Thôi Đại Bảo thực sự có năng khiếu về ẩm thực, lại còn bắt nhịp rất nhanh khiến Thang Hiển Linh cũng thấy bất ngờ. Thấy sư phụ im lặng, Thôi Đại Bảo bắt đầu lo lắng: "Không ổn sao?"
"Ngươi nếm thử đi." Thang Hiển Linh bẻ mẻ bánh nướng đầu tiên ra đưa cho Thôi Đại Bảo ăn thử, phần còn lại thì đưa cho Thiết Ngưu và Tưởng Vân.
Tưởng Vân ăn một miếng, khẽ thốt lên: "Ngon đấy."
Thôi Đại Bảo còn chưa kịp nếm đồ mình làm, vừa nghe thấy lời Tưởng thẩm đã thở phào nhẹ nhõm, rồi mới bắt đầu ăn. Y vừa nhai vừa lắc đầu, bảo rằng không bằng cậu làm, bánh hơi mềm mà gia vị cũng hơi nhạt.
"Tay mới mà làm được thế này là ta biết hôm qua mình nói ngươi có thiên phú là đúng rồi." Thang Hiển Linh rất mực vui vẻ. Hôm qua cậu chỉ định nâng cao tinh thần cho công nhân thôi, không ngờ Thôi Đại Bảo lại thực sự có tay nghề.
"Ở nhà ngươi có hay nấu nướng không?"
"Ở nhà ngươi có hay nấu nướng không?"
"Thế thì ngươi đúng là có bản lĩnh thiên bẩm trong chuyện này rồi." Thang Hiển Linh khẳng định chắc nịch. Thấy Thôi Đại Bảo vẫn còn khắt khe tự yêu cầu hương vị phải chuẩn, cậu bèn giải thích: "Ta là được ông trời ban cho tay nghề ăn uống mới làm nghề này, nguyên liệu gì vào tay ta cũng phát huy tác dụng tốt nhất. Chúng ta cứ từ từ điều chỉnh tỷ lệ công thức, rồi cũng sẽ ra được kết quả như ta làm thôi."
"Đừng nản chí, lần đầu làm thế này là cực kỳ ổn rồi."
Thôi Đại Bảo sực nhớ ra: "Hồi trước ngươi làm món bánh đậu quân cờ, Đậu Tử nhà ta về nhà bắt chước làm theo kiểu gì cũng không ra cái vị đó, sau này điều chỉnh đi điều chỉnh lại bao nhiêu lần vị mới thành ra cực giống."
Thang Hiển Linh gật đầu. Thôi đại gia này đúng là dân sành ăn, y dùng từ "cực giống" chứ không phải "giống hệt". Cậu bảo: "Nếu ngươi làm bánh nướng giống ta được chín phần là đã đủ để đem bán được rồi."
Thôi Đại Bảo định nói gì đó nhưng lại thôi.
Thang Hiển Linh nhìn ra ngay, người này tính tình cũng bướng, vẻ mặt cứ như đang muốn nói "vậy ta phải nghiên cứu cho ra mười phần mới chịu". Mà cũng đúng, làm ăn kinh doanh mà công nhân nghiêm túc với chất lượng sản phẩm như vậy là chuyện tốt.
Cả buổi sáng hôm đó, hai người chỉ chuyên tâm làm bánh nướng.
Thang Hiển Linh bảo Thôi đại gia về nghỉ ngơi ăn cơm, chiều lại đến học tiếp, dặn y đừng đến sớm quá vì cậu còn phải ngủ trưa.
"... Đậu Tử ở nhà một mình, người ta lại đang mang thai, chuyện học hành không cần vội vàng một sớm một chiều đâu. Ngươi về đi, buổi chiều muộn chút cho mát rồi hãy sang."
"Chỗ bánh nướng này ngươi cũng mang về cho Thôi thúc và Đậu Tử nếm thử đi."
Đều là thành quả của Thôi Đại Bảo làm, đủ ba vị khác nhau, cậu bảo y mang đi hết. Thang Hiển Linh giờ nhìn thấy bánh nướng là ngấy tận cổ rồi.
Thôi Đại Bảo tuy ngại nhưng không nỡ từ chối, vì y cũng muốn cho phu lang và cha nếm thử tay nghề đầu đời của mình. Thôi Đại Bảo hớn hở xách rổ về, bước chân trở nên nhanh hơn thấy rõ.
"Buổi trưa ăn gì đây?" Tưởng Vân hỏi Ngũ ca nhi và Thiết Ngưu.
Thang Hiển Linh ăn thử bánh suốt cả buổi sáng nên chẳng thấy đói chút nào, cậu xua tay: "Mẹ ơi, giờ con nghe thấy chữ cơm là thấy nôn nao trong bụng rồi."
