Trước ngày khai trương, Thang lão bản còn cẩn thận làm một buổi huấn luyện cho mọi người.
Sáng ngày mười tám, trời hơi âm u, Thang Hiển Linh tỉnh từ hơn 7 giờ rồi chẳng ngủ lại được nữa. Cậu dứt khoát mặc quần áo vào bếp. Rau củ thịt thà đều đã mua đủ, riêng vịt hôm nay mua trước bốn con, đều còn sống cả. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang ở dưới sân chuẩn bị thịt vịt.
Thang Hiển Linh nhìn thấy, hơi ngập ngừng: "Thịt hết cả bốn con à, hay là giữ lại hai con?"
"Được, giữ lại hai con sống, chiều làm thịt cho tươi."
Thang Hiển Linh: "???" Cậu đâu có ý đó.
Cậu là đang sợ bán không hết nhưng qua miệng Thiết Ngưu thì lại thành chắc chắn sẽ bán chạy.
"Hôm nay chắc không mưa đâu nhỉ." Thang Hiển Linh đổi chủ đề, trong lòng lại bắt đầu dâng lên cái cảm giác bồn chồn lo lắng.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngẩng đầu nhìn trời một lát rồi bảo: "Không sao đâu, không mưa nổi đâu."
"Thật à? Thế thì tốt, không mưa là tốt nhất." Thang Hiển Linh vừa nói vừa đi vòng quanh bếp kiểm tra một lượt, chạm cái này đụng cái kia, rồi định bụng nấu một nồi cháo thịt nạc trứng bắc thảo.
Tưởng Vân thấy Ngũ ca nhi hôm nay lo lắng ra mặt, bà định nói vài câu dỗ dành cho cậu vui, nhưng thấy Thiết Ngưu cứ lẳng lặng làm việc của mình, chỉ là ra vào bếp nhiều lần hơn nhưng không làm phiền hay cố ý bắt chuyện với Ngũ ca nhi, bà cũng lẳng lặng đi theo học hỏi.
Ngũ ca nhi thái thịt sợi, lột vỏ trứng, băm gừng, rồi đem gạo đi ngâm. Chẳng mấy chốc, một nồi cháo thịt nạc trứng bắc thảo đã tỏa hương thơm nức.
Khuấy nồi cháo, mùi hương phả vào mũi khiến lòng Thang Hiển Linh cũng dần bình lặng lại, không còn cái vẻ nóng nảy bồn chồn lúc nãy nữa. Cậu có tự tin, cậu biết tay nghề mình sẽ không tệ, thậm chí là sẽ rất tốt, nhưng cậu vẫn nôn nóng muốn biết thực tế sẽ tốt đến mức nào. Cái cảm giác hưng phấn quá mức ấy cộng với tiết trời ảm đạm buổi sáng làm cậu cứ sợ mưa rồi sợ thất bại, thành ra trong người hơi khó chịu.
"Mẹ ơi, Thiết Ngưu ơi vào ăn sáng thôi." Lúc này đã tám giờ.
Tưởng Vân thực ra đã ăn rồi, nhưng vẫn chiều theo ý con: "Cho ta một bát nhỏ thôi."
"Vâng, mẹ nếm thử xem, cháo mặn sợ người không quen." Thang Hiển Linh múc cháo cho mẹ, rồi sực nhớ tới chuyện hôm qua ở trong thôn: "Hải Ngưu không ăn nổi trứng bắc thảo, cứ khăng khăng là trứng hỏng."
Tưởng Vân biết Hải Ngưu là đệ đệ của Thiết Ngưu nên vui vẻ tiếp lời: "Trước khi con làm món này ta cũng chưa từng ăn qua, mới đầu ăn cái vị nó cũng lạ thật, nhưng ăn quen rồi thì lại thấy ổn."
Thang Hiển Linh còn để dành một bát nhỏ cho Thôi Đại Bảo.
"Chúng ta ăn trước, ăn xong con ra đổi ca cho y một lát." Thang Hiển Linh bảo.
Thiết Ngưu gật đầu: "Vậy lát nữa ta ra phụ ngươi một tay."
Vị của cháo thịt nạc trứng bắc thảo rất đặc biệt. Tưởng Vân ăn rất chậm, miếng đầu tiên quả thực chưa quen lắm. Người thành Phụng Nguyên bình thường ăn mặn, nhưng cháo thì lại hay ăn ngọt, hoặc nếu ăn canh bột mới cho muối. Cháo mà nấu mặn thế này đúng là chuyện hiếm thấy.
Nhưng càng ăn, Tưởng Vân lại càng cảm nhận được cái vị ngon của nó: "Càng ăn lại thấy càng ngon đấy chứ."
"Trứng bắc thảo này đúng là ai hợp thì mê tít, còn không quen thì chịu chết không ăn nổi." Thang Hiển Linh húp xong bát cháo, thấy bụng dạ ấm áp hẳn lên, thoải mái nói: "Thứ này kén người ăn lắm, cũng giống như ngô thù du vậy, mình cứ kiếm tiền từ nhóm khách hàng có gu lạ này thôi."
Dù sao món này cũng không phải thứ có thể ăn hằng ngày.
Sau đó, Thang Hiển Linh ra cửa hàng điểm tâm đổi ca cho cha con Thôi Đại Bảo vào hậu viện ăn cháo. Cha con họ mới đầu còn từ chối, Thang Hiển Linh liền bày ra dáng vẻ "Cậu là lão bản, phải nghe cậu chứ."
