"Thang lão bản, lại có người tới! Họ hỏi cái mùi thơm nức vừa bay từ hậu viện lên là món gì, khách muốn gọi món đó." A Lương lật đật chạy vào hậu viện truyền lời.
Thang Hiển Linh: "?"
Cậu ngước mắt nhìn trời, giờ này đã gần ba giờ chiều rồi, quá bữa trưa từ đời nào rồi mà vẫn còn khách vào sao?
"Ngươi có nói với họ đó là gì không? Cơm chiên thôi mà."
A Lương gật đầu lia lịa: "Ta nói rồi, nhưng khách nhân cứ hỏi có bán không."
Thang Hiển Linh: "...... Có mấy vị khách?"
A Lương đáp là bốn vị. Thang Hiển Linh liền quyết định, trong nồi còn bao nhiêu thì đem đãi khách hết bấy nhiêu. Vốn dĩ đây chỉ là món lẩu thập cẩm, có gì dư là ta quăng hết vào chảo xào chung một mẻ, chứ tầm này không thể tiếp khách tử tế được nữa. Phải bắt đầu chuẩn bị đồ ăn cho mộ thực, lại còn cả mẻ đồ nướng đang đợi phía trước kia kìa.
Nếu giờ mà còn nổi lửa xào nấu món mới, cậu chỉ sợ không kịp trở tay cho buổi chiều.
"Múc ra đi, cứ bảo là không còn nhiều nên miễn phí tặng thêm." Thang Hiển Linh dặn.
Đồng tẩu ăn nhanh như gió, vừa dứt bát đã đứng dậy bảo ăn xong rồi để bà đi làm, A Lương vẫn chưa kịp ăn nên đổi chỗ cho A Lương ngồi xuống.
"Không sao đâu, để ta đi cho." A Lương lật đật vào bếp bắt đầu múc cơm.
Phía trước không có ai, Hoàng Phủ Thiết Ngưu đi lên gian trên trông chừng. Hắn cũng đã dùng bữa xong, bảo Thang Hiển Linh cứ thong thả mà ăn. Chẳng được bao lâu, Thiết Ngưu quay trở vào, Thang Hiển Linh vừa nhìn thấy thần sắc của hắn là trong lòng lộp bộp một tiếng, vừa ngọt ngào vừa phiền não hỏi: "Lại có người tới à?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu, dứt khoát nói thẳng: "Trong tiệm sắp ngồi kín chỗ rồi."
"????"
Thang Hiển Linh: "!!!!"
Cậu phát ra một lời chất vấn từ tận đáy lòng: "Tại sao chứ?" Đã qua giờ cơm trưa từ lâu rồi mà!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đưa ra lời giải đáp: "Thực khách bảo dù tiệm của Thang lão bản đã đổi thành tửu lầu nhưng họ vẫn giữ thói quen ghé qua vào mộ thực. Sợ sáng nay không mở cửa làm họ vồ hụt một chuyến, nên tầm này đã đến xếp hàng chờ sẵn rồi."
Thang Hiển Linh thoáng chút hốt hoảng.
"Cứ thế này thì không ổn, nếu họ lại gọi món thì e là không đủ nguyên liệu chuẩn bị cho mộ thực mất."
"Yên tâm đi, khách vừa tới chắc cũng chưa đói đâu, chỉ là ngửi thấy mùi hương nên thèm thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu trấn an phu lang đừng quá nóng nảy, "Nhưng ta thấy chắc phải mua thêm hai con vịt nữa mới đủ."
Thang Hiển Linh: "......"
Quả thực là vậy.
"Thế này đi, cơm chiên trong bếp cứ bưng ra trước, đưa cho bốn vị đã hứa lúc nãy. Ta xem nấu thêm ít trà gừng giải nhiệt lát nữa đưa lên luôn, đậu nành cũng còn, món bí đỏ gà miếng lát nữa ta làm thêm rồi đưa qua hết, bảo mọi người cứ ngồi nghỉ ngơi một lát." Thang Hiển Linh nhanh chóng đưa ra phương án: "Ta đi nói với họ."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ừ một tiếng, cùng phu lang đi ra phía trước.
"Mẹ, Đồng tẩu với A Lương cứ ăn cơm đi nhé, ăn xong uống miếng nước rồi nghỉ tay một chút, không phải vội." Thang Hiển Linh đi được vài bước lại quay đầu dặn dò.
Tưởng Vân thừa hiểu sao mà không vội cho được, khách lại kéo đến rồi kia mà. Nhưng Ngũ ca nhi chẳng giống lão Thang chút nào. Lão Thang ngày trước hễ thấy thực khách là quýnh quáng hơn ai hết, chẳng để bà với ba đứa con gái được rảnh rang lúc nào, cứ sai bảo xoay như chong chóng, mỗi người một việc không ngơi tay.
Nhưng Ngũ ca nhi thì khác, cậu thà tự mình bận rộn thêm một chút cũng muốn để Đồng tẩu, A Lương và cả Thôi đại gia đang ở lại giúp việc được nghỉ ngơi đôi chút.
"Hai ngươi đừng cuống, để ta đi." Tưởng Vân ấn vai tiểu Đồng xuống, "Ngươi với A Lương cứ nghe lời Ngũ ca nhi, đặc biệt là A Lương, mau ăn cơm đi, đưa khay cho ta."
