A Lương và Đồng tẩu nghe xong tin Thang lão bản định nghỉ tu sửa ròng rã một tháng thì cả hai đều sững sờ. Đồng tẩu là người phản ứng lại trước, bà khẽ an ủi A Lương: "Ngươi cũng đừng lo quá, nghỉ một tháng thôi, chờ Thang lão bản mở tửu lầu chắc chắn sẽ lại thuê chúng ta thôi mà."
Nhưng thú thật, chính Đồng tẩu nói ra lời này cũng thấy trong lòng không chắc chắn.
Đồ ăn sáng đã giao cho Thôi đại gia lo liệu, nghĩa là sau này khi mở tửu lầu, Thang lão bản sẽ không phải tất bật với việc bán hàng buổi sáng nữa, cũng chẳng cần thức khuya dậy sớm như trước. Chuyện chuẩn bị nguyên liệu hay đi chợ búa thì đã có Tưởng tẩu tử và Thiết Ngưu lo liệu, tính ra thì người nhà họ hoàn toàn có thể tự xoay xở được mà không cần thuê thêm người ngoài.
Đến lúc đó... liệu Thang lão bản có còn cần hai người họ không? Nếu chỉ giữ lại một người, thì giữa bà và A Lương, ai sẽ là người phải đi?
Đồng tẩu thừa biết hoàn cảnh nhà A Lương rất túng quẫn, nhưng nhà bà... bà cũng cần công việc này lắm chứ. Tuy A Lương đến trước, nhưng Đồng tẩu lòng đầy tâm sự, cũng chẳng dễ chịu gì. Bà đã tính đến trường hợp xấu nhất là Thang lão bản sẽ cho bà nghỉ việc.
A Lương cũng chẳng khá hơn, hắn nghĩ Đồng tẩu mồm miệng lanh lợi, biết đón khách, biết quán xuyến việc cửa hàng, bản thân hắn chẳng được như thế, chỉ có mỗi sức khỏe. Mà việc rửa bát thì ai chẳng làm được, Đồng tẩu làm cũng có kém gì đâu.
Liệu Thang lão bản có còn cần hắn nữa không?
Mặc cho hai người trong lòng đang hoảng hốt, rối bời, nhưng tay chân vẫn làm việc rất tỉ mỉ, cẩn thận.
"Chúng ta làm ngày nào hay ngày đó, đã làm thì không được cẩu thả."
A Lương gật đầu, hắn hiểu rõ điều này.
Thấy vẻ mặt sầu khổ của A Lương, Đồng tẩu cũng xót xa. Vốn dĩ bà định sẽ tranh đấu cho vị trí này, nhưng lúc này lại không kìm được mà an ủi: "Ngươi đến đây trước ta, nếu sau này thực sự không thiếu người, Thang lão bản chắc chắn sẽ ưu tiên giữ ngươi lại, đừng quá sợ hãi."
"Ta, ta mọi mặt đều không bằng tẩu tử được." A Lương lí nhí đáp, "Ta nói năng không khéo, chỉ biết chúi mũi ở đằng sau rửa bát quét dọn..."
Mấy việc đó không khó, Đồng tẩu cũng làm rất tốt.
Nghe A Lương khen mình như vậy, Đồng tẩu thấy thắt cả lòng. A Lương cũng là người số khổ, mà cái kiếp kiếm ăn này thì ai chẳng khổ?
Cuối cùng chẳng ai nói thêm câu nào, đi hay ở, giờ chỉ còn chờ xem Thang lão bản quyết định ra sao.
Trời sập tối, hai người đã thu dọn nhà bếp, nồi niêu bát đĩa sạch bong. Ngoài cửa hàng, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng đã dọn dẹp xong xuôi. Đồng tẩu và A Lương cứ ngập ngừng mãi không biết có nên thu dọn bát đũa cá nhân hay đồ đạc của mình mang về luôn không...
Thang lão bản đã lên tiếng trước.
"Hai người đừng vội về, ta có chuyện muốn nói, chúng ta ra ngoài kia bàn chút." Thang Hiển Linh vẫy hai người ra chỗ chiếc bàn ngoài sân.
Tim hai người hẫng đi một nhịp, cảm giác cái ngày định mệnh ấy cuối cùng cũng đã tới, dù khó chịu nhưng vẫn phải đối mặt.
"Hai người ngồi đi, đứng đấy làm gì?" Thang Hiển Linh ngồi xuống trước, bảo hai người ngồi đối diện mình. Cậu định nói thẳng một lần cho xong, chẳng việc gì phải giấu giếm.
Vì tiền lương và đãi ngộ của Đồng tẩu với A Lương là như nhau, nên cậu nói một lượt cho đỡ tốn nước miếng.
Hai người họ vốn chẳng dám ngồi, nhưng thấy Thang lão bản đã ra lệnh, Đồng tẩu đành kéo A Lương cùng ngồi xuống.
Thang Hiển Linh thấy hai người cứ ấp a ấp úng, vẻ mặt đầy sầu muộn thì lấy làm lạ. Cậu ngẫm nghĩ một chút rồi cũng đoán ra họ đang hiểu lầm, thế là chẳng vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:
"Tiệm sẽ đóng cửa sửa sang đúng một tháng, chuyện này hai ngươi đều biết rồi. Trong một tháng này, không thể tính tiền công theo kiểu đi làm ngày nào trả ngày nấy như trước được, nên ta quyết định trả cho hai ngươi mức lương cơ bản, mỗi người 200 văn."