Thôi Đại Bảo nghe vậy liền nuốt hết lời định nói vào trong, kéo cha mình vào trong thưởng thức bát cháo nóng hổi. Lúc được uống cháo, Thôi Đại Bảo tỏ ra khoái chí vô cùng.
Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu đứng phía trước bán bánh.
"Ơ, Thang lão bản, hôm nay sao lại là ngươi đứng bán thế này?"
"Lúc nãy ta thấy Thôi đại gia mà."
Thang Hiển Linh tươi cười: "Ta đổi ca cho hắn vào ăn sáng, ngài muốn dùng gì ạ?"
"Vậy cho ta hai cái bánh nướng nhân thịt cải mai khô đi."
Cũng có người lo lắng hỏi: "Thang lão bản, tửu lầu bên cạnh hôm nay có mở không đấy?"
"Ta cũng đang định hỏi đây, còn làm tửu lầu nữa không? Đợi lâu quá trời rồi!"
Thang Hiển Linh nghe ra vị thực khách phía sau có chút bất mãn, liền cười tủm tỉm trấn an: "Làm chứ, nhất định làm, hôm nay dù trời có hạ đao đi chăng nữa ta cũng phải mở cửa."
"Thế thì tốt quá, ta nhìn trời âm u cũng sợ đổ mưa, nên mới phải đến sớm đây này."
Vào việc một cái là bao nhiêu chuyện phiền lòng đều bị quẳng sạch ra sau đầu.
Cha con Thôi Đại Bảo húp cháo rất nhanh, uống xong còn đi giải quyết nỗi buồn, rửa tay sạch sẽ rồi mới ra phía trước tiếp quản giúp Thang lão bản. Thang Hiển Linh liền buông tay không làm nữa, cậu bận rộn suốt buổi sáng, tuy không đến mức vắt chân lên cổ nhưng đã tìm lại được cái nhịp điệu quen thuộc.
Đồng tẩu và A Lương cũng đã đến làm công, thay bộ đồ mới và giày mới. Hai người mặc kiểu dáng giống hệt nhau, lại còn tỉa tót mặt mũi đầu tóc gọn gàng nên nhìn rất tinh thần, ngay cả người có gương mặt khổ sở như A Lương hôm nay trông cũng đầy khí thế.
Chín giờ sáng bắt đầu công đoạn sơ chế.
Gian bếp có bốn miệng lò lớn và hai lò nhỏ. Thang Hiển Linh vừa phát lệnh, A Lương và Đồng tẩu người thì gọt bí đỏ, người thì lo liệu rau củ. Hoàng Phủ Thiết Ngưu ở ngoài sân làm thịt gà, trong nồi nước ấm đang bốc khói để vặt lông. Tưởng Vân bóc vỏ tỏi, nhặt gừng già...
Thang Hiển Linh đem bí đỏ và gà cắt miếng qua chảo dầu, chiên hai lần cho đến khi lớp vỏ vàng ruộm, chạm nhẹ vào nhau nghe tiếng giòn rôm rốp. Trứng vịt muối được lột ra, lòng trắng để riêng một bên, lòng đỏ cho vào một cái bát sạch.
Sườn heo mới mua cũng được chặt thành từng đoạn, ngâm qua nước khử máu rồi rửa sạch tinh tươm.
Thang Hiển Linh nhẩm tính hôm nay món sườn xào chua ngọt và thịt viên đầu sư tử chắc chắn sẽ có nhiều người gọi, nên đã chuẩn bị trước từ sớm. Thịt thà là do Thiết Ngưu vừa mua về lúc sáng sớm, giờ đến đoạn băm thịt, Thiết Ngưu liền xắn tay vào làm giúp.
Đến hơn mười giờ.
Bên phía Thôi Đại Bảo cũng đã bán xong đồ ăn sáng, bắt đầu dọn dẹp cửa tiệm.
Trong bếp, Thang Hiển Linh tháo tạp dề, thay bộ áo mới. Thiết Ngưu cầm lấy phong pháo, Tưởng Vân cũng vuốt lại nếp nhăn trên vạt áo cho phẳng phiu. Mở cửa!
Ngày hôm đó là một ngày bình thường như bao ngày khác ở thành Phụng Nguyên, chẳng có sự kiện gì to tát.
Hơn một tháng trước, Hoàng lão bản đi buôn chuyến ở nơi khác, vừa trở về hôm sau đã vội vội vàng vàng chạy đến tiệm nhà họ Thang vì thèm quá rồi, kết quả là đến nơi lại vồ hụt. Nghe người ta bảo Thang lão bản đóng cửa sửa sang tận một tháng trời, Hoàng lão bản đành ngậm ngùi chờ đợi. Sau đó ông đi ăn ở tiệm nào trong thành Phụng Nguyên cũng thấy không hợp khẩu vị.
Rõ ràng trước kia ông đâu có kén chọn đến mức ấy.
"Đồ ăn ngươi mang về ngon thì có ngon thật, nhưng cũng đâu đến mức khiến ngươi chán ăn những thứ khác như vậy đâu." Thê tử ông còn thấy lấy làm lạ.
Hoàng lão bản lắc đầu bảo: "Ngươi không hiểu được đâu, cái tay nghề của Thang lão bản này nó có cái chất riêng lắm. Mấy tửu lâu lớn khác có khi sắc hương vị hay nguyên liệu còn xa hoa, cao cấp hơn nhiều, nhưng ăn vào cứ thiếu thiếu cái cảm giác gì đó. Ăn xong bụng thì no căng đấy, mà cái tâm ý cứ chênh vênh, chẳng thấy thấm thía vào lòng."
