn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nâng lấy gương mặt phu lang: "Chúng ta là phu phu, ngươi đứng ra phản kháng, ta thân hình cường tráng, chịu đòn tốt, như thế mới là đúng đạo lý."

"Đừng có nhẫn nhịn."

Thang Hiển Linh không kìm được nước mắt rơi xuống, rồi được Thiết Ngưu hôn nhẹ lên, một nụ hôn thật dịu dàng, như thể cậu là báu vật vô giá trên đời.

"Ta vô quyền vô thế, chỉ có cái thân sức trâu này thôi..."

"Ngươi rất anh tuấn." Thang Hiển Linh không cho phép Thiết Ngưu tự coi nhẹ mình như thế. Cậu ngước đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định nhìn hắn: "Xuất thân của ngươi không hề tệ, hẳn là ngươi vẫn còn nhớ chuyện ở Hoàng Phủ gia. Có lẽ ngươi đang nghĩ, nếu mình vẫn là thiếu gia nhà họ Hoàng Phủ, khi gặp chuyện thế này sẽ không để ta phải chịu ủy khuất. Nhưng ta muốn nói cho ngươi biết."

"Nếu ngươi là vị thiếu gia nhà giàu ấy, ta sẽ chẳng thích ngươi đâu."

"Ta thích cái vẻ chất phác, đơn thuần, đối đãi với ta chân thành, một lòng một dạ chỉ có ta của ngươi. Những điều đó ta đều cảm nhận được hết. Thiết Ngưu, ngươi là Thiết Ngưu của Thang Hiển Linh, ngươi sẽ không lấy thế đè người, trừ phi kẻ đối diện là đại ác ôn đáng bị báo ứng. Ta nói vậy là muốn ngươi hiểu, chuyện chúng ta xung đột với nhà họ Triệu, dù là phạt tiền hay bị đánh, đó cũng là cách những thường dân như chúng ta tự giải quyết với nhau, đều là việc nhỏ cả......"

Thang Hiển Linh khuyên nhủ Thiết Ngưu, cũng là tự khuyên giải chính mình.

"Nhưng mà ta đau lòng."

"Đánh vào thân ngươi nhưng đau ở lòng ta." 

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe mà cảm động vô cùng, chỉ là đến câu cuối cùng, hắn ngước mắt nhìn Thang Hiển Linh, rồi sau đó phu phu hai người nhìn nhau, "phụt" một tiếng đều bật cười. Hoàng Phủ Thiết Ngưu biết ngay, phu lang nhà mình vừa rồi là cố ý trêu chọc.

"Hắc hắc, nghịch một chút thấy vui vẻ hẳn." Thang Hiển Linh cười hì hì.

Đánh vào thân ngươi, đau ở lòng ta. Ha ha ha ha.

Chuyện này cứ thế trôi qua. Tình hình làm ăn của nhà họ Triệu ra sao, vẫn là Lư Tam Nương chạy sang báo tin, nhưng Thang Hiển Linh lúc ấy cũng chẳng buồn bận tâm, cậu đối với nhà này đã đến mức căm thù tận xương tủy, không muốn phí công để mắt tới nữa.

Tửu lầu đóng cửa một tuần, vừa vặn chọn ngày thứ hai để mở cửa kinh doanh trở lại.

Một trận mưa thu rồi một trận lạnh, mấy ngày trước vẫn còn nắng gắt cuối thu, tuần này liên tiếp hứng hai trận mưa lớn, nhiệt độ lập tức giảm mạnh. Trước cửa tiệm họ Thang lại là một hàng dài rồng rắn, hai gian phòng riêng thậm chí đã được đặt kín đến tận tuần sau.

Dạo gần đây món bán chạy nhất chính là cá nướng, Thang lão bản có cảm giác như tiệm nhà mình sắp biến thành tiệm chuyên bán cá nướng đến nơi rồi. Vì thế, tiểu lão bản Thiết Ngưu đã đặt hàng với bên bán cá tôm ở chợ Tây, mỗi ngày lấy 30 con cá sống, đích thân hắn đánh xe đi kéo hàng về.

Sáng sớm tinh mơ, Thiết Ngưu đã đi kéo cá, về đến nơi là bắt tay vào mổ cá, rửa sạch sẽ. Đến sau này, lượng khách đông quá phải lấy thêm hơn mười con nữa mới đủ bán.

Đại Viên và Tiểu Mễ quay về kể với sư phụ về món cá nướng nhà Thang lão bản, hai đứa còn hơi sợ sư phụ sẽ nổi giận. Điền đại trù liếc nhìn hai đứa đồ đệ ngốc nghếch, chỉ hỏi một câu: "Thực sự ngon đến thế sao?" Tuyệt nhiên không hỏi kiểu "Ta làm với Thang lão bản làm ai ngon hơn".