Trước đây tiền công vốn ít, nhưng sau này nhờ món thịt xiên nướng bán chạy, hai người lại rất chuyên cần, thường xuyên tăng ca, cứ quá trưa là đã có mặt để chuẩn bị nguyên liệu, nên Thang Hiển Linh không phải hạng chủ tiệm keo kiệt như lão Chu Bái Bì, cậu đã chủ động tăng lương cho họ.
Mỗi tháng đi làm hai mươi ngày, nhận về 400 văn, đây thực sự là một công việc rất tốt ở thành Phụng Nguyên này. Vậy mà bây giờ không phải đi làm, một tháng vẫn được nhận tới 200 văn!
Đồng tẩu và A Lương ngây người tại chỗ, cả hai cùng lúc sững sờ như hóa đá.
Họ nhìn Thang Hiển Linh cứ như nhìn thấy... quỷ vậy, nhưng rồi lập tức hoàn hồn, trong lòng vội vàng xua tan cái ý nghĩ bậy bạ đó, thay bằng một hình ảnh thành kính hơn: nhìn cậu như nhìn thấy thần tiên sống.
Thang Hiển Linh buồn cười: "Nhìn ta làm gì?"
"Ta là người thẳng tính, thấy hai ngươi làm việc tốt nên mới giữ lại, giờ thì ngồi yên nghe ta nói cho hết đã."
Hai người vội vàng lấy lại tinh thần, mặc kệ trong lòng đang sóng cuộn biển gầm, ai nấy đều nghiêm túc lắng nghe Thang lão bản dặn dò.
"Hôm nay là ngày 18 tháng Sáu, lần tới khai trương tiệm cơm sẽ là ngày 18 tháng Bảy. Trong một tháng nghỉ này, mỗi người vẫn được nhận lương cơ bản là 200 văn. Đến ngày 15 tháng Bảy, hai ngươi phải có mặt trước ba ngày để bắt đầu chuẩn bị dọn dẹp và sắp xếp công việc."
"Quán nhỏ đổi thành tửu lầu thì sau này sẽ bán cả ngày, buổi sáng đúng giờ Tỵ là phải có mặt."
Tức là 9 giờ sáng đã phải tới để quét tước vệ sinh, chuẩn bị nguyên liệu và dọn dẹp mọi thứ sẵn sàng cho buổi buôn bán.
"Vẫn như cũ là bao hai bữa cơm, bữa trưa và bữa tối, có điều giờ ăn sẽ lệch đi một chút. Đến lúc đó ta sẽ cân đối lại, hoặc là luân phiên nhau ăn cũng được. Buổi chiều đến hết giờ Dậu thì nghỉ, nếu vào mùa đông trời tối sớm thì cho nghỉ sớm trước nửa canh giờ hoặc một canh giờ."
Tức là khoảng 7 giờ tối được về, mùa đông thì tầm 5 rưỡi chiều là xong việc.
Thang Hiển Linh ngẫm nghĩ một hồi: "Công việc của hai ngươi sau này ta sẽ sắp xếp cụ thể. Còn tiền lương thì... sẽ tăng cho hai ngươi, nhưng không tăng quá nhiều đâu."
Cậu tuy chẳng phải hạng bóc lột như lão Chu Bái Bì, nhưng cũng không phải nhà làm từ thiện. Cứ dựa theo mức giá chung ở thành Phụng Nguyên mà nhích lên một chút là được, chủ yếu là để người làm có thêm chút phúc lợi. Đây là nguyên tắc mà Thang Hiển Linh luôn giữ vững.
Con người ta sống trên đời, dù là tầng lớp thấp bé nhất, nếu có được những khoảnh khắc hạnh phúc thì vẫn là điều tốt đẹp.
Cuộc đời này vẫn còn đáng yêu lắm.
Hiện giờ nói mấy chuyện đó hơi sớm, Thang Hiển Linh dặn thêm: "Đôi khi ta nói chuyện hơi khó nghe..."
A Lương và Đồng tẩu lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi. Thang lão bản đang nói gì thế không biết, cậu mà lại nói lời khó nghe sao? Khó nghe chỗ nào chứ? Chẳng khó nghe tí nào cả, Thang lão bản chưa bao giờ mắng nhiếc, lại càng không đánh đập họ bao giờ.
Nếu Thang Hiển Linh mà biết hai người họ đang nghĩ gì, chắc cậu sẽ sốc đến mức rụng rời chân tay mất. Làm ông chủ mà còn có chuyện ra tay đánh nhân viên sao? Đúng là tâm thần!
"Việc của ai người nấy làm cho rõ ràng, ta đã dặn rồi thì không được làm cẩu thả. Chỗ nào không hiểu cứ hỏi ta. Còn nữa, tuyệt đối không được tự ý bớt xén hay giấu đồ ăn mang về nhà, trừ khi chính miệng ta cho phép. Mấy chuyện này để sau hãy nói kỹ." Thang Hiển Linh quyết định dừng ở đó: "Giờ phát tiền lương tháng này cho hai ngươi đã. Hẹn rằm tháng Bảy gặp lại, lúc đó chúng ta sẽ ký giấy tờ thuê mướn chính thức."
