Hoàng lão bản đưa Lưu Bảo Giám đến vào ngày thứ sáu, nghĩ bụng buổi trưa chắc sẽ vắng khách nên đã cố ý đặt riêng một gian phòng kín để có thể cùng Lưu Bảo Giám ngồi xuống thong thả dùng bữa.
Còn về chuyện làm ăn thì tên Lưu Bảo Giám này vẫn luôn không chịu bắt lời, hai lần trước đã thử qua rồi nên lần này Hoàng lão bản không định bàn chuyện mua bán nữa. Người này nhìn thì có vẻ láu cá và tham lam nhưng thực tế hắn chỉ cười hì hì dự tiệc của các ông chủ trong thành, còn hễ đút tiền là nhất quyết không nhận.
Cái loại người trơn tuột như lươn thế này thật sự rất khó đối phó.
Thôi thì cứ ăn trước đã.
Hoàng lão bản mời Lưu Bảo Giám ngồi xuống, Đồng tẩu vào bưng nước, châm trà. Hoàng lão bản liền hỏi sáng nay có món gì, có món mới nào không.
Đồng tẩu lần lượt đáp lời.
"Ngoài những món cũ ra, sáng nay nhà bếp tình cờ mua được ba con cá tươi..."
Hoàng lão bản nghe xong lập tức gọi một con, cũng chẳng cần quản là vị gì hay cách làm ra sao, rồi hỏi Lưu huynh muốn dùng gì. Lưu Bảo Giám đang nhìn quanh bốn phía, cảm thấy tửu lầu nhỏ bé không mấy bắt mắt này bên trong trông cũng được, khá thoải mái. Nghe Hoàng lão bản hỏi vậy, ông ta liền vui vẻ nói: "Hoàng huynh cứ chọn đi, ta đều tin huynh tất."
Lại là một câu nói mát lòng mát dạ. Hoàng lão bản thầm nghĩ trong bụng, mặt thì hớn hở "Lưu huynh" này "Lưu huynh" nọ rồi bảo Đồng tẩu: "Cho một phần sườn xào chua ngọt, thịt hấp bột, bí đỏ gà miếng chiên bọc lòng đỏ trứng muối, vịt kho gừng, trứng bách thảo trộn..."
Hai người gọi cả một bàn thức ăn.
Đồng tẩu đi báo đơn, Thang Hiển Linh tiếp đơn, thuận miệng hỏi khách ngồi bàn nào.
Đồng tẩu đáp: "Đơn phòng riêng của Hoàng lão bản." Vừa dứt lời, Thiết Ngưu bước vào, báo thêm hai bàn nữa vừa hạ đơn. Có điều thức ăn của hai bàn đó cộng lại cũng chỉ bằng lượng một bàn của Hoàng lão bản, hơn nữa các món đều trùng nhau, Thang Hiển Linh có thể nấu chung một mẻ.
Cá hay bí đỏ và những món chiên này đều đã được sơ chế chiên qua từ trước, sườn xào chua ngọt cũng được nấu sẵn một lượng nhất định, nếu dư ra thì trưa nay nhà mình ăn luôn. Kỳ thực ngày nào cũng bán sạch bách, chẳng mấy khi thừa, dù sao Thang lão bản cũng dùng món này để gây dựng tên tuổi mà.
Nhưng dạo gần đây, bí đỏ gà miếng chiên bọc lòng đỏ trứng muối và vịt kho gừng mới là những món tủ mới.
Thang Hiển Linh bắt đầu bắt tay vào làm.
Phía trước phòng riêng, Lưu Bảo Giám và Hoàng lão bản vừa uống trà vừa tán gẫu, toàn là những chuyện phiếm chẳng liên quan gì đến làm ăn. Lưu Bảo Giám nhấp một ngụm trà, nhận xét một câu: "Trà này hương vị quả thực đặc biệt."
"Trà nhà này không phải loại lá trà quý báu gì đâu." Hoàng lão bản nói thật lòng, cười ha hả: "Đều là do Thang lão bản tự mình phối nguyên liệu đấy, có lần ta còn uống ra cả vị dưa chuột."
"Ái chà, lấy dưa chuột làm trà pha nước, ta đúng là lần đầu thấy đấy."
"Chẳng thế thì sao."
Hai người cứ thế tán chuyện tào lao.
Lưu Bảo Giám nhìn bề ngoài thì có vẻ thích ăn ngon, ngày ngày được cổ động đi ăn nhà này tiệm kia, nhưng thực tế ông ta không hề ham ăn tục uống, có lẽ vì đã ăn quá nhiều rồi, nên trong mắt ông ta, đầu bếp của các tửu lầu ở thành Phụng Nguyên này làm đồ ăn cũng đều na ná như nhau.
Cứ cho là ngon, là quý, là xa hoa thì hương vị cũng chỉ đến thế mà thôi.
Có đôi khi phải đi dự tiệc liên miên suốt mấy ngày, Lưu Bảo Giám cảm thấy mình như bị phì nộn ra, trong bụng lúc nào cũng đầy thức ăn, nặng nề vô cùng. Vừa rồi nghe Hoàng lão bản gọi mấy món kia, ông ta thầm nghĩ hôm nay lại là một bữa toàn thịt là thịt.
Đối với cái tiệm này, hay cả bữa tiệc này, ông ta cũng chỉ giữ thái độ như mọi khi, chẳng có gì mong chờ hay hiếm lạ. Có điều nước trà uống cũng được, thanh thanh sảng sảng.
Chẳng mấy chốc, từ phía cửa sổ thấp thoáng bay vào một mùi hương. Hoàng lão bản ngửi thấy liền bị gợi lên cơn thèm, ông cẩn thận hít hà, thấy không giống những mùi vị từng ăn trước đây, lúc nói chuyện với Lưu Bảo Giám cũng bắt đầu có chút chậm chạp, thất thần.