A Lương: "Ta không đói, để ta đi đưa cơm cho."
"Đưa chuyến này rồi còn chuyến khác, việc làm bao giờ cho hết. Giờ là lúc nào rồi, mau ngồi xuống mà ăn đi kẻo đói lả ra đấy." Tưởng Vân đã ăn gần xong, liền đón lấy khay từ tay A Lương đi ra phía trước.
Quả nhiên vừa bước ra là bận rộn ngay lập tức.
Đồng tẩu lau miệng rồi đi rửa tay, đeo tạp dề vào rồi cũng bước lên gian trên. A Lương ngồi xuống ăn mà cứ như đang đổ cơm vào miệng, nhai chẳng được mấy miếng đã nuốt chửng, ăn xong là bật dậy chạy đi làm ngay.
Thang Hiển Linh nhìn cảnh tượng ấy mà chân mày nhíu chặt. Cậu vốn tự tin mình đã có kinh nghiệm mở quán, nhưng chẳng thể ngờ ngày đầu khai trương sinh ý lại hưng thịnh đến mức này. Nhìn những người làm công từ sáng sớm tinh mơ đã tất bật, mãi đến hai ba giờ chiều mới được miếng cơm vào bụng, đến cả thời gian nghỉ tay uống hớp nước cũng chẳng có, lòng cậu không khỏi xót xa.
Này không thể được, cả người nhà cũng thế, cứ thế này thì trụ sao nổi.
"Mới khai trương tiệm nào chẳng thế, cả tháng trời không buôn bán, thực khách thèm thuồng nên mới kéo đến đông." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa thấy phu lang sa sầm mặt mày là biết ngay Thang Hiển Linh đang nghĩ gì, hắn bèn mở lời an ủi: "Nếu không ổn, ta lại tìm thêm hai người phụ giúp thu dọn tạm thời vậy."
Thang Hiển Linh nghe vậy liền gật đầu tán đồng.
Chỉ là khi bắt tay vào việc, tay vừa cầm muôi xào nấu, cậu chợt khựng lại: "Thiết Ngưu vừa rồi nói câu kia nghe sao mà quen tai thế nhỉ."
Một lát sau, món bí đỏ gà miếng bọc lòng đỏ trứng muối nóng hổi đã ra lò. Đồng tẩu và A Lương nhanh nhẹn bưng lên phía trước, vừa đưa cơm vừa rót trà nước cho khách.
Thang Hiển Linh bỗng sực nhớ ra hồi trước lúc mới mở tiệm đồ ăn sáng, cậu cũng từng bảo với nương rằng đừng thấy giờ người ta đông mà ham, qua cái đợt mới mẻ này sinh ý sẽ dần ổn định lại. Theo lý thường thì phải là như vậy, nhưng quán nhà cậu lại lạ đời ở chỗ, nếu không phải vì mấy phường khác mọc lên hàng nhái, thì giờ này khách mua đồ ăn sáng vẫn còn phải xếp hàng dài dằng dặc chứ chẳng chơi. Chẳng lẽ phải mất tới một hai năm mới hạ nhiệt sao?
Vậy là tửu lầu nhà cậu cũng định bận rộn điên cuồng thế này suốt một hai năm tới à?
Thang Hiển Linh chẳng muốn nói lời trái lương tâm, bảo rằng "không muốn vất vả" hay "không cần nhiều khách" vì cậu đâu có điên, đây rõ ràng là một kiểu phiền não ngọt ngào. Chỉ cần cậu giải quyết xong phần phiền não thì chẳng phải chỉ còn lại sự ngọt ngào thôi sao?
Cậu tính toán sau này cứ đúng mười giờ sáng là mở cửa.
Thời đó, giờ giấc dùng bữa của bá tánh không giống thời hiện đại, nhiều người có thói quen gộp bữa sáng với bữa trưa làm một. Hôm nay mười một giờ mới chính thức lên món, nếu đẩy sớm lên một tiếng thì khách quen ăn sớm sẽ được phục vụ ngay, tránh dồn ứ vào buổi trưa.
Thang Hiển Linh thầm tính, thay vì thuê thêm nhiều người phụ giúp, cậu cần tìm một người phụ bếp thực thụ. Người này phải biết chút đao công, làm được vài món đơn giản, biết sơ chế rau củ và hiểu được ý đồ nấu nướng của cậu.
Quan trọng hơn, vị phụ bếp này vào buổi trưa có thể đứng ra nấu riêng một nồi cơm thật ngon cho người nhà và công nhân ăn, như thế cậu mới có thể nghỉ ngơi một chút, dành toàn bộ tinh lực vào các đơn gọi món của khách. Còn người làm công thì nhất định phải thay phiên nhau ăn đủ nửa giờ, nghỉ ngơi cho lại sức.
Khi Thang Hiển Linh xào xong phần đồ tặng, gian nhà trên tuy đã ngồi kín chỗ nhưng chưa ai gọi thêm món mới. Thang lão bản vừa giải thích rằng hiện tại cần chuẩn bị cho mộ thực, nửa canh giờ nữa mới tiếp tục nhận đơn. Thực khách lúc này cứ thong dong quây quần bên đĩa đậu nành, ly trà giải nhiệt và đĩa bí đỏ, vừa nhâm nhi vừa tán chuyện rôm rả.