Quy tắc nhân viên cứ liệt kê rõ ràng ra, đôi bên làm việc cho dễ.
Thời nay nhân công tuy rẻ nhưng Thang Hiển Linh không muốn mất công tìm người mới rồi lại phải làm quen từ đầu. Đồng tẩu và A Lương mỗi người một thế mạnh, cậu chỉ hy vọng mọi người có thể gắn bó lâu dài.
Thang Hiển Linh vừa đếm tiền vừa đưa cho hai người: "Xong rồi, bát đũa cá nhân muốn mang về thì mang, không thì cứ để lại trong bếp, chắc chẳng ai lấy trộm đâu."
"Nếu lỡ có mất, ta đền cho cái mới."
"Trời tối rồi, mau về nhà đi, nhớ cất tiền cho kỹ đấy."
"Nếu trên đường có gặp nguy hiểm thì tính mạng là quan trọng nhất, tiền mất thì thôi."
Thang Hiển Linh cứ lải nhải dặn dò, bao nhiêu tình huống ngoài ý muốn cậu đều nghĩ tới cả. Đồng tẩu vốn đang căng thẳng, giờ đáy mắt đã hiện lên tia ấm áp, bà cười bảo: "Thang lão bản cứ yên tâm, ta với A Lương đâu phải trẻ con nữa."
Hai người họ đều có tuổi rồi, ăn mặc lại cũ kỹ, nhìn là biết chẳng có tiền, ai thèm trộm đồ của họ chứ?
Còn nói đến chuyện cướp giật?
Ở thành Phụng Nguyên này chưa thấy kẻ nào dám cả gan đi cướp tiền bao giờ. Bởi vì Lê đại nhân quản lý trị an rất nghiêm, hễ là kẻ cướp giật, dù chỉ lấy vài chục văn mà bị bắt là phải chịu mười gậy, cứ thế mà nhân lên, ai mà dám làm bậy cơ chứ?
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy phu lang nhà mình chuyện gì cũng lo toan thấu đáo, vừa buồn cười lại vừa có chút cảm động. Hiển Linh tâm địa thực ra rất mềm mại, đối đãi với Đồng tẩu và A Lương đều tốt như vậy, nếu mà nghe được những chuyện Nhị tỷ đang phải chịu đựng, chắc chắn cậu sẽ giận lắm, cái kiểu giận đùng đùng không để yên cho xong chuyện đâu.
"Cảm ơn lão bản, chúng ta về đây."
"Cảm ơn lão bản."
Thang Hiển Linh xua xua tay, bảo hai người đừng khách khí nữa, mau về nhà sớm cho an toàn.
Khi người ngoài đã về hết, cổng viện cũng được cài then chắc chắn, Thang Hiển Linh nhìn Thiết Ngưu rồi bảo: "Ta nghĩ phải đi thăm Nhị tỷ một chuyến."
"Tất nhiên rồi, chúng ta cùng đi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã liệu trước chuyện này. Hắn nhất định phải đi theo hộ tống, chứ để Hiển Linh và mẹ tự đi thì hắn chẳng thể nào yên tâm được. Người ta thường nói rồng mạnh không ép nổi rắn đất, nhà họ Thang từ xa đến, nếu xảy ra tranh cãi mà nhà họ Thôi động thủ thì biết làm thế nào?
Hồi chiều, vì Phùng lão bản còn ở hậu viện nên Thang Hiển Linh chưa biết rõ tình hình của Nhị tỷ ra sao, chỉ đứng ngồi không yên. Nhưng sau khi thông báo đóng cửa tiệm với khách, dọn dẹp xong xuôi và thấy đôi mắt nương sưng húp vì khóc, cậu đã hạ quyết tâm phải đi trấn Thôi Lâm ngay.
Dù Nhị tỷ viết thư báo tin gì, hay Phùng lão bản kể lại ra sao, thì cũng không bằng tận mắt chứng kế. Họ qua đó, chủ yếu là để làm chỗ dựa cho Nhị tỷ.
Nhà họ Thang tuy mất đi trụ cột là lão già họ Thang nhưng những người khác vẫn còn đây.
Đều là hạng dân thường, tiểu thương cả, Nhị tỷ cậu cũng chẳng phải gả cao vào nhà quyền quý gì. Cách để những gia đình bình dân giải quyết chuyện con gái bị nhà chồng bắt nạt vốn rất đơn giản và trực diện. Chỉ có những gia đình thế gia vọng tộc, môn đăng hộ đối mới phải cân nhắc đủ điều về mặt mũi, lợi ích hay quyền thế trước khi hành động thôi.
"Mẹ, ngày mai cửa hàng không mở cửa, nghỉ hẳn một tháng. Sáng mai Thiết Ngưu sẽ sang chợ Đông báo với hàng sữa bò tạm dừng giao hàng một tháng."
"Sau đó tìm xem có thương đội nào đi trấn Thôi Lâm không, nếu không có thì tìm một phu xe quen đường, trả thêm tiền cũng được. Chúng ta đi gấp, phải chịu chi thôi."
