Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 87

Điền đại trù quả thực là người trượng nghĩa.

Thang Hiển Linh nghĩ về ông như vậy, mà Điền đại trù cũng nhìn nhận cậu chẳng khác gì. Chẳng qua là việc Thang Hiển Linh ngỏ ý mượn đồ đệ sang hỗ trợ tiệm cơm, đồng nghĩa với việc mọi ngóc ngách trong bếp, từ cách nêm nếm đến kỹ thuật xào nấu, hai đứa nhỏ kia đều có thể tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe học. Một người không màng giấu nghề, chẳng sợ bị người ngoài học lỏm mất "cần câu cơm" như thế...

Điền đại trù tự nhủ, đây là lần đầu tiên ông thấy một người có lòng dạ khoáng đạt, ngay thẳng đến vậy.

Tháng này cỗ tiệc không nhiều, chuyến tới còn chưa biết ngày nào. Thang lão bản mở lời mượn một người, Điền đại trù suy đi tính lại một hồi rồi sảng khoái chốt luôn: "Cả hai đứa đồ đệ ngốc nghếch nhà ta, ngươi cứ dắt cả đi mà dùng."

Ông cũng chẳng màng chuyện tiền nông, bảo rằng hai đứa nó chưa ra nghề nên chưa thể coi là đầu bếp thực thụ, cậu cứ lo cho chúng nó bữa cơm no là đủ rồi. Ý tứ rõ ràng là cho mượn lúc dầu sôi lửa bỏng, chứ không phải để chúng làm việc lâu dài ở đó.

Thang Hiển Linh nghe là hiểu ngay cái ya của đối phương, cũng không vội vã đôi co chuyện tiền công làm gì. Cùng lắm thì đợi đến khi hai tiểu đồ đệ hoàn thành nhiệm vụ, cậu sẽ gói cho chúng một cái bao lì xì thật hậu hĩnh là xong.

Chuyện thương lượng diễn ra nhanh chóng, Điền đại trù cũng không giữ khách lại lâu. Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu cưỡi la ra về, việc ở tiệm vẫn còn đang đợi.

Trong sân nhà họ Điền, vị sư phụ đang dặn dò hai đồ đệ. Nhìn bộ dạng ngơ ngác, ánh mắt chẳng chút linh hoạt của hai đứa, ông không khỏi thở dài. Vậy mà Đại Viên và Tiểu Mễ lại khóc sướt mướt, tưởng sư phụ định đem mình tống khứ đi:

"Sư phụ định bán bọn con đi sao? Bọn con sẽ nghe lời mà..." Hai đứa bắt đầu gào khóc như đưa đám.

"Ta đã chết đâu mà khóc!" Điền đại trù bất lực, đành phải giải thích cặn kẽ: "Chỉ là sang chỗ Thang lão bản phụ giúp mấy ngày thôi, khi nào Thang lão bản tìm được người thì hai đứa lại về."

Ông lại thở dài thêm cái nữa, lầm bầm: "Có khi chẳng được hai ngày người ta đã đuổi về rồi cũng nên."

Ai mà chịu nổi hai đứa ngốc này chứ, đã thế lại còn ăn khỏe như vâm.

"Bảo làm gì thì cứ thế mà làm!" Việc này thì dễ, hai tiểu tử này vốn bảo sao làm vậy, tuy thiếu linh tính nhưng lại cực kỳ chịu thương chịu khó. Đặc biệt là Đại Viên, kỹ thuật đao công của nó thì không chê vào đâu được.

Điền đại trù xua đuổi hai đồ đệ mau thu dọn bát đũa, mang theo đồ nghề sang nhà họ Thang ngay: "Mau đi đi!"

Ông tin rằng với cách làm người của Thang lão bản, chắc chắn sẽ không bạc đãi hai đứa nhỏ này.

Đại Viên và Tiểu Mễ lưu luyến không rời, đeo nải hành lý ra cửa. Ban đầu hai đứa định đi bộ cho tiết kiệm, nhưng nhìn nhau một hồi, cuối cùng vẫn quyết định gọi xe.

"Thang lão bản đã cho tiền xe rồi mà."

"Phải đấy, vạn nhất đến muộn làm hỏng việc của người ta thì không hay chút nào."

Hai đứa trẻ này vốn đã được nếm qua bài học nhớ đời. Hồi mới theo nghề, sư phụ sai đi mua đồ, hai đứa tự ý đổi sang chỗ rẻ hơn để bớt xén tiền thừa, kết quả bị sư phụ lôi ra phạt đánh roi đến mức lòng bàn tay sưng húp lên như chuối mắn.

Điền đại trù dạy đồ đệ, hễ đụng đến chính sự là cực kỳ nghiêm khắc, ra tay không chút thương tình.

Tại sân nhà họ Thang.

A Lương và Đồng tẩu đã đến từ sớm. Lúc Thang Hiển Linh trở về, thấy hai người đang lúi húi dọn dẹp rau củ trong sân, cậu cũng không nói gì, nhưng trong lòng thầm tính toán phải phát thêm bao lì xì cho công nhân, đợi đến cuối tháng sẽ tính một thể.

Ở thành Phụng Nguyên, trừ những việc nặng nhọc như bốc vác, chạy vặt hay giặt là thường trả theo ngày, còn lại các hàng quán, tiệm ăn đa phần đều trả lương nửa tháng một lần, hoặc hiếm hơn là kết toán theo tháng.