Cũng may là Lưu Bảo Giám cũng chẳng khá hơn là bao.
Mùi hương càng lúc càng nồng, người ngồi ở các bàn bên ngoài cũng ngày một đông hơn. Lưu Bảo Giám đang tán hươu tán vượn cũng dần im bặt, gian phòng riêng lập tức trở nên yên tĩnh, có thể nghe rõ tiếng thực khách ở phòng bên cạnh và ngoài đại sảnh đang bàn tán xôn xao.
"Mùi gì mà thơm dữ vậy?"
"Có cá sao?!"
A Lương khó xử, lên tiếng xin lỗi: "Khách quan, hôm nay tình cờ mua được có ba con cá, hiện tại đều đã bán hết sạch rồi ạ."
Hoàng lão bản nghe thấy thế không khỏi đắc ý, thầm nghĩ may mà lão tử nhanh tay lẹ mắt cướp được một con trước.
"Thật sự xin lỗi quý khách, hôm nay có người đến phố Chính bán cá, chỉ có đúng ba con nên tiểu lão bản nhà chúng ta đã bao trọn rồi." A Lương lần lượt giải thích, trong lòng hơi có chút chột dạ. Kỳ thực là có bốn con, nhưng Thang lão bản thèm cá nên đã để lại một con bảo trưa nay nhà mình ăn.
Đối ngoại thì chỉ nói là có ba con.
"Thôi bỏ đi, nhà này trước giờ có nấu cá bao giờ đâu, chắc chỉ là ngửi thì thơm thôi, ăn vào chắc cũng thường thôi." Vị thực khách nọ tự an ủi mình: "Con cá đó chắc chắn là vừa hôi vừa chua, ông đây chẳng thèm ăn."
Ngay sau đó, "con cá vừa hôi vừa chua" kia được bưng đi ngang qua mặt hắn.
Vị thực khách vừa tự trấn an mình xong: ???
Cái cổ hắn cứ thế vươn ra dài thượt để nhìn theo.
Cá được bưng vào phòng riêng, đó là một con cá lớn, bên trên rắc rau thơm, hành lá và lạc rang giòn. Con cá được chiên ngoài vàng giòn trong mềm ngọt, lớp da cá giòn rụm lại thấm đẫm nước sốt đậm đà.
Hoàng lão bản vừa nhìn thấy đã thèm nhỏ dãi, nuốt nước miếng ừng ực, đôi mắt sáng rực lên. Con cá này mà không ngon thì ông đây thề nuốt luôn cả cái đĩa.
"Lưu huynh ăn được ngô thù du chứ? Đệ thấy con cá này có bỏ ngô thù du, chắc cũng là gia vị bí truyền của Thang lão bản đấy."
Lưu Bảo Giám mắt không rời khỏi con cá, gật đầu lia lịa.
"Mời huynh."
"Mời đệ."
Hai người khách sáo mời mọc xong là lập tức hạ đũa. Chỉ mới một miếng thôi, Lưu Bảo Giám đã cảm thấy khẩu vị bừng tỉnh. Mùi vị của cá này cực kỳ phong phú, ăn một lúc thì vị cay nồng k*ch th*ch đầu lưỡi khiến cả khuôn mặt ông ta đỏ bừng lên.
"Đồng tẩu, cho sữa chua!" Hoàng lão bản thấy vậy liền gọi người.
Đồng tẩu mang sữa chua lên ngay.
Còn những thực khách ngoài đại sảnh chỉ được ngửi mùi mà không được ăn thì bắt đầu oán thán, có người thậm chí còn bảo: "Lão bản nhà các ngươi không thể đi chợ Tây mua thêm cá sao? Bữa tối liệu có được ăn cá không?"
"Cái này ta cũng không rõ, để ta vào hỏi lại đã." A Lương chạy vào hậu viện hỏi Thang lão bản.
Lại có người nói: "Thôi để ngày mai gọi vậy, giờ ăn món khác cũng không vô nữa."
"Ngươi quên là ngày mai Thang lão bản nghỉ rồi à?"
"Làm ăn đang tốt thế này mà lại nghỉ cái gì không biết."
"Con cá đó rốt cuộc là vị gì mà ngửi nùi đặc biệt thơm thế nhỉ?"
"Hình như là có bỏ ngô thù du đấy."
. . . . . . . . . .
Ngoài đại sảnh xôn xao hẳn lên, mùi cá nướng thực sự quá mức bá đạo. Thang Hiển Linh nghe A Lương kể lại, không khỏi suy tính về tính khả thi, cuối cùng gọi Đại Viên đi chợ Tây mua cá. Cậu dặn kỹ phải chọn loại nào, mua hẳn năm con, mà phải là cá sống nên bảo nó xách theo thùng nước, mua xong thì bắt xe thồ về cho nhanh.
Thang Hiển Linh đưa tiền cho Đại Viên, giục nó đi ngay lập tức.
Chẳng riêng gì thực khách, ngay cả Đại Viên và Tiểu Mễ, vào cái khoảnh khắc Thang lão bản bưng món cá nướng ra, nước miếng đã muốn trào ra rồi. Thơm, quá sức thơm, còn thơm hơn cả món cá sở trường của sư phụ tụi nó nữa.
A Lương ra ngoài đáp lời khách, nói là hiện tại đã đi thu mua nhưng không dám hứa chắc chắn sẽ có ngay.
Thực khách liền bảo: "Hôm nay ta cứ ngồi lì ở đây, đợi lúc nào cá về, ta phải là người đầu tiên được ăn!"