"Mẹ ở nhà thu thập hành lý nhé, nhà cửa không bỏ mặc được đâu."
Chuyện đi vắng mấy ngày nhà không ai trông, hay chuyện thực khách thấy quán đóng cửa mà hụt hẫng... lúc này đều không còn là vấn đề quan trọng nữa.
Tưởng Vân gật đầu: "Được, ta biết rồi. Để ta chuẩn bị ít tiền mang cho Nhị tỷ của con."
"Số tiền 12 lượng kia vẫn chưa đưa cho tỷ ấy mà."
Thang Hiển Linh không tiếc số tiền đó, vốn dĩ nó là của Nhị tỷ. Nhưng cậu cảm thấy 12 lượng này chưa chắc đã giúp ích được gì nhiều cho nàng...
Đại tỷ của cậu vốn hiền hậu, dễ bằng lòng, lại hiểu rõ bản thân muốn gì. Nàng không thích chuyện buôn bán kinh doanh nên bằng lòng ở lại trong thôn làm ruộng, làm việc nhà, chẳng quản ngại cực khổ.
Đại tỷ là người trước sau như một, tính tình thuần hậu. Tam tỷ lại linh cơ, thông minh, nhìn cái cách con gái nàng là Triệu Hương Hương biết đòi hỏi những gì mình thích, không muốn ăn hay không muốn chơi đều thẳng thắn nói ra là đủ biết tam tỷ dạy con khéo thế nào.
Thang Hiển Linh dám khẳng định, nếu Tưởng Vân cho Tam tỷ 12 lượng, tỷ ấy chắc chắn sẽ biết cách cất giữ riêng cho mình.
Nhưng Nhị tỷ thì khác... Đại tỷ phu Lâm Hổ tuy biết chuyện 12 lượng nhưng hắn là một nông dân tốt truyền thống, có lương tâm lại cần cù, chịu khó. Còn Nhị tỷ thì...
"... Thôi, cứ qua đó rồi tính sau." Thang Hiển Linh ngoài miệng thì nói vậy nhưng cứ trăn trở trở mình, chẳng tài nào chợp mắt nổi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu buông quạt xuống, vòng tay ôm lấy eo phu lang. Tầm này Thang Hiển Linh cũng chẳng thiết sợ nóng, lòng dạ rối bời, cậu xoay người lại đối mặt với Thiết Ngưu, chưa kịp nói câu nào đã buông ra một tiếng thở dài thườn thượt.
"Nếu Hồ Khang không chết, ngày tháng của Ngũ ca nhi chắc cũng khổ sở lắm. Ta đoán vụ kiện hòa ly đó sẽ dây dưa mãi không xong, vừa mang tiếng xấu, thậm chí còn phải ngồi tù hay chịu đòn trượng nữa." Thang Hiển Linh rầu rĩ nói.
Cũng may mà Hồ Khang đã chết rồi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu hiểu ý phu lang, Hiển Linh là đang nhìn chuyện của Ngũ ca nhi mà lo lắng cho Nhị tỷ. Hắn nuốt ngược tiếng thở dài vào trong, cúi xuống hôn nhẹ lên trán phu lang một cái: "Có muốn sờ thử cơ bụng không?"
Thang Hiển Linh: ......
"...."
"...."
"...."
Cái vẻ mặt ngây ngô của Thiết Ngưu đồng học làm cậu không nhịn được mà phì cười. Đúng là khi bất lực quá mức, người ta chỉ có thể cười trừ. Thang Hiển Linh thừa biết giờ này hai người có nằm trong phòng bàn nát nước về chuyện Nhị tỷ thì cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ tổ thở ngắn than dài thêm thôi. Nhưng mà... cái tên này không thể dùng sắc dụ thô thiển thế được chứ!
"Sờ thì sờ!" Thang lão bản vừa buồn cười vừa tức nhưng tuyệt đối không bỏ qua phúc lợi này.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe xong lại có chút ngượng ngùng. Dưới lớp chăn, bàn tay phu lang đã chẳng khách sáo gì mà dán sát lên, hắn cảm nhận được bàn tay đang quấy rối của cậu khiến cơ bụng vô thức siết chặt lại, một bàn tay khác thì nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng phu lang dỗ dành.
Hai người chẳng làm gì quá phận, cứ thế ôm nhau một cách bình yên.
Thang Hiển Linh cảm nhận được nhịp vỗ nhè nhẹ dễ chịu sau lưng, bàn tay đang sờ cơ bụng cũng thỉnh thoảng cử động, ngón trỏ vẽ vài vòng tròn linh tinh. Một lát sau, phải công nhận là trò này giải tỏa áp lực cực tốt, cái cục tức nghẹn trong lòng bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Thế là cậu cứ thế mơ màng rồi chìm vào giấc ngủ. Đúng là đã có một giấc ngủ ngon.
Sáng thức dậy, Thang Hiển Linh không còn rầu rĩ hay thở dài nữa, vẫn cứ bình thản ăn sáng. Thiết Ngưu đã ra chợ Đông từ sớm, cậu ở nhà bê mấy bình sữa chua từ dưới hầm lên. Hôm nay chắc chắn sẽ có thực khách đến rồi phải ra về tay trắng, vì thời này làm gì có điện thoại, tin tức truyền miệng không thể tới tai tất cả mọi người được. Cậu tính sẽ tặng sữa chua cho những vị khách lỡ chuyến chiều nay để dỗ dành họ một chút.