"Bí đỏ này ngon thật đấy!"
"Ta nghe người ta kháo nhau đồ tặng hôm nay cực phẩm lắm."
"Lại còn có cả thịt gà nữa chứ."
"May mà chúng ta đến sớm, lát nữa gọi món trước rồi phải làm thêm mấy xiên thịt nướng mới đã."
"Tiệm của Thang lão bản sửa sang lại nhìn khấm khá hẳn ra." Có người đảo mắt nhìn quanh một vòng, chấm ngay lấy gian phòng bao vây bằng ống trúc, nghe đâu chỉ cần gọi món đủ một trăm văn là được ngồi. Chuyện nhỏ, có ngày gã phải mời ba năm hảo hữu đến đây chén tạc chén thù một bữa mới được.
Hậu viện lại bắt đầu một guồng quay mới.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa đi mua thêm thịt về, trên tay còn xách theo hai con vịt béo mập. Hắn mã bất đình đề, vừa đặt chân xuống đã bắt tay vào làm thịt, chặt vịt bồm bộp. Thực khách bây giờ khôn lắm, đa phần chỉ gọi nửa con để còn bụng mà nếm thử các món khác, chứ gọi nguyên con thì vừa nhiều lại vừa xót tiền.
Một con vịt kho gừng mẫu giá 68 văn, nửa con thì 35 văn.
Bên này Thang Hiển Linh đang thoăn thoắt xiên thịt. Tưởng Vân, Đồng tẩu và A Lương cũng đồng loạt ra trận. Thang Hiển Linh thái thịt thành từng khối đều tăm tắp, ba người kia cầm xiên tre đứng bên thớt, cứ thế lụi cụi xiên, chẳng mấy chốc đã được một đống cao ngất. Thang Hiển Linh nhẩm tính lượng khách, quyết định hôm nay cứ chuẩn bị dư ra một chút cho chắc ăn.
Ròng rã nửa canh giờ chỉ để xiên thịt.
Thang Hiển Linh vừa xoay xoay cổ tay cho bớt mỏi thì nghe mẹ hỏi: "Đến giờ rồi đúng không con?"
Ý bà là đã đến lúc mở bán mộ thực.
Thang Hiển Linh: "...... A, đúng là phiền não ngọt ngào mà!"
Lò nướng ngoài sân đã được nhóm lửa dự nhiệt. Đồng tẩu và A Lương rửa tay sạch sẽ rồi chạy lên phía trước tiếp khách, ghi chép xem bàn nào gọi bao nhiêu xiên. Hai người họ vốn không biết chữ, Thang Hiển Linh phải dùng mẹo đã dạy từ trước: Trên mỗi bàn đều có đánh số. Cậu dùng con số Ả Rập dạy cho hai người vì chữ Phồn thể khó nhớ, lúc bận rộn cuống cuồng lên là thế nào cũng quên sạch, thôi thì dùng con số cho nó nhanh gọn.
Bàn số mấy, bao nhiêu xiên thịt, cứ thế mà ghi.
Hai người ghi nhớ xong liền chạy ù đến quầy báo lại. Thiết Ngưu phụ trách việc sổ sách, đăng ký cẩn thận rồi cầm tờ giấy đưa xuống bếp. Thang lão bản chỉ việc tập trung nướng, nhưng một khi đã đứng lò nướng thì không thể phân thân đi xào nấu món khác được, Thiết Ngưu lại phải ra mặt giải thích với khách.
"Nhà các ngươi chắc phải thuê thêm người thôi."
"Không được không được, thay đầu bếp mà không phải tay nghề Thang lão bản thì ta thà đợi thêm tí nữa còn hơn."
"Chứ còn gì nữa, chúng ta cứ nhâm nhi đồ nướng trước, từ từ rồi ăn món chính sau."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền bảo: "Đa tạ các vị đã bao dung. Nếu các vị ăn đồ nướng mà no rồi thì thôi đừng gọi món xào nữa, tránh lãng phí ạ."
Thực khách ngẩng lên nhìn hắn, không nhịn được mà phì cười, trêu ghẹo: "Đúng là phu phu có khác, Thiết Ngưu huynh đệ, sao cái miệng nhà ngươi nói năng y hệt Thang lão bản thế hả?"
Ai đời mở tửu lầu mà lại bảo khách no rồi thì đừng gọi thêm bao giờ?
Có người vui vẻ nói: "Chắc là Thiết Ngưu đau lòng thay Thang lão bản rồi, mà cũng phải, hôm nay vội vàng cả ngày trời còn gì."
"Đúng vậy ạ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thản nhiên gật đầu. Nếu không phải vì trù nghệ của hắn chỉ ở mức bình thường, chẳng thể coi là tinh vi, thì hắn đã hận không thể ôm luôn cả hai cái bếp để đỡ đần cho phu lang rồi.
Khách khứa dùng mộ thực này còn đông hơn cả buổi trưa, chẳng mấy chốc trong tiệm đã không còn chỗ ngồi.
Thật sự là hết chỗ chứa, chẳng lẽ lại bắt người ta xếp hàng lấy số sao?