Có người còn trêu chọc: "Đừng có nóng mắt thế chứ, hay là lần sau đi ngang qua chợ Tây, chúng ta tiện tay mua cá mang qua đây nhờ Thang lão bản làm giúp nhỉ?"
Mọi người đều cười hì hì vui vẻ.
"Món cá này ngon thì chắc chắn không rẻ đâu. Thang lão bản mới khai trương, hôm nay chỉ là tình cờ có thôi. Chúng ta cứ dặn trước với người ta, muốn ăn thì đợi sau kỳ nghỉ song hưu, nhất định sẽ có cá, muốn bao nhiêu chẳng được." Có vị thực khách tỏ ra rất hiểu Thang lão bản.
Thang lão bản người này thực ra rất dễ nói chuyện.
Mọi người đều gật đầu tán thành, xúm lại dặn dò Đồng tẩu và A Lương hồi lâu, bảo tuần sau nhà ngươi nhớ chuẩn bị nhiều cá vào, đảm bảo bán hết sạch không phải sợ ế đâu.
A Lương và Đồng tẩu đều ghi nhớ kỹ.
Một con cá nướng giá 68 văn tiền, thực sự là cái giá đắt đỏ. Nhưng trong mắt Hoàng lão bản và Lưu Bảo Giám, cả bàn tiệc này thực sự là quá rẻ. Nếu đặt ở mấy bữa tiệc xa hoa Kim Ngọc Mãn Đường bên chợ Tây, số tiền này chẳng qua chỉ là số lẻ.
Món cá nướng làm món khai vị rất tốt, sau đó là món bí đỏ ngọt mặn hài hòa, sườn xào chua ngọt, rồi đến món thịt hấp bột mềm mại thơm nhu, lại còn ăn kèm với mấy chiếc bánh lá sen nhỏ nóng hổi...
Lưu Bảo Giám căn bản chẳng buồn ăn cơm, chỉ riêng cái loại bánh nhỏ bằng bàn tay đó ông ta đã đánh chén liền bốn chiếc.
"Ái chà, không được rồi, no căng bụng rồi." Lưu Bảo Giám ăn đến cuối cùng thực sự là nuốt không trôi nữa, nhưng cả bàn đồ ăn này món nào cũng ngon, dù ăn no căng cũng không hề thấy ngấy.
Hoàng lão bản thấy vậy, dẹp bỏ cái vẻ xã giao như với mấy bạn nhậu trước đây, lúc này lại thêm phần chân tình, hớn hở nói: "Đệ trước đây cũng thế đấy, hồi cái tiệm này còn bán cơm hộp, chưa cho gọi món đâu, khách khứa cứ phải ngồi ghép bàn chen chúc nhau..."
Lưu Bảo Giám nghe mà lấy làm thú vị, vừa húp từng ngụm sữa chua vừa nghe kể, ăn xong thấy trong người khoan khoái hẳn. Hai người ở trong phòng riêng thuần túy là hưởng thụ một bữa ăn ngon, ăn xong còn ngồi lại một lát vì no quá hóa buồn ngủ, tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện mua bán.
Lúc ra về vào buổi chiều, Hoàng lão bản thanh toán tiền, còn đưa thêm cho Đồng tẩu một trăm văn, bảo: "Hôm nay ngồi hơi lâu, ngươi cầm lấy đi."
Đồng tẩu không dám nhận, định vào hỏi ý Thang Hiển Linh.
"Cứ cầm lấy, chợ Tây nhà ai mà chẳng thu tiền thưởng?" Lưu Bảo Giám liếc nhìn người phụ nữ, nói: "Đó là thứ nhà ngươi đáng được hưởng, hôm nay bàn tiệc này ăn rất hợp ý ta."
Đồng tẩu hơi hoảng, chỉ đành nhận lấy. Sau khi tiễn khách, bà liền đi tìm Thiết Ngưu lão bản, kể lại đầu đuôi rồi đưa tiền qua. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhận lấy rồi cất đi.
Đến giờ nghỉ trưa, bữa cơm nhân công cũng có món cá nướng. Đại Viên lúc đó vẫn chưa về, cơm nhân công nhà họ Thang đều được chia theo phần, Tiểu Mễ thấy vậy thì có chút sốt ruột. Hôm nay nấu được con cá, nó sợ không để phần cho sư huynh nên định nhịn bớt một miếng để dành.
"Ngươi cứ ăn đi chứ." Thang Hiển Linh thấy Tiểu Mễ không đụng đũa, hỏi: "Không thích ăn cá sao?"
Tiểu Mễ lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
"Thế là không ngon à?" Thang đại lão bản rõ ràng là đang trêu đứa nhỏ.
Tiểu Mễ vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: "Ngon lắm, ngon lắm ạ!"
"Ngươi cứ ăn đi, phần của sư huynh ngươi chẳng phải vẫn ở trong đĩa đó sao? Cả chỗ đó đều là của sư huynh ngươi đấy." Tưởng Vân cười ha hả nói đỡ vào.
Tiểu Mễ nghe xong mới tức khắc yên tâm, vùi đầu vào ăn lấy ăn để.
Đến lúc Đại Viên trở về, cá tuy đã nguội bớt nhưng vì trời nóng nên cũng không lạnh lắm, nước sốt thấm vào lại càng thêm đậm đà. Đại Viên chan nước cá vào cơm, đánh chén tì tì hết hai bát lớn, ăn xong mới thấy ngượng nghịu, sợ lão bản nghĩ mình ăn khỏe quá.
Thang Hiển Linh căn bản chẳng bận tâm: "Ăn xong rồi thì hai đứa đi làm cá... à mà thôi lát nữa hãy làm, ăn xong cứ nghỉ ngơi một lát đã." Không việc gì phải vội.
