Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 83

Lúc đi đến trấn Thôi Lâm, Thang Hiển Linh cảm thấy đường xá dài đằng đẵng, nhưng lúc về lại thấy như chớp mắt đã đến nhà. Thật là kỳ lạ.

Nhìn thấy cổng thành Phụng Nguyên cao lớn hiện ra trước mắt, trên mặt cậu không kìm được vẻ thư thái và thả lỏng: "Về đến nhà rồi, cũng nhanh thật."

Qua cổng thành phải xuống xe, Thang Hiển Linh đỡ Tưởng Vân xuống, hai người sẵn tiện hoạt động gân cốt cho giãn người. Chờ binh lính kiểm tra xong thân sách và hộ tịch rồi cho đi, họ mới lại lên xe ngựa.

Tưởng Vân ngồi không yên, bàn với Ngũ ca nhi: "Hay là cứ để chúng ta xuống ở đầu ngõ rồi đi bộ vào, đừng bắt mã phu phải vòng vèo vất vả nữa."

"Cũng đúng." Thang Hiển Linh gật đầu, dù sao từ ngõ vào nhà cũng chẳng bao xa, đi bộ một chút cho thoải mái, còn túi lớn bao nhỏ thì để Thiết Ngưu dùng con la chở vào sau.

Vừa tới đầu ngõ, bà con lối xóm đã nhiệt tình chào hỏi: "Tưởng thẩm, Ngũ ca nhi đã về rồi đấy à?"

"Đi đâu thế này?"

"Đi đường có bình an không?"

"Thôi đại gia ngày nào cũng chạy sang nhà hai người đấy."

Có người thừa biết họ đi đâu, nhưng hỏi vậy chẳng qua là để có cái mà bắt chuyện thôi.

Tưởng Vân đáp trước: "Vâng, ta đi trấn Thôi Lâm thăm nhị cô nương nhà ta." Bà không nói gì nhiều, chỉ bảo mọi chuyện đều ổn cả.

Thang Hiển Linh thì tiếp lời người hàng xóm vừa nhắc tới việc Thôi đại gia chạy sang nhà mình: "Ta biết rồi, trước khi đi có nhờ Thôi Đại Bảo sang trông nom giúp một tay."

"Nhà ngươi đang khởi công sửa sang à? Ta nghe mấy ngày rồi mà vẫn chưa xong."

Đây cũng là kiểu biết rồi còn hỏi, cả phố này ai mà chẳng biết Thang lão bản muốn đại tu lại cửa tiệm và quán cơm của gia đình.

Thang Hiển Linh gật đầu lia lịa: "Vâng, ta về rồi đây, lúc này khởi công sẽ nhanh hơn chút, chắc là sắp tới còn bận rộn nhiều."

Cứ thế vừa đi vừa tán chuyện, đoạn ngõ ngắn ngủn mà đi mất hơn nửa tiếng đồng hồ.

Thang Hiển Linh chẳng thấy phiền, từ trấn Thôi Lâm trở về, giờ nhìn thấy hàng xóm láng giềng cậu cũng thấy thuận mắt trừ nhà lão Triệu ra. Đứa nhỏ nhà đó vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cậu, Thang Hiển Linh cũng trừng mắt nhìn lại, kết quả thằng bé kia phải dời mắt đi trước.

Hừ. Thang lão bản đại hoạch toàn thắng.

Trong nhà cũng không quá bừa bộn, mảnh vườn trong sân đã được dọn sạch cỏ rác và lát gạch bằng phẳng, chỉ chừa lại một khoảnh nhỏ để trồng cây.

Thôi Đại Bảo và Tôn Đậu Tử đều ở đó, Đậu Tử thì ngồi trong nhà chính, còn Thôi Đại Bảo thì đang lúi húi dưới bếp.

Vừa bước vào sân, Thang Hiển Linh đã thấy Thôi Đại Bảo nghe động tĩnh liền chạy ra từ nhà bếp. Y xắn tay áo cao tận nách, trên mặt và cánh tay còn dính đầy bột thạch cao. Thang Hiển Linh ngẩn ra: "Ngươi tự mình tay làm hàm nhai luôn đấy à?"

"Ta học lỏm một chút, cũng đơn giản thôi." Thôi Đại Bảo nói xong mới sực tỉnh, reo lên vui sướng: "Lão bản, mọi người đã về rồi!"

"Ừ, vừa mới về tới." Thang Hiển Linh gật đầu, bảo Thôi Đại Bảo nghỉ tay đi, rồi quay sang thấy Đậu Tử từ nhà chính bước ra. Đậu Tử mặc bộ đồ mùa hè mỏng manh, cái bụng giờ đã lộ rõ mồn một.

Dù đã thấy mấy lần nhưng Thang Hiển Linh vẫn cảm thấy chuyện này thật thần kỳ.

Cả hội hàn huyên một lát.

"Ngươi cứ ngồi đó đi." Thang Hiển Linh thấy Đậu Tử định đi múc nước pha trà liền vội ngăn lại: "Chút việc này để chúng ta làm, ta ngồi xe ngựa suốt cả chặng đường không mệt đâu, ngươi cứ ngồi trong nhà mà nghỉ, đừng khách sáo."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì dắt con la vào chuồng, mấy ngày nay nó cũng vất vả nhiều rồi.