Thang Hiển Linh ở dưới bếp bận tối mặt tối mũi, chẳng hề hay biết tình hình phía trước. Thiết Ngưu đã thay cậu khéo léo từ chối bớt khách, bảo rằng hôm nay bàn đã kín chỗ, vô cùng xin lỗi rồi còn tặng mỗi người một ống trúc sữa chua làm quà bồi tội, hẹn họ mai đến sớm hơn và dặn dò giờ giấc cụ thể.
Chứ nếu cứ để họ đợi thì chẳng biết đến bao giờ, có khi trời tối mịt cũng chưa được miếng nào vào miệng.
Thực khách nhận ống sữa chua rồi ra về, cũng có người hơi bực mình vì tốn công đi một chuyến vô ích. Hoàng Phủ Thiết Ngưu cứ kiên trì, nhẹ nhàng giải thích từng người một, mong họ đừng giận, bảo rằng đợi lâu quá cũng hại thân.
Đồ nướng cứ ra lò hết mẻ này đến mẻ khác. Mỗi bàn thường gọi mười mấy xiên thịt cùng hai ba món mặn, trong đó món vịt kho gừng mẫu là vô địch thiên hạ, bàn nào cũng có một nồi đất nghi ngút khói.
Vốn dĩ định ăn sườn, nhưng thấy món mới lạ là gọi ngay, ăn một miếng đã thấy kinh diễm vô cùng.
Còn về món trứng bắc thảo, mặc dù đã có lời cảnh báo trước: "Vị món này lạ lắm, có người không ăn nổi đâu", nhưng vẫn có thực khách tò mò gọi thử. Có người vừa bỏ vào miệng đã nhè ra ngay, tuy không đến mức mắng mỏ đòi trả tiền hay bảo tiệm lừa đảo, nhưng chân mày cứ nhíu chặt lại, nhìn đĩa trứng như nhìn thuốc độc, vẻ mặt kiểu: "Không ngờ Thang lão bản làm gì cũng ngon mà lại có thể làm ra cái thứ khó nuốt thế này!"
Thứ này mà cũng gọi là đồ ăn sao?
Nhưng đúng là có người ghét cay ghét đắng thì cũng có người mê như điếu đổ.
Món rau trộn trứng vịt bắc thảo cùng với chút cháo thịt nạc còn lại từ buổi trưa hóa ra lại có những fan cuồng riêng. Có người ăn miếng đầu thấy không quen, nhưng ăn xong lại cứ vấn vương cái vị ngậy bùi đặc trưng ấy, cảm giác vẫn chưa đã thèm, đúng là món ngon chưa từng được nếm trải.
Tửu lầu bận rộn đến tận lúc mặt trời lặn mới chính thức đóng cửa nghỉ ngơi.
Tiễn vị khách cuối cùng xong, cả nhà lại bắt đầu lao vào dọn dẹp. Mặt sàn phải quét lau sạch bóng, bàn ghế phải chùi kỹ, rồi còn đống bát đĩa chất cao như núi. Cũng may Thang lão bản cẩn thận đặt mua nhiều bộ đồ ăn, chứ không thì hôm nay thật sự xoay không kịp.
Quay cuồng một hồi, đến cơm tối của cả nhà cũng chưa kịp nấu.
Tưởng Vân xót Ngũ ca nhi, bảo thôi để bà ra phố mua sẵn đồ ăn về cho xong bữa.
"Mẹ đừng đi nữa, ai cũng mệt rã rời rồi. Con phát tiền cho Đồng tẩu với A Lương, lát hai người về muốn ăn gì thì tiện đường tự mua lấy." Thang Hiển Linh nói. Lúc này cánh tay cậu đã mỏi nhừ, nhấc không nổi cái muôi xào nữa rồi.
Đồng tẩu và A Lương ban đầu xua tay từ chối, định bụng về nhà ăn tạm miếng gì đó cho qua bữa là xong. Nhưng Thang lão bản xưa nay nói một là một, cậu cứ thế dúi vào tay mỗi người mười văn tiền.
"Hôm nay bận quá, mọi người vất vả rồi. Cứ cầm lấy rồi dọn xong thì về sớm, mai vẫn tới giờ cũ nhé."
Hai người không còn cách nào khác vì ở tiệm này, Thang lão bản luôn thích những người làm biết nghe lời, thế là họ đành ngoan ngoãn nhận tiền.
Trời sập tối, hai người dắt díu nhau ra về. Thang Hiển Linh kéo Thiết Ngưu ngồi bệt xuống hiên nhà nghỉ ngơi thêm một lát.
"Ngươi phải ăn một miếng đi chứ."
"Thật sự là không muốn ăn, chẳng thấy đói gì cả." Thang Hiển Linh cả ngày vùi mình trong khói lửa bếp núc, lúc này quả thực chẳng còn tâm trí ăn uống. "Ngươi cũng đừng bận rộn nữa, mẹ cũng thế, nước trong bếp sôi thì cứ để đấy, lát nữa hẵng xách."
Tưởng Vân đáp: "Thật ra ta cũng không mệt lắm, vẫn ổn mà." Bà nói thật lòng. Hôm nay chỉ có mình Ngũ ca nhi là vất vả nhất, những người khác thỉnh thoảng còn được hớp ngụm nước nghỉ tay, chứ Ngũ ca nhi thì hết chuẩn bị đồ nướng lại đến chưng xào, đôi tay không lúc nào ngơi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng: "Hay là cứ thuê thêm người đi."
