Cánh cửa khép lại, trong phòng chỉ còn ba người lớn và đứa bé tứ ca nhi đang nằm im không quấy.
Thang Hiển Linh vừa bế vừa dỗ dành đứa nhỏ, thấy thằng bé giống hệt Nhị tỷ thì buông một câu độc miệng: "Cũng may là tứ ca nhi giống Nhị tỷ, chứ mà giống Nhị tỷ phu thì hỏng bét."
Bầu không khí căng thẳng trong phòng lập tức tan biến.
Tưởng Vân bật cười: "Toàn nói bậy bạ."
"Mẹ tự nhìn mà xem, tứ ca nhi mày thanh mắt tú, nhìn là thấy xinh xắn, đúng là giống Nhị tỷ nhiều hơn, nhìn là thấy thương rồi." Thang Hiển Linh bế đứa nhỏ lại gần.
Tưởng Vân nhìn kỹ, nhìn một hồi hốc mắt lại đỏ lên, bà quay sang nhìn Nhị Nương rồi bảo: "Giống, đúng là giống hệt Nhị tỷ lúc nhỏ."
Thang Trân thấy mũi mình cay cay, chẳng rõ vì sao mỗi lần thấy bà nhìn mình là lòng lại trào dâng nỗi uất ức muốn khóc: "Mẹ với Ngũ ca nhi sao lại lặn lội tới tận đây?"
"Vì không yên tâm về con." Tưởng Vân nói thẳng thừng.
Thang Trân quay mặt đi, sụt sịt mũi rồi mới nói: "Con đều ổn cả, mọi thứ đều tốt."
"Cuộc sống của con..." Tưởng Vân vừa định khơi mào.
Thang Trân nhìn lại, bình tĩnh ngắt lời: "Bá An đối xử với ta thật lòng rất tốt."
Thang Hiển Linh chẳng tin nổi nửa chữ, chỉ cúi đầu dỗ đứa trẻ.
Thang Trân nói với mẹ và em trai: "Ta mãi không sinh được nam lang, cha chồng bà mẫu trong nhà đúng là có lời ra tiếng vào, nhưng cũng còn tạm được, đối với ba đứa con gái đầu cũng không khắt khe đánh chửi gì. Sau khi tứ ca nhi ra đời, bà mẫu định đem thằng bé gửi về quê, cũng là Bá An nói không cần, bảo dù sao đều là cốt nhục của hắn."
... Đúng là kẻ tung người hứng, đứa đóng vai ác kẻ diễn vai thiện đây mà. Thang Hiển Linh thầm nghĩ.
Thang Trân nói đoạn, trên mặt bỗng hiện lên vẻ nhu tình mật ý: "Trong nhà chỉ có mình Bá An là con trai, kiểu gì cũng phải sinh được một nam lang. Sau này bốn đứa nhỏ tìm nhà chồng gả đi, nhà mẹ đẻ có người anh em trai thì mới có chỗ chống lưng cho chúng nó."
... Động tác dỗ dành tứ ca nhi của Thang Hiển Linh khựng lại. Những lời này tất nhiên không thể trách Nhị tỷ được, với bối cảnh nàng lớn lên, lại gả vào nhà họ Thôi rồi bị tiêm nhiễm mớ lý luận này suốt bao năm qua, thì trách tỷ được cái gì đây?
Tưởng Vân không nói gì, chỉ gật đầu rồi nắm lấy tay Nhị Nương mà xoa xoa. Bàn tay Nhị Nương thô ráp, lòng bàn tay đầy những vết chai sần. Thang Trân rụt tay lại, không muốn mẹ chạm vào, cứ như thể bị chạm trúng nỗi khổ tâm khó nói của mình vậy. Nhưng rõ ràng ngày tháng bây giờ tốt hơn lúc ở nhà mẹ đẻ nhiều, mọi thứ đều ổn mà, có gì là khổ đâu.
"Con và Bá An còn trẻ, kiểu gì cũng sinh được thôi."
"Trong nhà cũng nuôi nổi, dạo này việc làm ăn cũng khấm khá hơn trước nhiều."
"Đại Nương một phòng, Nhị Nương cùng Tam Nương ngủ chung, hai chị em nó còn nhỏ nên sợ ngủ một mình, ngày thường tình cảm cũng khăng khít nhất. Bá An bảo đợi bọn trẻ lớn thêm chút nữa, sẽ dọn dẹp thêm một phòng để chúng ngủ riêng."
"Hồi trước con với Đại tỷ, Tam nương cũng ngủ chung một phòng đấy thôi."
Ý của nàng là điều kiện hiện tại còn tốt hơn lúc ở nhà mẹ đẻ, cuộc sống chẳng có gì là không ổn cả.
Tưởng Vân cứ lặng lẽ nghe Nhị Nương nói, thỉnh thoảng lại gật đầu phụ họa: "Thế thì tốt", "Cũng đúng", "Bá An đối với Nhị Nương, Tam Nương thế là chu đáo rồi". Thang Hiển Linh nghe mà mấy bận không chịu nổi, nhưng lại chẳng biết phải chen lời thế nào.
Cậu cảm thấy có một nỗi nghẹn khuất dâng lên trong lòng.
"Tam muội của con đã dắt theo Hương Hương về chịu tang cha rồi."