Sau đó, cả nhà vừa thu dọn hành lý vừa trò chuyện. Thôi Đại Bảo báo cáo tiến độ công việc, bảo rằng bếp lò đã xây thêm hai cái, muốn lão bản xem qua xem có ưng ý không. Y đã dọn dẹp qua nhà bếp, nồi niêu xoong chảo mới được dời vào nên chưa ngăn nắp lắm, cũng may mấy ngày nay trời hửng nắng không mưa nên làm việc rất trôi chảy.

Phía cửa hàng đằng trước đã trát xong tường, khung cửa sổ hướng ra mặt phố hôm qua mới lấy về, sáng nay đã lắp xong xuôi. Gạch đã lát, tường đã quét vôi, tường nhà bếp cũng đã xử lý, chỉ còn vài chỗ góc cạnh chưa ưng ý nên Thôi Đại Bảo tự pha bột thạch cao để dặm vá lại.

Thang Hiển Linh vào bếp một chuyến mới biết Thôi Đại Bảo đang dặm cái gì.

Cái gã này bộ bị chứng cưỡng chế hay sao ấy, mấy cái khe bếp lò mà cũng phải trát cho trắng nhách ra mới chịu.

Thôi thì cứ để y trát đi.

Phu phu Thôi Đại Bảo cũng không ở lại lâu, biết nhà Thang lão bản vừa đi xa về cần nghỉ ngơi nên sau khi báo cáo xong liền xin phép về. Lúc ra đến cửa, Thôi Đại Bảo còn hỏi với một câu: "Vậy ngày mai ta lại qua nhé?"

Thang Hiển Linh nghe giọng điệu là biết Thôi đại gia đang thèm làm việc lắm rồi.

"Được." Cậu đồng ý ngay, còn dặn thêm: "Đậu Tử nếu rảnh thì cứ sang đây chơi với ta."

Hai phu phu mừng rỡ ra mặt, đều đồng ý rôm rả, rồi Thôi Đại Bảo dìu tay phu lang ra về. Thang Hiển Linh nhìn theo, sực nhớ ra mình quên chưa hỏi thăm sức khỏe Thôi thúc thúc nhưng nhìn trạng thái của hai người này thì chắc hẳn ông đang hồi phục rất tốt.

Cùng là họ Thôi, mà sao nhà họ Thôi ở trấn Thôi Lâm lại hãm đến thế cơ chứ.

Thang Hiển Linh không thèm mắng ra tiếng nữa, lo đi rửa mặt đánh răng cái đã. Thợ thuyền đằng trước không có ở đây vì tường mới sơn xong cần để khô tự nhiên rồi mới sơn lớp thứ hai, nếu không tường sẽ dễ bị bong tróc, nứt nẻ.

Cậu thấy những việc lớn cơ bản đã hòm hòm, giờ chỉ còn tinh chỉnh chi tiết và cái cảnh quan ở hậu viện nữa, phải chọn được một cây thật đẹp mới được.

Hơn một canh giờ sau, Lư Tam Nương và Trâu Lăng ở sát vách mang thức ăn sang.

"Mẹ ta bảo sợ mọi người về nhà bếp núc lạnh lẽo, dọn dẹp không kịp nấu cơm, nên nhà ta có làm ít màn thầu với nấu cháo loãng, còn có cả dưa muối của tẩu tưử ta nữa." Lư Tam Nương giải thích.

Tưởng Vân cũng không khách sáo, nhận lấy rồi cảm ơn rối rít, lại ngồi nán lại trò chuyện.

Chẳng là trước khi đi, Thang Hiển Linh đã biếu nhà họ Lư không ít đồ ăn, nào là sữa chua, thịt nhà làm, sáu quả trứng bắc thảo và ít hoa quả, nhờ họ trông nom nhà cửa giúp. Nhà họ Lư vốn là vậy, ai cho cái gì dù bao lâu đi nữa cũng phải tìm cách trả ơn, nếu không lòng dạ chẳng yên.

Tưởng Vân hiểu tính nên nhận lấy rất sảng khoái.

Lư Tam Nương và Trâu Lăng đều vui vẻ, thở phào nhẹ nhõm. Trâu Lăng định về trước, nhưng Lư Tam Nương thì chưa muốn về ngay, nàng đang tò mò không biết trấn Thôi Lâm trông như thế nào.

"Bên đó có món gà nướng ngon lắm." Thang Hiển Linh nhìn điệu bộ của Tam Nương là đoán được ngay, vừa húp bát cháo đậu xanh nhà họ Lư vừa kể: "Bên ngoài da được quét một lớp mật ong rồi mới nướng, ăn vào vừa giòn vừa có vị ngọt thanh, thịt bên trong thì mềm mọng nước."

Lư Tam Nương nghe thôi đã muốn nuốt nước miếng, cảm thán: "Thế thì trấn Thôi Lâm đúng là một nơi tốt."