Buổi chiều hôm đó, năm con cá không những bán sạch bách mà còn có rất nhiều thực khách dặn trước, bảo tuần sau nhất định phải được ăn món này. Thang Hiển Linh lúc ấy liền nhẩm tính, tuần sau có thể giảm bớt lượng thịt lợn xuống, tăng thêm lượng cá lên.
Sắp đến kỳ nghỉ song hưu.
Thang Hiển Linh lộ rõ vẻ hưng phấn vui sướng, cũng không phải nói làm ăn không vui, nhưng cái vui khi được nghỉ ngơi nó vẫn khác hẳn!
Thứ Sáu vừa đến, lúc đi tắm Thang Hiển Linh đã thấy yêu đời, còn có hứng thú trêu đùa với Thiết Ngưu một hồi. Đêm hôm đó hai người không lo ngủ sớm mà cứ quấn quýt hồ nháo, kết quả ngày hôm sau cậu ngủ nướng đến tận lúc mặt trời lên cao mới dậy. Ăn xong bữa lỡ, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đánh xe, cả nhà ba người cùng đi chợ Đông chợ Tây chơi. Chủ yếu là đi tắm hơi, ăn uống, mang quần áo đi tiệm giặt là, và quan trọng nhất là Thang Hiển Linh muốn ghé chỗ môi giới để tuyển người.
Nơi môi giới hiện giờ không chỉ mua bán người mà còn có cả hình thức ký hợp đồng thuê mướn, bên môi giới sẽ thu phí hoa hồng, cũng gần giống với trung tâm môi giới thời hiện đại, nhưng có vẻ đáng tin cậy hơn tự mình tìm. Dựa theo yêu cầu của mình, họ sẽ tìm người và tìm hiểu kỹ càng cả thân thế, bối cảnh của đối phương.
Thang Hiển Linh muốn chiêu mộ một phụ bếp có chút tay nghề nấu nướng, việc này khác hẳn với tìm người làm việc vặt, nên cần phải sàng lọc cẩn thận. Còn về chỗ hai đồ đệ của Điền đại trù, một là vì Điền đã theo nghề nấu tiệc hơn nửa đời người, không đời nào ông ấy lại bỏ nghề để đổi hướng sang mở tiệm cạnh tranh với cậu. Hai là Đại Viên, Tiểu Mễ thực sự chỉ đến để cứu vãn lúc cấp bách, không thể làm lâu dài.
Mà Thang Hiển Linh bây giờ đang cần một người làm công dài hạn.
Tại chỗ môi giới ở chợ Tây, cậu nêu rõ điều kiện: "Muốn tìm người xuất thân đầu bếp, biết nấu nướng một chút."
Người môi giới vô cùng chuyên nghiệp hỏi lại: "Ngài muốn tìm người chuyên hồng án hay bạch án?"
Thang Hiển Linh lúc đó ngẩn người: "?"
Người môi giới thấy cậu ngơ ngác cũng ngẩn ra nhìn lại, sau đó mới giải thích: "Hồng án là chuyên về thái thịt, nấu các món thịt. Còn bạch án là chuyên về nhào bột, làm các loại mì phở, điểm tâm. Đó là cách phân loại cơ bản, nếu ngài muốn kỹ hơn thì còn có khẩu vị Nam, khẩu vị Bắc hay khẩu vị Lục Kinh nữa?"
Thang Hiển Linh thầm cảm thán: Đúng là dân chuyên nghiệp có khác!
Cậu đúng là kiểu đầu bếp nửa đường đứt gánh, kiến thức thực tế thì có nhưng thuật ngữ chuyên môn thì mù tịt.
Thang đại lão bản ở chỗ người môi giới học thêm được một mớ lý thuyết vỡ lòng, cuối cùng chốt lại là muốn người biết cả hồng án lẫn bạch án. Cụ thể là đao công phải thạo, biết canh lửa nấu nướng, nếu am hiểu thêm về các loại bánh trái mì sợi thì càng tốt.
Người môi giới thầm nghĩ: "Tìm kiểu này thì cũng hơi tốn công đây."
Thang Hiển Linh quả thực hơi yếu về khoản làm bánh trái. Mấy chiếc bánh kẹp thịt hấp bột ở tiệm đều là cậu dặn trước với nhà họ Lư, nhờ họ hấp giúp. Nhà này kỹ thuật ủ bột, hấp màn thầu hay làm bánh đều không có chỗ nào để chê.
Bản thân cậu tuy biết làm bánh nướng hay mấy loại điểm tâm kiểu Tây, nhưng chúng khá đơn giản, không đòi hỏi hoa văn cầu kỳ. Nhớ lúc trước Trần tẩu nặn bánh bao hoa, đó mới gọi là khéo tay thực sự.
Người môi giới ghi lại các điều kiện, thu trước nửa lượng bạc làm tiền cọc. Khi nào việc thành không kể thời gian bao lâu, chỉ cần Thang lão bản ưng ý người làm, thì trả nốt nửa lượng bạc còn lại, lúc đó cuộc mua bán mới chính thức hoàn tất.
Lại còn có cả dịch vụ hậu mãi nữa cơ đấy.
Nếu người được giới thiệu không phù hợp, trong vòng ba tháng đầu có thể trả về, bên môi giới sẽ miễn phí tìm người khác thay thế, cho đến khi tìm được người vừa ý lão bản mới thôi.
Còn về chuyện bảo mật phương thức hay lòng trung thành, người môi giới cam đoan họ sẽ sàng lọc cực kỳ khắt khe. Tuy nhiên, họ cũng nói khéo rằng con người ai cũng có tư tâm, làm lâu rồi nếu cửa hàng không giữ được người thì họ cũng chẳng có cách nào.
Thang Hiển Linh: "..."