Thang Trân nghe xong thì kinh ngạc: "Chỉ có mình Tam muội thôi sao? Tam muội phu không về cùng à?"
"Không." Tưởng Vân lắc đầu đáp: "Triệu Kinh tính khí thất thường, trước kia đã hay hờn dỗi với cha con rồi."
Thang Trân có chút sốt ruột: "Hờn dỗi thì cũng phải tùy lúc chứ, từ phủ Kinh Thạch đến đây xa xôi như vậy, Tam muội dắt theo con nhỏ đi một mình không có đàn ông đi cùng, Triệu Kinh hắn không sợ vạn nhất xảy ra chuyện gì trên đường sao?"
Thang Hiển Linh nhìn Nhị tỷ. Nhị tỷ khi nói về bản thân mình thì như một khối bột mềm oặt, ai nắn sao cũng được, nhưng khi nhắc đến Tam tỷ lại thật lòng lo lắng, xót xa. Nhị tỷ... tâm địa vốn tốt, lại mềm yếu, mà chính cái sự mềm yếu ấy mới khiến nàng dễ bị người ta dắt mũi.
"Chẳng phải sao, mẹ cũng bảo với Tam muội của con rồi, giờ cha đã mất, Triệu Kinh lẽ nào còn muốn so đo với người quá cố? Không biết năm nay Tam muội có về chơi không." Tưởng Vân nói.
Thang Trân không khỏi nghĩ đến bản thân mình, nàng cũng đã mấy năm không về nhà, giờ cha qua đời cũng chẳng thể về chịu tang. Theo lý thì nàng bụng mang dạ chửa không đi được, nhưng Bá An nên đi thay nàng đi mới phải. Thế nhưng đợt đó lại đúng mùa vụ, trong nhà sắp thu mua lương thực nên bận rộn vô cùng, chẳng lẽ lại để mặc cha chồng làm hết, cha chồng cũng già rồi, mọi việc đều phải đến tay Bá An lo liệu.
"Thôi, chuyện đó để đến Tết rồi tính tiếp vậy." Tưởng Vân thở dài một tiếng, "Từ lúc cha con mất, trong nhà chỉ còn lại mình ta lẻ loi, nhiều khi cảm thấy sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì..."
Thang Hiển Linh đứng bên cạnh: ??? Hả?!
Cậu chẳng thấy mẹ có ý định chán đời bao giờ, hóa ra bà cô độc đến thế sao? Sống mà không còn ý nghĩa gì luôn?
"Là tại con, tại con bất hiếu, gả đi xa thế này. Còn Đại tỷ thì sao? Đại tỷ không sang thăm người à?" Thang Trân không kìm được nữa, nước mắt cứ thế trào ra. Ngày trước nghe Tam muội nói, nàng không muốn gả cho nông dân quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cũng chẳng muốn lấy chồng gần nhà vì lúc đó Thang Trân không thích không khí trong gia đình. Nhưng giờ gả đi nơi khác, mấy năm trôi qua, nàng lại thường xuyên nhớ nhà, nhớ nương.
"Đại tỷ của con cũng có sang, nhưng bên nhà chồng con bé đang nháo nhào chuyện phân gia, bản thân nó cũng đang rối như canh hẹ."
Thang Trân nghe ý của mẹ thì cứ như thể bà đang cô đơn không nơi nương tựa. Chuyện này tất nhiên không thể trách Ngũ ca nhi, vì Ngũ ca nhi cũng khổ. Cũng chẳng trách được Đại tỷ hay Tam muội, chỉ trách bản thân nàng cũng bất hiếu.
. . . . .
Ngoài cửa có tiếng động, Thôi mẫu đi mua đồ ăn đã về, đang gõ cửa gọi Trân Nương.
Theo lý thì Thang Trân phải là người đứng ra lo liệu cơm nước chiêu đãi người thân, trước nay vẫn thế, lễ Tết có họ hàng sang đều là một tay nàng bận rộn, bao gồm cả việc đi chợ. Nhưng hôm nay việc mua bán đều giao cho bà mẫu. Thang Trân nghe tiếng bà mẫu gọi, phản ứng đầu tiên là hơi sợ hãi, vội đứng dậy định ra mở cửa.
Thang Hiển Linh liền gạt đi: "Tỷ cứ ngồi đó trò chuyện với mẹ đi, để ta xuống bếp cho." Cậu nói vậy thôi chứ chả làm cái gì, chủ yếu là dùng lời nói để thăm dò thôi.
Nhà họ Thôi mà để khách khứa đường xa tới phải vào bếp nấu cơm thì đúng là hạng vô lễ.
Thang Trân vẫn đứng dậy, cuống quýt bảo không sao đâu: "Ta đi dọn dẹp chút là được, ngươi và mẹ đi đường xa tới, mau ngồi nghỉ ngơi đi. Trong nhà còn ít hoa quả, để ta đi rửa rồi mang lên ngay."
"Ôi dào không cần đâu, ta có thèm khát gì mấy miếng hoa quả ấy, ở nhà thiếu gì thứ để ăn. Cha báo mộng bảo là nhớ tỷ, thực ra ta và mej cũng nhớ tỷ lắm." Thang Hiển Linh kéo tay Nhị tỷ lại nói.
Cửa phòng mở ra.