"Nơi đó không tệ, nhưng sau này ngươi có gả đi đâu thì cũng đừng vì miếng ăn mà lấy chồng xa." Thang Hiển Linh bất chợt cảm thán từ tận đáy lòng.

Lư Tam Nương ngượng đỏ cả mặt, lí nhí bảo: "Ngũ ca, ta chưa muốn lấy chồng đâu."

Thang Hiển Linh thấy nàng đỏ mặt lúng túng thì cũng không xoáy sâu vào chuyện này nữa, cậu chẳng qua vì chuyện của Nhị tỷ mà thuận miệng nói ra thôi, giờ trêu chọc Tam Nương làm gì, bèn lảng sang chuyện khác: "Dưa muối nhà ngươi ngon thật đấy."

"Tẩu tử ta muối đấy, ta cũng thấy ngon lắm." Lư Tam Nương hùa theo khen ngợi.

Trâu Lăng tiếp lời: "Thực ra cũng chẳng có bí quyết gì đặc biệt đâu, ta thích ăn kiểu giòn sần sật lại hơi ngọt một chút, nên cho nhiều giấm với đường, thêm vài hạt hoa tiêu nữa. Thời gian muối đừng để lâu quá, ngâm tầm hai ba ngày là ăn được rồi."

Tán gẫu thêm vài câu, hai người họ cũng xin phép đi về.

Về đến nhà, Trần Xảo Liên hỏi con gái đã đưa đồ sang chưa, mọi người nói năng thế nào. Lư Tam Nương kể lại một lượt những chuyện vừa nãy cho bà nghe, nói đến đoạn Ngũ ca nhắc mình đừng gả xa thì bỗng nhiên ấp úng, tỏ vẻ thẹn thùng.

"... Sao tự dưng lại im bặt thế?" Trần Xảo Liên nhìn sang, thấy dáng vẻ e thẹn của con gái thì lấy làm lạ, chẳng lẽ bên nhà hàng xóm đã xảy ra chuyện gì?

Trâu Lăng bèn giải thích thay cho tiểu muội. Trần Xảo Liên nghe xong lập tức nở nụ cười: "Nó lớn thật rồi, nhắc đến chuyện này đã biết xấu hổ. Nhưng Ngũ ca nhi nói đúng đấy, tuyệt đối không được gả xa."

Nói rồi bà lại trầm ngâm suy nghĩ: "Ngũ ca nhi nói thế, chẳng lẽ là Nhị Nương nhà họ Thang sống không tốt sao?"

Trâu Lăng lắc đầu, chuyện này nàng cũng không rõ.

Trần Xảo Liên cảm thấy chắc là vậy thật, thế là lại bắt đầu lải nhải dặn dò Tam Nương sau này ngàn vạn lần đừng có giống như Nhị Nương nhà họ Thang sát vách.

. . . . . . 

Nghỉ ngơi được hai ngày, những ngày sau đó mọi việc bắt đầu đi vào quỹ đạo bận rộn. Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu hướng về khu chợ phía Tây, nơi đó có một cửa hàng hoa cỏ. Khi tiểu nhị chạy ra hỏi khách muốn xem gì, Thang Hiển Linh bảo muốn mua một cây đại thụ...

Nhưng cậu đảo mắt nhìn quanh cửa hàng thì chẳng thấy gốc nào vừa ý.

Tiểu nhị nhanh nhảu tiếp lời: "Cửa hàng không có sẵn đâu ạ, loại cây lớn đó chiếm diện tích lắm. Nhà chúng ta có một vườn hoa ở ngoại thành, đủ loại hoa cỏ cây cối gì cũng có hết."

"Thế thì việc làm ăn nhà các ngươi cũng quy mô gớm nhỉ." Thang Hiển Linh cảm thán.

Lúc chọn cây, ban đầu Thang Hiển Linh định lấy cây tùng, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lại, cậu thay đổi ý định, chọn một cây sơn trà để trồng sánh đôi với cây hồng trong sân.

"Khách nhân thật tinh đời! Cây hồng vào mùa thu kết quả đỏ rực, tượng trưng cho việc làm ăn buôn bán lúc nào cũng hồng hồng hỏa hỏa. Còn cây sơn trà từ tháng hai, tháng ba đến tận tháng sáu, mỗi mùa một vẻ, quả chín treo vàng óng trên cành, bảo đảm gia trạch nhà ngài sẽ hưng vượng vô cùng."

Tiểu nhị này miệng lưỡi rất khéo, còn bốc thơm rằng cây hồng và cây sơn trà là một cặp trời sinh, một cây rực rỡ nửa năm cuối, một cây xinh đẹp nửa năm đầu, giúp cho cảnh sắc nhà gia chủ quanh năm bốn mùa đều mỹ mãn.

Thế là Hoàng Phủ Thiết Ngưu lôi kéo một gốc sơn trà về nhà.

