Lần này không vào núi, Trương Hoài và Vương Tố Tố vừa nghe xong là cười ngay, mỗi người một câu: "Trong núi ẩm thấp, ra vào một chuyến cũng mệt người, về đến nhà ngủ cho ngon giấc.", "Giờ ta đi dọn dẹp phòng cho hai đứa ngay đây."
Thang Hiển Linh còn hỏi thêm một câu: "Có đủ chỗ ngủ không ạ?"
"Nhà cửa thì đủ, vốn dĩ đã để dành riêng cho Thiết Ngưu một phòng, ai dè nó lại chạy tót lên thành." Trương Hoài nói câu này với vẻ mặt đầy hân hoan, ông mừng cho Thiết Ngưu: "Hồi đó ta chẳng yên tâm về nó chút nào, tính nó thì quật cường, cứ trốn miết trong núi chẳng chịu xuống."
Vương Tố Tố trêu: "Câu này ông nói mấy bận rồi đấy."
Mọi người đều bật cười.
Căn phòng để dành cho Thiết Ngưu không hề chứa đồ đạc lộn xộn, chỉ là lâu ngày không có người ở nên hơi bám bụi, ván giường cũng trơn bóng, cần phải trải thêm nệm và lau chùi chiếu rồi đem phơi nắng cho khô ...
"Còn mang theo cả chăn tới cơ à?" Trương Hoài phát hiện ra khi đang phụ giúp một tay.
Thang Hiển Linh sợ Trương thúc nghĩ bọn họ quá xét nét kiểu như chê chăn mền của nhà Trương thúc và Vương a thúc bẩn vậy, định lên tiếng giải thích. Nhưng cậu vừa mới mở miệng, Trương thúc đã hớn hở bảo: "Thế thì tốt quá, a thúc của hai đứa đỡ phải tháo ra giặt giũ, bớt được bao nhiêu việc."
"......" Thang Hiển Linh chỉ còn biết cười trừ, quả nhiên Thiết Ngưu rất hiểu tính Trương thúc.
"Hai đứa đi chơi đi." Vương Tố Tố nói, khó khăn lắm hai đứa mới về một chuyến, ở lỳ trong nhà làm việc làm gì.
Trương Hải Ngưu bên cạnh thì cứ nhấp nhổm không yên, ánh mắt đầy mong đợi.
Thiết Ngưu thấy vậy liền bảo: "Vậy ta cùng Hiển Linh ra bờ sông chơi nước chút nhé."
Trương Hải Ngưu: !
Thang Hiển Linh xoa đầu thằng bé: "Đi thôi, nhưng nhóc phải nghe lời Thiết Ngưu ca đấy."
"Ta bảo đảm sẽ nghe lời!" Trương Hải Ngưu mừng rỡ vô cùng, lại còn quay sang cam đoan với hai người cha: "Ta tuyệt đối không chạy ra chỗ nước sâu, cũng không ra giữa dòng sông đâu."
Trương Hoài biết là không thể cấm cản mãi được cái thằng nhóc nghịch ngợm này. Con mình mình biết tính, nhốt nó nửa tháng không cho xuống sông là đã tới giới hạn của nó rồi, nên ông đành ngầm đồng ý. Chủ yếu là có Thiết Ngưu trông chừng, ông cũng yên tâm.
Vương Tố Tố cũng có ý đó.
"Caca, ca chờ ta một chút, ta đi lấy con dao nhỏ với cái sọt đã." Trương Hải Ngưu tót vào trong phòng lấy trang bị của mình.
Thang Hiển Linh tò mò nhìn theo, cái món gì mà lỉnh kỉnh thế kia?
Hoàng Phủ Thiết Ngưu giải thích: "Hải Ngưu muốn vớt ít tôm sông với cá con ấy mà."
Quả nhiên, vừa dứt lời Trương Hải Ngưu đã tay xách nách mang trang bị hưng phấn chạy ra, khí thế hừng hực như thể sắp đi đánh trận lớn. Thang Hiển Linh nghe vậy cũng ngứa ngáy chân tay, chỉ chực chờ xắn tay áo cuốn ống quần: "Đi đi đi!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cứ như đang dắt theo hai đứa trẻ con, thong dong tiến về phía bờ sông.
Trời vừa qua chính ngọ nên vẫn còn khá nắng, nhưng dọc hai bên bờ sông có rặng cây che bóng. Hoàng Phủ Thiết Ngưu chọn một đoạn nước nông có bóng râm để xuống, Trương Hải Ngưu thấy vậy liền lẩm bẩm: "Chỗ này nông quá, người ta chỉ hay giặt giũ ở đây thôi."
"Thế hay là đi về nhé?" Thang Hiển Linh ngoài miệng thì đề nghị thế, nhưng cơ thể lại rất thành thật, đã sớm vén ống quần cởi giày lội xuống nước rồi.
Trương Hải Ngưu lắc đầu lia lịa: "Không không không, ta thấy chỗ này chơi cũng vui lắm."
"Có điều chỗ này không vớt được tôm sông đâu."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiếp lời: "Vậy thì không vớt nữa, ngươi cứ xuống nghịch nước cho mát mẻ thôi, đừng vì mấy con cá con tôm nhỏ mà làm hai cha lo lắng."
