Hai ngày nghỉ cuối tuần, Thang Hiển Linh quả thực đã thực hiện đúng hai nguyện vọng của cậu. Đó là ngủ cho đủ giấc và "vui vẻ" cho thỏa thuê. Tối thứ Bảy, hai người lại quấn lấy nhau đến tận nửa đêm, vốn dĩ ban ngày cậu đã ngủ đến quên trời quên đất nên giờ tinh thần tỉnh táo vô cùng, chẳng thấy chút buồn ngủ nào.
"Giờ ta chẳng thấy buồn ngủ gì cả." Thang Hiển Linh thốt lên, dù cả thân mình đã mềm nhũn ra như bún.
Thiết Ngưu bưng nước ấm vào, vắt khăn lau người cho phu lang, rồi lau lại chiếu một lượt, sau đó ân cần kéo chăn đắp cho cậu.
Ngay giây sau, Thang Hiển Linh đã gác một chân lên chăn, giọng khàn khàn hừ hừ bảo nóng.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu dỗ dành: "Ngươi cho chân vào trong đi, đắp cho kỹ kẻo lạnh, ta đi đổ nước rồi quay lại quạt cho."
"Được rồi." Thang Hiển Linh uể oải nhét chân vào ổ chăn, nhưng vẫn cố tình để lộ ra một mẩu.
Thiết Ngưu vừa đắp lại chăn cho phu lang, Thang Hiển Linh đã nghịch ngợm lấy chân cọ cọ vào lòng bàn tay hắn. Thiết Ngưu chần chừ ngẩng đầu nhìn: "Vừa nãy ngươi còn kêu mệt cơ mà." Hắn nhìn ra được phu lang đã mệt rũ cả người, chịu hết nổi rồi.
"Ta đây là thiên phú dị bẩm, lại còn được nghỉ ngơi điều độ nữa." Thang Hiển Linh mở miệng là tự tâng bốc mình ngay.
Thiết Ngưu khẽ cười một tiếng, xoa xoa chân phu lang nhưng không làm gì thêm. Hắn bưng chậu ra ngoài đổ nước, lúc quay vào cởi áo ngoài thì thấy phu lang đã ngủ say từ bao giờ.
Hắn biết ngay mà, Thang Hiển Linh mệt rũ người rồi, vừa rồi chỉ là mạnh miệng trêu hắn cho vui thôi.
Cầm lấy chiếc quạt nan ở đầu giường, Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhẹ nhàng lên giường, chậm rãi quạt cho phu lang. Cơn gió mát rượi đưa tới làm Thang Hiển Linh thấy dễ chịu, không còn đạp chăn nữa.
Chờ phu lang ngủ sâu, Thiết Ngưu mới thu quạt, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi cậu rồi mới chợp mắt.
Đến tối Chủ nhật, Thang Hiển Linh ngồi trên lan can hành lang nhà mình ăn dưa hấu. Cậu vốn ghét hạt dưa, cứ ăn một miếng lại "phù" một cái phun hạt xuống nền gạch, lát nữa cậu dọn sau chứ lười chẳng muốn dùng tay hứng.
"Ôi chao cái cuối tuần này trôi qua sao mà 'phù' nhanh thế không biết 'phù'!"
"Chỉ muốn 'phù' không phải làm việc 'phù' cứ thế này mãi thôi 'phù phù'."
Tưởng Vân nghe mà cười ngất, trêu Ngũ ca nhi: "Con đang nói cái gì mà cứ 'phù phù' không dứt thế hả?"
"Miếng dưa này của con 'phù' hạt nhiều quá xá luôn." Thang Hiển Linh thôi không ăn nữa mà nhíu mày nhìn chằm chằm miếng dưa trong tay. Thang đại lão bản đang định dùng ánh mắt sắc lẹm để "hăm dọa" mấy cái hạt dưa kia một trận.
Nhưng kết quả là chẳng có tác dụng gì.
"Thôi, ăn kiểu này cũng vui." Thang Hiển Linh lại tiếp tục hào hứng với điệu bộ "phù phù" phun hạt dưa của mình.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vốn định mang dưa vào bếp cắt thành miếng nhỏ rồi gạt bỏ hết hạt, nhưng thấy phu lang đang cao hứng vừa ăn vừa phun hạt, hai chân thỉnh thoảng lại đung đưa vẻ đắc ý, hắn bèn thôi không nhắc chuyện đó nữa.
Dường như bất kể chuyện gì, dù có không như ý, Hiển Linh đều có thể tìm thấy niềm vui trong đó.
Thang Hiển Linh ăn xong hai miếng thì thôi, bụng đã căng tròn, ăn nhiều quá đêm lại phải dậy đi vệ sinh. Cậu cầm chổi bắt đầu quét dọn, còn nói với Tưởng Vân và Thiết Ngưu: "Con đã làm gương cho mọi người rồi, mẹ với Thiết Ngưu cũng cứ phun ra đất đi."
Tưởng Vân vẫn dùng tay hứng hạt dưa, còn Thiết Ngưu...