"Ta cũng đang nghĩ thế, không tìm người đánh tạp nữa mà tìm hẳn một phụ bếp." Trong đầu Thang Hiển Linh đã loáng thoáng có nhân sâm, nhưng tiệm đang thiếu người trầm trọng, cậu không có thời gian ra chợ người tìm thong thả, cũng không thể đợi đến tận cuối tuần được.
Cậu nhìn sang Thiết Ngưu và mẹ, ngập ngừng: "Điền đại trù ở phường Bát Giác..."
Tưởng Vân gạt đi ngay: "Người ta chắc không tới đâu con ạ. Đi làm bàn tiệc một chuyến cũng kiếm được một vài lượng bạc rồi. Ta nghe Xảo Liên bảo Điền đại trù tay nghề giỏi lắm, một tháng hơn nửa thời gian là có việc làm."
Tính ra, một tháng làm hai mươi ngày cũng đút túi được hai ba mươi lượng bạc, Điền đại trù tội gì phải đến đây làm chân phụ bếp cho mệt.
"Không phải Điền đại trù mà là hai đứa đồ đệ ông ấy mang theo cơ. Chỉ cần một người qua đây ứng cứu lúc dầu sôi lửa bỏng thế này là được." Thang Hiển Linh nói rồi lại tỏ vẻ lưỡng lự.
Mối quan hệ thầy trò thời này vốn cực kỳ khăng khít, chẳng khác nào cha con ruột thịt. Đặc biệt là Điền đại trù đối đãi với hai đồ đệ bằng tấm chân tình chứ không hề khắt khe, bạc đãi. Chính vì thế, dù có trả tiền công sòng phẳng cho tiểu đồ đệ thì việc có mượn được người về hay không vẫn là một dấu hỏi lớn.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng: "Ta cứ đi hỏi thử xem sao, sáng mai ta sẽ qua đó một chuyến."
"Để ta đi hỏi cho, chứ bảo ta đi giết vịt thì ta chịu thôi." Thang Hiển Linh đáp.
Bảo cậu xuống đao đồ tể thì đúng là làm khó, nhưng Thiết Ngưu thì khác, hắn làm thịt gà thịt vịt vừa nhanh vừa dứt khoát, cực kỳ điêu luyện.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu trầm ngâm một lát, không muốn Thang Hiển Linh phải vất vả quá sức nên gật đầu đồng ý. Hắn nhẩm tính lại xem ngày mai cần mua mấy con vịt?
Hôm nay sáu con vịt đều đã bán sạch sành sanh.
Đều là bán theo suất nửa con, tính riêng tiền vịt hôm nay đã thu về được 420 văn, nhưng tất nhiên không thể tính khơi khơi như thế mà còn phải trừ đi tiền vốn liếng ban đầu nữa.
Nhắc đến tiền nong, Tưởng Vân sực nhớ ra: "Hôm nay vẫn chưa kết toán sổ sách nhỉ."
Thang Hiển Linh lúc này mệt đến mức muốn xỉu tới nơi, cơm còn chẳng buồn ăn nói chi là tính toán sổ sách. Thế nhưng đúng là cần phải tổng kết lại xem thu nhập mỗi ngày là bao nhiêu, sau khi trừ chi phí thì lãi lời thế nào, có thế cậu mới biết đường mà điều chỉnh cho những ngày tới.
Nhưng có một điều chắc chắn là... tuyệt đối không thể lỗ vốn được.
Bởi cái giá mà tiệm nhà cậu đưa ra hiện tại chẳng hề rẻ chút nào.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu xót xa bảo: "Đi tắm rửa cái đã, lát nữa ta kỳ lưng cho." Nói rồi hắn đứng dậy đi chuẩn bị nước tắm. Trong nhà có sẵn chậu tắm lớn, hôm nay phải để phu lang ngâm mình một trận thật thoải mái cho giãn gân cốt mới được.
Thang Hiển Linh ngoài miệng thì kêu tốn nước, xót Thiết Ngưu phải xách từng thùng một, nhưng Thiết Ngưu cũng thương cậu hôm nay vất vả quá chừng...
Đúng là đôi phu phu trẻ, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho nhau.
Đến khi Thang Hiển Linh nhảy tót vào thùng tắm, cảm giác cả người như được hồi sinh, khoan khoái vô cùng. Đằng sau lại có soái ca nhà mình đứng mát-xa cho, còn ân cần hỏi: "Thang lão bản, lực tay thế này đã vừa ý ngài chưa?"
"Hắc hắc hắc hắc." Thang lão bản cười như một tên ngốc, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến sạch sành sanh. Cậu xoay người nằm bò lên thành thùng tắm nhìn Thiết Ngưu, ánh mắt tình cờ lại rơi đúng vào phần hông của hắn.
Thang Hiển Linh: "......"
Cậu vội vàng dời tầm mắt lên trên.
To thật đấy.
Đừng có suy nghĩ bậy bạ!
Mệt rã rời thế này mà còn tâm trí nghĩ chuyện đó à.