"Ngươi mà có mệnh hệ gì, cái nhà này coi như tan nát đấy."
Trương Hải Ngưu nghe xong câu đầu đã định lội xuống sông, nhưng nghe đến câu thứ hai, tuy Thiết Ngưu ca không dùng giọng điệu hung hăng để mắng mỏ, nhưng nó không khỏi nhớ lại lúc mình tỉnh dậy, thấy cha người ngợm ướt sũng, ánh mắt hốt hoảng, còn a cha thì khóc không thành tiếng, cứ thế ôm chặt lấy nó vào lòng.
Cha và a cha thực sự rất yêu, rất yêu nó.
Thôi bỏ đi, mấy con cá con tôm cũng chẳng có gì ngon lành cả.
Trương Hải Ngưu thầm nghĩ, rồi bắt đầu dẫm lên những viên sỏi dưới làn nước cạn mà chơi đùa. Chơi hăng quá, nó định lột phăng cái áo cộc ra cho thoải mái, nhưng cởi được một nửa bỗng nhớ ra điều gì liền khựng lại. Có Ngũ a ca ở đây, nó c** tr*n trùng trục thì không hay lắm, thôi cứ mặc vậy.
Nó lớn rồi, phải biết giữ kẽ.
Thang Hiển Linh mà biết thằng nhóc này đang nghĩ gì, chắc chắn cậu phải lột bằng sạch cái áo của nó ra mới hả dạ! Đồ ranh con, nghĩ lắm chuyện thật.
Chẳng mấy chốc, Thang Hiển Linh đã vén ống quần lên quá đầu gối, để lộ cả bắp chân và cánh tay trắng trẻo, cứ thế khom lưng hất nước trêu Thiết Ngưu.
Trương Hải Ngưu chẳng thèm nhìn, nó xách đồ đạc gọi với lên: "Ca, ta ra phía bên kia chơi nhé."
"Đừng đi xa quá." Hoàng Phủ Thiết Ngưu dặn.
Trương Hải Ngưu đáp vọng lại: "Biết rồi ạ."
Giờ nghỉ trưa nên vắng người, mấy phu nhân hay phu lang thường chỉ đi giặt giũ vào lúc sáng sớm. Chỗ này mực nước thấp, lại cạn, đàn ông trong thôn cũng ít khi lai vãng vì họ biết đây là chỗ giặt đồ của hội chị em, một đại nam nhi mà cứ đâm đầu vào đây chỉ có nước bị ăn mắng là đồ b**n th** thôi.
Thang Hiển Linh thỏa sức vẩy nước đùa nghịch, thậm chí còn nảy ra ý định tắm một cái cho mát. Cậu cân nhắc một hồi, rồi liếc mắt nhìn Thiết Ngưu, đưa cái chân ra thử lòng một chút.
"Nếu ta cởi hết ra tắm ở đây một trận thì sao nhỉ?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc rồi đáp: "Để lại cái quần cộc đi." Nói xong hắn lại nhìn phu lang, vì Thang Hiển Linh chơi đùa quá hăng nên cổ áo bị dính nước, vốn dĩ mặc đồ đã mỏng, giờ chỗ cổ áo dính bết lại lộ ra mảng da thịt trắng ngần.
"Nếu ngươi muốn tắm, buổi tối chúng ta ra đây."
Thang Hiển Linh: ... "Ngươi ghen đấy à?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu: "Sợ có người nhìn thấy." Tuy giờ này vắng khách, nhưng vạn nhất có ai đi ngang qua thì sao.
"Thế buổi tối thì không có ai chắc?"
"Đêm khuya mới tới."
Thang Hiển Linh lầm bầm: "...... Phơi nước cả một ngày xong thì lạnh thấu xương mất!"
"Thế thì cứ nghịch nước như bây giờ là tốt nhất." Thang Hiển Linh dứt khoát. Tầm này nhiệt độ nước là thích hợp nhất rồi.
Hai người đùa nghịch một lát, rồi dắt nhau đi chân trần đến dưới bóng cây để phơi khô xiêm y. Thang Hiển Linh tựa lưng vào thân cây còn lim dim ngủ được một lúc. Khi tỉnh dậy thấy Thiết Ngưu vẫn ở bên cạnh, cậu liền hỏi Hải Ngưu đâu, sợ thằng bé thừa lúc bọn họ không để ý lại lẻn ra chỗ nước sâu.
"Nó chạy đi chơi với mấy đứa trẻ khác trong thôn rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.
Thang Hiển Linh gật đầu: "Không sao là tốt rồi."
"Ngồi thêm chút nữa nhé?"
Thang Hiển Linh mới ngủ dậy đầu óc còn hơi mơ màng, chỉ gật gật đầu, vừa định cử động đã la oai oái: "Cánh tay ta tê rần rồi, tê quá!"
"Ngươi đừng cử động, để ta xoa cho." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đưa tay v**t v* cánh tay phu lang, từ bả vai thuận xuống đến khớp khuỷu tay: "Chỗ này à?"
"Đừng đừng, ta muốn cười quá, tê buồn lắm." Thang Hiển Linh vừa cười vừa né tránh nhưng lại thấy thú vị, cái cảm giác tê tê buồn buồn đó cũng hay hay.