Tưởng Vân giật mình: "Ngũ ca nhi, không lẽ con..."
"Không có đâu, mẹ nghĩ đi đâu đấy, con là tại ăn bánh mà ra cả." Thang Hiển Linh liệt kê cho bà nghe: "Sáng nay mẹ đã mua đồ ăn sáng cho con, ăn xong chưa bao lâu lại ăn bánh nướng liên tục, giờ con no căng đến tận cổ rồi!"
Cậu ăn bữa sáng muộn vào lúc 10 giờ, giờ mới quá trưa một tí, sao mà đói cho nổi. Cậu có phải là heo đâu.
Tưởng Vân nghe vậy cũng thấy hợp lý nên không nói gì thêm. Cũng chẳng trách bà đa nghi, Ngũ ca nhi với Thiết Ngưu tình cảm ngày một mặn mồng, sáng ra bà vừa mới đi mua đồ ăn sáng có tí mà hai đứa đã không nhịn nổi, ban ngày ban mặt ôm hôn giữa sân, cũng may là ngoài bà ra chẳng ai thấy...
Tại sân nhà họ Thôi.
Tôn Đậu Tử làm xong cơm trưa bèn bưng qua cho cha trước. Thôi phụ không để Đậu Tử bón cho mình vì muốn giữ ý, chỉ bảo con dâu nấu mì sợi cho thật mềm rồi ông dùng tay không bị đau cầm thìa tự ăn.
"Không sao, cha tự ăn từ từ cũng được."
"Con cũng đừng chờ Đại Bảo, nó lớn tướng rồi không để mình bị đói đâu." Thôi phụ miệng thì nói vậy nhưng vẫn lo cho con trai. Ngày đầu đi học nghề ở nhà họ Thang, mà Đại Bảo trước giờ có bao giờ vào bếp đâu.
Cũng tại ông nuông chiều quá nên Đại Bảo đến nhào bột còn chẳng biết. Nếu lần này làm bánh không xong, chắc chắn trong lòng nó sẽ cuống quýt và khó chịu lắm. Thôi phụ giờ bị thương chẳng đi đâu được, không thì ông đã hận không thể đi nhào bột làm bánh thay con rồi.
Thôi phụ chiều con, chiều từ nhỏ đến lớn, hiện tại lý trí biết là một chuyện, nhưng về tình cảm vẫn cứ bồn chồn lo lắng không yên. Tôn Đậu Tử cũng vậy, chính mình ăn chẳng ngon miệng, cứ chốc chốc lại nhìn ra cổng sân, nghe thấy tiếng bước chân là chạy vội ra xem, nhưng nhìn qua khe cửa toàn là người qua đường, Đại Bảo vẫn chưa thấy về.
Đúng lúc Tôn Đậu Tử không biết đã lần thứ bao nhiêu nhìn qua khe cửa, Thôi Đại Bảo xách theo chiếc rổ cuối cùng cũng về tới nhà. Đậu Tử mừng rỡ, vội kéo then cài, Thôi Đại Bảo ở ngoài còn chưa kịp gõ cửa thì cửa đã mở toang, thấy phu lang nhà mình mặt mày rạng rỡ nhìn y.
Chẳng hiểu sao, tim Thôi Đại Bảo bỗng đập thình thịch, cảm thấy đặc biệt vui vẻ và hạnh phúc.
"Ngoài trời nắng thế này, ngươi đứng đây làm gì?" Thôi Đại Bảo nói xong liền hiểu ra ngay, "Ngươi chờ ta à?"
Tôn Đậu Tử không biết nói dối, khẽ "vâng" một tiếng, hỏi: "Ngươi có nóng không? Đã ăn gì chưa?"
"Nóng, mà không ăn..." Thôi Đại Bảo thấy Đậu Tử định tất tả vào bếp liền kéo tay lại, bảo: "Ta không đói, làm bánh hơn một canh giờ, ăn cũng lửng dạ rồi. Ngươi với cha ăn chưa?"
Thôi phụ trong phòng nghe thấy động tĩnh ngoài sân cũng sốt ruột, gọi vọng ra: "Đậu Tử ơi, có phải Đại Bảo về rồi không?"
Tôn Đậu Tử chưa kịp thưa thì Thôi Đại Bảo đã gọi vọng vào: "Vâng, thưa cha, con về rồi đây. Tí nữa con vào phòng thăm cha ngay, cha đừng có cuống."
"Ta không cuống, Đậu Tử nó lo cho ngươi, còn chưa chịu ăn gì đâu đấy."
"Con biết rồi."