Thôi mẫu vốn định gọi con dâu vào nấu cơm, chẳng lẽ lại bắt bà làm? Bà lại phải hầu hạ cả nhà thông gia của con dâu hay sao?
"Mẹ, con tới ngay đây, mẹ cứ để đồ ăn trong bếp đi, lát nữa con qua." Thang Trân nói với bà mẫu.
Thôi mẫu lên tiếng đáp lời.
Thang Hiển Linh vờ vịt nói: "Ta đi cho, để ta đi." Nhưng chân thì nhất quyết không nhúc nhích lấy một bước.
Thang Trân gả đi đã nhiều năm, đối với Ngũ ca nhi cũng có phần lạ lẫm, chủ yếu là vì em trai thay đổi quá lớn. Nàng thật sự tưởng em trai muốn xuống bếp làm việc thật, nên vội cản lại: "Ngươi là khách, sao có thể để khách động tay động chân được."
"Nhưng mà Nhị tỷ à, tỷ với mẹ đã bao nhiêu năm không gặp rồi. Chúng ta cực khổ lắm mới tới được đây một chuyến, dọc đường xóc nảy, mẹ nôn thốc nôn tháo bao nhiêu lần đấy."
Thang Trân nghe vậy, bước chân đang hướng về nhà bếp bỗng khựng lại: "Mẹ, trong người có thấy khó chịu không? Chẳng lẽ là bị cảm nắng rồi?"
Tưởng Vân vốn không hề nôn, nhưng lúc này cũng đành phải diễn cho trót. Bà xua xua tay nói: "Đi đường xóc nảy nên hơi mệt chút thôi, giờ không sao rồi."
Thôi mẫu nghe thấy thế, đứng bên cạnh cũng chẳng còn cách nào thúc giục con dâu nữa. Bà ta chỉ có thể nhiệt tình hỏi han bà thông gia sức khỏe thế nào, bảo rằng tuổi già rồi thì nên nghỉ ngơi nhiều, mọi việc đã có tiểu bối lo liệu, rồi lại đổi giọng khen Trân Nương hiền huệ, đảm đang tháo vát...
Thang Hiển Linh trong lòng thầm mắng cái mụ già này.
Đây rõ ràng là đang dùng lời lẽ để tặng mũ cao cho Nhị tỷ, ép Nhị tỷ phải chịu thương chịu khó, hiếu thuận mà làm hết mọi việc đây mà.
Cũng chẳng phải Thang Hiển Linh là kẻ không biết kính lão đắc thọ, mà là người một nhà sống với nhau, từ miếng ăn cái mặc đến mọi việc lớn nhỏ đều là công sức chung. Bên ngoài kiếm tiền, bên trong quán xuyến việc nhà, không thể nào cứ đè nghiến một người ra mà áp bức. Người thân trong nhà chính là phải nương tựa, quan tâm và che chở lẫn nhau.
Cái thói cậy quyền làm bề trên, chuyện gì cũng đem thân phận ra để giáo huấn, chèn ép tiểu bối là thứ đáng ghét nhất.
Cứ làm như nhà bà ta là danh gia vọng tộc, bà ta là phu nhân cáo mệnh không bằng mà bày đặt cái thói lão phu nhân!
Cậu đã nhìn ra rồi, Thôi phụ và Thôi Bá An cùng một giuộc cả. Lúc nãy Thôi phụ sai bảo bà vợ đi mua đồ ăn một cách hiển nhiên, thì Thôi Bá An sai bảo Nhị tỷ cậu cũng y hệt như thế.
Trước kia có lẽ Thôi mẫu cũng từng chịu thương chịu khó lo liệu việc nhà, giờ đổi thành Nhị tỷ cậu, Thôi mẫu liền thay hình đổi dạng, từ thân phận nô lệ ngày trước nghiễm nhiên biến thành chủ nô mất rồi.
Thật quá sức chịu đựng.
"Mẹ, Ngũ ca nhi, hai người cứ ngồi chơi, ta đi lo liệu chút." Thang Trân nói.
Thôi mẫu tươi cười hớn hở, đon đả chiêu đãi bà thông gia: "Đúng đấy, đúng đấy, tiểu bối có lòng hiếu thuận thì chúng ta cứ nhận cho chúng nó vui, đều là tấm lòng của các con cả."
"Ôi, Nhị Nương nhà ta vốn hiếu thuận, hồi ở nhà đã ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm. Thuở ấy ta xót con, con nhà ai nhà nấy xót, mùa đông ta chẳng nỡ để ba chị em nó phải động tay vào nước lạnh giặt đồ bao giờ." Tưởng Vân thở ngắn than dài.
Nụ cười trên mặt Thôi mẫu khựng lại một chút: "Bà thông gia cứ yên tâm, nhà ta đều là người phúc hậu. Trân Nương gả cho Bá An, ta coi nó như con đẻ mà thương vậy."
"Nhưng mà nó sinh bốn đứa..."
Thang Hiển Linh cướp lời ngay, làm như không nhận ra Thôi mẫu định nói gì: "Thế thì phải mời đại phu về xem xét kỹ cho Nhị tỷ nhà ta mới được! Ta nghe nói sinh nở nhiều vốn tổn thương thân thể, nếu còn phải làm lụng vất vả ngày đêm thì tổn thọ lắm."