Thang Hiển Linh ngồi trên xe, vừa chạm mắt với Thiết Ngưu là không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Cái tên tiểu nhị đó nói lời hay ý đẹp nghe sướng tai thật, ta thực sự không kìm lòng nổi." Thang Hiển Linh đung đưa chân, phát hiện ra bản thân mình cũng có chút mê tín nhỏ, nhưng chợt nhớ lại hồi còn đi học, phàm là cứ lướt thấy Thần Tài là kiểu gì cũng phải vào điểm tán một cái cho bằng được.

Thiết Ngưu cười là vì cảm thấy phu lang nhà mình quá đỗi đáng yêu.

Hắn bắt đầu lên tiếng trêu chọc: "Cây tùng tốt mà, cây tùng nhìn có phẩm cách, giống hệt như ta vậy, là một vị tiểu lão bản cao nhã, không màng danh lợi con buôn."

Đây chính là nguyên văn lời Thang Hiển Linh nói lúc mới bước chân ra khỏi cửa đi mua cây.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa nhắc lại chuyện đó, Thang Hiển Linh liền nhào tới, dùng khuỷu tay huých vài cái trêu đùa. Hoàng Phủ Thiết Ngưu bị ăn đòn mà lại thấy rất vui vẻ, đoạn anh nghiêm mặt lại bảo: "Ta cũng thấy sơn trà tốt hơn, mang về trồng vừa khéo sau này có quả mà ăn."

"Thì chẳng phải sao, mua cây này là lời quá còn gì." Thang Hiển Linh hớn hở đáp.

Trở về sân, hai người tự tay vun trồng gốc sơn trà ấy. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đào hố, Thang Hiển Linh đỡ cây đặt vào, rồi đắp đất, tưới nước. Quả sơn trà rụng đầy một bọc áo của Thang Hiển Linh, cậu đem chia cho nhà họ Lư và phu phu Thôi Đại Bảo mỗi nhà một ít.

Nào mua cây, mua trúc làm hàng rào cảnh quan, rồi đặt bàn ghế, bảng hiệu cửa hàng cũng được thay mới hoàn toàn. Lần này không thể làm tạm bợ, cậu đặt làm riêng một loạt bát đĩa đũa muỗng có ấn ba chữ Thang Ngũ Ca, vô vàn việc vặt vãnh cứ thế nối đuôi nhau.

Bận rộn mãi đến ngày 10 tháng 7, tửu lầu cuối cùng cũng sửa sang xong xuôi, chỉ còn chờ ngày khai trương.

Riêng phần quầy đồ ăn sáng của Thôi Đại Bảo thì đã bắt đầu đỏ lửa, hàng quán ăn sáng dọn dẹp nhanh nên đầu tháng bảy là có thể buôn bán được rồi. Có điều lò nướng đã đổi sang loại lò gốm tròn, sợ chất lượng bánh không ổn định nên Thôi Đại Bảo phải cặm cụi nướng thử mất mấy ngày. Thang Hiển Linh còn nhân tiện dạy y làm thêm món bánh rán kẹp quẩy và bánh trứng nướng.

Đến ngày 10 tháng 7, quầy hàng chính thức mở cửa trước.

Mỗi ngày Thôi Đại Bảo đều có mặt từ bốn giờ sáng, đi lối cửa trước của tiệm. Y có chìa khóa riêng để tự mở cửa, không cần người nhà họ Thang phải thức dậy mở cửa hậu viện cho mình. Gian bếp rộng rãi, đồ đạc sắm sửa đầy đủ, một mình Thôi Đại Bảo quán xuyến tất thảy.

Chẳng ai quản thúc Thôi Đại Bảo cả.

Chỉ là Tưởng Vân có thói quen dậy sớm, thỉnh thoảng cũng muốn vào phụ một tay, nhưng Thôi Đại Bảo nhất quyết không cho Tưởng thẩm đụng vào. Y khuyên can mãi mới mời được bà trở về ngủ tiếp, bảo rằng nếu để bà làm thì tiền công y cầm sẽ thấy bỏng tay mất.

Thôi Đại Bảo vốn ưa sạch sẽ lại thạo việc bếp núc, lúc đầu tuy có chút luống cuống nhưng chỉ sau hai ngày là đâu vào đấy. Khi y trộn xong nhân, nhào xong bột, chuẩn bị mở cửa nướng bánh thì Thôi phụ lại đeo cái tay còn đang bị thương sang. Ông phụ trách thu tiền và chào đón khách hứa.

Nhờ có người phụ giúp, bầu không khí lập tức bớt căng thẳng hẳn.

Thôi Đại Bảo chỉ việc chuyên tâm nướng bánh.

Thang Hiển Linh nhìn thấy cảnh này thì khẽ nhíu mày. Thôi Đại Bảo vội vàng giải thích: "Mọi việc làm bánh đều do mình ta làm cả, ta không hề bảo cha ta làm gì..."

"Không phải vì chuyện đó, ta trả tiền công cho ngươi, Thôi thúc thúc sang phụ giúp tuy nói là giúp đỡ ngươi, nhưng thực chất là đang làm việc cho nhà ta." Thang Hiển Linh suy nghĩ một chút rồi nói: "Thôi thúc thúc vẫn còn đang trong thời gian dưỡng bệnh mà."

