Thang Hiển Linh dặn mã sư phó: "Chọn lấy khách đ**m nào lớn nhất, tốt nhất trấn này giúp ta."
Mã sư phó lên tiếng đáp ứng, cũng không mảy may để ý đến ý tứ của vị phu quân đi cùng tiểu phu lang. Suốt chặng đường đi, ông cũng đã nhìn rõ, trong ba người ngồi trên xe thì vị phu lang này mới là đương gia làm chủ.
Tại khách đ**m lớn nhất và tốt nhất trong trấn, Thang Hiển Linh đặt hai gian thượng phòng nằm cạnh nhau, lại thuê cho mã sư phó một gian phòng hạng thường. Cậu còn gọi thêm nước nóng để tắm rửa, lúc này tiền bạc tiêu ra như nước chảy. Cậu đưa tiền công chạy vặt cho tiểu nhị, khiến hắn ta vui mừng hớn hở, thái độ vô cùng ân cần nhiệt tình, hỏi gì đáp nấy.
"Một canh giờ sau, hãy đưa lên một ít cháo trắng, rau xào và màn thầu. Màn thầu phải còn nóng và không có nhân." Thang Hiển Linh hiện tại không có hứng thú với những món mặn hay dầu mỡ vì sợ tiêu chảy nên muốn dùng cháo thanh đạm để lót dạ trước, rồi cậu mới nhìn sang Thiết Ngưu.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói: "Vậy cho ta một bát mì nước chay."
"Có thịt kho không? Loại hơi nạc một chút, cho một đĩa." Thang Hiển Linh hỏi tiểu nhị. Thiết Ngưu sức ăn tốt, chỉ ăn mì nước chay sao mà đủ, vẫn nên thêm chút thịt.
Tiểu nhị nói: "Thịt kho thì không có, thưa khách quan, đặc sản của trấn Thôi Lâm chúng tôi là gà quay."
"Vậy cho một con gà quay." Thang Hiển Linh đổi món, lại hỏi: "Đúng rồi, ở đây có dịch vụ giặt ủi quần áo không?"
"Có có có, khách quan cứ tắm rửa xong, c** q**n áo bẩn để vào chậu, lát nữa tiểu nhân sẽ tới thu dọn."
Thang Hiển Linh phân phó xong, tiểu nhị liền lui xuống trước.
Một lát sau có tiếng gõ cửa nhắc nhở nước nóng đã chuẩn bị xong, mời khách tới phòng tắm. Tưởng Vân bảo Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu cứ đi trước, bà ở lại đây trông coi đồ đạc. Thang Hiển Linh nói: "Ta và mẹ đi trước." Ở nơi xa lạ, nếu cậu và Thiết Ngưu cùng đi, mẹ chắc chắn sẽ chân tay luống cuống vì sợ hãi.
"Các ngươi cứ đi đi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu bảo.
Thang Hiển Linh đỡ tay Tưởng Vân xuống lầu, hướng về phía gian phòng tắm ở hậu viện. Hai người bọn họ tắm riêng, ở đó có bồn tắm gỗ, nhưng Thang Hiển Linh ngại bồn không sạch sẽ vì ai cũng dùng để ngâm mình. Tuy nói đi xa nhà không nên quá cầu kỳ, nhưng cậu vẫn dùng gáo múc nước dội qua rồi kỳ cọ sạch sẽ một trận.
Tắm xong, cả người thần thanh khí sảng, da dẻ như sáng lên một tông.
Thang Hiển Linh còn gội đầu, dùng vải khô bao lại rồi bóp nhẹ cho ráo nước, thỉnh thoảng lại bắt chuyện với mẹ vài câu. Cậu biết bà đang căng thẳng và lo âu, nhưng chuyện này không thể nóng vội nhất thời.
Đến khi hai người tắm xong, thay bộ đồ khác, Thang Hiển Linh gom quần áo bẩn mang về phòng.
"Ngươi đi tắm đi." Thang Hiển Linh nói với Thiết Ngưu.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ừ một tiếng: "Đồ ăn nếu mang lên rồi thì ngươi và mẹ cứ ăn trước, bên chỗ mã sư phó cũng có phần rồi."
"Được."
Thấy Thang Hiển Linh tắm xong tinh thần có vẻ tốt hơn, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng yên tâm phần nào.
Mì nước chưa làm ngay, tiểu nhị bưng cháo và món phụ lên trước. Thang Hiển Linh cùng Tưởng Vân ăn cũng gần xong, cháo trắng và rau xào giúp cậu tìm lại cảm giác thèm ăn. Ngồi trò chuyện một lát thì Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng đã tắm xong, lúc này Thang Hiển Linh mới bảo tiểu nhị bưng mì nước và gà quay lên.
"Cho thêm một bát mì nữa nhé." Thang Hiển Linh húp xong bát cháo thì thấy muốn ăn thêm, quay đầu hỏi mẹ có muốn ăn không.
Tưởng Vân lắc đầu, bà ăn không vào.
"Vậy lát nữa hai chúng ta nếm thử món gà quay."