Cậu liếc mắt nhìn sang.
Thang Hiển Linh cảm thán: "Ngươi ghê thật đấy!"
Rồi cậu làm bộ nghiêm trọng như đang dọa trẻ con: "Thế thì hỏng rồi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngơ ngác: "?"
"Đến mùa hè sang năm, trong bụng ngươi thế nào cũng mọc ra một chùm dưa hấu cho xem."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu không nhịn được mà bật cười thành tiếng, Thang Hiển Linh cũng cười "cạc cạc" hùa theo. Cậu đưa vài đường chổi quét sạch hạt dưa vào hốt rác, tiện tay bảo mẹ bỏ luôn phần rác trong tay vào, Tưởng Vân nói để lát nữa bà dọn một thể.
"Ai dọn mà chẳng giống nhau, con thuận tay làm luôn ấy mà." Thang Hiển Linh nói bâng quơ.
Tưởng Vân không khỏi cảm thán: "Ngũ ca nhi cứ ngủ đủ giấc là làm gì cũng thấy phấn khởi."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu tán thành, việc giao bán đồ ăn sáng cho Thôi Đại Bảo phụ trách là hoàn toàn đúng đắn, phu lang nhờ thế mà được ngủ một giấc trọn vẹn cả đêm.
Thang Hiển Linh đổ rác xong quay lại, nghe thấy lời mẹ và Thiết Ngưu nói thì cũng không phản bác. Thời thế nay đã khác, trước đây vì sinh kế mà phải nai lưng ra làm, giờ mọi chuyện đã ổn thỏa hơn thì có thể theo đuổi ước mơ mở một tửu lầu nhỏ của riêng mình rồi!
Lúc nãy ăn dưa hấu thì kêu ca không muốn đi làm nhưng thực ra cũng chỉ là cảm thán cho vui mồm thôi. Cậu vẫn rất yêu thích việc nấu nướng, đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt của thực khách sau khi thưởng thức món ăn, chẳng cần lời nói cũng đủ biết là "ngon tuyệt".
Đêm đó hai người đi ngủ sớm nhưng do ăn dưa hấu hơi nhiều nên đến rạng sáng Thang Hiển Linh phải dậy đi vệ sinh một lần. Cậu vừa dậy là Thiết Ngưu cũng tỉnh theo, thế là hai người dắt tay nhau đi trong đêm.
Quay lại ngủ tiếp chưa được hai canh giờ thì cửa hậu viện đã vang lên tiếng động.
"Ai thế nhỉ?" Thang Hiển Linh vào ngày làm việc thì cơ thể như được gắn đồng hồ báo thức, cứ đến giờ là tự động tỉnh giấc.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu khoác thêm áo, bước xuống giường: "Ngươi cứ nằm rốn thêm lát nữa đi, chắc là Thôi đại ca đến rồi."
"Thế ngươi ra mở cửa tiếp đón y nhé, ta chợp mắt thêm mười phút nữa là dậy ngay."
"Không vội, y đến sớm mà, ngươi cứ ngủ thêm chút đi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu không có ý định ngủ tiếp, hắn vén lại chăn cho phu lang rồi vội vàng ra mở cổng viện.
Người đứng đợi sẵn ngoài cửa quả nhiên là Thôi Đại Bảo.
"Chào Thôi đại ca."
"Chào Thiết Ngưu huynh đệ."
Hai người chào hỏi nhau xong, Hoàng Phủ Thiết Ngưu dẫn Thôi Đại Bảo vào bếp, bắt đầu tận tình chỉ dẫn: đậu đỏ để ở đâu, than củi đặt chỗ nào, bếp lò nào chuyên dùng để ninh đậu nhuyễn.
"Đậu đã ngâm sẵn một đêm rồi, còn đây là bình đựng cải mai khô."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu xách gàu đi múc nước: "Tầm này ra giếng múc nước còn ít người, lát nữa là phải xếp hàng đấy." Thôi Đại Bảo cũng nhanh nhảu xách một thùng nước đi theo sau.
Đến khi hai người gánh nước về tới nơi, Thang Hiển Linh mới vừa ngủ dậy. Cậu ăn mặc chỉnh tề nhưng mặt mũi vẫn còn vẻ ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở. Thôi Đại Bảo đứng bên cạnh chứng kiến cảnh Thiết Ngưu huynh đệ tự nhiên đưa bàn chải vào tận tay Thang lão bản, trên đó đã phết sẵn bột đánh răng.
Thang lão bản đón lấy, theo thói quen thuần thục ngồi xổm bên rãnh nước mà đánh răng súc miệng.
Thiết Ngưu lại múc nước ấm, pha nhiệt độ vừa vặn rồi vắt sẵn một chiếc khăn mặt. Vừa lúc Thang lão bản đánh răng xong, Thiết Ngưu đưa khăn qua, một tay đón lấy bàn chải và cốc nước đem cất gọn gàng.