Thang Hiển Linh lúc đầu trả lương cho Đồng tẩu và A Lương theo ngày, giờ đổi thành nửa tháng kết một lần, đến cuối tháng sẽ tùy theo biểu hiện mà thưởng thêm bao lì xì khen thưởng.

Hôm nay không có món ăn tặng miễn phí nhưng cậu vẫn mua sẵn một con gà và bí đỏ.

"Món quà tặng hôm qua ta nghe khách khứa ai nấy đều khen nức nở đấy." Tưởng Vân nói.

Thang Hiển Linh ừ một tiếng: "Chắc chắn là họ sẽ gọi món này, để con chuẩn bị."

"Vỏ bí đỏ thì ta đã gọt sạch cả rồi."

Thang Hiển Linh nhận lấy quả bí rồi bắt đầu thái miếng, tiếng dao chạm thớt "đốc đốc đốc" vang lên giòn giã. Một lát sau, cửa sân mở ra, Thang Hiển Linh đang bận trong bếp nên không nghe thấy, chỉ thấy Thiết Ngưu dẫn theo hai tiểu tử bước vào.

Đại Viên và Tiểu Mễ đã tới.

"Ta bảo hai đứa nó sang gian phòng cho khách phía Tây cất đồ đạc trước rồi." Thiết Ngưu nói.

Thang Hiển Linh đáp: "Được."

Phòng khách phía tây hiện tại là phòng nghỉ của nhân công, là nơi Đồng tẩu và A Lương để đồ, có một chiếc giường, một cái bàn và mấy chiếc ghế thừa trong nhà đều để ở đó. Nhưng vì quá bận rộn, hai người họ cũng chưa từng nghỉ ngơi ở phòng tây bao giờ.

Đại Viên và Tiểu Mễ cất đồ xong, cầm dao của mình đi thẳng tới nhà bếp.

"Thang lão bản, sư phụ con nói bảo hai con nghe lời người." Đại Viên nói.

Tiểu Mễ ở bên cạnh gật đầu.

Thang Hiển Linh cũng không khách khí, vốn dĩ mượn người là để giúp việc, hiện tại bèn bớt chút thời gian giảng cho hai người vị trí đặt các loại gia vị trong bếp, nói xong thì phân phó công việc: "Đại Viên, ngươi tới chặt sườn."

Đại Viên dáng người cao, cánh tay cầm dao có cơ bắp, đó đều là do rèn luyện mà ra.

"Tiểu Mễ, xay bột gạo, cối xay ở dưới lán ngoài sân."

Sau khi dọn dẹp mảnh đất trồng rau trong nhà, không gian sân rộng rãi hơn nhiều. Các việc như phơi rau khô, xay bột, muối trứng đều có thể bày biện ra sân. Trời nóng để chống nắng, họ còn dựng thêm một cái lán.

"Lu gạo ở chỗ này, dùng bát múc gạo, ta xem lượng thế nào."

Tiểu Mễ nghe Thang lão bản phân phó, múc gạo xong thì cầm đi ra ngoài. Thang Hiển Linh đi theo dặn: "Bát gạo trong tay ngươi phải xay thành bột, qua rây lọc, phần thô giữ lại cũng có việc dùng."

"Đã biết." Tiểu Mễ cẩn thận ghi nhớ kỹ những lời này.

Đại Viên bên này thì lo chặt sườn, chặt một miếng lại hỏi Thang lão bản kích cỡ như vậy đã thích hợp chưa.

Thang Hiển Linh nhìn kỹ một chút: "Dài thêm một chút nữa."

. . . . . . 

Có Đại Viên và Tiểu Mễ trong bếp, Thang Hiển Linh nhất thời rảnh tay được không ít, chỉ là có chút tốn nước bọt, làm việc gì cũng phải dặn dò từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Nhưng cậu vốn là người hay lo xa, có thói quen sắp xếp công việc phải đâu vào đấy. Nếu như cậu chưa dặn đến nơi đến chốn mà nhân công làm sai hoặc không đúng ý, Thang Hiển Linh cũng sẽ không mắng chửi người.

Cậu cảm thấy là do mình nói chưa rõ chưa kỹ, không trách được nhân công.

Đại Viên và Tiểu Mễ vốn dĩ lo lắng đề phòng mà đến. Bọn họ quá hiểu sư phụ mình, nhưng lại không thân với Thang lão bản. Tuy biết Thang lão bản hẳn là người hiền lành, nhưng chưa từng chung đụng nên lúc mới vào bếp vẫn còn căng thẳng, mãi đến khi bận rộn tay chân mới dần tự tại hơn.

"Đồng tẩu, A Lương, hai người hôm nay phụ trách tiếp đón khách ở phía trước, kịp thời dọn mâm và quét tước." Thang Hiển Linh sắp xếp công việc, nhà bếp hôm nay chuẩn bị đồ ăn đã có hai người chuyên nghiệp lo liệu.

"Lúc nào vắng khách, cứ thay phiên nhau ra hậu viện nghỉ ngơi, uống miếng nước cũng được."

Hôm nay Đồng tẩu và A Lương thấy Thiết Ngưu lão bản dẫn hai tiểu nam lang vào, trong lòng cũng có chút lo âu. Nhưng rất nhanh họ đã nghĩ thông suốt, tửu lầu làm ăn tốt, có nhận thêm người cũng là chuyện thường, chắc hẳn sẽ không sa thải họ.