Thôi mẫu vốn định nói "sinh tận bốn đứa mà không có người nối dõi tông đường nhưng nhà ta vẫn không ghét bỏ", kết quả bị vị tiểu phu lang này chặn họng bằng một câu như vậy, khiến bà ta cứng họng mất một lúc.
"Ta thấy thẩm thẩm đây sức khỏe tốt thật đấy, chắc chắn là vì chỉ sinh mỗi Nhị tỷ phu nên trông mới trẻ trung, thể trạng cũng kiện khang thế này." Thang Hiển Linh chân thành khen ngợi.
Sức khỏe Thôi mẫu đúng là rất tốt, sắc mặt hồng nhuận, thân hình cứng cáp, đúng kiểu người tháo vát làm nhiều việc.
Thôi mẫu bị khen mà... cười không nổi, chỉ đành nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Thang Hiển Linh bồi thêm: "Thật đấy ạ, nhìn ngài trẻ trung lại thạo việc thế này, giá mà cha ta còn sống thấy được ngài thì cần gì phải báo mộng cho ta nữa, có gì mà không yên tâm cơ chứ.
Nghe như là đang khen bà ta? Thôi mẫu chẳng biết nói gì hơn, chỉ có thể cười ha hả phụ họa: "Đúng vậy, ta đối với Trân Nương là dốc hết lòng hết dạ ra mà đối đãi đấy."
"Cha ta đúng là nên về đây xem thử một chuyến." Thang Hiển Linh gật đầu tiếp lời.
Cuối cùng, cả hội đứng ở cửa phòng trò chuyện hồi lâu. Thang Trân mấy bận định xuống bếp đều bị em trai khéo léo ngăn lại. Thôi mẫu đứng bồi tiếp một lúc thấy không thể trì hoãn thêm, nếu không chuẩn bị món ăn ngay thì sẽ muộn mất. Bà ta thầm nghĩ chỉ cần mình xuống bếp, Trân Nương kiểu gì chẳng lăng xăng chạy theo hỗ trợ.
"Ta đi chuẩn bị trước đây, mọi người cứ tự nhiên trò chuyện nhé." Thôi mẫu nói.
Thang Trân nghe vậy liền tiếp lời: "Mẹ, để con đi cho." Nàng lại định đi theo.
Thang Hiển Linh định nói thêm gì đó, nhưng mẹ cậu khẽ kéo áo một cái nên đành im lặng.
Thôi mẫu cùng Thang Trân vào bếp bắt đầu lặt rau, làm thịt. Chẳng mấy chốc, Đại Nương dắt theo Nhị Nương cũng chạy vào giúp mẹ. Thôi mẫu thuận thế sắp xếp việc cho hai đứa nhỏ, đứa tước đậu que, đứa nhặt rau, còn bà ta thì tranh thủ đứng nghỉ một lát, vì nãy giờ chạy đi mua đồ ăn cũng đã thấm mệt.
Đột nhiên, ánh mắt bà ta thoáng thấy thứ gì đó, động tác buông tay áo khựng lại.
"Thứ gì quàng trên cổ hai đứa nó thế? Ai mua cho vậy?" Thôi mẫu hỏi.
Thang Trân đáp: "Mẹ con mua cho bọn trẻ đấy ạ, toàn là khóa trường mệnh bằng bạc. Con đã bảo không nên nhận vì quý giá quá, nhưng mẹ nhất quyết cho."
Hai cô bé đưa tay sờ sờ chiếc khóa trường mệnh trên cổ, vẻ mặt đầy thích thú. Đại Nương nói thêm: "Bà nội ơi, không chỉ con với Nhị muội có đâu, cả Tam muội với em trai cũng có nữa ạ."
"Mua tận bốn cái cơ à?" Thôi mẫu tặc lưỡi, vô cùng kinh ngạc. Bà ta nhìn con dâu, đôi tay vừa buông xuống lại xắn tay áo lên, vừa lặt rau vừa hỏi: "Ta nhớ nhà ngoại ngươi ở thành Phụng Nguyên có mở tiệm canh thì phải?"
Thang Trân đáp lời: "Vâng, hồi cha con còn sống có mở tiệm canh dê bánh bột."
"Cha ngươi mất rồi, giờ mẹ với em trai ngươi tiếp quản việc làm ăn, ta thấy họ đối với ngươi cũng hào phóng gớm." Thôi mẫu nói chuyện rất thẳng thừng, vì bà ta biết đứa con dâu này như cục bột, hỏi gì đáp nấy, bảo gì làm nấy.
Thang Trân cũng cảm thấy mẹ mình và em trai thay đổi rất nhiều, thật tình chia sẻ: "Trước kia hồi cha còn sống, trong nhà thực ra sống rất tiết kiệm. Con gả đi mấy năm không về, lần này gặp lại Ngũ ca nhi con cũng giật mình, nó thay đổi nhiều quá, mẹ cũng khác xưa."
"Ta thấy cũng đúng, em trai ngươi ăn mặc chẳng tầm thường chút nào. Lúc mới vào tiệm, ta nhìn qua còn tưởng tiểu ca nhi nhà địa chủ hương thân nào cơ." Thôi mẫu nói xong, lại bồi thêm một câu: "Có điều nó nói năng không giống ngươi, cứ khiến người ta thấy nghẹn họng sao ấy, mà nhìn thì lại chẳng giống cố ý."