Ánh mắt Hoàng Phủ Thiết Ngưu không tự giác cũng mang theo ý cười, giọng nói dịu dàng hẳn đi: "Cứ từ từ thôi."
Hai người ngồi dưới gốc cây xoa bóp cánh tay, Thiết Ngưu xoa xong liền kéo tay áo xuống cho phu lang, rồi lại hạ ống quần đang vén đến đầu gối xuống, đoạn nắm lấy tay phu lang bảo về nhà phải phơi lại xiêm y cho khô hẳn.
"Thế thì ta mặc cái gì?"
"Ngươi mặc đồ của ta." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói xong lại đổi ý: "Hay là mượn tạm đồ của a thúc vậy."
Ở nhà Trương thúc, nếu cậu cứ để vai trần thì không tiện lắm.
"Không cần đâu, cũng không ướt bao nhiêu, đi bộ về là khô gần hết rồi."
"Để về nhà rồi tính."
Hai người vừa đi vừa thủ thỉ đủ chuyện trên trời dưới đất. Cách đó không xa, mấy vị phu lang và phụ nhân đang giặt đồ bên bờ sông nhìn theo bóng lưng Thiết Ngưu và phu lang thành thị của hắn đi xa, bấy giờ mới nở nụ cười tò mò đầy thiện chí.
"Vị đó là phu lang trong thành của Thiết Ngưu đấy à? Nhìn trắng trẻo thật đấy."
"Người thành thị không phải lội ruộng nên tay chân da dẻ mịn màng quá chừng."
"Tại các bà cứ nhìn chằm chằm người ta đấy, làm Thiết Ngưu sợ quá phải kéo ống quần xuống cho phu lang nhà mình kìa."
Đám phụ nhân, phu lang cười rộ lên: "Đều là phu lang với nhau cả thì sợ gì chứ?"
"Đúng thế, Thiết Ngưu mà cũng để ý chuyện này sao? Không đời nào, chúng ta cũng là phu lang cơ mà."
Có người hâm mộ nói: "Hán tử trong thôn có ai ở bên ngoài mà chịu cúi người kéo ống quần cho người trong nhà đâu, bọn họ coi trọng thể diện lắm."
"Thì cũng có người này người nọ chứ." Có người lấy được chồng tốt, không sĩ diện hão, ở ngoài vẫn hết mực thương vợ.
Lại có người khen: "Thấy chưa, tiểu ca nhi thành thị nói cười trông đẹp thật đấy, nhỏ nhắn đáng yêu."
"Đó là do người ta vốn dĩ đã đẹp, nhìn trẻ trung quá cơ."
"Nghe đâu hơn Thiết Ngưu tận ba tuổi đấy."
"Mê Thiết Ngưu đến mức chẳng biết trời trăng gì đâu. Hồi trước ở trong thôn, mỗi lần xuống núi là cái mặt lạnh tanh y hệt cha nó vậy. Cha nó còn nói được vài câu, chứ Thiết Ngưu là chuyên môn né mấy cô nương với tiểu ca nhi xinh xắn trong thôn. Bây giờ thì khác hẳn rồi, mặt mày cứ tươi như hoa, quý phu lang nhà mình lắm."
"Có gì mà lạ, người ta là phu phu mà, không cười với phu lang nhà mình chẳng lẽ lại cười với chúng ta?"
Cả hội phá lên cười ha hả, cảm thấy đôi phu phu trẻ này thật sự rất thú vị.
Lúc về trời vẫn còn sớm, Thang Hiển Linh rũ rũ tay áo, thấy không còn ướt sũng nữa mà chỉ hơi ẩm ẩm, cậu cũng chẳng buồn thay, bảo: "Ta vào bếp phụ a thúc một tay, hôm nay để ta trổ tài nấu nướng."
"Cần mua gì không? Để ta đi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói xong lại bồi thêm: "Ta vào trong thôn xem thế nào. Ngươi muốn ăn gà hay vịt đều được, chứ thịt lợn hôm nay chắc không có rồi, muộn quá."
Thang Hiển Linh biết mổ lợn phải làm từ sớm, nhưng nghe ý Thiết Ngưu thì nếu cậu muốn ăn, chẳng lẽ ngày mai hắn định vì cậu mà thịt nguyên một con sao?
"Không cần thịt lợn đâu, một con vịt là được, chúng ta ăn món vịt kho gừng."
Trong nhà, Trương Hoài và Vương Tố Tố cũng vừa ngủ trưa dậy. Nhà họ Trương không nuôi lợn, ngay cả gà vịt Trương Hoài cũng ngại chăm sóc phiền hà, sợ Tố Tố phải vất vả nhiều nên chỉ để ông nuôi ba con vịt cho vui, không dám nuôi nhiều. Ba con vịt trong nhà giờ đã ăn hết sạch rồi.
"Thế thì đi cùng luôn, ta cũng định mua thêm ít vịt giống về nuôi." Vương Tố Tố nói.
Trương Hoài dặn: "Đừng mua nhiều quá nhé."