Hai cha con gọi nhau một tràng ngoài sân. Thôi Đại Bảo nhìn phu lang, mới có mấy ngày mà khuôn mặt vốn dĩ trắng trẻo mũm mĩm của Đậu Tử đã gầy sọp đi: "Ngươi phải ăn cơm đi chứ."
"Ta biết rồi." Tôn Đậu Tử đáp lời, lại hớn hở hỏi: "Cơm vẫn còn nóng, để một lát cho nguội bớt ăn mới ngon."
"Không được để nguội quá, sợ ngươi đau bụng, giờ đang mang bé con trong bụng mà."
"Biết rồi mà." Tôn Đậu Tử cảm thấy nam nhân nhà mình giờ cũng lắm lời thật, trước kia chẳng thế bao giờ, nhưng hắn nghe không thấy ghét mà còn thấy thích nữa: "Ngươi xách cái gì thế?"
Thôi Đại Bảo mới sực nhớ ra: "Bánh nướng, tự tay ta làm đấy." Rồi y lại cao giọng gọi: "Cha ơi, cha ăn ít cơm thôi, con có làm bánh này, cha nếm thử đi."
Trong phòng Thôi phụ mừng lắm, Đại Bảo tự tay làm bánh cơ à? Thế thì ông không ăn cơm nữa, để bụng ăn bánh con trai làm: "Được, mang vào đây cha nếm xem nào."
Đến khi Tôn Đậu Tử và Thôi phụ ăn miếng bánh nướng do chính tay Thôi Đại Bảo làm, cả hai người này đều nhìn y qua một lớp kính lọc dày cộp. Thôi phụ khen con trai làm tốt, ngon chẳng kém gì bánh Thang lão bản bán trong tiệm. Tôn Đậu Tử cũng gật đầu đồng tình với cha, còn bảo: "Hình dáng làm ra cũng đẹp lắm, chẳng nhìn ra là người mới tập làm chút nào."
"???" Thôi Đại Bảo gặm miếng bánh mình làm, miệng thì khiêm tốn: "Nào có được mười phần như thế, vẫn còn kém lắm" nhưng trong lòng thì sướng rơn và tự hào vô cùng.
Y có chút ngượng nghịu nhưng lại pha chút khoe khoang: "Thang lão bản cũng bảo ta làm nghề này là có chút thiên phú. Tất nhiên là không so được với Thang lão bản rồi, nhưng mẻ bánh đầu tiên ta nướng ra, Thang lão bản với Tưởng thẩm ăn xong đều nhìn ta đầy kinh ngạc..."
Thôi phụ và Tôn Đậu Tử nghe chăm chú, nét mặt hết ngạc nhiên lại đến vui mừng.
Thôi Đại Bảo ở sân nhà họ Thang thì còn khiêm tốn, nghiêm túc khắt khe với bản thân, nhưng về đến nhà mình, đối mặt với người thân và phu lang thì hoàn toàn thả lỏng, vừa học xong một buổi là sự tự tin đã đầy mình.
"Cha, Đậu Tử, ta thật sự cảm thấy trước đây mình không thích làm việc là vì đi sai đường thôi. Ông trời chắc thấy ta là tay làm bánh nướng tiềm năng nên mới kéo dài đến tận bây giờ..."
Thôi phụ nghiêm túc gật đầu tán thành.
Tôn Đậu Tử bảo: "Thang lão bản đã nói vậy thì Đại Bảo chắc chắn sẽ làm được bánh ngon."
Cứ thế, dưới sự khen ngợi của người thân và những lời khích lệ của lão bản, Thôi đại gia, người vốn dĩ làm gì cũng chỉ được ba phút nhiệt tình, chỉ riêng ăn uống là để tâm, nay lại hào hùng vạn trượng lập lời thề. Y nhất định phải nghiên cứu cách làm sao để bánh nướng của mình giống của sư phụ đến chín phần rưỡi mới thôi.
Y làm được, y nhất định sẽ thành công!
Thang Hiển Linh chẳng hề hay biết người làm mới của nhà mình lại có chí hướng cao cả đến vậy. Lúc này cậu đang mặc yếm với quần đùi, nằm ngủ trưa theo hình chữ X, ngáy o o ~
Đúng là sung sướng cuộc đời.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu cùng Tưởng Vân ăn cơm trưa ở nhà chính, ăn xong Tưởng Vân gọi Thiết Ngưu lại bảo: "Con đừng dọn dẹp nữa, vào nghỉ ngơi với Ngũ ca nhi một lát đi, có mấy cái bát ta rửa loáng cái là xong."
"Thế con cảm ơn mẹ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.