Được lau mặt một cái, Thang lão bản lập tức tỉnh táo hẳn ra. Cậu như bừng tỉnh khi thấy Thôi Đại Bảo, cười hì hì chào hỏi: "Chào buổi sáng nhé!"
"Chào buổi sáng lão bản." Thôi Đại Bảo nhìn Thang lão bản tự mình vắt khăn đem treo lên dây phơi cho ráo, rồi tự đi đổ nước bẩn.
Hóa ra mấy việc vặt này Thiết Ngưu huynh đệ không làm thay hết.
Thang Hiển Linh dặn: "Bữa sáng hôm nay ngươi cứ đứng bên cạnh xem ta làm, đừng có nhúng tay vào vội."
"Được."
"Nếu bà con lối xóm có hỏi thì ngươi cứ thật thà mà trả lời, chuyện này ngươi lo được chứ?" Thang Hiển Linh hỏi xong liền giải thích thêm: "Còn tiền công bao nhiêu thì cứ giữ kín cho ta."
Thôi Đại Bảo hiểu ý gật đầu: "Ta biết Thang lão bản lo lắng điều gì. Làm bữa sáng là công việc đàng hoàng, ta chẳng sợ người đời dị nghị đâu." Y lại cười, tự đem mình ra trêu chọc: "Dù sao trước đây ta cũng là 'Thôi đại gia' mà."
Thang Hiển Linh nghe vậy cũng vui vẻ hẳn lên.
6 giờ rưỡi sáng, bếp núc đã sẵn sàng. Bột bánh, đậu nhuyễn, nhân bánh đều được chuẩn bị đầy đủ rồi dọn ra phía cửa hàng. Đến tầm 6 giờ 45 phút, lò nướng bắt đầu được nhóm lửa để làm nóng.
Thang Hiển Linh bảo: "Sắp tới phải dỡ bỏ hai cái lò nướng này, đổi thành kiểu lò ống tròn, làm hai cái như thế nướng vừa nhanh lại vừa tiết kiệm diện tích. Đến lúc đó ngươi phải học cách nắm vững hỏa hậu lần nữa."
Hai cái lò hiện tại vốn là lò nấu đại táo từ thời lão Thang còn sống sửa lại, chiếm một góc rất lớn trong cửa hàng, chắc chắn phải phá đi để lấy chỗ trống, đường ống khói cũng cần cải tạo lại một chút.
"Mở cửa thôi!" Thang Hiển Linh ra lệnh.
Thôi Đại Bảo có chút căng thẳng nhưng phần lớn vẫn là mong chờ, y kéo mạnh cánh cửa hàng. Vừa đối mặt với đám thực khách đang chờ bên ngoài, mọi người đều đồng loạt ngẩn ngơ.
"Ta muốn một suất..."
"Ta là người đầu tiên."
"Hôm nay có vẻ hơi muộn nhỉ?"
Sau đó, cả đám thực khách bỗng dưng im bặt, động tác nhất trí đến lạ kỳ.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Chương Minh là người lên tiếng trước: "Ngươi đây là... đến sớm từ lúc nào thế?"
"Chẳng lẽ vì tuần trước không được ăn mà ngươi ngồi ăn vạ trong tiệm từ nửa đêm à?"
"Thang lão bản, sao ngươi lại ưu tiên cho Thôi đại gia vào trước thế?"
"Vào trước thì đã sao, ta nhìn thấy bánh vẫn còn chưa nướng kìa."
"Thôi đại gia này đến từ lúc nào nhỉ? Sao ta chẳng thấy bóng dáng đâu?"
Mọi người mồm năm miệng mười, đều là người quen trong phố nên nói năng thẳng thừng, chẳng chút khách sáo. Thang Hiển Linh bước ra, gương mặt tươi rạng rỡ, hớn hở bảo: "Việc ở quầy đồ ăn sáng nhà ta làm không xuể, nên ta đặc biệt mời Thôi Đại Bảo qua đây giúp một tay."
Thôi Đại Bảo tiếp lời: "Đúng vậy, từ nay về sau ta sẽ bận rộn ở tiệm đồ ăn sáng này."
Thực khách nghe xong ai nấy đều ngẩn người kinh ngạc.
Nhưng ngẫm kỹ lại, ai nấy đều thầm hiểu ra. Cha của Thôi Đại Bảo đang bệnh nặng cần tiền thuốc thang, y trước kia vốn là kẻ lười biếng chẳng coi ai ra gì, nay bị dồn đến bước đường này phải đi làm thuê cho nhà họ Thang, đây cũng có thể coi là một hành động hiếu thảo.
Hàng xóm láng giềng lập tức nhiệt tình cười đùa: "Hay cho cái lão Thôi đại gia này, chúng ta cùng đi ăn bánh nướng mà mỗi hắn là giỏi nhất, giành được cái chân đứng trong tiệm luôn."
"Về sau mọi người ăn bánh chắc chẳng cần phải xếp hàng nữa đâu nhỉ?"
Mọi người đều vui vẻ trêu ghẹo, không ai mỉa mai chuyện Thôi đại gia đi làm thuê là mất mặt.