Cái món gì mà lại có thể ăn đến tận trong lòng?
Chẳng ai rõ cả.
Cuối cùng cũng đợi được đến ngày mười tám. Hoàng lão bản cố ý đẩy lùi một mối làm ăn lại phía sau, sáng sớm đã thay một bộ đồ thoải mái. Thê tử ông nhìn mà cười không ngớt, trêu: "Biết là ngươi coi trọng chuyện này rồi."
Bộ đồ cũ bằng vải thô này, tuy nhìn không mới nhưng lão Hoàng lại thích mặc nhất, bảo rằng mặc nó mới thấy tự tại. Nhà vốn làm nghề buôn bán tơ lụa gấm vóc, thiếu gì vải vóc thượng hạng để may đồ, nhưng ông vẫn cứ thích thế.
Hoàng lão bản diện bộ đồ cũ, đánh xe tới phố Chính phường Bát Hưng. Ông đến không sớm cũng chẳng muộn, nhưng vừa thấy trước cửa đã tụ tập không ít người, tim liền hẫng đi một nhịp. Chẳng lẽ lại không mở cửa?
Hôm nay đúng là ngày mười tám mà.
"Sao vẫn chưa mở cửa nhỉ?"
"Ta đợi được một lúc rồi đấy."
"Hay là nhớ nhầm ngày?"
"Không đúng đâu, để ta qua hỏi lão Thôi bên cạnh xem sao." Có người đã bắt đầu sốt ruột chạy sang hỏi cha con Thôi Đại Bảo.
Cạch một tiếng, cửa mở!
Đám người đang chờ ngoài cửa đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nếp nhăn nơi đuôi mắt Hoàng lão bản cũng giãn ra vì cười.
"Để các vị phải đợi lâu rồi, vừa rồi ta bận chuẩn bị đồ ăn dưới bếp, mong mọi người thứ lỗi cho. Giờ cho phép ta đốt xâu pháo lấy tiếng vang khai trương nhé!" Thang lão bản đứng trên bậc thềm, chấp tay cười rạng rỡ.
Thực khách nhao nhao: "Không sao không sao."
"Mở cửa là tốt rồi."
"Thang lão bản vẫn còn trẻ quá, chắc chưa chính thức khai trương tiệm bao giờ nhỉ?"
"Sao lại đợi sát giờ mới nã pháo thế này?"
"Sao không thuê đội kèn trống khua chiêng gõ mõ cho xôm trò?"
"Yên tĩnh thế này, làm ta cứ tưởng mình nhớ nhầm ngày cơ đấy."
Mặc cho thực khách trêu chọc thế nào, Thang Hiển Linh vẫn thấy vui khôn xiết, bởi người đến không hề ít, mà toàn là những gương mặt thân quen, khách cũ cả. Thế này thì tốt quá rồi.
Đám đông lùi lại một vòng, Thiết Ngưu đem pháo trải ra trước cửa tiệm, châm lửa vào ngòi nổ.
"Bùm... bùm... đoàng... đoàng!"
Tiếng pháo nổ rộn rã kéo theo dòng người đổ về cửa tiệm ngày một đông hơn.
Pháo nổ xong, mùi thuốc súng còn vương vấn trong không gian, Thang Hiển Linh đưa tay kéo tấm vải đỏ đang phủ trên bảng hiệu xuống: Tửu lầu Thang Ngũ Ca.
"Chúc mừng, chúc mừng!"
"Chúc mừng Thang lão bản!"
"Chúc cho tiệm làm ăn phát đạt, tiền vào như nước nhé!"
Cũng thật lạ lùng, trước khi đốt pháo trời còn âm u như sắp đổ mưa đến nơi, vậy mà chờ tiếng pháo dứt, khi Thang Hiển Linh kéo tấm vải đỏ che biển hiệu xuống và ngẩng đầu lên, cậu mơ hồ cảm giác như bầu trời đã hửng sáng hơn đôi chút.
"Các vị mời vào!" Thang Hiển Linh thu hồi ánh mắt, cười ha hả tiếp đón khách khứa bước vào trong.
Có người bị tiếng pháo thu hút đến xem náo nhiệt, lúc này ghé mắt nhìn vào cửa tiệm một cái là lập tức chùn bước. Cách bài trí ở đây chẳng giống những quán ăn khác trên phố chút nào, trông sang trọng hơn hẳn, khiến họ có chút e dè chẳng dám vào.
Hoàng lão bản thì cứ thong dong, ông từng ăn qua không ít đại tửu lâu, bài trí lộng lẫy thế nào cũng đều đã thấy qua. Vốn dĩ ông chẳng mấy bận tâm đến việc Thang lão bản sửa sang cửa hàng ra sao, chỉ cần hương vị vẫn vẹn nguyên như cũ là được. Thế nhưng, khi vừa bước chân vào trong, nhìn thấy không gian bên quán, ông không khỏi ngẩn người một lát.
Thoải mái,
Chỉ vẻn vẹn hai chữ đó thôi.
Gạch lát nền đã thay mới, loại gạch màu tro đen vốn là thứ thường thấy nhất ở các tửu lầu, nhưng không hiểu sao cả gian hàng lại trở nên thông thoáng và rộng rãi hơn rất nhiều. Hoàng lão bản ngẩng đầu lên nhìn một cái là hiểu ngay lý do tại sao.