Tưởng Vân vui vẻ nói: "Người một nhà khách sáo làm gì, đi đi." Tính ra Thiết Ngưu còn kém Ngũ ca nhi vài tuổi, nhưng từ ngày về nhà này, việc gì hắn cũng làm, lại hết mực thương yêu Ngũ ca nhi, lại còn hiếu thuận kính trọng bà.
Ngày nghỉ, để hai đứa nhỏ nghỉ ngơi thêm chút cũng tốt.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vào phòng, thấy dáng ngủ của Hiển Linh thì phì cười, cái bụng cứ thế để lộ cả ra ngoài. Thang Hiển Linh lúc ngủ vào trời nóng hay có thói quen đạp chăn, cũng may là có mặc yếm, không thì chắc chắn bị cảm lạnh mất. Hắn nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho Thang Hiển Linh, rồi cầm quạt nan chậm rãi quạt.
Cũng thật lạ, cứ hễ đến ngày nghỉ là trời lại nắng ráo, còn trong tuần thì cứ mưa suốt.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa quạt, phu lang đã cảm nhận được hơi mát, liền trở mình xoay mặt về phía hắn để tìm gió. Vì thoải mái, đôi lông mày của cậu giãn ra, gương mặt phảng phất nét cười như đang mơ thấy chuyện gì tốt đẹp lắm, trông cực kỳ xinh đẹp.
Hắn không nhịn được, cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi phu lang.
Sao trên đời lại có người đáng yêu đến thế cơ chứ.
Thang Hiển Linh đánh một giấc say sưa bù lại cả tuần mệt mỏi. Lúc cậu tỉnh dậy đã là hơn bốn giờ chiều, bắt đầu thấy đói bụng và thèm ăn trở lại. Thôi Đại Bảo đã dậy từ sớm, đang ở phía trước cửa hàng lúi húi nghiên cứu cách nướng bánh.
Cậu vừa thức giấc, Thôi Đại Bảo đã bưng một đĩa bánh nướng xuất hiện, ánh mắt đầy mong đợi: "Lão bản, đây là hai mẻ ta vừa mới làm xong, ngươi nếm thử xem sao?"
Thang Hiển Linh: "..."
Cậu đang thèm ăn cơm xá xíu chứ không muốn ăn bánh nướng tí nào.
Nhưng rồi Thang lão bản vẫn nghiêm túc cầm lấy một miếng, bẻ ra: "Ngươi đợi chút, để ta nếm thử."
Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng nước lọc tới, Thang Hiển Linh liền đón lấy chén nước: "Để ta uống miếng nước cho đỡ khát đã." Mới ngủ dậy đúng là cổ họng khô khốc, vẫn là Thiết Ngưu hiểu cậu nhất!
"Không vội, không vội." Thôi Đại Bảo tràn đầy kỳ vọng nói.
Thang Hiển Linh: "..."
Uống nước xong, cậu bắt đầu nghiêm túc nhấm nháp bánh nướng.
Phải công nhận rằng Thôi Đại Bảo cực kỳ thông minh trong việc nấu nướng, lại còn biết tự mình mày mò nghiên cứu. Miếng bánh nướng này, tuy cải mai khô là do cậu chuẩn bị sẵn từ trước, nhưng việc nhào bột, cho bao nhiêu nước, nhào đến độ nào, ủ bột bao lâu, rồi đến khâu trộn nhân, tỷ lệ giữa cải mai khô và thịt lợn, tỷ lệ gia vị... đều rất quan trọng.
Miếng bánh này...
"Đã rất giống rồi, hơn nữa vỏ bánh còn xốp giòn hơn mẻ cuối sáng nay nữa." Loại bánh nướng mỏng này quan trọng nhất là cảm giác giòn tan. Thang Hiển Linh vừa ăn vừa hỏi: "Ngươi làm thế nào mà hay vậy?"
Thôi Đại Bảo sướng rơn, y cũng thấy mẻ này đạt được chín phần hai rồi, vẫn còn có thể tiến bộ thêm. Thôi Đại Bảo vừa làm vừa giải thích: "Trời nóng, lúc ủ bột phải chú ý đến độ ẩm của khối bột. Ta lấy miếng vải gạc sạch thấm hơi ẩm rồi đậy lên trên, như vậy bột khi nhào sẽ rất mềm, lúc bao nhân cũng không dễ bị rách vỏ..."
Thang Hiển Linh gật gật đầu: "Cách này của ngươi rất hay."
Làm việc mà biết động não rồi đưa vào thực tế là điều rất đáng quý.
"Sau đó ta lại mày mò ra một kiểu khác, nhưng ăn không ngon bằng cái trước." Thôi Đại Bảo nói. Y vẫn muốn cải tiến thêm nữa, nhưng không thành công, coi như thất bại.