"Khụ khụ, cái gì mà... ngươi học đâu ra cái bộ dạng đó thế, buồn cười chết đi được." Thang lão bản phải cố trấn tĩnh lại, hắng giọng một cái mới nói được tròn câu.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cúi đầu cười khẽ. Hơi nước ấm áp làm mặt phu lang đỏ bừng lên, đôi mắt trong veo lộ vẻ giảo hoạt, đang nghĩ gì đều hiện rõ mồn một trên mặt, lại còn ra vẻ tiếc nuối, đúng là đáng tiếc thật.
"Theo ngươi mà học thôi."
Thang Hiển Linh cuống lên: "Nói bậy, ta thanh thuần ngây thơ thế này, làm sao biết mấy cái chiêu trò trong tiệm mát-xa được!"
"Tiệm mát-xa là gì?" Hoàng Phủ Thiết Ngưu tò mò hỏi.
Thang Hiển Linh: "......"
"Thì là mấy chỗ xoa bóp... ài, đại loại là ngành dịch vụ ấy mà." Thang Hiển Linh giải thích mãi không thông, cuối cùng sực nhớ ra chắc là do ngày thường mình hay luyên thuyên trêu chọc Thiết Ngưu nên hắn mới nhiễm phải. Cậu đành nằm xuống lại: "Thiết Ngưu đồng học, lực đạo rất vừa vặn, tiếp tục đi đừng dừng lại."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu khẽ nhếch môi: "Rõ rồi, Thang lão bản."
Thang Hiển Linh lại cười như một kẻ ngốc.
Vất vả cả ngày trời, giờ chẳng cần làm gì, chỉ cần ở bên cạnh tán dóc với Thiết Ngưu thôi cũng thấy hạnh phúc lắm rồi. Đợi đến khi tắm xong, vì ngâm nước hơi lâu nên đầu óc có chút choáng váng, cậu bước ra ngoài lấy khăn vải lau khô người thì thấy Thiết Ngưu đã cởi phăng quần cộc, bước thẳng vào bồn tắm.
Thang Hiển Linh ngẩn ra: "Nước đó ta vừa tắm xong mà."
"Ta ngâm một chút cho đỡ phí, lát nữa sẽ dội lại nước sạch sau." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói xong còn liếc nhìn phu lang một cái đầy ẩn ý: "Ta thích thế."
Thang Hiển Linh đỏ bừng cả mặt, tim đập thình thịch, thầm mắng trong lòng: Cái đồ... đồ đại sắc ngưu nhà ngươi, cái gì mà thích với chả không thích!
Tắm rửa xong xuôi, cảm giác quả nhiên sảng khoái hẳn ra. Thang Hiển Linh mặc chiếc quần đùi và áo ba lỗ mát mẻ đi đi lại lại trong sân. Tưởng Vân đã bê cái tráp đựng tiền thu được hôm nay ra, Thang Hiển Linh vừa nhìn thấy liền thốt lên: "Đầy ắp luôn này!"
Tưởng Vân cười bảo: "Đây mới là phần ta thu một lát thôi, còn một túi nữa đang để trên bàn kia kìa."
"Mẹ đi tắm trước đi, con đi thắp nến rồi lát nữa cả nhà cùng bàn bạc tính sổ sách nhé."
"Con với Thiết Ngưu cứ tính là được rồi, người nhà với nhau so đo rạch ròi thế làm gì." Tưởng Vân nhìn Ngũ ca nhi với ánh mắt đầy từ ái, "Tính xong sớm thì nghỉ ngơi sớm."
"Con biết rồi, lát nữa con báo lại sổ sách với người sau."
Thang Hiển Linh đi bưng nến. Đợi Thiết Ngưu dọn dẹp xong xuôi, lại phụ giúp xách nước ấm nước lạnh cho nương tắm, cậu mới ngồi xuống cầm giấy bút bắt đầu ghi chép.
Hai phu phu cùng nhau đếm tiền tính sổ, không ai nói câu nào, chỉ nghe tiếng tiền đồng chạm nhau lanh lảnh. Một lát sau, tiền đã được xâu thành từng xâu dài, bày la liệt đầy mặt bàn.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu mở sổ đối chiếu, trí nhớ hắn cực tốt, hôm nay đi chợ mua hết bao nhiêu, chi tiêu vụn vặt thế nào hắn đều nhớ như in. Thang Hiển Linh thì mải mê đếm tiền, cuối cùng cậu bị con số trước mắt làm cho chấn động, sợ mình đếm nhầm nên phải đếm đi đếm lại lần nữa.
"Lần thứ ba rồi đấy, chắc chắn là ngươi không đếm sai đâu. Tổng cộng là bao nhiêu?" Hoàng Phủ Thiết Ngưu hỏi.
Trong cơn ngây ngất, ánh mắt Thang Hiển Linh lấp lánh vẻ hưng phấn, cậu nhào tới ôm chầm lấy Thiết Ngưu, vui mừng khôn xiết: "Chúng ta phát tài rồi! Hôm nay thu về tận tám lượng rưỡi bạc đấy!"
Đây là con số chưa trừ chi phí, nhưng thực sự đã là rất nhiều rồi.
Trong tiệm tổng cộng có tám bàn, từ mười một giờ trưa đến hai giờ chiều không lúc nào trống chỗ. Từ hai giờ đến bốn giờ tuy có người ngồi nhưng không nhận gọi món, chỉ tặng kèm ít đồ nhắm và trà giải nhiệt. Rồi từ bốn giờ chiều đến gần bảy giờ tối lại là một đợt cao điểm khác.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cảm nhận được niềm hạnh phúc tột cùng của phu lang, bất giác cũng vui lây. Không hẳn vì kiếm được nhiều tiền, mà đơn giản vì phu lang của hắn thích kiếm tiền.