Đại Viên, Tiểu Mễ gật đầu như bổ củi, còn kể rõ Thang lão bản nấu cá bỏ thêm những gia vị gì. Ngoài việc Điền đại trù dùng chao ra, chủ yếu còn có thì là, ngô thù du để tăng hương vị, và quan trọng nhất là bước chiên cá...

Điền đại trù sau đó cũng cải tiến món tủ của mình. Lúc nếm thử một đũa, ông ngẩn người hồi lâu, cuối cùng lẩm bẩm nhận thua: "Người với người đúng là không thể so bì được, đặc biệt là cái nghề được ông trời ban cơm ăn này, không có cách nào khác..."

Còn về việc ông trời ban cơm cho Thang Hiển Linh hay là cho người ấy của cậu, thì điều này không cần phải nói huỵch toẹt ra làm gì.

Ngày hôm ấy, Đinh Quyền đã lâu không gặp bỗng nhiên ghé tới, vẫn là nhờ Thôi Đại Bảo dẫn đường đến gặp Thang lão bản.

"Lão bản, ta chỉ là dẫn đường thôi đấy nhé, ngươi đừng nể mặt ta. Ta đã nói với Đinh Quyền rồi, ta chẳng có mặt mũi nào đâu." Thôi Đại Bảo nói thẳng thừng ngay trước mặt Đinh Quyền.

Đinh Quyền: "..."

Thang Hiển Linh: "..." Đúng là buồn cười. Người ta muốn đi cửa sau, tìm đến chỗ Thôi Đại Bảo, mà Đại Bảo mang người tới thật nhưng lại chẳng thèm hứa hẹn giúp đỡ nửa lời. 

"Có chuyện gì thế?"

Đinh Quyền chắp tay chào Thang lão bản, cười hì hì nói: "Là ta có chuyện muốn cầu ngài, không biết Thang lão bản còn nhớ Vệ thiếu gia không?"

Thang Hiển Linh chẳng có ấn tượng gì mấy.

"Chính là vị đã bỏ ra mấy trăm văn để mua một cái bánh mì chà bông ấy ạ." Đinh Quyền nhắc khéo.

Thang Hiển Linh: "À à à, nhớ ra rồi."

"Chuyện là thế này, dạo này trời lạnh, mấy hôm trước Vệ thiếu gia có hỏi ta xem bánh mì chà bông còn bán không. Ta bảo là không còn, thiếu gia có vẻ hơi mất hứng, thế là ta mới nhắc đến món cá nướng..."

Nói tóm lại một câu là Đinh Quyền muốn lấy lòng quý nhân nên nảy ra ý định mời Thang Hiển Linh đến Vệ phủ nấu cơm.

Thang Hiển Linh lập tức từ chối ngay tắp lự. Cậu không muốn đến phủ đệ nhà ai làm tiệc cả. Đối với những hộ quyền quý nhà cao cửa rộng kia, đây là "cho ngươi mặt mũi" khi mời đầu bếp của một tửu lầu vô danh tiểu tốt đến tận cửa nấu nướng, nhưng đối với Thang Hiển Linh mà nói, cậu chẳng hiếm lạ gì, cũng chẳng thiết tha cái thứ "mặt mũi" ấy.

Lúc này, Thang Hiển Linh mới nhận ra, trước đây cậu từng vài lần nghĩ đến việc tìm chỗ dựa, nhưng khi thực sự có một vị thiếu gia quyền quý đưa cơ hội đến tận tay, cậu lại chẳng hề thấy vui vẻ gì.

"Nếu không thể đến phủ nấu ăn, vậy Thang lão bản có thể riêng làm bánh mì và nấu cá không? Ngài yên tâm, tiền nong không thành vấn đề." Đinh Quyền nói thêm.

Nhìn cái đề nghị lần hai này của Đinh Quyền, Thang Hiển Linh liền hiểu ngay. Cái ten này vừa rồi là dùng chiêu đòi dỡ mái nhà để mình từ chối, rồi bây giờ mới đưa ra yêu cầu mở cửa sổ thực sự. Đây mới chính là mục đích cuối cùng của hắn.

"......" Thang Hiển Linh cân nhắc một lát: "Ngươi cứ về hỏi lại Vệ thiếu gia, nếu thiếu gia vui lòng thì cứ chủ nhật này tới hàn xá làm khách."

Dẫu nói là không muốn tìm chỗ dựa, nhưng cũng chẳng thể đắc tội với người ta. Bối cảnh thời này không giống như thời hiện đại văn minh pháp trị, một lời nói không cẩn thận cũng có thể rước họa vào thân.

Đinh Quyền nghe xong liền cười hớn hở, vội vàng chắp tay nói được, hắn sẽ về hỏi ngay rồi ngày mai báo lại chắc chắn cho Thang lão bản.