Thang Hiển Linh ăn miếng thứ hai, cảm giác đúng là không bằng cái lúc nãy: "Cái này ngươi nêm nếm gia vị chưa chuẩn, nhân thịt quá nhạt nên vị cải mai khô dù nồng cũng không át được cái vị ngấy của mỡ lợn. Thêm nữa là vỏ bánh bị nướng quá lửa một chút."
Chỉ quá lửa một tẹo thôi nên nhìn mắt thường thì không rõ, nhưng ăn vào thì hơi bị khô quá, bẻ ra thấy xốp giòn thật đấy nhưng lại giống như ăn cơm cháy vậy, mất đi độ dẻo dai cần có của bánh.
Thôi Đại Bảo nhận được lời góp ý, lại lúi húi chạy ra phía trước tiếp tục mày mò.
"Mộ thực chúng ta ăn cơm xá xíu đi!" Thang Hiển Linh nói với Tưởng Vân và Thiết Ngưu.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thở phào một cái, mặt mày hớn hở: "Cuối cùng ngươi cũng thấy thèm ăn rồi, xá xíu này cần thịt gì? Để ta đi mua."
"Chọn khối thịt nạc vai ấy, chính là phần vai heo." Thang Hiển Linh nói xong, cảm thấy chỉ ăn cơm xá xíu thì hơi ngấy, trời nóng thế này nên làm thêm món trộn nữa: "Ta muốn ăn chân gà sốt chanh ..."
Món này thì hơi tốn công, chủ yếu là không có chanh, mà ớt sừng cũng không sẵn.
"Trứng bắc thảo nhà mình muối chắc là được rồi nhỉ? Hay là mua thêm miếng đậu hũ non, trộn chung với trứng bắc thảo ăn cùng." Thang Hiển Linh chợt nhớ ra mẻ trứng mình muối đợt trước, đếm ngày thì cũng hơn mười hôm rồi, đoán chừng là ăn được, cậu lập tức vui vẻ hẳn lên: "Để ta đi xem thử."
Tưởng Vân bảo: "Thế để ta đi mua thức ăn, cần thịt nạc vai với đậu hũ đúng không?"
"Mẹ, để con đi cho." Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng.
Tưởng Vân đã lấy giỏ tre treo trên tường xuống: "Trời còn sớm, để ta đi dạo một vòng, cũng không nắng lắm. Con với Ngũ ca nhi ở nhà ..." Bà khựng lại một chút: "Cái đó... Thôi đại gia đang ở trong tiệm, hai đứa... Hay là thôi, Thiết Ngưu con đi mua đồ đi?"
Thang Hiển Linh nghe từ đầu đến cuối: "Ha ha ha ha ha ha!"
"Mẹ à, Thang Hiển Linh có chừng mực mà." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đỏ mặt nói.
Tưởng Vân lầm bầm: "Con cứ chiều Ngũ ca nhi,nó mà đòi thì con có từ chối được đâu... Khụ khụ, thôi vẫn là để ta đi." Nói thêm nữa thì hơi quá, không phải chuyện người lớn nên xen vào.
Chỉ là trước khi đi, Tưởng Vân nhìn Ngũ ca nhi, hạ thấp giọng dặn dò: "Ban ngày ban mặt thế này..."
"Con hiểu, con hiểu mà mẹ. Con thề sẽ tự kiềm chế bản thân, nhất định không gặm Thiết Ngưu đâu. Hắn có đòi con gặm con cũng không gặm, cấm dục luôn!" Thang Hiển Linh cam đoan.
Tưởng Vân cạn lời, trách yêu: "Cái đứa này, cái miệng lúc nào cũng nói hươu nói vượn, chẳng nể nang gì cả."
Chờ Tưởng Vân vừa đi khỏi, Thang lão bản liền nở nụ cười gian tà "hắc hắc hắc".
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhắc nhở: "Mẹ mới vừa đi khỏi đấy."
"... Ngươi nói câu này làm bầu không khí cứ sai sai sao ấy, làm như ta đang trêu ghẹo nam nhân nhà lành không bằng." Thang Hiển Linh trêu chọc xong, thấy tiểu lão công đỏ mặt cứ liếc mắt ra phía cửa tiệm xem Thôi Đại Bảo có đi vào không. Cậu thấy lòng ngứa ngáy, như kiểu đang vụng trộm ấy, bèn kéo cánh tay Thiết Ngưu. Cậu chỉ vừa chạm nhẹ, Thiết Ngưu đã khom lưng xuống, hai người hôn nhau một cái.
Một nụ hôn lướt nhanh như chuồn chuồn đạp nước.
Có chút thẹn thùng nha.