Trước kia, phần xà ngang trở lên của Thang gia tiệm cơm vốn được bịt kín. Những cửa tiệm nhỏ thường làm vậy để tận dụng khoảng không phía trên chứa đồ đạc lặt vặt. Nay Thang lão bản lại ngăn ra một gian làm tiệm đồ ăn sáng, theo lý thì diện tích phải hẹp đi, vậy mà trông lại sáng sủa, cao ráo hơn hẳn. Đó là bởi phần trần cách tầng ở xà ngang đã được dỡ bỏ, để lộ ra cả kết cấu mái vòm tam giác phía trên.
Phía trên mái ngói và xà ngang đều đã được quét lại một lớp sơn mới, tuy vẫn còn dấu vết của thời gian nhưng trông rất sạch sẽ, tinh tươm.
Mặt tường trong tiệm cũng đã được sơn lại, bàn ghế tất cả đều thay mới hoàn toàn. Đặc biệt nhất là vị trí sát vách hậu viện, có hai chiếc bàn tròn lớn được ngăn cách bằng những ống trúc thanh nhã, lại còn treo thêm cả cuốn mành che. Hoàng lão bản vừa nhìn thấy mấy chiếc bàn tròn đó là trong lòng đã nảy ra ý định, sau này mấy vụ làm ăn có lẽ cũng có thể dời qua tiệm của Thang lão bản mà bàn bạc.
Trước kia đây vốn là tiệm cơm hộp, không có chỗ ngồi tử tế, người ra kẻ vào ồn ào náo nhiệt, ăn xong là đi ngay, chẳng có cách nào ngồi xuống mà thong thả bàn chuyện đại sự được. Giờ thì đã khác hẳn. Chỗ của Thang lão bản tuy vị trí không nhiều nhưng không hề chen chúc, trái lại còn rất khoáng đạt, dễ chịu.
Hoàng lão bản nghĩ vậy liền cất tiếng hỏi: "Chỗ bàn tròn kia có ngồi được không?"
"Thưa khách nhân, bàn tròn đó đủ cho tám người dùng ạ. Hôm nay khách khứa đông đúc, nếu ngài ngồi ở đó thì có phiền nếu phải ghép bàn không ạ?"
Hoàng lão bản nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, bởi người đáp lời không phải là Thang lão bản, cũng chẳng phải phu quân hay nương của cậu, mà là người phụ nữ giúp việc trước kia ông từng gặp qua trong tiệm. Giờ đây, bà ấy đã thay bộ áo mới, nói năng mang theo nụ cười niềm nở, tuy vẫn còn nhận ra vẻ căng thẳng, thấp thỏm nhưng rõ ràng là đang cố gắng hết sức mình.
"Được thôi." Hoàng lão bản vốn chẳng muốn làm khó người khác, ông là khách quen nhà Thang lão bản nên cũng hiểu tính nết của cậu. Vị tiểu phu lang này tuổi tuy còn trẻ nhưng làm ăn có phần thẳng tính, bộc trực chứ chẳng phải hạng người lươn lẹo, dối trá.
Làm khó người làm công trong tiệm thì quay đầu lại Thang lão bản chắc chắn sẽ nói năng thẳng tuột mà bênh vực người nhà ngay. Ông thì vẫn còn muốn được thưởng thức cơm ngon canh ngọt do đích thân Thang lão bản nấu kia mà.
Hoàng lão bản sải bước lên bậc thềm. Tuy gian phòng bao này không hoàn toàn kín đáo nhưng cũng rất khá, sau khi vào trong mới phát hiện còn có một cánh cửa sổ nhỏ, nhìn ra ngoài là cảnh rặng trúc xanh mướt, loang lổ sắc xanh đầy ý vị. Đó hẳn là cây cối trồng trong sân nhà họ Thang, ngoài ra thì chẳng nhìn thấy gì thêm nữa.v
"Nơi này khá đấy." Hoàng lão bản gật gù, trong lòng thầm hài lòng, liền dặn thêm: "Nếu lần sau ta dẫn người tới bàn chuyện làm ăn, ngươi vào hỏi Thang lão bản giúp ta một tiếng, khi đó ta không muốn ghép bàn đâu nhé."
Đồng tẩu trong lòng vui mừng khôn xiết, câu hỏi này Thang lão bản đã sớm dự tính và hướng dẫn cho bà từ trước, liền nhanh nhảu đáp lời: "Khách nhân, nếu ngài muốn đặt gian riêng thì cứ báo trước một tiếng, ta sẽ giữ chỗ cho ngài. Chi phí riêng cho gian này là một trăm văn, khi đó sẽ không phải ghép bàn và cũng đã bao gồm phí sử dụng gian riêng rồi ạ."
Hoàng lão bản: ......
Tim Đồng tẩu đập thình thịch liên hồi, chẳng lẽ vị khách này chê đắt sao? Nhưng rõ ràng Thang lão bản bảo là một trăm văn mà.
"Có một trăm văn thôi sao... Để ta xem món xem nào, hôm nay có gì ngon." Hoàng lão bản cảm thấy mức giá này quá đỗi rẻ rỗi, Thang lão bản mở tiệm cơm mà vẫn giữ mức ưu đãi như thế, ông liền cầm lấy thực đơn xem trước.
Đồng tẩu tuy không biết chữ nhưng đã thuộc làu thực đơn trong đầu, bà vừa đưa thực đơn cho khách vừa tận tình giới thiệu: "Hôm nay tửu lầu chúng ta có sườn xào chua ngọt, viên đầu sư tử kho tàu, thịt hấp bột, sườn hấp bột. Món mới thì có vịt kho gừng mẫu, rau trộn trứng bắc thảo, cháo thịt nạc trứng bắc thảo nấu nồi đất và rau xào theo mùa nữa ạ."