Vị môi giới này đúng là khéo miệng, lời xuôi lời ngược gì cũng đều nói hết cả rồi. Ý của họ là nếu nhà cậu đối xử khắt khe khiến nhâncông bỏ chạy, hoặc bị cửa hàng khác đào góc tường, dùng tiền bạc mua chuộc, thì chuyện đó không liên quan gì đến bên môi giới.
"...... Nếu ngài thực sự muốn bảo mật tuyệt đối, nói thật lòng, ngài nên mua đứt một người thì hơn." Người môi giới gợi ý. Đó là cách tiện nhất.
Thang Hiển Linh vừa nghe đến chuyện mua bán người, liền dứt khoát đáp: "Vậy phiền ngươi giúp ta tìm một người thật thà, đáng tin cậy là được."
Thế là vẫn quyết định chọn hình thức thuê mướn nhân công.
Ngày thứ bảy cả nhà làm xong xuôi mọi việc, mua sắm đầy đủ đồ đạc, lại đi tắm gội sạch sẽ, chỉnh đốn diện mạo một lượt. Thang lão bản hào phóng mời cả nhà đi ăn ngoài một bữa thịnh soạn.
Một ngày trôi qua thật bình lặng và nhàn nhã. Đến chạng vạng tối, Thang Hiển Linh cùng người nhà ngồi ngoài sân cùng nhau ăn dưa hấu, tận hưởng không khí thư thái.
. . . . . . . .
Kể từ sau bữa tiệc cùng Hoàng lão bản, Lưu Bảo Giám cứ cách vài ngày lại thấy nhớ cái hương vị hôm đó. Trong khoảng thời gian này cũng có kẻ khác mời tiệc, nhưng ông ta đều tìm cớ khước từ.
Đám thương nhân bị từ chối bắt đầu sinh lòng nghi hoặc: Chẳng lẽ Lưu Bảo Giám đã thỏa thuận xong xuôi với ai rồi? Thế là chúng sai người đi nghe ngóng xem dạo gần đây Lưu Bảo Giám thường phó ước nhà ai. Sau một hồi dò la thì biết được là chỗ Hoàng lão bản.
"Cái gã họ Hoàng này tuổi tác không lớn mà tâm cơ thủ đoạn thật khá, ngay cả hạng cáo già khéo léo như Lưu Bảo Giám mà cũng bị hắn thu phục được..."
Hoàng lão bản mà nghe được những lời này chắc chắn sẽ kêu oan: Thu phục cái gì mà thu phục, hai người chỉ ngồi ăn một bữa, nửa chữ về làm ăn cũng chẳng thèm nhắc tới!
Lại qua vài ngày nữa.
Hoàng lão bản lại mời Lưu Bảo Giám đi ăn cơm. Vừa nghe thấy, Lưu Bảo Giám đã hỏi ngay: "Tửu lầu nhà họ Thang à?"
"Đúng vậy. Mấy ngày không ăn, đệ cứ thấy thèm mãi." Hoàng lão bản đáp.
Lưu Bảo Giám hớn hở trong lòng nhưng trên mặt lại không lộ cảm xúc, gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Hai người lại đánh chén một bữa linh đình. Lần này gọi ít món hơn, đều là những món Lưu Bảo Giám đặc biệt thích từ lần trước, ăn rất vừa vặn. Trước khi đi, Hoàng lão bản vẫn hào phóng đưa thêm một trăm văn tiền thưởng.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ra tính tiền và nhận tiền. Lưu Bảo Giám nhìn hắn một lượt rồi nhận xét: "Tiểu lão bản, ta thấy tiệm của ngươi làm ăn ngày càng phát đạt đấy."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười đáp: "Cũng nhờ các vị đây hạ mình chiếu cố nhiệt tình."
Lưu Bảo Giám và Hoàng lão bản vừa rời chân đi không lâu, tin tức về tửu lầu nhà họ Thang đã truyền đến tai đám thương nhân vải vóc đang muốn tiếp cận Lưu Bảo Giám ở thành Phụng Nguyên.
. . . . . . . .
Dạo gần đây tiệm làm ăn tốt, lại có những khách hàng tiền tươi thóc thật hay thưởng thêm, nhưng bù lại họ cũng hay hỏi đông hỏi tây.
Đồng tẩu vào báo lại với Thang lão bản: "...... Họ cứ hỏi về chuyện của Hoàng lão bản, rồi hỏi hai người nói những gì. Ta đều bảo là không biết, bận rộn quá nên chẳng nghe rõ." Đây quả thực là lời nói thật.
Thang Hiển Linh gật đầu, trấn an Đồng tẩu bảo không có việc gì.
Đợi Đồng tẩu đi rồi, cậu mới nói với Thiết Ngưu: "Liệu có kẻ nào cạnh tranh không lại Hoàng lão bản rồi lại giận cá chém thớt, đến tiệm mình gây chuyện không nhỉ?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng đã nghĩ tới chuyện này, nhưng sự việc chưa xảy ra, lo xa quá cũng chẳng ích gì.
Thang Hiển Linh vốn không muốn dính líu đến chuyện tìm chỗ dựa quyền quý nào đấy. Nhà cậu thì có chỗ dựa nào cơ chứ? Chẳng lẽ lại đi đút lót thêm tiền bảo kê cho đám lính tuần phường? Cậu không thích cái thói đó. Các cửa hàng khác trên phố Chính đều không làm vậy, nếu cậu khơi mào việc đút tiền làm hư đám sai nha, quay đi chúng lại sinh tâm địa xấu, tìm đủ mọi cách vòi vĩnh các cửa tiệm trên phố thì hỏng hết.
Cũng may quan lại ở thành Phụng Nguyên quản thúc cấp dưới rất nghiêm, lính tuần không dám nhận hối lộ hay ức h**p dân lành. Cậu việc gì phải tự biến mình thành miếng thịt béo bở, làm vẩn đục bầu không khí trong sạch này?