"Thế là công sức hôm nay không hề uổng phí rồi."
"Chứ còn gì nữa!" Thang Hiển Linh vừa bóp tay cho Thiết Ngưu vừa giục: "Mau tính thử chi phí xem, trừ đi hết thảy thì chúng ta còn lãi bao nhiêu?"
Tiền công của Đồng tẩu và A Lương thực sự rất rẻ, mỗi tháng chi phí chỉ mất khoảng 800 văn, tính cả phúc lợi cộng dồn vào thì chi tiêu cố định mỗi tháng cũng chỉ tầm một lượng rưỡi bạc là cùng.
"Hôm nay ta còn tặng thêm một ít sữa chua nữa." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.
Thang Hiển Linh nghe vậy, chẳng thèm hỏi tặng lúc nào, cứ thế hớn hở bảo: "Ngươi là tiểu lão bản mà, thích thì cứ tặng thôi, miễn sao vui là được!"
"Thế ai là đại lão bản đây?"
"Tất nhiên là ta rồi!" Thang Hiển Linh tựa sát vào người Thiết Ngưu, "Ta có khi còn lớn hơn cả ngươi ấy chứ."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu lòng ngọt như mật: "Vâng, thưa Thang đại lão bản."
"Thiết Ngưu tiểu lão bản khách sáo quá nha~"
Hai người trêu chọc nhau một hồi. Sau khi trừ hết chi phí từ than củi, gạo mì, hương liệu cho đến thịt cá rau dưa, con số lợi nhuận ròng cuối cùng đạt ít nhất là năm lượng bạc.
Thang Hiển Linh: "......"
Mở tửu lầu đúng là hái ra tiền thật.
Dân dĩ thực vi thiên mà lại. Thang Hiển Linh cố nén vẻ phấn khích trong lòng: "Đợi sau này sinh ý từ từ ổn định lại, chắc là sẽ ít đi một chút."
"Câu này nghe quen tai thật đấy." Hoàng Phủ Thiết Ngưu bật cười.
Cả hai cùng cười xòa. Thang Hiển Linh cũng chẳng buồn tính toán xa xôi nữa, cứ tận hưởng niềm vui hiện tại cái đã.
Đêm đó mãi đến gần mười giờ họ mới đi ngủ. Thang Hiển Linh vừa đặt mình xuống giường là ngủ say như chết. Sáng hôm sau tỉnh dậy lúc hơn bảy giờ, Tưởng Vân đã đi mua đồ ăn sáng về rồi.
Tưởng Vân đã dùng bữa xong, còn Thiết Ngưu thì đang ở ngoài sân làm thịt vịt, đã xử lý xong xuôi ba con sạch sẽ.
Thang Hiển Linh xót xa: "Ngươi dậy từ lúc mấy giờ thế?"
"Cũng chỉ sớm hơn một chút thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu không trả lời thẳng mà giục: "Ngươi ăn xong rồi sửa soạn đi, chúng ta sang phường Bát Giác tìm Điền đại trù."
Thang Hiển Linh nhíu mày dặn dò: "Ngươi dậy sớm quá rồi, tối nay phải đi ngủ sớm đấy."
"Được rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp ứng, hắn biết phu lang lo lắng cho mình, "Ta còn trẻ, không thấy mệt đâu."
"Hừ hừ, bảo ai không trẻ cơ chứ." Thang Hiển Linh cố ý vặn vẹo ý tứ của Thiết Ngưu. Cậu thừa biết Thiết Ngưu muốn nói là mình khỏe mạnh, mấy việc này chỉ là chuyện nhỏ không bõ bèn gì.
Tưởng Vân đứng bên cạnh bật cười, cũng trêu theo: "Chắc là đang nói ta rồi, cả nhà có mỗi mình ta là có tuổi nhất thôi."
"Mẹ! Người đừng nói bậy, ở nhà mình thì người là trẻ nhất đấy." Thang Hiển Linh dẻo miệng khiến bà vui vẻ ra mặt.
Bữa sáng trôi qua trong không khí rộn ràng, khởi đầu cho một ngày mới tràn đầy năng lượng.
Thang Hiển Linh ba hơi bảy phát đã uống cạn bát cháo, miệng vẫn còn ngậm miếng sủi cảo hấp, ú ớ khen ngon. Hoàng Phủ Thiết Ngưu không đánh xe la mà chỉ đóng yên cho con la, hắn bế phu lang ngồi lên trước rồi mới nhảy lên ngồi phía sau, vòng tay ôm trọn phu lang vào lòng.
Con la lộc cộc rời khỏi ngõ nhỏ hướng ra phố chính.
Phường Bát Giác nằm ở phía Đông, cách phường Bát Hưng không xa nên đi la cũng rất nhanh. Sau một hồi hỏi thăm, họ cũng thuận lợi tìm được nhà Điền đầu bếp. Sân nhà ông cũng ngang ngửa nhà họ Lư, trong sân chất khá nhiều tạp vật nên trông hơi chật chội một chút.