Họ cùng nhau đi mua vịt, Thang Hiển Linh nhân tiện nhắc chuyện muốn mua trứng vịt. Vương Tố Tố bảo: "Lát nữa hỏi xem sao, lần trước có mấy nhà nuôi nhiều vịt lắm."
"Lần này con cần 200 quả."
Vương Tố Tố giật mình: "200 quả cơ à? Thế thì phải hỏi khắp cả thôn mất."
Thực ra chẳng cần Vương Tố Tố phải chạy từng nhà. Lúc đi mua vịt, chủ nhà thấy Thang Hiển Linh mặt lạ, tuy đoán được là phu lang của Thiết Ngưu nhưng vẫn tò mò hỏi: "Đây là phu lang của Thiết Ngưu, lão bản buôn bán trên thành đấy à? Lần trước mua trứng vịt của chúng ta cũng là Thang lão bản này mua phải không?"
Thang Hiển Linh cười tủm tỉm chào hỏi, đáp lời đâu ra đấy, còn bảo lần này cũng muốn thu mua trứng vịt.
Dân làng nghe xong đều sửng sốt: !!!
"Muốn bao nhiêu cơ?"
"Khoảng hai ba trăm quả, có bao nhiêu ta thu bấy nhiêu." Thang Hiển Linh cảm thấy có thể gom sạch được.
Người dân kinh ngạc vì số lượng quá lớn, có ông lão tốt bụng còn lên tiếng nhắc nhở: "Trời nóng thế này trứng vịt không để lâu được đâu. Ngươi làm ăn buôn bán, vạn nhất bán không kịp mà để hỏng thì chẳng phải phí tiền lắm sao."
"Ta có cách để được lâu hơn, đó là muối trứng." Thang Hiển Linh giải thích.
"Cái đó tốn muối lắm đấy." Dân làng cảm thán.
Món trứng vịt muối ở thành Phụng Nguyên hay ở nông thôn người dân đều biết làm, nhưng đúng như họ nói, muối trứng cực kỳ tốn muối. Thời nay muối đắt đỏ, một quả trứng vịt chỉ có một văn tiền, nếu bỏ ra đống muối để bảo quản trứng thì thật sự không lời chút nào.
Thang Hiển Linh không tranh luận thêm về chuyện tốn muối, chỉ chân thành cảm ơn lòng tốt của ông lão đã nhắc nhở mình.
"Các ngươi cứ yên tâm về đi, sáng sớm mai mọi người sẽ mang trứng vịt qua tận nhà cho."
"Đúng đấy, Tố Tố, ngươi đừng chạy vạy chi cho mệt, để ta bảo thằng Ngưu Nhị nhà ta đi truyền tin một tiếng là xong."
Gia đình này quả thực rất tốt bụng, họ bảo Vương Tố Tố và Thang Hiển Linh không cần phải mất công chạy đôn chạy đáo gom trứng nữa, cứ giao cho họ lo liệu, sáng mai nhất định trứng sẽ được đưa đến tận nhà họ Trương.
Vương Tố Tố vốn có quan hệ thân thiết với nhà này nên cũng gật đầu, cười ha hả bảo: "Thế thì cảm ơn thím đã nhọc lòng, chúng ta xin phép về trước còn chuẩn bị cơm nước nữa."
Sau một hồi chào hỏi khách khí, cả nhóm rời khỏi đó.
Trương Hoài ôm chiếc giỏ tre, bên trong là bốn chú vịt con đang kêu cạc cạc không ngớt. Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì xách một con vịt lớn. Vương Tố Tố và Thang Hiển Linh tay xách nách mang mớ rau mà gia đình kia biếu, kèm theo cả một quả táo mà Thang Hiển Linh vừa đi vừa gặm ngon lành.
Quả táo này hình dáng tuy vặn vẹo, méo mó trông khá xấu xí, nhưng vị lại đặc biệt ngọt thanh, rất vừa miệng.
Cậu đi thu mua trứng vịt, mà đối phương lại nhiệt tình đến mức cứ ra sức nhét thêm hoa quả vào tay cậu cho bằng được.
Thang Hiển Linh liền nhận lấy. Vừa về đến nhà, cậu đã xắn tay áo xông ngay vào bếp. Ban đầu Vương a thúc còn nhất quyết không cho cậu động tay, bảo làm gì có chuyện để khách khứa phải làm lụng vất vả thế này. Thang Hiển Linh liền cười hì hì đáp: "Khách nào ở đây? Chẳng phải chúng ta là người một nhà sao."
Vương Tố Tố lập tức nở nụ cười, lần này không ngăn cản nữa.
Rõ ràng hai người mới chỉ gặp mặt ba lần, nhưng ở chung lại chẳng chút gượng gạo, vô cùng tự nhiên. Thang Hiển Linh là người rất tốt, chẳng trách Thiết Ngưu lại thương đến thế, ngay cả ông cũng thấy quý mến cậu rồi.
Gian bếp bắt đầu rộn ràng, tiếng "lạch cạch lạch cạch" chuẩn bị đồ ăn, thái rau vang lên đều đặn. Thang Hiển Linh làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, thuần thục, chẳng hề có chút dáng vẻ kiều khí nào trước mặt Thiết Ngưu, khiến Vương Tố Tố nhìn mà không khỏi kinh ngạc.