"Chưa xảy ra thì thôi kệ đi, nếu thật sự có kẻ dám đến đây phá phách, ta sẽ cầm dao ra liều mạng với hắn!" Thang Hiển Linh nghiến răng tuyên bố.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu hiểu ý phu lang, trầm giọng nói: "Để ta, lần này đến lượt ta đứng chắn phía trước cho ngươi."
"...... Ngươi vẫn còn nhớ lần ta đánh người nhà họ Triệu đó à?" Thang Hiển Linh nghe giọng điệu của Thiết Ngưu là biết ngay hắn vẫn chưa quên chuyện cũ.
Thế nhưng đôi phu phu này đúng là miệng quạ đen, vừa nhắc tào tháo là tào tháo tới ngay có điều, đám thương nhân hay đi hỏi thăm kia thì chưa thấy tới kiếm chuyện, mà trái lại, thực khách mặc chế phục lại kéo đến tiệm ngày một đông. Họ ăn mặc giống kiểu tư lại mà Thang Hiển Linh từng thấy ở nha môn của Viên đại nhân, tuy không có phẩm cấp chính thức nhưng nhìn qua rất có uy thế.
Dân chúng thấp cổ bé họng vốn chẳng phân biệt được quan chức phẩm hàm gì, cứ thấy mặc đồng phục nha môn là không quản ba bảy hai mốt, ai nấy đều gọi một tiếng quan lão gia.
Ban đầu khi thấy những thực khách này đi năm đi ba tới dùng bữa, Đồng tẩu và A Lương sợ hãi đến mức chân tay lóng ngóng, chẳng biết thưa gửi thế nào. May có Hoàng Phủ Thiết Ngưu ra mặt tiếp đãi. Thế nhưng, trái với lo ngại của họ, những vị này ăn xong liền lau miệng, hỏi giá bao nhiêu rồi đếm tiền trả đủ, tuyệt không thiếu một xu.
Mấy tay sai dịch này cũng không hề mượn danh nghĩa để gây hấn, ăn quỵt hay ám chỉ ý đồ "bữa này chủ quán mời" gì cả.
Dù vậy, Thang Hiển Linh vẫn không lơ là cảnh giác. Không phải cậu muốn nghĩ xấu cho người ta, mà vì mấy ngày trước vừa có đám thương nhân, tiểu nhị đến dò xét chuyện của Hoàng lão bản và Lưu Bảo Giám, sau lưng đã thấy sai dịch xuất hiện ngay, cậu cứ có cảm giác hai việc này có liên hệ với nhau.
Nhưng kỳ lạ thay, sau khi đám người quan gia này đến ăn vài lần, bọn thương nhân dò hỏi kia bỗng dưng lặn mất tăm.
Thang Hiển Linh thấy mọi chuyện có vẻ êm xuôi, bèn chủ động tặng thêm cho nhóm sai dịch một món ăn để thăm dò khẩu phong: "Các vị vì sao lại chọn tiệm nhỏ này, liệu có chuyện gì hệ trọng chăng?". Kết quả, mấy người đó nhất quyết không nhận món tặng, còn bảo là đầu mục của họ đã dặn kỹ: tuyệt đối không được nhận đồ của dân chúng.
Kỷ luật nghiêm minh đến mức khiến Thang Hiển Linh phải thầm cảm thán: "Quan tốt! Đúng là quan tốt!".
Đến khi hỏi về lý do họ tới tiệm, mấy người đó nhìn cậu bằng ánh mắt ngơ ngác:
"Tới nhà ngươi ăn cơm thì còn vì cái gì nữa?"
"Tại đồ ăn nhà ngươi ngon chứ sao."
"Hợp khẩu vị thì đến ăn thôi, làm gì có chuyện gì cơ chứ?"
"Chỉ tiếc là hơi xa, nếu mà gần nha môn chỗ tụi ta làm việc thì tốt biết mấy."
"Giờ chỉ có lúc đổi ca bọn ta mới tranh thủ chạy qua đây đánh chén một bữa được thôi."
Thang Hiển Linh nghe xong thì cười hì hì, nói vài câu cảm tạ rồi không dám làm phiền họ dùng bữa nữa.
Cậu và Thiết Ngưu vắt óc suy đoán đủ điều, canh phòng nghiêm ngặt vì sợ quan gia hay thương nhân tới nháo sự, trí tưởng tượng bay xa là thế, nhưng trăm triệu lần không ngờ tới, quả thực là có kẻ tới gây chuyện thật, chỉ có điều sự việc lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hai người.
Ngày hôm đó, Thang Hiển Linh vẫn còn đang ngủ say...
Thôi phụ tới gõ cửa, đây là chuyện trước đây chưa từng có.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu khoác thêm áo bước ra, lúc này trời vừa hửng sáng, đang độ mùa hè nên trời sáng sớm, cũng chỉ mới khoảng nửa giờ Mão (6 giờ 30 sáng). Hắn thấy Thôi thúc thúc xách theo một thùng sữa bò, bèn hỏi có chuyện gì. Thôi phụ chỉ vào thùng sữa nói: "Đưa sữa bò tới đây. Ta với Đại Bảo đang bận, thuận đường xách luôn qua cho ngươi, nhưng mà ngươi nhìn xem..."
Thôi phụ mở nắp thùng sữa ra.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cúi đầu nhìn, lập tức hiểu ra ngay, thùng sữa này có vấn đề.