Số sữa chua dự trữ trong nhà đều được cậu đem tặng sạch, còn gửi cho Thôi Đại Bảo hẳn một vại lớn.
Cậu vẫn hành sự như thường lệ, gương mặt không lộ chút buồn phiền nào. Tưởng Vân thấy vậy, vốn dĩ thao thức cả đêm không ngủ, nay cũng dần lấy lại tinh thần, rửa mặt sạch sẽ rồi hỏi Ngũ ca nhi muốn ăn gì để bà đi mua.
Thang Hiển Linh biết bà mượn cớ mua đồ ăn để đi dạo cho khuây khỏa, bèn bảo: "Ăn chút thịt lợn đi mẹ."
"Vậy để ta đi mua."
"Vâng, mẹ chọn miếng thịt thăn nạc nhé." Thang Hiển Linh dặn xong còn bồi thêm một câu là không cần vội.
Tưởng Vân hiểu ý, Ngũ ca nhi muốn bà sang tâm sự với Chu Hương Bình cho nhẹ lòng. Nhưng lần này bà mua đồ xong là về ngay, khiến Thang Hiển Linh không khỏi ngạc nhiên vì bà về sớm quá. Tưởng Vân thấy sắc mặt con trai liền chủ động giải thích: "Hương Bình là người tốt, nhưng nếu ta cứ suốt ngày sang trút bầu tâm sự, than vãn oán trách mãi thì nàng ấy cũng chịu không nổi đâu."
"Nàng ấy có bao giờ kể lể chuyện khó khăn trong nhà với ta đâu, cùng lắm chỉ nói chuyện thị phi nhà người khác thôi."
"Tình hình Nhị tỷ của con ta còn chưa rõ thế nào, nói nhiều quá Chu Hương Bình cũng chẳng biết an sinh thế nào, lại làm người ta thêm phiền lòng."
Thang Hiển Linh thực sự cảm thấy mẹ đã thay đổi, bà đã trở nên lý trí và có sức chịu đựng hơn nhiều.
Buổi trưa, miếng thịt thăn nạc được chia làm hai: một nửa làm món thịt xào chua ngọt mà mẹ thích nhất, nửa còn lại làm món thịt xối mỡ. Thang Hiển Linh cực kỳ thèm vị cay nồng, nhưng vì không có ớt nên cậu cho thật nhiều bột ngô thù du vào cho bõ thèm.
Thế là cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm, có thêm đĩa rau xào thanh đạm cho cân bằng vị giác.
Thiết Ngưu về hơi muộn một chút nhưng mọi việc đều đã thu xếp ổn thỏa. Hắn đã tìm được phu xe, chỉ cần nhà mình lên tiếng là họ có thể khởi hành ngay lập tức.
"Ta đã bàn xong tiền xe rồi, ngươi với mẹ sẽ ngồi trong xe, còn ta cưỡi con la đi bên cạnh cho tiện trông coi hành lý. Tiền công hết tám đồng bạc."
Tính ra là 800 văn, mức giá này cũng khá hợp lý cho một chuyến đi xa. Thang Hiển Linh gật đầu: "Được rồi, ngươi mau lau mặt mũi cho đỡ bụi bặm, uống ngụm nước cho mát rồi vào ăn cơm thôi."
Sau bữa trưa, không khí trong nhà bận rộn hẳn lên. Đi trấn Thôi Lâm mất khoảng ba ngày đường, cả đi lẫn về và ở lại thăm Nhị tỷ nữa thì cũng phải mất mười ngày nửa tháng. Thang Hiển Linh không thể cứ thế xách túi lên là đi, cậu phải quy hoạch sẵn việc sửa sang cửa hàng, từ việc đặt mua gạch ngói, gỗ lạt cho đến việc xây thêm một bức tường ngăn cách.
Cậu trầm ngâm một lát rồi quyết định chiều nay sẽ ghé qua nhà họ Thôi một chuyến. Cậu muốn nhờ Thôi Đại Bảo thỉnh thoảng qua trông nom nhà cửa, dĩ nhiên là sẽ trả thêm tiền công. Có Thôi Đại Bảo ra vào mỗi ngày cũng là cách tốt để dằn mặt lũ đạo chích hay rình mò.
Buổi tối thì đã có nhà họ Lư bên cạnh giúp để mắt tới rồi.
"Chiều nay ta sẽ vẽ phác thảo sơ đồ thiết kế tửu lầu. Trước tiên là phần móng và nền, toàn bộ gạch lát nền cũ phải dỡ lên thay mới hết." Thang Hiển Linh lẩm bẩm tính toán.
Hồi trước khi sửa nhà, vì muốn tiết kiệm chi phí nên cậu chỉ vá víu những chỗ gạch vỡ. Nhưng giờ đã xác định mở tửu lầu rồi, giá mỗi món ăn tăng lên tầm ba mươi văn thì không gian phục vụ cũng phải được nâng cấp tương xứng. Nếu không, nghỉ tận một tháng mà ngày khai trương thực khách đến lại thấy vẫn y như cũ thì họ sẽ hụt hẫng lắm.