Việc này tất nhiên chẳng có gì phải bàn cãi, Đinh Quyền đã dám lén lút tới nói chuyện này, chứng tỏ hắn đã nắm thóp được tâm ý Vệ thiếu gia đến tám chín phần rồi. Quả nhiên, ngày hôm sau Đinh Quyền tới báo: Vệ thiếu gia muốn mở yến tiệc đãi bạn tốt, cảm ơn Thang lão bản đã châm chước. Thiếu gia còn nhắn bàn tiệc này cứ tùy Thang lão bản sắp xếp, năm lượng bạc này xin lão bản nhận cho.

Mấy lời hay ý đẹp này chắc chắn là do Đinh Quyền gia công thêm vào, dù sao cái tên này cũng thực sự là người khéo léo biết nói chuyện.

Thang Hiển Linh không vội thu tiền, hỏi trước cho chắc: "Trọng điểm là bánh mì chà bông và cá nướng, vậy bạn tốt của Vệ thiếu gia có kiêng kị món gì không?"

Đinh Quyền thầm tán thưởng sự thận trọng của Thang lão bản, lần lượt giải thích: "Chí giao hảo hữu của Vệ thiếu gia là Cố Tam Lang, chính là cháu họ của Lê đại nhân, đều là tính tình hiền hòa, không có thói hống hách bừa bãi đâu..."

Nghe xong, Thang Hiển Linh mới nhận tiền. Năm lượng bạc này tuy nhiều, nhưng cũng đồng nghĩa với việc phải dốc toàn tâm toàn lực ra mà làm.

Thứ Sáu nghỉ bán, thứ Bảy cả nhà đi mua sắm, rồi vẫn như cũ đi tắm rửa chỉnh đốn diện mạo ở chợ Đông Tây. Thang Hiển Linh chọn một con cá nặng bốn cân, lại mua thêm tôm tươi, sơn trà. Sáng sớm chủ nhật, cậu mua thịt thăn heo từ chỗ Chu lão bản, về nhà bắt tay vào làm chà bông ngay.

Cửa tiệm nhà họ Thang hôm nay đóng chặt.

Đã lâu Thang Hiển Linh không nướng điểm tâm kiểu Tây, nghĩ bụng lần này là "khách VIP đặt riêng", vậy thì phải làm cho thật đẹp. Một cái đĩa lớn điểm xuyết một miếng bánh kem nhỏ nhắn tinh xảo, mục tiêu chính là kiếm tiền của mấy vị thiếu gia hào môn này mà.

Gian bếp lại thoang thoảng mùi sữa thơm nức. Hoàng Phủ Thiết Ngưu giúp cậu đánh bông lòng trắng trứng, từng đợt đổ vào sữa bò, tiếp tục đánh cho đến khi xốp mịn...

Gần đến buổi trưa, tiếng gõ cửa viện vang lên.

Tưởng Vân ra mở cửa. Ngũ ca nhi đã dặn trước với bà hôm nay có khách quý, thực ra bà cũng có chút khẩn trương, còn thay cả áo mới. Thấy Đinh Quyền đứng đó, bà mới nhẹ nhõm đôi chút, mỉm cười chào hỏi.

"Tiểu Đinh, là ngươi à."

Đinh Quyền hớn hở chắp tay chào bà, rồi nghiêng người nói: "Thẩm ơi, trong xe ngựa phía sau là Vệ thiếu gia và Cố Tam Lang, thẩm đừng sợ, cứ để ta tiếp đón, thẩm cứ bận việc của mình đi."

Tưởng Vân bấy giờ mới để ý chiếc xe ngựa sang trọng phía sau. Cái lều xe nhìn qua đã biết không phải thứ dân thường hay dùng, lớp rèm che bằng vải dệt đẹp như lụa may áo, hoa văn tinh tế vô cùng. Bà lập tức căng thẳng trở lại, nghe Tiểu Đinh nói vậy liền gật đầu lia lịa. Bà biết mình không tiếp đãi nổi khách quý, Tiểu Đinh lo liệu được là tốt nhất.

"Vậy các ngươi vào đi." Tưởng Vân mở rộng cửa.

Vệ Phong mặc trên ngươi y phục gấm vóc quý giá, còn Cố Tam Lang thì ăn mặc có phần giản dị, bình dân hơn. Đinh Quyền nhanh nhẹn giới thiệu và dẫn đường. Vệ Phong chưa từng đến chỗ ở của bình dân bao giờ, vào sân rồi vẫn thấy có chút mới lạ. Cố Tam Lang thì lại như đã quen thuộc lắm, còn mỉm cười chào hỏi người thím đang lo lắng co quắp bên cạnh.

Tưởng Vân theo bản năng cũng cười chào lại: "Mời ngồi, mời ngồi, cửa hàng ở phía trước cơ."