Thôi Đại Bảo cũng tươi tỉnh đáp lại: "Dễ nói, dễ nói thôi, các vị cứ xếp hàng cho ngay ngắn nhé."
"Xem kìa, về sau chúng ta lại phải nghe Thôi đại gia chỉ huy rồi đây ~"
Chương Minh đứng ở hàng đầu, đến lượt mình, hắn ta liền tranh thủ hỏi thăm Thôi Đại Bảo vài câu.
"Sức khỏe của Thôi thúc thế nào rồi?"
"Cũng khá rồi, hôm qua ăn uống được lắm, chỉ là cánh tay bị gãy nên phải dưỡng cả trăm ngày mới khỏi."
"Ăn được là tốt rồi." Chương Minh gật đầu.
Thôi Đại Bảo thầm nghĩ bát cơm thịt xá xíu Thang lão bản nấu thơm phức đến thế, đừng nói là cha y thích, ngay cả Đậu Tử đang nghén, sợ mùi thịt cá mà ăn vào cũng chẳng thấy buồn nôn chút nào.
Hàn huyên vài câu xong, Thôi Đại Bảo lại tất bật mang bánh vào lò, rồi lại canh chừng để lấy bánh ra. Vốn dĩ công việc này là của Hoàng Phủ Thiết Ngưu, hôm nay hắn làm mẫu một lần rồi bàn giao lại cho Thôi Đại Bảo, còn về thời gian và lửa củi thì Thiết Ngưu sẽ đứng cạnh nhắc nhở.
Thôi Đại Bảo cũng rất để tâm ghi nhớ.
Thực khách trong tiệm quan sát một hồi, có người nhanh trí đã lờ mờ đoán ra. Thôi đại gia trông không giống đi làm thuê bình thường, mà giống như đang học nghề làm bánh nướng hơn. Phải chăng về sau Thang lão bản định giao hẳn mảng đồ ăn sáng cho Thôi đại gia quản lý?
Cũng đúng thôi, quán nhỏ nhà họ Thang kinh doanh buổi chiều rất khấm khá, nghe nói thịt xiên nướng bán cực chạy. Nếu Thang lão bản giao hẳn bữa sáng cho Thôi Đại Bảo, chẳng phải cậu có thể rảnh tay mở một tửu lầu thực thụ sao?
Chẳng ai nghi ngờ việc "Thang lão bản có mở nổi tửu lầu hay không". Tiệm nhà họ Thang làm ăn phát đạt, làm gì bán nấy đều hết veo, đó là điều ai cũng thấy rõ.
Nghĩ đến đây, có người lại tò mò: "Nếu Thang lão bản mở tiệm cơm thì sẽ nấu món gì ngon nhỉ? Không biết hắn có định làm thêm món gì khác lạ hơn không."
. . . . . . .
Tuần này trời không mưa, đến ngày thứ Năm, Thôi Đại Bảo đã có thể tự tay làm bánh. Từ khâu nhào bột, trộn nhân đến băm thịt... y đều tự mình đảm đương hết. Lúc đưa bánh nướng đến tận tay khách, dù chính Thôi Đại Bảo đã ăn thử và thấy ổn nhưng lòng vẫn cứ bồn chồn, căng thẳng nhìn chằm chằm vào biểu cảm của đối phương.
Chương Minh chưa nhận được bánh vì còn đứng phía sau, thấy bộ dạng đó của Thôi Đại Bảo liền không nhịn được mà trêu: "Nhìn Thôi đại gia nhà chúng ta sợ đến thế kìa, còn chẳng dám hỏi xem bánh có ngon hay không nữa."
Vị thực khách nhận được bánh rồi nhai kỹ nuốt chậm, bỗng bật cười khúc khích bảo: "Ta đùa Thôi đại gia chút thôi, bánh ngon lắm." Rồi người nọ thu lại nụ cười, gật đầu khẳng định: "Thật sự rất ngon, ta ăn thấy chẳng khác gì Thang lão bản làm cả."
"Thế thì ta phải nếm thử mới được." Chương Minh háo hức nói.
Tảng đá trong lòng Thôi Đại Bảo cuối cùng cũng được đặt xuống.
Thang Hiển Linh bên này cũng thấy an tâm. Cậu đang tính thông báo với khách hàng một tiếng về việc đóng cửa tiệm để sửa sang, nhưng chưa kịp nói thì chạng vạng hôm đó, khi đang đứng nướng thịt trước cửa hàng, cậu thấy một người lạ mặt đến hỏi chuyện: "Đây có phải tiệm nhà họ Thang ở phường Bát Hưng không?"
"Đúng rồi, có chuyện gì không? Ta là chủ tiệm đây." Thang Hiển Linh nhìn gương mặt lạ lẫm của đối phương rồi hỏi.
Người kia đáp: "Ta họ Phùng, tên Phùng Cố. Trước đây có vị Thiết Ngưu huynh đệ nhờ ta đi đến trấn Thôi Lâm đưa thư, vì trên đường về gặp mưa liên miên nên có chậm trễ đôi chút..."