Tiểu Mễ vừa mở cửa ra đã giật nảy mình: "Thang lão bản, sao ngươi lại tới đây?"
"Vẫn còn nhớ rõ ta cơ à." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm. Cậu vẫn ấn tượng với cậu nhóc mặt tròn, mắt híp tịt này: "Tên là Tiểu Mễ đúng không? Sư phụ ngươi đâu rồi?"
Cái bộ dạng này của cậu đúng chất bề trên, làm Tiểu Mễ cứ ngẩn ra, hỏi gì đáp nấy, suýt chút nữa là khai sạch sành sanh cả gia phả.
Hóa ra tháng này việc làm ăn của sư phụ Tiểu Mễ cũng bình thường, hiện tại mới chỉ nhận có năm đám tiệc.
Thang đại lão bản đúng là tốt số, hôm nay Điền đại trù lại đang ở nhà. Nghĩ cũng phải thôi, nếu mà đi làm tiệc rượu thì ông ấy phải mang theo cả hai đồ đệ, trong nhà làm gì có người.
Điền đại trù nghe thấy tiếng động, gân cổ lên hỏi vọng ra: "Mễ, ai đấy?"
Tiểu Mễ gọi lớn: "Sư phụ, Thang lão bản tới ạ!" Cậu nhóc sợ sư phụ đã có tuổi nên hay quên mặt người, liền nhắc khéo: "Chính là cái Thang lão bản làm món sườn xào chua ngọt cực ngon ấy ạ, đến khoai tây sợi cũng ngon nốt."
Thang Hiển Linh gật đầu đầy mãn nguyện. Cái cậu Tiểu Mễ này khá khen cho cái miệng, biết ăn nói đấy!
Điền đại trù xỏ đôi dép lê lạch bạch chạy ra, nhưng vừa vào đến giữa sân là lập tức ra vẻ ổn trọng ngay. Ông còn rất chú trọng hình tượng mà vuốt lại mái tóc, tiếc là mới ngủ dậy nên tóc tai cứ dựng ngược cả lên, cả người trông vẫn còn sưng sưng, lôi thôi lếch thếch.
Dù sao cũng đã hơn bốn mươi tuổi rồi, có trau chuốt thế nào đi nữa mà đặt cạnh Thang lão bản trước mặt đây thì...
Căn bản là không thể so bì về ngoại hình được.
Điền đại trù đành từ bỏ ý định làm dáng, hắng giọng một cái rồi nói: "Ta nghe nói tửu lầu của Thang lão bản đã khai trương rồi, hôm nay có việc gì mà lại tìm đến chỗ ta thế này? Ta thì chỉ biết nhận làm bàn tiệc thôi đấy."
Ông đi thẳng vào vấn đề, trong bụng cũng đã thấp thoáng có vài suy đoán.
Kể từ lúc thấy Thang lão bản làm thịt heo quá đỉnh, ông về nhà cứ trằn trọc suy nghĩ mãi. Sau này đi làm tiệc, ông cũng thêm thắt không ít món về heo vào thực đơn. Trước đây món tủ của ông là cá, giờ thì có thêm một món thương hiệu mới: sườn xào chua ngọt.
Khách khứa ăn xong ai nấy đều khen nức nở, thậm chí có người còn bảo món này còn thơm ngon hơn cả món cá của ông.
Điền đại trù nghe khen mà lòng đầy ngổn ngang. Nhưng làm người thì không thể vong ơn phụ nghĩa, tuy rằng dạo trước Thang lão bản có trả học phí để ông dạy đao pháp, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái tình cái nghĩa nó vẫn khác.
Với linh tính và thiên phú của Thang lão bản, chỉ cần nhìn người ta xắt rau rồi về nhà nghiền ngẫm luyện tập thêm là sẽ thấu triệt ngay. Nhưng nếu Thang lão bản không hào phóng tiết lộ bí quyết dùng hương liệu gì cho món sườn xào chua ngọt thì Đại trù có nằm mơ cũng chẳng luận ra được.
Lúc này, trong đầu Điền đại trù đang đinh ninh rằng: Thang lão bản thân hành đến đây chắc chắn là để mời ông qua hỗ trợ, muốn mượn cái danh và cái tay nghề của ông đây mà.
"Điền sư phụ, hai vị đồ đệ nhà ngài có thể cho ta mượn một thời gian được không? Ta sẽ trả tiền công sòng phẳng." Thang Hiển Linh cũng chẳng vòng vo, đối phương đã không muốn hàn huyên thì cậu cũng đang vội chạy đua với thời gian.
Điền đại trù ngẩn tò te: "Hả?"
Không phải đến để mượn ông sao?
Mà là đến để mượn Đại Viên và Tiểu Mễ?
Cái này...
Sau đó chuyện thương lượng cũng diễn ra nhanh chóng. Khi đã chốt xong xuôi, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu xin phép về trước, không quên để lại cho hai đứa trẻ ít tiền đi xe. Hai người họ vừa mới khuất bóng, Điền đại trù liền quay sang dặn dò hai đồ đệ: "Hai đứa qua tiệm nhà họ Thang, những gì ta đã dạy... đừng có nói là ta dạy đấy."
Đại Viên và Tiểu Mễ ngơ ngác: "Hả?"
Thế rốt cuộc là có được coi là đã dạy hay chưa đây?