"Thưa khách nhân, vịt kho gừng có thể chọn nửa con hoặc cả con."
Hoàng lão bản đã nhìn thấy rõ, nửa con vịt giá ba mươi lăm văn. Món vịt kho gừng này ông chưa từng ăn qua, nhưng mấy ngày nay ông lại đặc biệt thèm món thịt viên sư tử đầu. Còn món rau trộn trứng bắc thảo này là cái gì? Ông chỉ tay vào hỏi.
"Trứng bắc thảo là làm từ trứng vịt ạ. Lão bản nhà ta bảo món này có người không quen ăn vì hương vị hơi đặc biệt một chút." Đồng tẩu lần lượt giải đáp.
Hoàng lão bản quyết định: "Vậy cho ta nửa con vịt kho gừng, một đĩa rau trộn trứng bắc thảo, thêm một phần viên đầu sư tử kho tàu và một bát cơm trắng."
Thực khách đến hôm nay đa phần đều là khách quen, cũng có người qua đường thấy hiếu kỳ muốn vào ủng hộ. Họ vào xem náo nhiệt, nhìn ngó xung quanh rồi hỏi giá cả, xong xuôi liền vui vẻ nói lời chúc mừng khai trương rồi đi. Những người đã ngồi xuống lúc này đều đang bận rộn gọi món. Sau một tháng xa cách, ai nấy cũng giống như Hoàng lão bản, trong lòng đã có sẵn danh sách những món muốn ăn, nhưng vừa nghe tiểu nhị giới thiệu món mới là lập tức phân vân ngay.
Hôm nay có vịt, lại còn kho với gừng sao? Liệu có ngon không nhỉ?
Người thì do dự, kẻ thì quyết đoán gọi nửa con ăn thử, cũng có người vẫn thủy chung với món cũ, thèm thuồng cả tháng trời nên giờ chỉ nhắm thẳng vào món khoái khẩu mà gọi, chẳng thèm ngó ngàng gì đến món khác.
"Khách quan, thịt hấp bột và sườn đều cần thời gian chế biến, xin ngài vui lòng đợi một lát." A Lương chủ động đến thưa với khách.
Vị thực khách xua xua tay: "Biết rồi, tửu lầu thế này thì phải khác với tiệm cơm hộp chứ."
Cơm hộp là đồ Thang lão bản đã chuẩn bị sẵn, cứ canh đúng đợt đầu tiên đến là có đồ nóng hổi mà ăn, còn giờ gọi món riêng thì phải tốn công tốn sức hơn, cứ từ từ thôi, dù sao ông đến sớm cũng chẳng vội gì.
"Có đồ nướng không?"
"Thành thật xin lỗi khách nhân, đồ nướng chỉ bán vào bữa tối thôi ạ."
Vị khách nghe bảo không có đồ nướng thì không chịu nổi nữa. Cả tháng trời, ông lặn lội đường xá xa xôi đến đây chỉ để ăn đồ nướng, kết quả là lại không có!!!
Ông thật sự không kiềm chế được, định bụng nổi trận lôi đình.
A Lương thấy thần sắc thực khách đã sắp sửa nổi giận thì có chút sợ hãi, chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải.
"Ngươi ra phía sau bưng đồ lên đi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu gọi A Lương vào hậu viện, rồi đích thân đứng ra tạ lỗi với vị khách: "Thật lòng xin lỗi ngài, xin ngài hãy ngồi uống chén trà cho hạ hỏa. Nhà ta xin biếu ngài một món ăn để dùng thử, mong ngài bớt giận cho."
"Ai mà thèm mấy món tặng không chứ!" Vị thực khách vốn định buột miệng quát tháo cho hả giận, tâm tâm niệm niệm của hắn lúc này chỉ có thịt nướng. Thế nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, vị khách đó đành nén cơn hỏa xuống. Cả tháng trời tiệm nhà họ Thang đóng cửa, ngươi đã lặn lội sang tận chợ Tây để ăn thử nhưng chẳng đúng vị, thậm chí tự mua thịt về nướng cũng không ra cái hồn ấy.
Hắn còn chịu chi mua hẳn thịt hươu thượng hạng, sang chợ Đông tìm mua hương liệu đắt tiền, tốn không ít bạc trắng, kết quả nướng ra lại... chẳng ra làm sao.
Cứ như là thiếu cái hơi tay của Thang lão bản thì chẳng thể nào thơm nổi.
Chính vì cái sự nghiện đồ nướng nhà họ Thang mà vị khách này đành dằn lòng ngồi xuống, miệng vẫn còn lầm bầm: "Ta ở tận phường Phúc Khang, ngươi tính xem, sáng sớm tinh mơ đã đánh xe qua đây, kết quả lại không có đồ nướng, bảo sao ta không bốc hỏa cho được?"
"Ta đã đợi ròng rã một tháng trời rồi đấy!"
"Thế buổi chiều có móng giò nướng không?"
"Liệu ta có được ăn miếng nào không đây?"
Mấy vị thực khách ngồi cạnh nghe gã khách người đầy thuốc pháo này tuôn một tràng câu hỏi thì không nhịn được cười. Lúc nãy ai cũng tưởng gã này đến để đập quán, ngay ngày đầu khai trương của Thang lão bản mà đứng giữa đại đường quát tháo vang trời như sắp nổ tung tới nơi.