Thang Hiển Linh tay vẫn đang dở mẻ thịt xiên không rời đi được, bèn nói với Phùng Cố: "Cảm ơn ông đã vất vả, bên ta đang bận quá, mời ông vào trong tiệm ngồi chơi một lát." Cậu chợt nhớ trong tiệm không còn chỗ ngồi, bèn gọi Tưởng Vân.
"Mẹ ơi, vị này là Phùng tiên sinh, người đi đưa thư cho Nhị tỷ về..."
"Không dám nhận hai chữ tiên sinh, cứ gọi ta là Phùng Cố được rồi."
Thang Hiển Linh tiếp lời: "Mẹ đưa Phùng lão bản vào hậu viện ngồi nghỉ nhé." Cậu lại quay sang nói với Phùng Cố: "Ông đừng vội đi, mời ngồi xuống uống chén trà, dùng bữa cơm, ta mời."
Phùng Cố vốn định từ chối vì đã nhận của người ta một lượng bạc rồi, đâu còn mặt mũi nào ở lại ăn chực. Nhưng mùi thơm nức mũi cứ thế xộc vào, làm ông không nhịn được mà nuốt nước miếng, đành mượn cớ đó mà chắp tay cảm ơn rồi nhận lời.
Tưởng Vân vừa mừng vừa lo, lòng đầy thấp thỏm không biết nên hỏi từ đâu. Bà vội vã dẫn Phùng lão bản vào hậu viện ngồi, rót trà, rồi tự tay bưng một phần cơm hộp thịnh soạn qua.
Phùng lão bản ban đầu còn giữ kẽ định hàn huyên khách sáo vài câu, nhưng vừa cúi đầu nhìn khay đồ ăn, bụng ông đã đánh trống biểu tình. Ông ngượng ngùng bảo: "Vậy ta xin phép dùng cơm trước."
"Mời ông, ông cứ tự nhiên." Tưởng Vân để Phùng lão bản dùng cơm ở nhà chính rồi trở ra phía trước tiếp khách. Nhưng bà cứ thẫn thờ, trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi khi sắp biết tin về Nhị Nương, bà luôn có một linh cảm chẳng lành.
Thang Hiển Linh thấy vậy liền gọi Thiết Ngưu: "Ta ở đây bận quá, ngươi vào bồi mẹ tiếp đón Phùng lão bản đi. Xem có thư của Nhị tỷ không, lấy ra đọc cho mẹ nghe trước."
Thế là Tưởng Vân vừa ra phía trước chưa được bao lâu, Thiết Ngưu đã vào trấn an rồi đưa bà trở lại nhà chính ở hậu viện. Lúc này, Phùng Cố đang ăn uống ngon lành, chẳng còn chút lễ tiết nào nữa. Thấy chủ nhà vào, ông mới có chút ngượng ngùng.
Thiết Ngưu rót thêm trà cho Phùng lão bản, giải thích: "Mẹ ta lo lắng cho Nhị tỷ, muốn sớm biết tình hình của tỷ ấy, mong Phùng lão bản lượng thứ cho."
"Không có gì, không có gì." Phùng Cố định xin lỗi vì cái tướng ăn như rồng cuốn của mình, nhưng thấy sắc mặt hai mẹ con đối diện chẳng hề có ý chê cười mà chỉ toàn là lo lắng cho người thân, ông bèn vội vàng đưa cái túi vải qua.
Phùng lão bản vừa ăn vừa giải thích: "Thôi phu nhân còn gửi một bao quả óc chó và một túi bánh điểm tâm. Có điều lúc quay về gặp mưa lớn, đường xá lầy lội khiến xe bị lật, túi đồ bị bẩn mất một chút. Ta đã kiểm tra kỹ rồi, quả óc chó thì không sao, chỉ có túi bánh bị nát và dính chút bùn đất thôi."
"Còn đây là thư, thư thì không sao cả, để ở tận dưới cùng ấy."
Tưởng Vân mở bọc đồ ra, giấy dầu gói bánh đã bám đầy bùn khô, bánh bên trong vỡ vụn thành từng mảnh. Thời gian đi đường lâu, dù là bánh óc chó có để được dài ngày thì nay cũng hỏng cả rồi, không ăn được nữa. May mà quả óc chó còn tốt, lớp vỏ ngoài dù dính bùn nhưng lau đi là sạch.
Quan trọng nhất vẫn là bức thư được gói kỹ trong lớp giấy dầu.
Tưởng Vân đưa thư cho Thiết Ngưu vì bà không biết chữ. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhận lấy thư, mời Phùng lão bản cứ thong thả dùng bữa, còn họ xin phép ra ngoài sân xem thư, lát nữa quay lại sẽ hỏi thêm về tình hình cụ thể của Nhị tỷ sau.
Phùng Cố gật đầu đứng dậy, bảo đó là chuyện nên làm.