Làm bà ta chẳng biết phải tiếp lời thế nào cho phải.
Thang Trân vội vã phân bua: "Em trai con tính tình vốn nhút nhát, trước kia chẳng mấy khi nói chuyện. Nếu nó có lời nào chưa phải, xin mẹ đừng giận ạ."
Thôi mẫu gật gật đầu, cũng chẳng nói là có giận hay không. Bà ta nhìn chằm chằm vào hai chiếc khóa bạc trên cổ hai đứa cháu gái, trong lòng không khỏi tò mò. Chẳng lẽ việc làm ăn của nhà họ Thang còn lớn hơn cả nhà bà ta sao?
Hồi trước bà mối chẳng phải nói rằng, nhà họ Thang chỉ có mỗi Thang phụ kinh doanh một tiệm canh dê bánh bột sao? Con dâu gả vào đây ăn cơm nói chuyện chẳng giống kiểu người được nuông chiều kiêu căng, trái lại rất tháo vát, ngoan ngoãn, chịu thương chịu khó.
Nhưng hiện giờ, cái cậu em trai kia trông như thể được nuông chiều từ bé mà lớn lên vậy. Ở trước mặt bề trên cứ hồn nhiên xen vào nói cười hì hì, chẳng biết sợ ai. Lại còn vị phu quân mới tìm được kia nữa, nhìn thái độ của Bá An và lão Thôi thì hình như là người có xuất thân, có bản lĩnh lớn.
Thật quái lạ.
"Trân Nương, em trai ngươi hiện giờ làm gì? Chẳng lẽ làm phu lang nhà quan?" Thôi mẫu hỏi. Bà ta mới nghe lỏm được vài câu, cũng không nhớ rõ, lại càng không hiểu mấy chuyện này.
Thang Trân giật mình: "Không không không, mẹ chắc là nghe nhầm rồi, là tổ tiên của phu quân Ngũ ca nhi từng làm quan thôi."
"Ta nghe thấy rồi, chỉ là ta nhìn thần sắc, cách nói năng của em trai ngươi cứ như người có chỗ dựa, có bản lĩnh vậy." Còn dám bảo mời đại phu xem bệnh cho con dâu bà, nói sinh nở nhiều tổn thương thân thể. Con dâu này mãi chưa sinh được nam lang, bà còn chưa thèm nói câu nào khắt khe đâu đấy.
Thôi mẫu hỏi han một hồi cũng không moi được thông tin gì thêm, nhưng nhìn nhà thông gia đột ngột ghé thăm hôm nay, từ cách ăn mặc, nói năng đến ra tay tặng quà, đều cứ như thể vừa mới phát đạt vậy...
"Cũng phải, ngươi đã bao nhiêu năm không về nhà rồi còn gì."
Thang Trân nghe vậy thì tự trách: "Là tại con không tốt." Mấy năm nay cứ liên tục sinh con, đứa nhỏ thì còn đỏ hỏn, mùa đông ngày Tết lại quá lạnh, cứ thế mà chẳng tìm được dịp nào thích hợp để về thăm nhà.
Trong phòng.
Thang Hiển Linh đặt tứ ca nhi đã ngủ say trở lại giường đệm. Tiểu Tam Nương có chút tò mò xen lẫn thẹn thùng, cứ bám lấy khung cửa lén nhìn cậu. Thang Hiển Linh vẫy vẫy tay, đứa nhỏ ngoan ngoãn tiến lại gần.
"Cháu gọi ta là a thúc, có nhớ không nào?"
"A thúc."
Thang Hiển Linh liền lôi từ trong túi vải ra ít hạt thông: "Cái này hơi khó bóc, cháu cẩn thận răng nhé, để ta bóc cho." Cậu không đưa thẳng cho Tiểu Tam Nương mà tự tay tách vỏ, đặt nhân hạt vào lòng bàn tay, người một viên ta một viên cùng ăn với cô bé.
Chẳng mấy chốc, Tiểu Tam Nương đã không còn sợ vị a thúc này nữa.
Thang Hiển Linh hỏi: "Cháu có tên không?"
Cô bé lắc đầu.
"Ta trước đây cũng chỉ được gọi là Ngũ ca nhi, là Ngũ a thúc của cháu đấy." Thang Hiển Linh mỉm cười, "Không có tên cũng tốt, đợi cháu lớn lên rồi tự đặt cho mình một cái tên thật ưng ý. Thích gọi là gì thì gọi, chứ giờ để người lớn đặt cho mấy cái tên khó nghe, thà rằng không có còn hơn."
Tưởng Vân nghe Ngũ ca nhi nói những lời này với ngoại tôn nữ cũng không ngăn cản.
Tiểu Tam Nương nghe mà ngơ ngác nửa hiểu nửa không, nhưng trong lòng như nhen nhóm một ý nghĩ mới mẻ: "Mình có thể tự đặt tên cho chính mình sao? Hóa ra còn có chuyện như vậy nữa à?"
Buổi trưa vừa qua, tiếng của Thôi phụ đã vang lên ngoài sân: "Lão bà tử, cơm xong chưa? Đừng để trễ nải khách nhân."