Vệ Phong nhìn một vòng quanh sân, nơi này hơi nhỏ nhưng gọn gàng, nhìn một cái là thấy hết, có điều cây sơn trà và cây hồng xiêm mọc rất tốt.

"Đại nương, ta và bạn tốt có thể ngồi dưới gốc cây này không? Hôm nay trời mát mẻ, không cần vào cửa hàng đâu, ngồi trong đó hơi bí bách." Cố Tam Lang lên tiếng.

Tưởng Vân lập tức đồng ý: "Được chứ, để ta bảo người sắp xếp bàn ghế ra đây ngay."

"Thiết Ngưu ơi..."

Tưởng Vân vội vã chạy vào bếp gọi người.

Thang Hiển Linh nghe mẹ nói khách muốn ngồi bên ngoài, cậu hơi ngẩn người: "Dạ? Bên ngoài nào cơ ạ?". Nhưng chỉ một giây sau cậu liền hiểu ra ngay. Chẳng phải cậu tự luyến đâu, nhưng hai cái cây trong sân nhà cậu quả thực cũng có chút phong cảnh, mang lại cảm giác điền viên yên ả đến lạ kỳ.

"Để ta đi cho." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói rồi đặt dụng cụ đánh trứng xuống.

Thang Hiển Linh gọi với theo: "Ngươi đừng ra tiệm khuân bàn ghế cho phiền phức, cứ dịch cái bàn ở nhà chính ra là được." Cái bàn đó cũng mới đóng năm nay, ngày thường cả nhà ít khi dùng đến nên vẫn còn mới nguyên.

Đinh Quyền cũng nhanh nhẹn xắn tay áo vào giúp một tay sắp xếp bàn ghế.

Sau khi bàn ghế đã sắp xếp gọn gàng, Cố Tam Lang nhìn về phía Thiết Ngưu, cảm thấy khí chất người này có chút không bình thường, bèn ôm quyền cảm tạ và tự giới thiệu một chút. Hoàng Phủ Thiết Ngưu chắp tay đáp lễ, chỉ bình thản nói: "Ta là phu quân của Thang lão bản, vốn là thợ săn."

Cố Tam Lang trong lòng không khỏi hồ nghi, chẳng lẽ mình nhìn lầm người?

Vệ Phong thấy bạn mình cứ nhìn chằm chằm người ta, liền kéo ghế ngồi xuống: "Ngươi thật đúng là, đã nói là chuẩn bị đi làm quan có khác, giờ thấy cái gì cũng muốn tra hỏi, nghi vấn." Rồi quay sang nói với Thiết Ngưu: "Hắn ta sắp đi nhậm chức nên gần đây nhìn cái gì cũng tò mò, không có ý gì đâu, cũng không phải nghi kỵ ngươi là người xấu."

"Ta không có ý đó, Thiết Ngưu huynh đệ vừa nhìn đã thấy khí khái chính trực, không phải hạng gian ác." Cố Tam Lang cười ha hả ngồi xuống.

Vệ Phong trêu chọc: "Ngươi lại còn biết xem tướng nữa cơ à?"

Thiết Ngưu thấy khách đã ổn định liền quay vào bếp. Đinh Quyền cũng theo sau phụ giúp, lúc sau chủ yếu là một mình Đinh Quyền lo việc tiếp khách, bưng trà rót nước. Hắn đứng bên cạnh nghe hai vị công tử trò chuyện, cũng không mấy khi xen vào, nhưng hễ chén trà nào vơi là hắn lại cực kỳ nhạy bén châm thêm ngay.

Cố Tam Lang được gia đình thu xếp một chức quan ở Phú Châu, còn Vệ Phong cũng sắp sửa thành thân.

Cái tên Phú Châu nghe qua cứ ngỡ là nơi giàu có, sung túc, nhưng thực chất lại là chốn thâm sơn cùng cốc, tất nhiên là khi so với sự phồn hoa của thành Phụng Nguyên. Vệ Phong vốn chẳng biết nơi đó nằm ở xó xỉnh nào, lúc này liền hậm hực nói với bạn: "Ngươi đúng là chỉ chực chờ chạy trốn cho nhanh, để khỏi phải đưa lễ mừng ta đính hôn chứ gì."

"Ăn nói hàm hồ." Cố Tam Lang cười mắng, "Mấy ngày trước mời ngươi qua chỗ ta, bảo thích món gì cứ việc lấy, giờ còn dùng lời lẽ đó để ép uổng ta sao?"

"Ta đâu có ép ngươi..."

"Ta biết, là vì ngươi không nỡ xa ta thôi."

Vệ Phong nghe xong, bị nói trúng tim đen liền cứng miệng: "Cũng... cũng không hẳn vậy." Nói xong chính hắn cũng chẳng tin nổi mình, bèn bật cười rồi bùi ngùi: "Hai đứa mình lớn lên bên nhau, không ngờ ngươi lại có chí hướng lớn như thế."