Quả nhiên, hai tiểu nam lang này vừa vào đã chui tọt vào bếp, làm đều là việc bếp núc.

Đến lúc này, hai người nghe ý tứ trong lời nói của Thang lão bản thì hiểu rằng cậu thấy hôm qua bọn họ quá vất vả mệt nhọc nên mới tìm thêm người để họ có thời gian nghỉ ngơi. Tức khắc, cả hai không biết nói gì cho phải, chỉ thấy trong lòng dâng lên cảm giác chua xót lẫn cảm động.

Ngay cả người trong nhà cũng chẳng mấy khi nghĩ cho họ như Thang lão bản. Họ chỉ quản xem ngươi làm việc có mệt hay không, chỉ hỏi: "Khi nào phát tiền công?

 "Trong nhà thiếu thứ gì ngươi nhớ chưa mà mua?"

"Hôm nay sao không mang thức ăn về?".

Hồi đó Thang lão bản làm cơm hộp, đồ ăn thừa từ mộ thực có thể mang về. Đồng tẩu mang được mấy ngày, sau đó con trẻ ăn đâm ghiền, cứ ngóng trông nàng mang đồ ăn về. Nhưng có một ngày cơm hộp bán sạch bách, Thang lão bản nấu bánh bột, nàng mang về thì con nhỏ lẫn bà mẫu đều chê bai, nói sao không có thịt, không có sườn.

Chẳng một ai hỏi nàng bận rộn đến tối mịt có mệt không, vất vả không.

Đồng tẩu chưa từng nhắc đến, chỉ để nỗi ủy khuất chua xót trong lòng. Hôm nay nghe được lời này của Thang lão bản, nàng bỗng thấy sống mũi cay cay, suýt chút nữa là rơi nước mắt, vội vàng quay đi làm việc.

A Lương chú ý tới, lúc đi theo Đồng tẩu ra phía trước lau bàn ghế, bèn quan tâm hỏi một câu.

"...... Chỉ là không ngờ tới, ta vận khí tốt mới có được công việc này." Đồng tẩu nói.

A Lương gật gật đầu, hắn có thể thấu hiểu cho nỗi lòng của Đồng tẩu, một lát sau cũng lên tiếng: "Đứa con riêng không nghe ta quản giáo, cứ luôn cảm thấy cha nó thành ra như vậy là do ta hại, ta về muộn một chút là lại nói ta ở bên ngoài không sạch sẽ."

Đồng tẩu vừa nghe xong, tức giận đến muốn chết: "Nó ăn của ngươi, uống của ngươi, do một tay ngươi nuôi nấng, vậy mà còn dám nói ra những lời như thế?"

"Tẩu tử đừng giận, ta hiện tại cũng không còn như trước kia nữa, lòng dạ nóng nảy cũng đã từ từ nguội lạnh rồi, ta cũng nhìn thấu cả rồi." A Lương nói đến đây thì dừng lại một chút: "Ta chỉ lo cho con ruột của ta thôi."

Đồng tẩu gật đầu tán đồng: "Nên như vậy, ngươi hiện tại có việc để làm, có tiền để cầm, chúng ta việc gì phải chịu những nỗi uất ức đó." Nàng nói lời này là để an ủi A Lương, nhưng nói xong dường như chính bản thân cũng thấy thanh thản hơn.

Đúng vậy, nàng tự mình kiếm tiền, Thang lão bản phát tiền công tận tay nàng, nàng việc gì còn phải chịu sự kiềm chế của bà mẫu nữa?

"Lũ trẻ trong nhà cũng nên nhận rõ xem là ai đang nuôi nấng bọn chúng." Đồng tẩu dứt khoát nói.

A Lương gật gật đầu, hắn vốn là kẻ lầm lì ít nói, nhưng trong lòng đều minh bạch cả. Trước kia hắn không có năng lực, chẳng kiếm được mấy đồng, đứa con riêng tuổi tác lớn dần nên nghĩ rằng sau này hắn phải dựa vào nó mà sống, nhưng hiện tại thì không có chuyện đó nữa.

Cửa hàng đã thu dọn thỏa đáng.

Thôi phụ ở quầy đồ ăn sáng đi tới hậu viện một chuyến, nói với Thang lão bản: "Phía trước cửa tiệm có khách rồi, họ đều chạy sang quầy đồ ăn sáng hỏi khi nào thì mở cửa."

Thang Hiển Linh ngẩng đầu nhìn trời, hiện tại cũng chỉ mới hơn 9 giờ thôi nhỉ?

"Phía trước đã thu dọn xong chưa? Xong rồi thì mở cửa đi." Thang Hiển Linh nói.

Hôm qua buổi tối cửa hàng đã được dọn dẹp sạch sẽ, hiện tại chỉ là kiểm tra lại một lượt, thêm nước vào ấm trà, đặt chén trà và bày biện bát đũa lên bàn.

Không có việc gì lớn.

Thiết Ngưu đi mở cửa hàng, thực khách vốn đang xếp hàng bên tiệm đồ ăn sáng thấy tiệm cơm mở cửa thì mừng rỡ vô cùng: "Đi thôi!"

"Cái quầy hàng đồ ăn sáng này vẫn là tốt thật, có thể thông tin tức với tiệm cơm."

"Ta mua cái bánh nướng rồi cầm qua đó ăn luôn."