Ai dè nói một hồi, trong giọng điệu lại lộ ra vẻ nhũn nhặn đến lạ.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vội vàng tiếp lời: "Có chứ, bữa tối trời mát mẻ ăn đồ nướng mới là tuyệt nhất. Buổi trưa tiết trời oi bức, Thang lão bản cũng đã cân nhắc kỹ rồi, nóng nực thế này mà ăn đồ nướng thì không được thoải mái cho lắm."
"Nhà ngài ở tận phường Phúc Khang, đường xá xa xôi vất vả quá, đa tạ ngài hôm nay đã bớt chút thời gian qua cổ động cho tiệm."
Gã khách nghe vậy thì cơn giận tan đi hơn nửa, miệng vẫn lầm bầm tự nhủ: "Thang lão bản nói cũng có lý, chiều tối ăn đồ nướng mới nhẹ người. Thôi thì để ta xem thực đơn vậy, dù sao cũng đã cất công tới đây rồi..."
"Ơ kìa, thơm quá!"
"Mùi gì thế nhỉ?"
"Chắc là mùi bí đỏ?"
"Sao mà lên món nhanh thế?"
Lúc này, A Lương và Đồng tẩu bưng khay thức ăn ra bắt đầu lên món. Có người ngơ ngác bảo mình đâu có gọi món này, hai người liền giải thích đây là món bí đỏ gà miếng bọc lòng đỏ trứng muối mà Thang lão bản đã hứa tặng miễn phí cho khách.
Thực khách nghe thấy là đồ tặng, miệng thì khách sáo bảo Thang lão bản tốn kém quá, thật là rộng lượng, vẫn còn nhớ lời hứa năm xưa, nhưng thực chất gương mặt ai nấy đều tươi rói như hoa nở. Trong bụng thầm nghĩ bí đỏ thì bí đỏ, lại còn có thêm gà miếng thế kia là cũng có chút hơi thịt rồi, quá hời còn gì!
Đĩa đồ tặng có lượng thức ăn như một đĩa bình thường, không quá nhiều nhưng cũng không hề ít. Lớp vỏ vàng óng ánh bên ngoài lấm tấm những hạt mịn như cát, khiến vị thực khách vừa nãy còn định bụng chê "chỉ là bí đỏ thôi à" phải nheo mắt nhìn kỹ lại. Đĩa bí đỏ này trông khác hẳn với món bí đỏ nấu ở nhà.
"Món này tên gì ấy nhỉ?"
"Dạ, là bí đỏ gà miếng bọc lòng đỏ trứng muối ạ." Đồng tẩu nhanh nhảu đáp.
Thực khách gật gù: "Lòng đỏ trứng muối à... Để ta nếm thử xem nào." Cái mùi hương bùi ngậy cứ thế xộc thẳng vào mũi.
Vị khách "thuốc pháo" lúc nãy còn nghĩ bụng "ai mà thèm đồ miễn phí", tiểu gia đây thiếu gì tiền, đồ tặng không thì có gì tốt. Thế nhưng giờ ngửi thấy mùi thơm, hắn lập tức xoay chuyển thái độ, ra vẻ đại phát từ từ bi: "Thế thì ta nếm thử một chút vậy."
Có thực khách đã bắt đầu thưởng thức.
Lớp vỏ bên ngoài mang vị bùi béo đặc trưng của lòng đỏ trứng muối, mằn mặn thơm thơm chứ không hề mặn chát. Miếng bí đỏ kẹp giữa đôi đũa cắn vào thấy giòn rụm bên ngoài, bên trong lại mềm ngọt thanh tao. Chẳng cần bỏ đường, chính cái vị ngọt tự nhiên của bí đỏ quyện với lớp vỏ mặn bùi đã tạo nên một sự kết hợp tuyệt hảo.
"Ngon quá, vị này đỉnh thật đấy!"
"Bí đỏ mà làm thế này thì ta chưa từng được ăn bao giờ."
"Hình như là đồ chiên nhỉ?"
Đồ chiên vốn rất tốn dầu, vậy mà Thang lão bản lại dụng tâm dùng nguyên liệu tốt như thế cho món tặng không, quả thực là nằm ngoài dự tính nhưng lại rất đúng phong cách của cậu. Ăn ở tiệm nhà họ Thang bấy lâu, nói thật lòng thì Thang lão bản đôi khi nói năng hơi thẳng thừng, không hề vồn vã nịnh nọt như chưởng quầy ở những tửu lầu khác.
Người với người giao tiếp, nghe lời khách sáo nịnh hót mãi cũng chán, đôi khi bị Thang lão bản chọc cho vài câu lại chẳng thấy khó chịu, trái lại còn giật mình nhận ra: "À, hóa ra là mình đang ra vẻ ta đây, rảnh rỗi sinh nông nổi."
Thang lão bản đối đãi với thực khách bằng cả tấm chân tình.
Điểm này thì không ai chê vào đâu được. Đó cũng là lý do vì sao sau một tháng đóng cửa, tiệm nhà họ Thang vẫn giữ chân được khách cũ. Hương vị ngon là một chuyện, quan trọng hơn là lão bản không bao giờ ỷ vào tay nghề mà lừa gạt hay bỏ bê thực khách.
Vị khách "thuốc pháo" ăn món được tặng miễn phí xong, đâm ra lại thích nhất là mấy miếng bí đỏ bên trong.
"Ta thấy thịt gà cũng thường thôi, không ngon bằng bí đỏ."
"Cho ta thêm một phần nữa, chỉ lấy bí đỏ thôi nhé!"
"Khoan đã, để ta xem thêm mấy món khác."