Hai bát mì nước chay cộng thêm một đĩa gà quay, lượng thức ăn không hề ít. Mì nước là loại canh trong pha chút màu nước tương, bên trên rắc ít hành lá. Thang Hiển Linh thấy không có rau thơm thì mỉm cười một cái. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa nhìn thấy nụ cười đó là biết phu lang đang nghĩ gì, lòng không khỏi thấy ngọt ngào, cũng cười theo.
Mì hơi nhiều, nhưng Tưởng Vân thực sự không ăn nổi.
Thang Hiển Linh liền gắp bớt một đũa mì từ bát mình sang cho Thiết Ngưu, rồi cậu thong thả húp một ngụm nước dùng. Tức thì, cậu nhướng mày một cái rồi thốt lên: "Nước dùng này không tồi đâu."
Nước dùng chính là nước hầm gà, vị thanh đạm, đoán chừng là đã pha thêm nhiều nước. Nhưng đối với một người vừa trải qua ba ngày đường xóc nảy như Thang Hiển Linh, vị nước dùng gà thanh nhẹ điểm xuyết chút nước tương và hành lá này quả thực rất thơm.
Cảm giác không hề dầu mỡ, ăn rất ngon.
Sợi mì được cán bằng tay, tay nghề của đầu bếp rất khá, sợi mì thanh mảnh như tơ nằm gọn dưới đáy bát, gắp một đũa đưa vào miệng thấy rất dai và có độ giòn nhất định.
Món gà quay bên ngoài trông như đã được nướng qua, khoác một lớp mỡ vàng óng như mật, được chặt thành từng khối. Thang Hiển Linh gắp cái đùi gà mời mẹ nếm thử, nhưng Tưởng Vân lắc đầu không ăn, gương mặt vẫn buồn rầu ủ dột.
Thang Hiển Linh bèn đưa cái đùi gà lên miệng cắn một miếng: "Không tồi, thịt gà rất mềm, mọng nước, bên ngoài chắc là có phết đường hoặc mật ong, không nhiều lắm, vị ngọt thanh."
Cậu ăn nửa bát mì và một cái đùi gà là đã thấy đủ rồi.
Phần còn lại đều do Hoàng Phủ Thiết Ngưu giải quyết hết. Thang Hiển Linh còn lo hắn ăn quá no, nhưng Thiết Ngưu lắc đầu bảo bấy nhiêu là vừa vặn.
Ăn xong trời vẫn chưa tối, cả nhà ba người cùng ra ngoài tản bộ. Tưởng Vân không muốn đi, bà định ở lại khách đ**m trông coi hành lý, nhưng Thang Hiển Linh nhất quyết kéo bà đi cùng cho nhẹ người.
Khách đ**m nằm ngay trên con phố phồn hoa náo nhiệt nhất trấn. Vừa ra khỏi cửa đi vài bước đã thấy các tiệm y phục, cửa hàng điểm tâm. Tưởng Vân vừa nhìn thấy liền bảo: "Ngày mai mua ít điểm tâm ở đây mang cho nhị tỷ con là hợp lý nhất."
"Vâng, lúc tới con cũng để ý thấy rồi." Thang Hiển Linh đáp lời.
Trên phố còn có những người bán hàng rong gánh gồng, bán mấy loại lạc và quả dại. Thang Hiển Linh mua một túi hạt thông, thứ này quả là hiếm lạ. Cậu vừa ăn vừa trò chuyện với người bán hàng, họ nhìn qua là biết ngay gia đình cậu từ nơi khác đến.
"Đúng vậy, chúng ta từ thành Phụng Nguyên tới thăm người thân."
"Giá lương thực bên này thế nào? Chỗ chúng ta đợt thu hoạch vừa rồi, lái buôn ép giá thấp lắm, một thạch chỉ được hơn hai trăm văn."
Người bán hàng rong nghe xong thì tặc lưỡi: "Thấp thế cơ à, ta cứ tưởng ở trong thành thì phải đắt đỏ lắm chứ."
"Nghe giọng ông thì hình như thương buôn ở đây thu mua giá cao hơn?" Thang Hiển Linh hỏi vặn lại.
Người bán hàng rong bắt đầu kể: "Thương buôn thu mua lương thực trên trấn có nhà Đại Thôi, Tiểu Thôi, với lại một nhà họ Thạch nữa."
"Trấn Thôi Lâm, trấn Thôi Lâm, nghe cái tên là thấy nhà họ Thôi nắm trùm rồi." Thang Hiển Linh nói đùa một câu.
Tưởng Vân vốn dĩ chẳng có tâm trí mua đồ, nhưng vừa nghe Ngũ ca nhi nhắc đến chuyện lương thực, lại nghe thấy tên nhà họ Thôi, sắc mặt bà lập tức thay đổi hẳn. Bà tập trung lắng nghe, sực nhớ ra mình đã quên mất Nhị Nương gả vào nhà họ Thôi nào.
"Thôi Bá An là người của nhà họ Thôi nào?" Tưởng Vân sốt sắng hỏi.