Đợi Thiết Ngưu và Tưởng Vân ra ngoài hành lang xem thư, Phùng Cố mới tiếp tục ăn nốt phần còn lại, rồi nhấp ngụm trà, chỉnh đốn lại trang phục. Ngoài sân, Hoàng Phủ Thiết Ngưu chậm rãi đọc từng chữ trong thư.
Nhị tỷ Thang Trân vốn không biết chữ, nên bức thư này là do tỷ ấy đọc cho Phùng Cố chép lại. Vì Phùng Cố cũng chỉ là một tiểu thương, không giỏi văn chương bóng bẩy, nên lời lẽ trong thư có chút gượng gạo nhưng vẫn giữ được vẻ mộc mạc.
Trong thư, Thang Trân kể rằng mọi chuyện vẫn ổn. Ngày cha mất, vì nàng đang mang thai sắp đến kỳ sinh nở, sợ là một tiểu nam lang nên nhà chồng không cho đi xa. Phận làm con mà không được nhìn mặt cha lần cuối, nàng thấy mình thật bất hiếu... Thang Trân cũng kể thêm là ba cô con gái lớn đều ngoan ngoãn, giỏi giang. Cuộc sống nhà chồng cũng sung túc, hai năm nay được mùa, nhà lại mới mở thêm một gian cửa hàng nữa...
Thang Trân định bụng chỉ báo tin vui chứ không nói tin buồn, nhưng càng viết về sau, nàng lại không kiềm được mà để lộ chút oán than.
"... Đứa thứ tư sinh ra rồi, tiếc thay lại là một ca nhi chứ không phải nam lang. Bá An bắt đầu có lời ra tiếng vào, còn trách cái bụng của ta không biết điều." Hoàng Phủ Thiết Ngưu chau mày, bỗng dừng lại không đọc tiếp nữa.
Tưởng Vân hốc mắt đỏ hoe. Nghe tin về Nhị Nương mà bà cứ ngỡ như đang thấy lại chính mình năm xưa. Lão Thang vốn là người khao khát có nam lang để nối dõi, nên suốt bao nhiêu năm bà cứ phải sinh liên tục. Những năm tháng không sinh được con trai, bà đã phải chịu đựng biết bao ánh mắt khinh rẻ cùng những lời chì chiết cay nghiệt của lão Thang.
Giờ đây, Nhị Nương lại đang đi vào vết xe đổ ấy.
"Nhị tỷ của ngươi còn nói gì nữa không?"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngập ngừng: "Nhị tỷ bảo không có việc gì đâu. Cha chồng và mẹ chồng tỷ ấy có tìm cho nhị tỷ mấy phương thuốc cổ truyền để bồi bổ thân thể. Nhà chồng tỷ ấy làm ăn ngày càng khấm khá, nên họ bảo nhất định phải có một nam lang để gánh vác môn hộ."
Những lời này nghe sao mà quen thuộc đến xót xa, cứ như lão Thang đang đứng ngay trước mặt và đâm thêm một nhát vào lòng bà vậy. Tưởng Vân nghe mà muốn khóc cũng không khóc nổi. Nhị Nương của bà, phía trên thì có mẹ chồng khắc nghiệt, chồng lại chẳng biết xót thương, thấu hiểu.
Kiếp này sao mà khổ cực thế này! Nghĩ đến đây, nước mắt Tưởng Vân mới lã chã rơi. Bà tự trách mình lúc trước sao không kiên quyết hơn, sao không xem xét kỹ lưỡng hơn trước khi gả Nhị Nương đến trấn Thôi Lâm xa xôi ấy.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vội đi lấy nước cho bà lau mặt, rồi hắn quay lại tìm Phùng Cố để hỏi rõ ngọn ngành.
Bức thư của Nhị tỷ viết cái gì cũng tốt, nhưng giữa những hàng chữ đều lộ ra nỗi chua xót, Thiết Ngưu làm sao mà yên tâm cho được. Ở nhà chính, Phùng Cố đã dùng bữa xong, thấy Thiết Ngưu tới liền đứng dậy chào hỏi. Hai người không khách sáo mà đi thẳng vào vấn đề.
"Người nhà họ Thôi khi biết ý định của ta thì cũng khá niềm nở, mời ta ngồi nghỉ rồi mời Thôi phu nhân ra nói chuyện." Phùng Cố là người ngoài nên dùng từ rất thận trọng, nói tiếp: "Thôi phu nhân đọc cho ta chép thư, nhưng cả cha chồng và mẹ chồng nàng ấy đều ngồi ngay bên cạnh."
Ông dù sao cũng là người dưng, dù nhà họ Thôi không phải gia đình quyền quý, quy củ không quá khắt khe, Thôi phu nhân vẫn phải ra cửa hàng phụ việc, nhưng khi tiếp khách lạ vẫn luôn có người nhà họ giám sát chặt chẽ.
"Mong Phùng lão bản cứ nói thẳng cho." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn thoáng qua thần sắc của Phùng Cố là biết ông vẫn còn điều gì đó giấu giếm.