"Nếu ngươi muốn, cũng có thể nhờ gia đình mưu cầu lấy một quan nửa chức mà."

"Ta không muốn, ta chẳng chịu nổi khổ cực đâu." Vệ Phong rất hiểu bản thân mình. Hắn vốn dĩ sống trong cẩm y ngọc thực từ bé, nếu bắt hắn đi làm một chức huyện lệnh thất phẩm, hưởng mấy đồng bổng lộc ít ỏi thì chắc hắn phát điên mất.

Hai người chưa kịp hàn huyên thêm được bao nhiêu thì mùi thơm từ gian bếp cứ từng đợt bay ra, khiến chút sầu muộn vì phải ly biệt vừa mới nhen nhóm bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

Vệ Phong: "..."

Cố Tam Lang nhìn thấy bộ dạng của bạn mình thì ha ha cười lớn.

Thang Hiển Linh ở trong bếp nghe tiếng cười nói bên ngoài, tuy chẳng nghe rõ họ bàn chuyện gì nhưng qua tư thế đó, cậu thấy Đinh Quyền nói không sai, vị Cố Tam Lang này quả thực rất khác biệt, tính tình bình dị hơn hẳn.

Thực đơn được sắp xếp theo trình tự: món chính dọn lên trước, sau khi dùng xong khoảng bảy tám phần mới dọn đến điểm tâm ngọt. Thang lão bản vào báo trước một tiếng, Vệ thiếu gia gật đầu, Cố Tam Lang cũng lịch thiệp nói mọi sự cứ để lão bản sắp xếp. Thế là Thang lão bản lại chui vào bếp cùng Thiết Ngưu làm điểm tâm. Cậu tính làm dư ra một chút, trời lạnh thế này để dành đến mai làm bữa sáng vẫn rất ngon!

Bàn tiệc thịnh soạn được dọn ra, thực đơn do Thang lão bản tỉ mỉ sắp xếp gồm có các món mặn như cá nướng, tôm viên sốt cà chua, sườn hấp lòng đỏ trứng muối. Món chay gồm có trứng bách thảo trộn, cà tím chưng, rau xanh xào theo mùa và một bát canh đậu phụ hải sản thanh đạm.

Trên bàn, chén trà được thay bằng chén rượu, mà bộ chén rượu này là do hai vị thiếu gia tự mang theo từ nhà.

Đinh Quyền bắt đầu rót rượu, đứng bên cạnh tiếp chuyện hầu hạ, bản thân chẳng ăn được bao nhiêu mà dồn hết tâm trí vào chăm sóc hai vị thiếu gia. Thang Hiển Linh đứng trong bếp nhìn qua khung cửa sổ thấy cảnh này thì thầm nghĩ: Làm nghề gì cũng chẳng dễ dàng, cái việc bang nhàn khéo léo này Thôi Đại Bảo quả thực có nằm mơ cũng không làm nổi.

Đến khi thực sự bắt đầu vào bữa, hai vị thiếu gia chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện nữa, chỉ lo tập trung đánh chén.

Thang Hiển Linh nhìn một lúc rồi bất giác mỉm cười, cậu quay sang nói nhỏ với Thiết Ngưu: "Đinh Quyền nói không sai chút nào, hai vị khách này quan hệ rất tốt, quả thực không hề ra vẻ ta đây."

Tuy vậy, vị Cố thiếu gia kia xuất thân chắc hẳn cũng chẳng vừa, lễ nghi ăn uống vô cùng phép tắc. Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười khẽ, gật đầu đồng ý: "Đúng là như thế."

Khi bên ngoài đã dùng bữa gần xong, Thang Hiển Linh bắt đầu dọn điểm tâm lên: Bánh kem nhỏ, bánh mì chà bông, Soufflé sốt sơn trà và bánh kem khoai tây nghiền. Cả bốn loại điểm tâm đều được làm nhỏ nhắn vừa vặn một miếng ăn. Vì đơn hàng này đặt khá gấp nên Thang đại lão bản đã mua sẵn loại hộp gỗ chuyên dụng để đựng điểm tâm.

Lúc này, bốn miếng bánh được xếp chung vào một khay, bên cạnh đặt chiếc nĩa nhỏ bằng gỗ, chủ đạo theo phong cách giản dị mà tinh tế.

"Bánh kem nhỏ và bánh mì chà bông đều có vị mặn, bánh kem thì cốt bánh xốp mềm hơn, còn bánh mì sẽ có độ dai nhất định."

"Soufflé sốt sơn trà và bánh kem khoai tây nghiền thì món trước thiên về vị ngọt, món sau thanh đạm hơn."

Thang đại lão bản giới thiệu xong liền lui ngay.