Người bán hàng rong có chút ngạc nhiên nhưng miệng vẫn đáp: "Nhà Tiểu Thôi."
Thang Hiển Linh tiếp lời, vừa ăn hạt thông vừa nói: "Hạt thông của ông ngon thật đấy, rang vị mặn nhạt rất vừa miệng."
"Cảm ơn khách quan đã khen, cũng là vì mùa hè nên ta muốn vị thanh đạm cho dễ ăn." Kỳ thực là ông tiếc tiền không dám bỏ nhiều muối. Người bán hàng rong tươi cười hớn hở, lại kéo đề tài quay về chuyện lương thực: "Làm gì có chuyện đó, đừng nhìn cái trấn này tên Thôi Lâm, thực ra nhà họ Thạch mới là nhà giàu nhất."
Thang Hiển Linh kinh ngạc: "Thật không ngờ đấy."
Người bán hàng rong liền kể lể về nhà họ Thạch, nào là họ phất lên thế nào, lão thái gia làm việc thiện ra sao, từ việc bắc cầu tu đường đến cứu tế nạn dân. Năm nào mất mùa, nhà họ Thạch cũng không thừa cơ tăng giá, lại còn mở kho lương cũ cứu đói, phát cả thuốc men.
Lời khen ngợi kể mãi không hết.
"... Nếu không có nhà họ Thạch đè ở trên, giữ giá thu mua không đổi, thì hai nhà kia chỉ có nước hạ giá chứ không dám tăng, bằng không dân nghèo chúng ta bán lúa chỉ có nước lỗ vốn." Người bán hàng rong nói.
Thang Hiển Linh hỏi: "Ta cứ tưởng ở trấn Thôi Lâm thì họ Thôi là lớn nhất, vậy nhà Đại Thôi với Tiểu Thôi là cùng một gốc à? Anh em phân gia sao?"
"Không không, hai nhà đó chẳng liên quan gì nhau, kể ngược lên mấy đời cũng không dính dáng. Nhà Đại Thôi giàu có lâu đời, còn nhà Tiểu Thôi mới làm nghề này mười mấy năm nay thôi. Chính là cái nhà có người tên Thôi Bá An mà thím vừa hỏi đấy, hắn ta là con một..."
Thang Hiển Linh tán gẫu với người bán hàng một lúc, túi hạt thông đã vơi đi một nửa. Ông lão bán hàng này là kiểu người hiền lành, hỏi gì cũng nói tốt để không mất lòng ai. Nhưng qua cách ông khen ngợi nhiều hay ít và thần sắc trên mặt, Thang Hiển Linh có thể nhận ra nhà họ Thạch mới thực sự là hương thân có lương tâm ở đây. Nhà Đại Thôi sở dĩ hay làm việc thiện là vì có nhà họ Thạch làm gương phía trước, họ không thể để mình bị tụt hậu.
Còn về nhà Tiểu Thôi, gọi nghèo là khi so với hai nhà kia, chứ họ vẫn nắm giữ một cửa hàng lương thực, danh tiếng khá tốt, thu mua giá hơi thấp một chút nhưng tương đối công đạo. Có khi dân phu đưa lúa đến lúc trời nóng, họ còn mời trà giải nhiệt nữa.
Sau đó, Thang Hiển Linh lại lân la trò chuyện với vài người khác. Ai nấy nhắc đến nhà Tiểu Thôi đều có cảm tình tốt, đại loại là người thành thật, buôn bán sòng phẳng, tốt bụng...
Đây là do kinh nghiệm của Thang Hiển Linh còn non trẻ. Ý định thăm dò của cậu không sai, nhưng dân chúng đi đường hay người buôn bán nhỏ ở đây, chẳng ai vô duyên vô cớ đi nói xấu nhà Tiểu Thôi với người lạ cả. Hơn nữa nhà Tiểu Thôi ngoài mặt thực sự làm rất tốt, không có khuyết điểm gì lớn để người ngoài phải đem ra bàn tán.
Nhưng cái thời Phùng cố đi thăm dò chuyện, ấy là cùng đám tiểu thương đi uống rượu hoa. Rượu vào lời ra, lại hỏi thêm mấy cô kỹ nữ hầu hạ bên cạnh, thì chuyện gì mà chẳng lòi ra...
Còn giờ giữa ban ngày ban mặt thế này, ai lại đi kể mấy chuyện đó.
Trời sập tối, những người bán hàng rong đều dọn hàng về nhà, cả nhà ba người cũng hướng về phía khách đ**m mà quay về.
"Ta nghe ra rồi, nhà họ Thôi này khá là trọng thể diện." Thang Hiển Linh nói.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiếp lời: "Cũng là do nhà họ Thạch làm gương phía trước. Một cái trấn mà có đến ba nhà buôn lương thực, dân trong trấn có bao nhiêu đâu mà nuốt trôi hết chừng ấy hàng, chắc chắn nhà họ Thạch và nhà họ Thôi còn có mối làm ăn khác nữa."