Thôi Đại Bảo phân bua: "Đúng là thế, ta cũng không muốn cha sang đâu nhưng ông cứ hay lo lắng cho ta quen rồi."

Thực ra Đậu Tử cũng muốn sang phụ, nhưng Đại Bảo xót phu lang nên phản đối kịch liệt. Cha y liền nhân tiện bảo để ông đi cho, cái tay không sao cả, dù sao cũng chỉ là ngồi thu tiền thôi mà.

"Hoặc là ta tuyển thêm một tiểu công làm trợ thủ cho ngươi, hoặc là hai cha con ngươi tự sắp xếp với nhau, nhưng đừng để ai bị kiệt sức. Tiền công ta vẫn sẽ tính tăng thêm cho ngươi."

Thôi Đại Bảo vội vàng xua tay, nhất quyết không nhận thêm tiền. Thôi phụ cũng góp lời: "Ta có làm gì nặng nhọc đâu, chỉ là thu tiền với tiếp khách thôi mà, không cần phải đưa tiền công riêng cho ta."

Thang Hiển Linh vẫn kiên quyết trả, cậu cứ chiếu theo mức lương tiểu công mà tính vào phần của Thôi Đại Bảo.

Quầy hàng vừa mở cửa lại, hai ngày đầu khách khứa cũng bình thường, không quá rầm rộ, nhưng đến ngày thứ ba thì lượng người đổ về bắt đầu đông nghịt.

"Chà, mở cửa thật rồi này, ta cứ tưởng thiên hạ đồn đại lung tung chứ."

"Ngày nào đi ngang qua phố Chính ta cũng ngó vào, chỉ đợi mỗi tiệm này khai trương thôi đấy."

"Cho ba cái bánh nướng đi, thèm cái vị này quá rồi."

Qua thêm vài ngày, khách lại càng đông hơn, không chỉ có bà con lối xóm mà cả người từ phường khác cũng lặn lội sang. Câu hỏi họ đặt ra nhiều nhất là: "Khi nào thì tửu lầu của Thang lão bản mới chính thức khai trương?"

Thôi Đại Bảo đã nhận được lời chắc chắn từ lão bản, liền đáp: "Ngày mười tám tháng này sẽ khai trương ạ."

"Thế thì nhanh thôi."

"Thật hay giả vậy? Lời ngươi nói có đáng tin không đấy?"

"Ngài hỏi lạ thật, cứ ngẩng đầu lên mà xem kìa."

Vị thực khách ngước mắt nhìn lên, tấm biển nhỏ treo trước cửa hàng viết rõ mồn một: "Thang Ngũ Ca Đồ Ăn Sáng".

"Y là người được Thang lão bản thuê chuyên làm đồ ăn sáng, cửa hàng này cũng là của nhà họ Thang, đều là người một nhà cả đấy."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi."

"Ngươi không biết đâu, hơn nửa tháng không được ăn tay nghề của Thang lão bản, lúc trước ăn mỗi ngày thì thấy bình thường, đôi khi còn thấy ngán vài món. Thế mà mới bẵng đi mấy ngày là lại thấy nhớ, ăn gì cũng không thấy ngon miệng."

"Ta cũng thế, trước đây chẳng mặn mà gì món cà tím trộn, chỉ thích sườn xào chua ngọt thôi. Nhưng cơm hộp của Thang lão bản không cho chọn món, toàn phải xem vận may. Lần này tửu lầu mở rồi, ta phải gọi ngay một đĩa sườn cho bõ thèm mới được."

"Ta thì thèm thịt nướng."

"Thịt nướng đá phiến ở chợ Tây ăn vẫn không tới tầm, bảo là ăn cho đỡ thèm thay thế đồ nhà họ Thang mà chẳng giải quyết được gì, ăn vào lại càng nhớ mấy xiên thịt của Thang lão bản hơn."

"Ráng đợi thêm mấy ngày nữa tiệm khai trương, nhất định ta phải đánh một bữa thật no nê mới hả dạ."

"Đúng đấy, đúng đấy."

Quầy hàng đồ ăn sáng mở trước chính là có cái lợi này, tửu lầu của Thang lão bản tuy chưa khai trương nhưng tiếng tăm đã được đồn xa, chứ không khách khứa lại chẳng biết đường nào mà lần.

Thang Hiển Linh thưa với mẹ một tiếng, tranh thủ lúc tửu lầu chưa chính thức hoạt động, cậu muốn cùng Thiết Ngưu quay về Hứa thôn một chuyến.

Cậu định mua thêm ít trứng vịt. Lần khai trương này, Thang Hiển Linh muốn tặng kèm thêm món ăn phụ như đã định. Những ngày trở về gần đây, ngoài việc trông coi thợ và chạy đôn chạy đáo mua hoa cỏ cây cối, cậu còn dành thời gian để thử nghiệm các món mới.

Dạo này bí đỏ đang vào mùa, những quả bí to tròn, lớp vỏ dày bao bọc phần ruột vàng óng ả.