"Ta biết con làm nghề buôn bán thức ăn, nhưng hôm nay tận mắt thấy mới biết đúng là thạo nghề thật đấy."
"Rau củ thái ra nhìn đẹp mắt quá chừng."
Thang Hiển Linh bảo: "Ở nhà con cũng phải luyện tập nhiều lắm ạ. Hồi đầu chỉ gọi là ăn được thôi, sau này có vị đại sư dạy cho vài chiêu, dạo đó nhà con ngày nào cũng phải ăn khoai tây thái trừ bữa đấy."
Để biểu diễn thêm chút tài lẻ, Thang lão bản còn tiện tay điêu khắc một bông hoa từ củ cải tặng cho Vương a thúc.
Vương Tố Tố nhịn không được mà bật cười, bị cậu nhóc này chọc cho vui vẻ hết mức.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang ở ngoài sân cắt tiết vịt, nghe tiếng cười trong bếp vọng ra thì cũng đã quá quen thuộc. Bất kể là ai, hễ ở cạnh Thang Hiển Linh là kiểu gì cũng thấy yêu đời. Trương Hoài chạy vào bếp định xem nước nóng đã sôi chưa, vừa bước vào đã thấy phu lang của Thiết Ngưu đang cầm bông hoa củ cải tặng cho Tố Tố nhà mình.
Trương Hoài: ......?
Vương Tố Tố nhận lấy bông hoa, hết lời khen ngợi: "Đẹp quá, con thật là khéo tay."
"Đâu có đâu có, cũng thường thường bậc trung thôi mà ạ." Thang Hiển Linh cười hì hì, phen này khoe mẽ thành công rực rỡ!
Trương Hoài xách ấm nước nóng trở ra, ngồi xổm bên cạnh đổ vào chậu để vặt lông vịt, vừa làm vừa lầm bầm: "Thang Hiển Linh nhà ngươi cũng khéo mồm khéo miệng thật đấy."
"Vâng." Hoàng Phủ Thiết Ngưu tay vẫn thoăn thoắt vặt lông vịt, tranh thủ liếc nhìn Trương thúc một cái rồi hỏi: "Thúc có muốn học không? Chẳng phải Vương a thúc rất hiếm khi cười rạng rỡ như thế sao?"
Trương Hoài: ......
"Làm gì có chuyện đó, lúc ở bên ta, ông ấy vẫn thường xuyên cười suốt đấy chứ."
Trương Hoài ngoài miệng thì mạnh bạo thế thôi, chứ tay thì xách cái ấm không, lén lén lút lút hướng về phía nhà bếp, tính toán vào học lỏm mấy chiêu dỗ dành phu lang của Ngũ ca nhi.
Không bao lâu sau, Trương Hải Ngưu từ ngoài chạy xồng xộc về. Thằng bé lại l*t s*ch áo, vai trần trùng trục, tay xách một cái bọc chính là dùng cái áo cộc tay của nó để gói đồ.
Trương Hoài nhìn cảnh này đã quá quen, chẳng buồn mắng, chỉ hỏi: "Lần này lại mò mẫm được cái gì rồi?"
"Ốc vặn, nhiều ốc đồng lắm cha ơi!" Trương Hải Ngưu mở cái bọc áo ra khoe, vừa thở hổn hển vừa nói: "Ta với tụi thằng Xuyên không có ra chỗ nước sâu đâu, tụi ta chỉ mò ốc ở mấy chỗ nhiều bùn thôi."
"Mấy chỗ bùn lầy thụt chân vào không rút ra được cũng nguy hiểm lắm, bớt đi thôi." Trương Hoài nhắc nhở.
Trương Hải Ngưu nhanh nhảu: "Biết rồi mà cha, tụi ta thay phiên nhau xuống, lúc nào cũng có đứa đứng trên bờ canh chừng."
Trương Hoài: ......
Một bọc ốc đồng dính đầy bùn đất thế này thì phải cọ rửa cho thật kỹ mới được. Trương Hoài cầm cái kéo, dắt con trai ra bờ sông xả sạch chỗ ốc, đợi thu dọn xong xuôi mang về dùng rượu vàng hầm xào lên, thế là lại có thêm một món nhắm cay ngon.
Chạng vạng tối, nắng chưa tắt hẳn, chiếc bàn gỗ trong sân nhà họ Trương đã bày biện sẵn sàng. Trên bàn gồm có vịt kho gừng thơm nức, ốc đồng xào rượu vàng, các loại rau xanh thanh đạm, và đặc biệt là một đĩa trứng bắc thảo.
Vào bữa thôi!
"Cái trứng gì mà đen thui thế này, có phải bị hỏng rồi không?" Trương Hải Ngưu nhìn đĩa trứng bắc thảo mà chẳng dám hạ đũa.
Thang Hiển Linh cổ vũ: "Nhóc cứ nếm thử một miếng đi."
Nghe Ngũ ca bảo vậy, Hải Ngưu nghĩ chắc là món ngon thành Phụng Nguyên nên không sao đâu. Nó gắp một miếng thật to tống vào mồm nhai ngấu nghiến. Ngay lập tức, nụ cười tươi rói trên mặt nó méo xệch đi, mặt mày vặn vẹo như sắp bay ra ngoài đến nơi.