Thang Hiển Linh chưa nghĩ đến nước này, nghe vậy thì gật đầu: "Ta chẳng quản chuyện làm ăn của hai nhà đó. Chỉ thấy nhà chồng Nhị tỷ là gia đình bình dân nhưng sĩ diện, xem ra còn biết làm màu làm mè bên ngoài nữa. Ngày mai nếu đi, cứ tùy cơ ứng biến, chủ yếu là xem thái độ của Nhị tỷ ra sao."
Đúng là ném chuột sợ vỡ đồ. Thang Hiển Linh vốn định đến tận cửa mà mắng chửi một trận, nhưng giờ xem ra nặng không được mà nhẹ cũng chẳng xong. Không nói đến chuyện Nhị tỷ còn phải sống ở nhà họ Thôi, chỉ riêng cái danh tiếng hiện giờ của họ, nếu mình mạo muội đánh chửi thì lại hóa ra mình sai, đến quấy rối gây sự vô cớ.
Cái thói đời này lạ lắm, nhà Tiểu Thôi kia chỉ có mống con độc nhất, muốn cầu con trai nối dõi thì dân chúng trong trấn cũng thấy là chuyện thường tình. Nếu nhà ngoại vì chuyện này mà làm loạn, đánh đến tận cửa, thì chính mình lại là người không chiếm được cái lý.
... Nghĩ mà thấy nghẹn khuất. Thang Hiển Linh vẫn chưa tìm ra lối thoát nào khác.
"Nếu Nhị tỷ hòa ly..." Cậu vừa mới thốt ra câu đó.
Tưởng Vân đã lắc đầu nguậy nguậy: "Không được, thế sao mà được! Nhị tỷ của con còn có con cái, ngày tháng đang yên đang lành, hòa ly cái gì chứ. Với lại bốn đứa con rồi, hòa ly thì Nhị tỷ biết làm sao."
"Thì về nhà, chúng ta cùng nhau sống chứ sao."
"Cũng không được, không được đâu." Tưởng Vân lắc đầu, rất nghiêm túc nói: "Dù nhà họ Thôi không thương con gái, nhưng họ xem trọng mặt mũi. Thật sự mà hòa ly, họ đời nào để Nhị nương mang hết con cái đi."
"Bốn đứa nhỏ lận đó, Nhị tỷ sao mà nhẫn tâm bỏ được, thế chẳng khác nào đòi mạng nó sao."
Thang Hiển Linh: ... Mẹ nói cũng có lý.
Chẳng lẽ thật sự không có cách nào?
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy phu lang cau mày chặt khía, liền nói: "Ngày mai cứ xem sao đã. Nhà họ buôn bán trọng danh tiếng, hơn nữa sau lưng Nhị tỷ còn có ngươi, chẳng lẽ không mượn được oai hùm mà làm nên chuyện lớn?"
"?" Thang Hiển Linh lẩm bẩm: "Nhà chúng ta lấy đâu ra oai hùm mà mượn?"
Cậu cũng chỉ là một tiểu lão bản bình thường trên phố, dù có muốn phô trương thì phô trương được với ai? Viên đại nhân bên quan môi từng làm mai cho cậu? Hay là Vệ thiếu gia nhà quyền quý từng mua bánh mì nhà cậu?
. . . . . .
Sáng sớm ngày hôm sau, Thang Hiển Linh thay bộ đồ mới, chính là bộ y phục đôi mà Thiết Ngưu đã đặt cho cả hai khi kết hôn. Hôm qua y phục được treo lên ngay ngắn nên giờ không có nếp nhăn, mặc vào trông rất chỉnh tề.
Tưởng Vân cũng diện bộ đồ mới. Sau đó, họ đi mua mấy loại điểm tâm bình thường.
Bà định mua loại đắt tiền nhưng Thang Hiển Linh gạt đi: "Nhà họ Thôi đối xử với Nhị tỷ như vậy, chúng ta không mang một bao phân đến ném vào cửa đã là tính tình tốt lắm rồi, còn mua đồ quý giá làm gì." Cậu nói hơi thô một chút.
Tưởng Vân ưu sầu: "Cầm đồ tầm thường, ta sợ họ coi khinh Nhị tỷ, nói nhà mình không coi trọng con bé."
"Chúng ta đã lặn lội đến tận đây rồi mà còn bảo không coi trọng? Mẹ nghe con, điểm tâm cứ lấy loại thường là được. Lần này chúng ta đi thăm Nhị tỷ và mấy đứa nhỏ, ba đứa con gái với đứa út vừa sinh nữa, tổng cộng bốn đứa, cứ chọn lấy bốn cái khóa trường mệnh."
Tưởng Vân lắp bắp: "Khóa trường mệnh? Làm bằng bạc sao?"
"Vàng thì nhà mình không đủ điều kiện." Thang Hiển Linh nói đến đây, ánh mắt sáng lên: "Cứ dùng 12 lượng định cho Nhị tỷ mà mua, đến lúc đưa tận tay cho người nhà họ Thôi, ta sẽ làm rùm beng lên cho mọi người cùng biết."