Người dân thành Phụng Nguyên thường ăn bí đỏ bằng cách hầm nhừ, nấu theo kiểu mặn. Bản thân bí đỏ đã có vị ngọt tự nhiên, khi cho thêm muối hầm nhừ sẽ ra cái vị mặn mặn ngọt ngọt.

Thang Hiển Linh ăn không quen, mẹ cậu cũng không thích cái vị ấy. Nhưng bí đỏ thì rẻ lại to, mua một quả ăn được rất lâu. Mẹ kể ngày trước vì muốn bớt việc nên bà hay hầm bí đỏ để ăn qua bữa, nếu cho thêm đường thì lại quá ngọt, ăn vài miếng cảm giác không giống một bữa cơm chính quy cho lắm.

Khẩu vị của người dân thành Phụng Nguyên vẫn thiên về hướng mặn và đậm đà hơn.

Lại còn món màn thầu nhân bí đỏ nữa, nhưng đồ hấp tốn công nên nhà mình cũng chẳng mấy khi làm. Nhà họ Lư dạo này mới ra món màn thầu này, còn biếu nhà họ Thang ba cái bảo là: "Mùa bí đỏ, mời cả nhà nếm thử cho biết vị mới."

Thang Hiển Linh quyết định lấy bí đỏ ra khai đao làm món tặng kèm. Không thể chọn thứ quá đắt đỏ, đồ miễn phí mà vốn liếng quá lớn thì nhà cậu hiện tại chưa gánh nổi cái khoản chi ấy. Gần đây tiêu tiền như nước chảy, vị Thang lão bản cao khiết không con buôn cũng phải bắt đầu thắt lưng buộc bụng để tiết kiệm tiền.

Nhưng cũng không thể chỉ xào hay hầm một đĩa bí đỏ thuần túy, như thế là coi thường thực khách.

Khách hàng phần lớn là người từ phường khác, lặn lội đường xa tới ủng hộ, nghe tiếng được tặng món, lại ôm mong đợi suốt cả tháng trời. Kết quả thấy bưng lên một đĩa bí đỏ rẻ tiền thì họ sẽ nghĩ sao?

Chắc chắn sẽ bảo Thang lão bản này đang chơi chiêu với mình đây! Dám lừa gạt ta như thế! Chẳng chân thành chút nào!

Thang Hiển Linh liền nghĩ đến số trứng vịt muối đã ướp sẵn trong nhà. Cậu dự định sẽ làm món Bí đỏ gà miếng chiên hoàng kim. Cậu thịt hai con gà, lọc xương, thái thịt thành miếng dài, sau đó đem lăn bột cùng với bí đỏ rồi chiên từng mẻ cho đến khi xốp giòn. Khi khách đến, cậu sẽ cho lòng đỏ trứng muối vào chảo xào chảy ra rồi mới đảo thịt và bí đã chiên qua một lần nữa. Ăn vào lớp vỏ trứng muối bên ngoài sẽ có độ nhám mịn sần sật, cắn xuống thì giòn tan, bên trong lại là lớp thịt mềm mại.

Mẹ cậu ăn thử rồi, bà bảo bí đỏ làm kiểu này ăn còn thấy thơm ngon hơn cả thịt gà. Thang Hiển Linh cũng thấy rất ưng ý.

Trứng vịt cậu muối có lòng đỏ cực kỳ chất lượng, loại bùi bùi mà lại tứa dầu ấy. Lúc đó đào một quả ra, dù là ăn với cháo hay làm đồ nhắm đều thơm nức mũi. Mấy hôm trước cơm ngũ cốc nấu hơi nhiều, cậu lấy cơm nguội đánh tan, dùng một quả trứng muối xào lên, ném thêm ít rau xanh với cà rốt thái lựu vào, xào ra món nào cũng ngon tuyệt cú mèo.

Lòng đỏ trứng muối đúng là có sức quyến rũ độc đáo của nó.

Vì các món liên quan đến trứng muối, Thang Hiển Linh ăn liền tù tì ba ngày rồi không dám đụng vào nữa vì cậu sợ ăn hết rồi lúc khai trương lại thiếu nguyên liệu. Thế là cậu lập tức cùng Thiết Ngưu quay về thôn một chuyến để mua thêm thật nhiều về muối tiếp.

"Mẹ có muốn đi cùng không?" Thang Hiển Linh hỏi.

Tưởng Vân bảo không đi: "Con đừng sợ ta ở nhà một mình, cũng không cần sang nhờ vả nhà họ Lư đâu, một mình ta lo được."

"Với lại ban ngày có Thôi Đại Bảo và Đậu Tử cũng qua mà."

"Con với Thiết Ngưu cứ yên tâm mà đi đi."

Hồi trước Ngũ ca nhi về thôn định ở lại một đêm còn phải cố ý gửi đồ sang nhà họ Lư nhờ Trần Xảo Liên qua bầu bạn với bà. Lúc đó bà quả thực nhát gan, không dám một mình trông nom cái sân lớn thế này. Nhưng giờ đây không biết vì sao, Tưởng Vân chẳng còn thấy sợ như vậy nữa.