A Lương liền tiến đến tiếp đãi vị khách này. Người vừa mới nổi trận lôi đình lúc nãy giờ đây lại vô cùng hớn hở, còn tò mò hỏi: "Thế cái món trứng bắc thảo kia lại là món gì?"
Thang Hiển Linh ở sau bếp bận rộn không ngơi tay, cũng may buổi sáng đã chuẩn bị xong xuôi nguyên liệu. Trên bếp lò, nồi đất đang om vịt, chảo lớn thì chưng, hầm, xào liên tục. Tưởng Vân liền đến giúp cậu một tay, Thôi Đại Bảo cũng không về mà ở lại phụ giúp.
Thiết Ngưu thỉnh thoảng lại chạy vào đưa đơn gọi món, Thang Hiển Linh nhận đơn là bắt đầu nổi lửa xào nấu.
Từng đĩa thức ăn nóng hổi được đưa lên phía trước.
Món vịt kho gừng mẫu được bưng lên nguyên cả nồi đất. Vừa mở nắp nồi ra, một luồng hương thịt vịt hòa quyện với mùi gừng già đặc trưng tỏa ra ngào ngạt. Thực khách ai nấy đều biết nhà họ Thang làm thịt heo là nhất, nên hôm nay đa phần đều gọi các món liên quan đến heo. Riêng Hoàng lão bản vốn tài đại khí thô, chỉ muốn nếm thử mấy món mới lạ.
Ông vừa ngửi thấy mùi thơm, thần sắc trên mặt đã giãn ra, nở nụ cười hài lòng.
"Không ngờ Thang lão bản nấu thịt gia cầm cũng tài tình đến thế."
Hoàng lão bản vén tay áo, cầm đũa gắp một miếng thịt vịt. Miếng thịt thấm đẫm màu nước tương óng ả, nhìn bề ngoài chắc hẳn là có dùng đường, nhưng khi đưa vào miệng, vị đầu tiên chạm vào đầu lưỡi không phải là vị ngọt mà là hương gừng nồng nàn không hề gây khó chịu, trái lại còn rất đặc biệt.
Da vịt tứa mỡ nhưng không hề ngấy, thịt vịt bên dưới hơi săn chắc nhưng giữa lớp da và thịt lại có một tầng mỡ mỏng, ăn vào thấy đậm đà vị thịt vịt, cực kỳ ngon miệng.
"Tuyệt cú mèo!" Có thực khách cũng gọi món vịt này, vừa ăn đã mê ngay: "Biết thế này ta đã mang theo một bình rượu qua đây rồi."
Vị thực khách thủy chung với món cũ lúc nãy đang hít hà mùi hương lạ, lại nhìn nhìn đĩa sườn xào chua ngọt trong bát mình. Dường như hắn đã bắt đầu thay lòng đổi dạ, cũng muốn nếm thử món mới kia rồi.
"Vị nhân huynh này, món mới kia ăn có ngon không?"
"Ngon lắm, tuyệt đỉnh luôn! Nếu ngươi ăn được gừng thì ngại gì không gắp một miếng thử xem?"
"Được, đa tạ nhé!"
"Khách khí cái gì chứ."
Đây chính là cái thói quen còn lưu lại của những thực khách cũ. Lúc trước tiệm nhà họ Thang làm cơm hộp, mọi người đều ngồi ghép bàn, ăn uống tự nhiên nảy sinh chuyện trò rôm rả. Dĩ nhiên cũng có người tính tình nhút nhát, chỉ biết vùi đầu vào ăn thật nhanh rồi đứng dậy đi ngay.
Giờ đây tuy đã chia bàn ngồi riêng, nhưng ai thích giao du vẫn có thể bắt chuyện với nhau, thậm chí còn chia sẻ thức ăn trong đĩa cho nhau nữa.
Vị thực khách thủy chung ấy sau khi ăn xong miếng vịt thì mắt sáng rực lên, hắn cũng muốn ăn món đó! Nhưng sườn xào chua ngọt cũng ngon quá đỗi, ăn hết đĩa sườn rồi thì bụng chẳng còn chỗ chứa thêm nửa con vịt nữa, đành tự nhủ thôi thì ngày mai lại đến vậy.
. . . . . .
Tại các hàng quán khác trên phố Chính, câu chuyện rôm rả nhất hôm nay cũng đều xoay quanh tửu lầu Thang Ngũ Ca.
"Ngươi không biết đâu, ta vừa vào đã bị dọa cho chạy ra đấy."
"Hả? Thang lão bản còn đuổi khách cơ à? Không đời nào."
"Không phải không phải, chẳng có ai đuổi khách cả, nhưng bên trong giờ khác hẳn trước kia, nhìn qua là biết tốn không ít tiền sửa sang. Cái giá trên thực đơn ấy, ta vừa nghe đã run hết cả người, hơn ba mươi văn một đĩa đồ ăn."
"Hả?! Đắt thế cơ à?"
"Thế ngươi thấy khách khứa có đông không?"
"Thực ra thì cũng không đông lắm..."
Đại nương nhà lão Triệu vểnh tai nghe lén, vừa nghe thấy câu không đông lắm là trong lòng sướng rơn, thở phào một cái nhẹ nhõm, bụng bảo dạ: "Đáng đời, một tháng trời không mở cửa, giờ khai trương lại bán đắt như thế thì ai mà thèm vào."
"Bảo không đông là vì bàn ghế mới có tám bộ thôi, mà mỗi bàn chỉ có một hai người ngồi."
"Thế thì được mấy mống khách đâu?"
"Nhưng ta thấy phía sau vẫn có người kéo đến đấy chứ."