Nghe giọng ông ta có vẻ rất hân hoan.
"Còn có rượu nữa."
Tiếng Thôi Bá An đáp lại: "Cha, để ta đi mua rượu."
Trong bếp, Thôi mẫu đầu tiên là lên tiếng đáp lời giục giã, nhưng trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Nhà này còn chịu bỏ tiền mua rượu về đãi khách, Bá An đối với nhà cậu ruột cũng chưa từng để tâm đến thế, thật là quái lạ.
Chẳng mấy chốc đồ ăn đã làm xong, Thôi Bá An xách rượu trở về, lại còn là loại rượu ngon. Hắn bảo muốn cùng đệ đệ uống một bữa linh đình, Hoàng Phủ Thiết Ngưu mỉm cười gật đầu bảo được, sẽ phụng bồi.
Sau đó là màn nhường nhịn mời mọc nhau ngồi vào bàn ăn.
"Trân Nương ngươi đừng bận việc nữa, mau lại đây ngồi xuống, bồi nhạc mẫu cùng em trai dùng cơm trò chuyện." Thôi Bá An gọi thê tử.
Thang Trân đáp: "Còn hai món mặn nữa..."
"Để ta đi làm cho." Thôi mẫu lên tiếng.
Thang Hiển Linh liền gạt đi: "Không vội không vội, chờ mọi người đông đủ rồi cùng ăn."
"Ta cũng chưa thấy đói." Hoàng Phủ Thiết Ngưu rất mực khách khí, "Vẫn là chờ thẩm thẩm cùng Nhị tỷ bận xong rồi cả nhà cùng lên bàn dùng cơm."
Cuối cùng, tất cả đều làm xong xuôi mới cùng ngồi vào bàn.
Thôi Bá An rót rượu cho Hoàng Phủ Thần, liên tục kính rượu. Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng rất lịch sự, không hề lên mặt, trái lại còn kính rượu ngược lại, bảo rằng ngươi là Nhị tỷ phu, đều là người một nhà cả, đừng nên khách khí vân vân.
Hai người vài chén rượu xuống bụng.
Đề tài của Thôi Bá An cứ luôn thích xoáy vào chuyện của Hoàng Phủ gia. Hắn tò mò nhưng hoàn toàn không sinh nghi. Bởi vì những chuyện vị phu quân của thê đệ này kể, nào là chuyện Hoàng Phủ gia ở Lục Kinh yến tiệc đãi khách, chuyện tế tổ ra sao, hắn nghe mà chưa từng được thấy bao giờ. Ngay cả nhà giàu nhất trấn là nhà họ Thạch cũng chẳng có được cái phô trương như thế.
Hắn nghe xong liền tin ngay vị phu quân này hồi nhỏ chắc chắn đã từng sống cuộc đời của một thiếu gia, không khỏi thầm nghĩ. Trong kịch nói rằng kẻ trông cửa trước phủ tể tướng cũng là một phú hộ, lời này quả không sai chút nào. Tổ tiên Hoàng Phủ gia từng phát đạt như thế, dù giờ có sa sút hay là chi thứ đã phân gia thì vẫn có nền tảng hơn hẳn dân chúng tầm thường.
. . . . . . .
Sau một hồi ăn uống, Thôi Bá An đã uống đến mức quá say, hắn cao giọng lảm nhảm bảo rằng hôm nay đã được mở mang kiến thức. Nào là chúng ta đều là người một nhà, là anh em một nhà. Trước kia quả thực gặp khó khăn, không dắt được Trân Nương về thăm nhạc phụ nhạc mẫu là lỗi tại hắn vân vân.
"...... Thần đệ cứ yên tâm, Tết năm nay chúng ta lại có thể gặp nhau rồi, đến lúc đó cũng uống một trận thế này, thật là thống khoái."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã uống khá nhiều, hiện tại trên mặt hiện lên chút hồng nhạt, nhưng hắn không hề mượn rượu làm càn, ánh mắt vẫn tỉnh táo, vẻ mặt bình tĩnh, nói năng quy củ ứng đáp lại từng lời một.
Bữa cơm trưa kéo dài tận hai canh giờ, Thang Hiển Linh cảm thấy nhạt nhẽo vô cùng, cậu chẳng buồn ở lại tiếp chuyện mấy gã ma men nên sau đó lân la đi tìm bọn trẻ con chơi. Cuối cùng bữa cơm chiều cũng chẳng buồn ăn vì bụng dạ vẫn còn no, đoàn người cáo từ ra về. Thôi Bá An cứ luôn miệng nài nỉ ở lại nhà mình nghỉ ngơi, bảo rằng có thể dọn dẹp phòng ốc vân vân.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu khéo léo từ chối hết thảy.
"Để ta tiễn mọi người." Thôi Bá An đi đứng đã bắt đầu xiêu vẹo hình chữ bát.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đỡ lấy hắn, bảo không cần: "Hiển Linh muốn Nhị tỷ..."
"Trân Nương ngươi đừng dọn dẹp nữa, mau đi tiễn nhạc mẫu với em trai đi, lát nữa ta qua đón, ta từ từ..." Thôi Bá An thấy buồn nôn, lại cố nhịn quay trở vào.
Sau một hồi lộn xộn, cuối cùng cũng rời khỏi Thôi gia.