Bên ngoại tặng khóa trường mệnh cho các cháu, nhà họ Thôi dù có nghèo điên lên cũng không dám tham ô số đồ này, bằng không sẽ bị người đời chửi rủa.
Lúc trước Thang Hiển Linh lo rằng nếu đưa thẳng 12 lượng bạc, Nhị tỷ chắc chắn không giữ nổi, tiền vừa qua tay tỷ ấy sẽ sớm thành tiền của nhà họ Thôi. Chi bằng cứ biến nó thành quà tặng cho mấy đứa nhỏ như thế này.
"Chúng ta đi chống lưng cho Nhị tỷ. Nhà họ Thôi chê Nhị tỷ chỉ sinh con gái với tiểu ca nhi mà không sinh được con trai, thì nhà mình phải thể hiện sự coi trọng và yêu thương các cháu..." Thang Hiển Linh giảng giải một hồi.
Tưởng Vân nhanh chóng bị thuyết phục, Ngũ ca nhi nói rất đúng.
Nghĩ lại lúc trước đưa tiền cho Đại tỷ dẫn đến việc nhà họ Lâm phân gia, quả thực không bằng cách này. Sau này nếu Nhị tỷ cần tiền dùng, thì những thứ của bọn trẻ cũng là của tỷ ấy thôi.
Cuối cùng Tưởng Vân bỏ tiền mua bốn cái khóa trường mệnh nhỏ, dùng dây tơ hồng hơi thô tết lại. Những chiếc khóa trường mệnh nhỏ nhắn đáng yêu, phía dưới còn đính ba cái lục lạc nhỏ, trông rất tinh xảo.
Tiêu chưa hết, vẫn còn thừa hơn hai lượng bạc.
"Số bạc lẻ này mẹ cứ lén nhét vào tay Nhị tỷ nhé." Thang Hiển Linh dặn.
Tưởng Vân gật đầu tán thành.
Cả nhà mua sắm xong xuôi, tay xách nách mang đồ đạc lớn nhỏ, hỏi đường tìm đến tiệm lương thực của nhà Tiểu Thôi.
Tiệm nhà họ Thôi đã mở cửa được một lúc. Trong tiệm có hai cha con, người đàn ông trung niên thấy khách bên ngoài ăn mặc chỉnh tề thì đon đả bước ra hỏi muốn mua gì.
Tưởng Vân quan sát một lát rồi nhận ra người quen, bà lên tiếng: "Bá An à, là ta đây."
Thôi Bá An sửng sốt, nhìn kỹ lão phụ trước mặt, ngẫm nghĩ một hồi mới nhớ ra, kinh ngạc thốt lên: "Nhạc mẫu?!"
Hắn thực sự ngẩn người, nhạc mẫu ở tận thành Phụng Nguyên sao lại tới đây? Hắn nhìn sang hai người bên cạnh, dáng người thấp hơn một chút kia hắn có nhớ mang máng, trông giống Ngũ ca nhi, nhưng lại thấy có nét khác xưa.
Đệ đệ của thê tử hắn trước kia hắn từng gặp qua, đường nét đúng là vẫn vậy, nhưng khí thái giờ đây hoàn toàn khác biệt. Cậu đứng thẳng lưng, ánh mắt trực diện nhìn thẳng vào hắn, mặc cho hắn đánh giá mà chẳng hề rụt rè nửa điểm, thậm chí còn mỉm cười một cái, gọi: "Nhị tỷ phu!"
Thôi Bá An thực sự thấy xa lạ, nhạc mẫu xa lạ mà Ngũ ca nhi cũng xa lạ, hắn còn tự hỏi chẳng lẽ mình ngủ chưa tỉnh nên đang nằm mơ? Nhạc mẫu và Ngũ ca nhi lại lặn lội đường xa như vậy mà tới đây sao?
"Nhị tỷ phu quả nhiên là không nhận ra, cũng phải, đã mấy năm không gặp rồi." Mặc kệ trong lòng đang phê bình châm chọc thế nào, Thang Hiển Linh trên mặt vẫn cười hì hì. Thấy có khách nhân đi ngang qua, cậu liền chủ động cất lời: "Cha ta qua đời, nhà ta có phái người báo tang, nhưng nhị tỷ phu cùng nhị tỷ không về chịu tang được...."
Thôi Bá An cuống quýt, vội vàng giải thích: "Khi đó Trân Nương đang có thai, không tiện đi xa."
"Tất nhiên là chúng ta biết, ta và mẹ đều thông cảm mà, hiếu tâm của nhị tỷ và nhị tỷ phu là không có gì để chê cả." Thang Hiển Linh thu lại nụ cười, thay bằng vẻ mặt đau thương, "Lúc cha qua đời hạ táng cũng không được gặp nhị tỷ, trước đó vài ngày cha có báo mộng cho ta, nói là lo lắng cho tỷ ấy, không biết nàng sống thế nào. Nghe thư báo về nói nhị tỷ đã sinh nở, cha cũng muốn nhìn mặt các cháu ngoại một chút..."