"Cảm giác cứ như lúc mới quen rồi hôn nhau lần đầu ấy." Thang Hiển Linh hồi tưởng lại dư vị còn sót lại, tim đập thình thịch, đúng là cảm giác đang yêu lén rồi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu "ừ" một tiếng, không hôn nữa mà chỉ chạm nhẹ vào khóe môi phu lang.
"Buổi tối rồi tính."
Hay cho cái đồ ngốc Thiết Ngưu nhà ngươi, cái gì mà buổi tối rồi tính chứ!
Quả nhiên con người ta cứ nghỉ ngơi khỏe khoắn là lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung. Tuần trước mệt như trâu như ngựa, ngày nào cũng thiếu ngủ, đào đâu ra tâm trí mà nghĩ đến mấy chuyện này. Thang Hiển Linh thầm nghĩ.
Mộ thực ăn cơm xá xíu, món này làm cũng không khó, bí quyết nằm chủ yếu ở nước sốt xá xíu.
Thang Hiển Linh luộc mấy quả trứng bắc thảo, vớt ra ngâm nước lạnh cho nguội rồi lột vỏ, cắt miếng. Đậu hũ non phải trụng qua nước sôi hoặc hấp sơ một chút để khử mùi đậu sống, sau đó chẳng cần dao làm gì, cứ thế dằm ra trộn đều với trứng bắc thảo là xong.
Cơm được nấu bằng niêu đất, thịt xá xíu thái lát trải đều lên trên, thêm mấy ngọn cải chíp đã trụng xanh mướt, rưới nước sốt đậm đà vào rồi đậy nắp đun thêm một lát. Nếu ai thích ăn cơm cháy, cứ rưới thêm một vòng dầu quanh mép nồi, lúc cơm ra lò phần đáy sẽ vàng ươm, giòn rụm.
Mùi thơm từ bếp nhà họ Thang bay ra ngày một nồng.
Ở phía trước cửa hàng, tên tham ăn Thôi Đại Bảo cứ gọi là nuốt nước miếng ừng ực.
Y chẳng dám mặt dày mà hỏi nhà họ Thang đang nấu món gì, vì Thôi Đại Bảo biết chỉ cần y mở miệng, nhà họ Thang chắc chắn sẽ sớt cho y một bát. Nếu là trước kia thì Thôi Đại Bảo có thể bỏ tiền ra mua, nhưng giờ trong nhà cha đang cần tiền thuốc thang, Đậu Tử thì bụng mang dạ chửa, lúc sinh nở còn phải mời bà đỡ... rồi còn phải mời thêm đại phu cho chắc chắn nữa.
Mẹ của Thôi Đại Bảo ngày trước vì khó sinh mà mất, nên cứ nghĩ đến lúc Đậu Tử lâm bồn là y lại thấy sợ hãi.
Phải tích góp thêm thật nhiều tiền mới được.
Thôi Đại Bảo thầm tính toán số tiền trong nhà. Đậu Tử sẽ sinh con vào cuối năm, tiền thuê nhà sang năm thì y đã thu của khách từ năm nay rồi nên không thể thu thêm được nữa. Tuy Thang lão bản nói cuối năm sẽ thưởng thêm hai tháng tiền công, nhưng Thôi Đại Bảo mới làm được có nửa năm, sao nỡ mặt dày mà nhận đủ hai tháng, nhận một tháng chắc là được nhỉ?
Dồn hết chỗ đó lại chắc là đủ mời bà đỡ với đại phu rồi.
"Vào ăn cơm thôi." Tưởng Vân ra phía trước gọi Thôi Đại Bảo, "Cơm chín rồi, lát nữa trời tối hẳn đấy. Ngũ ca nhi bảo hôm nay học thế thôi, ăn mộ thực xong dọn dẹp rồi về nhà."
Thôi Đại Bảo ngẩn người: "Ta cũng có phần cơm sao?"
"Đúng thế, nhà ta bao ăn mà, Đồng tẩu hay A Lương qua giúp việc cũng đều thế cả." Tưởng Vân cười ha hả giải thích.
Thôi Đại Bảo nghe vậy, vốn định khách sáo một chút vì y thấy mình hiện tại vẫn đang là người học việc chứ chưa giúp được gì nhiều nhưng vừa định mở miệng, cái mùi thơm lừng trong không khí đã khiến y thèm đến mức sắp ch** n**c miếng.
"Vâng, ta cảm ơn thẩm."
"Khách sáo gì chứ, việc nên làm mà."
Thang Hiển Linh nấu một nồi cơm niêu lớn, đủ cho cả nhà ăn no nê. Thịt xá xíu với cơm đã được trộn đều, hạt cơm óng ánh có một tầng cháy vàng giòn rụm. Bữa mộ thực này chia theo suất, những chiếc đĩa có lòng hơi sâu đựng đầy cơm, bên trên trải thêm vài miếng thịt xá xíu đã chiên thơm phức.