"Lúc nãy ta với Đại Bảo bận việc trong bếp nên không để ý, vừa mở cửa lấy thùng sữa vào thì Đại Bảo phát hiện điểm lạ. Bên cạnh nắp thùng vẫn còn dính nước, nó nhìn kỹ thì thấy hình như là... nước tiểu..." Thôi phụ nói mà mặt đen như đít nồi. Ông sống ở phường Bát Hưng bao lâu nay, chưa từng thấy cái trò bẩn thỉu đến mức này.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu hỏi: "Thôi thúc, người có thấy bóng dáng ai không?"
Thôi phụ lắc đầu bảo không thấy. Ban đầu ông nghi là người giao sữa giở trò, nhưng ngẫm lại họ với nhà họ Thang chẳng có tư thù gì, lại còn đang kiếm tiền từ mối hàng này. Vậy thì chỉ có thể là người trong phường?
Một lát sau, Thôi Đại Bảo vội vã chạy vào, nói: "Cha, con biết là ai rồi! Con vừa chạy ra phố Chính một chuyến thì đụng mặt Chương Minh. Chương Minh bảo vừa nãy chạm mặt thằng nhóc nhà lão Triệu, nó sợ tới mức chạy trối chết, về đến cửa tiệm nhà nó là gõ cửa cuống cuồng như lửa đốt ấy."
"Nhà lão Triệu?" Thôi phụ hỏi lại con trai, "Con đừng có nói bừa."
Thôi Đại Bảo cuống lên: "Không bừa đâu, Chương Minh tận mắt thấy mà. Hắn bảo thằng cả nhà đó cứ như phường trộm cắp, trông thấy hắn là sợ khiếp vía."
Bàn tay đang nắm quai thùng sữa của Hoàng Phủ Thiết Ngưu siết chặt lại, hắn gằn giọng: "Ta đi đến nhà hắn."
"Có nên nói với Thang lão bản một tiếng không?" Thôi Đại Bảo hỏi.
Thiết Ngưu "ừ" một tiếng rồi quay về phòng. Thang Hiển Linh đang ngủ say, mơ màng nghe thấy tiếng xôn xao bên ngoài, nào là lão Triệu, nào là sữa bò, cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Cho đến khi Thiết Ngưu lay nhẹ gọi dậy, bảo là con trai nhà lão Triệu đi tiểu vào thùng sữa nhà mình.
Thang Hiển Linh bật dậy ngay tại chỗ, tóc tai bù xù dựng ngược cả lên...
Mười phút sau, Thang lão bản mang theo tay đấm nhà mình là vị phu quân đang xách thùng sữa bò, hùng hổ kéo quân lần thứ hai đại náo trước cửa tiệm nhà lão Triệu.
Thang Hiển Linh chống nạnh mắng xối xả: "Cái nhà các người đừng có tưởng trốn ở trong không lên tiếng là xong! Lão tử hôm nay cho các người biết, nhà các người đụng nhầm ván sắt rồi. Hết lần này đến lần khác gây sự, tưởng ta là mèo đế chắc?"
"Không mở cửa ta đập nát tiệm!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bắt đầu nện cửa rầm rầm.
Tiếng động chát chúa khiến mấy cửa hàng trên phố phải mở cửa ra nhìn ngó đầy vẻ dò hỏi.
Thang Hiển Linh đứng giữa đường, dõng dạc quát lớn: "Nhà lão Triệu sinh ra cái loại con trai hư đốn, thừa lúc vắng người đi tiểu vào thùng sữa nhà ta! Chúng ta làm nghề ăn uống, quan trọng nhất là sạch sẽ vệ sinh. Giữa mùa hè nóng nực mà nó làm cái trò này, tâm địa thật quá độc ác!"
"Mọi người vào mà xem, hôm nay nó làm với nhà ta, hôm khác thấy tiệm nào làm ăn tốt, nó lại sang nhà các người mà giở trò đấy!"
Loảng xoảng! Rầm! Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại nện cửa thêm mấy phát trời giáng.
Chương Minh và mấy người đứng sau cũng phụ họa: "Quá bẩn thỉu!"
"Sao có thể làm ra cái loại chuyện này cơ chứ?"
Cửa tiệm nhà lão Triệu cuối cùng cũng phải mở, không mở không được. Giọng Thang Hiển Linh vang dội khắp phố ai cũng nghe thấy, lại thêm gã phu quân trẻ tuổi khỏe mạnh kia sắp phá nát cái cửa nhà họ đến nơi rồi.
"Không phải con nhà ta làm, nó mới bao nhiêu tuổi chứ!" Tôn Hồng Hồng đứng ra bênh con chằm chằm.
Chương Minh lên tiếng: "Ta chính mắt thấy con nhà ngươi chạy từ cửa tiệm nhà họ Thang về, bộ dạng lấm la lấm lét như kẻ trộm ấy."
Tôn Hồng Hồng cứng họng nhưng vẫn ngoan cố, nàng ta đã từng chịu thiệt vì lỡ lời một lần rồi, lần này nhất quyết cắn răng không nhận: "Con nhà ta mất ngủ ra đường đi dạo thì sao? Mắt nào của ngươi thấy nó đi tiểu vào thùng sữa nhà họ Thang?"
Nghe cái giọng lý sự cùn đó, Chương Minh tức đến xanh cả mặt. Cái nhà này đúng là vô sỉ, bề trên không làm gương thì đứa trẻ học theo cũng chỉ toàn trò hèn hạ, làm chuyện xấu xong lại rúc sau lưng mẹ và bà nội không dám thò mặt ra.
Thang Hiển Linh điên tiết đến mức không chịu nổi nữa, giật phắt thùng sữa từ tay Thiết Ngưu, nhắm thẳng hướng đó mà hắt mạnh. Nửa thùng sữa dội xuống, tạt thẳng vào người hai mẹ con bà cháu nhà đó, khiến cả Tôn Hồng Hồng lẫn thằng cả nhà lão Triệu ướt đẫm từ đầu đến chân.