"Vẫn có người đến cơ à?"
"Đến chứ, ta cố ý đi ngang qua cửa tiệm nhà họ nhìn thử một cái, bên trong bàn ghế ngồi kín cả rồi. Tất nhiên là không ngồi chen chúc như trước, chẳng giống cái hồi bán cơm hộp người ta cứ phải ngồi sát sàn sạt vào nhau. Có điều cái mùi hương tỏa ra thì đúng là thơm thật, thơm nhức mũi luôn ấy."
"Nửa con vịt mà hét giá tận ba mươi lăm văn cơ đấy."
"Cái gì?! Hơn hai mươi văn là đủ mua cả một con vịt rồi, thế mà nửa con vịt nhà nó lại đòi ba mươi lăm văn!"
Nếu Thang Hiển Linh mà có mặt ở đó, chắc chắn cậu sẽ đọc được ngay dòng chữ viết rành rành trên mặt đối phương: Sao không đi cướp tiền luôn cho rồi.
Đại nương nhà lão Triệu lúc này mới chêm vào một câu: "Ta chẳng phải nói bóng gió đâu, nhưng Tiểu Thang này chẳng giống cha nó chút nào. Cha nó làm ăn vốn tính thật thà, còn nó ấy à, nhìn qua là biết hạng chỉ chực kiếm tiền rồi."
Có kẻ trong lòng khinh thường, nhưng phố này nhà ai mà chẳng buôn bán, đã buôn bán thì ai chẳng muốn kiếm lời, lẽ nào lại đi làm không công biếu không cho thực khách? Đây rõ là hạng người chỉ chực chờ xem nhà họ Thang gặp họa. Nếu tửu lầu Thang Ngũ Ca mà không trụ nổi, lão thái thái kia chắc chắn sẽ đốt pháo chạy đến tận cửa nhà Thang gia mà cười nhạo cho xem...
À mà thôi, lão thái thái này không dám đâu, vì bà ta sợ ăn đòn của Thang lão bản lắm.
Thang lão bản ấy à, ngay cả nam lang mà cậu cũng dám đánh đến tận cửa nhà người ta kia mà.
Hung hãn vô cùng.
Mười giờ sáng khai trương, đốt pháo nổ vang trời rồi khách khí hàn huyên một hồi cũng chẳng được bao lâu. Thang Hiển Linh vốn tính tình thẳng thắn, làm việc gì cũng dứt khoát nhanh gọn, tầm hơn mười giờ rưỡi là bắt đầu nhận đơn. Một hồi bận rộn cứ thế cuốn đi, cậu ở trong bếp làm luôn tay không nghỉ, mãi đến hơn một giờ chiều mới bắt đầu vãn khách.
Thang Hiển Linh lúc này mới lên tiếng hỏi: "Trong tiệm còn mấy bàn có người?"
"Còn hai bàn đang ăn, có vị khách ở phường Phúc Khang đường xá xa xôi, hỏi chúng ta xem có thể nghỉ lại tiệm đến chiều không, vị đó muốn đợi ăn đồ nướng buổi tối."
Thang Hiển Linh: "......"
Mẹ chắc chắn đã đồng ý rồi.
Thôi thì nghỉ thì cứ nghỉ vậy.
Đang nói dở chuyện, Đồng tẩu lại chạy vào báo đơn, bảo là mới có thêm một bàn ba người nữa.
Thang Hiển Linh: "...... Làm thôi!"
Mãi đến hai giờ chiều mới thực sự hết khách, Thang Hiển Linh đói đến mức bụng dán vào lưng, huống hồ là những người làm công khác. Cậu liền xào một chảo cơm thật lớn cho mọi người chia nhau ăn tạm.
Thang Hiển Linh bảo với Thôi Đại Bảo: "Ngươi ăn xong thì về đi, không thì ta lại phải tăng tiền công cho ngươi mất." Tăng tiền công thì chẳng ngại gì, nhưng cậu không muốn bóc lột sức lao động của người làm ca sáng như thế.
Đã giao kèo là Thôi Đại Bảo chỉ làm ca sáng thôi mà.
Thôi Đại Bảo vùi đầu vào bát cơm ăn lấy ăn để, y đã bảo cha mình về nghỉ trước cho đỡ mệt, vốn dĩ ông đang dưỡng bệnh mà cứ ở lại phụ giúp suốt cả buổi sáng. Y một mình ở lại là được rồi, lý do thì có sẵn: Học lỏm bí quyết nấu ăn của Thang lão bản.
Cái lý do ấy khiến Thôi phụ á khẩu, chẳng còn cách nào khác đành đi về.
"Lão bản cứ lo cho ta bữa cơm trưa là được rồi, không cần thêm tiền đâu." Thôi Đại Bảo ngẩng đầu lên khỏi bát cơm, "Sao cái cơm chiên của ngươi lại ngon đến thế này nhỉ?"
Thang Hiển Linh: "...... Nói năng vớ vẩn, người làm làm thêm giờ thì chắc chắn phải có tiền tăng ca chứ."
"Ăn xong thì mau về đi. Ngươi đã dậy sớm làm lụng suốt cả buổi sáng rồi, nếu muốn làm việc lâu dài thì đừng có hành h* th*n thể mình như thế, cha ngươi với Đậu Tử đều đang mong ngươi đấy."
Rõ ràng Thôi Đại Bảo lớn tuổi hơn lão bản, nhưng lúc này y lại thực sự ngoan ngoãn nghe lọt tai những lời ấy.
"Ta biết rồi lão bản."