Thôi Bá An nói: "Là một tiểu ca nhi."
Ý của hắn là không phải nam lang, mà là cháu ngoại trai cơ.
Thang Hiển Linh suýt chút nữa là lộ ra vẻ mặt thô lỗ, cậu lạnh lùng vặn lại: "Nhị tỷ phu là đang trách Nhị tỷ sao?"
"Đâu có, ta và Trân Nương còn trẻ, kiểu gì chẳng có thêm mụn con nữa." Thôi Bá An vội phân bua.
Thang Hiển Linh: ... Cậu thật sự nghẹn lời, chẳng buồn diễn kịch tiếp nữa, chỉ lẳng lặng đứng đó.
Lúc này Thôi phụ từ trong bước ra, vỗ vai con trai, gương mặt niềm nở nói: "Nhạc mẫu con tới rồi, còn không mau gọi Nhị Nương ra đây. Đừng đứng ngoài tiệm nữa, mời mọi người vào trong nhà sau ngồi chơi."
Ông ta quay sang hỏi Tưởng Vân đang ở trọ tại đâu. Tưởng Vân vừa nêu tên khách đ**m, cả Thôi phụ và Thôi Bá An đều lộ vẻ kinh ngạc. Ở khách đ**m sang trọng nhất trấn sao?
Thôi phụ bảo đã là người một nhà thì nên về nhà ở, việc gì phải ra khách đ**m. Tưởng Vân ngày trước vốn chất phác, chắc chắn sẽ không đỡ nổi mấy lời khách sáo này, nhưng giờ bà đã khác, cười đáp: "Nhị Nương nhà ta mới sinh xong, lại nghĩ trong nhà đông con nhỏ, sợ làm phiền thông gia. Ở khách đ**m cũng tốt, thoải mái hơn chút."
Chẳng mấy chốc từ phía hậu viện có tiếng động truyền đến.
Thang Trân vừa lộ diện, nhìn thấy mẹ mình là hai mắt đỏ hoe, có chút không dám tin vào mắt mình, nghẹn ngào gọi một tiếng "Mẹ". Tưởng Vân hốc mắt cũng đỏ bừng, hai mẹ con ôm chầm lấy nhau.
Thôi mẫu đứng một bên vồn vã đón tiếp, miệng không ngớt lời khách sáo kiểu "tới thì tới rồi còn mang theo lễ vật làm gì cho tốn kém". Sau một hồi hàn huyên, cả nhà chuyển vào nhà chính của họ Thôi để trò chuyện.
"Vị này là...?" Thôi Bá An để ý thấy phía sau Ngũ ca nhi luôn có một vị lang quân thần thái tuấn lãng đứng đó, từ đầu đã tò mò nhưng chưa tìm được cơ hội hỏi.
Thang Hiển Linh giới thiệu: "À, trong nhà xảy ra nhiều biến cố, chắc Nhị tỷ phu chưa biết, đây là phu quân của ta."
"Phu quân?!" Thôi Bá An vốn có nghe loáng thoáng chuyện Ngũ ca nhi đã tái giá qua thư của Phùng lão bản, nhưng hắn cứ ngỡ với cảnh ngộ của Ngũ ca nhi, một phu lang góa bụa, thì có lấy chồng mới chắc cũng là người lớn tuổi, về làm kế thất cho nhà người ta thôi.
Vạn lần không ngờ tới, vị phu quân mới lại trẻ tuổi tuấn tú thế này, nhìn thần thái khí chất chẳng giống người thường chút nào.
Thiết Ngưu lúc này chắp tay chào hỏi, trầm giọng nói: "Chào Nhị tỷ phu, ta là Hoàng Phủ Thần."
Thang Hiển Linh nghe thấy cái tên này, trong đầu lập tức hiện lên mấy chữ "mượn oai hùm làm nên chuyện lớn". Cậu biết Thiết Ngưu vốn không thích gia đình nguyên thân của mình, không ngờ giờ đây hắn lại chủ động đưa danh xưng Hoàng Phủ gia ra, nghĩ cũng biết hắn đang muốn làm chỗ dựa vững chắc cho Nhị tỷ.
Đây là đòn dằn mặt nhà họ Thôi.
Nhị tỷ nếu không thể ly hôn, thì cũng tuyệt đối không thể để nhà họ Thôi chà đạp hay coi thường được.
Thôi Bá An nghe thấy cái tên đó, lại nhìn cung cách hành sự của đối phương mà mí mắt giật liên hồi. Ngũ ca nhi này tìm đâu ra được người chồng như thế này? Chẳng lẽ là người có xuất thân quyền quý?
Không thể nào chứ. Ngũ ca nhi xuất thân bình thường, lại mang danh khắc chết tú tài đời trước, nhà quyền thế nào mà lại rước một phu lang như vậy về cơ chứ?
Hẳn chỉ là gia đình bình thường, chỉ là dòng họ có chút đặc biệt.