Cái vị gì thế này? Khó ăn chết đi được!
Cái bộ dạng của Trương Hải Ngưu không giống như đang đùa, khiến Vương Tố Tố và Trương Hoài đều sững sờ. Chẳng lẽ không ăn được thật sao? Không lý nào, Thang Hiển Linh mở tiệm cơm, chẳng lẽ lại mang đồ hỏng ra trêu trẻ con.
Trương Hoài lầm bầm: "Cái thằng nhóc này đúng là trâu ăn không được mầm lúa non, để ta nếm thử xem." Ông cũng gắp một miếng bỏ vào miệng, mới nhai được hai cái chân mày đã nhíu chặt lại.
"Cha, cha, có phải có mùi kỳ lắm không, khó ăn cực kỳ!" Trương Hải Ngưu cố sống cố chết mới nuốt trôi được miếng trứng rồi mới dám kêu lên, mặt nhăn như khỉ ăn gừng nhưng vẫn không quên an ủi Ngũ ca: "Chắc chắn là để lâu quá nên hỏng rồi, chứ vốn dĩ vị nó không thể thế này được."
Trương Hoài không nhổ ra: "Đúng là vị hơi lạ, ta chưa ăn bao giờ."
Làm cho Thang Hiển Linh cũng bắt đầu thấy hồ nghi, chẳng lẽ trứng bắc thảo hỏng thật? Không thể nào, lúc lột vỏ cậu đã ngửi kỹ rồi, không hề có mùi ôi thiu. Nghĩ vậy, cậu cũng đưa đũa ra gắp một miếng...
Vương Tố Tố cũng nếm thử.
"Hơi lạ một chút, nhưng nhai kỹ lại thấy bùi bùi thơm thơm." Vương Tố Tố nhận xét, ông còn khẳng định chắc nịch: "Không có hỏng đâu."
Trương Hải Ngưu: !!! Thế này mà bảo không hỏng á?
Trương Hoài thấy Tố Tố ăn được, lại hạ đũa gắp thêm miếng nữa. Lần này ông không nhai vội mà bắt đầu nhấm nháp để cảm nhận thật kỹ cái vị độc đáo này.
"Trứng không hỏng đâu, trứng bắc thảo vốn dĩ là cái vị này mà. Ăn vào có một mùi hương khó diễn tả bằng lời, lúc đầu chưa quen thì thấy lạ, nhưng đến một ngày nào đó là sẽ nghiện luôn đấy." Thang Hiển Linh đang nói về chính mình. Hồi nhỏ cậu cũng chẳng ưa gì món này, cứ thấy nó có vị hơi hăng và chát, chẳng biết từ bao giờ lại đâm ra yêu thích không thôi.
Nào là trứng bắc thảo trộn ớt xanh, trứng bắc thảo dầm ớt nướng, hay cháo thịt nạc trứng bắc thảo... món nào cậu cũng mê.
"Thứ này không nên ăn mỗi ngày, thỉnh thoảng nhâm nhi đổi vị, ăn lượng ít thì không sao cả."
Vương Tố Tố gật đầu: "Tuy chưa đến mức thích ngay lập tức, nhưng ta thấy vị này cũng khá ổn."
"Hải Ngưu, nhóc nếm thử thịt vịt đi." Thang Hiển Linh thấy thằng bé thật sự không nuốt nổi miếng trứng bèn lên tiếng giải vây. Cái thằng nhóc này được cái không lãng phí lương thực, không thích ăn cũng không nhè ra mà ráng nuốt xuống. Nghe thấy a cha khen ngon, mặt nó vừa hãi hùng lại vừa muốn thử lại lần nữa để đuổi kịp gu thẩm mỹ của a cha.
Cả khuôn mặt nó viết rõ dòng chữ: "Độc chết thì thôi, ta cứ cắn thêm miếng nữa biết đâu a cha nói đúng."
Đúng cái gì mà đúng. Ăn không quen thì đừng ép trẻ con làm gì.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gắp cho Hải Ngưu một cái đùi vịt.
Trương Hải Ngưu dùng tay cầm lấy cái đùi, gặm một miếng là mắt sáng rỡ: "Ngon quá, cái này ngon thật! Lúc nãy ta còn chê nó nấu với gừng nên mới đi ăn trứng bắc thảo, giờ mới thấy gừng vẫn là tốt nhất."
Cả bàn người lớn đều bật cười rộn rã.
Ăn cơm xong, mọi người cùng nhau dọn dẹp bàn ghế. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu dắt tay nhau ra bờ sông tản bộ. Ánh chiều tà đã tan dần, mặt sông phản chiếu chân trời trông cực kỳ diễm lệ. Thang Hiển Linh không kìm được mà cảm thán: "Sau này nếu kiếm được thật nhiều thật nhiều tiền, chúng ta sẽ dọn về nông thôn, xây một căn nhà thật lớn để hai đứa mình dưỡng lão. Con cái đứa nào muốn lập nghiệp thì cứ mặc chúng nó đi bươn chải."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe xong, khóe miệng lại khẽ nhếch lên, gật đầu bảo tốt.