Thang Trân bế tứ ca nhi tiễn mẹ và em trai về khách đ**m. Thang Hiển Linh đón lấy đứa bé từ tay Nhị tỷ. Ba cô con gái nhỏ không đi theo mà ở lại nhà, vì đứa nhỏ ngủ dậy lại khóc oa oa đòi mẹ nên không còn cách nào khác.
Nhưng mà tứ ca nhi hễ vừa vào tay Thang Hiển Linh là lại ngoan ngoãn ngay.
Thang Hiển Linh nói với Thiết Ngưu: "Đáng yêu nhỉ."
"Ừ, đáng yêu thật. Trên người ta có mùi rượu, đừng để ám vào ngươi và đứa nhỏ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.
Thang Hiển Linh không hề trách Thiết Ngưu uống nhiều, ngược lại còn thấy xót: "Ngươi uống nhiều thế có thấy khó chịu không? Lát nữa về phải dùng nước ấm lau người, rồi uống thêm chút canh giải rượu, bằng không thì cứ móc họng nôn ra cho dễ chịu."
"Đều nghe theo ngươi, ta không thấy khó chịu."
Thang Trân quay đầu lại phân bua: "Nhị tỷ phu của ngươi hôm nay vui quá nên uống hơi quá chén, chứ ngày thường hắn không phải kẻ hay chè chén đâu."
"Không sao đâu Nhị tỷ." Thang Hiển Linh đáp.
Đến khách đ**m, Nhị tỷ vào phòng Tưởng Vân để trò chuyện, còn bế cả tứ ca nhi theo. Thang Hiển Linh không muốn làm kỳ đà cản mũi nên chẳng vào quấy rầy. Cậu đã nhận ra rồi, mẹ đối với Nhị tỷ còn có nhiều chiêu bài hơn cả cậu nữa.
Tình hình này đúng là khó nhằn, bảo Nhị tỷ hòa ly chắc chắn là chuyện không thể nào. Hôm nay vừa nhìn đã thấy, Nhị tỷ đối với Nhị tỷ phu vẫn còn tình cảm, nhắc đến hắn là ánh mắt lại hiện lên vẻ nhu tình mật ý, thế này thì hòa ly làm sao được?
Có lẽ mẹ cũng hiểu rõ điều đó, nên chuyện hòa ly là bất khả thi.
Thủ đoạn của Thang Hiển Linh vốn đơn giản thô bạo, cậu nghĩ nếu đổi lại là mình thì cái cuộc đời nát bấy này còn sống làm cái rắm gì nữa. Khổ nỗi, Nhị tỷ lớn lên trong bối cảnh khác, tiếp nhận quan niệm khác biệt hoàn toàn, không thể dùng biện pháp mạnh được.
Nếu Thôi Bá An hay nhà họ Thôi thuộc loại hở ra là đánh chửi, là gã đàn ông vũ phu, thì cậu còn có thể chửi ầm lên, danh chính ngôn thuận mà "đòi người". Nhưng nhà họ Thôi bây giờ thật chẳng biết phải nói sao cho phải. Nếu cứ khăng khăng khuyên hòa ly mà Nhị tỷ không đồng ý, người ngoài nhìn vào lại bảo nhà mẹ đẻ bị điên, đi phá hoại một mối nhân duyên tốt.
"Cùng là họ Thôi, giờ ta lại thấy Thôi Đại Bảo trông cũng được đấy chứ." Thang Hiển Linh vắt chiếc khăn nóng đưa qua.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang lau mặt bỗng khựng lại, có chút ngơ ngác nhìn phu lang. Lúc trước Hiển Linh đâu có khen Thôi đại gia lấy một lời nào đâu.
Thang Hiển Linh bảo: "Ngươi cứ lau của ngươi đi. Con người là phải dựa vào đối lập mới thấy rõ, ta chính là không ưa nổi Thôi Bá An." Lúc này cậu đến cả một tiếng "Nhị tỷ phu" cũng chẳng thèm gọi nữa.
"Hồi trước đi học ta đã ghét cay ghét đắng loại người này rồi."
"Cái kiểu miệng lưỡi dẻo quẹo, tuổi còn trẻ mà đã đầy vẻ láu cá, gia trưởng, thế lợi lại còn thích lên mặt dạy đời người khác, đúng chuẩn chủ nghĩa đại nam tử."
Chuyện nịnh nọt, bợ đỡ thì không bàn tới vì làm ăn buôn bán đôi khi đồng tiền khó kiếm, tâng bốc lấy lòng ông chủ hay khách hàng cũng là một cách mưu sinh. Nhưng cái thái độ của hắn thì không tiêu hóa nổi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe vậy liền ngoan ngoãn lau mặt, lau xong còn đưa mặt ra cho phu lang kiểm tra. Thang Hiển Linh đang mải mê châm chọc, vừa thấy Thiết Ngưu ngoan như thế, tức khắc biết ngay là hắn đã uống quá chén rồi. Men rượu thấm vào làm Thiết Ngưu ngoan đến lạ kỳ, cứ như đứa trẻ vậy.
"Không nói ngươi đâu, ngươi không phải hạng người đó."
"Thế thì tốt, thật tốt quá." Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật gật đầu, nói xong lại nhìn phu lang: "Những gì ngươi không thích ta đều nhớ kỹ rồi, ta sẽ không làm thế."