Thôi Bá An trong lòng đầy rẫy toan tính, cười ha hả ra vẻ khách khí hơn nhiều rồi hỏi: "Họ này đúng là lần đầu tiên ta nghe thấy, không biết đệ đệ người ở phương nào? Nói ra cho ta được mở mang kiến thức với."
"Nguyên quán ở nông thôn vùng Mịch Châu."
Thôi Bá An chưa từng nghe qua Mịch Châu, nhưng vừa nghe đến hai chữ "nông thôn", vẻ mặt khách khí vừa rồi lập tức giãn ra thêm chút tự phụ, hắn liền nghĩ bụng bảo sao mà...
"Sau này tổ tiên đi theo Mịch Châu quân đánh giặc, sau khi Thái Tổ định quốc, cả nhà dời đến Lục kinh."
Đừng nói là Thôi Bá An ngẩn người, ngay cả Thôi phụ đang tiếp đón Tưởng Vân và Ngũ ca nhi uống trà cũng run tay, chén trà bình thường rơi xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh.
Thôi mẫu theo bản năng gọi Nhị Nương tới quét dọn, Thang Trân cũng vội đứng dậy đi lấy chổi.
"Để Nhị Nương quét làm gì, bà mau đi dọn dẹp đi." Thôi phụ lên tiếng, rồi lại tươi cười hớn hở bảo vừa nãy không cẩn thận nên run tay, không làm thông gia kinh động chứ?
Thôi mẫu vội đứng dậy: "Đúng đúng, để ta thu dọn là được, Nhị Nương ngươi cứ ngồi tiếp chuyện mẫu thân với em trai đi, đường xá xa xôi tới đây chẳng dễ dàng gì."
Thang Trân ngồi xuống mà lòng đầy thấp thỏm, đứng ngồi không yên, sao có thể để bà mẫu ra thu dọn được cơ chứ.
Thôi phụ nhìn về phía vị Hoàng Phủ Thần này, lắp bắp mãi không biết phải mở miệng hỏi han thế nào, thậm chí còn phân vân không biết có nên quỳ xuống lạy vị này một cái không? Thôi Bá An cũng sững sờ hồi lâu, nhà họ Thang như thế mà lại có thể lòi ra một nhân vật thông thiên cỡ này sao?
Thiết Ngưu mỉm cười, vẻ mặt đầy vẻ thật thà: "Tổ tiên ta kiến công lập nghiệp, được phong tứ phẩm võ tướng, bất quá đó chẳng phải bản lĩnh của ta. Sau khi gia đình định cư ở Lục kinh thì đã chia gia sản rồi, hiện giờ ta chỉ có một thân một mình, mẫu thân mất sớm, ngoại tổ phòng thủ biên quan đã nhiều năm không có tin tức gì."
"Hiển Linh nói muốn thăm Nhị tỷ, thành Phụng Nguyên cách trấn Thôi Lâm có ba ngày đường, chuyện này có gì khó đâu? Lại chẳng phải ở biên quan cần đến lộ dẫn, nên chúng ta tới luôn."
Hắn nói lời thật lòng nhưng rơi vào mắt cha con nhà họ Thôi thì lại thành ra người này quá đỗi khiêm tốn.
Thôi Bá An không ngờ Ngũ ca nhi lại có bản lĩnh bậc này, vị Hoàng Phủ Thần này dù có là chi thứ của Hoàng Phủ gia đi nữa thì tổ tiên người ta cũng có công huân, có chức quan. Dân thường áo vải mà tổ tiên có gốc gác quan lại thì vị thế đã khác hẳn rồi.
Dù là chi thứ thì cũng không giống nhau.
Bảo là trẻ mồ côi, nhưng sau lưng có Hoàng Phủ gia ở Lục kinh chống đỡ, cùng chung huyết mạch cơ mà. Quan tứ phẩm đấy! Huyện lệnh phủ huyện mới có thất phẩm, bọn họ gặp đã phải dập đầu nơm nớp lo sợ rồi. Thôi Bá An còn chẳng tưởng tượng nổi, gặp quan tứ phẩm thì phải hành lễ thế nào cho đúng! Hắn nhất thời hưng phấn đến đỏ mặt, không biết phải đãi vị khách quý này ra sao cho phải đạo, đích thân châm trà kính mời.
"Nhị tỷ phu, ngươi đừng khách khí, hiện tại ta cũng chỉ là bạch thân thôi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu khách khí đón lấy chén trà.
Thôi Bá An nghe vậy, nửa phần cũng không dám trễ nải, nhiệt tình nói: "Tổ tiên đệ đệ kiến công lập nghiệp chính là đại công thần của vương triều ta, dù hiện thời có sa sút, tục ngữ nói 'hổ lạc Bình Dương' thì vẫn cứ là hổ..."
Thang Hiển Linh: ...
Vị Nhị tỷ phu này đúng là khéo đưa đẩy, thấy người sang bắt quàng làm họ, quả là kẻ thế lợi.