Bên cạnh là một thìa trứng bắc thảo trộn đậu hũ.
Đừng nhìn vẻ ngoài có chút lộn xộn, thực chất ăn vào lại cực kỳ ngon miệng. Cơm được thấm đẫm nước sốt xá xíu đậm đà, từng hạt rõ ràng, hòa quyện với vị béo của thịt. Thang Hiển Linh vốn thích ăn thịt nên cho rất nhiều xá xíu, cắn một miếng là thấy khẩu vị mở mang ngay lập tức.
Thang Hiển Linh bưng bát thấy Thôi Đại Bảo đi vào, liền bảo: "Mau ăn cơm đi, tiến độ của ngươi nhanh lắm, tuần sau luyện thêm chút nữa là thành nghề rồi."
Mấy người ngồi quanh chiếc bàn giữa sân cùng ăn cơm.
Thôi Đại Bảo ăn được hai miếng, khóe miệng còn dính hạt cơm, đột nhiên dừng thìa hỏi: "Lão bản, ta có thể mang về nhà ăn không? Mai ta sẽ mang bát sang trả."
"Được chứ, thế mai người nhớ mang cả bát đũa với cốc uống nước riêng sang nhé. Trong nồi vẫn còn cơm đấy, nếu không đủ thì người cứ vào lấy thêm." Thang Hiển Linh thoải mái đáp.
Thôi Đại Bảo cười hì hì bảo đủ rồi, rồi bưng bát ra cửa.
Người vừa đi khỏi, Tưởng Vân không khỏi cảm thán: "Trước đây Thôi đại gia không thế đâu, có gì ngon là chỉ lo tống vào cái miệng mình trước đã." Chẳng thế mà cái danh "Thôi đại gia" mới truyền xa đến vậy, vì miếng ăn, ngay cả cha đẻ y cũng phải nhường một bước.
Vậy mà hôm nay có bát cơm ngon, y lại nghĩ đến việc mang về cho người nhà nếm thử.
Thang Hiển Linh bỗng nổi máu nhây, trêu: "Biết đâu y mang về để ăn mảnh một mình, ngay trước mặt Đậu Tử với cha y, vừa ăn vừa xuýt xoa cho hai người kia thèm nhỏ dãi thì sao."
"......" Tưởng Vân đang đầy bụng cảm khái liền biến thành dở khóc dở cười. Bà biết thừa Ngũ ca nhi đang cố ý nói ngược lại để trêu mình thôi.
"Lát nữa con sẽ hỏi Đậu Tử xem cơm xá xíu con làm có ngon không." Thang Hiển Linh thấy bà cạn lời liền cười hì hì nói tiếp. Cậu không muốn nghe mẹ cứ khen Thôi Đại Bảo giờ đã trở thành người chồng mẫu mực thế nào, cũng lười phụ họa theo nên mới cố tình làm "kẻ đáng ghét" một chút.
Ăn xong cơm, trời dần sập tối, cổng sân lại mở.
Thôi Đại Bảo sang trả bát, đi cùng còn có Đậu Tử. Thôi Đại Bảo rối rít xin lỗi: "Ta quên mất chưa dọn dẹp cửa hàng!"
"... Ngươi không nói ta cũng quên khuấy mất cửa hàng phía trước còn bừa bộn, vậy ngươi đi làm đi." Thang Hiển Linh thực sự đã quên sạch.
Thôi Đại Bảo đi ra phía trước dọn dẹp, Tôn Đậu Tử định đi theo phụ một tay thì y ngăn lại: "Ngươi đừng đi, toàn là bí phương cả đấy, ngươi cứ ngồi đây thôi." Hù cho Tôn Đậu Tử ngẩn cả người, thật sự không dám bén mảng ra phía trước giúp phu quân nhà mình.
Thang Hiển Linh cầm quạt ngồi tâm sự với Đậu Tử, cậu sực nhớ đến chuyện lúc nãy nhưng không nỡ hỏi thẳng "cơm xá xíu có ngon không" vì cậu đâu phải kẻ ngốc, hỏi thế khác nào làm Đậu Tử khó xử.
Chẳng ngờ Đậu Tử lại chủ động nhắc tới, đôi gò má ửng hồng vẻ ngượng ngùng: "Đại Bảo bảo ăn được miếng cơm thấy ngon quá, nhớ tới ta với cha chưa được ăn bao giờ nên mang về cho hai người chúng ta nếm thử."