Lúc này vẫn chưa đến giờ cao điểm, nhân số không tính là nhiều. Tám cái bàn mới chỉ có bốn bàn có khách ngồi. Đồng tẩu và A Lương báo thực đơn, hỏi khách quan muốn dùng gì.

Về cơ bản đều là món cũ, có người nói thẳng: "Vịt kho gừng già."

"Vịt kho gừng già là gì?"

"Chắc hôm qua ngươi không tới rồi, Thang lão bản mới đẩy ra món mới."

"Còn cháo thịt nạc trứng bắc thảo không? Cho ta một bát, lại thêm một đĩa rau trộn trứng bắc thảo." Đây là khách quen, hôm qua ăn trứng bắc thảo xong, sáng nay ngủ dậy vẫn còn cảm nhận cái mùi vị đó.

Có người liền hỏi trứng bắc thảo là cái gì.

"Các vị chắc là không thích ăn đâu, hôm qua có người gọi một đĩa mà chẳng động mấy đũa. Ta thì lại thích, vị nó đặc biệt lắm, chưa thấy qua ở thành Phụng Nguyên bao giờ."

"Chưa thấy qua? Hiếm lạ vậy sao? Thế ta phải nếm thử cho biết cái mới."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đi báo món, Thang Hiển Linh vừa nghe: "Muốn uống cháo thịt nạc trứng bắc thảo?!" Được, cậu đã hiểu, "Cũng tại hôm qua ta nấu hơi nhiều, bán được có nửa nồi, là khách quen muốn gọi à?"

"Đúng vậy, vị đó vừa nhắc tới, khách khác nghe xong cũng muốn thử xem." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười nói.

Thang Hiển Linh: "Để ta làm, cũng may là có ngâm gạo sẵn."

"Đại Viên, Tiểu Mễ, băm gừng đi, lấy gừng non nhé, cạo sạch vỏ rồi thái sợi, chọn một miếng thịt thăn cắt thành dải nhỏ." Thang Hiển Linh đi lấy trứng bắc thảo.

Qua một hồi, A Lương và Đồng tẩu lại vào báo món: Sườn hấp, bí đỏ gà miếng bọc lòng đỏ trứng muối, vịt kho gừng già... phần lớn là mấy món này.

"Có người đang ồn ào lên kia kìa, bảo là món bí đỏ hôm qua hắn không được ăn, sao hôm nay lại tính tiền."

Thang Hiển Linh vừa nghe, con dao trong tay khựng lại, ngẩng mặt nhìn qua: "Có kẻ đến tiệm ta gây chuyện?"

Đã nói là khai trương tặng đồ ăn một ngày, ngươi không đến, hôm nay hết khuyến mãi rồi còn dám gây náo loạn?

Đồng tẩu sợ tới mức vội vàng nói nốt: "Là lớn giọng chút thôi, cũng may có khách khác nói giúp vào. Người nọ chỉ là cảm thấy hôm qua món bí đỏ không ăn được, hôm nay phải tốn 22 văn tiền để mua nên thấy đắt."

Thang Hiển Linh: "......"

"Đắt cũng không giảm giá, có thể dùng món khác."

Thang lão bản ghét nhất là bị người khác gây khó dễ, ép buộc!

"Thiết Ngưu lão bản cũng nói như vậy, bảo khách nhân có thể thử các món khác. Sau đó bàn kia gọi vịt kho gừng già và cháo thịt nạc trứng bách thảo rồi."

Thang Hiển Linh vừa nghe xong, thầm nghĩ người này gọi trứng bách thảo liệu có phải muốn mượn cớ để gây chuyện hay không?

Nhưng cũng không thể khước từ không tiếp đơn được.

Chẳng mấy chốc đã đến lúc bưng món, cửa nhà bếp có gắn một cái chuông đồng nhỏ, Tiểu Mễ kéo chuông một cái, phía trước liền có người tới bưng thức ăn. Lần đầu tiên được kéo chuông, Tiểu Mễ cảm thấy hiếm lạ vô cùng.

Cháo thịt nạc trứng bách thảo, rau trộn trứng bách thảo, vịt kho gừng già, sườn hấp bột cùng các món khác lần lượt được đưa ra phía trước. Thang Hiển Linh ở phía sau bận rộn không ngừng, trong lòng vẫn còn canh cánh vị thực khách có nghi vấn phá đám vừa rồi, cậu lau tay, sải bước đi ra phía trước.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang ngồi sau quầy, không hiểu sao liếc mắt một cái liền thấy phu lang nhà mình đi tới, hắn đứng dậy bước qua, hai người đứng nép sau cánh cửa nhỏ giọng trò chuyện.

"Người nào vậy?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu chẳng cần hỏi nguyên do cũng biết phu lang đang muốn hỏi chuyện gì, hắn mang theo chút ý cười nhàn nhạt đáp: "Bàn thứ ba sát tường, tính từ cửa vào."

Thang Hiển Linh nhìn kỹ, bàn đó đang ngồi hai người: một ông lão lớn tuổi và một thiếu niên trẻ tuổi. Không biết vị thực khách ồn ào trong miệng Đồng tẩu là ai. Ông lão kia thì đang nhíu mày, cháo đã húp vài ngụm, càng húp chân mày càng cau chặt, nhưng tay thì lại không ngừng lại.

Sau đó thiếu niên kia định nói gì đó nhưng lại bị ông lão mắng, nhìn thần sắc thì giống kiểu dạy bảo: "Đừng có lo cho ta, ngươi cứ ăn phần của ngươi đi".