Thôi phụ còn hơn thế, ông ta định đóng cửa tiệm luôn, hôm nay không buôn bán gì nữa, rồi hối thúc bà vợ đi mua đồ ăn, làm một bàn tiệc thật thịnh soạn để đãi khách. Thang Trân định đứng ra bảo để mình làm, nhưng Thôi mẫu đã ấn tay con dâu xuống, cười xòa nói: "Người nhà mẹ đẻ ngươi tới, mau vào mà trò chuyện với mẫu thân và em trai đi, việc gì phải đến lượt ngươi nhúng tay vào."
"Đúng rồi Trân Nương, bọn trẻ vẫn chưa chào hỏi mọi người, mau dắt chúng lại đây trông thấy người nhà nào."
Chỉ trong chốc lát, cách xưng hô đã thay đổi từ "Nhị Nương" sang "Trân Nương" đầy thân thiết.
Lúc nãy khi mới hỏi tới, nhà họ Thôi còn bảo bọn trẻ đang ngủ hoặc chạy ra ngoài chơi, giờ thì vội vàng gọi chúng về ngay. Ba cô con gái nhỏ lần lượt xuất hiện: chị cả năm nay 8 tuổi, bé thứ hai 6 tuổi và bé thứ ba 4 tuổi.
Đứa con gái lớn trông trầm ổn, nói năng như người lớn thu nhỏ. Dứa thứ hai thì nhút nhát, sợ sệt. Còn đứa thứ ba vừa ở trong phòng trông chừng tứ ca nhi ngủ.
Thang Hiển Linh quan sát mấy đứa nhỏ, thấy chúng ăn mặc cũng khá, đều là vải vóc bình thường và không có miếng vá nào. Tuy nhiên, quần áo của bé thứ ba là cũ nhất, chắc là mặc lại đồ cũ của các chị để lại. Còn về phần tứ ca nhi...
Đứa trẻ đang khóc oa oa.
Thang Trân đứng bật dậy: "Tứ ca nhi đói rồi, để ta đi xem nó."
"Tỷ, ta đi cùng với tỷ." Thang Hiển Linh cũng đứng lên, cậu chẳng buồn ngồi đây nghe Thôi Bá An và Thiết Ngưu nói mấy lời khách sáo giả tạo nữa.
Tưởng Vân cũng bảo đi cùng. Bà v**t v* mái tóc của ba cô cháu gái, ánh mắt như đang nhìn lại ba đứa con gái của chính mình ngày xưa.
"Đứa này giống Đại tỷ của con, còn đứa này thì giống con."
Thang Trân nghe bà nói vậy, không hiểu sao trong lòng trào dâng cảm giác tự ti. Rõ ràng cuộc sống hiện tại của nàng rất ổn, không thiếu cái ăn cái mặc, quần áo của ba đứa con gái cũng không rách nát vá chằng vá đắp như chị em nàng ngày xưa, Thang Trân còn mua cả dây buộc tóc mới cho chúng. Nhưng nghe mẹ nhận xét, cảm giác như mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi...
... Cứ như ba chị em chị hồi trước ở nhà vậy.
Thang Trân quay mặt đi chỗ khác, không biết phải nói gì.
Thang Hiển Linh bế đứa nhỏ lên. Đứa trẻ đang khóc oa oa bỗng im bặt, nó không hề sợ người lạ, đôi mắt to tròn cứ nhìn chằm chằm vào cậu. Thang Hiển Linh cười hắc hắc, đưa cho mẹ xem: "Cũng ngoan gớm nhỉ."
"Nào, đòi bà nội cho quà đi cháu."
Thang Trân nghe thấy thế thì ngẩn ra, ngoái nhìn lại phía sau không thấy bà mẫu đâu mới hiểu Ngũ ca nhi gọi bà nội là đang chỉ mẹ mình. Nnagf tức khắc căng thẳng, vội sửa lưng em trai: "Tứ ca nhi phải gọi mẹ là bà ngoại, ở trấn Thôi Lâm này gọi là bà ngoại mới đúng."
"Nó cố ý nói vậy đấy." Tưởng Vân lên tiếng bênh vực Ngũ ca nhi.
Đến lượt Thang Trân không hiểu chuyện gì.
Tưởng Vân gọi bọn trẻ lại gần, lấy khóa trường mệnh ra và lần lượt đeo lên cổ từng đứa. Thang Trân vừa nhìn thấy đã quýnh quáng cả lên: "Mẹ tiêu pha thế này làm gì? Sao lại tặng bạc, đống này hết bao nhiêu tiền cơ chứ, nếu cha biết được thì..."
"Cha con chết rồi." Tưởng Vân đeo xong khóa trường mệnh cho các cháu ngoại, nhìn về phía con gái thứ hai, bình thản nói một câu.
Thang Hiển Linh nhịn cười đến nghẹn. Mẹ của cậu đôi khi nói chuyện cũng chặn họng người khác gớm thật.
Thang Trân cứng họng hồi lâu, nhìn Tưởng Vân trân trân như thể không nhận ra người mẹ của mình nữa vậy.