Thực khách miệng thì hay nói: "Chỉ cần ngon là được, bàn ghế thế nào cũng xong", nhưng tâm thế khi bước vào một quán ăn khang trang, sạch sẽ, phục vụ chu đáo chắc chắn sẽ khác hẳn. Họ sẽ cảm thấy Thang lão bản thực sự tôn trọng khách hàng. Cậu muốn giữ vững cái danh tiếng khó khăn lắm mới gây dựng được, làm gì cũng phải ngày càng tốt hơn, khởi sắc hơn.
Tường nhà sẽ được trát sơn lại cho sáng sủa, bố cục cũng phải thay đổi. Cậu dự định để lại khoảng mười mét vuông cho khu vực bán đồ ăn sáng, phá bỏ hai cái lò nướng cũ để xây lại đường ống khói gọn gàng hơn. Quan trọng nhất là phải mở thêm một cánh cửa nhỏ thông ra phía sau cho Thôi Đại Bảo tiện đi lại giữa hậu viện và gian bếp bữa sáng, tránh việc mỗi lần lấy đồ hay nhập hàng lại phải đi vòng qua khu vực tiệm cơm.
Thang Hiển Linh vừa vẽ vừa lẩm bẩm tính toán, tay đưa bút thoăn thoắt trên giấy. Cậu định dành một góc dựa vào bức tường ngăn với quầy hàng đồ ăn sáng để làm quầy thu ngân và treo biển thực đơn. Phía mặt tiền giáp đường phố, cậu sẽ cho xây lửng một bức tường rồi lắp cửa sổ lớn để trưng bày các loại đồ nhà làm như sữa chua, trứng bắc thảo, trứng muối, hay sau này có thêm lạp xưởng, thịt gác bếp thì khách đi ngang qua nhìn vào là muốn mua ngay.
Khu vực còn lại sẽ là không gian dành cho thực khách dùng bữa.
Cái cửa thông ra hậu viện và nhà bếp cũng cần dời lại gần phía quầy thu ngân cho tiện. Thang Hiển Linh quyết định hy sinh vườn rau nhỏ sau nhà, san phẳng đi, chỉ giữ lại cây hồng lâu năm rồi trồng thêm một cây cảnh cho đẹp. Để tận dụng ánh sáng tự nhiên và lấy cảnh quan, cậu tính mở hai cánh cửa sổ bát giác trông ra sân. Nhưng ngặt nỗi, làm vậy thì sự riêng tư của gia đình lại bị ảnh hưởng.
Thấy phu lang cứ vò đầu bứt tai bên tác phẩm mà nếu không nghe giải thích thì chẳng ai hiểu nổi, Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền góp ý:
"Chuyện này dễ giải quyết thôi. Ngươi cứ dựng một vách ngăn là được. Nếu sợ xây tường gạch thì bí bách, không thông khí, mình dùng tre hoặc gỗ làm thành những tấm nan thưa. Như vậy ngồi từ cửa sổ nhìn ra vẫn thấy được mảng xanh râm mát trong sân mà người bên ngoài không nhìn thấu vào trong nhà được."
Thang Hiển Linh nghe xong thì mắt sáng rực lên, lam đồ trong đầu lập tức hiện rõ. Dùng tre làm tạo hình thì vừa nhã nhặn lại đúng chất "Mai - Lan - Cúc - Trúc", lúc trời mưa, nước chảy theo những ống tre xuống rãnh thoát nước thì đúng là một cảnh tượng thi vị.
Hai người bắt đầu say sưa bàn về phong cách trang trí. Cậu xác định tửu lầu nhà mình không đi theo hướng xa hoa lộng lẫy như đại tửu lầu mà sẽ chọn lối nhỏ nhắn, thanh lịch và sạch sẽ, cao cấp hơn quán ăn bình dân một chút. Phần thô thì cứ đơn giản, hào phóng, chỉ cần điểm xuyết vài góc nhã nhặn là đủ ghi điểm với thực khách rồi.
Cậu tính toán: "Gần hai cửa sổ bát giác kia mình sẽ làm thành hai phòng bao mở, sàn nhà tôn cao lên một chút và dùng vách tre ngăn cách. Ở đó sẽ đặt bàn tròn lớn cho khách đi theo nhóm."
Bàn ghế cũ cũng phải thay mới hết. Mấy cái bàn dài thô kệch hiện tại nhìn hơi nặng nề. Cậu định giữ lại ba cái bàn dài sát tường, còn giữa sảnh sẽ đặt thêm ba cái bàn tròn nhỏ hoặc bàn vuông cho thoáng đãng.
Thang Hiển Linh lặn lội sang nhà tìm Thôi Đại Bảo để dặn dò chuyện tiền nong và nhờ trông coi thợ thuyền. Nào ngờ cậu chưa kịp dứt lời, Thôi phụ đã cuống cuồng cả lên. Ông tuy tay vẫn còn băng bó treo trước ngực nhưng chân cẳng đã đi lại được, cứ hoa tay múa chân lia lịa bảo "không được, không được đâu".
"Nghỉ cả tháng trời, nó không làm việc thì sao dám nhận tiền công? Trên đời làm gì có cái lý ấy!"