Vệ Phong và Cố Tam Lang nhìn những món điểm tâm trong hộp, quả thực là những kiểu dáng chưa từng thấy qua, thật sự rất mới lạ. Không ngờ một tửu lầu nhỏ bình thường thế này lại ẩn giấu một vị đầu bếp tài ba đến vậy. Nhìn cái bánh mì chà bông, Vệ Phong không khỏi nhớ lại một chuyện nực cười trước kia.

"Lúc trước Đinh Quyền đưa bánh mì cho ta, cái bánh còn to hơn cả bàn tay, quả thực là hơi thô kệch. Giờ làm theo kiểu dáng này lại thấy vừa vặn hơn nhiều."

Đinh Quyền thầm nghĩ: Thang lão bản mà bán cái lượng này với giá năm sáu văn tiền thì tiệm sập lâu rồi, làm gì còn khách khứa nào nữa.

Nhưng thấy Vệ thiếu gia và Cố Tam Lang ăn uống rất hài lòng, hắn biết rằng nếu Thang lão bản muốn làm theo định lượng này cũng không phải là không thể, có điều chỉ dành cho khách quý mà thôi. Chứ tiệm mở ở phố Chính, làm sao ngay từ đầu đã tìm đâu ra lắm khách quý thế được?

"Hai loại bánh kem này ăn vào quả thực rất ngon." Cố Tam Lang dùng xong liền khen ngợi, rồi nhờ Đinh Quyền vào hỏi xem Thang lão bản còn dư cái nào không.

Đinh Quyền đứng dậy đi vào bếp, hắn vừa mới mở miệng định nói...

"Đây, hai hộp điểm tâm y hệt thế này, đóng gói để mang về." Thang Hiển Linh chỉ vào hai chiếc hộp gỗ đặt trên thớt và bảo Đinh Quyền.

Số lượng mỗi miếng chỉ bằng nắm tay trẻ con, lại bán đắt như vậy, Thang lão bản đâu phải hạng chủ tiệm lòng dạ đen tối, cậu đã sớm chuẩn bị sẵn phần mang về cho khách. Biết Vệ thiếu gia cố ý điểm danh món bánh mì chà bông, Thang Hiển Linh đoán chắc họ sẽ muốn mang về, nên đã làm dư ra và đóng gói vô cùng xinh xắn.

Đinh Quyền không khỏi sinh lòng bội phục: "Hèn chi Thang lão bản làm ăn phát đạt, danh tiếng cá nướng truyền khắp chợ Đông chợ Tây, còn bánh mì chà bông thì mấy nhà bắt chước theo cũng chẳng ra được cái vị của ngài, khiến người ta cứ phải nhớ mãi đến tận bây giờ."

Ngoài trù nghệ giỏi ra, Thang lão bản đúng là một người vô cùng thông minh.

Bên ngoài, hai người họ dùng bữa hơn một canh giờ, cuối cùng uống đến mức bắt đầu ngà ngà say. Vệ thiếu gia kéo tay Cố Tam Lang, gọi: "Cố Đầu, Cố Đầu, hai chúng ta mãi mãi là bạn tốt nhé."

"Tất nhiên rồi." Cố Đầu là tên cúng cơm của Cố Tam Lang. Đôi mắt Cố Tam Lang cũng đã đỏ hoe: "Chúng ta là chí giao hảo hữu, mãi là chí giao hảo hữu."

Trên đời chẳng có bữa tiệc nào là không tàn.

Cuối cùng hai người cũng ra về, Đinh Quyền cầm mấy hộp điểm tâm rồi đưa người lên xe ngựa.

Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu tiễn khách xong, lúc thu dọn bàn ăn không khỏi bùi ngùi cảm thán: "Bạn nối khố từ thuở nhỏ, theo tuổi tác lớn dần rồi cũng đến ngày mỗi người một ngả, thành gia lập nghiệp, ai đi đường nấy, ôi."

"Họ là bạn tốt, chúng ta thì khác, chúng ta là phu phu, nhất định sẽ bên nhau dài lâu, bạc đầu giai lão." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.

Thang Hiển Linh bỗng "ồ" lên một tiếng, cậu giơ nén bạc trên bàn lên, ánh mắt sáng quắc nhìn Thiết Ngưu. Bao nhiêu u sầu, cảm khái thương xuân tiếc thu lúc nãy đều tan thành mây khói sạch bách.

"Ai da!!! Hai vị thiếu gia này ra tay hào phóng quá, thưởng thêm tận mười lượng bạc!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn bộ dạng tiểu tham tiền của phu lang, lập tức bật cười. Mấy cái chí hướng cao xa gì đó quả thực chẳng bằng nụ cười vô tư lự này của phu lang nhà hắn.

"Đại thắng rồi!"

Thang Hiển Linh thu tiền, tính ra một ngày tiếp đãi hai vị khách mà kiếm được tận 15 lượng, cậu không khỏi cảm thán: "Ta đúng là một thương nhân lòng dạ đen tối mà."