"Đánh người kìa!"
"Cậy thế h**p người sao?"
Cái nhà đó bắt đầu gân cổ lên bù lu bù loa ầm ĩ.
Thang Hiển Linh chẳng buồn nghe nhà lão Triệu gào thét kêu oan, cậu gằn giọng: "Hôm nay ta nhất định phải cho nó một bài học nhớ đời!"
"Nó vẫn còn là một đứa trẻ mà!" Mẹ của Triệu Đại Lang rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà xông ra.
Thang Hiển Linh đáp trả đanh thép: "Ta đánh chính là đứa trẻ nhà các người đấy!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đứng chắn ngang, ngăn không cho người nhà họ Triệu tiến tới, còn Thang Hiển Linh thì túm chặt lấy thằng nhóc thối tha kia. Đứa con trai này của Triệu Đại Lang năm nay mới chín tuổi, từ khi ở quê lên, mỗi lần Thang Hiển Linh đi ngang qua sân nhà họ Triệu ở hẻm sau, nó đều nhìn chằm chằm vào cậu.
Lúc Thang Hiển Linh nhìn lại, nó lại hèn nhát cúi đầu không dám đối diện.
Thời gian đầu thì còn tạm, nhưng càng về sau, thấy tiệm nhà cậu làm ăn phát đạt, ánh mắt thằng nhóc này nhìn cậu bắt đầu lộ rõ vẻ ác độc và oán hận, chẳng biết người lớn trong nhà đã nhồi nhét vào đầu nó những thứ gì. Thang Hiển Linh vốn chẳng buồn chấp nhất vì nó cũng chỉ là một đứa con nít, chưa phạm đến mình.
Nhưng hôm nay thì khác...
Thang Hiển Linh túm lấy cánh tay thằng nhóc, vặn mạnh cái má bánh bao của nó.
"Mẹ ơi, bà nội ơi, cứu con với, đau quá, đau quá!" Thằng bé gào khóc thảm thiết.
Triệu Đại Lang định xông vào động thủ, sao có thể để người ta bắt nạt con mình ngay trước mắt như thế được. Chỉ là tay hắn còn chưa kịp nhấc lên đã bị Hoàng Phủ Thiết Ngưu ấn ngã nhào xuống đất...
"Các người làm cái gì vậy hả?"
"Nó mới tí tuổi đầu, nước tiểu trẻ con là sạch nhất đấy..."
Thang Hiển Linh mắng ngược lại: "Sạch thế thì cả nhà già trẻ lớn bé nhà các ngươi cứ hứng lấy mà uống dần đi!"
. . . . . . . . .
Vì chuyện náo loạn quá lớn, sau đó lính tuần phường cũng phải có mặt, mãi hai canh giờ sau khi sự việc bắt đầu họ mới tới. Lúc này, tiệm nhà họ Triệu lênh láng sữa bò, vẫn chưa kịp lau khô, gặp trời nóng bắt đầu bốc mùi chua loét.
Lính tuần nghe xong nguyên do thì chẳng thèm đưa lên quan. Quan lão gia bận trăm công nghìn việc, đâu rảnh rỗi đi xử mấy chuyện tranh cãi vụn vặt trên phố. Cách giải quyết của họ rất đơn giản: mỗi bên phạt năm roi, chẳng cần hỏi đúng sai, lại còn bị phạt thêm một trăm văn tiền.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu phải chịu năm bản tử, Thang Hiển Linh vừa tức vừa xót, xót đến thắt cả lòng.
Ngay ngày hôm đó, trước cửa tiệm dán một tờ thông báo: "Phu quân ta phải dưỡng thương, lòng ta đau như cắt, đóng cửa nghỉ bán vài ngày."
Thực khách kéo đến ăn cơm bị hụt một phen, ban đầu ai nấy đều khó chịu càu nhàu sao lại nghỉ đột ngột thế này. Nhưng vừa đọc kỹ tờ giấy lại thấy có gì đó sai sai, hôm qua rõ ràng tiểu lão bản Thiết Ngưu vẫn còn khỏe mạnh cơ mà, sao tự dưng lại ra nông nỗi này?
Chẳng cần phải mất công dò hỏi, cả con phố đã sớm râm ran tường thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Những thực khách đang ôm hỏa khí vì mất công đến tiệm lập tức chuyển hướng căm phẫn sang nhà họ Triệu để mắng chửi: "Cái nhà này sao lại có hạng người không biết liêm sỉ đến mức ấy cơ chứ!"
. . . . . . . .
Sự việc ồn ào náo loạn một hồi rồi cũng dần khép lại.
Tiệm nhà họ Triệu vốn dĩ suốt mùa hè làm ăn đã lẹt đẹt, sau vụ này lại càng không có chỗ đứng trên phố Chính, cửa tiệm thậm chí chẳng dám mở ra. Có người đi ngang qua còn mỉa mai: "Nước tiểu con nhà các người sạch lắm phỏng? Quý giá thế cơ à? Ai mà biết lúc nhào bột các người có lén cho thêm vị gì vào không."
Làm nghề ăn uống, điều tối kỵ nhất chính là không sạch sẽ.
Nhà họ Triệu ban đầu định bụng cắn răng nhẫn nhịn, đợi chuyện này lắng xuống thì làm ăn sẽ khôi phục được đôi ba phần như trước? Chờ thêm một hai năm nữa dân tình sẽ quên sạch thôi. Nhưng không ngờ lần này thực sự xong đời thật rồi, dù họ có hạ giá bán rẻ như cho thì cũng tuyệt nhiên không một bóng người tới mua.
Triệu Đại Lang cùng Tôn Hồng Hồng lôi đứa con trai ra đánh cho một trận tơi bời, nhưng có đánh bây giờ thì cũng đã quá muộn màng.