"Ngươi tin tưởng để thằng Đại Bảo trông coi thợ là quý hóa lắm rồi, cứ yên tâm, ta đây giờ đi đứng được rồi, ta cũng sẽ ra trông tiệm giúp cho."
"Ta còn phải cảm ơn ngươi vì đã cho nó một cái nghề tử tế, giờ nó hiểu chuyện hơn hẳn rồi."
Thang Hiển Linh dở khóc dở cười: "Thúc ơi, thúc bình tĩnh, cái tay, cái tay kìa!"
Rốt cuộc, về khoản lương cơ bản, Thang lão bản vẫn cực kỳ cứng rắn đòi trả bằng được. Cậu biết nói lý lẽ với Thôi phụ lúc này là vô ích, nhưng cậu cũng không muốn nhân cơ hội này mà mượn gió bẻ măng nghe theo lời ông để rồi chẳng trả cho Thôi Đại Bảo đồng nào.
Làm vậy không ổn chút nào.
Thang Hiển Linh muốn tự mình giữ vững một vạch giới hạn cho bản thân. Cậu sợ nếu mình quá ham cái lợi trước mắt, sau này sẽ biến thành hạng chủ tiệm máu lạnh, kiếm từng đồng tiền trên mồ hôi nước mắt của người làm. Cậu không muốn trở thành một gã thương buôn chỉ biết có lợi nhuận.
Ở thành Phụng Nguyên này đúng là chưa có tiền lệ trả lương cơ bản khi nghỉ việc, nhưng ở tiệm của cậu thì có.
Thang Hiển Linh đem bản vẽ phác thảo ra giảng giải kỹ càng cho Thôi Đại Bảo. Trong thời gian cả nhà đi vắng, thợ xây chỉ cần làm những phần thô cơ bản nhất: dỡ gạch nền, cạo sạch lớp vôi tường cũ, san phẳng vườn rau sau nhà (nhớ giữ lại cây hồng), dời vị trí cửa và xây tường ngăn.
Còn những phần trang trí cầu kỳ bằng tre hay tạo hình thẩm mỹ, cậu dặn cứ đợi cậu về rồi mới bắt tay vào làm.
Thang lão bản hung dữ thầm nghĩ: Thôi Đại Bảo cũng biết chữ, mình đã vẽ sơ đồ ghi chú rõ ràng, lại còn đánh dấu sẵn các vị trí cần sửa ngay tại cửa hàng. Nếu lần này mà còn sửa sai chỗ nữa thì cứ đợi đấy, lúc về cậu sẽ cho một trận lôi đình!
Mấy ngày nay, cậu cứ tất bật ngược xuôi, từ việc chọn đá, đặt gạch đến việc thuê lại nhóm thợ quen trước đây. Lần này quy mô nhỏ hơn nên không cần quá nhiều người. Sau ba ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, mọi việc đã bắt đầu vào guồng.
Đến ngày thứ tư, khi trời vừa hửng sáng, bác mã phu đã đánh xe đỗ ngay đầu ngõ nhà họ Thang. Thôi Đại Bảo và Tôn Đậu Tử cũng dậy sớm qua tiễn chân.
"Các ngươi cứ yên tâm mà đi, ngày nào ta cũng sẽ túc trực ở đây canh chừng. Trong nhà mà mất mát cái kim sợi chỉ nào, cứ tìm ta mà tính sổ!" Thôi Đại Bảo vỗ ngực cam đoan hùng hồn.
Thang Hiển Linh mỉm cười: "Được, tin ngươi." Cậu không quên dặn dò thêm: "Đậu Tử đang mang thai, trời nóng nực hai người đừng có gồng mình chịu trận. Cứ mở toang cửa nhà chính với nhà bếp ra cho thoáng, vào nhà chính mà nghỉ ngơi. Trong bếp có sẵn lương thực, đậu xanh, than củi, hai người cứ tự nhiên mà dùng, nấu bát chè đậu xanh giải nhiệt cũng không sao đâu."
Lần này cậu không bao cơm cho thợ, cứ thanh toán tiền sòng phẳng để họ tự ra phố ăn theo ý thích.
Đôi phu phu tiễn cả nhà ra tận đầu ngõ. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhanh nhẹn đỡ Tưởng Vân lên xe trước, rồi mới đến lượt Thang Hiển Linh. Hành trang của cả nhà gói gọn trong hai túi vải lớn, chủ yếu là quần áo, bàn chải, xà phòng và quan trọng nhất là tiền bạc.
Bà vốn định mang theo ít đồ ăn cho Nhị tỷ, nhưng Thang Hiển Linh chẳng còn tâm trí đâu mà nướng bánh nướng trái. Cậu gạt đi, cũng không cho mẹ đi mua đồ ngoài phố vì thời tiết này mang đồ ăn đi xa rất dễ hư hỏng. Những thứ Nhị tỷ thích ăn, giờ có muốn cũng chẳng gửi qua được.
Cậu thầm nhủ: "Nếu lần này xử lý êm xuôi, đón được Nhị tỷ về nhà mẹ đẻ thì muốn ăn gì mà chẳng có, lúc đó mua mới sau."
Thang Hiển Linh vén màn xe, vẫy tay bảo Đậu Tử và Thôi Đại Bảo đi về.