"Để ta sờ thử xem tâm của Thang lão bản đen đến mức nào." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa chạm tay vào ngực phu lang liền nói: "Không đen, là màu hồng."

Thang Hiển Linh cười nắc nẻ, Thiết Ngưu nhà cậu dạo này lời đường mật cứ gọi là tuôn ra từng bộ từng bộ!

Sau đó tửu lầu vẫn buôn bán bình thường, làm ăn rất khấm khá. Cách hai ngày sau, Đinh Quyền lại tới, Thang Hiển Linh thầm nghĩ: ...Lại nữa à?

"Không phải chuyện lần trước đâu, Vệ thiếu gia muốn hỏi xem Thang lão bản còn làm điểm tâm không? Ngài ấy muốn bỏ tiền ra mua." Đinh Quyền khoa tay múa chân ra hiệu, "Một lượng bạc một hộp, Vệ thiếu gia muốn mười hộp, chính là cái loại hộp lần trước ấy."

Thang Hiển Linh: "Thành giao." Rồi cậu hỏi lại: "Vẫn là định lượng như lần trước chứ?"

Đinh Quyền gật đầu lia lịa: "Vệ thiếu gia dùng để tặng người, mà lại là nữ quyến nữa..."

Hiểu rồi, khách muốn loại nhỏ nhắn, tinh tế, đẹp mắt, vừa vặn một miếng ăn chứ không phải loại bánh mì to bằng nắm tay.

Thế là cuối tuần Thang Hiển Linh nhận thêm đơn hàng hộp quà điểm tâm. Việc này cũng dễ làm, cậu làm một mẻ lớn, Đinh Quyền tới lấy bản mini tinh xảo, còn lại loại kích cỡ lớn thì Thang Hiển Linh giữ lại cho nhà ăn và làm phúc lợi cho công nhân. Cậu cũng nhớ đến đại tỷ, đã lâu rồi nàng chưa vào thành.

Tưởng Vân bảo chắc là dạo này nàng đang bận việc đồng áng.

Đang nói chuyện thì Lư Tam Nương nhà bên sang đưa bánh bao. Thang Hiển Linh còn đang ngẩn người tự hỏi sao lại ăn bánh bao lúc này, thì thấy đây thực chất là loại bánh tròn, bên trong là nhân mè đen thơm phức.

"Sắp đến Trung thu rồi, mẹ ta làm trước một ít để đại ca và tẩu tẩu mang về nhà ngoại biếu..." Lư Tam Nương giải thích.

Thang Hiển Linh chợt nhận ra: À, Trung thu.

Đã lâu rồi Thang lão bản không nghiên cứu món mới, nghe đến Trung thu phản ứng đầu tiên trong đầu là bánh trung thu. Sẵn tiện dạo này đang có hứng thú làm điểm tâm, cậu định bụng sẽ nướng bánh trung thu để bán.

"Làm nhiều một chút, loại này để được vài ngày, đến lúc đó mang biếu Trương thúc, Vương thẩm một ít, cả đại tỷ nữa." Thang Hiển Linh bàn với Thiết Ngưu.

Nói là làm.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đi chợ Tây mua nguyên liệu. Ở thành Phụng Nguyên thời này chưa có tục ăn bánh trung thu như hiện đại, bình dân thường tự làm bánh bao ánh trăng, nhà nào khá giả hơn thì ăn bánh ánh trăng. Thang Hiển Linh từng ăn thử, đó là khối bánh vuông vức, khá dày, vỏ ngoài làm bằng bột gạo nếp giòn, bên trong nhồi đường, lạc, hạt óc chó... Ăn vào đặc biệt ngọt, lại còn cho cả mứt bí.

Thực ra nó cũng gần giống bánh trung thu, chỉ là cách gọi khác nhau. Vì thời này đường rất đắt, mà trong bánh lại nhồi toàn đường nên ăn một miếng là ngọt đến khé cả cổ, chính vì thế mà món này rất được ưa chuộng.

Thang Hiển Linh thấy ăn thế hơi ngấy nên muốn cải tiến một chút. Cậu đi chợ Tây đặt khuôn trước, ba chữ "Thang Ngũ Ca" nhất định phải có trên mặt bánh.

Thang Hiển Linh tự tay xào nhân. Bánh trung thu nhân thập cẩm thực ra không hề khó ăn, nếu làm khéo sẽ thấy thơm mùi hạt, cái vị khó ăn thường là do mấy sợi mứt xanh mứt đỏ, Thang Hiển Linh thời hiện đại cực kỳ ghét cái món đó.

Hạt óc chó phải lột vỏ để khử vị chát, lạc phải rang thật khô cho giòn, rồi thêm hạt hướng dương, hạt thông... Đường thì dùng đường nâu, loại này quả thực rất đắt.