"Nhưng cũng đừng xây to quá, lúc đó ngươi quét dọn mệt nhọc thì ta lại xót. Tới lúc bảy tám mươi tuổi, hai lão già ngày nào cũng hì hục lau dọn cái nhà to tổ chảng chắc gãy lưng mất." Thang Hiển Linh cười hì hì tán dóc.
"Ta không muốn làm ruộng đâu, lúc đó trồng hai cây ăn quả là được rồi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiếp lời: "Cây ăn quả trong sân nhà mình hiện giờ có thể dời qua đây luôn."
"Ta thấy được đấy!"
Hai người cứ thế cùng nhau vẽ ra viễn cảnh cuộc sống lúc về già một cách đầy hứng khởi.
Đêm xuống, cuối cùng Thang Hiển Linh và Hoàng Phủ Thiết Ngưu vẫn không xuống sông tắm đêm. Thang Hiển Linh ngủ say như sáo, một chân gác lên đùi Thiết Ngưu, vắt ngang qua hông, tay còn lại thì ôm chặt lấy hắn không rời.
Dưới chân núi, dẫu đang giữa mùa hè thì ban đêm không khí vẫn mát mẻ, thậm chí có chút se lạnh.
Thang Hiển Linh ngủ rất say, còn Hoàng Phủ Thiết Ngưu tuy ngủ không được sâu giấc lắm nhưng lại vô cùng tận hưởng cảm giác ấm áp, thơm tho này.
Những ngày rảnh rỗi hiếm hoi chẳng còn bao nhiêu, sắp tới ngày khai trương tửu lầu rồi. Thang Hiển Linh ngoài mặt thì vui vẻ nhưng trong lòng thực chất vẫn có chút lo lắng. Tiệm cơm đã nghỉ một tháng trời, tuy quầy hàng đồ ăn sáng sáng kinh doanh rất tốt nhưng tửu lầu lại là một chuyện khác. Cậu biết rõ chắc sẽ không có vấn đề gì lớn đâu, nhưng tâm lý chung vẫn cứ khó tránh khỏi chút lo được lo mất.
Vậy nên mới tranh thủ về thôn chơi hai ngày cho khuây khỏa đầu óc.
Sẽ không có chuyện gì đâu, mọi việc trong nhà đều sẽ ổn cả thôi. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng phu lang như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Sáng ngày thứ hai, Thang Hiển Linh còn đang ngái ngủ thì đã nghe thấy động tĩnh xôn xao bên ngoài. Cậu ngớ người một lát mới sực nhớ ra mình không ở nhà mình, vội vàng bật dậy như lò xo.
Trong phòng bỗng vang lên tiếng người: "Không sao đâu, ở nhà Trương thúc thì cũng cứ tự nhiên như ở trong núi thôi."
"!!!" Thang Hiển Linh giật thót mình: "Sao ngươi lại ở trong phòng thế này?"
Trời đã sáng trưng, lúc ở nhà Thiết Ngưu vốn đã có thói quen dậy sớm từ lâu rồi cơ mà.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đưa xiêm y cho phu lang: "Ngươi tỉnh dậy mà không thấy ta đâu, bên ngoài lại toàn là người trong thôn, chắc chắn ngươi sẽ ngại chẳng dám ra ngoài đánh răng rửa mặt đâu."
"Ta chuẩn bị sẵn nước cho ngươi rồi, cứ rửa ráy trong phòng đi, xong xuôi để đó ta mang đi đổ cho."
Thang Hiển Linh vừa mặc áo vừa phát hiện ra bộ đồ này sạch tinh tươm, cậu ngẩn người: ???
"Ngươi giặt đồ cho ta từ bao giờ đấy?" Cậu cúi đầu nhìn xuống cái quần cộc, rồi bỗng nhiên: !!!
Đáng ghét, thật là đáng ghét mà! Hoàng Phủ Thiết Ngưu ơi là Hoàng Phủ Thiết Ngưu, nhìn ngươi anh tuấn soái khí thế kia, hóa ra nửa đêm lại lén lút lột quần cộc của phu lang nhà mình đem đi giặt à!
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn thần sắc đằng đằng sát khí đầy linh động của Thang Hiển Linh thì bật cười: "Lúc ngươi ngủ say ta mới đem đi giặt, may mà trời hanh nên khô rồi."
"Yên tâm đi, ngoài ta ra chẳng ai biết ngươi để mông trần ngủ suốt đêm qua đâu."
Thang Hiển Linh mặc xong quần cộc liền nhào tới bịt miệng Thiết Ngưu đồng học, mặt đỏ bừng lên: "Cấm ngươi nói nữa!"
"Ừm." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thuận tay ôm chặt lấy eo phu lang để cậu khỏi ngã, vì cái giường đất này cũng khá cao.
Trong núi vào mùa đông tuyết rơi dày, lạnh thấu xương, nhà nào nhà nấy đều quây quần ngủ trên giường đất cho ấm.
Thang Hiển Linh đỏ mặt hừ hừ một hồi, cũng chẳng biết nói gì hơn, nhưng thực tế đúng là cậu được hưởng tiện nghi, có xiêm y sạch sẽ để mặc. Hôm qua nghịch nước rồi lại vào bếp nấu nướng, trời nóng nên quần áo vương chút mùi cũng là thật.