Mã phu họ Mã là tay lái già đời, chiếc xe tuy hơi cũ nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương muỗi dễ chịu. Thiết Ngưu còn chu đáo mang theo cả mấy tấm nệm mềm từ nhà ra chính là loại nệm Thang Hiển Linh từng ngồi trên xe đẩy hồi về thôn. Tưởng Vân cũng có một tấm, lại thêm một chiếc chiếu nhỏ để trải cho mát.
Thang Hiển Linh lúc đầu thấy Thiết Ngưu khuân vác đủ thứ nệm êm lên xe còn nghĩ thầm sao mà khoa trương thế, nhưng vừa mới lăn bánh ra khỏi thành được một đoạn là cậu ngoan ngay lập tức.
Đường xá ra khỏi thành xóc nảy kinh khủng, có thêm miếng nệm mềm đúng là cứu tinh cho cái bàn tọa. Xe ngựa có mui thì che được nắng nhưng lại bí bách, oi bức. Bác mã phu phải vén rèm trước sau lên cho gió lùa qua mới đỡ được phần nào. Ngồi lâu trong cái hốc ấy vừa tù túng vừa mệt mỏi, Thang Hiển Linh thầm nghĩ đúng là chẳng bằng cái xe la mui trần ngày trước, ít ra còn được hít thở khí trời.
Cũng giống như người say xe vậy, bất kể xe hơi xịn xò thế nào cũng không thấy thoải mái bằng ngồi trên chiếc xe ba gác thoáng đãng.
Đi ròng rã cả ngày, cứ đến buổi trưa nóng nhất là mã phu lại cho xe dừng nghỉ để ngựa ăn cỏ và người ăn cơm. Thiết Ngưu nhanh nhẹn tìm chỗ bóng râm, trải chiếu ra cho mẹ và phu lang ngồi nghỉ.
Thang Hiển Linh một tay chống hông, một tay xua xua: "Mông ta sắp nát đến nơi rồi! Để ta đứng một lát."
Tưởng Vân cũng mệt đến mức sắc mặt xanh mét, không còn chút sức sống. Thiết Ngưu vội lấy ra lọ cao mát lạnh, bảo bà và phu lang xoa lên nhân trung cho tỉnh táo.
"Ngươi sao mà giống như Doraemon thế, cái gì cũng có sẵn trong người."
"Doraemon là con mèo gì? Ngươi thích nó lắm à?"
Thang Hiển Linh giải thích: "Là một con mèo máy, cái gì cũng có thể biến ra được, có phép thuật ấy."
Thiết Ngưu thầm nghĩ chắc là con mèo trong truyền thuyết không có thật, nhưng thấy phu lang đã tỉnh táo lại để đùa giỡn, hắn liền cười phụ họa: "Nếu có loại mèo đó, chúng ta bảo nó hiện ra phép lực, khỏi cần ngồi xe mà bay thẳng đến trấn Thôi Lâm luôn."
Thang Hiển Linh: "Ước gì có cái Cánh cửa thần kỳ như của Nobita!"
Cứ thế đi đi dừng dừng suốt ba ngày, cũng may trời thương nên ba ngày này tạnh ráo, chứ cái đoạn đường mấy chục dặm không quán xá không làng mạc này mà gặp mưa thì chỉ có nước phơi mình chịu trận. Đồ ăn dọc đường thì khỏi bàn, toàn bánh nướng khô khốc, cứng ngắc, nuốt đến nghẹn cả cổ. Thang Hiển Linh thấy mình như héo rũ đi vì thiếu chất.
Đến lúc nhìn thấy cổng thành trấn Thôi Lâm hiện ra, mọi bực dọc giận cá chém thớt lên cái trấn này của cậu cũng tan biến hết, chỉ còn lại sự vui mừng khôn xiết. Cuối cùng cũng tới nơi rồi! Cậu tự nhủ không được vơ đũa cả nắm, nhà chồng Nhị tỷ không ra gì là lỗi của họ, không liên quan đến cái trấn này.
"Không đến nhà Nhị tỷ ngay lúc này, chúng ta tìm khách đ**m nghỉ ngơi trước đã." Thang Hiển Linh giữ chặt tay mẹ khi thấy bà định lao đi ngay.
Tưởng Vân sốt ruột không ngồi yên nổi, chỉ muốn gặp ngay Nhị Nương, nhưng bị con trai cản lại, bà nhìn Ngũ ca nhi định nói gì đó rồi lại thôi: "Vậy nghe theo con, khi nào chúng ta mới qua nhà họ Thôi?"
"Vào khách đ**m tắm rửa sạch sẽ cái đã, đêm nay ngủ một giấc thật ngon, ngày mai thay bộ đồ mới, xách theo lễ vật tươm tất rồi hãy đi." Thang Hiển Linh kiên định nói.
Người ta vẫn bảo "chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng", muốn đi chống lưng cho Nhị tỷ thì mình phải giữ được khí thế. Giờ mà lôi thôi lếch thếch, mặt mày hốc hác đi vào, khéo nhà chồng nhị tỷ lại tưởng bà con nghèo đói đến xin ăn, lấy đâu ra uy thế mà nói chuyện?
Đối với nhà họ Thôi, Thang Hiển Linh lúc này đang chuẩn bị sẵn một tâm thế đối đầu với những kẻ tệ bạc nhất.