Phùng Cố thở dài: "Sau khi chép xong thư, nhà họ Thôi đưa tiền thù lao rồi tiễn khách ngay, ta không có cơ hội nói chuyện riêng với Thôi phu nhân. Sau đó, vì trời mưa nên ta phải ở lại trấn Thôi Lâm thêm hai ngày để buôn bán, có tranh thủ hỏi thăm chút ít về nhà họ Thôi."
"Mới biết được rằng, sau khi Thôi phu nhân sinh ra đứa trẻ là ca nhi, nhà họ Thôi đã từng định đem đứa bé đi cho người khác."
"Cho người khác?" Giọng Hoàng Phủ Thiết Ngưu bỗng cao hẳn lên vì kinh ngạc.
Phùng Cố gật đầu, vội vàng phân trần: "Đó cũng chỉ là tin ta nghe lỏm được, không biết có chính xác hoàn toàn không. Nhưng lúc ta tới nhà họ Thôi, vẫn nghe thấy tiếng trẻ con khóc, chắc là họ không đem cho, hoặc là bên ngoài đồn thổi sai lệch thôi."
Tưởng Vân vừa bước vào nghe thấy lời này, mặt bà trắng bệch, đôi bàn tay run rẩy không ngừng.
"Không thể nào đồn sai được đâu... Trước đây lão Thang cũng từng định đem Ngũ ca nhi đi cho người ta đấy thôi. Nếu không phải vì đã làm tiệc đầy tháng rình rang, cả phố đều biết mặt rồi thì... Năm ấy khi ta vừa sinh, lão Thang đã bảo nếu lại là con gái hay ca nhi thì sẽ đem cho đi bằng sạch..." Tưởng Vân nói năng bắt đầu loạn xạ, đứng không vững nổi nữa.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vội đỡ bà ngồi xuống, trấn an: "Mẹ bình tĩnh lại, Phùng lão bản nói vẫn nghe thấy tiếng trẻ con khóc mà."
"Lòng ta bất an quá." Tưởng Vân nghẹn ngào, "Nhị Nương của ta biết sống sao đây..."
Chẳng lẽ Nhị Nương cũng phải giống như bà, cả đời ngâm mình trong ấm ức, cứ mơ mơ màng màng mà chịu đựng sự tra tấn của số phận, chẳng có lấy một chút hy vọng nào sao...
Phùng Cố thấy hai mẹ con đau thương khóc lóc, ông ngập ngừng một lát, cuối cùng quyết định không nói ra một chuyện khác mà ông nghe ngóng được. Kỳ thực, đàn ông đi làm ăn bên ngoài, có một hai người tình nhân thân mật vốn là chuyện thường tình ở đời.
Thang Hiển Linh ở phía trước mà lòng dạ cứ để hết ở hậu viện. Mãi đến giờ này vẫn không thấy Thiết Ngưu hay mẹ ra tìm mình nói chuyện. Nếu Nhị tỷ bình an vô sự, chắc chắn họ đã chạy ra báo tin vui từ lâu rồi. Đằng này đã qua nửa buổi...
Cậu nhíu mày, đưa khay thịt nướng đến bàn cho khách, trong lòng hạ quyết tâm.
"Các vị thực khách, nhà ta hôm nay bán nốt mẻ này, từ ngày mai sẽ đóng cửa nghỉ một tháng!"
Thực khách đang ăn ngon lành, đột nhiên nghe cái tin dữ này thì giật mình đến run cả tay. Thấy sắc mặt Thang lão bản trầm trọng, ai nấy đều lo lắng hỏi dồn: "Có chuyện gì khó khăn sao mà không mở hàng nữa?"
"Hay là có ai đến gây sự với Thang lão bản?"
"Có cửa hàng nào ganh ghét rồi đâm sau lưng nhà ngươi à?"
"Hay bọn du côn lại đến quấy phá?"
Thang Hiển Linh thấy mọi người hiểu lầm, vội nở nụ cười giải thích: "Không phải, không phải đâu. Ta định sửa lại cửa hàng thành tửu lầu nên cần trang hoàng một chút, cũng muốn chuẩn bị thêm thực đơn mới. Sau này tửu lầu sẽ bán cả bữa trưa lẫn mộ thực suốt cả ngày."
"Thế còn bữa sáng thì sao?"
"Bữa sáng ta đã tìm được người làm rồi, vẫn mở cửa bình thường, không ảnh hưởng gì nhau cả." Thang Hiển Linh đáp.
Thực khách nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn tiếc rẻ: "Thật ra cũng chẳng cần nghỉ tận một tháng đâu, bàn ghế bát đũa có sẵn cả rồi mà."
"Đúng đấy, một tháng thì lâu quá!"
Thang Hiển Linh kiên định: "Nhà ta còn có việc riêng cần giải quyết nên mới phải nghỉ một tháng. Đợi đến ngày khai trương trở lại, ta hứa sẽ tặng mỗi vị thực khách một món ăn kèm."
"Món gì thế?"
"Thật hay giả đây?"