Thiếu niên nọ liền mặc kệ, gắp một miếng trứng bách thảo ăn vào rồi lại nhổ ra, kết quả bị ông lão trừng mắt một cái.

"Khó ăn quá đi."

"Cũng được mà." Ông lão nhíu mày nói xong, sau đó gắp một miếng trứng bách thảo bỏ vào bát cháo rồi tiếp tục ăn.

Thiếu niên kia lông mày mặt mũi đều nhăn nhó cả lại, gọi người nói: "Tiểu nhị, cho một phần bí đỏ gà miếng bọc lòng đỏ trứng muối." Nói xong còn liếc mắt xem ông lão đối diện có ý kiến gì không.

Ông lão không nói gì, vẫn đang thưởng thức bát cháo.

Thang Hiển Linh thu hồi ánh mắt, nhìn Thiết Ngưu, nhỏ giọng hỏi: "Vị tiểu nam lang trẻ tuổi đó à? Ồn ào sao?"

"Là vị lão nhân kia." Thiết Ngưu công bố đáp án.

Thang Hiển Linh: "......"

"Còn nữa, vị tiểu nam lang kia kỳ thực là một tiểu ca nhi, chắc là hai ông cháu." Thiết Ngưu sửa lại.

Thang lão bản: ......

Chẳng đoán trúng được cái nào, nhưng có một điểm chắc chắn là vị khách vốn định tìm chuyện này hiện tại đã bị món trứng bách thảo chinh phục khẩu vị, sẽ không gây sự nữa.

Thang Hiển Linh gật gật đầu, nhướn mày: "Vận khí nhà ta cũng không tệ lắm."

Làm nghề ăn uống, lúc nào cũng sợ nhất là khách gây náo loạn.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì nói: "Là do ngươi nấu ngon, mọi người cứ nhìn vào đồ ăn ngon thì ít nhiều đều sẽ bao dung hơn một chút, món trứng bách thảo này đúng là độc nhất vô nhị ở thành Phụng Nguyên."

"Khéo miệng thật." Thang Hiển Linh nghe xong thì cười hì hì, sau đó ra vẻ lưu manh đưa một tay vỗ nhẹ vào eo tiểu lão bản: "Ta đi nấu cơm tiếp đây."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu, hắn cũng muốn chạm vào eo phu lang một chút.

Thôi thì đợi lúc vắng người vậy.

Thang Hiển Linh xào xong một đĩa bí đỏ gà miếng bọc lòng đỏ trứng muối, rung chuông gọi người tới bưng món. Đồng tẩu bước vào, bưng đĩa thức ăn đưa đến trước mặt khách, lúc quay lại liền nói: "Vị tiểu ca nhi đó ăn rất vui vẻ, tổ phụ của hắn cũng hài lòng theo, không còn chê đắt, cũng không thấy ồn ào nữa."

"Vậy thì tốt rồi." Thang Hiển Linh gật đầu nhẹ nhõm.

Hôm nay mở cửa sớm, hơn 9 giờ đã mở cửa, tuy nói là bận rộn không ngơi tay nhưng không đến mức đòi mạng như ngày hôm qua. Đồng tẩu và A Lương cũng có thể xoay xở được, hai người không cần phải chạy vào nhà bếp để chuẩn bị thức ăn nữa.

Mà Đại Viên cùng Tiểu Mễ thì kiến thức cơ bản rất vững chắc từ đao công cho đến canh hỏa hầu.

Đến hơn 11 giờ, người kéo đến càng đông. Nghe Thiết Ngưu nói bên ngoài vẫn còn người đang đứng chờ chỗ, bảo là nhất định phải vào ăn cho bằng được.

Thang Hiển Linh: "..."

Cậu bảo dọn bớt mấy chiếc ghế tròn ở phía trước đem ra bên ngoài, lại chuẩn bị sẵn trà lạnh, cho khách xếp hàng theo số thứ tự. Nhưng cậu dặn chỉ phát số cho năm bàn thôi, đông quá thì không nên khuyên họ xếp hàng nữa.

Phía trước có Thiết Ngưu và Tưởng Vân quản lý, Thang Hiển Linh chỉ phụ trách xào nấu. Cậu bớt chút thời gian dặn Đại Viên: "Nguyên liệu trong bếp ngươi cứ xem mà dùng, làm chút cơm trưa cho chúng ta tự ăn."

Một lát sau, Thang Hiển Linh làm xong các món trong đơn của khách, tranh thủ uống miếng nước nghỉ tay, tiện thể hỏi Đại Viên xem trưa nay ăn gì. Cậu vừa bước tới xem thì thấy Đại Viên đã thái xong một chậu khoai tây sợi.

Thang Hiển Linh: "..."

"Ngoài khoai tây sợi ra còn món gì khác không?"

Đại Viên thành thật đáp lời: "Có ạ, còn có cơm ngũ cốc, ta không hấp màn thầu vì sợ lãng phí thời gian."

Thang Hiển Linh vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi lại: "Chỉ có khoai tây sợi ăn với cơm ngũ cốc thôi sao?"

"Lão bản cứ yên tâm, cơm ngũ cốc này ta cho nhiều hạt, cho ít gạo trắng lắm."