Cậu làm ba loại nhân: Thập cẩm, đậu xanh khoai môn và nhân đậu đỏ trứng muối.

Cả ngày thứ Bảy bận rộn, mùi bánh nướng thơm nức mũi lan tỏa khắp nơi, người đi ngang qua phố không khỏi lẩm bẩm: "Thang lão bản lại làm món gì ngon thế không biết?"

Thiết Ngưu cùng Tưởng Vân ở trong sân cắt giấy dầu. Cứ năm chiếc bánh trung thu đóng thành một gói, bọc bằng giấy dầu, chính giữa dán một tờ giấy đỏ ghi năm chữ "Bánh trung thu Thang Ngũ Ca", sau đó dùng dây thừng buộc lại thật chắc chắn.

Thế là hoàn thành.

Có vài chiếc bánh bị mẻ ngoài ý muốn, hình dáng hơi kém xinh hoặc bị nứt, Thang Hiển Linh nhặt giữ lại, giữ một phần làm đồ ăn thử cho khách, số còn lại đều trôi tọt vào bụng người nhà.

Ngày hôm sau tiệm vừa mở cửa, các khách quen đã phát hiện ra điểm khác lạ. Trên cái kệ gỗ kê sát cửa sổ hướng ra đường lớn vốn dĩ mọi khi luôn trống không, nay bỗng nhiên bày biện đồ đạc hẳn hoi.

Thang lão bản vốn đã có kế hoạch bán các sản phẩm cộp mác nhà mình từ lâu, nhưng từ lúc khai trương đến giờ vẫn chưa lên kệ được món nào, trứng bách thảo và trứng muối nhà làm còn chẳng đủ cho tiệm dùng, lấy đâu ra dư mà bán lẻ.

Nay thì cuối cùng cũng có sản phẩm lên sàn.

"Kệ bày cái gì thế này?"

Đồng tẩu và A Lương nhanh nhẹn giới thiệu, người thì bưng mâm mời khách nếm thử, người thì đon đả: "Sắp đến Trung thu rồi, lão bản nhà ta có nướng bánh trung thu, mời các vị khách quý nếm thử ạ, có ba loại hương vị..."

Món nhân thập cẩm kinh điển so với bánh ánh trăng thì ngoại hình to và dày hơn một chút, vị lại không ngọt ngấy như thế. Ăn vào một miếng chỉ thấy thơm bùi mùi tinh dầu của các loại hạt, đôi khi còn nhai được cả vụn đường lạo xạo nhưng chẳng hiểu sao lại thanh tao, không hề khé cổ.

Loại nhân khoai môn đậu xanh thì phần nhân mềm mịn và ngọt mật hơn.

Riêng loại đậu đỏ trứng muối thì vị ngọt mặn đan xen, hài hòa đến độ gãi đúng chỗ ngứa của thực khách.

Có người vừa nếm xong đã đòi lấy ngay một gói, bấy giờ mới hỏi giá: "Bao nhiêu tiền một bao?"

"Thưa khách nhân, 68 văn một bao." Đồng tẩu đáp lời.

Đắt thì có đắt thật, nhưng mà ngon! Tiệm nhà họ Thang xưa nay chưa bao giờ bán rẻ, thường chỉ nhỉnh hơn bên ngoài khoảng bảy tám văn đến mười văn là cùng, nhưng hương vị thì đúng là đáng đồng tiền bát gạo. Khách hàng dứt khoát móc hầu bao, còn dặn thêm: "Cho ta hai bao luôn."

Mang cái này đi biếu thì đúng là đủ nể mặt nể mày.

Đợt bánh trung thu đầu tiên vừa lên kệ, đến giờ trưa đã bán sạch sành sanh chẳng còn mấy mống.

Sang ngày thứ hai, có thực khách còn đặc biệt chạy tới hỏi xem còn bánh không, nói rằng nương tử nhà ông ta cực kỳ thích món này, còn muốn gửi về biếu bên nhà ngoại. Nương tử và nhạc mẫu cùng một khẩu vị, thích đồ ngọt nhưng lại chẳng ưa cái kiểu ngọt lịm đến phát ngấy, bánh nhà họ Thang quả thực là sự lựa chọn chân ái.

Thang Hiển Linh nhìn vẻ mặt chân thành của vị khách, lại nghe chuyện nhạc mẫu không ở trong thành, con cái khó khăn lắm mới về thăm một chuyến nên muốn mang chút quà đúng ý song thân, cậu liền gật đầu: "...... Vậy ngày kia ngươi cứ tới đây mua." Thang đại lão bản chốt một lời chắc nịch.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng bên cạnh mỉm cười, phu lang nhà hắn đúng là có tâm địa mềm mại, thế này thì lại chuẩn bị thức đêm tăng ca nướng bánh trung thu rồi đây.

Thôi thì làm thôi!