"Lời Thang lão bản nói là phải giữ lấy lời đấy nhé!"
Thang Hiển Linh cười ha hả: "Giữ lời chứ! Vừa lúc qua đợt nắng nóng, trời dịu mát hơn, lúc đó ta sẽ ra mắt vài món mới."
"Món mới à?"
"Vẫn là thịt lợn sao?"
"Gà vịt cá mú, ta sẽ tính toán sau. Nếu các vị thích ăn cá, mấy hôm trước ta mới nghiên cứu ra món cá nướng..."
Thực khách nghe nhắc đến món mới là lại lên cơn thèm, hận không thể đặt món ngay lúc này.
"Phiền mọi người nhắn nhủ nhau một tiếng, ngày mai cửa hàng không mở cửa, kẻo lại mất công chạy đến." Thang Hiển Linh nhớ đến số sữa chua còn trong kho, liền bảo: "Hôm nay mỗi người sẽ được tặng một hũ sữa chua. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, chúng ta hẹn gặp lại vào tháng sau!"
"Được đấy, được đấy!"
"Thang lão bản hào phóng quá!"
"Khách khí quá rồi!"
Thang Hiển Linh bảo A Lương đi bê mấy bình sữa chua ra. Nếu đã quyết định đóng cửa tu sửa, sáng mai cậu phải ghé qua chợ Đông một chuyến để báo với hàng sữa bò cho tạm dừng giao hàng trong một tháng.
Buổi chiều tối hôm đó, cửa hàng náo nhiệt lạ thường. Vì Thang Hiển Linh hào phóng tặng sữa chua miễn phí, thực khách thấy ngại nên ai nấy đều gọi thêm thịt xiên nướng, có người còn mua thêm cả cơm hộp mang về. Họ tự nhủ hôm nay ăn một bữa cho đã đời, vì sau này tiệm có mở lại thì chắc cũng chẳng còn món cơm hộp này nữa.
Nhưng cũng không ai thấy tiếc nuối cho lắm.
Bởi vì Thang lão bản sắp đổi sang mô hình tửu lầu, mà tửu lầu thì có thể gọi món, thực đơn chắc chắn sẽ phong phú hơn nhiều. Nghe ý tứ của cậu, ngoài thịt lợn ra còn có thêm các loại thịt khác, chỉ là không biết tay nghề làm các món gà vịt cá mú của cậu ra sao thôi.
Dân tình chưa được nếm qua bao giờ nên ai nấy đều tò mò.
Chuyện nhà họ Thang sắp mở tửu lầu vừa được Thang Hiển Linh thông báo ở cửa hàng xong, chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp phố Chính.
"Định mở tửu lầu à? Cũng dễ hiểu thôi, nhà hắn ta làm ăn tốt thế mà."
"Thế một món định bán bao nhiêu tiền? Nếu bán tầm 30 văn một đĩa thì đắt quá, khéo lúc đó chẳng ai thèm đến." Có kẻ đã bắt đầu buông lời mỉa mai, ghen ăn tức ở.
Nhà họ Triệu bán bánh rán đường cũng nghe được tin. Bà lão nhà ấy cứ lẩm bẩm càm ràm mãi, nào là một tiểu phu lang mà cũng đòi mở tửu lầu, rồi thì phố Chính này làm gì có ai mở tửu lầu bao giờ...
Mọi người xung quanh đều chỉ là sạp đồ ăn nhỏ, tự dưng nhà cậu lại chơi trội khác người.
Ngay sau đó lại có tin truyền đi: "Nhà họ Thang định đóng cửa tận một tháng đấy."
"Cái gì mà một tháng?"
"Chẳng phải vừa bảo mở tửu lầu sao?"
"Rốt cuộc là đóng cửa nghỉ luôn hay mở tửu lầu?"
"Nghe nói là nghỉ một tháng để sửa sang lại cửa hàng, sửa xong mới khai trương."
Bà lão nhà họ Triệu nghe xong liền che miệng cười ngất, đem kinh nghiệm lão đời của mình ra khẳng định chắc nịch: "Cái loại hàng ăn này mà dám nghỉ lâu như thế à? Cứ cho là nấu ngon đến mấy đi nữa, nghỉ tận một tháng thì thực khách người ta quên sạch sành sanh rồi, còn ai nhớ đến mà quay lại nữa chứ."
Tôn Hồng Hồng cũng thấy bà mẫu nói có lý, liền phụ họa theo: "Nhà hắn ta phất lên được là nhờ mấy cái truyện kể thôi. Con nghe nói dạo này cơm hộp cũng chẳng bán chạy lắm. Nghỉ một tháng, mà giờ mấy cái truyện đó cũng hết nhiệt rồi, con đi trà quán bên chợ Đông, chợ Tây chẳng thấy ai nhắc đến nữa, để xem nhà hắn ta còn vênh váo được bao lâu."
Nghỉ hẳn một tháng, ai thèm nhớ đến nhà ngươi nữa!
Để xem Thang Ngũ ca lần này còn định làm mình làm mẩy kiểu gì!