Một bát cơm chia ra cho ba người, mỗi người chỉ được một bát nhỏ, nhưng Tôn Đậu Tử lại cảm thấy nó ngon hơn bất cứ thứ gì.
Thang Hiển Linh cười đến mức mắt cong tít, chân thành nói: "Các ngươi thích là tốt rồi. Để ta chỉ cho cách làm, thịt heo không đắt, pha nước sốt cũng dễ lắm."
"Đừng, đừng mà. Ngươi còn phải làm ăn buôn bán nữa." Tôn Đậu Tử vội ngăn lại, "Ta không phải sang đây để xin cách làm đâu."
"Ta biết rồi." Thang Hiển Linh gật đầu không nhắc lại nữa, chuyển sang chuyện khác: "Thôi Đại Bảo làm bánh rất có tiềm năng, các ngươi đã nếm thử chưa? Mẻ bánh chiều nay làm còn ngon hơn nữa đấy."
Tôn Đậu Tử nghe vậy liền mừng rỡ: "Ta thấy mẻ sáng đã ngon lắm rồi, chiều còn ngon hơn thì tốt quá. Hắn làm được việc, nhận được tiền công thì trong lòng cũng sẽ vững vàng hơn."
Hai người trò chuyện một lát thì trời tối hẳn. Thôi Đại Bảo dọn dẹp xong cửa hàng, còn cẩn thận xách thêm hai xô nước đầy rồi mới dắt Đậu Tử ra về. Thang Hiển Linh tiễn người ra tận cổng, không quên dặn ngày mai cứ tầm giờ này sang học, đừng có đến sớm quá.
Thôi Đại Bảo: ...... Y nhìn ra rồi, Thang lão bản là người ham ngủ. Như vậy cũng tốt.
Cánh cổng sân được cài then, đêm đã về khuya.
Tưởng Vân tắm xong liền dọn dẹp sàn phòng tắm, giục hai đứa đi tắm sớm, nước ấm bà đã đun sẵn trong nồi rồi. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vâng dạ, đi xách nước, pha nước tắm vừa vặn rồi cầm quần áo sạch cho phu lang, lúc bấy giờ mới gọi Thang Hiển Linh vào tắm.
Thang Hiển Linh đứng ở đó, nhìn Thiết Ngưu một hồi rồi nghiêm túc khẳng định: "Mẹ mà muốn khen tuyệt thế nam nhân tốt thì không nên khen Thôi Đại Bảo, trước mắt ta thì ngươi mới là tuyệt thế nam nhân thực thụ đây này!"
Dân gian có câu lãng tử quay đầu là quý vô cùng, dĩ nhiên Thôi Đại Bảo cũng chẳng đến mức tội lỗi gì, chưa phải lãng tử, chỉ là một gã nam nhân ham ăn hốt uống mà thôi. Nay y đã biết gánh vác trách nhiệm, người nhà y khen sao cũng được, chứ hàng xóm láng giềng như bọn cậu thì chẳng cần phải tâng bốc lên tận mây xanh làm gì.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đại khái đã hiểu vì sao lúc bữa chiều Thang Hiển Linh lại cứ thích nói ngược lại lời mẹ, hóa ra là vì vậy. Phu lang ngày thường nhìn cứ như trẻ con, nhưng kỳ thực trong lòng rất đỗi tinh tường.
Nghe hắn nói vậy, Thang Hiển Linh nhướn mày, cái vẻ lãng tử lại nhập vào người, cậu giơ ngón trỏ lắc lắc: "Nonono, ngươi đừng có thần thánh hóa ta, ta chỉ là..."
"Hì hì hì, thèm cơ bụng của Thiết Ngưu đòng học quá, cho sờ tí nào, sờ sờ sờ sờ!"
Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe không hiểu mấy từ lạ tai kia nhưng bị điệu bộ của phu lang làm cho bật cười. Quả nhiên là được ngủ đủ giấc, tinh thần phấn chấn hẳn lên, đêm nay chắc chắn có thể làm một trận ra trò, à không, phải làm vài trận mới bõ.
Cái mặt Thang Hiển Linh đang viết rõ mồn một mấy dòng đó kìa.
Hắn ưỡn bụng, cố ý gồng chắc cơ thịt, nắm lấy tay phu lang đặt lên bụng mình. Tay phu lang x** n*n một hồi rồi dần dần di chuyển xuống dưới, khiến bụng Thiết Ngưu càng thêm căng cứng. Hắn cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào phu lang không rời.
Thang Hiển Linh ngẩng đầu, kiễng chân, ghé sát lại rồi hôn lên.
Cứ như vậy mà hôn, bàn tay đang đặt trên cơ bụng Thiết Ngưu cũng chẳng thèm rời ra nửa phân.