Thang Hiển Linh cảm thấy nghẹt thở, cũng tại cậu, đứa trẻ này chắc là muốn tiết kiệm tiền giúp cậu đây mà. Đại Viên vừa thấy thần sắc này của Thang lão bản thì y hệt lúc hắn làm sai việc bị sư phụ nhìn vậy, đương nhiên là Thang lão bản trông ưa nhìn hơn nhiều. Hắn nhất thời hoảng sợ, lắp bắp: "Ta... có phải ta chỗ nào... làm không tốt không ạ?"

"Ngươi đừng sợ." Thang Hiển Linh trấn an trước, rồi mới nói: "Trời nóng nực, mọi người làm việc đều vất vả. Sau này cơm nước ngươi và Tiểu Mễ cứ lo liệu, Tiểu Mễ cũng nghe cho kỹ, bữa nào cũng phải có thịt có cá, không cần tiết kiệm cho ta."

Cơm cho nhân công thì cậu vẫn bao lo được.

"Thức ăn không cần trình bày cầu kỳ, nhưng phải đủ cả mặn lẫn chay. Lượng cơm thì ngươi cứ nấu dư ra một chút, tiểu lão bản ăn khỏe bằng hai người, Đồng tẩu và A Lương mỗi người một bát rưỡi, ta với nương mỗi người một bát. Ngươi và Tiểu Mễ ăn bao nhiêu thì cứ tính vào đó, nấu nhiều thêm chút, gà hay thịt lợn cứ việc dùng."

Đại Viên đã hiểu, gật gật đầu, hóa ra là như vậy.

"Vậy có cần thái một cân thịt không ạ?"

"Được chứ." Thang Hiển Linh gật đầu. Cả nhà bảy miệng ăn, một cân thịt vẫn còn hơi ít: "Cứ lấy hai cân đi." Cậu nói xong bèn bổ sung: "Buổi trưa làm món gì nhiều đạm một chút, buổi chiều thì bớt thịt lại cũng được, nhưng món chính là phải cho mọi người ăn no."

Đại Viên lúc này đã nghe hiểu và ghi nhớ kỹ càng, lập tức định đi lấy thịt, nhưng hắn vẫn có chút ngượng ngùng, cứ luôn miệng xác nhận lại: "Dùng thịt gà được không ạ?"

"Được, con gà đó ngươi cứ dùng hết cả con đi." Thang Hiển Linh gật đầu, "Cứ mạnh dạn mà làm."

Dù cậu đã nói thế, nhưng Đại Viên vẫn chẳng dám vung tay quá trớn dùng đồ mặn của chủ, mỗi lần dùng gì đều phải hỏi trước một tiếng. Thang Hiển Linh nghĩ bụng thôi thì cứ để mặc hắn, trẻ nhỏ cẩn thận cũng là chuyện tốt.

Bữa trưa Đại Viên làm hai món: khoai tây xào sợi và gà kho miếng.

Thức ăn được múc vào hai cái đĩa lớn đặt trên bàn ngoài sân, mọi người thay phiên nhau ra ăn. Ai ăn bao nhiêu thì tự lấy bấy nhiêu, người nhà và nhân công đều ăn chung một mâm như nhau. Tay nghề của Đại Viên tuy chưa phải hạng nhất, nhưng so với cơm nước gia đình bình thường thì vẫn đậm đà, ngon miệng hơn nhiều.

Nhờ có thêm người phụ giúp mà hôm nay mọi việc thong thả hơn hẳn hôm qua.

Ăn cơm xong, Thang Hiển Linh uống thêm chén trà, ngồi ngoài hành lang nghỉ ngơi một lát. Đến sau ba giờ chiều thì khách vắng dần, A Lương và Đồng tẩu ở ngoài sân cọ rửa bát đĩa, Thang lão bản thì dẫn theo Đại Viên, Tiểu Mễ đi chuẩn bị nguyên liệu cho buổi tối.

"Mẹ, người đi chợp mắt một lát đi, giờ trong bếp đủ người rồi." Thang Hiển Linh không cho nương xuống bếp nữa, "Người đừng có ngại, giờ ai nghỉ được thì cứ tranh thủ mà nghỉ, đừng có cố quá mà phí sức."

Tưởng Vân nghe vậy thì cười không ngớt. Bà chẳng thấy mệt, nhưng hễ nghĩ đến Thiết Ngưu và Ngũ ca nhi còn bận rộn là bà không yên lòng đi ngủ. Thế là bà đi ra phía trước xem có việc gì cần phụ giúp không.

Đến chạng vạng tối, tiệm bán thêm đồ nướng. Lúc Thang Hiển Linh nướng thì gọi Đại Viên và Tiểu Mễ đứng bên cạnh quan sát. Cậu chưa cho hai đứa tự tay làm ngay, làm sao có thể chứ, cứ phải học cho kỹ rồi mới từ từ bắt đầu. Đừng khinh thường đồ nướng vỉa hè, nó cũng có bí quyết riêng cả đấy.

Đại Viên và Tiểu Mễ ngẩn cả người, "Ngài định dạy, dạy bọn ta thật sao?". Thế rồi cả hai đều lộ vẻ cảm kích khôn cùng, như muốn dập đầu tạ ơn.

"Ta cũng chưa giao công thức nước sốt nướng cho hai đứa đâu, hai đứa không cần phải cảm động đến mức muốn nhận ta làm sư phụ đâu nhé." Thang Hiển Linh trêu chọc một câu.