"Nếu trời mưa đường khó đi thì ở lại thêm hai ngày cũng được." Tưởng Vân còn dặn dò Ngũ ca nhi đừng có lo lắng cho bà mà phải vội vàng hấp tấp đi đường cho kịp về.

Thang Hiển Linh cười, vâng dạ rồi còn trêu: "Mẹ của con cũng trưởng thành rồi đấy."

Câu nói làm Tưởng Vân bật cười: "Cái thằng bé này."

Nhưng Thang Hiển Linh đúng là không lo lắng cho mẹ thật. Trong nhà buổi sáng có Thôi Đại Bảo, phu thê Đồng tẩu và A Lương ban ngày cũng sẽ qua. Ban đêm chỉ cần cài chặt cửa, Tưởng Vân nói không sợ, ngủ một giấc đến bốn giờ sáng là Thôi Đại Bảo đã tới nơi rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, hình như đúng là chẳng có đại sự gì đáng ngại.

Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu về thôn. Trước khi về phải mua chút quà cho Trương thúc và Vương a thúc. Lần này cậu không mua bánh trái hay vải vóc ngoài tiệm nữa, mà mang theo trứng bắc thảo và trứng muối nhà tự làm, còn đặc biệt thắng một hũ mỡ lợn thật thơm.

Thiết Ngưu nói: "Người trong thôn thích ăn mỡ lợn lắm, đi làm đồng về mà trong bụng thiếu chút mỡ màng là thấy đói ngay."

Trong thành xào nấu người ta chuộng dầu đậu nành hay dầu hạt cải hơn.

Hơn nữa ở trong thôn, thịt lợn bán lẻ rất khó mua, lại không để được lâu. Vì thế hễ gặp nhà ai mổ lợn là phải cầm tiền chạy sang hỏi mua ngay. Mà những thứ như mỡ lá thì chủ nhà thường giữ lại ăn chứ ít khi bán. Bởi vậy dân làng nấu nướng thường cho rất ít mỡ lợn.

Thang Hiển Linh lúc thắng mỡ lợn cứ mải miết nhìn Thiết Ngưu. Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang nhóm lửa, cảm nhận được ánh mắt của phu lang liền ngước lên nhìn lại. Thang Hiển Linh bảo: "Ta thấy ngươi lúc ngồi yên không nói chuyện thì trông chẳng khác gì quý gia công tử, nhưng ta lại thích nghe ngươi kể mấy chuyện trong thôn hơn."

Những kẻ có tiền có quyền thời này thường cao cao tại thượng, tự phụ hào nhoáng với đủ loại quy củ rườm rà, thực sự không hợp với kiểu tiểu thị dân như cậu. Cậu chỉ thích nấu nướng, thích cái không khí khói bếp nhân gian, thích nghe chuyện đông gia dài tây gia ngắn rồi bình phẩm mắng mỏ vài câu. Cậu yêu những ngày tháng bình đạm với những niềm hạnh phúc vụn vặt nối tiếp nhau.

Thiết Ngưu nhìn thì có vẻ trầm mặc ít nói nhưng tâm tư lại rất tinh tế.

"Ta cũng thích tình cảnh hiện tại lắm." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.

Thực sự là rất thích, rất thích cuộc sống bây giờ.

Vương a thúc từng dặn là đừng mang muối sang, nhưng Thang Hiển Linh sợ số muối đưa lần trước đã dùng hết rồi. Cậu suy nghĩ một chút, bèn gói thêm một hũ dưa muối nhỏ mang theo, chủ trương là phải linh hoạt biến báo.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nở nụ cười, đứng nhìn phu lang tất bật chuẩn bị quà cáp ngược xuôi.

"Được rồi, đồ đạc của ngươi dọn lên xe đi." Thang Hiển Linh đưa mắt kiểm tra một lượt xem có thiếu sót gì không.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đóng vai khuân vác, xếp quà lên xe, lại còn mang theo cả chiếu, nệm, bàn chải, đậu thơm của Hiển Linh, ngay cả nhang muỗi cũng không quên, thậm chí còn vác theo một chiếc chăn mỏng ...

Thang Hiển Linh: ???

"Ta đâu có yếu đuối đến mức đó, ngươi mang theo cả chăn theo làm gì, quay lại a thúc lại cười hai đứa mình cho xem."

"Là ta yếu đuối." Thiết Ngưu nhận vơ lỗi về mình trước, rồi giải thích: "A thúc với Trương thúc sẽ không nghĩ thế đâu. Chúng ta mang theo chăn nệm nhà mình, lúc đi rồi Vương a thúc không cần phải dọn dẹp hay giặt giũ lại, Trương thúc lại càng mừng."

Thang Hiển Linh nghe cũng có lý, không để Vương a thúc phải thêm việc, vì thời này việc tháo giặt chăn màn đều là những công việc cực kỳ nặng nhọc.

Thế là chất đầy một xe. Đúng rồi, còn cả mấy cái sọt đựng trứng vịt mà Vương a thúc đưa cho lần trước cũng phải mang theo trả lại nữa.

Vậy là đầy ắp một xe la.

Xuất phát.