Thang Hiển Linh thực sự không nhịn được nữa, cũng chẳng hề chê mùi rượu trên người Thiết Ngưu, cậu ghé sát lại hôn "chụt" một cái rõ to.
"Thiết Ngưu nhà ta đúng là tốt nhất!"
Trời đã hơi muộn, Thôi Bá An sang đón Thang Trân. Hắn đã thay bộ xiêm y khác, chắc là đã nôn xong, thần sắc tuy còn vương chút mùi rượu nhưng người đã tỉnh táo hơn nhiều. Hắn mở miệng là gọi "Thần đệ", "Em trai" đầy thân mật, cứ như thể là người nhà chí cốt vậy.
Tưởng Vân không nói gì nhiều, chỉ dặn dò: "Nhị Nương mới sinh xong, các con dù có muốn thêm đứa nữa thì cũng từ từ thôi, cứ để nó bồi bổ thân thể đã."
"Con biết mà nhạc mẫu, con cũng bảo vậy rồi, cơ mà Trân Nương vì thương con nên cứ muốn sinh thêm một nam lang nữa, con cũng chẳng còn cách nào khác." Thôi Bá An nói.
Thang Hiển Linh: nắm đấm cứng lại rồi.
Họ ở lại trấn Thôi Lâm thêm hai ngày. Trong hai ngày này, Thang Trân dắt theo bọn trẻ đến khách đ**m trò chuyện với Tưởng Vân, Thôi Bá An cũng tới, thái độ vô cùng ân cần. Hắn thỉnh thoảng lại mang theo ít đồ ăn nhà làm sang, tâm sự chuyện nhà cửa, khi biết Ngũ ca nhi và Thần đệ hiện đang mở một tửu lầu thì không tiếc lời tâng bốc vài câu.
Thang Hiển Linh đối với việc này cũng chẳng buồn làm cao, trên mặt cũng không chấp nhặt Thôi Bá An, dù sao không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật.
Đến lúc ra về, Thôi Bá An tỏ vẻ quyến luyến không rời, còn hứa hẹn Tết này nhất định sẽ đưa Trân Nương về thăm nhạc mẫu, mong nhạc mẫu cứ yên tâm, Trân Nương ở nhà đều ổn cả, ăn uống chi tiêu chẳng thiếu thứ gì, đâu cần đến nhạc mẫu phải chu cấp thêm.
Thang Hiển Linh nghe xong là hiểu ngay: hai lượng bạc nương đưa cho Nhị tỷ, tỷ ấy vừa quay đi đã nộp lại cho chồng rồi.
"......"
"......"
Trên đường trở về, Thang Hiển Linh cứ hậm hực giận dỗi.
"Tính tình Nhị tỷ của con ta lạ gì, từ nhỏ đã không có chủ kiến, cứ nghe theo Đại tỷ rồi lại đến Tam tỷ. Nó không biết nói lời hay ý đẹp, ai dỗ dành vài câu là tai mềm lòng yếu ngay, nhất là khi Thôi Bá An lại là kẻ khéo miệng biết chiều lòng người." Tưởng Vân thấy Ngũ ca nhi như vậy mới mở lời: "Nó có cuộc đời của nó, con có cuộc đời của con, ngay cả ta đây là mẹ nó cũng chẳng thể can thiệp quá sâu được."
Thang Hiển Linh: "Mẹ, trong lòng con cứ nghẹn một cục lửa, khó chịu lắm."
"Ngũ ca nhi à, nó phải tự mình nhìn thấu được cuộc đời mình đã. Hiện giờ những gì người ngoài có thể làm là phô diễn cái thế của Thiết Ngưu, cái sự khá giả của tửu lầu nhà mình cho nhà họ Thôi thấy. Để nhà họ biết rằng nhà mình chưa hề suy sụp, vẫn còn chỗ dựa cho Nhị tỷ, chỉ có thể làm đến thế thôi."
"Ta sống hơn nửa đời người rồi, nếu không phải cha con mất, rồi con lại đổi tính đổi nết thế này..."
Tưởng Vân khựng lại một chút, nhìn về phía Ngũ ca nhi: "Thì ta cũng cứ thế mà sống mơ màng qua ngày thôi."
"Nhị tỷ của con có con, lần này đi Thôi gia là để nó biết rằng chúng ta vẫn luôn nhớ đến nó, thế là đủ rồi. Đến ngày nào đó nó sống không nổi nữa, hoàn toàn tỉnh ngộ ra mà tìm đến con nhờ vả, lúc đó con nhớ giúp đỡ nó một tay, đừng có ghét bỏ nó."
Thang Hiển Linh nghe mà thấy xót xa, không còn vẻ xù lông như lúc nãy nữa: "Mẹ yên tâm đi, đừng nói lời khách khí thế, tỷ ấy là Nhị tỷ của con mà."
"Người cũng là mẹ của con nữa."
Tưởng Vân khẽ mỉm cười, Ngũ ca nhi tâm địa vừa mềm lại vừa tốt. Đó là phúc phận của bà.
Bằng không hai mẹ con họ sớm đã không còn trên đời này rồi, Ngũ ca nhi mà đi thì bà cũng chẳng sống nổi bao lâu.