Quả nhiên, đôi tay đang lau nước mắt của hai đứa bỗng khựng lại, Đại Viên nghiêm túc nói: "Thang lão bản, tuy ngài rất tốt, nhưng bọn ta không thể phản bội sư phụ được, bọn ta cả đời này chỉ có một người sư phụ mà thôi."

Tiểu Mễ mắt đẫm lệ cũng gật đầu lia lịa.

"Ai bảo hai đứa phản bội sư phụ đâu, ta cũng chẳng rảnh mà tranh đồ đệ với ông ấy. Ý ta là dạy mấy thứ này cũng chẳng đáng gì, đừng có hở chút là khóc nhè." Thang Hiển Linh giải thích. Hai đứa nhỏ này đúng là những khối đá thô, dù có chút bướng bỉnh, chậm hiểu nhưng lại rất thật thà, biết trước biết sau. Để chúng phụ việc trong bếp là quá yên tâm rồi. Biết nghe lời, biết phục tùng, không cãi vặt, thế là tốt nhất.

Việc làm ăn buổi tối vẫn là nhộn nhịp nhất. Có lẽ khách hàng vẫn chưa quen với giờ giấc mới, bên khu đồ ăn tối cứ có người gọi: "Sao không bày thêm mấy cái bàn ngoài cửa? Ta chỉ muốn ăn đồ nướng thôi, mấy thứ khác không cần."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe vậy bèn đi dọn thêm bàn ra, mấy chiếc bàn cũ của nhà vẫn còn dùng tốt.

Ngày làm việc kết thúc khi trời đã tối mịt. Tiểu Mễ nấu một nồi cháo đậu xanh bỏ thêm chút đường, làm thêm món khoai tây sợi trộn và mướp đắng xào thịt băm. Thang Hiển Linh ăn một miếng mướp đắng, rồi vội vàng húp hai ngụm cháo ngọt để át đi vị đắng ngắt.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn thấy cảnh đó thì không nhịn được cười.

"Hai đứa về đi." Thang Hiển Linh phát tiền công cho Đại Viên và Tiểu Mễ, mỗi người mười văn tiền. Hai đứa trẻ cứ ngẩn ra nhất quyết không chịu nhận, Đại Viên nói: "Sư phụ dặn chúng ta qua đây giúp là để học hỏi, Thang lão bản còn dạy cho bọn ta bản lĩnh nữa, chúng ta tuyệt đối không thể lấy tiền."

Hai đứa nhỏ này đúng là tính tình bướng bỉnh, Thang Hiển Linh nhất thời không thể khuất phục nổi, lại thêm cái tính không thích kiểu đẩy tới kéo lui khách sáo.

"Vậy thì cầm lấy tiền xe đi, giờ này vẫn còn xe để về, coi như cả tiền xe cho ngày mai tới nữa." Thang Hiển Linh nói.

Thế là hai đứa trẻ này thật sự chỉ nhận đúng tiền xe, một xu thừa cũng không chịu lấy.

Thang Hiển Linh: "...... Được rồi."

Tiễn người đi xong, Tưởng Vân đã đun sẵn nước nóng, gọi Ngũ ca nhi đi rửa mặt đánh răng. Thang Hiển Linh bảo mẹ đi tắm trước, còn mình thì đem tráp tiền ra sắp xếp lại, tính toán sổ sách, tiếng gọi nghe chừng rất có trung khí.

Tưởng Vân vừa nghe liền biết, hôm nay Ngũ ca nhi không bị quá mệt, tinh thần hiện giờ vẫn còn khá tốt.

Bà không khỏi lên tiếng: "Mượn đồ đệ của Điền sư phụ cũng chỉ là giải quyết lúc cấp bách, sau này rồi cũng phải trả người ta, hay là con tự thu lấy một người đồ đệ?"

"Dạ? Con sao?" Thang Hiển Linh cảm thấy mình thu đồ đệ thì không ổn lắm, bản lĩnh của cậu vẫn chưa tới tầm đó.

Tưởng Vân gật đầu: "Con không muốn dạy người ta sao?" Cũng không phải chứ, Ngũ ca nhi đâu phải hạng người hẹp hòi như vậy.

"Con chỉ sợ làm hỏng tiền đồ người khác thôi." Thang Hiển Linh nói thật lòng. Cái gọi là tay nghề nấu nướng tuyệt đỉnh của cậu thực chất đều là nhờ có bàn tay vàng, nếu thực sự luận về bản lĩnh trù nghệ cốt lõi thì cậu chưa đủ tư cách dạy người. "Con vẫn nên bớt chút thời gian đi chợ Tây tìm người, chỉ cần có chút nền tảng nấu nướng trong người là được rồi."

Tưởng Vân cũng không khuyên thêm nữa, mọi việc đều để Ngũ ca nhi tự mình quyết định.

. . . . . . 

Đại Viên và Tiểu Mễ về đến nhà thì trời đã tối hẳn.

"Có đói bụng không? Sư nương hai đứa đã nấu cơm rồi." Điền đầu bếp hỏi hai người đồ đệ.

Hai tiểu tử đồng loạt lắc đầu, đứa thì nói: "Con ăn no rồi." Đứa thì kể: "Buổi trưa chúng con ăn gà kho miếng, khoai tây sợi với cơm ngũ cốc; buổi chiều Tiểu Mễ làm mướp đắng xào thịt băm với khoai tây sợi trộn, cháo còn cho thêm đường nữa ạ."

Điền đại trù vừa nghe thực đơn này, thấy còn thịnh soạn hơn cả cơm nước ở nhà mình thì mới thật sự yên tâm.