Nay mải mê chuẩn bị, mãi đến buổi trưa mới tới được Hứa thôn. Trẻ con trong thôn đều đã về nhà ăn cơm cả, không thấy đứa nào chạy chơi bên ngoài, thành ra xóm làng có vẻ yên tĩnh lạ thường. Từ những mái nhà tranh, khói bếp lượn lờ bay lên, lững lờ tan vào không trung.

Hai người đánh xe tới cửa nhà Trương thúc. Cánh cổng viện mở toang, gia đình ba người đang ngồi dưới hiên dùng bữa.

Trương Hải Ngưu cứ ngó nghiêng khắp nơi chẳng chịu tập trung ăn uống. Trương Hoài gõ một cái rõ đau vào đầu con trai: "Ngươi suốt ngày chỉ muốn ăn đòn, đã bảo không cho xuống sông là không cho, giờ có ăn cơm không? Không ăn thì nhịn."

Lần này, ngay cả Vương Tố Tố cũng không mảy may lên tiếng dỗ dành con trai.

"Cha, ta biết bơi giỏi lắm mà." Trương Hải Ngưu vẫn cố thanh minh.

Cha nó chẳng buồn nghe, mặt sa sầm lại.

Trương Hải Ngưu đang sợ sệt, vừa ngẩng đầu lên thấy có người ở cổng liền mừng rỡ reo lên: "Ngũ a ca! Thiết Ngưu ca!"

Xe la từ từ tiến lại gần, Thang Hiển Linh cũng nhảy xuống xe.

Ba người trong sân không giấu nổi vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng, buông đũa đứng phắt dậy ra nghênh đón. Trương Hải Ngưu chạy nhanh nhất, vừa chào hỏi vừa định đưa tay đỡ lấy đồ đạc.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đưa từng món một cho Hải Ngưu: "Ôm cho chắc vào."

"Ta biết rồi mà." Trương Hải Ngưu theo thói quen buông tay ra định vỗ ngực bảo đảm.

Trương Hoài phía sau sốt ruột, quát lớn nhắc nhở: "Cái tay! Dùng hai tay mà ôm lấy, cái thằng nhóc này!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhanh tay đỡ kịp cái bình đang chực rơi xuống từ vòng tay lỏng lẻo của Hải Ngưu.

Trương Hải Ngưu: ... ngượng ngùng gãi đầu. Nó quên béng mất.

Nhà họ Trương dạo này cứ loạn cào cào lên đều là tại thằng bé Hải Ngưu này. Nửa tháng trước nó xuống sông bơi lội, trẻ con trong thôn vốn dĩ vẫn thế, Hải Ngưu lại bơi rất giỏi. Nhưng chẳng hiểu sao hôm đó, có đứa nhỏ trong thôn bị thứ gì dưới sông quấn chặt lấy chân, Hải Ngưu thấy bạn mãi không trồi lên liền lặn xuống cứu người.

"... Cũng may mấy đứa nhỏ khác nhanh trí chạy về gọi người lớn, Trương thúc của ngươi chạy ra kịp, nhảy xuống vớt người. Lúc Hải Ngưu được đưa lên bờ thì đã ngất lịm đi rồi." Vương Tố Tố kể lại mà mặt vẫn còn biến sắc vì sợ hãi, chực trào nước mắt.

Trương Hải Ngưu nhìn thấy thần sắc của cha mình như vậy thì bắt đầu thấy tự trách. Nhưng nó cũng không thể thấy chết mà không cứu được, vả lại chuyện đã qua hơn nửa tháng rồi, cha nó cứ cấm tiệt không cho xuống sông, đến bén mảng ra bờ sông dẫm nước thôi cũng không được. Nó nghẹn hỏng cả người rồi, trời nóng thế này sao mà chịu nổi chứ.

"Đứa bé mà Hải Ngưu cứu giờ ổn cả chứ ạ?" Thang Hiển Linh hỏi.

Trương Hải Ngưu nghe vậy liền đáp: "Ổn cả, nó cứ bám chặt lấy ta ấy chứ."

Thang Hiển Linh: ...... Cái thằng nhóc này, kể chuyện mà mặt mày vẫn còn đầy vẻ kiêu ngạo tự hào, chẳng mảy may oán trách đứa trẻ suýt chết đuối kia lấy một câu. Vốn dĩ khi người ta sắp chìm, bản năng cầu sinh sẽ khiến họ quờ quạng vớ lấy bất cứ thứ gì, nhưng Hải Ngưu cũng chỉ là một đứa trẻ, nếu chẳng may có chuyện gì thật thì cậu cũng không dám tưởng tượng nổi.

Thế là Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền bồi thêm một câu đầy lạnh lùng vô tình: "Cha ngươi quản là đúng đấy."

Trương Hải Ngưu: ???

Hả? Thiết Ngưu ca của ta không cùng hội cùng thuyền với ta nữa sao?

Thang Hiển Linh bật cười một tiếng: "Thiết Ngưu ca của nhóc hiện giờ cùng một lòng với ta rồi."

Câu nói khiến người lớn ngồi quanh bàn đều bật cười vui vẻ, không khí căng thẳng ban nãy cũng tan biến sạch sành sanh.