"Cảm ơn ngươi nhé."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu trêu: "Phu lang nhà mình khéo e thẹn quá."
"Ta thấy ngươi muốn nếm thử thiết quyền của ta rồi đấy!" Thang Hiển Linh thẹn quá hóa giận, dùng khuỷu tay th*c m*nh vào người Thiết Ngưu.
Hai người đùa nghịch một lúc, Thang Hiển Linh đánh răng rửa mặt xong liền vội vàng chạy ra ngoài xem chuyện thu mua trứng vịt. Thực ra chẳng cần đến cậu, Vương a thúc cùng bà con lối xóm đã phối hợp đâu vào đấy rồi. Tiền chưa trả, nhưng trứng thì dân làng đã lục tục mang đến đầy sân.
Thang Hiển Linh chỉ việc đứng đợi để thanh toán là xong.
Cơ bản mỗi hộ đưa tới hơn hai mươi quả, nhà nào ít thì cũng gom được bảy tám quả, Vương Tố Tố chẳng nề hà gì, thu hết sạch. Những nhà đưa nhiều còn hào phóng tặng thêm hai ba quả gọi là bù đắp công vận chuyển.
"Cầm lấy, cầm lấy đi, đừng có từ chối. Ngươi về tận đây thu mua là giúp chúng ta bớt bao nhiêu việc rồi."
"Chứ còn gì nữa, đừng có da mặt mỏng mà không nhận. Chúng ta mà phải gùi ra trấn hay lên thành bán, dọc đường vỡ hỏng cũng bộn tiền đấy."
"Lần trước mẹ thằng A Mao ngã một cái, vỡ sạch bách cả giỏ, tiếc đứt ruột."
Với những nhà khó khăn, Thang Hiển Linh còn cố ý trả dư thêm một chút.
Dân làng ai nấy đều thuần hậu chất phác, nhiệt tình mang trứng đến giao. Có thím khéo tay còn ngồi ngay tại chỗ dùng cọng lúa mạch đan thành những chiếc túi lưới xinh xắn để đựng trứng cho gọn. Chỉ trong một buổi sáng, trứng vịt cả thôn đã thu gom gần hết. Hứa thôn không lớn, chỉ tầm hơn 50 hộ, Thang Hiển Linh coi như đã bao trọn trứng vịt của cả làng.
Bữa trưa hôm đó cả nhà ăn món mì trứng vịt, vì có mấy quả lúc vận chuyển bị nứt vỏ, sẵn tiện xào lên ăn luôn cho nóng.
Cơm nước xong xuôi, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu thu xếp đồ đạc, chất lên xe rồi khởi hành về thành.
Lúc về, Thang Hiển Linh tỏ ra rất phấn khởi: "Ta bắt đầu thấy nôn nóng muốn khai trương lắm rồi. Đợi đến ngày mai mua một phong pháo thật dài, ngày mười tám này chúng ta đốt một trận cho thật rộn ràng!"
"Được." Hoàng Phủ Thiết Ngưu hưởng ứng ngay, thấy phu lang vui vẻ như vậy hắn cũng thấy ấm lòng: "Ta cũng nhớ nhà rồi."
Chạng vạng tối về đến cửa nhà, hai người dỡ hàng, dọn dẹp, lại hì hục đem số trứng vịt mới thu về đi muối. Thang Hiển Linh chẳng thấy mệt chút nào, tinh thần phấn chấn mười phần. Hai ngày sau đó, cậu lại tiếp tục kiểm tra việc mua sắm và thử nghiệm món ăn lần cuối.
Đúng lúc đó, xiêm y đặt may cũng được gửi tới.
Đồng tẩu và A Lương ngỡ ngàng: "Hả? Cho chúng ta tận hai bộ xiêm y sao?"
Cả hai người mặt mày đầy vẻ kinh ngạc.
Thang Hiển Linh giải thích: "Đúng vậy, đây là công phục, để mặc lúc làm việc. Đều là vải thô cả thôi, sau này mỗi mùa hè hai bộ, thu đông hai bộ. Yên tâm, tiền này không trừ vào lương đâu."
Hai bộ đồ này thiết kế khá đơn giản. Mùa hè, Thang lão bản chọn vải màu xanh lơ, áo cổ chéo tay áo bó gọn, phía dưới là quần màu đen sẫm, kèm theo một chiếc tạp dề buộc ngang hông. Tạp dề màu mận chín, bên trên dùng chỉ màu xanh thêu ba chữ "Thang Ngũ Ca" cực kỳ nổi bật.
Cả Đồng tẩu và A Lương đều mặc cùng một kiểu dáng như vậy. Đây là bộ đồ cậu đã đặt trước khi về thôn, giờ cuối cùng cũng đã hoàn thiện.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày mai khai trương.
Đồng tẩu và A Lương ôm bộ quần áo mới mà ngẩn ngơ cả người. Sau phút ngỡ ngàng, trong lòng họ thầm thề: "Đời này nhất định phải theo Thang lão bản làm việc đến cùng, chẳng nơi nào tìm được một chỗ làm tốt như thế này đâu."