"Thế hai đứa hôm nay làm những gì?"

Đại Viên bắt đầu thành thật báo cáo. Điền đại trù lắng nghe, thầm nghĩ Thang lão bản thật sự không hề giấu nghề. Đại Viên kể đến món bí đỏ gà miếng bọc lòng đỏ trứng muối, Tiểu Mễ đứng bên cạnh cứ ch** n**c miếng, thật sự nhịn không được bèn chen vào: "Sư phụ, thơm lắm ạ! Thang lão bản vừa làm xong là con không nhịn được mà nuốt nước miếng ừng ực. Thang lão bản còn dùng thìa múc hẳn một bát nhỏ cho con và Đại Viên ca ăn thử."

"Ngon tuyệt vời luôn ạ!" Tiểu Mễ nhớ lại vẫn còn thấy thèm: "Sao món bí đỏ đó lại có thể ngon đến thế cơ chứ."

Đại Viên vì là phận sư huynh, ngày thường luôn tự nhủ phải chín chắn, ổn trọng để trông nom sư đệ, kết quả hôm nay cũng không kìm lòng được mà tham ăn. Ở ngoài mà tham ăn là bị sư phụ mắng ngay, nhưng ở nhà mình thì không sao.

"Bí đỏ à?" Điền đại trù lẩm bẩm: "Hai đứa có biết làm thế nào không?"

Đại Viên mừng rỡ vì sư phụ không mắng mình tham ăn, vội nói: "Bí đỏ phải tẩm bột chiên lên ạ. Thang lão bản nói là dùng tinh bột khoai tây phơi khô để tẩm, chiên hai lần cho xốp giòn, nhưng quan trọng nhất vẫn là cái lòng đỏ trứng muối..."

Điền đại trù thầm tính toán, trứng muối thì ông biết làm, ngày mai phải muối một ít để tự mình thử xem sao.

. . . . . . 

Thang Hiển Linh chẳng sợ Đại Viên, Tiểu Mễ kể cho sư phụ chúng nghe về cách làm các món tủ nhà mình, cũng chẳng sợ người ta học lỏm. Lúc mượn người của Điền đại trù, cậu đã lường trước chuyện này. Vẫn là câu danh ngôn cũ, Thành Phụng Nguyên rộng lớn như vậy, thị trường ăn uống cũng bao la, cậu chỉ cần giữ vững tay nghề, níu chân được những khách quen yêu thích hương vị nhà mình là đủ.

Con đường cậu chọn là làm đồ tinh tế, mới lạ và bền vững lâu dài.

Suốt năm ngày liền, tiệm cơm Thang Ngũ Ca mở cửa năm ngày là năm ngày làm ăn mỗi lúc một khấm khá, rực rỡ hơn. Có hôm, thậm chí còn có xe ngựa dừng trước cửa tiệm họ Thang. Hoàng lão bản vận một bộ đồ tơ lụa, hớn hở tiếp đón vị khách hàng lớn vào tiệm.

"Lưu huynh đừng nhìn cái tiệm này nhỏ, đây là nơi ta thích ăn nhất đấy. Mấy món ở đây thì cả chợ Đông lẫn chợ Tây đều không tìm ra đâu." Hoàng lão bản tươi cười mời Lưu huynh vào trong.

Lưu Bảo Giám không phải thương nhân, ông ta là người có chỗ dựa phía sau, chuyên lo liệu việc cung cấp đồng phục cho tạp dịch, sai dịch và nha lại ở thành Phụng Nguyên. Đừng nói là Hoàng lão bản, ngay cả những thương nhân vải vóc lụa là lớn khác cũng đều muốn bắt mối với ông ta.

Biết bao lão bản của các cửa tiệm đã mời ông ta đi ăn, những bữa tiệc xa hoa ở các tửu lầu lớn ông ta chẳng biết đã dự bao nhiêu lần rồi.

Lưu Bảo Giám tiệc nào cũng dự, món nào cũng ăn, duy chỉ có chuyện làm ăn là nhất quyết không hở răng nửa lời. Cứ hễ nhắc đến là ông ta lại bảo phải xem xét thêm, phải để đại nhân định đoạt, chứ hạng người như ông ta sao dám tự tiện làm chủ.

Ai nấy đều hiểu, đây chẳng qua là lời thoái thác khéo léo mà thôi.

Dăm ba cái việc vặt vãnh này, sao có thể dám kinh động đến đại nhân cho tốn công phí sức.

Tiệc của Hoàng lão bản thì Lưu Bảo Giám đã dự hai lần, nhưng đều là ở mấy tửu lầu lớn vùng chợ Đông chợ Tây. Đến lần thứ ba này, sao lại chạy tới cái chốn này? Lưu Bảo Giám liếc nhìn Hoàng lão bản một cái, thầm nghĩ chẳng lẽ tên này định nắn gân mình? Hay là muốn cho mình một vố thị uy đây?

Nhưng nhìn thần thái của Hoàng lão bản thì lại không giống như vậy.

Lưu Bảo Giám gật đầu, cười ha hả nói: "Vậy để ta nếm thử xem sao. Hoàng lão bản đã khen ngon thì ta tin chắc là không lầm đâu."

"Ái chà Lưu huynh, chỉ cần một câu 'ta tin' đó của huynh thôi, tiểu đệ đây... thiệt tình là cảm động khôn xiết."

"Mời huynh vào bên trong."